Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P8). Truyện ngôn tình không đợi anh ngoảnh lại... "Kỷ Siêu rất ưu tú, bất kể cuộc thi lập trình quy mô cỡ nào của trường, chỉ cần cậu ta đồng ý tham gia, sẽ không ai qua mặt được. Khi đi học, rất nhiều các nữ sinh trong khoa lẫn ngoài khoa đều mê tít cậu ta..." Khám phá truyện ngôn tình - không đợi anh ngoảnh lại ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P6)

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-8.jpg

 Truyện ngôn tình hiện đại - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 8: Gương sáng 2

Không bao giờ muốn trở thành một oán phụ, cũng tin tưởng bản thân sẽ không làm oán phụ, Tiểu Du muốn cuộc sống của mình mỗi ngày trôi qua đầy màu sắc, mỗi một ngày đều được hưởng thụ ánh mặt trời chói chang và thưởng thức hoa thơm cỏ lạ, vạch kế hoạch hoàn hảo cho mỗi một phút một giây của đời mình, không nuối tiếc, không hối hận, vững bước tiến về trước... nhưng... Diệp Tiểu Du nhẹ nhàng thở dài một hơi, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh sao kia chỉ còn một màu ảm đạm.

Giờ phút này, cô bỗng nhiên không còn nhìn thấy rõ con đường phía trước nữa.

Sau lưng truyền tới những tiếng rì rầm của sinh viên, cô vội lượm lặt thần trí lan man của mình lại. Dạo gần đây, thực sự là càng lúc càng không ra gì, lên lớp dạy mà hồn phách cứ thất lạc đi đâu.

Cô ổn định tâm tình xong, từ bên cửa sổ chầm chậm xoay người lại. "Có thắc mắc gì không?" Vừa hoàn thành xong một chương, cô cho học trò chút thời gian ôn tập lại. Giảng đường hôm nay chật kín người, từ buổi học thứ hai trở đi, tiết dạy của cô không có ai cúp học, ngay cả dãy bàn đầu cũng không trống như trước, nếu không nhanh chân tới lớp sớm giành chỗ, thì chỉ có thể ngồi tít ở hàng cuối cùng, ngắm cô giáo trẻ trung xinh đẹp từ đằng xa mà thôi.

Ngôi trường này ở Bắc Kinh mặc dù không sánh bằng Bắc Đại, Thanh Hoa, nhưng cũng là một trường đại học hàng đầu trong nước. Nhìn đám trai thanh gái lịch trước mặt, Diệp Tiểu Du thường khiếp sợ tới mức không dám đối diện với những ánh mắt hiếu kỳ pha lẫn một chút khiêu khích của bọn họ, riêng môn toán cao cấp này, cô lại càng không dám lơ là, bọn họ cũng không dám chểnh mảng?

Hôm nay cô mặc một bộ áo váy công sở màu xám, áo sơmi trắng bên trong, trên mặt đeo cặp kính gọng bạc, mái tóc búi gọn gàng ra sau, thoạt nhìn trông giống một nữ nhân viên văn phòng thành thục, bộ quần áo cắt may vừa vặn tôn lên vóc người duyên dáng của cô, còn đôi chân thon thả bên dưới gấu váy kia không hiểu sao cứ khiến người khác phải suy nghĩ linh tinh. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng kết hợp với cặp kính gọng bạc tạo cho cô một phong thái rất riêng, hai mắt ánh lên vẻ đẹp trí thức, nhưng một người như vậy lại thường xuyên u sầu, thất thần, thẩn thờ khi lên lớp, có một lần còn thấy mắt cô hoe đỏ.

Ông trời vốn thích chọc ghẹo con người, rời khỏi cổng trường cấp ba, bước chân vào ngôi trường đại học này, cứ nghĩ khắp nơi đều là những vị giáo già nho nhã ưu tú, đầy bụng kinh luân, đầu tóc bạc phơ, không ngờ lên năm thứ hai lại được gặp một cô giáo trẻ rụt rè nhút nhát. Tuổi trẻ chết tiệt, môn toán chết tiệt, đôi mắt kia cứ như nhìn xuyên qua cánh cửa tâm hồn người khác, các môn khác còn dễ quậy, môn toán này sao mà dám? Nếu như cô dạy dở thì không nói, nhưng trời ạ, giọng nói cô ngọt ngào êm ái, ngồi nghe giảng mà mê mẩn tâm thần, đúng là hành hạ người ta. Đây là một phương trình bất đẳng thức kiểu gì vậy? Giảng viên đại học hai mươi bốn tuổi, thanh xuân phơi phới, phong thái tao nhã, nhưng vì sao vẻ mặt lại giống như một "oán phụ"? Một đám nam sinh đang đánh giá Diệp Tiểu Du từ trên xuống dưới.

