Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P32). Truyện ngôn tình, ông xã, anh là ai? "Nhưng liệu có khi nào, đến cuối cùng, mọi thứ chỉ là phí hoài? Khi cô biết tất cả, khi cô tỉnh táo lại, có lẽ, sẽ không tránh khỏi kết cục là cô sẽ rời xa anh..." Khám phá diễn biến dấp hẫn của truyện ngôn tình - Ông xã, anh là ai? ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P31)

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-40-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P32.1

Thiên Thụ vừa quay người, vẫn chưa đi bước nào đã đâm sầm vào một anh chàng mập mạp!

Tên đó ngã lăn ra đất, kêu la oai oái.

Thiên Thụ giật bắn mình, vội đưa tay dìu anh ta dậy. "Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý!"

Người đàn ông mập mạp kia bò dậy, túm chặt lấy cô. "A Hoa! A Hoa cuối cùng em cũng đến! Anh nhớ em chết đi được!"

Bỗng, anh mập kia ôm chầm lấy cô!

Thiên Thụ hít vào một hơi, cô đang gặp điềm xui xẻo gì đây, sao lại đổi tên thành A Hoa? Trên người đàn ông mập mạp kia tỏa ra mùi dầu và mùi rượu Vodka, ông anh này chắc đã uống say rồi chăng?

Thiên Thụ đẩy anh ta ra. "Xin lỗi xin lỗi, anh lầm người rồi!"

Anh mập vẫn nắm chặt tay Thiên Thụ. "Không, A Hoa, anh không lầm đâu, em chính là A Hoa, A Hoa mà anh yêu nhất!"

A Hoa, cô là A Thụ đấy! Thiên Thụ bị anh ta bám dính muốn nổi điên.

Đang lúc này thì tiếng nhạc bỗng vang lên.

Trong sàn nhảy, một đôi trai xinh gái đẹp từ từ lướt vào.

Điệu nhảy mở đầu buổi tiệc đã bắt đầu, không ngờ lại là do tổng giám đốc Viên và đại mỹ nữ Quan Nguyệt San của tập đoàn Lĩnh Hàng đang có scandal nhảy mở màn.

Hai người đó đúng là kim đồng ngọc nữ, chu liên bích hợp. Người đàn ông cao lớn tuấn tú, người phụ nữ mảnh mai cao ráo, khí chất ngang ngược của anh, vẻ đẹp mê người của cô ta, bước nhảy nhẹ nhàng, lại vừa hợp với nhau. Vòng eo mảnh mai của cô bay lượn trong sàn nhảy, váy khiêu vũ màu đỏ như tơ lụa, trong mắt mỗi người, sao mà nồng nàn, sao mà bay bổng, sao mà tuyệt mĩ đến nỗi không xua tan đi được...

Mọi người đều vây quanh sàn nhảy, cảm thán và ngưỡng mộ đôi nam nữ ấy.

Thiên Thụ đứng sau mọi người, cũng đã nhìn thấy họ.

Trong lòng có cảm giác chua xót khó tả, nhìn đôi nam nữ quá hợp nhau ấy, cô bỗng cảm thấy mình như cô bé lọ lem trong truyện cổ tích, nhưng là cô bé lọ lem không có hoàng tử yêu thương. Trong mắt hoàng tử chỉ nhìn thấy công chúa xinh đẹp, làm sao còn trông thấy cô? Kéo chiếc váy phồng trên người, lại nhìn bộ váy khiêu vũ màu đỏ rất đẹp và nhẹ nhàng của Quan Nguyệt San, khoảng cách này không phải cô muốn là xóa nhòa được. Hoàng tử, vốn dĩ chỉ nên yêu công chúa. Truyện cổ tích cô bé lọ lem gì đó, chẳng qua là lừa gạt nước mắt của các cô gái nhỏ mà thôi.

Thiên Thụ thở dài, chuẩn bị đứng lên rời đi.

Bỗng có người cao giọng gọi, "Dương Tiểu Khai, sao cậu còn đứng ngẩn ra đó! Nhảy rồi kìa!"

"Ồ! Nhảy rồi à, đợi tôi!", anh mập bỗng lồm cồm bò dậy, túm lấy Thiên Thụ kéo vào sàn nhảy.

