Tôi phải làm gì khi người vợ mà tôi yêu thương đầu ấp tay kề lại coi thường, khinh bỉ tách biệt gia đình bố mẹ tôi, trong khi đó bố mẹ tôi rất hiền lành sống tình cảm hết lòng yêu thương con cái, tôi cảm thấy mình là đứa con bất hiếu khi chưa làm gì được để báo hiếu cho bố mẹ giờ phải để bố mẹ sống khổ tâm nhịn nhục

Tôi là người miền Trung. Từ khi sinh ra tới 10 tuổi, tôi đã phải sống xa cha mẹ, vào ở nhà nội ở một thành phố nhỏ của tỉnh để tiện cho việc học hành và cuộc sống về vật chất cũng đỡ khó khăn hơn. Có lẽ vì vậy mà đôi khi tôi cảm thấy những tình cảm hay sự chia sẻ, đồng cảm của tôi với gia đình không được như bao đứa trẻ khác. Sau những năm tháng phổ thông ở tỉnh, tôi cùng cha mẹ vào Sài Gòn học tiếp rồi lập nghiệp, giờ tôi làm thiết kế đồ họa cho một công ty tư nhân. Đồng lương của tôi so với cái thời điểm kinh tế khó khăn này của xã hội thì cũng bình thường, nhưng như vậy cũng là may mắn không phải thất nghiệp hay phải bám víu vào cha mẹ, mặc dù tôi là người có hoài bão và có những suy nghĩ cầu tiến như bao người khác.

Hơn 3 năm trước, tôi có quen, yêu, rồi giờ chúng tôi đã cưới nhau. Vợ tôi làm kế toán là người gốc Bắc, tuổi mèo, còn tôi tuổi chuột, ở cái cung tuổi mà mọi người đêu bảo là không hợp nhau. Bản thân tôi cũng biết nhưng vì quá yêu và nghĩ thời buổi giờ cũng không nên đặt nặng vấn đề tuổi tác làm gì, chỉ cần hai vợ chồng thương yêu đùm bọc nhau thì sẽ tốt thôi.

Lúc mới quen và được vợ chấp nhận tình cảm tôi mừng đến rớt nước mắt, vì biết gia đình người ta sẽ không đồng ý cho cuộc tình này và cố ấy là người đàn hoàng, ăn học tử tế, xinh xắn, còn tôi lại bị dị tật bàn tay trái không được lành lặn, cũng không có gì nỗi trội gì hơn người khác. Nhưng có lẽ, tình yêu là thứ tuyệt vời nhất để có thể giúp cho con người ta vượt qua mọi rào cản, cô ấy đã vì tôi, đã phải chịu áp lực từ phía gia đình, từ những người thân xung quanh để giành tình yêu lại cho tôi. Khi đó tôi hồi hộp, đau đớn cứ như người mất hồn không biết kết quả sẽ như thế nào cả, nhưng thật may mắn mọi chuyện đều tốt đẹp đến với tôi và bố mẹ cô ấy đã đồng ý cho chúng tôi quen nhau.

vo-coi-thuong-chong119.jpg

cô ấy càng ngày càng khó khăn, ích kỷ, khắc nghiệt, muốn bắt nạt, muốn điều khiển, thậm chí độc đoán

Trong thời gian yêu nhau tôi đã bất chấp tất cả những gì tôi có thể và nghĩ được gì thì sẽ làm cho vợ vui, đôi khi cô ấy cũng ngang ngược và hơi trẻ con, hơi ích kỷ, nhưng cũng có khi vô ý làm cô ấy buồn. Rồi mọi chuyện cứ thế tiến triển theo chiều hướng thuận lợi, đến khoản 2 năm sau ba mẹ muốn tôi lập gia đình, tôi cũng nói ý để cô ấy biết, và lần lên nhà người yêu tiếp đó tôi đã bày tỏ tình cảm cũng như hoàn cảnh gia đình và xin được gia đình cho phép chúng tôi cưới, nhưng thật bất ngờ tôi nhận được sự thờ ơ, bàn ra không có tính tích cực xem như chưa có gì. Tôi nghe mà cảm thấy bủn rủn tay chân, chạnh lòng một phần vì tự ái, mặt cảm bản thân, nên sau đó tôi về đã rất tự ái và không dám đề cập chuyện này với nhà cô ấy nữa.

