Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P29). Truyện ngôn tình, ông xã, anh là ai? "Bỗng từ dãy xe đỗ phía trước xuất hiện một người đàn ông đang cầm tư liệu lật xem, nghe tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên nhìn. Sau đó mắt phát sáng, chỉ vào Thiên Thụ hét lên. Này, cô! Không được động đậy..." Khám phá diễn biến dấp hẫn của truyện ngôn tình - Ông xã, anh là ai? ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P28)

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-36-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P29.1

"A... Mạnh vào!"

Mặt Thiên Thụ đỏ ửng.

"Ôi... Mạnh hơn nữa!"

Gò má Thiên Thụ nóng bừng.

"Ôi ôi ôi... Chính là ở đó!"

Hạ Thiên Thụ từ tóc đến đầu ngón chân đều đỏ!

"Nhanh nhanh nhanh, thêm lần nữa, thêm lần nữa điiiiiii", tiếng rên rỉ càng to hơn.

Bộp!

Thiên Thụ cuối cùng không thể chịu nổi, chụp lấy một cái hộp rỗng bên cạnh, đập thẳng lên đầu cô nàng háo sắc bậy bạ Đồng Tiểu Vi! Hai người họ chẳng qua là đứng trên ghế thang để dọn dẹp những tờ tạp chí mẫu cũ của tòa soạn, mà cô ta "rên rỉ" cái quái gì? Để người ta đi ngang mà nghe được thì sẽ nghĩ gì chứ? Lại còn ôi ôi ôi...

"Câm miệng, con gà kia! Lẽ nào cậu muốn biến thân thành gà trống gáy mỗi sáng sao?"

Tiểu Vi không sợ hãi, đưa tay gạt cái hộp ra. "Xin lỗi nhé, tớ là giống cái. Nếu có biến thì cũng biến thành gà mái."

Oạch...

Thiên Thụ lảo đảo, suýt nữa thì té xuống khỏi ghế thang.

"Cậu... Cậu là... đồ háo sắc trơ trẽn", Thiên Thụ tức tối xỉa vào trán cô nàng, mắng mỏ.

"Thế hả? Tớ háo sắc? Tớ háo sắc thì hình như cũng chưa bằng ai đó...", Đồng Tiểu Vi không sợ chết, chớp mắt, "Tổng biên tập Hạ, lúc nãy tớ bất cẩn thu dọn túi của cậu, vô tình nhìn thấy phiếu mua hàng đồ lót gợi cảm của một nhãn hiệu cao cấp nào đó... Sao nào, đã nếm trải mùi vị đó chưa?"

Rầm!

Thiên Thụ đổ ập xuống.

Chết tiệt, sao lần trước Quan Nguyệt San mua đồ lót xong còn nhét phiếu vào túi cô chứ? Còn bị Đồng Tiểu Vi nhiều chuyện nhìn thấy nữa... Nhìn ánh mắt cô nàng kia, còn nếm trải mùi vị đó chưa... Mùi vị cái gì? Lẽ nào cô nàng đang nói... là mùi vị của Boss Viên...

Thiên Thụ bất giác nhớ lại đêm đó, anh và cô bị nhốt trong phòng vệ sinh chật chội, nước nóng phun róc rách bên cạnh, hơi nước lan tỏa khắp gian phòng. Trên người cô là mớ quần áo rách nát gần như lộ ra hết, phía sau là tấm gương lạnh lẽo, phía trước lại là người đàn ông nóng bỏng đang áp sát... Hơi thở của anh, mùi vị của anh, nụ hôn của anh, ngón tay của anh, khi anh nhẹ nhàng kéo áo lót của cô, động tác mê đắm mà gấp gáp ấy! Á... Tim đập loạn, đôi thỏ trắng muốt của cô cũng đang đập loạn trong lòng bàn tay anh!

Oa a a a, xấu hổ chết được! Xấu hổ chết được!

Đàn ông và đàn bà đúng là động vật kỳ quặc, khi không có ai lại có thể làm những động tác kỳ quặc... Nhưng, nhưng mùi vị đó... tuyệt vời một cách chết tiệt, như thể cô đã không còn là chính mình, mà như rơi vào một không gian tuyệt đẹp kỳ ảo vậy... Ở đó đẹp như trong giấc mơ, ngọt ngào đến mức khiến người ta không muốn quay lại... Hơn nữa đối tượng lại là Boss Viên, người đẹp trai tuấn tú đến ngạt thở, đè lên người cô hôn đắm đuối, cơ bắp rắn rỏi... Cô như vẫn nhớ đến mỗi cái động chạm của anh, và cả sự thay đổi nóng bỏng trên cơ thể anh...