"Này, tôi...", Thiên Thụ kêu lên.

Anh mập đã chồm tới, vô cùng hung hãn ôm chặt lấy eo Thiên Thụ.

Eo Thiên Thụ vốn rất nhạy cảm và sợ nhột, bị anh ta bấu chặt như vậy thì suýt nữa phì cười. Ai ngờ tên mập lại ôm chặt lấy cô và vô cùng nghiêm túc mà bắt đầu...

Cộp! Lộp cộp! Lộp cộp lộp cộp lộp cộp!

Những bước nhảy như ma về làng, thế là nặng nề đưa Thiên Thụ theo!

Mẹ ơi, người ta rõ ràng là bản Valse hoa lệ mà, anh ta đang nhảy cái gì thế? Sao lại nhảy tango?! Cứ thế này y như là quét cả sàn nhảy ra ngoài vậy!

Mọi người xung quanh bỗng nhìn thấy "cặp đôi hoàn hảo" đang nhảy, đờ hết cả ra.

Một đôi khác trong sàn cũng phát hiện ra cặp đôi xông vào này.

Quan Nguyệt San kêu lên trước tiên, "Thiên Thụ! Thiên Thụ, sao cô cũng ở đây?"

"A... À hả?", Thiên Thụ bị anh chàng kia lắc đầy điên cuồng, nghe tiếng kêu của Quan Nguyệt San rồi nhưng bị lay lắc mạnh quá, không cách nào đáp lời.

"Thiên Thụ, sao cô lại ở đây, người này là ai? Sao cô lại khiêu vũ với anh ta? Cô lại đây, nhảy với Viên Dã!" Quan Nguyệt San bỗng gọi Thiên Thụ.

Thiên Thụ ngẩn người.

Định nhường Viên Dã cho cô? Hai người họ lúc nãy chẳng phải rất thân mật hay sao?

"Mau đến đây, mau đến đây!", Quan Nguyệt San định đẩy Viên Dã ra, kéo Thiên Thụ lại.

"Tôi..." Thiên Thụ hơi do dự, đang định nói gì thì anh mập bỗng hất mạnh tay ra...

Soạt!

Thiên Thụ bỗng chốc bị ném ra ngoài!

"A! Cứu với!", cô kêu thảm thiết.

Quan Nguyệt San sợ hãi, "Này, coi chừng!"

Anh mập này quả là sức mạnh vô biên, ném Thiên Thụ ra xa, rồi lại kéo cô về. Mẹ ơi, đây là nhảy mà hay là diễn xiếc đây?

Quan Nguyệt San hơi khựng lại, định đẩy Boss Viên ra.

Viên Dã lại giữ chặt cô, "Chuyên tâm nào!"

"Ô, làm sao mà chuyên tâm được?" Quan Nguyệt San trừng mắt với Viên Dã, "Này, vợ anh đấy, vợ anh đang nhảy với người khác mà, lẽ nào anh không quan tâm?"

Viên Dã giữ chặt tay cô, nhướng mày, "Anh cũng đang nhảy với em, cô ấy có quan tâm không?"

Hả?

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-38-.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P32.2

Quan Nguyệt San nhướng hàng lông mày mảnh.

Câu này rất có vấn đề, câu này rất có ẩn ý, câu này rất có hàm nghĩa. Hình như cô đã ngửi thấy một mùi chua nồng nặc.

"Cô ấy bị anh kéo tới đây đúng không? Viên Dã, rốt cuộc anh muốn làm gì? Biết rõ bữa tiệc hôm nay cô ấy không giúp gì được, đám người ngoại quốc đó có em ứng đối giúp anh, anh còn đưa cô ấy đến đây làm gì? Anh... cố tình chọc tức cô ấy phải không?", Quan Nguyệt San trừng mắt.

Viên Dã kéo tay cô, xoay người.

Không nói.

Không nói là thừa nhận!

Quan Nguyệt San biết rõ tính cách kỳ cục của Viên Dã, anh đã nói không muốn nói thì dù bóp chết anh, anh cũng sẽ không nói. Chỉ có Thiên Thụ đáng thương, đã bị trúng bẫy của Viên Dã thì chớ, bây giờ còn bị tên mập kia...

Quan Nguyệt San quay lại nhìn vẻ thương cảm.

