Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P10). Truyện ngôn tình, dùng cả đời để quên... "Cứ như thế lên lên xuống xuống tới bảy tám lần, đến tôi cũng muốn nôn, nhưng chứng sợ độ cao của Ân Chân lại được chữa khỏi hoàn toàn như kỳ tích. Anh có thể vừa thưởng thức phong cảnh vừa ngâm thơ, thần thái ung dung..." Khám phá truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P9)

truyen-ngon-tinh-dung-ca-doi-de-quen-3-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 10.1:

Đang nói, thì đến lượt chúng tôi, mẹ tôi nhanh tay nhanh mắt kéo bác Thẩm chen qua đám đông vào trước, do mỗi khoang hạn chế số lượng người ngồi nên tôi và Ân Chân bị rớt lại sau.

Mẹ mặt mày tươi tỉnh làm mặt quỷ với tôi, tôi tức tới mức hộc máu mà chẳng làm được gì.

"Vậy tôi cũng không chơi nữa." Tôi cũng lùi về phía sau, nhân lúc Ân Chân không chú ý, kéo anh vào khoang thắt dây an toàn lại.

"Cô..."

"Vé đã mua cả rồi, không chơi thật lãng phí!" Tôi cong môi, tôi có một khuyết điểm khá lớn, đó là thích nhìn bộ dạng buồn cười của người khác, Ân Chân đã để lộ nhược điểm, tôi sao có thể tha cho anh.

Anh bất lực, quay mặt đi, không thèm nhìn tôi.

Tôi đoán nếu tôi không phải con gái, anh sẽ cho tôi một cái bạt tai.

Tôi ngồi đối diện với anh trên ghế dài, anh không muốn nhìn tôi, bèn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, bánh xe khổng lồ bắt đầu chuyển động, cảnh vật dưới đất xa dần xa dần.

Ân Chân mím chặt môi, đôi môi mỏng bị mím tới mức hiện sắc hồng.

Chiếc áo vừa bị tôi kéo nên hơi xộc xệch, để lộ một phần cổ, da rất trắng, điểm trên đó là những cọng râu lún phún nơi cằm, vô cùng hấp dẫn.

Tôi ngồi ngắm tới thất thần, anh đột ngột nắm chặt lấy tay tôi.

Tay rất lạnh, nắm chặt tới mức các đốt ngón tay trắng bệch ra.

Hai mắt anh nhắm chặt, đôi mi dài lay động như cánh bướm, để lộ sự căng thẳng và sợ hãi.

Trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt rất khó coi.

Tôi thử chạm vào anh, thấy người anh căng thẳng, hai chân như khẽ run rẩy.

"Anh... sợ độ cao?" Tôi hỏi với giọng bất an.

Anh không trả lời, tôi có thể cảm thấy tim anh đang đập rất nhanh.

Tôi ảo não vô cùng, tôi đâu biết thể chất anh lại đặc biệt như thế, không chỉ dễ say thuốc, mà còn sợ độ cao nữa.

Cảm giác anh nắm tay tôi chặt hơn, tôi hít một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ trấn tĩnh nói: "Nếu anh sợ, tôi có thể cho anh mượn vai để dựa."

Anh lại coi là thật bèn dựa vào, đầu óc tôi đột nhiên trỗng rỗng.

Tôi nghiến răng: "Anh dựa thật đấy à?"

Anh nói như hụt hơi: "Chẳng phải do cô hại?"

"Anh sợ độ cao sao không nói sớm?"

Anh khẽ nói: "Tôi không biết thế nào là sợ độ cao."

Tôi liếc anh: "Nếu anh không khắc phục được tật này thì anh không thể ngồi máy bay, cũng không thể leo núi."

Giọng anh lí nhí: "Nghiêm trọng thế ư?"

Hơi thở của anh vương vất quanh vai tôi, nóng hổi, trái tim tôi có lẽ không chịu nổi, dịu dàng hỏi: "Anh đỡ chưa?"

"Chóng mặt lắm!"

Tôi giơ tay ra, chầm chậm ôm lấy vai anh, để trọng lượng của người anh tựa hẳn vào người mình, khẽ nói: "Thả lỏng ra, đừng căng thẳng quá."

Anh tựa đầu vào vai tôi, gật gật đầu rất nhẹ.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ quái, tôi không hề do dự tựa đầu vào anh, lặng lẽ áp sát mặt anh, dịu dàng: "Sắp đến rồi!"