A a, cô đang nghĩ gì thế, cô đang nhớ gì thế, cô đang cảm giác gì thế! Xấu hổ quá, quá xấu hổ, nóng quá đi mất!

Thiên Thụ bưng mặt, xấu hổ đến mức tai cũng đỏ ửng lên.

Đồng Tiểu Vi đâu chịu bỏ qua, vừa nhìn thấy ánh mắt mê mẩn của tổng biên tập Hạ, gương mặt đỏ như đít khỉ ấy là hoàn toàn hiểu hết chuyện gì xảy ra. Cô nàng cười càng mờ ám, còn học theo cách hà hơi bên tai Thiên Thụ, "Ha... Mất hồn rồi nhỉ..."

Thiên Thụ bị Đồng Tiểu Vi hà hơi, tai lạnh cả lên, da gà lập tức mọc đầy người, như thể vô thức mà trả lời, "Ừ, mất hồn..."

Nói nửa chừng lập tức nhận ra không đúng, thế là cô trừng mắt, "À, không phải không phải! Đồng Tiểu Vi cậu đừng có mà hỏi lung tung, cái gì mà mất hồn không mất hồn chứ..."

"A ha..." Đồng Tiểu Vi cười đắc ý, "Đừng giả vờ giả vịt, Thiên Thụ cậu là gái trinh ngây thơ, cậu nghĩ gì trong đầu, lẽ nào tớ không biết? Mau nói xem, hai người để xảy ra chuyện đó ở đâu hả? Tổng cộng bao nhiêu lần? Mỗi lần mười mấy phút? Mau nói mau nói, đám "đói khát" bọn mình tuy không có phúc phận, nhưng bổ não một chút cũng được mà!"

Thiên Thụ suýt thì tử vong tại trận, Đồng Tiểu Vi nói bậy bạ gì thế!

"Cái gì mà cái gì, bọn này... bọn này căn bản không giống như cậu nghĩ... Bọn này... Bọn này không xảy ra cái gì cả!", Thiên Thụ khó khăn lắm mới học cách khôn ngoan hơn, gân cổ lên, sống chết không chịu nói.

Đồng Tiểu Vi đời nào chịu tin, "Thôi cậu bớt lừa dối đi! Mặt thì đỏ như đít khỉ rồi còn nói là chưa xảy ra hả? Cậu lừa quỷ hay sao? Nói nhanh nói nhanh!"

"Không có không có! Tớ đã nói không có gì hết, cậu nghĩ linh tinh quá."

"Tớ mà tin tớ chết ngay, nói đi nói đi!"

Hai người vật lộn với nhau trong phòng tổng biên tập, đống tài liệu văn kiện sắp bay tứ tung rồi.

Trên tivi đang mở kế bên, nữ phát thanh viên đang đọc một bản tin bằng giọng nói trong trẻo dễ nghe:

"Nguyên nhân phát cháy ở khách sạn bảy sao của thành phố chúng ta đang được điều tra làm rõ. Ba hôm trước, tầng 28 của khách sạn đã phát sinh một vụ cháy nghiêm trọng, theo điều tra, phát hiện máy tiêu độc trong phòng chứa đồ bị chập điện, đốm lửa bắt vào đống drap giường kế bên đã dẫn đến cháy lớn, thế lửa lúc đó rất mạnh, nhưng dưới sự chỉ dẫn hiệu quả của nhân viên khách sạn, khách thuê phòng đã được sơ tán kịp thời nên không xảy ra thương vong đáng tiếc..."

Tivi còn chiếu cả đoạn phim ngắn mà phóng viên quay được về vụ cháy hôm ấy, trong đám người hoảng loạn, có một bóng màu trắng xuất hiện rõ, sau ống kính rung lắc, sau đó được ai đó bế vào trong chiếc xe đến đón họ.

Đồng Tiểu Vi trợn to mắt, chỉ vào tivi hét lên, "Ối ối ối, chứng cứ! Chứng cứ đã nhìn thấy chưa, Hạ Thiên Thụ! Cậu còn dám nói cậu và Đại Boss không có gì à, thế trong tivi là ai hả? Sao hiện trường vụ cháy lại có hai người? Sao cậu lại mặc áo tắm của khách sạn? Boss Viên sao bế cậu? Tổng biên tập Hạ, cậu giải thích đi!"

