Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P13). Truyện ngôn tình, truyện ngôn tình lãng mạn dùng cả đời để quên... "Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt tình cảm dâng trào: "Mình là đích phúc tấn của cậu, Tứ Gia trao tình yêu cho cậu cũng là cho mình."..." Khám phá truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P12)

truyen-ngon-tinh-dung-ca-doi-de-quen-14-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 12.1: Nếu Có Thể Ở Bên Nhau

Tôi thoát được công việc khổ sai là ra ga tàu đón Thôi Hoài Ngọc, nhưng Tang Duyệt thì không tránh được.

Khi cô ấy gọi điện cho tôi, giọng vẫn còn đang hổn hển thở: "Tiểu Dĩnh, cậu có biết con bé Hoài Ngọc mang bao nhiêu valy hành lý không?"

Tôi có thể tưởng tượng được bộ dạng của cô ấy, sẽ có túi to túi nhỏ, ba lô trước ba lô sau, tay xách, khuỷu tay treo. "Chẳng phải còn có Mười Đồng sao?"

"Hừ!" Tang Duyệt tức giận. "Vừa xuống xe anh ta liền nói công ty có chuyện phải qua đó ngay, công việc tay chân giao hết lại cho mình, hừ hừ."

"Đáng thương quá, cậu con gái chân yếu tay mềm."

"Vì vậy, bữa cơm lát nữa, cậu mời." Cuối cùng cái đuôi hồ ly của cô ấy cũng đã lòi ra.

"Được rồi, cậu đặt chỗ xong thì gọi cho mình." Thực ra cô ấy không cần dùng khổ nhục kế, tôi sớm đã muốn mời rồi, tiện thể đưa Tiểu Vân, Tiểu Thanh, Ân Chân và Hứa Lăng Phi cùng tới, nhiều người mới vui.

Sau khi hết giờ làm tôi chạy như bay tới cửa hàng hoa, vì muốn tiện cho tôi nên nhà hàng mà Tang Duyệt đặt cách chỗ này không xa.

Lúc này, bình thường cửa hàng hoa sẽ không có khách nữa, nhưng một người đàn ông hai tay chắp sau lưng đang dừng chân trước một loại hoa, nhìn chăm chú.

"Chào anh, nếu anh muốn mua hoa hoặc có nhu cầu gì, nhân viên của cửa hàng chúng tôi sẽ giới thiệu cho anh." Tôi cười nói, cảm thấy lạ khi không có ai ra tiếp anh ta.

"Chị Dĩnh, đấy là anh họ em, mặc kệ anh ấy." Tiểu Vân bực bội nói.

"Nếu em có việc thì về trước đi." Tôi không phải là bà chủ không thấu tình đạt lý.

"Không có việc gì." Tiểu Vân ngập ngừng, định nói rồi lại thôi.

Người đàn ông kia đút hai tay vào túi quần, nhàn nhã đi đến: "Cô chính là cô Niên?"

"Vâng, anh có chuyện gì?"

"Tôi là Kha Phong, anh họ của Tiểu Vân." Anh ta tự giới thiệu.

"Hân hạnh!" Tôi cười ngượng ngùng.

Trịnh Tiểu Vân kéo tôi sang một bên: "Anh ấy đến là muốn đưa em về."

Tôi bất giác ngẩn ra.

Trịnh Tiểu Vân là người Hàng Châu, học đại học ở Thượng Hải, sau khi tốt nghiệp đến làm cho tôi, tôi chưa từng nghĩ đến việc cô ấy sẽ rời đi.

"Anh ấy phụng lệnh mẹ em, muốn đưa em về đi xem mặt."

"Em nói em có bạn trai rồi là xong mà." Tôi không hiểu.

"Nhưng em lấy đâu ra bạn trai chứ?"

"Anh trai chị!" Tôi thấy yên tâm hơn, đây chẳng phải việc gì to tát, cứ giao cho anh tôi là sẽ giải quyết ổn thoả thôi.

Ánh mắt Trịnh Tiểu Vân có tia sáng xẹt ngang, rất nhanh sau đó tối lại: "Anh Mục không ở đây, nước xa không cứu được lửa gần."

"Em ngốc chết đi được!" Tôi nói. "Một cuộc điện thoại, anh ấy sẽ lập tức bay tới."

"Thật không?"

Tôi cốc cho cô ấy một cái. "Chị dâu tương lai của em ơi, chị đừng hành hạ anh trai em nữa."

Tiểu Vân xấu hổ quay đi. "Chị Dĩnh, chị giúp em gọi điện nhé."

"Em gọi anh ấy sẽ vui hơn." Thấy tai Tiểu Vân đã đỏ bừng lên, tôi không trêu nữa. "Được rồi, đừng lo lắng vớ vẩn nữa, chị gọi là được chứ gì."

Mục Hàn quả nhiên vui sướng quá đỗi: "Anh sẽ bay chuyến sớm nhất."

Tôi bất chợt nhớ ra ông anh trai còn có một chiếc laptop cũ, vẫn để đó không dùng, liền bảo anh ấy mang về cho tôi, anh lập tức vui vẻ đồng ý.

Tôi nói với Kha Phong: "Buổi tối cùng đi ăn cơm nhé, bạn trai của Tiểu Vân, cũng là anh trai tôi, sẽ đến muộn một chút."

Anh ta nhìn nhìn tôi, giọng điệu bình thản: "Được."

Một đoàn sáu người đi trên phố, Kha Phong và Ân Chân đi trước, hai người bọn họ dường như rất tâm đầu ý hợp. Tiểu Vân theo sát phía sau, thỉnh thoảng quay lại nói chuyện với tôi và Tiểu Thanh. Hứa Lăng Phi vừa đi vừa đá sỏi dưới chân.

Đi mãi đi mãi, Tiểu Vân ôm trán kêu to, thì ra trong lúc thất thần cô ấy đã va vào cột điện.

Tôi không ngừng lắc đầu.

Kha Phong không nói không rằng đi lại, giơ tay xoa xoa cái cột điện: "Thật khổ cho mảy quá!"

Dư Tiểu Thanh nhìn anh ta với ánh mắt sùng bái, suýt nữa thì nói: "Cho em xin chữ ký". Vì chuyện của Mục Hàn mà Tiểu Thanh vẫn luôn oán trách Tiểu Vân, bây giờ thấy Tiểu Vân bị đau, cô ấy vui sướng vô cùng.

Lại đi một đoạn nữa, tôi và Tiểu Vân bắt đầu xảy ra tranh cãi trong việc xác định đường đến nhà hàng. Tôi nói: "Rẽ phải mới đúng."

Tiểu Vân vò vò tóc nói: "Chắc chắn là rẽ trái."

Tiểu Thanh đứng bên cạnh tôi: "Mình cũng nhớ là rẽ phải."

Ân Chân nói ngắn gọn: "Rẽ phải."

"Tôi không thường xuyên đến đây mà cũng biết là phải rẽ phải." Kha Phong cũng nói.

Chỉ còn lại mình Hứa Lăng Phi, Tiểu Vân nhìn nó mong đợi. Hứa Lăng Phi chớp chớp mắt: "Mẹ em nói phải nghe lời chị Tiểu Dĩnh."

Trịnh Tiểu Vân bất lực nói: "Ngại quá, em ngu đường."

Kha Phong liếc mắt nhìn cô em họ khinh miệt, cướp lời: "Đừng sỉ nhục từ ngu đường! Em không phải là ngu đường, mà là ngốc nghếch."

Trịnh Tiểu Vân phản xạ một cách có điều kiện: "Hứ, anh cũng đừng sỉ nhục từ ngốc nghếch!"

Tất cả mọi người phì cười, Tiểu Vân vẫn không hiểu mình sai ở chỗ nào.