"Ừm!" Anh gần như không nhận ra hành động của tôi.

Chúng tôi cứ giữ tư thế ngồi như vậy, cho đến khi hết vòng chơi.

Tôi thở phào, tinh quái nói: "Giờ có thể buông ra được chưa?"

Lông mày anh giãn ra.

Tôi giơ cao hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau lên, ngẩn người nhìn. Từ lúc nào tôi và anh, mười ngón tay đan chặt, thế mà chẳng ai biết gì. Vội thu tay về, tôi khẽ húng hắng ho như muốn che giấu sự bối rối: "Đến rồi." Lòng bàn tay thoáng ửng hồng, giống như sắc hồng trên má tôi lúc này.

Sau khi ra khỏi khoang thì Ân Chân nôn, mẹ tôi kinh ngạc hỏi: "Cậu ta say cái gì à?"

"Sợ độ cao." Tôi đáp.

"Vậy mau mua cho cậu ấy bình nước."

Bác Thẩm đã đưa chai nước khoáng tới. Tôi cụp mắt: "Cám ơn bác Thẩm."

"Người một nhà đừng khách sáo." Bác vỗ vỗ vai Ân Chân.

Những lời ấy tôi nghe chẳng thấy thoải mái gì cả, nhưng tạm thời tôi chẳng có thời gian để đôi co với ông ta, cứ để ông ta đắc ý đi.

Ân Chân sau khi uống hết nửa chai nước, nhìn có vẻ khá hơn, anh từ từ nói: "Chúng ta đi lại lần nữa."

Tôi gõ vào trán anh: "Đầu anh có vấn đề à?"

Anh không giận, hùng hồn nói: "Đi thêm vài lần nữa là có thể khắc phục mà."

Đầu óc tôi có lẽ cũng bị báng sung đập vào, liền đồng ý chứ.

"Hai đứa chơi đi, mẹ và bác Thẩm tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ." Mẹ vui vẻ vứt bỏ tôi, tôi thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải Ân Chân đã bị mẹ mua hay không nữa.

"Thôi được." Tôi chẳng còn cách nào, không thể để Ân Chân ngồi lên bánh xe đó một mình.

truyen-ngon-tinh-dung-ca-doi-de-quen-10-.jpg

Truyện ngôn tình - Dùng cả đời để quên

Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Phần 10.2

Lần thứ hai, Ân Chân có tiến bộ rõ rệt, khi khoang ngồi của chúng tôi lên tới đỉnh, anh ôm chặt lấy tôi. Tôi bình tĩnh ấn đầu anh xuống vai mình, nhưng miệng thì châm chọc: "Đáng đời!" Sau khi xuống, anh uống một nửa chai nước còn lại.

Lần thứ ba, trước yêu cầu mãnh liệt của anh, tôi lại cùng anh lên bánh xe đó. Anh nói, lần này ngồi xa tôi một chút, tránh lại có tư tưởng dựa dẫm. Ha ha, cãi chày cãi cối, để xem anh có thể mạnh mẽ tới khi nào. Thế là lúc bánh xe lao xuống, anh ngồi thụp xuống, tôi bước lên trước để kiểm tra, anh cứ thế ôm chặt hai chân tôi. Tôi bình thản nhìn đáp trả những ánh mắt kỳ quái xung quanh, thầm thấy may mắn vì ở đây không ai quen mình.

Cứ như thế lên lên xuống xuống tới bảy tám lần, đến tôi cũng muốn nôn, nhưng chứng sợ độ cao của Ân Chân lại được chữa khỏi hoàn toàn như kỳ tích. Anh có thể vừa thưởng thức phong cảnh vừa ngâm thơ, thần thái ung dung.

Tôi không biết những người đàn ông khác gặp chuyện có xử lý thế này không, tôi chỉ mới yêu có một lần, và mối tình đầu của tôi – Tằng Húc Thành thì không phải là người như vậy. Tôi rất thích phẩm chất của Ân Chân, cho dù thỉnh thoảng anh cũng làm những chuyện gây cười.

Sau khi liên lạc được với mẫu thân đại nhân, chúng tôi gặp nhau ở Starbucks.

