Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P45). Truyện ngôn tình, ông xã, anh là ai? "Thiên Thụ vùi đầu vào chăn, toàn thân sắp bốc cháy. Chưa từng biết đàn ông trước khi đàn ông làm đó lại hỏi phụ nữ như vậy... Nhưng vẻ mặt anh khi hỏi cô sao lại đẹp như thế, sao lại dịu dàng như thế, sao lại khiến cô e thẹn mà gật đầu..." Khám phá diễn biến dấp hẫn của truyện ngôn tình - Ông xã, anh là ai? ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P44)

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-65-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P45.1

Yêu... Anh nói từ "yêu", cô không bị đụng máy bay đến mức đầu váng mắt hoa chứ? Cô không bị những khó khăn kia hành hạ đến mức choáng váng đó chứ? Người đàn ông mãi mãi lạnh lùng như núi băng kia, lại nói từ "yêu" với cô?!

Thiên Thụ chớp chớp đôi mắt to, mở lớn mắt gần như không thể tin, nhìn người đàn ông trước mặt.

"Anh... Anh vừa nói gì? Em... hình như em nghe nhầm... Có phải sau khi đụng máy bay sẽ có ảo giác không? Sao em lại nghĩ tới chuyện đó... Em không giống Tiểu Mạc đâu...", cô kéo tai mình, vặn trái vặn phải, muốn chắc chắn mình có suy nghĩ lung tung hay không.

Viên Dã bỗng cúi xuống, giữ lấy bàn tay đang tự véo tai của cô.

"Em không nghe nhầm."

A... Hả?!

Thiên Thụ chớp mắt.

Ngón tay anh lại nâng cầm cô lên, nhẹ nhàng nâng gương mặt cô để nhìn vào mắt anh.

"Anh yêu em, Hạ Thiên Thụ."

Môi anh in lên môi cô.

Trong tích tắc, như có một luồng điện xuyên qua đầu. Chạy dọc sống lưng cô, theo môi cô, nóng bỏng lan tỏa đến từng bộ phận trên cơ thể.

Trời ơi, lần này cô không nghe nhầm chứ? Cô không nghĩ lung tung chứ? Anh đã nói câu ấy thật sao? Câu nói được những người yêu nhau xưng tụng là "câu ba chữ" thần thánh! Đánh chết cô cũng không nghĩ tới, hóa ra có ngày Boss Viên lạnh lẽo cũng biết nói một câu dịu dàng như vậy, Viên Dã lạnh lùng cũng biết tỏ tình như vậy! Cảm giác đó quá thần kỳ, quá kỳ diệu, quá tuyệt vời!

Cơ thể nhẹ bẫng bay lên trời, ngay cả nụ hôn của anh đều trở nên dịu dàng, ẩm ướt, nhẹ nhàng!

Thiên Thụ ngờ nghệch còn chớp mắt, rèm mi dài sắp cọ vào chóp mũi anh.

"Ưm... Cái đó...", cô hơi rời môi anh ra, "Viên Dã... có thể... có thể nói lại lần nữa không..."

Anh ngẩn người.

Đôi môi mỏng nhướng lên thành một đường cong, anh đưa tay che đôi mắt to lấp lánh của cô lại, nửa cười nửa không thốt ra hai chữ, "Đừng phá."

"Em không phá, em thật sự muốn nghe... Viên Dã... nói nữa đi... nói lần nữa thôi...", cô năn nỉ anh như đứa trẻ, tay chụp lấy tay anh, muốn mắt mình lộ ra.

Nhưng anh lại che nửa mặt cô, rồi lại áp môi lên môi cô.

Lần này, càng quấn quýt, càng nóng bỏng.

Mềm mại, nhẹ nhàng, dịu dàng, quấn quýt... Anh coi cô như là con búp bê yêu kiều nhất, nụ hôn dịu dàng ấy rơi trên trán cô, chóp mũi, khóe môi, hàng mi... Nước mắt vẫn ẩm ướt, nhưng khi chạm vào môi anh lại trở thành những giọt nước nóng bỏng... Lần này giọt nước ấy rơi vào giữa môi anh và môi cô, lại có chút vị ngọt...

Hóa ra nếu yêu nhau, cho dù là nước mắt, cũng sẽ ngọt ngào sao?

Thiên Thụ không còn thời gian suy nghĩ đến vấn đề cao siêu đó, chỉ thấy anh dịu dàng hôn cô, ngay cả hơi thở cũng sắp ngừng lại. Lần này anh rất nhẹ nhàng, lòng bàn tay giữ sau gáy cô, rất tỉ mỉ, hôn khắp mặt cô...

Đầu lưỡi vẽ theo cánh môi cô, mềm mại trơn trượt chạm qua răng cô.