"Không có thắc mắc gì đâu cô!" Mấy cô nữ sinh hàng đầu cười nói.

"Có khi nào cô thất tình không ta?" Ngô Binh ném cho Kỷ Siêu một tờ giấy.

Thất tình? Kỷ Siêu nhìn chằm chằm vào con người đang xoay lưng viết bài trên bảng kia, nụ cười cô trong veo như nước, gương mặt đẹp tựa hoa lan, mỗi cử chỉ bước đi đều toát lên vẻ thanh tao quyến rũ, ai lại nỡ nhẫn tâm làm tổn thương cô ấy? Kỷ Siêu lắc đầu.

"Miếng ngon của ông có khi là miếng độc của người khác, nói không chừng bạn trai cô thích loại con gái chua ngoa đanh đá?" Một nam sinh khác xen vào.

"Loại người một dạ hai lòng, cô nhất định sẽ không yêu đâu." Chẳng hiểu sao Kỷ Siêu lại khẳng định chắc nịch, cô thông minh như vậy sẽ không yêu ai một cách dễ dàng.

"Aisssh, con gái khi mà đã thích ai rồi thì đều ngốc nghếch hết, chỉ số thông minh lập tức rớ xuống hàng đần độn. Bộ là học giả thì không bị tổn thương chắc?" Ngô Binh giở giọng như người sành đời.

Kỷ Siêu bất mãn liếc cậu ta một cái, vẻ mặt lạnh lùng khiến người ta sởn gai ốc.

Ngô Binh còn muốn nói thêm gì đó thì chuông tan học vang lên không đúng lúc.

"Hôm nay dừng ở đây, nếu có thắc mắc gì, các bạn tới phòng giáo viên tìm cô.""Nếu tới phòng giáo viên mà không thấy, vậy xin hỏi "hành tung" cô sẽ ở nơi nào?" Không biết bạn nam nào nghịch ngợm trêu cô giáo, khiến cả lớp cười ồ lên.

Diệp Tiểu Du đỏ mặt, cũng cười theo, "Cô không ở nội trú trong trường, nếu không tìm thấy trong phòng giáo viên, vậy thì hôm khác gặp." Tâm tình u ám của cô nhờ câu nói đùa này mà lọt vào chút ánh sáng.

"Cô Diệp!" Cửa giảng đường đột ngột bị đẩy ra, Diệp Tiểu Du theo phản xạ quay đầu lại, không để ý sự chênh lệch giữa bục giảng và mặt đất, cả người lảo đảo, té cái rầm xuống nền đất xi măng, đầu gối bỏng rát, tài liệu sách vở rơi tung tóe, bàn tay cũng bị xước da.

Mấy bạn sinh viên vội vàng chạy lên đỡ Diệp Tiểu Du dậy, đúng là chỉ có thể dùng một chữ "thảm" để miêu tả. Chân hình như cũng bị trẹo, cô đau tới mức phải xuýt xoa . Thầy giáo vừa đẩy cửa vào mang vẻ mặt tự trách, "Xin lỗi, cô Diệp, tôi không ngờ lại trùng hợp như thế."

Cố nhịn cơn đau, Diệp Tiểu Du ngẩng mặt lên cười, "Không sao." Dồn hết trọng lượng cơ thể dựa vào một nữ sinh bên cạnh, "Thầy, thầy tìm... em có việc gì vậy?"

"Tôi định nói bên trung tâm thi đấu..." Lời thầy giáo chưa nói xong đã bị một nam sinh xông tới cắt ngang.

"Một lát nói sau, lên phòng y tế quan trọng hơn." Kỷ Siêu bế Diệp Tiểu Du từ trong tay nữ sinh nọ, khéo léo kéo gấu váy cô xuống một chút, sau đó quay đầu lại: "Ngô Binh, ông lượm lại sách vở của cô Diệp rồi đưa tới phòng y tế."