Mẹ tôi và bác Thẩm, hai người thưởng thức cà phê cappuccino và nhấm nháp bánh Tiramisu, một người vẻ mặt đắc ý, người kia thì đắc chí.

Tôi ngồi chen vào giữa họ, cười nhìn họ không nói gì.

"Con bé này!" Mẹ tôi ngượng ngùng.

Bác Thẩm thì bị điệu cười của tôi làm cho nổi cả da gà.

Tôi thầm nghĩ cũng không nên ép họ quá, nếu mẹ tôi phát cáu, không chừng sẽ cắt đứt quan hệ với tôi cũng nên. Mẫu thân đại nhân là người ưa ngọt ghét cứng, xem ra tôi phải thay đổi chiến lược.

Tôi nhét vào túi áo mẹ một chiếc phong bì dày cộp, thì thầm với giọng đầy quan tân: "Mẹ, trời lạnh rồi, mẹ tự mua thêm chút đồ bổ dưỡng để bồi bổ nhé."

Mẹ cười bẹo má tôi.

"Chiều con phải quay về rồi, mấy ngày nữa sẽ lại tới thăm mẹ."

Mẹ khẽ nói: "Đi đường cẩn thận!"

"Bác cũng có việc phải quay về thành phố, có thể tiễn Tiểu Dĩnh một đoạn." Bác Thẩm xen ngang.

Tôi cười giả lả: "Vậy thì cảm ơn bác Thẩm quá." Thì ra không phải lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, vậy thì mẹ tôi quen ông ta thế nào? Cũng tốt, trên đường tôi phải thăm dò thêm tin tức mới được.

Nhưng sự tính toán của tôi còn chưa kịp thực hiện thì bác Thẩm nhận điện thoại liên tục suốt dọc đường.

Tôi lẩm nhẩm: Đâu có phải vụ làm ăn mấy nghìn vạn đang chờ ông ấy quyết định, có cần phải bận tới mức này không?

Cho đến tận khi đưa tôi và Ân Chân tới tận cửa nhà, ông ta vẫn đang bận nghe điện.

Mặc dù tôi không thích ông ta, nhưng cũng không thể không nói không rằng quay mông bỏ đi, đành nhẫn nại chờ ông ta nói xong.

Sau khi chào tạm biệt, tôi chuẩn bị mở cửa xe bước xuống thì bác Thẩm gọi lại.

Tôi quay đầu, ông ta ngập ngừng khó nói.

Tôi thoáng chau mày: "Bác Thẩm có gì xin cứ nói."

"Tiểu Dĩnh!" Ông ta thành khẩn. "Bác đối với mẹ cháu là thật lòng, hy vọng có thể nhận được sự chúc phúc của cháu."

Môi tôi khẽ động đậy, nhưng không thốt ra lời.

Ông ta vô cùng nhẫn nại đợi tôi trả lời.

Rất lâu sau, tôi mới cười, khẽ đóng cửa xe lại: "Tạm biệt bác Thẩm!"

Vẻ mặt ông thoáng hiện lên sự thất vọng, nhưng tôi thật sự khó có thể chấp nhận ông ta trong khoảng thời gian ngắn thế này.

Tôi cắn môi, cúi đầu đi vài bước, Ân Chân bình thản nói: "Niên Dĩnh, cô đi sai đường rồi."

Tôi bước chậm lại, chết cũng không nhận sai: "Tôi có nói là sẽ về nhà sao? Tôi ra chợ mua thức ăn."

"Ồ? Cô biết nấu ăn?" Ân Chân cười.

"Anh coi thường tôi." Tôi thật sự chưa từng nấu cơm cho anh ăn, nhưng không có nghĩa là tôi không biết. "Hôm nay tôi phải cho anh nếm thử tài nấu bếp của tôi mới được."

"Chống mắt ngóng chờ." Anh cong môi.

Tôi cầm túi gõ cho anh nhớ: "Anh phải giúp tôi mang đồ."

Anh không tránh, ánh mắt sáng lấp lánh: "Được!"

Tôi không phải là người có cảm quan rất mẫn cảm, nhưng tôi có thể nhận ra sự thay đổi của Ân Chân. Khi anh và tôi gặp nhau lần đầu, anh vẫn thường vô tình để lộ sự lạnh lùng của mình, cho dù tôi mời anh về sống cùng, anh vẫn giữ khoảng cách với tôi. Không biết bắt đầu từ bao giờ, biểu hiện của anh bắt đầu phong phú hơn, dường như không còn có sự đề phòng đối với tôi nữa, vẻ mặt cũng tươi tắn ấm áp hơn vài phần.