Thiên Thụ nhìn đoạn phim ngắn đó, đỉnh đầu cũng sắp phun ra khói rồi.

Đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma, bị phóng viên chộp được rồi! Ôi trời ơi, hôm đó cô ăn vận không chỉnh tề, còn được Boss Viên bế... Toi rồi toi rồi, lần này mất mặt chết thật rồi!

"Nói mau nói mau, thành thật khai ra!", bạn Đồng lần này rất có hứng, bóp cổ Thiên Thụ bắt cô khai hết.

Có người cuống cuồng từ ngoài cửa xông vào, không gõ cửa mà mở bật cửa ra, "Tổng biên tập Hạ, không hay rồi!"

"Sao vậy?", Thiên Thụ quẫy đạp dưới bàn tay của bạn, cô em quầy tiếp tân đã sớm quen với trò đùa của hai người họ.

"Có... Có rất nhiều phóng viên! Chen chúc trước cửa tòa soạn chúng ta, nói là muốn phỏng vấn tổng biên tập Hạ, bảo vệ không cho vào, sắp xông vào đây rồi!"

"Hả? Phỏng vấn tôi?", Thiên Thụ trợn mắt, lần này hoàn toàn không hiểu mô tê gì cả.

"Phải rồi, tự dưng lại đòi phỏng vấn Thiên Thụ? Trúng số độc đắc hay sao chứ?" Đồng Tiểu Vi cũng trợn mắt lên.

Cô gái tiếp tân thở hồng hộc vì chạy. "Không phải, lúc nãy em nghe một phóng viên nói là Quan Nguyệt San, đại tiểu thư siêu cấp của tập đoàn Lĩnh Hàng đến thành phố ta, đang có tin đồn tình ái ầm ĩ với Đại Boss của Vân Thượng, mọi người đều tưởng tổng biên tập bị đá, nhưng trong tivi lại chộp được cảnh Boss Viên và tổng biên tập cùng đến thuê phòng khách sạn bảy sao. Cảm thấy mối tình tay ba này diễn biễn quá nhanh, rất có giá trị săn tin, đám người rảnh rỗi đó đang đợi xem vợ lớn vợ bé quyết đấu thế nào đó."

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-34-.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P29.2

"Cái... gì...", Thiên Thụ muốn ngất xỉu.

Đầu óc đám phóng viên này bị đá rơi phải hay sao mà kiểu tin tức này cũng muốn săn? Tìm hiểu về Quan Nguyệt San không đủ ư mà còn lôi cô vào? Rồi còn vợ lớn vợ bé... A, người đáng thương chính là cô lớn chỉ có thể bị ức hiếp sao? Bỗng dưng thuê phòng với Boss, thế là bọn họ cảm thấy cô vợ bị đá phải vùng lên, tỏ rõ bản thân? Đám người này quá rảnh!

Đang nói chuyện thì cầu thang gỗ trong tòa soạn đã vang lên tiếng bước chân "lộc cộc lộc cộc", và cả âm thanh người nói ồn ào.

"Lần này có phim hay rồi, xem tổng biên tập Hạ phản ứng ra sao."

"Còn tưởng rằng bên này đụng phải Quan đại mỹ nữ thì sẽ đầu hàng chứ gì, ai ngờ đã bắt đầu phản kích nhỉ!"

"Thế mới hay! Oa, bản tin kinh tế các bạn cũng có hứng thú hả?"

"Đương nhiên, cô tưởng chỉ có độc giả mảng giải trí mới có sở thích hóng chuyện à?"

Không hay rồi, chết tới nơi rồi!

Thiên Thụ chưa từng được phỏng vấn, cũng chưa từng làm nữ diễn viên quảng cáo, thấy phóng viên bao vây thì sợ hãi đến nỗi chân nhũn cả ra, quay người định bỏ chạy.

Đồng Tiểu Vi túm lấy cô, "Muốn chết hả, đây là tầng ba đó!"

Choáng, Thiên Thụ suýt nữa trèo qua cửa sổ nhảy xuống.

Vẫn là Đồng Tiểu Vi không sợ hãi, đầu óc rất nhanh nhạy, "Nhanh, nhanh đến phòng tài liệu kế bên! Bên đó có cầu thang gỗ dẫn xuống tầng hầm ngầm. Cậu ra khỏi căn phòng bên dưới đó là đến bãi đỗ xe rồi, mau chạy thoát ra từ nơi đó! Ở đây có tớ chặn lại rồi!"