"Để cô xuống, cô tự đi được, không cần vậy đâu." Diệp Tiểu Du xấu hổ lúng túng kêu lên. Bị té đã đủ thảm hại lắm rồi, bây giờ lại giống như bị trọng thương phải nhờ người bế, chẳng biết sẽ thành ra cái cảnh tượng gì nữa.

"Với tốc độ ốc sên của cô à!" Kỷ Siêu nói cộc lốc không để ý tới sự phản đối của cô, không thèm phân bua, cẩn thận bế cô bước nhanh về phía phòng y tế. Mấy cậu nam sinh chạy theo phía sau, Ngô Binh nhặt hết sách giáo khoa dưới đất xong cũng đuổi theo. Hơn một nửa nữ sinh trong lớp mang vẻ mặt thèm thuồng, mẫu người giống Kỷ Siêu không ngờ cũng có một tấm lòng lương thiện như vậy, nhưng mà vì sao người bị ngã không phải là mình chứ?

Suốt chặng đường đi, Diệp Tiểu Du cứ nhắm chặt hai mắt lừa người dối mình, không dám nhìn bất cứ ai, càng sợ gặp phải đồng nghiệp. Hôm nay cô ăn mặc thế này, muốn hóa trang cho già dặn một chút, bây giờ thì xem ra thất bại hoàn toàn rồi.

"Cũng may, chỉ bị tróc da một chút, chân cô chị đã bôi thuốc rồi, nghỉ ngơi hai tiếng là có thể đi lại được." Vị bác sĩ vừa bôi thuốc đỏ vừa đánh giá Diệp Tiểu Du đang ngồi trên giường bệnh, "Cô Diệp, chị trông cô hình như không phải dạng người quá kích động."

Diệp Tiểu Du cười khổ, không kích động, cũng không lơ mơ, chỉ có hơi mất hồn mất vía chút thôi. "Thiên lý mã cũng có lúc sút móng mà chị." Cô mím mím môi, đùa giỡn một câu.

"Cũng phải." Bác sĩ cười thu gọn hộp thuốc, xoay người đi làm việc khác.

Diệp Tiểu Du nhìn đám Kỷ Siêu và các bạn cảm kích, giơ cánh tay bôi đầy thuốc đỏ lên, "Cảm ơn các bạn nha, đi ăn cơm đi, cô đợi một lát nữa là có thể tự đi được."

Ngô Binh đặt sách giáo khoa lên giường bệnh, rồi cùng mấy bạn nam sinh xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, khi nhìn thấy Kỷ Siêu vẫn tỉnh bơ ngồi trên ghế lật tạp chí bèn hỏi, "Kỷ Siêu, không đi à?"

Kỷ Siêu nhíu đôi hàng lông mày lại, "Mấy ông đi trước đi, tôi ở đây với người bệnh cho đỡ buồn."

Không phải chẳng có việc gì nghiêm trọng sao? Ngô Binh nhìn Kỷ Siêu bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng Kỷ Siêu vẫn tiếp tục cắm mặt vào quyển tạp chí, Ngô Binh lắc đầu, đành đẩy cửa đi ra. Kỷ Siêu bình thường mặt mày lúc nào cũng lạnh lùng băng giá, với ai cũng đều giữ khoảng cách cả chục mét, muốn bảo cậu ta tham gia một hoạt động tập thể nào cũng chỉ nhận lại một câu: tôi không có hứng thú, rồi xoay lưng đi thẳng. Học chung với nhau hơn một năm, cậu ta vẫn là một người bí ẩn, cậu ta không ở nội trú, có một số môn học, vui thì lên lớp, còn không vui thì có thể mấy ngày cũng chả thấy bóng dáng đâu. Nhưng ban giám hiệu trường học lẫn chủ nhiệm khoa hết lần này tới lần khác đều "khoan hồng độ lượng" với cậu ấy. Đương nhiên, Kỷ Siêu rất ưu tú, bất kể cuộc thi lập trình quy mô cỡ nào của trường, chỉ cần cậu ta đồng ý tham gia, sẽ không ai qua mặt được. Khi đi học, rất nhiều các nữ sinh trong khoa lẫn ngoài khoa đều mê tít cậu ta. Hễ cậu ấy vừa xuất hiện, bên người sẽ mọc thêm không biết bao nhiêu là oanh oanh yến yến, thế nhưng, dù chỉ một cái liếc mắt cậu ấy cũng không thèm ném cho bọn họ, chứ đừng nói gì tới chuyện nắm tay hay hẹn hò với ai. Nhưng anh chàng này hôm nay lại giống như một thiên thần, Ngô Binh cảm thấy quá sức kỳ lạ.