Bẵng đi một thời gian, cũng khoảng nửa năm sau đó, tôi nhận được tin từ cô ấy là gia đình cô ấy có nhận xét tôi giống như một kẻ "chơi hoa qua đường" tôi buồn và tức lắm nhưng biết làm sao được trong khi bản thân tôi lại không có gì có thể so sánh với cô ấy được. Lúc này tôi chỉ biết câm lặng và cầu mong sao cho mọi chuyện lại trôi qua êm đẹp. Vài tháng tiếp đó tôi rất bực nhưng niềm vui thì nhiều hơn khi nghe cô ấy bảo là "tuổi em chỉ cưới được trong năm 27 tuổi còn 28 hay 29 hoặc 30 sẽ không được". Lúc này, bao nhiêu bực tức hay phân trần trong tôi đều tan biến hết tôi vui đến nỗi không còn biết gì. Nhưng sau đó tôi đã kịp tĩnh táo lại để suy tính cho đám cưới. Trong khi gia đình tôi mới vào Nam, cuộc sống cũng khó khăn và trước đó tôi luôn nhìn nhận sự việc theo một hướng tiêu cực nên không có một sự chuẩn bị gì về kinh tế hay tinh thần gì cho chuyện kết hôn cả. Nhưng thật may niềm vui đã giúp tôi vượt qua mọi điều, tôi đã cố tích lũy tiết kiệm chi tiêu hàng tháng và cũng nhờ anh chị em giúp đỡ chút ít về kinh tế, tôi đã sửa sang sạch sẽ lại nhà cửa và hạch toán được cho cái đám cưới mà tôi nghĩ bản thân sẽ khó mà làm được trong khi trước đó tôi sống ở nhà chỉ biết đi làm rồi về nhà ăn uống ngủ nghỉ.

Đúng là cái khó luôn đeo đuổi tôi, đến khi hai bên gia đình bàn tính đám cưới lại xảy ra nhiều chuyện bất đồng quan điểm của hai miền Bắc – Trung. Giờ này tôi là người đứng giữa chỉ muốn cho mọi việc êm suôi tốt đẹp, tôi chỉ còn biết năn nỉ, van xin thậm chí còn lấy sự sống đổi lại để cho phía nhà tôi đồng ý mọi việc được theo bên vợ dù cho lúc đó vợ tôi chỉ biết gây áp lực, xem thường và chỉ trích tôi. Buồn vợ lắm nhưng tôi chỉ biết cố gắng và cố gắng mong sao cho mọi chuyện được thành công trong vui vẻ để vợ không buồn tủi và bên vợ không phải bất mãn về thông gia. Sau mọi nổ lực, đám cưới của chúng tôi cũng được tổ chức trong bao nhiêu tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng.

Nhưng thật không ngờ hết cơn bão này lại tới cơn lốc kia, sau đám cưới vài ngày chúng tôi xin dọn ra ở trọ để tiện cho đoạn đường công việc, nhưng thực chất tôi hiểu vợ không muốn ở dâu lâu dù những ngày đầu nhà tôi vẫn thương, chăm sóc và không thể hiện gì gây khó khăn cho vợ tôi cả. Thời gian ngắn đầu, mọi việc cuộc sống vợ chồng vẫn tốt đẹp như bao cặp vợ chồng khác nhưng có lẽ về sau tôi dần hiểu ra vợ tôi vẫn ức chế chuyện tổ chức đám cưới không được trọn vẹn như ý cô ấy và phía vợ muốn nên cô ấy luôn tỏ ra không thích và xem thường phía nhà tôi. Tôi đã buồn lắm nhưng khả năng tôi chỉ có thể cố gắng được như vậy mà mọi việc cũng đã qua rồi tôi biết làm sao để quay lại cho hơn được. Không dừng lại ở đó, những chuyện tai ương lại đến thêm, không biết ai nói hay làm gì mà cô ấy lại bảo tôi nói "cô ấy lấy tiền cho bố mẹ gia đình cô ấy" trong khi vợ chồng có được bao nhiêu tiền tôi còn không biết và không dám hỏi vì sợ vợ suy nghĩ tôi tra khảo hay có ý này ý kia nữa mà cô ấy cũng chưa bao giờ nói cho tôi biết kinh tế của vợ chồng và có ý tỏ ra tôi không được quyền biết. Thế là gần 1 tháng vợ chồng son tôi cứ lục đục rồi phần cô ấy tự ái cao gây áp lực rồi sỉ nhục, xúc phạm tôi, bao nhiêu cố gắng giải thích rồi chia sẻ, năn nỉ cũng không làm cô ấy tin được. Không biết làm sao, tôi chỉ biết câm nín mà sống với vợ. Đỉnh điểm đến, một ngày sau khi đi làm tôi có việc qua nhà anh trai xong về, cũng hơi trễ, vợ đã chuẩn bị ngủ tôi cũng nằm ngủ luôn thì bỗng dưng cô ấy đánh thức tôi dậy. Tôi đã giả vờ như không có gì rồi ngủ tiếp nhưng cô ấy vẫn tiếp tục đánh thức tôi dậy, lần này tôi thấy trong hơi thở cô ấy đã có hơi men, tôi biết thế nào hôm nay cũng bị 1 trận để cô ấy hả giận nhưng mọi việc không như tôi tưởng cô ấy đã quá đáng mắng nhiếc, dùng những từ ngữ và câu nói thô tục mà tôi không thể nghĩ ra được để xúc phạm, đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi nhà trọ đã đóng kín cổng. Lúc này tôi tức lắm nhưng vẫn cố nhịn, tôi bỏ lên gác nằm, mang tai phone vào nghe nhạc để khỏi nghe những lời lẽ không hay kia nhưng cô ấy đã không chịu dừng lại còn giật tai phone rồi càng xúc phạm hơn, lúc này tôi không làm chủ được bản thân tôi đã tát cô ấy nhưng cũng cố gắng đánh vào bắp tay cô ấy thôi, nhưng rồi cô ấy cũng như con thiêu thân lao vào càng xúc phạm và thách thức tôi càng lúc càng tệ hơn. Không làm gì được nữa, tôi đã khóc gọi về cho nhà tôi, lúc này đã 1 giờ sáng, thế là mọi chuyện không hay càng lan rộng thêm. Sáng sớm hôm sau, tôi dọn về nhà. Sau 1 ngày tỉnh táo, ba mẹ tôi có mời cô ấy và một chị họ lên nhà nói chuyện, nhà tôi đã phân tích, chỉ trích tôi, sau đó hai ngày tôi đã quay lại với vợ và gọi điện xin lỗi nhà vợ. Sau đó tôi đã đau lòng, hối hận lắm khi thấy dấu tay trên tay vợ, cũng tự nhủ sau này sẽ không bao giờ đánh vợ nữa. Số phận thật trớ trêu, thời gian trôi qua, tính cách cô ấy càng ngày càng khó khăn, ích kỷ, khắc nghiệt, muốn bắt nạt, muốn điều khiển, thậm chí độc đoán hơn nếu trái ý thì chỉ có chia tay tôi thôi. Và có cả sự căm ghét phía nhà tôi hơn, biết vậy nhưng tôi cũng vứt "cái tôi" và chịu đựng, chỉ thầm cầu cho cô ấy có sự suy nghĩ chín chắn lại.

