Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P2). Truyện ngôn tình, dùng cả đời để quên... "Thực tình người này viết đẹp như thế, rõ ràng được học hành tử tế, vậy thì chắc chắn không phải là loại người không ra gì như tôi đã nghĩ. Giờ anh thành ra thế này, rốt cuộc là vì sao?..." Khám phá truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P1)

truyen-ngon-tinh-dung-ca-doi-de-quen-2-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 2.1

Quen Tang Duyệt và Thôi Hoài Ngọc trên mạng hai năm trước, sự yêu thích lịch sử Thanh triều và sự sùng bái vô hạn dành cho Ung Chính Hoàng đế khiến chúng tôi từ những người bạn online trở thành những người bạn tốt của nhau ngoài đời thật. Tôi và Tang Duyệt ở cùng một thành phố, bình thường gặp nhau nhiều, còn Hoài Ngọc ở Vô Tích, nhưng mỗi tháng cũng đến Thượng Hải một lần để tụ tập cùng chúng tôi. Đề tài được nói nhiều nhất trong các cuộc gặp mặt đương nhiên là đoạn sử mà ai cũng biết ấy; mỗi lần túm được tin đồn nào, chúng tôi lại bàn tán cả một ngày.

Tết Lao động năm nay, ba đứa hẹn nhau cùng đi du lịch ở Bắc Kinh. Điểm đến là Ung Hòa Cung, Dưỡng Tâm Điện, Viên Minh Viên và Thanh Tây Lăng ở huyện Dịch tỉnh Hà Bắc.

Tất nhiên những điểm tham quan này đều liên quan tới Tứ Gia.

Ung Hòa Cung là nơi Tứ Gia ở vào những năm còn là hoàng tử, nên được xắp xếp là nơi tham quan đầu tiên trong cuộc hành trình.

Sau khi lên ngôi, Tứ Gia dùng Dưỡng Tâm Điện làm tẩm cung của mình, triệu kiến quần thần, xử lý công việc, sao có thể không đến thăm?

Còn về Viên Minh Viên, Tứ Gia đã bỏ ra nhiều công sức để tu bổ nơi này, một quãng thời gian dài trước và sau khi lên ngôi chàng đều sống ở đây, chúng tôi đến để truy tìm tông tích của Tứ gia nên đương nhiên cũng không thể bỏ qua.

Điểm đến cuối cùng là quần thể mộ Thanh Tây Lăng. Tứ Gia đã yên giấc ngàn thu trong Thái Lăng thuộc quần thể này.

Xuất phát từ sự ngưỡng mộ dành cho người đi trước, chúng tôi thận trọng trong mọi hành động và lời ăn tiếng nói. Ở ba điểm đến trước không xảy ra bất cứ chuyện gì, nhưng khi đến Thái Lăng, Tang Duyệt đề nghị đào một ít đất ở gần đấy mang về thờ, giống như thờ Tứ gia vậy.

Tôi và Hoài Ngọc đồng ý, như bị ma xui quỷ khiến.

Thế là ba chúng tôi len lén đào một ít đất, cho vào cái túi nhỏ, sau khi mang về khách sạn chia thành ba phần.

Vận xui bắt đầu đến từ ngày chúng tôi mang chỗ đất ấy về nhà.

Tang Duyệt thì chẳng qua chỉ mất ví tiền, mất chìa khóa mà thôi.

Thôi Hoài Ngọc cũng chỉ là đi taxi trả bằng thẻ không được hoặc giữa đường bị bán sang xe khác.

Còn tôi, nếu không phải là những thiết bị điện trong nhà tự nhiên hỏng, thì cũng là đang đi đường bị ai đó dội nước từ trên xuống ướt như chuột lột, đáng ghét hơn cả là không tìm được kẻ gây án.