Dư Tiểu Thanh nhìn Kha Phong với ánh mắt đắm duối, anh ta đi tới đâu, ánh mắt cô ấy theo tới đó.

Tôi đẩy Tiểu Thanh một cái: "Này, nhanh như thế mà đã thay lòng đổi dạ rồi à?"

Cô ấy xấu hổ nói: "Chị Dĩnh, anh Kha Phong ăn nói thật sắc sảo!"

"Bạn Dư Tiểu Thanh này, bạn có khả năng kiểm soát trước đàn ông không đấy?" Người mà cô ấy phải lòng không phải anh trai tôi, mà là anh họ của Tiểu Vân.

Tiểu Thanh vân vê vạt áo: "Chị Dĩnh, chị không biết à, em thích nhất là những người đàn ông mồm miệng sắc sảo và có giọng nói dễ nghe."

"Ồ!" Tôi cố ý trêu chọc. "Vậy Bát Gia nhà em thì sao, bị em đưa xuống vị trí thứ mấy?"

Tiểu Thanh cắn môi, quay người bỏ đi.

Tôi băn khoăn nghĩ, bộ dạng này của cô ấy, theo như cách nói của Hứa Lăng Phi thì là biểu hiện của thụ.

Thôi Hoài Ngọc vừa nhìn thấy tôi liền vẫy tay: "Tiểu Dĩnh, ở đây!"

Tôi ngồi xuống cạnh Hoài Ngọc: "Tang Duyệt chưa đến à?"

"Đừng nhắc nữa, cô ấy có việc không đến được." Thôi Hoài Ngọc buồn bực.

Tôi giới thiệu Ân Chân, Kha Phong, Hứa Lăng Phi với Thôi Hoài Ngọc, Tiểu Vân và Tiểu Thanh thì cô ấy gặp nhiều lần rồi, không cần nói nữa.

Hai mắt Thôi Hoài Ngọc lần lượt hết nhìn Ân Chân lại nhìn Kha Phong, mặt tươi như hoa. "Tiểu Dĩnh!" Cô ấy ghé sát vào tai tôi. "Vẫn là cậu hiểu mình nhất, biết mình thích trai đẹp."

"Cậu lại không giữ đạo làm vợ rồi, mình gọi điện thoại cho Mười Đồng đây!" Tôi làm bộ lấy tay móc điện thoại.

"Đừng mà!" Hoài Ngọc lườm tôi.

Thực ra cô ấy chỉ nhanh mồm nhanh miệng thế thôi, chứ bản chất lại rất truyền thống.

Tôi gọi đồ ăn xong, quay đầu nhìn Hoài Ngọc: "Mười Đồng bận thế à, đến cơm tối cũng không đến ăn?"

"Công ty mở tiệc đón tiếp anh ấy." Hoài Ngọc cười gian tà. "Thực ra ban sáng cũng không phải vội vàng đến thế, là mình muốn hành hạ nô dịch Tang Duyệt, cố ý tách Mười Đồng ra."

Tôi cười đấm bạn: "Cậu thật xấu quá!"

Hoài Ngọc thần bí huých tôi: "Tối qua mình nằm mơ, một nhóm người cởi giày ngồi kiểu bàn Nhật ăn lẩu Bắc Kinh, cậu hỏi mình rau thơm có đủ không, có cần thêm nấm hương và rau sống không, Tứ Gia ăn vận như người hiện đại, lúc về còn đi giày cho cậu."

Tôi xấu hổ: "Đáng ghét!" Khóe mắt liếc thấy Ân Chân đang vểnh tai, nhìn về phía chúng tôi mấy lần.

Hoài Ngọc ho hai tiếng: "Cậu hạnh phúc lắm hả, mãn nguyện lắm hả?"

Tôi ôm mặt.

"Haizz, Tứ Gia quả nhiên yêu cậu nhất!" Hoài Ngọc buồn bã nói.

Tôi băn khoăn: "Giờ cậu nói những lời như thế, không ghen nữa à?"

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt tình cảm dâng trào: "Mình là đích phúc tấn của cậu, Tứ Gia yêu cậu cũng là yêu mình."

Chỉ nghe "cạch" một tiếng, đũa trên tay Ân Chân rơi xuống nền. "Ngại quá!" Anh khom người cúi nhặt, lúc đứng dậy lại làm rơi cái khăn mặt ướt.

Tôi bất mãn nói: "Anh cẩn thận chút đi!" Rồi hào hứng hỏi: "Này, thế cậu có nhìn rõ khuôn mặt Tứ Gia không?"

"Nhìn không rõ lắm, nhưng khuôn mặt hình dáng có vài phần giống anh ta." Hoài Ngọc chỉ vào Ân Chân.

Chúng tôi cùng quay sang nhìn Ân Chân, bộ dạng kỳ quái.

Ân Chân bị hai chúng tôi nhìn dựng cả tóc gáy, lúng túng kéo kéo cổ áo, rồi lại dùng khăn giấy ra sức lau bát đĩa.

Tôi phá lên cười: "Hoài Ngọc, cậu nhất định là bị tác động tâm lý."

Cô ấy gật gật đầu: "Cũng phải, tên anh ta thật có sức lừa đảo lớn."

Tôi đẩy đĩa giá về phía cô ấy: "Ăn nhiều một chút."

Hoài Ngọc ấm ức: "Mình muốn ăn thịt!" Một lúc sau, mồm cô ấy nhai thịt bò, ậm ờ nói: "Đúng rồi Tiểu Dĩnh, trước khi mình tìm được việc làm, cậu phải thu nhận mình."

"Mười Đồng không nuôi nổi cậu sao?"

Thôi Hoài Ngọc toét miệng cười: "Cả ngày ở nhà cũng chán, mình đến cửa hàng hoa giúp cậu."

"Cậu hỏi Tiểu Thanh, Tiểu Vân và Ân Chân, ai chịu chia bớt một nửa lương cho cậu, mình sẽ đồng ý." Tôi nhìn cô ấy cười gian tà.

Tiểu Vân thản nhiên nói: "Nhân viên của cửa hàng sắp nhiều hơn hoa rồi."

Tiểu Thanh cũng chậm rãi nói: "Gần đây vật giá leo thang."

Ân Chân điềm đạm: "Tôi phải kiếm tiền trả nợ."

Sau đó cả ba người đồng loạt quay đi.

Hoài Ngọc tức giận: "Mọi người thật quá đáng!"

Tôi nhún vai: "Mình cũng chẳng có cách nào khác."

"Mình không nhận lương là được chứ gì?" Hoài Ngọc sắp cuống hết cả lên.

"Hứa đấy nhé!" Bốn người đồng thanh, tôi lần lượt bắt tay chúc mừng ba người kia, lao động miễn phí sao có thể không cần.

"Các cậu!" Thôi Hoài Ngọc hai tay chống nạnh.

Kha Phong vỗ vỗ vai Tiểu Vân: "Em đi theo chị Dĩnh ăn nói có vẻ tiến bộ đấy."

Tiểu Vân kiêu ngạo: "Chẳng thế!"

Hứa Lăng Phi nháy mắt nhướn mày: "Chị Tiểu Dĩnh là giỏi nhất!"

"Đừng nịnh đầm nữa!" Tôi gạt mũi nó. Cũng không quên tán dương Mục Hàn: "Anh trai em cũng không tồi đâu, anh Kha, tôi đảm bảo Tiểu Vân ở bên anh tôi sẽ rất hạnh phúc."

Kha Phong điềm đạm cười: "Gọi tên tôi là được rồi."

Tiểu Vân kéo Hoài Ngọc hỏi: "Chị Hoài Ngọc, chị nghe anh Mục hát bao giờ chưa?"

Hoài Ngọc nhìn tôi: "Chưa."

"Thế thì chị nhất định phải nghe!" Tiểu Vân nghiêm túc nói. "Nếu không sẽ hối hận đấy."