"Uống nước nhé!" Kỷ Siêu đứng dậy, đưa cho cô một ly nước, dựa vào giá truyền dịch nhìn cô.

"Cô thực sự không sao rồi, em đi ăn trưa, đọc sách, chơi bóng..."

"Chứ đừng có sớ rớ ở đây, đúng không?" Kỷ Siêu giúp cô nói hết câu, tránh cho cô khỏi mất công nhăn mày tìm cớ này cớ nọ. Bỏ mặc cô một mình ở đây, thực sự làm anh lo lắng, lúc trên lớp thì mặt buồn rười rượi, bây giờ lại bị trẹo chân, nếu chỉ có một mình, không biết chừng cô lại thấy tủi thân khóc rấm rức mất thôi. Kéo chiếc ghế tới ngồi trước mặt cô, Kỷ Siêu mặt dày nói: "Chỉ có hai tiếng thôi mà, em nghĩ tạm thời chưa chết đói được, hơn nữa cô còn nợ em một bữa cơm, lát trả luôn đi."

"Em là cậu sinh viên ở siêu thị à." Diệp Tiểu Du sực nhớ ra, bây giờ càng nhìn càng giống, "Xin lỗi, cô có tìm em, nhưng mà sao không thấy em ở trên lớp?"

Thật muốn tìm một miếng đậu hũ đập đầu chết cho xong, nói sao thì anh cũng là một người đẹp trai ngời ngợi thế này, giờ dạy của cô, anh không bỏ một buổi nào, đã thế lại không bao giờ ngồi dưới hàng cuối, vậy mà cô lại nói không thấy anh đâu.

"Đó là bởi vì lúc em nhìn cô, thì cô đang nhìn trần nhà." Lạnh lùng trừng cô một cái, bị lờ đi như vậy đúng là tổn thương lòng tự trọng quá sức.

Không ngờ cô lại gật đầu, "Chắc là vậy, dạo này lên lớp cô cũng thoải mái hơn trước rồi, nhưng vẫn không dám nhìn các em quá nhiều. Ngượng quá lại bị nhìn thấy rồi." Lần trước thì giống một đứa trẻ lang thang vất vưởng, lần này thì giống như một thuơng binh lôi thôi lếch thếch, nhìn cậu sinh viên cao to lạnh lùng trước mặt, Diệp Tiểu Du chỉ muốn thở dài.

"Bị em nhìn thấy thì làm sao, không lẽ muốn em làm bộ như không thấy?"

"Không phải." Aizz, khó mà giải thích cho rõ, Diệp Tiểu Du bất lực nhún nhún vai, "Dạo gần đây cô có chút khác thường, hồi trước mấy chuyện thế này không bao giờ có thể xảy ra với cô."

"Biết là tốt, lần sau phải cẩn thận một chút, nếu mấy chuyện giống vậy xảy ra nhiều lần sẽ khiến người hoài nghi không biết cô có thật là giảng viên đại học hay không." Kỷ Siêu không nhịn được muốn lên mặt dạy đời cô một chút, lần nào cũng hại anh hết hồn, lo lắng cái này cái nọ.

"Ờ!"

Di động đột ngột vang lên, Diệp Tiểu Du giật mình lấy điện thoại trong túi áo ra, là Kỷ Dược Phi, vừa bấm nhận cuộc gọi. "Kỷ..."

"Em đang ở đâu? Em có khái niệm thời gian không vậy, anh và Viện Viện chờ em về ăn cả buổi, Viện Viện đang mang thai, em không biết hay sao?" Kỷ Dược Phi ở đầu dây bên kia nói sa sả bằng một giọng không vui.

Nhìn bàn chân bị thương và đầu gối bôi đầy thuốc đỏ của mình, trái tim Diệp Tiểu Du nhói đau, buột miệng không kịp nghĩ, "Em có việc, có việc trong khoa."

"Có việc cũng không gọi về báo một tiếng." Giọng Kỷ Dược Phi thô lỗ.

"Xin lỗi, hai người ăn trước đi, em ăn ở ngoài."