Ối!

Thiên Thụ lại bị ném ra xa!

"Thiên Thụ!", Quan Nguyệt San hét lên.

Thiên Thụ đã bị ném đến mức muốn ói, cô run run ngón tay. "San San, cứu... tôi..."

Anh mập nào đó thích nhảy kiểu ném đi ném lại bỗng chốc vòng ôm đùi Thiên Thụ!

Thiên Thụ suýt thì ngã chổng bốn vó lên trời!

San San hít một hơi khí lạnh, "Ôi, độ khó cao! Hóa ra còn có người biết nhảy điệu Tango độ khó cao thế này! Còn ghê hơn cả năm đó em nhảy trong buổi 'vũ lâm đại hội' của tập đoàn bọn em nữa! Xem ra em phải học tập anh mập kia rồi!"

Người đàn ông đang giữ lấy tay San San, đầu ngón tay hơi siết lại.

Đám đông đang xem đã lên cơn cao trào lắm rồi.

Ghê gớm quá đấy, gần đây scandal vợ lớn vợ bé của Boss Viên công ty Vân Thượng đã bay đầy trời rồi, hôm nay càng may mắn hơn, có thể trông thấy cả ba xuất hiện cùng nhau! Mà đáng ngạc nhiên hơn là anh mập kia, anh mập bon chen làm gì? Mọi người đang cao hứng bàn tán, đám phóng viên cũng lập tức bám theo, bày đầy máy móc, giá đỡ, định làm buổi truyền hình trực tiếp!

Anh mập đang hứng nhảy, đưa tay ôm eo Thiên Thụ, định hôn Thiên Thụ một cái say đắm trước mặt mọi người!

Oa oa oa! Điều kích thích nhất cuối cùng đã đến!

Thiên Thụ trừng trừng nhìn gương mặt bánh bao của anh mập áp sát, lại còn chu môi ra, "A Hoa chúng ta thơm nhau cái nào..."

Oái ... Không – phải – chứ!

Trong sàn nhảy, tay một người đang nhảy với một người khác, bỗng nhẹ nhàng đẩy ra.

Viên Dã đẩy eo Quan Nguyệt San ra, nói khẽ một câu, "Xin lỗi."

Quan Nguyệt San chớp mắt.

Cô thuận theo hướng Viên Dã đẩy, xoay một vòng đến trước mặt anh mập, với một tư thế vô cùng đẹp mắt, cô vòng tay ngang người Thiên Thụ, sau đó đột ngột đẩy về phía Viên Dã, sau đó ngón tay hất đi, bóp đúng cái mũi của anh mập! Quan đại mỹ nhân chớp chớp mắt cười nũng nịu, "Anh đẹp trai, bắt nạt thỏ trắng thì không ngoan đâu, hãy để bổn nữ hiệp đây học hỏi anh hé!"

Rồi...

Quan đại mỹ nhân hất tay, anh mập bị nhéo mũi đã văng xa hơn ba mét!

Oa – Mọi người hô vang, mỹ nhân lợi hại quá!

Còn một cặp, nữ chính ngốc nghếch bị kéo lại, rồi lại đẩy đi, bỗng dưng bị đẩy đến trước mặt Boss Viên, cô hoảng loạn muốn kiểm soát cơ thể mình, trong lúc bối rối đã túm lấy cổ áo anh, thế là níu thật chặt!

Cũng may, cuối cùng đã đứng vững!

Thiên Thụ kêu lên, trái tim sợ hãi vì nãy giờ bị ném đi lại cuối cùng đã nằm yên.

"Trời ơi... Sợ... Sợ chết đi mất", cô chưa từng nhảy điệu nào khủng bố như vậy, còn mạo hiểm hơn cả làm xiếc nữa. Bây giờ cũng ổn, cuối cùng cũng được cứu.

Thiên Thụ lau mồ hôi ngẩng lên, bỗng nhìn thấy gương mặt lạnh băng vạn năm không đổi của Boss Viên, và cả mạch máu hằn lên trên trán anh.

"Ồ ha ha...", Thiên Thụ không biết vì sao mà nhìn thấy anh lại chỉ biết cười ngô nghê, "Cái đó... Em... Em không quen biết anh ta..."