"Được, chị sẽ nghe."

Một lúc sau, Tiểu Vân lại nói: "Chị Hoài Ngọc, về em sẽ ghi âm gửi cho chị."

Hoài Ngọc gật đầu.

Lại thêm năm phút nữa trôi qua, Tiểu Vân vỗ vỗ gáy nói: "Chị Hoài Ngọc, thực ra anh Mục hát sống sẽ càng hay hơn."

Dư Tiểu Thanh thật sự không thể chịu đựng được nữa, liếc mắt nhìn Tiểu Vân: "Trịnh Tiểu Vân, cậu sắp thành Tường Lâm Tẩu[1] rồi đấy."

[1] Nhân vật trong tiểu thuyết Chúc phúc của Lỗ Tấn. Tường Lâm Tẩu là phụ nữ lao động điển hình ở nông thôn Trung Quốc cũ, thiện lương, chất phác, ngoan cường.

Kha Phong nheo mắt lại: "Trịnh Tiểu Vân, em cũng thật không biết xấu hổ, kín đáo một chút được không, đừng như kẻ si tình ngốc nghếch thế nữa."

"Đúng thế, đúng thế." Tiểu Thanh mượn gió bẻ măng.

Tiểu Vân nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu, tôi cũng lực bất tòng tâm, ăn nói cay nghiệt không phải sở trường của tôi.

"Tâm đầu ý hợp là việc tốt đẹp nhất trên thế gian này, sao có thể nói là hành động si tình chứ." Ân Chân thoáng mỉm cười. "Duyên trời tác hợp, cậu làm anh nên mừng cho em mình mới phải."

Đương nhiên tôi cũng nương theo lời anh mà nói tiếp: "Thực ra anh trai tôi cũng quản Tiểu Vân chặt lắm, chắc Tiểu Vân thấy gò bó."

"Cũng phải." Hoài Ngọc bĩu môi. "Không giống Tang Duyệt, nó đối với anh cậu là tình đơn phương, bọn mình không ủng hộ."

"Gì cơ?" Hình như tôi ngửi thấy mùi của "tin tức".

Hoài Ngọc khinh miệt nói tiếp: "Hôm nay nó thổ lộ với mình rằng mấy hôm trước bị mất ngủ, thử uống bia, rượu trắng, rượu tây rồi nhưng đều vô ích, sau đó nghe Mục Hàn hát, lúc ấy mới ngủ ngon."

Tôi mở to hai mắt, còn có cả việc này nữa.

Trịnh Tiểu Vân sắc mặt thoáng thay đổi, Hoài Ngọc vội quay sang giải thích: "Tiểu Vân đừng ghen, đấy chỉ là mối tương tư đơn phương của Tang Duyệt thôi, trong lòng Mục Hàn chỉ có mình em."

Tôi gật đầu lia lịa. "Anh chị rất chung thủy, trước kia anh ấy từng thích một cô gái Bắc Kinh, nhưng vì rất nhiều nguyên nhân mà họ không thành. Sau đó anh ấy quen em, thế là hoàn toàn dứt bỏ mối tình trước đó."

Ai ngờ tôi vừa nói xong, sắc mặt Tiểu Vân càng khó coi hơn.

Hoài Ngọc tức giận lườm tôi một cái: "Mình thấy cậu không phải đang giúp anh ấy mà là hạ bệ anh ấy."

Tôi hối hận chỉ muốn tự cho mình mấy cái bạt tai, nhưng lại không phục, trừng mắt lườm lại: "Chẳng phải cậu là người khơi chuyện trước?"

Dư Tiểu Thanh cười bò ra bàn, tôi nói: "Không được sung sướng trên nỗi đau khổ của người khác."

Kha Phong bèn giúp Tiểu Thanh: "Mục Hàn là người thế nào, đợi anh ta đến sẽ biết."

Tôi và Hoài Ngọc đứng về phía Kha Phong, Ân Chân ủng hộ Tiểu Vân, còn Tiểu Thanh và Kha Phong một phe, cục diện vô cùng hỗn loạn. Tôi đỡ trán, thầm nói: "Đại ca thân yêu của em ơi, ai bảo anh khuấy động bao nhiêu trái tim thiếu nữ thế này, hôm nay em cũng không thể ngăn chặn được, anh hãy tự cầu phúc đi!"

Cả một bàn người chỉ có Hứa Lăng Phi là điềm tĩnh nhất, nhưng vừa cúi đầu liền phát hiện ra, nó đã chén hết đĩa khoai tây chiên.

Hoài Ngọc lau lau mồ hôi: "Tý nữa em đừng có đánh rắm đấy."

Nó lắc lắc đầu nói: "Thầy giáo em nói, rắm là khí trong người, làm gì có chuyện không được đánh."

Tôi tò mò hỏi: "Thầy giáo dạy môn nào nói thế?"

"Hi hi!" Nó cười cười, nhanh chóng chuyển đề tài: "Chị Tiểu Dĩnh, câu vừa rồi em đối đáp chuẩn chứ?"

Ân Chân khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng liếc nó: "Xem ra hôm qua phạt thế vẫn chưa đủ."

Câu nói này như một câu thần chú, Hứa Lăng Phi lập tức cúi mày cụp mắt: "Chú Ân, cháu sẽ không dám nữa."

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, rất đúng.

Ăn no uống đủ, cũng là lúc phải về, nhưng Mục Hàn còn chưa tới thì đám người này giải tán sao được. Tôi đề nghị: "Cứ ngồi mãi ở đây cũng không hay, còn không đi chắc nhân viên phục vụ sẽ khó chịu. Hay là, chúng ta đi hát karaoke?" Tôi là vì nghĩ cho Mục Hàn, mặc kệ mọi việc, đợi khi nào anh ấy đến hát vài câu, đảm bảo Tiểu Vân sẽ nguôi giận ngay.

"Tôi không có ý kiến." Kha Phong nói.

"Vậy còn cậu?" Tôi hỏi Hoài Ngọc. "Đi cùng bọn mình hay về nhà?"

"Có trò vui để xem sao không đi." Hoài Ngọc cười hi hi nói, còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Tôi như muốn tức thở: "Cậu không cần báo cáo với Mười Đồng nhà cậu à?"

"Ôi may mà cậu nhắc, cậu mau cho mình biết địa chỉ, lát bảo anh ấy tới đón." Thôi Hoài Ngọc toét miệng cười.

Tôi đọc địa chỉ, cô ấy đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, cúi đầu nhắn tin.

Hoài Ngọc là cây hát karaoke nổi tiếng, về cơ bản có mặt cô ấy thì người khác sẽ không có cơ hội phát huy. Cô ấy điểm loạn trên màn hình một hồi, một danh sách bài hát dài dằng dặc hiện ra, có lẽ phải hát tới tận sáng mai.

Tôi ngồi xuống cạnh Ân Chân: "Anh cũng hát một bài đi!"

"Không biết hát!" Anh ngượng ngùng nói.

Bản thân tôi cũng là người hát không tốt lắm, nên có cảm giác đồng bệnh tương liên. "Vậy chúng ta cùng uống rượu đoán tay?" Phải tìm trò gì để chơi chứ, nếu không thà về nhà ngủ còn hơn.

Anh lắc lắc đầu.

Hoài Ngọc vừa nghe tới rượu, mắt phát sáng, vứt bỏ cả micro: "Chúng ta gọi một chai Chivas đi!"

"Được!" Tôi thoải mái đáp, bởi vì tôi biết, Mục Hàn nhất định sẽ giành trả tiền.

Sau khi rượu được mang lên, tôi đang định lấy trà xanh ra để uống cùng, Hoài Ngọc khẳng khái gạt tay: "Không cần!" Cô ấy đổ nửa cốc rượu: "Thế này mới đã", rồi ngửa cổ uống cạn, còn nhìn tôi như khiêu khích.

