Đọc truyện tình yêu hay: Em đúng là đồ ngốc, đáng lẽ em phải để cho anh giải thích. Đáng lẽ em phải hiểu dù có ngoại tình cũng không ai đứng trước cửa nhà. Em biết mình cũng không ra gì khi không thông cảm với anh, với công việc của anh. Em quá trẻ con và đáng ghét, phải không anh?

Tôi hai mươi tám tuổi, là giám đốc bộ phận bán hàng của một công ty thời trang lớn, ngoại hình khá, nếu không muốn nói là đẹp. Tôi biết mình là giấc mơ của các cô gái, một mẫu người rất lí tưởng đấy.

***

Hằng ngày tôi làm việc từ sáng đến tối ở công ty, về nhà thì ngủ. Nói chung cái cuộc sống nhạt nhẽo cứ thế trôi qua làm tôi phát ngán. Mỗi lần tôi than thở với mẹ tôi thì mẹ là bắt đầu "bản tình ca bất hủ":

- Đã bảo rồi, thiếu hơi đàn bà thì thế đấy! Mẹ đã bảo anh phải kiếm một cô làm vợ về nó chăm sóc cho, hết chán ngay!

- Nhưng mẹ ơi con còn phải kiếm tiền! Đàn bà chỉ gây thêm rắc rối thôi.

- Ý anh là mẹ cũng chỉ là thứ đồ bỏ đi thôi hả?

- Ấy mẹ ơi con có nói thế đâu! Ý con là có phụ nữ vào con không tập trung đến công việc được.- tôi nhăn răng cười nham nhở.

- Mẹ không cần biết. Từ ngày mai anh bắt đầu đi xem mặt. Mẹ đã ưng cái cô này từ lâu rồi. Không thích cô này thì mẹ tìm cho cô khác. Nhớ đấy!

Tôi thất thểu về căn hộ chung cư. Thà sống chán ngán còn hơn dính dáng đến đàn bà!

Mấy ngày tiếp theo của tôi là chuỗi ngày kinh hoàng nhất cuộc đời tôi. Những cô gái mẹ tôi giới thiệu thì thật... kinh khủng! Cô thì điệu đà õng ẹo một cách quá lố, cô thì tính tình thẳng hơn ruột ngựa, đập bàn đập ghế uỳnh uỳnh, có cô lại dịu dàng nhỏ nhẹ khiến tôi nghĩ chỉ cần búng tay một cái cũng đổ.Ngày cuối cùng sau khi đấu tranh kịch liệt với mẹ, tôi cũng chịu đi xem mặt lần cuối.

Quán café nằm khiêm tốn ở một góc phố. Tuy không sang trọng nhưng nó toát lên vẻ thanh lịch đến lạ thường. Tôi thầm thán phục cô gái có con mắt tinh tường khi chọn nơi này làm điểm xem mặt. Bước vào quán, tôi nhận ra ngay người tôi cần gặp. Đó là một cô gái rất xinh, vẻ đẹp của sự trong sáng ngây thơ nhưng cái mặt thì ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước. Tôi lại gần chiếc bàn gần cửa kính.

- Chào em.

- Chào chú!

- Chào...chào cháu.

- Chú là người cháu cần gặp?

- Ừm.

- Vậy thì vào thẳng vấn đề luôn nhé. Tình hình là cháu vừa mới trượt Đại học. Có lẽ do quá tức giận nên bố mẹ cháu mới bắt cháu đi xem mặt để lấy chồng. Như chú thấy, cháu còn quá trẻ, còn chú thì quá già...

Cái gì? Tôi mà già à? Ăn nói kiểu gì vậy? Máu trong người tôi bắt đầu sôi sùng sục khi cô nhóc nói tiếp:

- Ngoại hình chú chẳng đẹp đẽ gì, công việc thì cũng bình thường. Tóm lại là chú không hợp với cháu, hay nói cách khác là không xứng với cháu. Hết.

Tôi đơ người vì bất ngờ. Cô nhóc nhìn tôi như khiêu khích.

Thú nhận thật là ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã có cảm giác cô nhóc rất cuốn hút. Còn bây giờ thì cái tính lém lỉnh của cô nhóc chính thức chinh phục được tôi. Cuối cùng, quyết định của tôi làm cô nhóc sững sờ. Mẹ tôi thì vui mừng ra mặt. Mẹ chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm ngày tổ chức đám cưới. Nhìn mẹ vui tôi cũng vui lây.

Lễ cưới diễn ra thật hoành tráng. Mọi người ai cũng rạng rỡ, duy chỉ có cô dâu là mặt mũi bí xị như hôm đi xem mặt. Lúc Cha hỏi cô có đồng ý lấy tôi làm chồng không, cô nhóc phải ngắc ngứ một lúc mới nói đồng ý. Tôi cười và trao nhẫn cho em.