Còn nữa, cửa hàng hoa mà tôi mở càng ngày càng ế ẩm, đứng trước nguy cơ phải đóng cửa, hợp đồng của công ty do tôi phụ trách đột nhiên bị đối phương hủy bỏ... Những chuyện đại loại như vậy, nhiều không đếm hết.

Gần đây có xu hướng càng ngày càng tồi tệ hơn, ra khỏi nhà xém chút nữa thì bị xe đâm chết, đi trên phần đường dành cho người đi bộ thì cũng có xe vi phạm đâm ngang đâm dọc lao tới, lần khủng bố nhất là một chiếc xe đó đã phanh gấp mà chỉ dừng lại cách tôi đúng một milimet, khiến tôi mồ hôi tuôn như tắm vì sợ.

Nếu nói tới những việc khác thì còn có thể chịu đựng, nhưng giờ đã uy hiếp tới tính mạng của mình, tôi không thể không tự kiểm điểm lại xem vấn đề là do đâu.

Sau khi thảo luận với Tang Duyệt và Hoài Ngọc, ba chúng tôi đều nhất trí cho rằng nguyên nhân chính là ở chỗ đất đó.

Tôi thăm dò khắp nơi, biết được một đạo sĩ già trong một con hẻm gần đường Hoài Hải, đạo hành cao thâm, chuyên trừ tà giải hạn cho người khác, nhân khí cao siêu, muốn gặp ông ấy, phải hẹn trước hai tháng.

Vì chuyện của tôi nghiêm trọng nhất trong nhóm, nên hai kẻ vô lương tâm kia đẩy tôi đến đó làm vật thí nghiệm.

Thế là mới có chuyện xảy ra ngày hôm nay.

"Cậu cứ thế đưa anh ta về nhà?" Trầm mặc hồi lâu, Tang Duyệt cuối cùng cũng hỏi.

Tôi nheo nheo mắt: "Vậy mình phải làm thế nào?"

Tang Duyệt không còn trầm mặc nữa, mà khôi phục lại vẻ hoạt bát thường ngày: "Ha ha, đẹp trai không?"

Tôi không biết phải nói thế nào: "Ngoài đẹp trai ra cậu còn cái gì khác để theo đuổi không?"

"Có." Tang Duyệt trả lời ngây thơ, "Còn có Tứ Gia nhà mình."

"Xì, Tứ Gia đâu thích cậu." Tôi thích nhất là nói câu này, bởi vì nó tuyệt đối sẽ khiến cô ấy ngượng quá hóa giận.

"Xí, người mà Tứ gia không thích nhất chính là Hoài Ngọc" Mỗi lần tôi châm chích cô ấy, cô ấy sẽ hướng mũi dùi về phía Hoài Ngọc.

Tôi khẽ cười: "Hy vọng bắt đầu từ bây giờ, tất cả sẽ dần tốt lên"

"Cậu thật sự tin người kia sẽ mang lại vận may cho cậu?" Tang Duyệt tỏ thái độ hoài nghi.

Tôi gật đầu, "Có chết cũng phải chạy chữa chứ!"

"Cậu không sợ dẫn sói về nhà à?"

Tôi hỏi lại: "Cậu thấy thế nào?"

"Cũng đúng." Tang Duyệt lẩm bẩm, "Cao thủ Taekwondo, ba đến năm tên đàn ông lực lưỡng cũng không phải là đối thủ của cậu."

Tôi cười gật đầu.

"Vậy chúc cậu may mắn!"

Tôi đổi tư thế ngồi thoải mái hơn: "Này, mình cúp máy đây, ngày mai vẫn gặp nhau ở chỗ cũ nhé."

"Được, bye bye!"

Tôi mở tivi, vào giờ này nếu không phải là phát những bộ phim truyền hình về vợ lớn vợ bé cãi cọ đánh ghen nơi chung cư biệt thự thì cũng là những bộ phim tình cảm đau khổ thời Thanh. Tôi chán nản ngồi đổi kênh, khóe mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa nhà tắm.

Nghe tiếng mở cửa, tôi vờ như hờ hững hỏi: "Tắm xong rồi?"