Thiên Thụ suýt thì nước mắt đầm đìa, "Anh em tốt!"

Đồng Tiểu Vi phóng khoáng khoát tay, "Đừng lảm nhảm nữa, mau đi đi! Đồng chí, từ bây giờ, không biết ngày nào gặp lại! Đợi khi cách mạng thành công rồi, nhất định phải nhớ... kể tường tận cho tớ nghe quá trình thân mật của cậu và Đại Boss nhé!"

Thiên Thụ chỉ muốn đập đầu.

Chết tiệt, Đồng Tiểu Vi à, cậu diễn vai cách mạng cũng phải diễn đến cùng chứ, sắp đi còn nói câu này, phá hoại hết cả hình tượng rồi. Làm gì có anh em đáng yêu nào mà còn đòi nghe chi tiết cấm kị của người ta, đồ dung tục.

Cũng may Thiên Thụ đã chui vào phòng chứa tài liệu, vừa đóng cửa lại thì đám phóng viên như sói đói kia đã lao lên.

Đồng Tiểu Vi đứng ở cửa văn phòng tổng biên tập, vuốt tóc mình với một vẻ rất ư là chính nghĩa, tỏ vẻ bình thản của nhà cách mạng sắp dũng cảm đương đầu với cái chết, gầm lên với đám sói kia, "Đến đây! Bắn ta đi!"

Mọi người kinh ngạc dừng lại.

Lát sau.

Rầm rầm rầm...

"Ui da! Ai đạp mặt tôi thế hả! Bắn tôi chứ có phải đạp tôi đâu! Đứng... đứng lại... Thiên Thụ không có... không có... Ưm..."

Rầm!

Đồng chí ấy đã tử vong.

Hạ Thiên Thụ lén trốn đi từ lúc nãy vô cùng thuận lợi đi xuống cầu thang gỗ nhỏ hẹp để đến bãi đỗ xe. Mở cánh cửa gỗ nhỏ ra, cô thò đầu ngó nghiêng như một con chuột.

Bãi đỗ xe dưới tầng hầm không có ai, ngoài xe ra thì trống không.

Thiên Thụ vui vẻ vỗ tay nhảy ra ngoài.

Ha, đám kia muốn săn tin vợ lớn vợ bé gì đó, nằm mơ đi. Cô vẫn là tổng biên tập của tòa soạn, có tin hot thì phải đăng đầu tiên ở tạp chí của mình chứ, sao có thể miễn phí tặng cho bọn họ, đồ ngốc!

Vui vẻ tiếp tục đi thẳng.

Bỗng từ dãy xe đỗ phía trước xuất hiện một người đàn ông đang cầm tư liệu lật xem, nghe tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu lên nhìn. Sau đó mắt phát sáng, chỉ vào Thiên Thụ hét lên, "Này, cô! Không được động đậy!"

Thiên Thụ giật bắn mình.

Lẽ nào là cảnh sát đến kiểm tra? Không đúng, người đàn ông này trên người có huy hiệu của tòa soạn XX, hơn nữa sau khi anh ta hét lên là cầm điện thoại bắt đầu gọi liên tục, "Các bạn mau xuống đây, vợ lớn đang ở hầm đỗ xe, nhanh lên, tôi sẽ chặn cô ta lại, không cho cô ta chạy mất!"

Hả?!

Thiên Thụ đần người ra. Hóa ra là một con cá sổng lưới, đúng lúc gặp phải con giun là cô, lần này thảm rồi!

Thiên Thụ lập tức quay người bỏ chạy.

Anh chàng kia lập tức cầm điện thoại đuổi theo. "Này, cô đứng lại! Đứng lại! Mau đến đây, bắt chủ biên lại!"

Huhuhu... Thiên Thụ sắp khóc tới nơi, cô đang gặp phải chuyện xui xẻo nào đây, lại còn có người định bắt chủ biên nữa? Cô có phải kẻ trộm hay ăn cướp hay sát nhân đâu, tại sao lại bắt cô, tại sao lại bắt cô, tại sao lại bắt cô!!!

"Á..."

Đang chạy ngon lành, bỗng cảm thấy như có gì chặn lại.

Thấy sắp hôn đất mẹ vĩ đại tới nơi, bỗng có người từ bên cạnh thò tay ra, xách cổ áo cô lên. Tiếp đó nắm chặt cổ tay cô rồi kéo phắt sang bên...

Rơi vào một vòng tay.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P30)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyen357.com