Vừa dứt lời, anh đã cúp điện thoại cái rụp. Chưng hửng gập điện thoại lại, Diệp Tiểu Du cắn chặt môi, cố nén giọt nước mắt sắp tràn mi. Thấy Kỷ Siêu cứ nhìn mình chòng chọc, cô vội quay mặt vào phía trong. "Anh và Viện Viện" là anh và cô ấy, không bao gồm Diệp Tiểu Du, bọn họ là một tổng thể không thể tách rời, sao mình phải chen vào cho được để làm gì?

Yêu một người là chiếm hữu? Hay không cần chiếm hữu?

Một người sẵn sàng chia sẻ cùng người khác, phải chăng sẽ càng yêu sâu đậm hơn? Tình yêu hoàn hảo nhất, đương nhiên chỉ nên có hai người, bất khả kháng, mới chấp nhận người thứ ba.

Phải chăng cô là người thứ ba bất khả kháng phải chấp nhận của anh?

"Được rồi cô, không cần tiếp tục giả vờ làm bệnh nhân nữa, bước xuống đi thử xem!" Kỷ Siêu vỗ vào cạnh giường, làm như không thấy bộ mặt tội nghiệp của cô.

Cô nhìn Kỷ Siêu ngượng ngùng, lau giọt nước còn đọng nơi khóe mắt, thử bước xuống đất, tuy không thể nhấc chân thoải mái tự nhiên được, nhưng cũng không đau giống như lúc nãy. "Ừ, vậy cảm..."

"Em đi lấy xe, cho cô một cơ hội cảm ơn em, đi ăn thức ăn nhanh nhé!" Biết ngay cô lại muốn đẩy anh ra, anh đã đoán được nên lên tiếng chặn họng trước khi cô kịp nói xong.

"Chiều em không có giờ học sao?"

"Có hay không là chuyện của em, còn muốn cảm ơn em hay không là chuyện của cô, cô chỉ cần nói đi hay không đi?" Kỷ Siêu không để ý tới ánh mắt trách cứ của cô, hỏi vặn lại.

Gặp phải một sinh viên như vậy, đổi lại là thầy cô nào cũng đều phải bó tay. Diệp Tiểu Du gật đầu thỏa hiệp, "Đi, căn-tin trường giờ chắc cũng nghỉ rồi, chúng ta ra ngoài ăn!"

"Không cần khẩn trương như vậy, em không chọn chỗ đắt tiền lắm đâu."

"Khẩn trương hồi nào!" Diệp Tiểu Du dở khóc dở cười, rõ ràng là mình lo làm trễ giờ của cậu ấy, vậy mà cậu ta lại đổi trắng thay đen nói ra những lời như vậy.

"Vậy thì tốt! À, quên nói cho cô biết, chiều nay em không có tiết học, cảm giác tội lỗi của cô có giảm bớt chút ít hay không. Còn nữa, lần sau đừng ăn mặc thế này."

"Gì!" Diệp Tiểu Du sửng sốt, nhìn y phục của mình, "Có gì bất thường sao?"

"Quá gợi cảm." Kỷ Siêu nói xong, đi ra ngoài lấy xe, bỏ lại một mình Diệp Tiểu Du đầu tiên là kinh ngạc, tiết mặt đỏ tới mang tai.

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-9-.jpg

Truyện ngôn tình - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 9: Gương sáng 3

Sáng sớm, đạp xe đạp ra bờ biển hóng gió, xế chiều ôm người yêu ngồi dưới bóng cây ngắm mặt trời lặn, ngày lễ, đi leo núi dã ngoại cắm trại ngắm sao, cùng nhau cầu nguyện dưới sao băng, còn không thì, vào những ngày mưa, che chung dưới một chiếc dù, dưới tán cây liễu nhìn nhau thâm tình. Đây là câu chuyện tình yêu lãng mạn mà Diệp Tiểu Du từng ước mơ, vẫn lặng lẽ giấu diếm thật sâu dưới đáy lòng. Người học toán chỉ số thông minh cao không phải chỉ biết giải phương trình, đối với tình yêu, cũng có rất nhiều mơ mộng. Chỉ có điều cho tới lúc này, từ mối tình đầu cho đến khi kết hôn, cuộc đời cô chỉ quen biết một người đàn ông, đó chính là Kỷ Dược Phi. Cô từng thấy vẻ đa tình dịu dàng của anh, nhưng người anh yêu lúc đó là Viện Viện. Tới khi anh và cô yêu nhau, anh lúc nào cũng bận bịu. Chỉ cần anh bớt chút thời gian gọi cho cô một cuộc điện thoại thôi cũng đủ khiến cô vui vẻ mất nửa ngày, chứ đừng nói gì đến chuyện khác. Anh chưa từng cho cô một sự ngạc nhiên bất ngờ nào, tất cả đều giống như đã được lên sẵn kế hoạch, không có bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào phát sinh.