"Hi hi, tửu lượng khá quá!" Tôi không mắc mưu cô ấy, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, cô ấy uống say lát có Mười Đồng tới đón, còn tôi phải làm thế nào?

Trịnh Tiểu Vân cười: "Anh họ em tửu lượng cũng tốt lắm đấy."

Dư Tiểu Thanh càng sùng bái hơn, hai mắt sáng long lanh: "Người đàn ông biết uống rượu rất có khí phách."

Tôi cười khan rồi huých Ân Chân: "Này, cô ấy nói anh không có khí phách đàn ông."

Ân Chân điềm tĩnh liếc tôi: "Có khí khái hay không không phải cô ấy nói là xong."

Tôi vô cùng tán đồng: "Tiểu Thanh, giờ với em người tình trong mắt hoá Tây Thi!"

Tiểu Thanh xấu hổ cúi đầu.

Tôi lẩm bẩm như tự nói với mình: "Anh tôi cũng uống rất khá, tôi nhớ Tết năm ngoái, anh ấy uống một lúc bốn chai rượu trắng, mặt không đỏ đầu không đau."

Kha Phong cười ha hả: "Cuối cùng cũng tìm được đối thủ rồi."

Tôi cũng cười, thái độ của anh ta đối với Mục Hàn trước sau vẫn không được thân thiện, có lẽ cũng là vì đề phòng, sợ Tiểu Vân thiệt thòi.

Hoài Ngọc hát xong một bài uống một ly rượu nên đã ngà ngà say, cô ấy tay cầm chai rượu, nhìn thấy ai cũng rót, nhìn thấy ai cũng đòi cạn ly.

Mọi người đều rất phối hợp, Tiểu Vân bình thường không biết uống rượu nhưng hôm nay cũng cụng ly rồi nhấp môi.

Chỉ có Ân Chân không uống.

"Tôi không biết uống rượu!" Anh quả quyết nói.

"Là rượu, không phải thuốc độc." Ánh mắt Hoài Ngọc loé sáng.

Ân Chân nhìn thẳng: "Tôi không uống."

Hoài Ngọc tức tối: "Uống một hớp không mang thai được đâu."

Ánh mắt Ân Chân loé lên một tia sáng sắc lẹm khó nắm bắt, quay người đi không thèm nhìn cô ấy nữa.

Hoài Ngọc vẫn lải nhải: "Thật chẳng nể mặt người khác gì cả."

Tôi vội dàn hòa, đón lấy ly rượu: "Mình nể mặt cậu", rồi làm bộ làm tịch uống một hớp lớn, thực ra chỉ vào dạ dày được một phần ba.

Lúc này Hoài Ngọc mới vui trở lại, khoác vai tôi tiếp tục hát một mình.

Mục Hàn không phụ lòng mong mỏi của mọi người, cuối cùng cũng đến nơi trước mười giờ. Anh thở dốc đẩy cửa bước vào, nở nụ cười mê hồn: "Chào mọi người." Anh đưa túi máy tính cho tôi, ngay sau đó rất tự giác ngồi xuống cạnh Tiểu Vân, những người còn lại cũng tự giác nhường chỗ cho anh.

Kha Phong đưa cho anh ly rượu, mặt không đổi sắc, tự mình giới thiệu: "Tôi là anh họ của Tiểu Vân, ly này mời anh!"

Ly rượu của ông anh vợ tương lai kính, Mục Hàn nào dám từ chối.

Kha Phong lại rót đầy ly khác: "Anh đến muộn, ly này là rượu phạt."

"Phải phạt! Phải phạt!"

Trong nháy mắt, Mục Hàn đã uống bốn ly rượu.

Trịnh Tiểu Vân kéo kéo tay áo Kha Phong: "Anh, đủ rồi."

"Xót rồi à?" Kha Phong điềm đạm hỏi.

"Đâu có!" Trước mặt bao nhiêu người thế này, đánh chết Tiểu Vân cũng không thừa nhận.

Thực ra tôi cũng rất xót, nhưng không phải xót Mục Hàn, mà là xót tiền trong ví của anh ấy.

Mục Hàn ợ ra hơi rượu: "Các vị, xin thứ lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát."

Tôi đẩy Ân Chân: "Anh đi với anh ấy đi!"

Ân Chân gật gật đầu, tôi mím môi, vào những lúc quan trọng, vẫn phải nhờ tới anh.

Tôi thở hắt ra: "Anh Kha, anh tôi rất có thành ý. Những ly rượu anh mời, anh ấy đều đã uống cả rồi."

Tiểu Vân vội vội vàng vàng gật đầu.

Kha Phong thủng thẳng: "Bốn chai rượu trắng mà còn sống được thì mấy ly rượu kia có tính là gì."

Tôi câm nín, vừa rồi đúng là vạ miệng.

Dư Tiểu Thanh: "Anh Kha nói đúng!"

Tôi và Tiểu Vân cùng lườm Tiểu Thanh, Tiểu Thanh im tịt.

Hoài Ngọc quen khuấy động không khí, cô ấy đảo đảo mắt, cười nói: "Tối nay, hình như chỉ có mình Ân Chân là chưa uống."

Tôi trầm giọng nói: "Anh ấy nói không biết uống rượu rồi mà."

"Mời anh ta uống rượu thật chẳng dễ dàng gì!" Hoài Ngọc nói cười vui vẻ, cô ấy đổ ly nước quả của Ân Chân đi, thay vào đó là nửa cốc Chivas. "Ai bảo anh ta làm mất mặt mình, ai bảo anh ta chẳng coi mình ra gì."

Tôi phá lên cười: "Hoài Ngọc, cậu nhỏ nhen thế từ bao giờ hả?"

Cô ấy nói giọng oán trách: "Anh ta từ chối mình, cũng giống như Tứ Gia từ chối mình, mình rất đau lòng."

"Cậu say thật rồi!" Tôi cười ngất, đỡ cô ấy ngồi ra một góc.

Ân Chân dìu Mục Hàn vào, tôi vội hỏi: "Anh tôi không sao chứ?"

Anh lắc lắc đầu, mặt bình thản, đợi Mục Hàn ngồi vững, mới khẽ giọng nói: "Nôn hai lần, vẫn ổn."

Tôi chân thành nói: "Phiền anh quá!"

Anh không nói gì, cầm cốc lên, tôi thót tim, đang định ngăn lại, thì đã bị Hoài Ngọc kéo một cái, cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.

Có lẽ là khát, anh uống vừa vội vừa nhanh, ngay sau đó lông mày nhíu chặt: "Mùi vị thứ đồ uống này lạ quá!"

Hoài Ngọc chống nạnh cười như điên: "Ai bảo anh không nể mặt tôi, ha ha ha, chẳng phải đang uống rượu đấy à?"

Tôi rùng mình.

Sắc mặt Ân Chân trầm xuống, như chuẩn bị nổi cơn tam bành, nhưng rất nhanh sau đó anh ôm chặt đầu, dựa vào thành ghế sô pha.

Không phải lại giống như say thuốc đấy chứ, tôi thầm nghĩ. Có được kinh nghiệm lần trước, tôi cũng không hoang mang lắm.

"Này, anh không sao chứ." Tôi xán lại gần, vỗ vỗ anh.

Anh đột nhiên ngồi thẳng dậy: "Tôi muốn hát!"

Tôi vô thức hỏi: "Anh muốn hát bài gì?"

"Được lòng dân sẽ có thiên hạ." Anh nói ngắn gọn.

Tôi liếc nhìn qua, anh ngoài sắc mặt hơi đỏ ra, ánh mắt vẫn tinh nhanh, không giống bộ dạng kẻ say rượu.