"Ừm" Anh vẫn điềm đạm đáp lại.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh để lộ ra khuôn mặt vô cùng trẻ trung.

Không hẳn là anh tuấn, nhưng từng đường nét góc cạnh rõ nét như tượng điêu khắc.

Người hơi gầy, đôi mắt sáng, làn môi mỏng mím chặt, khẽ kéo lên tạo thành một đường cong đẹp.

Anh có một đôi mắt cong cong, tôi đoán nếu cười chắc chắn trông sẽ rất tuyệt.

Đáng tiếc, lúc này khuôn mặt ấy, như chất chứa rất nhiều tâm tư, cho dù có cười thì ý cười cũng không lan được tới mắt.

Ánh mắt lạnh lùng và rất sắc, dường như muốn nhìn thấu mọi vật, khi nhìn sẽ khiến người ta có cảm giác bị áp bức. Tôi chỉ bị anh quét mắt nhìn một cái mà toàn thân bỗng run rẩy.

Anh ho khẽ, còn tôi lại đỏ mặt, thu ánh mắt về.

Tôi tắm rửa xong đi ra, thấy anh đang chăm chú nhìn màn hình tivi, xem rất tập trung.

Tôi cầm khăn tắm lau tóc, đảo mắt về phía chiếc tivi, hình như đang chiếu bộ phim Vương triều Ung Chính của đạo diễn Đường Quốc Cường.

Bộ phim này tôi xem đi xem lại không dưới mười lần, còn đặc biệt mua đĩa về để ủng hộ.

"Chưa từng xem bao giờ à?" Tôi tiện miệng hỏi.

"Ừm!"

truyen-ngon-tinh-dung-ca-doi-de-quen-1-.jpg

Truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 2.2

"Phim này rất hay, dù có vài chi tiết lịch sử sai sót."

Anh nhìn tôi, không nói gì.

"À phải rồi, anh tên là gì?" Tôi tìm chuyện để nói.

Anh bỗng trầm ngâm: "Tôi không có tên."

"..." Chắc là có chỗ khó nói đây, tôi nghĩ. "Vậy tôi đặt cho anh một cái tên nhé?"

"Được."

Tôi nửa đùa nữa thật: "Hay gọi là Vượng Tài nhé?"

Ánh mắt lạnh lùng của anh phóng tới, tôi lập tức phân trần: "Tôi thấy không khí chăng thẳng qúa, đùa thôi mà."

Anh khẽ hừ một tiếng.

Tôi lau mồ hôi, thận trọng hỏi: "Hay, gọi anh là Ân Chân?"

Anh ngẩng phắt đầu lên, nhìn tôi chăm chăm hồi lâu: "Tại sao?"

Tôi thấy lần này anh không giận, bèn cười: "Tôi là fan ruột của Hoàng đế Ung Chính"

Tôi thấy anh lẩm bẩm ra miệng bốn chữ "Hoàng đế Ung Chính."

Có một câu mà tôi không nói cho anh biết, giờ anh ở nhà tôi, thỉnh thoảng lại được gọi Ân Chân, Ân Chân, nghe ....hấp dẫn biết bao.

Anh cười: "Cô chẳng qua cũng chỉ là dùng sự thành bại để luận anh hùng, nếu cuối cùng Tứ A Ca không có được ngôi báu, cô có còn nghĩ như thế không?"

Dám khinh miệt tôi, tôi cảm thấy hơi giận rồi đấy.

"Nếu thắng lợi cuối cùng thuộc về Thập Tứ A Ca, chắc cô sẽ lại nghiêng về phía anh ta nhỉ?"

Tôi cười nhạt mấy tiếng, "Thập Tứ A Ca? Trong mắt tôi, người đó hoàn toàn không tồn tại."

"Ồ? Tại sao lại nói thế?" Mặt anh chẳng để lộ điều gì, nhưng giọng đã có khởi sắc.