Bây giờ bỗng dưng nhìn thấy Kỷ Siêu đẩy xe đạp đứng dưới gốc cây, trong một khoảnh khắc Diệp Tiểu Du đã thất thần.

Ngồi sau lưng Kỷ Siêu, đón cơn gió đầu thu, tâm tình Tiểu Du bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Lưng Kỷ Siêu rất đẹp, vai rộng, eo thon, mái tóc đen dày tung bay trong gió, đẹp một cách lộ liễu. Cô có cảm giác dường như mình quay trở về thị trấn nhỏ thuở ấu thơ, ngồi sau lưng xe mẹ, ôm chặt quanh eo mẹ, thỉnh thoảng mẹ lại quay đầu nhìn cô một cái, còn cố ý làm xe lắc lư chao đảo, cô ở phía sau hét toáng lên sợ hãi, sau đó càng ôm mẹ chặt hơn. Kỷ Siêu không như vậy, cậu ấy đạp xe rất vững vàng, cũng không quay đầu lại nhìn cô, cô cũng chỉ có thể giữ hờ góc áo khoác của Kỷ Siêu, nếu như... nếu như người đạp xe phía trước là Kỷ Dược Phi, cô nhất định sẽ tựa đầu vào lưng anh, vòng tay ôm eo anh thật chặt, hưởng thụ hơi ấm của anh, đáng tiếc chỉ tưởng tượng ra cảnh Kỷ Dược Phi đạp xe thôi cũng đã là chuyện cổ tích Ngàn Lẻ Một Đêm rồi, thực tế mà có xảy ra thì đúng là kỳ lạ.

Cô lặng lẽ thở dài.

Xe chạy xuyên qua dòng người tấp nập trên đường, giống như một chiếc thuyền lá trôi nổi giữa đại dương bao la, cứ thế xuôi theo chiều gió, lang thang vô định.

Kỷ Siêu chống một chân xuống đất, xoay người lại, dùng một tay đỡ Diệp Tiểu Du xuống xe, rồi mới leo xuống sau. Đó là một quán thức ăn nhanh, cách trường hơi xa, vì đã qua thời gian ăn trưa nên trong quán khá vắng vẻ.

Cô vừa vào quán liền ngắm nghía khắp xung quanh, Kỷ Siêu nhìn cô cảm thấy rất thú vị, trông cô sao mà giống một cô bé không biết gì thế này, không thể nào liên tưởng nổi tới một giảng viên đại học, sự thực này không phải chỉ xảy ra một lần. Cô bước đi vẫn còn hơi đau, anh đưa cánh tay cho cô vịn, cô cũng tự nhiên đưa tay sang.

Hai người tìm đại một chỗ trống ngồi xuống, có một em gái đi tới đưa thực đơn. "Nước trái cây là được rồi, giờ cô ăn không vô." Cô đưa thực đơn cho Kỷ Siêu.

"Hai phần cơm chiên tôm, một ly cà phê."

Cô ngẩng đầu nhìn Kỷ Siêu, đúng là đàn ông con trai, ăn nhiều thật, thảo nào cao to như thế.

Cơm nhanh chóng được đưa lên, anh đẩy sang cho cô một đĩa, cô sửng sốt, nhíu mày, "Vừa mới nói tạm thời không muốn ăn rồi mà." Lòng phiền muộn không cách nào bỏ xuống được, cô chỉ muốn ngồi yên tĩnh một mình.

"Nếu cô muốn tiết kiệm, bữa cơm này em trả, được rồi chứ?" Kỷ Siêu cất giọng thờ ơ, nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc.

Cô bỗng nhiên thấy bực bội, không thích giọng điệu đó của cậu ta, "Tôi đã nói bữa cơm này tôi mời, bất kể em ăn gì, tôi cũng sẽ trả tiền.