Cảm giác như bị điện giật lại trở lại, toàn thân máu dồn ngược lên, chỉ dừng lại ở chỗ được anh hôn.

"Ôi...", cô không thở được, rên rỉ.

Anh lập tức giữ chặt gáy cô, lưỡi luồn vào miệng cô.

Trong phút chốc, hai người như dính chặt vào nhau, cảm giác kỳ diệu ấy khiến cô run rẩy. Cô không chịu nổi áp lực từ anh, cơ thể vô thức ngả ra sau, anh đỡ lấy cô, hai người cứ thế trượt xuống chiếc giường đôi không rộng lắm.

Nụ hôn, vấn vít.

Trên chiếc giường kiểu Đông Nam Á, chăn lụa mềm mại mát mẻ, cô bị anh đè xuống, chỉ thấy làn da tiếp xúc với drap giường mát lạnh, vết thương trên người hơi nhói, nhưng lại có một cảm giác khác lạ khó tả.

"Ưm... Viên... Viên Dã...", cô rên rỉ.

Nụ hôn của anh từ môi cô đã trượt xuống hõm cổ.

Anh tỉ mỉ hôn cô, như đang tạo nên búp bê sứ thượng hạng, rất nhẹ nhàng nhưng lại rất thích thú, dè dặt chạm vào, chỉ sợ bất cẩn sẽ đánh vỡ cô. Đôi môi mềm mại chạm đến vùng da nhạy cảm nhất sau tai cô, anh nhẹ nhàng liếm tai cô, cô nóng nực toàn thân, anh lập tức há miệng cắn lấy một cắn hư hỏng!

"Á!", cô run lẩy bẩy, cảm giác và kích thích đó đủ để khiến mọi phụ nữ tan thành nước.

Anh rất hài lòng trước phản ứng của cô, dùng răng nhẹ nhàng chà xát tai cô, thỉnh thoảng còn thở ra một hơi, khiến cô mềm nhũn người, đầu óc trống rỗng.

Anh cắn, gặm, hôn, mút vùng cổ trắng nõn như ngọc của cô, ngón tay nhẹ nhàng trượt từ từ vào, dần dà... chạm đến phần eo thon của cô.

Cô đang bận đối phó với sự tấn công phần tai của anh, không ngờ ngón tay anh lại luồn vào trong. Đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào da cô, cô lập tức rúm ró, kêu lên, "Ui da!"

Anh giữ tay cô, cơ thể hơi nghiêng tới đè cô xuống, "Đừng sợ, Thiên Thụ, là anh."

Câu nói đó bỗng khiến trái tim cô như biến thành hoa.

Rất dịu dàng, rất ân cần, người đàn ông quá đỗi tâm lý này... lại sợ cô e ngại sự tiếp xúc đó... Cô... thực ra không sợ, dù gì lần trước ở khách sạn bảy sao họ suýt nữa đã... Cô chỉ là chưa tự nhiên lắm, còn cảm thấy e thẹn, còn đỏ mặt...

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-64-.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P44.2

"Em em em... em không sợ...", Thiên Thụ xấu hổ tới mức suýt cắn lưỡi mình, "Chỉ là chỉ là chỉ là... tay anh lạnh quá."

Anh nghe cô nói, hàng lông mày cong cong, nở một nụ cười rất đẹp, lần đầu nói với vẻ trẻ con, "Thế hả? Tay anh lạnh quá à? Vậy... em giúp anh sưởi ấm đi."

Ngón tay anh lại luồn vào, lần này thật sự tiếp xúc với phần eo mềm mại ấm áp của cô.

"A... Ưm...A...", Thiên Thụ co rúm.

Ngón tay anh quá lạnh, lạnh hơn da cô khi mới ngủ dậy tới mấy độ, nhưng chính vì sự cách biệt như vậy lại khiến cô càng cảm nhận rõ hơn sự di chuyển của ngón tay anh... Từ phần eo, đến đường cong tuyệt mỹ, rồi đến phần bụng ấm áp, sau đó bàn tay như đang gõ phím đàn, len lén, lặng lẽ, tiến đến gần trái tim cô...

"Ôi không... không... Viên Dã... không... cần... đừng...", Thiên Thụ run rẩy.

Viên Dã trở mình, lần đầu hoàn toàn đè cô xuống dưới, trọng lượng của anh khiến giường hơi lún xuống, cũng khiến Thiên Thụ lần đầu cảm nhận được sức mạnh đến từ đàn ông.

Anh cúi xuống, hôn cô.

Ngón tay trong chăn cũng nhích lên trên, chạm vào cô.

Cô giật nảy người.

Áo ngoài đã sớm rơi ra trong lúc ngủ, anh nhanh chóng trượt lên trên, căn bản không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Gương mặt cô trong phút chốc đỏ lựng.