"Tứ Ca, em gọi bài cho anh." Tiểu Vân hào hứng.

"Đa tạ!"

"Tứ Ca, anh khách sáo quá!" Tiểu Vân nhanh nhẹn tìm thấy tên bài hát của Lưu Hoan, chọn bài, sau đó bấm nút thêm bài.

Rất nhanh âm nhạc vang lên, cả căn phòng bồng bềnh.

Ân Chân ngồi thẳng, tay cầm micro, không đợi nhạc dạo kết thúc, lớn tiếng hát: "Đếm anh hùng, luận thành bại, tự cổ tới kim anh có thể nói rõ, công tội mặc lòng nói, mưa gió bão bùng vẫn đi về một mình..."

Cái thứ giọng khàn khàn này...

Sai nhạc, sai tới tận dãy Himalaya.

Trịnh Tiểu Vân và Dư Tiểu Thanh ôm nhau cười bò.

Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người hát không ra gì, không ngờ giờ lại còn xuất hiện một người tệ hơn mình.

"Đừng hát nữa!" Tôi nói.

Ân Chân cầm chặt micro sống chết không buông.

Tôi bất lực, tự tìm đường lui cho mình: "Nghe cái thứ giọng vỡ tim vỡ phổi này, có cảm giác giống A Đỗ[2] phải không?"

[2] A Đỗ, tức Đỗ Thành Nghĩa, là ca sĩ người Singapore.

Chẳng ai thèm quan tâm tới tôi.

"Vậy cách lên xuống này giống Đao Lang[3] không?" Tôi tiếp tục.

[3] Ca sĩ người Trung Quốc.

Mọi người hoàn toàn phớt lờ.

Đến khi Ân Chân hát xong, đôi tai bị đầu độc của chúng tôi mới được giải thoát.

Tôi thở hắt ra, vội cướp micro nhét vào tay Hoài Ngọc, bực bội: "Đều do cậu hại."

Cô ấy cười gian tà: "Mình đâu biết anh ấy dễ say như thế, mà cách say cũng rất độc đáo."

Tôi quay người nhìn Ân Chân, anh lại ngã ra ghế sô pha.

"Mình rất tò mò muốn biết tại sao anh ấy lại cứ phải chọn bài này?" Hoài Ngọc ngạc nhiên hỏi.

Tôi trả lời bằng giọng khẳng định: "Anh ấy xem Vương triều Ung Chính nhiều quá."

Hoài Ngọc tỏ vẻ hiểu biết: "Xem ra cũng bị cậu bức hại."

"Còn lâu ấy!" Tôi phản đối. "Là do anh ấy tự xem, rảnh rỗi còn nghiên cứu sử Thanh cơ."

Ân Chân nằm bò ra một lúc lại ngồi thẳng dậy: "Niên Dĩnh, tôi có chuyện này muốn nói với cô."

"Hai người nói chuyện đi, nói chuyện đi." Hoài Ngọc cười rồi đi ra chỗ khác.

Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn anh chăm chăm: "Anh muốn nói gì?"

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt đen sâu thăm thẳm không thấy đáy: "Tôi là Dận Chân."

Tôi xua xua tay một cách thiếu kiên nhẫn: "Tôi biết anh là Ân Chân." Bên kia Kha Phong và Mục Hàn lại bắt đầu uống tiếp, tôi không còn lòng dạ nào mà ngồi đây nói chuyện với Ân Chân nữa.

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-35-2-.jpg

Truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 13.2:

Anh khẽ nắm tay tôi: "Tôi muốn nói, tôi là Tứ Gia."

Tôi cười:" Vậy sao anh lại đến năm 2010?"

"Xuyên không đến." Anh nghiêm túc nói.

Tôi càng buồn cười hơn, chắc chắn là nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và mẹ. Ai cũng bảo khi say rượu là nói thật nhất, sao anh lại chỉ biết nói "quá" lên thế này.

"Cô đừng có không tin."

Tôi ngờ nghệch ừm một tiếng. "Ân Chân, anh say rồi."

"Tôi không say!" Mắt anh rất bình tĩnh.

Tôi nhún vai, bình thường những người say rượu chẳng ai thừa nhận mình say cả. "Được rồi, anh say thật đấy, nằm xuống nghỉ một lát đi!"

"Niên Dĩnh!" Anh vội vàng kéo tay tôi.

Bên kia Mục Hàn uống đỏ mặt tía tai, bắt đầu ăn to nói lớn, tôi vội đẩy Ân Chân ra, chạy tới cạnh Mục Hàn, giật lấy ly rượu trong tay anh: "Anh, đừng uống nữa." Tôi tức giận nhìn Kha Phong: "Anh Kha, anh còn rót rượu cho anh ấy nữa, tôi không nể mặt đâu."

Mục Hàn cười ha ha nhìn tôi: "Em gái này trông quen quá!"

Tôi cảm thấy từng giọt mồ hôi nhỏ tong tong xuống.

Kha Phong vô tội nhướn mày: "Tôi không ép, là anh ấy chủ động uống."

"Phải đấy!" Tiểu Thanh giúp địch. "Anh Mục nói hôm nay tâm trạng rất vui, phải uống để chúc mừng."

Mục Hàn bất giác gật đầu: "Anh vui, vui lắm!" Cao hứng lên, anh còn hát: "Chưa say rượu đã say người..."

Tôi sầm mặt: "Anh vội vàng nửa đêm tới đây, còn chưa ăn gì, bụng rỗng uống rượu, không say mới lạ."

Trịnh Tiểu Vân lo lắng nhìn Mục Hàn: "Chị Dĩnh, anh Mục không sao chứ?"

Tôi vỗ vỗ vào tay Tiểu Vân: "Chăm sóc anh ấy, đừng để anh ấy uống nữa."

Mục Hàn đột nhiên chân mềm nhũn, ngồi thụp xuống nền.

Tiểu Thanh nhanh tay giành đỡ anh với Tiểu Vân.

Mục Hàn đột nhiên cười ngây ngốc, rồi ôm chặt Tiểu Thanh, vén tóc mai trên trán cô ấy ra: "Anh thật sự rất thích em." Anh nghiêng đầu, ngủ mất.

Tiểu Thanh ngẩn ngơ tại trận.

Nụ cười trên mặt Tiểu Vân cứng đờ.

Kha Phong đứng dậy, cậy tay Mục Hàn ra, đẩy Tiểu Thanh về phía sau: "Mục Hàn, tôi thật thất vọng về anh."

Đầu tiên tôi sốc, ngay sau đó vội vàng dàn hoà: "Anh tôi say rồi, nên ăn nói lung tung."

"Hừ!" Kha Phong ánh mắt lạnh như băng. "Gặp người nào yêu người nấy, anh ta căn bản không xứng với Tiểu Vân, cũng không xứng với Tiểu Thanh."

Tôi hít một hơi thật sâu: "Anh đừng động chạm làm tổn thương người khác."

"Sự thực như vậy." Nụ cười của Kha Phong lạnh như băng tuyết.

"Anh so đo gì với kẻ say chứ!" Tôi nổi cáu, cao giọng.

"Tửu phẩm như nhân phẩm." Giọng Kha Phong vẫn bình tĩnh như thế, anh ta quay sang Tiểu Vân, lạnh lùng nói: "Trịnh Tiểu Vân, trước kia em còn trẻ không hiểu biết, gặp và yêu một người đàn ông thời kỳ đồ đá thì không nói làm gì, nhưng giờ cũng đừng tìm kẻ đốt rơm nhóm lửa về chứ!"

Tiểu Vân bĩu bĩu môi, khinh miệt nhìn Mục Hàn một cái: "Đốt rơm nhóm lửa? Anh đề cao anh ta quá rồi, cả nhà anh ta chỉ mặc vỏ cây."