con-dau-khong-ton-trong-bo-me.jpg

vợ tôi thấy ai đó, dù lớn hay nhỏ, thể hiện thái độ không thích hay có hành động không hay với cô ấy là cô ấy đối lại thù ghét

Đúng là mọi thứ đều có giới hạn, cố ấy đã thêm nhiều giọt nước và cái ly trong tôi cũng tràn. Giờ đây cô ấy đã càng thể hiện rõ rệt hơn, không còn cả nể gì người lớn hay ai trong nhà tôi, kể cả những người chưa gặp mặt luôn, cũng không còn nghĩ tới cảm giác tôi nữa dù hiện tại tôi vẫn là chồng. Trong suy nghĩ, vợ tôi thấy ai đó, dù lớn hay nhỏ, thể hiện thái độ không thích hay có hành động không hay với cô ấy là cô ấy đối lại thù ghét, không thèm gặp mặt. Vì vậy, dù cho tôi có giải thích đó là sự hiểu nhầm, sự hung dữ trong con người vợ tôi càng mãnh liệt hơn. Tôi giờ đã thật sự đau lòng là một người đứng giữa, là một đứa con bất hiếu và là một người chồng bất lực rồi. Nhiều lần phân tích rồi có ý tâm sự để cô ấy hiểu và thay đổi cách sống nhưng vẫn chỉ nhận được một cách sống cách ly với nhà tôi vậy. Trong lúc tức giận tôi đã nói không chấp nhận được kiểu sống như vậy, sau đó cố ấy đã chủ động chia tay.

Giờ tôi đã dọn về nhà ở cùng ba mẹ nhưng lòng tôi đau như đứt từng khúc ruột vì tôi vẫn rất thương vợ, nhớ lắm, nhiều lúc muốn quyên sinh để chạy trốn tất cả. Nếu sống thì làm sao tôi sống được khi vợ xem thường, khinh bỉ và tách biệt gia đình cha mẹ tôi, trong khi cha mẹ sinh tôi ra họ có lỗi lầm gì đâu, phận làm con tôi đã chưa làm gì để báo hiếu mà toàn mang lại những chuyện không hay như vậy. Vợ tôi giờ đã không muốn nhìn mặt người thân, không muốn ra mắt những người chưa từng biết phía nhà tôi, thậm chí nếu cứ như thế thì sau này sinh con ra không lẽ con tôi lại không được biết ông bà phía nội như bao đứa trẻ khác.

Viết đến đây thì trời cũng gần sáng, tôi mong những đọc giả hay ai đã và đang trải qua hoàn cảnh như tôi có thể cho tôi xin một lời khuyên, tôi phải làm sao đây ngoài cách từ chối sự sống mà ba mẹ đã ban cho tôi?

Theo: hanhphucgiadinh.vn