Anh cúi xuống nhìn gương mặt đỏ hồng như trái táo ấy, càng thấy cô ngây thơ đến mức đáng yêu. Nụ hôn đốt cháy gò má cô, lại lần nữa cắn lấy vành tai nhạy cảm của cô.

Thiên Thụ run lẩy bẩy, ngón tay hơi thô ráp của anh lại đùa cợt cô, và răng anh đang cắn nhẹ lấy cô, đúng là hai sự hành hạ cùng lúc, khiến cô lo bên này lại bỏ lỡ bên kia, mà hai luồng điện ở hai nơi đang lao về phía cô, chạm vào nhau trong lồng ngực, lóe lên những tia rực rỡ.

"Viên Dã... Viên Dã... Viên Dã...", đầu cô trống rỗng, rên rỉ, duy nhất nhớ được là tên của anh.

Anh thở hổn hển bên tai cô, ngón tay truyền đến hơi ấm khiến bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy. Chỉ là anh không muốn quá nhanh, không muốn làm cô sợ... Anh muốn cho cô hồi ức dịu dàng nhất, đẹp đẽ nhất, ngọt ngào nhất...

Anh kìm nén bản thân, lồng ngực phập phồng. "Gọi anh là Dã... Tiểu Dã... Thiên Thụ... Tiểu Thụ..."

Cô thật sự quá mềm mại! Như một vũng nước, lại giống một ngọn lửa... Sao cô có thể nóng bỏng đến thế, lại mềm mượt dịu dàng đến thế... Giống như miếng đậu phụ vừa ra lò, vừa trắng vừa mềm lại căng mịn, dịu dàng ngọt ngào đến mức chỉ muốn cắn nuốt cô xuống... Tại sao trước kia anh còn muốn buông cô ra... cô gái này... Sao anh có thể buông ra... Sự dịu dàng của cô có thể làm tan chảy mọi thứ trong anh, làm sao anh lại ngốc đến thế, muốn buông tay chứ...

"A... A..." Thiên Thụ rên rỉ, ngón tay anh như châm lên những ngọn lửa trên cơ thể cô, sao lại nóng như vậy, sao lại khó chịu như vậy. Chỉ có chạm vào ngón tay của anh mới cảm thấy mát mẻ hơn, mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng ... xấu hổ quá... xấu hổ quá...

Cô lại thích anh ve vuốt đến vậy... Khi ngón tay hơi buông lỏng, cô nhận ra bản thân lại chủ động ưỡn ngực lên, chỉ khao khát anh đừng rời cô ra nhanh như vậy...

Viên Dã đương nhiên cũng cảm nhận được sự thay đổi của cô, sự chủ động đó khiến anh vui mừng. Anh thậm chí cảm nhận được lòng bàn tay truyền đến một cảm giác nhoi nhói, không còn kiềm chế nữa, anh đưa tay kéo áo ngoài đã sắp rơi ra của cô.

Thiên Thụ thấy mặt như sắp bốc cháy tới nơi.

Nhưng lại không kìm được mà thuận theo ngón tay của anh, để anh cởi áo của cô ra. Cô gần như bán khỏa thân nằm trong tấm chăn lụa, cảm giác mát mẻ của làn da trần chạm vào tấm chăn thật khiến người ta run rẩy.

Viên Dã trở mình đè lên cô, hai tay nắm chặt lấy hai tay cô.

Anh hôn lên má cô, lên môi cô, trán cô, rồi tới hàng mi dài.

"Thiên Thụ... anh có thể... biến em thành của anh không?"

Anh thì thầm, dịu dàng, rất dịu dàng, nhưng đầy gợi cảm, hỏi cô như vậy.

Thiên Thụ vùi đầu vào chăn, toàn thân sắp bốc cháy. Chưa từng biết đàn ông trước khi đàn ông làm đó lại hỏi phụ nữ như vậy... Nhưng vẻ mặt anh khi hỏi cô sao lại đẹp như thế, sao lại dịu dàng như thế, sao lại khiến cô e thẹn mà gật đầu... A a, cô trở nên hư hỏng rồi, lại khao khát bản thân có thể thật sự... trở thành của anh...

"Thiên Thụ...", anh nắm chặt đôi tay cô.

Cuối cùng cô như con đà điểu, khẽ khàng gật đầu trong chăn.

Cuối cùng anh như được giải thoát, hôn lên trán cô thật yêu thương, trìu mến.

Toàn thân Thiên Thụ bỏng rát, màu đỏ hồng trên gương mặt đã lan xuống xương quai xanh...

Cô nắm chặt góc chăn, ngay cả sức nhìn lén cũng không có.

Chỉ thấy bên cạnh mình lún xuống, cơ thể anh đã như ngọn lửa, đốt cháy làn da cô.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P46)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyen357.com