Tôi bực chết mất, Tiểu Vân vơ cả tôi vào mà mắng, xem ra đúng là giận quá mất khôn.

Hoài Ngọc ghé tai tôi thì thầm: "Lần đầu tiên mình thấy Tiểu Vân ăn nói sắc lẻm như thế, tiềm lực của con người thật vô hạn."

Hứa Lăng Phi cũng thì thầm: "Có thể ép một người dịu dàng như chị Tiểu Vân thành thế này, chú Mục Hàn thật quá vĩ đại."

Tôi vỗ trán, chắc trong mắt nó, phụ nữ là chị còn đàn ông đều là chú cả.

Kha Phong giọng có vài phần không được khách khí: "Giờ anh phải đi rồi, còn Trịnh Tiểu Vân thì sao?"

"Đương nhiên cùng đi!" Tiểu Vân tức tối nói, mặt đỏ bừng cả lên.

Hai người cùng rời bước, không thèm chào tôi.

Dư Tiểu Thanh ỉu xìu: "Chị Dĩnh, em về trước đây!"

Khó khăn lắm mới vui vẻ một lần mà cuối cùng tàn tiệc trong bực bội, còn phải rước thêm hai con quỷ say, tôi bực tức đá cho Mục Hàn một cái.

"Tiểu Dĩnh, giờ làm thế nào?" Hoài Ngọc hỏi tôi.

Tôi suy nghĩ: "Mười Đồng sắp đến rồi phải không, đành nhờ anh ấy giúp đưa hai người này về nhà rồi hẵng tính."

"Để mình gọi cho anh ấy."

Tôi gọi nhân viên phục vụ, nhìn con số trên hoá đơn, muốn khóc mà không có nước mắt.

Thôi Hoài Ngọc và Mười Đồng gọi xe trước, sau đó hợp lực đưa Mục Hàn đang bất tỉnh nhân sự nhét vào trong taxi.

Tôi vỗ nhè nhẹ lên mặt Ân Chân: "Còn đi được không?"

Anh cằn nhằn: "Đã nói rồi, không say!" Nhưng anh bước đi loạng choạng không vững, tôi khẽ thở dài, giữ chặt cánh tay anh.

Hứa Lăng Phi cũng giúp tôi dìu anh ra xe.

Haizz, chưa từng gặp người nào phiền phức thế này, say thuốc, sợ độ cao, yêu bản thân mình quá đáng, sạch sẽ, rượu một ly đã say...

Cả nhóm chúng tôi đưa Ân Chân và Mục Hàn về mỗi người một giường, mệt tới đứt cả hơi.

Hoài Ngọc nhìn nhìn đồng hồ: "Không sớm nữa, bọn mình phải về đây."

"Hôm nay làm phiền hai người quá!" Tôi xin lỗi, bởi không ngờ là sự việc lại đến nước này.

"Bọn mình không sao, chỉ lo vấn đề của Mục Hàn và Tiểu Vân thôi, cậu phải nhanh chóng nghĩ cách giải quyết đi." Hoài Ngọc đập một cái vào vai tôi.

Tôi gật đầu: "Mình biết, đợi anh ấy tỉnh rượu rồi mới tính."

Hứa Lăng Phi liên tiếp thả mấy quả "bom" to đoàng thật không đúng lúc, ngay lập tức xấu hổ vùi mặt vào ghế sô pha.

Hoài Ngọc cười ngất: "Em dùng pháo lễ hoàng gia để tiễn bọn chị à?" Cô ấy cười bò ngã cả vào lòng Mười Đồng, Mười Đồng cũng buồn cười vò vò đầu vợ.

Tôi tiễn vợ chồng Hoài Ngọc ra cửa, lúc quay lại nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Mục Hàn, càng nhìn càng thấy tức.

Anh ấy ngủ rất ngon lành, còn tôi phải làm thế nào?

Tiểu Vân đang tức giận như thế, ngày mai không biết có đi làm không.

Kha Phong lại không thích anh trai tôi, sau này chắc chắn sẽ nói những lời không hay về anh ấy.

Cho dù Tiểu Vân có tha thứ cho Mục Hàn lần này, nếu hàng ngày bị Kha Phong thổi những lời khó nghe vào tai, chắc chắn cô ấy sẽ mềm lòng, e là khi ấy lại thành to chuyện.

Đau đầu đây!

Tôi bực bội nghĩ, có lẽ Kha Phong không chỉ đơn thuần thấy Mục Hàn không thuận mắt, chưa biết chừng bất cứ người đàn ông nào có ý đồ với Tiểu Vân anh ta cũng đều không thể chấp nhận. Theo tình hình này thì có lẽ tới tám chín phần là anh ta có tình cảm với cô em gái.

Nghĩ tới đó, tôi lại cảm thấy thương Mục Hàn, anh ấy không chỉ phải cạnh tranh với những kẻ chinh phục khác, mà còn có một đối thủ vô hình, đây mới là kẻ thù nguy hiểm nhất.

Hứa Lăng Phi ngáp dài: "Chị Tiểu Dĩnh, em buồn ngủ rồi."

Căn hộ chung cư nhỏ chỉ có hai chiếc giường, giờ Ân Chân và Mục Hàn mỗi người chiếm một chiếc, tôi liếc nhìn nó: "Em ngủ trên sàn được không?" Tôi chỉ vào tấm thảm trải dưới nền mà tối hôm qua Ân Chân trải.

Hứa Lăng Phi lắc lắc đầu: "Em phải ngủ một mình một phòng."

Tôi nghiến răng: "Được, vậy em ngủ trên ghế sô pha đi." Dù sao phòng khách cũng được coi là một phòng.

Rõ ràng là không đủ chăn, tôi tăng nhiệt độ điều hoà, cố gắng không để thằng bé bị nhiễm lạnh, hai người kia thì đành mặc kệ vậy.

Mục Hàn tự làm tự chịu, tôi ném một tấm thảm lên người anh rồi chẳng quan tâm nữa.

Nhưng Ân Chân thì thật oan ức, nếu không phải do Hoài Ngọc lén lút hành động, cũng không đến nỗi thế này.

Anh lục bục một tiếng, mày cau chặt, bộ dạng như đang rất khó chịu.

"Muốn uống nước không?" Tôi khẽ hỏi.

Anh không có phản ứng gì.

Tôi vén chặt góc chăn giúp anh: "Vậy anh ngủ đi, ngủ một giấc tỉnh lại sẽ không khó chịu nữa." Tôi cũng rất buồn ngủ, ngày mai còn phải đi làm, chỉ muốn nhanh chóng xong xuôi để còn ngả lưng chợp mắt, không ngờ anh lại giơ một cánh tay ra giữ chặt tôi.

"Sao thế?" Tôi quay đầu lại.

Cánh tay anh kéo tôi vào lòng, khe khẽ gọi: "Tiểu Dĩnh..."

Giọng nói này... Tôi ngẩn người ra trong giây lát.

Ân Chân giật giật khóe miệng, phủ người xuống, đặt một nụ hôn lên môi tôi.

Tôi còn đang suy nghĩ về giọng nói thì thầm vừa gọi tên mình như đã từng nghe thấy ở đâu đó, anh đã kéo mặt tôi lại, cười khẽ nhìn vào mắt tôi, ánh mắt như dính chặt lấy khuôn mặt tôi, trong mắt tràn ngập sự dịu dàng. "Chưa từng bị đàn ông hôn bao giờ phải không?"

Tôi cứng lưỡi, đại não gần như ngừng hoạt động.