"Tôi coi thường anh ta." Tôi nói ngắn gọn.

Anh quan sát tôi: "Cô và anh ta có thù sâu oán nặng?"

"Ha ha!" Tôi cười khan: "Người này là em ruột cùng mẹ cùng cha với Tứ A Ca, không giúp anh mình thì cũng thôi, còn làm anh ấy vướng chân, đi lại với Bát Gia Đảng gì đấy, loại người như thế chẳng phải đầu óc có vấn đề hay sao?"

Anh mím mím môi, như không biết phải nói gì.

"Về điểm này, Thập Tứ Gia không bằng Thập Tam Gia. Vừa có con mắt lại vừa nhìn xa trông rộng." Tôi chưa bao giờ nói những lời như vậy trước mặt người lạ, nhưng hôm nay không biết tại sao, lại có mong muốn được thổ lộ.

"Thập Tam Đệ..." Anh khẽ lẩm bẩm.

"Anh vừa nói gì?" Tôi nghe không rõ.

Dường như anh giật mình bừng tỉnh, khẽ đáp: "Không có gì!"

"Ồ..." Tôi búng tay tách một cái, đắc ý nói: "Vậy gọi anh tên đó đi, anh không phản đối chứ?"

Anh mím môi: "Tùy cô!"

Lúc này, di động đổ chuông, tôi không buồn nhìn xem là ai liền bấm máy nghe ngay.

"Em gái!"

"Ôi, người bận rộn như anh sao hôm nay lại có thời gian rảnh rang mà gọi điện thoại cho em thế?"

Huynh trưởng đại nhân cười lớn, rất gian: "Ngày mai anh đến Thượng Hải, định ở nhờ nhà em mấy ngày."

"Được!" Tôi vừa buông lời đồng ý chắc nịch, nhưng lập tức nhận ra vấn đề, vội lật lọng từ chối: "Không được, anh ở khách sạn đi."

"Lần nào đi công tác anh cũng ở chỗ em mà?" Anh tôi ngập ngừng, lẩm bẩm: "Hay là... em đang dấu diếm cái gì hả?" Nói xong, anh tôi liền phá lên cười ha hả.

Tôi đang định nói "giấu em gái anh ấy", nhưng nghĩ đi nghĩ lại, em gái anh chẳng phải là tôi sao, nói vòng vo quanh co lại thành ra chửi chính mình, đành đổi thành: "Giấu cái đầu anh ấy!"

"Thế sao tự nhiên lại thần bí như vậy?" Anh trai tôi là kiểu người như thế, một khi đã có chuyện tò mò thì nhất định phải tìm mọi cách để khám phá tới cùng.

Ân Chân chăm chú nhìn tôi, chỉ vào di động của tôi, bộ dạng kinh ngạc vạn phần, tôi bĩu bĩu môi, đồ nhà quê.

"Em đang có bạn ở nhờ, anh tự nghĩ cách đi."

"Nam hay nữ?"

Được lắm, thoáng cái đã hỏi đúng vào trọng tâm của vấn đề, tôi hùng hổ trả lời ngay: "Đương nhiên là nữ rồi."

"Ồ, vậy thì lúc nào đó anh phải đến đột xuất để kiểm tra mới được."

Tội cạo cạo móng tay, thản nhiên đáp: "Được, hoan nghênh anh ghé chơi." Không ai hiểu anh trai bằng tôi, tôi càng tỏ ra điềm đạm, anh ấy càng không để ý, ngược lại nếu tôi ấp úng vòng vo, anh ấy nhất định sẽ mò tới dù là nửa đêm, nếu thế thì hỏng hết.

Quả nhiên anh trai tôi không còn hào hứng nữa, nói thêm vài câu liền cúp máy.

Ân Chân nhìn tôi, nụ cười có chút quái dị.

Tôi biết vừa rồi mình nói dối đã bị anh nghe thấy, chắc anh đang cười thầm tôi trong lòng. Nhưng tôi nói dối chẳng phải là vì anh hay sao?