Thế nhưng, tôi ăn hay không ăn là quyền tự do của tôi, không liên quan gì tới tiết kiệm, làm ơn đừng có áp đặt ý nghĩ của mình lên người khác." Cô lạnh giọng, nói liến thoắng một hơi.Thái độ chuyển biến bất ngờ của cô làm Kỷ Siêu thực sự kinh ngạc, lại nhìn thấy một bộ mặt khác của cô, không phải một giáo viên ưu tú, không phải một đứa trẻ lạc lõng trên đường, lại càng không phải một cô gái u sầu phiền muộn.

Anh mỉm cười bao dung, ôn tồn nói: "Sáng nay cô dạy hai tiết, nhất định rất mệt, chân lại bị thương, giờ cũng ba giờ chiều rồi, không ăn gì sao được?"

"Đó cũng là của tôi." Cô liếc mắt từ chối tiếp nhận ý tốt của Kỷ Siêu. Có lẽ trong lòng tích tụ quá nhiều chuyện, lại chưa tìm được cách bùng nổ, sự quan tâm của Kỷ Siêu trên mức bình thường, khiến cô mất khống chế, có lẽ cô tức giận là vì người nói ra lời này không phải Kỷ Dược Phi.

Thấy cô cố tình gây sự, Kỷ Siêu trầm ngâm một lúc, quyết định không ép buộc cô nữa, "Ừ, vậy em ăn đây, em sẽ ăn sạch sẽ phần của cô luôn."

Cô liếc nhìn Kỷ Siêu, giọng nói không còn kích động giống như vừa rồi, "Xin lỗi đã làm trễ giờ cơm trưa của em đến tận bây giờ, mau ăn đi!" Cô lại biến thân thành một nhà giáo tận tụy nữa rồi, Kỷ Siêu thật muốn cười phá lên.

"Cô đang ở cùng ba mẹ sao?" Kỷ Siêu làm như đang nói chuyện phiếm, hỏi một câu bâng quơ.

"Mẹ cô đang ở quê, ba thì qua đời lâu rồi, trong nhà hiện tại chỉ có cô và ông xã." Cô trả lời bình thản.

Kỷ Siêu quá bất ngờ đôi đũa trong tay khựng lại, không thể nào tin được một cô gái trẻ tuổi như cô mà đã lập gia đình rồi, trái tim bỗng se thắt lại, có một thứ gì đó rầm rầm đổ vỡ. "Ông xã cô là bạn học à?" Anh không nén nổi tò mò.

"Là đàn anh thời trung học!" Ánh mắt cô lại nhuốm vẻ u sầu.

Kỷ Siêu liếc mắt là nhìn ra cô không được vui, chẳng lẽ thực sự giống như lời bọn Ngô Binh nói?

"Ông xã cô nhất định rất đẹp trai, nếu không cô cũng không gả cho thầy sớm như vậy." Anh cố ý nói như vậy.

Diệp Tiểu Du cười khổ một tiếng, "Không có định nghĩa rõ ràng nào cho cái gọi là đẹp trai cả, nhìn thuận mắt là được, chỉ cần hai bên yêu nhau là đủ." Còn nếu như chỉ là sự nỗ lực từ một phía, thì cho dù một người chồng có đẹp trai đến mấy cũng giống như chồng của người khác mà thôi.

Cho dù chỉ là nghi hoặc, nhưng nhìn vẻ mặt cô đơn không đành lòng tiếp tục hỏi sâu thêm, nhớ tới hình ảnh cô khóc nức nở dưới gốc cây giữa trưa hè đổ lửa, nhớ tới vẻ thất thần của cô trong giờ học, vẻ bất lực lộ ra trong vô thức, trong lòng anh thản nhiên nảy nở một tình cảm thuơng tiếc. Số phận để cho anh chứng kiến vẻ bất lực của cô hết lần này tới lần khác, anh không thể nào làm ngơ mặc kệ.

"Bình thường cuối tuần cô có bận việc gì không?" Kỷ Siêu khéo léo đổi đề tài câu chuyện.

"Cũng chẳng có việc gì, chương trình dạy lại không nặng, bạn bè thì ít, bình thường cuối tuần đều ở nhà đọc sách."