Đáy mắt Ân Chân từ từ gợn lên ý cười thú vị: "Chưa từng bị hôn cũng không phải vội, tôi dạy em." Anh giữ chặt gáy tôi, làn môi ấm nóng lại áp tới, tôi vô thức nín thở, anh thăm dò liếm liếm môi tôi, ngay sau đó mút chặt lấy, tôi đờ người ra như con rối gỗ, hoàn toàn không còn biết gì nữa. Môi lưỡi anh linh hoạt tách răng tôi ra, trong hơi thở vẫn còn phảng phất hơi rượu thơm mát, nhanh chóng chinh phục, khám phá vùng đất mới.

Mặt tôi đỏ ửng tới cổ.

Nụ hôn nóng bỏng của anh vẫn chưa chịu dừng lại, càng lúc càng sâu hơn, hơi thở của tôi dần trở nên dồn dập, tôi nói giọng không được rõ ràng: "Buông tôi ra..."

Ân Chân liền dùng sức ôm chặt tôi, hơi ấm cơ thể anh truyền sang tôi theo động tác đó, ánh mắt tôi mơ màng, tay cứ như bị người ngoài hành tinh khống chế, hoàn toàn không tuân theo lệnh của chủ nhân nữa, từ từ bấu chặt lấy vai anh.

Nụ hôn triền miên quấn quýt cuối cùng cũng kết thúc, Ân Chân buông tôi ra, tôi đỡ ngực thở dốc, tim vẫn còn đập điên cuồng.

Còn kẻ gây loạn lại đang cười tà mị vô hại, anh thoả mãn chỉnh lại áo, loạng choạng nằm xuống ngủ tiếp.

Không khí ấm áp dịu dàng vừa rồi vẫn còn luẩn quẩn khắp phòng giờ bỗng tan biến như chưa từng tồn tại.

Tôi sờ lên đôi môi sưng mọng, hơi thở vẫn vưỡng vít mùi của anh.

Anh thế này là sao? Uống rượu xong bạo gan? Uống rượu xong bỗng nổi tà tính? Uống rượu xong muốn thổ lộ chân tình? Uống rượu xong bộc lộ bản tính? Tôi căn bản không rõ nụ hôn đó rốt cuộc có nghĩa gì.

Vừa uống rượu vào là anh như biến thành một người khác. Lại học được cách bắt nạt tôi!

Tôi hít một hơi thật sâu, rõ ràng tôi có thể đẩy anh ra, thế mà lại hoàn toàn không nghĩ đến việc phải phản kháng.

Tôi liếc mắt nhìn anh, ngủ ngon lành say tít, tôi làm sao có thể coi như mọi chuyện này chưa từng xảy ra đây?

Mộng cảnh lại ập đến.

Tôi mặc bộ đồ cưới dày cộp và nặng nề, quỳ trước tiền sảnh, cung kính dập đầu trước cha mẹ ba cái rõ kêu.

Mẹ tôi cẩn thận dặn dò: "Đi lấy chồng rồi, đừng có hành sự tùy tiện nghe chưa."

Tôi vội vội vàng vàng gật đầu.

Giọng bố tôi thì rõ ràng hơn: "Từ nay về sau phải giúp chồng, dạy con, đừng để bố mẹ mất mặt."

Tôi ngoan ngoãn: "Con sẽ làm thế, thưa bố."

Bố tôi xua tay: "Vậy đi đi!"

Một cơn gió nhẹ thổi tới khiến khăn che mặt bay lên, tôi nhìn rõ giáo sư Mục và Niên phu nhân đang ngồi chính giữa tiền đường.

Phản ứng đầu tiên của tôi: "Mình điên thật rồi."

©STE.NT

Sáng sớm tôi bị Hứa Lăng Phi lay tỉnh. Tôi vừa mở mắt, nó đã nhảy dựng lên vì hoảng, chỉ vào đôi mắt gấu trúc của tôi: "Chị Tiểu Dĩnh, tối qua chị đi ăn trộm gà à?"

Tôi ồm ồm nói: "Vớ vẩn, sàn cứng quá, chị ngủ không ngon."

Nó lại chỉ: "Chú Ân cũng thật chẳng lịch sự gì cả, ai lại để con gái ngủ dưới sàn."

Tôi liếc nhìn thấy chiếc giường trống không. "Chú ấy đâu rồi?"

"Chú Ân gọi cháu dậy rồi vào nhà tắm rửa mặt."

"Ờ!" Tôi bóp bóp thái dương, đầu vẫn còn hơi đau.

Ân Chân bước vào, vẻ mặt sảng khoái, liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó rời mắt khỏi bộ quần áo xộc xệch trên người tôi: "Hứa Lăng Phi, cậu phải đi đánh răng rồi đấy."

Tôi nhìn anh, ký ức tối qua bỗng tràn về. Hai má ửng hồng, mỗi lúc mỗi rạng rỡ.

"Cô không khoẻ?" Anh hỏi.

"Không có." Tôi giữ chặt áo ngủ, ngẩng đầu.

Anh nở nụ cười như hiểu ý: "Vậy thì mau dậy đi, muộn làm là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

"Ừm!" Giọng tôi vẫn lí nhí như thế, len lén nhìn anh, vẻ mặt anh thản nhiên, đạo mạo đường hoàng giống như chính nhân quân tử vậy.

Vừa uống rượu tâm tính đã thay đổi, chẳng trách anh lại kiên quyết từ chối rượu như thế.

Tôi nghiến răng thầm mắng, uống say rồi làm trò lăng nhăng, tỉnh lại chẳng nhớ gì cả.

Nhưng anh quên cũng tốt, kẻo tôi lại phải ngượng ngùng mỗi lần chạm mặt anh.

Từ phòng tắm đi ra, tôi nghe thấy tiếng Hứa Lăng Phi nói: "Chú Mục Hàn, tối qua chú đã đắc tội với chị Tiểu Vân."

"Thế à?" Mục Hàn xoa xoa đầu vẻ mặt bối rối.

Xem ra đầu óc anh ấy vẫn chưa tỉnh táo hẳn, tôi hừ khẽ một tiếng: "Ra vục nước lạnh vào mặt rồi sẽ nhớ lại ngay ấy mà."

"Ừ." Mục Hàn đi làm thế thật, sau đó cúi đầu ủ rũ, nói: "Anh chỉ nhớ mình đã uống rất nhiều rượu, còn lại quên sạch."

Đúng là gã đàn ông nào cũng giống nhau, tôi khinh miệt liếc ông anh trai một cái, rồi lại tức tối quay sang lườm Ân Chân.

Vẻ mặt Ân Chân lại tươi cười hớn hở.

Tôi thêm mắm dặm muối thuật lại một lượt những chuyện xảy ra tối qua, chỉ thấy sắc mặt Mục Hàn càng lúc càng khó coi, còn Hứa Lăng Phi ngồi bên cạnh cười tới mức ngả hẳn cả người vào vai Ân Chân.

Ân Chân vừa mở miệng định nói, Mục Hàn đột nhiên lao ra ngoài cửa.

"Anh, anh đi đâu đấy?"

Mục Hàn tâm trạng phức tạp: "Anh đi tìm Tiểu Vân giải thích cho rõ."

Tôi chậm rãi hỏi: "Anh có biết nhà cô ấy ở đâu không?"

Anh ấy ngập ngừng: "Anh không biết." Rồi anh lại nói chắc chắn: "Em biết mà."

"Em cũng không biết." Tôi trả lời dứt khoát.

Mục Hàn liếc tôi: "Sao em lại không biết?"

Tôi đáp rất nhanh: "Tại sao em nhất định phải biết?"

"Em là sếp của cô ấy." Mục Hàn nói với giọng rất hiển nhiên.

Tôi cũng không chịu lép vế: "Đây là cuộc sống riêng của nhân viên, sếp cũng không có quyền can thiệp."

Rất lâu sau anh mới nói: "Vậy anh hỏi Tiểu Thanh."

Tôi cười: "Anh cho rằng Tiểu Thanh sẽ giúp anh ư?"

"Đương nhiên!" Mục Hàn vô cùng tự tin.