Tôi có dễ dàng gì không?

Mặc kệ anh, tôi lấy một tờ giấy trắng trên bàn uống nước, liệt kê những thứ cần phải mua.

Quần áo, giầy, áo khoác ngoài, áo len, vân vân.

Ngoài bộ quần áo ngủ mà anh trai để lại từ lần trước ra, những thứ khác đều phải mua mới.

Phá sản để trừ tai họa, tôi chỉ có thể tự an ủi mình như thế mà thôi.

Anh xán lại nhìn, cười nhạo: "Chữ cô xấu thật đấy!"

Tôi tức tối đáp: "Vậy anh viết đi!"

Thật ngoài dự đoán của tôi, anh thản nhiên cầm bút. "Viết gì?" Anh hỏi.

Tôi đọc một lượt.

Tư thế cầm bút của anh mặc dù hơi lạ, chữ phồn thể do anh viết ra có vài chữ tôi không biết, nhưng không thể phủ nhận, so với kiểu chữ loằng ngoằng như giun của tôi, thì chữ anh đẹp hơn rất nhiều.

Dù ngoài miệng tôi quyết không thừa nhận, nhưng trong lòng thì phục vô cùng.

Ngay sau đó nỗi thắc mắc dâng lên, người này viết đẹp như thế, rõ ràng được học hành tử tế, vậy thì chắc chắn không phải là loại người không ra gì như tôi đã nghĩ. Giờ anh thành ra thế này, rốt cuộc là vì sao?

"Ân Chân..." Chưa nghĩ xong tôi đã buột miệng.

Anh nhìn tôi một cái.

"Anh, biết làm gì? Ý tôi là, giúp anh tìm một công việc như thế nào?"

Anh chau mày suy nghĩ: "Cô tự quyết định đi."

Trả lời thế này có khác gì không trả lời đâu.

Tôi vò vò tóc, hay là đưa anh tới cửa hàng hoa của tôi làm việc, một là có thể quản lý chặt anh để anh ta nghiêm túc làm thần bảo hộ cho tôi, hai là về lương lậu, chẳng phải tôi cũng dễ quyết hơn hay sao?

Tôi cười gian tà, quyết định vậy đi.

Tôi ôm ra cái chăn bông dày, ném lên ghế sô pha.

"Tối nay anh ngủ ở đây đã, ngày mai tôi dọn dẹp qua phòng cất đồ, thì anh có thể dùng."

Đây là căn hộ chung cư một phòng ngủ một phòng khách, nhưng khi trang trí tôi đã ngăn thêm một phòng nhỏ nữa, dùng để chứa sách và vài thứ thùng giấy linh tinh.

"Được." Anh điềm đạm đáp, hình như chẳng buồn quan tâm.

Tôi quay đầu, đột nhiên cười thành tiếng. Tóc anh ướt rườn rượt đang thả trên vai, hoàn toàn tương phản với phần trán bóng loáng trống trơn, buồn cười chết mất.

Anh nhìn bộ dạng của mình trong gương, bật cười.

"Ngày mai tôi đưa anh đi cắt tóc." Tôi nói rồi vào phòng ngủ tìm gối. Lúc đi ra, suýt nữa thì nhảy bắn cả lên.

Anh đang cầm kéo so so mái tóc, định làm gì vậy?

Có lẽ là sợ, mà có lẽ cũng là vì lưu luyến, nhưng cuối cùng anh vẫn xuống tay.

Tôi lao đến cướp cái kéo, thở phào nhẹ nhõm. Để đề phòng, tôi dấu cái kéo vào trong bếp, và khóa cửa lại. Tôi không lo anh có chuyện, mà tôi lo một thi thể hai mạng người, bây giờ cái mạng nhỏ của tôi cũng còn đang phụ thuộc vào anh mà.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P3)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: m.thichtruyen.vn