***

Chúng tôi về sống với nhau trong căn hộ rộng rãi. Không nghỉ tuần trăng mật theo ý của em. Tôi một phòng, vợ tôi một phòng riêng. Vợ tôi thấy tôi như thấy cọp. Thậm chí trước cửa phòng cô ấy còn treo dòng chữ in đậm: Cấm Vác Xác Đến Đây. Nửa đêm tôi mò sang cũng bị cô ấy "đá" bay ra ngoài.

- Đồ dê xồm! Cút ngay ra khỏi phòng tôi! À, cách xa tôi năm trăm kilomet.

Nói rồi cô ấy sập cửa phòng ầm một cái khiến tôi dựng hết cả tóc gáy.

Với tôi là vậy nhưng với mẹ chồng thì cô ấy lại sợ lép vế. Cho nên, từ khi bị mẹ tôi dạy bảo, vợ bắt đầu ngoan ngoãn nghe lời tôi một chút.

- Vợ nấu cơm nhanh lên, chồng đói rồi!

- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

Tôi cười thích thú khi thấy vẻ mặt chăm chú và từng giọt mồ hôi trên trán vợ lúc vợ nấu cơm. Bữa đầu tiên thưởng thức tay nghề của cô ấy, tôi đã phải vào WC không dưới mười lần.

Thế là bữa sau tôi phải nấu cho vợ. Thôi thì đành dạy bảo cô ấy sau vậy. Vợ tôi vừa ngồi gác chân lên ghế xem tivi vừa nói vọng vào bếp:

- Chồng nấu cơm nhanh lên, vợ đói rồi!

***

Có tối hai chúng tôi ngồi xem phim khuya, bộ phim tình cảm chán ngắt. Tôi ngủ gà ngủ gật lúc nào không biết. Đang say giấc nồng thì bị tiếng hét đinh tai nhức óc của vợ làm cho giật mình. Tôi hốt hoảng:

- Sao? Sao? Chuyện gì thế?

- Á, á, á...

Vợ tôi chỉ về phía màn hình tivi, tôi nhìn theo, chẳng có gì cả. Tôi sốt ruột:

- Làm sao?

- Ôi trời đất ơi! Justin Timberlake đẹp trai quá!

- Hả?

Tôi ngớ người ra. Tôi xem đá bóng cũng không hét to như em xem thần tượng. Đấy, vợ tôi còn trẻ con lắm!

***

Một lần để ăn mừng dự án thành công, công ty tôi đi ăn liên hoan. Một cô đồng nghiệp trẻ cứ xun xoe đến cạnh và chuốc rượu cho tôi. Đang vui nên tôi uống lấy uống để, trong lòng cứ thầm nghĩ về nhà nhất định phải khoe thành tích với vợ. Cả người tôi lâng lâng, đầu óc quay cuồng vì men rượu. Tôi loáng thoáng nghe thấy có người đưa tôi về, rồi cảm thấy một đôi môi mềm mại, một thứ vị xa lạ.

Sang hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường, bát canh tỏa khói nghi ngút bên cạnh. Tôi xuống nhà thấy vợ. Vừa thấy tôi vợ đã vụt chạy đi. Tôi bàng hoàng. Chỉ sau một đêm mà vợ tôi hốc hác đi trông thấy. Đôi mắt cô ấy có quầng thâm và sưng húp làm tôi xót xa. Tôi vội chạy theo và gọi tên vợ. Nhưng càng gọi, vờ càng chạy nhanh hơn. Cuối cùng đuổi không kịp, tôi quay về nhà, trong lòng rối bời không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

Tối không thấy vợ về tôi bắt đầu phát hoảng. Tôi lùng sục khắp nơi để tìm cô ấy, ngay cả mấy bụi cây cảnh ven đường tôi cũng ngó vào. Tôi gọi hàng trăm cuộc gọi vào máy nhưng vợ không nghe máy. Tôi gọi cho cả mẹ, giọng mẹ như sắp khóc. Tôi chợt nghĩ ra nơi mà vợ tôi hay đến. Quả thật vợ tôi đang ngồi trong quán café đó, ở chiếc bàn cạnh cửa kính. Tôi lặng lẽ bước đến bên cô ấy. Vợ ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt to mọng nước.