Chết tiệt, cô bị làm sao vậy? Tại sao câu đầu tiên lại giải thích cho anh hiểu? Cái tên mập kia có liên quan gì đến anh? Chẳng phải anh cũng ôm mỹ nữ khiêu vũ sao, cô cũng đâu nói gì, nhưng bản thân chẳng qua là bị người lạ ôm và nhảy một bài, tại sao phải giải thích với anh?

Boss Viên lạnh lùng nhìn cô.

Dùng ánh mắt lạnh như núi băng, sắc như dao kiếm, trừng trừng nhìn cô.

Thiên Thụ run rẩy.

Cô nhìn thấy vẻ mặt anh như vậy là sợ hãi, cho dù cô có lỗi hay không.

"Em... Em thật sự không quen biết anh ta...", Thiên Thụ sắp khóc tới nơi.

Trán Boss Viên hằn lên gân xanh. "Em... đạp trúng anh rồi."

A... hả?!

Thiên Thụ cúi gằm xuống, nhận ra lúc nãy vì muốn đứng vững mà cô đã đạp cả hai chân lên chân Boss Viên! Trên đôi giày da Italia đó đều in rõ hai dấu giày xám xịt của Thiên Thụ.

"A a, xin lỗi xin lỗi, em không cố ý." Thiên Thụ vội xin lỗi, "Đều tại anh chàng lúc nãy, anh ta ôm em..."

"Đủ rồi!"

Viên Dã bỗng kéo tay cô, lôi ra khỏi sàn nhảy.

"Này này, em...", Thiên Thụ bị anh ta lôi đi, kêu la.

Đôi kia trong sàn nhảy, anh mập bị Quan đại mỹ nhân xoay như chong chóng.

Viên Dã căn bản không quan tâm tới ai, kéo Thiên Thụ ra khỏi hội trường. Đi thẳng ra ngoài hành lang không có bóng người, anh ta ấn Thiên Thụ vào tường.

Thiên Thụ bị anh dọa cho chết khiếp.

"Chơi đủ chưa?", anh trừng mắt nhìn cô, giọng nói lạnh giá.

Thiên Thụ mở to mắt, chớp chớp nhìn anh, "Anh... Anh nói gì... Em... Em không hiểu..."

"Anh hỏi em chơi đủ chưa?!" Giọng Viên Dã bỗng cao lên, nhưng trong giọng nói ấy lại mang theo một sự phẫn nộ, bực bội không che giấu.

"Em... Em còn chưa chơi mà, lúc nãy anh đưa em đến đây, em còn chưa bắt đầu chơi...", Thiên Thụ nhìn gương mặt tức giận của anh, không biết mình đang nói gì nữa.

Sao anh giận dữ cũng đẹp trai đến thế? Hàng lông mày nhướng cao, trong đôi mắt có ánh sáng lạnh lẽo, nhưng lại sắc nhọn, khiến người ta không thể rời mắt.

"Tốt, vậy em tiếp tục đi," Giọng Viên Dã đã hạ xuống thấp nhất, "Tiếp tục chơi đi. Chơi tới khi em vui. Anh không có nhiều tâm trí để chặn những người quanh em."

Viên Dã nhìn Thiên Thụ, ánh mắt lướt qua gương mặt dặm một lớp phấn mỏng của cô.

Cô không đẹp, không rực rỡ, không mê người, nhưng lại đáng yêu. Trên gương mặt như quả đào luôn hồng hào, đôi mắt to đen láy, cũng như năm nào, lóe lên sự ngây thơ khó kiếm. Đôi mắt mãi mãi sáng rực, giống như một ngọn đèn, chiếu sáng cả thế giới tăm tối của anh. Nhưng liệu có khi nào, đến cuối cùng, mọi thứ chỉ là phí hoài? Khi cô biết tất cả, khi cô tỉnh táo lại, có lẽ, sẽ không tránh khỏi kết cục là cô sẽ rời xa anh.

Trái tim Viên Dã nặng nề.

Anh mím môi, nói một câu có phần lạnh lùng. "Hạ Thiên Thụ, anh thực sự rất thất vọng về em."

Sau đó, quay đi.

Để lại cho cô một cái bóng lạnh lùng cô độc.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P33)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyen357.com