Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P1). Truyện ngôn tình, ông xã, anh là ai? (P1)..."Cả đời này ngoài mối tình đơn phương oanh liệt ra, cả bàn tay đàn ông cô còn chưa sờ tới..." Khám phá diễn biến dấp hẫn của truyện ngôn tình - Ông xã, anh là ai? ở dưới đây nhé.

truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai-1-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P1.1

Thế là, cô mới vừa xuyên không, thì đã biến thành gái ly dị?

Sột... Sột...

Hạ Thiên Thụ hút trà sữa, viên trân châu cuối cùng kẹt trong ống, hút mãi không vào.

Đồng Tiểu Vi ngồi cạnh cô, kéo ống tay áo cô quệt nước mắt nước mũi, "Thiên Thụ, cậu không được ly hôn! Cậu không bao giờ được nhận lời sếp nghe chưa?! Nếu không tòa soạn báo của chúng ta tiêu mất! Hơn trăm người trong tòa soạn đều trông đợi ở cậu đó, nhất định nhất định không được ly hôn!"

Sột... Hạ Thiên Thụ tiếp tục hút.

"Tớ ly hôn hay không thì liên quan gì đến tòa soạn?"

Cô cũng không nói rõ được cảm giác hiện giờ là gì, xuyên không vào chính mình ba năm sau, chưa nói được câu nào với ông chồng trong truyền thuyết thì đã bị người ta túm lấy đòi ký tên ly dị. Cô đứng trước cửa văn phòng người đàn ông ấy, cảm giác hệt như con cún bị bỏ rơi đá ra ngoài cửa, bảo không cần là không cần. Nếu không phát hiện cô vẫn còn làm việc trong tòa soạn thì có lẽ thật sự cô đã lao đến trước mặt tên đó, ký xoẹt vào đơn ly dị cho xong rồi.

"Bạn Hạ Thiên Thụ à, cậu gặp tai nạn xe, không nhớ gì nữa, nhưng cậu không thể chọc giận chồng cậu được!" Ngồi trên chiếc xe chạy đến tòa soạn, bạn Đồng Tiểu Vi lại quệt nước mắt nước mũi gào lên. "Liên quan gì à, chỉ cần cậu xuống xe là biết ngay!".

Chồng... Hạ Thiên Thụ vừa nghe từ đó đã thấy toàn thân mọc gai tê rần.

"Tớ có chọc giận anh ta đâu chứ, không phải cậu dắt tớ đến đó hay sao?", Hạ Thiên Thụ cắn ống hút.

Chỉ còn viên trân châu cuối cùng thôi, thế mà không chịu ngoan ngoãn chạy vào miệng cô.

Bạn Đồng Tiểu Vi hối hận đến mức chỉ muốn đập đầu vào cửa kính xe, vừa hay chiếc xe dừng lại, Tiểu Vi mở cửa, lẳng Thiên Thụ ra ngoài, "Đừng nói gì hết, tự cậu nhìn đi!"

Thiên Thụ bị Tiểu Vi đá ra khỏi xe.

"Chào tổng biên tập!"

"Tổng biên tập vất vả quá!"

"Hoan nghênh tổng biên tập về nhà!"

Bốp bốp bốp! Bốp bốp bốp!

Hả? Giật mình!!!

Hạ Thiên Thụ kinh sợ đến độ phát sặc, suýt thì đưa mông trúng mặt Tiểu Vi lúc đó đang chui ra khỏi xe sau cô.

Viên trân châu bướng bỉnh mắc kẹt trong ống hút cũng "sột" một tiếng, bị cô hút vào trong miệng, chưa kịp nhấm nháp thì nó đã chui ngay vào khí quản, suýt nữa thì bạn Thiên Thụ đã bị sặc chết.

Đây... Đây... Là tình huống gì thế này? Trận thế gì đây? Bất ngờ gì vậy?

Trước mặt Hạ Thiên Thụ, trên những bậc cầu thang dẫn vào tòa soạn tạp chí "Phụ nữ online" trải thảm đỏ tươi thật dài, hai bên thảm đứng đầy hai hàng người, ai cũng hừng hực sức sống, tâm trạng tươi tỉnh, trên gương mặt là những nụ cười kích động và rạng rỡ, lòng bàn tay vỗ vào nhau kịch liệt đến độ đỏ lên. Có mấy người đứng phía trước, trong tay ôm những bó hoa tươi, khóe mắt lại còn long lanh nước, còn cả hai bạn nhỏ một nam một nữ trông có vẻ là học sinh tiểu học đang chạy rầm rập tới, cũng đứng chào kiểu đội Thiếu niên Tiền phong với Thiên Thụ, một em dâng bó hoa tươi đầy ắp thâm tình, một em còn đeo khăn quàng đỏ cho cô.