Tôi là một người đơn giản nên cũng chỉ tìm những niềm vui đơn giản. Những lúc tôi vui, tôi cũng mong người khác sẽ vui. Tôi đã nhận thấy sự thay đổi của Ân Chân nên không thể nói là không vui được.

Khi tôi bưng mấy món ăn mất gần hai tiếng đồng hồ trong bếp ra bàn, khóe miệng Ân Chân thoáng nhếch lên: "Cô bận rộn cả nửa ngày chỉ làm được ba món này?"

Một món cà xào trứng, một món salad nấm kim châm, một nồi canh chân giò nấu lạc nữa. Tôi liếc nhìn anh. "Anh không hiểu à, món ăn mặc dù đơn giản nhưng công sức bỏ ra không giống nhau, mùi vị cũng không giống nhau."

"Tôi tưởng cô khua chiêng gõ trống to như thế, suýt nữa thì dỡ cả bếp ra định làm một bữa triều đình Hán Thanh[2] chứ."Anh chậm rãi nói.

[2] Một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa, gồm 108 món dộc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán, được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của anh, người này sao có thể ăn nói cay độc như thế? Tôi không chịu lép vế: "Anh đã từng ăn tiệc triều đình Hán Thanh chưa?"

"Ăn mấy lần rồi."

Tôi hừ lạnh: "Tay gấu gân hươu, anh không sợ hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã tới gặp gây phiền phức à?"

Anh thở dài: "Đấy là chuyện từ kiếp trước rồi."

"Càng nói càng chẳng ra sao, kiếp trước anh từng dự tiệc Hán Thanh, kiếp trước tôi còn là vợ của Tứ Gia cơ." Tôi hừ hừ hai tiếng, chỉ coi như anh nói vớ vẩn bâng quơ.

Đáy mắt đen nháy sâu thẳm của anh dường như thấp thoáng đốm lửa, đột nhiên khẽ cười: "Có người vợ như cô, Tứ Gia quả thật khiến người khác phải thương cảm."

Tôi đặt bát cơm đã xới đầy cộp một cái xuống trước mặt anh: "Anh có ăn hay không?"

Anh rất nể mặt tôi khi món nào cũng nếm một miếng: "Đúng là không tồi."

Tôi cười kiểu tiểu nhân đắc chí, anh liếc xéo tôi một cái.

Hai chúng tôi giải quyết hết cả bàn ăn rồi nằm phơi bụng trên ghế sô pha.

Thấy ăn chăm chú gõ gõ trên máy tính, tôi liếc nhìn anh hai lần, rồi lo lắng hỏi: "Ân Chân, anh thấy hôm nay tôi có sai không?"

Anh ngẩng đầu: "Bác gái không nghĩ gì đâu, bác chỉ coi cô như trẻ con hờn dỗi thôi."

Tôi lẩm bẩm: "Tôi vẫn luôn cho rằng chỉ khi nào bố mẹ quay về với nhau thì mới có thể tạo ra một gia đình hoàn chỉnh, nhưng hôm nay tôi phát hiện ra đấy chỉ là ước mơ của mình tôi thôi. Anh cũng nhìn thấy rồi đấy, khi mẹ tôi ở bên cạnh bác Thẩm, bà rất vui, trông bà như trẻ hơn vài tuổi. Tôi cứ kiên quyết chia rẽ họ thì có phải tôi quá ích kỷ không?"

"Cô đã nghĩ thông rồi, còn hỏi tôi làm gì?" Ân Chân ung dung khoanh tay nhìn tôi.

"Tôi thuộc sao Thiên Bình, là ngôi sao có tính cách không dứt khoát nhất, anh nói vài lời ủng hộ cổ vũ tôi thì chết à?" Tôi lườm anh, người đàn ông này thật chẳng hiểu ý gì, sau này ai lấy anh ta đúng là xui xẻo.

Mắt anh càng sâu hơn, khóe miệng cong lên như cười, "Tôi ủng hộ cô, vừa ý chưa?"

Tôi đắc ý cười.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên - Truyện ngôn tình lãng mạn - Dùng cả đời để quên (P11)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: m.thichtruyen.vn