- Đây là nơi chúng mình gặp nhau lần đầu. Lúc đó em bị choáng ngợp bởi ngoại hình của anh. Anh đúng là mẫu người lí tưởng của em. Nhưng em đã nói điều ngược lại, vì em chưa muốn lấy chồng. Cuối cùng anh lại quyết định thay em. Em ngang bướng, cứng đầu, trẻ con nhưng anh vẫn rất dịu dàng với em. Rồi dần dần trong sâu thẳm trái tim em hình thành một tình cảm, một tình cảm mà em chỉ dành riêng cho anh. Vậy mà tại sao, tại sao anh lại lừa dối em?

- Anh không lừa dối em chuyện gì cả!

- Thế chuyện anh ôm hôn người con gái khác trước cửa nhà là như thế nào?

- Không, anh không làm thế, em nghe anh giải thích đã!

- Tôi không muốn nghe bất cứ lời biện minh nào cả! Tôi cũng quá chán ngán cái kiểu suốt ngày anh đi đêm bên ngoài rồi.

Giờ tôi mới chợt nhận ra, mình quá vô tâm. Từ ngày lãnh dự án mới, tôi luôn tất bật quay cuồng việc ở công ty, đêm về nhà muộn thì gắt vợ. Vợ tôi chán tôi là phải, tôi xứng đáng bị như vậy.

- Anh sẽ buông tay...

Vợ tôi mở to mắt ngỡ ngàng, chẳng phải cô ấy đang mong chờ câu này hay sao. Hay cô ấy nghĩ tôi quá dễ dàng?

- Được! Giấy li dị trên bàn, anh kí đi.

- Anh sẽ mang về nhà và đọc. Sáng mai anh mang đến cho em.

Tôi cầm tờ giấy rồi bước thẳng ra cửa nhưng không đi mà nán lại một góc khuất. Tôi thấy vợ tôi gục mặt xuống bàn và khóc. Bờ vai nhỏ bé rung lên bần bật khiến tôi chỉ muốn chạy đến và ôm chầm lấy bờ vai ấy, che chở cho cô ấy. Nhưng tôi cần phải làm cho vợ tin tưởng tôi, tôi cần mình oan cho bản thân mình.

***

Sau mấy ngày hỏi đồng nghiệp tôi cũng "lôi" được kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình tôi đến gặp vợ. Trước mặt vợ, cô đồng nghiệp đáng ghét đo phải kể lại hết mọi chuyện. Tôi nói:

- Em thấy chưa, anh hoàn toàn trong sạch mà, anh chỉ yêu...

Vợ đưa tay lên môi tôi không cho tôi nói hết câu. Mắt tuôn hai hàng lệ, cô ấy nói:

- Em biết hết rồi, em biết hết rồi! Hôm qua em đã gặp lại bác tài lần trước đưa anh về. Bác ấy nói đón anh ở chỗ đồng nghiệp, họ còn dặn đưa anh về cẩn thận. Có một cô gái tự dưng đến đòi đi cùng. Anh say khướt, chẳng biết gì, thỉnh thoảng còn bật cười gọi vợ ơi và tên em. Em biết...

Vợ tôi nấc lên rồi nói tiếp:

- Em đúng là đồ ngốc, đáng lẽ em phải để cho anh giải thích. Đáng lẽ em phải hiểu dù có ngoại tình cũng không ai đứng trước cửa nhà. Em biết mình cũng không ra gì khi không thông cảm với anh, với công việc của anh. Em quá trẻ con và đáng ghét, phải không anh?

Tôi lao tới ôm chặt vợ vào lòng. Từng giọt nước mắt của vợ thấm ướt vai tôi và từng cơn nấc của cô ấy làm rung trái tim tôi.

- Anh đừng bỏ em nhé, em không muốn li hôn đâu.

- Làm sao anh có thể bỏ em được, anh còn yêu em nhiều lắm. Trên thế giới này chỉ có mỗi mình em mới nghĩ anh sẽ buông tay thôi. Cũng chỉ mình em mới nghĩ anh sẽ không chăm sóc em đến hết cuộc đời này, anh sẽ không làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thôi. Vợ à, em đúng là đồ ngốc!

"Vợ yêu à, anh xin lỗi vì đã quên mất ngày Valentine năm ngoái, quên mất ngày mùng tám tháng ba nắm ngoái, quên luôn cả Valentine năm nay. Nhưng tám tháng ba này và cả nhiều năm sau nữa, anh sẽ không bao giờ quên đâu. Anh hứa sẽ tặng thật nhiều quà cho vợ. Sẽ có một bó hoa to thật to cho vợ và một bó khác cũng to thật to cho mẹ, hai người phụ nữ anh yêu nhất. Nhưng anh cũng biết, món quà ý nghĩa nhất dành cho em, là anh, phải không vợ ngốc?"

Nguồn: truyenngan.com.vn