Hai em nhỏ cùng đồng thanh nói với vẻ xúc động, "Dì Thiên Thụ, dì vất vả quá!"

Phụt...

Hạ Thiên Thụ suýt nữa là ngất xỉu.

Cái gì thế này?!?

Đồng Tiểu Vi theo sau lại không kìm được gật gù, "Nhìn đi, Thiên Thụ, mọi người nhớ cậu biết bao nhiêu, cử hành nghi thức đón tiếp cậu trịnh trọng thế này, cậu còn mặt mũi nào ly hôn hả?"

Liên quan gì tới chuyện ly hôn chứ.

Hạ Thiên Thụ cố gắng chiến đấu với viên trân châu trong cổ, khó khăn lắm mới thều thào một câu, "Chuyện gì đây? Mọi người tại sao lại thế này?"

Tiểu Vi chưa trả lời thì hai bà chị khá lớn tuổi đứng đầu hàng đã nắm chặt lấy tay Thiên Thụ.

"Tổng biên tập Hạ, cô nhất định không được rời xa chúng tôi."

"Tổng biên tập Hạ, tương lai của chúng tôi đều trông chờ vào cô cả đấy."

truyen-ngon-tinh-11-.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Ông xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P1.2

Tổng biên tập... Hạ?!

Miệng cô sắp không khép được rồi.

Quay lại định nhìn Đồng Tiểu Vi, tên đó lập tức hiểu ý, "À, Thiên Thụ, sau tai nạn xe cậu không nhớ gì đúng không? Thực ra cậu đã là tổng biên tập tạp chí 'Phụ nữ online' của bọn này từ lâu rồi, không tin cậu nhìn đây..."

Đồng Tiểu Vi kéo Hạ Thiên Thụ lao ầm ầm trên tấm thảm đỏ, "vèo" một cái chui vào tòa nhà làm bằng gỗ kiểu cũ của tạp chí "Phụ nữ online", chạy rầm rập lên cầu thang, thoáng cái đã đứng trước cánh cửa màu đỏ trên tầng ba.

Đây là địa bàn của một mình tổng biên tập, trước kia khi Hạ Thiên Thụ còn là một biên tập viên quèn ở tầng một, không được gọi thì chưa bao giờ dám lên nửa bước. Nhưng bây giờ Đồng Tiểu Vi kéo cô thẳng một mạch đến trước cánh cửa to màu đỏ này, Hạ Thiên Thụ đã nhìn thấy tấm biển vàng chói sáng trên cửa.

Phòng Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ.

Oa...

Mắt Thiên Thụ sắp rớt ra ngoài.

Từ khi tốt nghiệp đại học rồi vào tòa soạn dở sống dở chết này, cô cứ mơ có ngày được làm tổng biên tập, thực sự là vì tổng biên tập bụng bự, mắt kính đen, vừa trắng vừa mập lại thấp như cây nấm trước đó quá đáng ghét, lúc nào cũng bắt Thiên Thụ viết những bài "kích thích", lúc nào cũng bắt cô tăng ca mãi, lại còn bắt cô làm osin chạy đi mua cơm hộp, đưa đón con ông ta đi học, tan học. Cô là người giúp việc hay sao?

Nhưng... Nhưng...

Cô vừa nhắm mắt xuyên không một lúc, khi mở mắt ra liền phát hiện – mộng đẹp đã thành sự thật! Tự cô đã trở thành tổng biên tập tạp chí "Phụ nữ online" rồi!

Tổng biên tập Hạ!

Ha ha ha! Danh xưng này thật khiến cô hơi bay bổng lên tiên mất!

Thấy Hạ Thiên Thụ đứng trước cửa phòng tổng biên tập, nhìn biển đề lấp lánh vàng mà sắp chảy cả nước miếng, bạn Đồng Tiểu Vi túm ngay lấy cơ hội để nịnh bợ ton hót y như gian thần thời xưa, "Tổng biên tập Hạ, lần này cậu tin rồi chứ? Nhất định không được ly hôn nhé?"

Suỵt – Hạ Thiên Thụ hút một hơi... lần này hút vào là nước miếng, "Tớ làm tổng biên tập thì có liên quan gì tới ly hôn?"

Đồng Tiểu Vi nhìn Hạ Thiên Thụ, vẻ mặt ngưỡng mộ như ăn được mật ong, "Vì... Tòa soạn tạp chí 'Phụ nữ online' là do chồng cậu mua về tặng cho cậu."

Vù vù vù...

Có quạ bay qua...

Suýt nữa là bay vào cái miệng đang há to của Hạ Thiên Thụ.