Mục Hàn móc di động ra, nhưng rất nhanh sau đó đã thất bại: "Tiểu Thanh không nghe máy."

Trong lòng tôi đã có tính toán, Kha Phong chắc chắn dùng mỹ nam kế để chinh phục Tiểu Thanh rồi, bây giờ Tiểu Thanh là đồng minh của anh ta.

"Giờ anh phải làm thế nào?" Mục Hàn buồn bã.

Tôi xua tay: "Em cũng hết cách."

Ân Chân từ từ nở một nụ cười: "Đừng cuống, tôi biết địa chỉ nhà Tiểu Vân."

Tôi nghi ngờ nhìn anh, tôi còn không biết, sao anh lại biết được.

Mục Hàn hỏi đúng câu hỏi mà tôi nghi ngờ.

Đôi môi mỏng của Ân Chân thoáng lay động: "Có một lần cô ấy nói với tôi." Anh viết địa chỉ lên một tờ giấy, nhét vào tay Mục Hàn.

Mục Hàn bực bội: "Sao anh không nói sớm?"

"Hai người anh một câu chị một câu, tôi làm gì có cơ hội mà nói xen vào." Đôi mắt sâu hút của Ân Chân thoáng sáng lên.

Hứa Lăng Phi ngây thơ vô số tội hỏi: "Chú Ân Chân nhớ rõ địa chỉ nhà chị Tiểu Vân như thế để làm gì?"

Ánh mắt thăm dò của Mục Hàn đột nhiên sâu thêm mấy phần.

"Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ quên những gì mắt nhìn thấy, tai nghe thấy, tôi cũng có muốn thế đâu." Ân Chân thản nhiên đáp.

Tôi: "..."

Điều khiến tôi không ngờ được là, khi chúng tôi tới cửa hàng, Tiểu Vân và Tiểu Thanh đã mở cửa bán hàng, ngay cả Hoài Ngọc cũng đã có mặt ở đấy để giúp đỡ.

Tiểu Vân ngượng ngùng nói: "Chị Dĩnh, tối qua em thật không tốt, không nên mắng cả chị như thế."

Tôi vờ giận: "Chị vẫn còn đang giận đây này."

Tiểu Vân vuốt vuốt mái tóc dài phía sau: "Chị Dĩnh, em thật xin lỗi, lúc đó em không nghĩ được gì cả."

"Đúng thế!" Tôi lạnh nhạt đáp. "Thêm cả ông anh họ em đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, em có thể bình tĩnh mới lạ ấy."

Tiểu Vân vội vàng đón lời: "Em ngủ một giấc tỉnh dậy là hiểu ngay, em giận anh Mục Hàn, nhưng không thể đổ tội lên đầu chị Dĩnh được."

Tôi xoa xoa đầu cô ấy: "Em cũng không đến nỗi hồ đồ lắm."

Tôi quay sang Tiểu Thanh: "Còn em bảo vệ Tiểu Vân quá nhỉ, ngay cả điện của anh Mục Hàn cũng không thèm nghe."

Tiểu Thanh vô tội đáp: "Không liên quan gì đến em, là Tiểu Vân cướp mất điện thoại của em, giờ vẫn còn chưa trả."

Tiểu Vân cắn cắn môi, không nói gì.

Tôi nói ngắn gọn: "Mục Hàn đến nhà em chịu tội rồi, bọn chị cứ tưởng hôm nay em giận nên sẽ không đi làm."

"Em là người công tư phân minh." Tiểu Vân kéo kéo vạt áo, đột nhiên kêu lên thất kinh: "Chết rồi!"

Tiểu Thanh đang ôm một bó hoa hồng rực rỡ tươi tắn, bị tiếng thét của bạn làm cho giật nảy cả mình, sương đọng trên cánh hồng rơi hết vào người: "Trịnh Tiểu Vân, cậu đừng kêu lên giật cục thế nữa!"

Tiểu Vân thất sắc: "Anh Mục đến đó, trong nhà chỉ còn anh họ em, họ... liệu họ có đánh nhau không?"

Tôi bỗng thấy sợ hãi, nhưng vẫn nói cứng: "Cứ để anh họ em đánh anh ấy một trận cho em được hả giận."

Tiểu Vân ra sức vặn vẹo tay: "Liệu có xảy ra án mạng không?"

Hoài Ngọc phì cười: "Tiểu Vân, em nghĩ nhiều quá rồi."

Tôi cũng khẽ cười: "Nếu em không yên tâm, thì mau về nhà xem sao đi!" Tôi dừng lại một lát: "Vẫn tính công cho em."

"Em chẳng thèm lo cho anh ấy." Tiểu Vân nói giọng đều đều, nhưng hai mày nhíu chặt, kết quả của việc lơ đễnh là không làm đổ đĩa cắm hoa thì cũng làm rối tung bó hoa mà Tiểu Thanh đã cắm xong.

"Bà cô của tôi ơi!" Tiểu Thanh gào lên.

Hoài Ngọc đẩy Tiểu Vân ra cửa: "Em còn không mau về nhà đi, ở đây chỉ làm hỏng việc thêm."

Tiểu Vân do dự đi đi lại lại trước cửa, tôi nhìn mà chóng cả mặt, đành lấy cớ đi làm để tránh cho nhanh.

Vào văn phòng tôi lập tức gọi điện cho Mục Hàn: "Anh, anh còn sống đấy chứ? Không thiếu cánh tay cẳng chân nào đấy chứ?"

"Anh rất ổn." Mục Hàn trả lời.

Tôi yên tâm. "Vậy thì tốt!" Thật không nên coi thường Mục Hàn, anh ấy có được trái tim và sự ngưỡng mộ của bao nhiêu thiếu nữ như thế, không đơn giản chỉ là dựa vào vẻ bề ngoài tuấn tú và giọng hát ngọt ngào.

Mấy hôm nay Tiêu tổng ra nước ngoài, nhưng trước khi đi có viết email giục tôi nhanh chóng xử lý vụ của tập đoàn Lãm Giang. Kỳ thực tôi chỉ là một con hổ giấy, dám gầm không dám nói.

Tôi ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính đến nửa ngày, có lẽ phải dùng chủ ý của Hoài Ngọc rồi.

Buổi trưa đến cơm tôi cũng chẳng buồn ăn, chạy thẳng tới cửa hàng.

Hoài Ngọc rút dây cắm mạng của chiếc máy tính để bàn, cắm vào máy xách tay của cô ấy, mở phần mềm Great Wisdom, chăm chú nghiên cứu đồ thị của cổ phiếu K.

Tôi hỏi: "Cổ phiếu mà lần trước cậu bán tháo thế nào rồi?"

"Đừng nhắc đến nữa!" Hoài Ngọc ảo não nói. "Sau khi kịch sàn một ngày, lại tăng liên tiếp năm ngày, khiến mình chán chết đi được."

"Xem ra danh hiệu "cổ thần" của cậu chỉ hữu danh vô thực." Tôi cười.

Hứa Lăng Phi cũng cười.

"Trẻ con thì biết gì, dám cười chị à?" Hoài Ngọc tạo thế như chuẩn bị đánh đít nó.

Hứa Lăng Phi chạy ra nấp sau lưng Ân Chân. Bình thường Ân Chân đối xử với nó nghiêm khắc, nhưng vào giờ phút quan trọng, Hứa Lăng Phi vẫn rất tin tưởng anh.

Ân Chân nhìn tôi một cái, đôi mắt sâu thẳm không để lộ bất cứ manh mối nào.

Tim tôi bắt đầu đập loạn, vội vàng quay mặt đi. "Hoài Ngọc, cách lần trước của cậu, mình cảm thấy rất được, cậu hãy làm cố vấn hình ảnh cho mình."

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P14)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: m.thichtruyen.vn