Có nhầm lẫn gì không vậy? Người đàn ông đó mua cả tòa soạn "Phụ nữ online" sao? Cô biết anh là đại gia, nhưng cũng không cần phải giàu tới mức đó chứ? Năm ấy cô làm việc ở đây, lương một tháng không quá một ngàn tệ, mà anh lại mua cả tòa soạn... tặng cô?!

Hạ Thiên Thụ cảm thấy khói xanh bốc thẳng trên đầu.

Lúc nãy trong văn phòng còn lạnh lùng bảo cô ký vào đơn ly hôn, nhưng lại mua cả tòa soạn tặng cho cô? Hơn nữa còn cho cô làm tổng biên tập? Sao nghe kiểu gì cũng giống một người chồng yêu chiều vợ, tìm thú vui cho vợ, nên bỏ tiền ra mua cả tòa soạn để làm vợ vui lòng.

Chẳng phải tình cảm của họ không tốt ư?

Thiên Thụ câm nín.

Hai người phụ nữ còn đang đứng do dự thì tài xế đưa họ đến đã lên tầng ba, "Phu nhân, phu nhân đã lấy đồ ra chưa? Má Trương ở nhà vừa gọi điện bảo bà ấy đưa tiểu thư ra ngoài mua tã lót không thấm, nhờ tôi đưa về ở gần đây. Tổng giám đốc cũng về rồi, phu nhân có muốn cùng về không?"

Phu nhân... ông chủ... Thiên Thụ cảm giác mình ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì hết.

Hôm qua không ai quan tâm, suốt ngày chen chúc xe bus, ăn cơm hộp, là giai cấp vô sản tự mình dọn dẹp, tự mình nấu cơm, chỉ trong chớp mắt đã từ nhân viên quèn nhảy lên tổng biên tập, từ một con côn trùng không ai quan tâm trở thành phu nhân tổng giám đốc?

Thực ra nghĩ lại thì xuyên không kiểu này cũng không tồi, chí ít đã khiến giấc mơ của cô thành sự thực, lại cộng thêm một anh chồng vừa lắm tiền vừa bảnh trai.

Nhưng... Đợi đã!

Trong đầu Thiên Thụ một dấu chấm than nhá lên!

"Tiểu thư... Tã không thấm?!"

"Vâng", tài xế gật đầu, "Phu nhân bị xe đâm nên không nhớ sao? Bảy tháng trước cô đã tặng cho tổng giám đốc một cô bé xinh đẹp."

Rầm!

Thiên Thụ ngã nhào xuống đất, vạch đen đầy mặt.

Mẹ ơi, chuyện xấu nào cô cũng không làm, mà lại sinh cả con ra rồi! Lỗ rồi lỗ rồi lỗ to rồi, rõ ràng tháng sau cô mới tròn hai lăm tuổi, cả đời này ngoài mối tình đơn phương oanh liệt ra, cả bàn tay đàn ông cô còn chưa sờ tới. Lần này lỗ to rồi, cô không chỉ bỏ lỡ mối tình đầu, nụ hôn đầu, vòng tay đầu, thậm chí chuyện ấy lần đầu của mình cô cũng bỏ qua rồi! Thời gian cho cô nhảy luôn tới n năm sau, cô vừa mở mắt đã là mẹ của người ta rồi!

Óa, một sớm thức dậy biến thành mẹ rồi!

Bi thảm!

Có đại thần nào tới cứu cô, đưa cô ngược về lại với, cho dù một chút cũng được, cô vẫn muốn biết mùi vị đàn ông mà.

Thiên Thụ đang lăn lộn trên đất thì không biết từ đâu vẳng đến một tiếng "Y da..." nho nhỏ.

Một bàn tay mềm mại, mũm mĩm như bánh bao vừa được hấp chín tới, nhéo vào mặt cô.

Thiên Thụ mở choàng mắt.

Một đôi mắt đen nhánh, sáng rỡ như pha lê đang mở to nhìn cô.

Oa oa, một em bé quá đáng yêu, quá xinh đẹp như búp bê ấy!

Thiên Thụ từ nhỏ đã cực yêu thích các em bé xinh xắn đáng yêu, bây giờ bỗng nhìn thấy một bé bò đến, môi chúm chím, chảy nước bọt, nhưng lại vô cùng hiếu kỳ với cô, thì trong tích tắc thấy yêu thích đến độ tim như chảy cả nước ra...

Toi rồi toi rồi, lúc nãy còn đang vật vã la hét, vừa nhìn thấy đứa bé như búp bê sao lại lập tức muốn đưa tay đầu hàng rồi?

Xuyên không kiểu này, đúng là giấc mơ thành sự thật, hai mươi tư chưa nở hoa, hai mươi tám đã biến thành mẹ của em bé, rốt cuộc là phúc hay là họa của cô đây?

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? Truyện ngôn tình hay - Ông xã, anh là ai? (P2)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyen357.com