"Vậy mai mốt tụi em có thể hẹn cô đi dã ngoại, đi xem phim, hoặc tụ tập ăn uống gì đó, được không?" Kỷ Siêu không thích nhìn bộ dạng giống như một oán phụ của cô, ra ngoài nhiều một chút, hy vọng cô có thể vui vẻ hơn.

"Cô sẽ không gây cản trở gì cho tụi em chứ!" Cô cẩn thận hỏi.

"Không có đâu, cô cũng đâu phải lớn tuổi gì, cũng chỉ cỡ cỡ tụi em thôi mà, tuổi mọi người đều sàn sàn với nhau, chỉ mong lúc quậy quá, cô không "dạy dỗ" tụi em một trận là được." Kỷ Siêu cười nói.

Diệp Tiểu Du nở một nụ cười an tâm, cô cũng không muốn giam mình trong nhà nghĩ ngợi lung tung, đi chơi với đám bạn Kỷ Siêu là một chủ ý không tồi.

Cô cười thật đẹp, đôi mắt sóng gợn lăn tăn như mặt hồ, khiến mỗi người nhìn thấy đều vui lây với niềm vui của cô. Kỷ Siêu quyết định từ nay về sau, nhất định phải mang thêm nhiều niềm vui đến cho cô.

Nhìn Vu Viện Viện ngả vào lòng Phùng Như Hải, nói thật, Kỷ Dược Phi không hề mảy may oán hận Viện Viện. Chỉ cần cô có thể hạnh phúc, cho dù hạnh phúc đó không phải do anh mang đến, anh cũng cảm thấy mãn nguyện.

Phùng Như Hải cứng cáp vạm vỡ, làm việc trong phòng máy lạnh mấy năm, nước da không còn ngăm đen như thời còn đi học, trang phục trên người được chăm chút hơn so với trước. Cậu ấy còn phải nuôi em gái ăn học, phải nuôi Viện Viện, bây giờ còn phải nuôi thêm đứa con chưa ra đời, gá gia đình lớn như vậy, nhưng trên gương mặt đó không hề vương chút u uất nào, dường như cậu ta rất hài lòng với thành tựu to lớn của bản thân mình, cũng sẵn lòng nỗ lực vì điều đó.

Nghĩ đến mình thất bại trong tay một người như vậy, cho đến bây giờ Kỷ Dược Phi vẫn không tài nào hiểu nổi. Nhưng cô bé Viện Viện hiện tại, không chút nào che giấu tình yêu thương trong mắt, nũng nịu dựa vào người Phùng Như Hải, vẻ mặt như tuyên bố "chủ quyền", không hề giống cái tính khí trẻ con, tùy hứng ngang ngược như khi ở trước mặt Dược Phi. Có lẽ Viện Viện thực sự chưa từng nghĩ anh là người yêu, cô càng lớn càng xem anh là anh trai, nói là cha cũng không quá đáng, cho nên cô mới có thể không chút kiêng dè nào như vậy. Khi đã quá quen thuộc, trái lại không còn cảm giác động lòng, khoảng cách sinh ra mỹ cảm, đây đúng là chân lý.

Anh đã từng đau khổ một thời gian vì sự ra đi của cô, nhưng có Diệp Tiểu Du vẫn luôn ở một bên, dường như anh cũng không mất mát bao nhiêu. Ngay từ ban đầu, trong tình yêu của anh đã luôn có bóng dáng của Tiểu Du. Hôm anh kết hôn với Tiểu Du, Viện Viện nắm tay Phùng Như Hải, chạy tới chúc mừng, anh vừa nhìn thấy khuôn mặt búp bê của Viện Viện, thoáng cái đã tha thứ cho sự quay lưng của cô, cô cứ líu ríu "anh Phi ơi, anh Phi à", lại giống như trở về với trước đây, anh giống như một người cha khoan dung độ lượng, không thể nào tức giận con gái mình lâu được.

Anh vẫn luôn lặng lẽ quan tâm cô, lặng lẽ chăm sóc cô.

Phùng Như Hải mới sáng sớm đã từ Đường Sơn chạy tới, nhìn khuôn mặt ấm ức của cô vợ bỏ nhà ra đi của mình, bao nhiêu lời trách móc lập tức nuốt hết vào trong bụng, dằn lòng xuống khuyên lơn dỗ dành. Dù sao phụ nữ có thai vẫn lớn nhất, nếu có xảy ra sai sót gì, anh thật không gánh nổi hậu quả.

Viện Viện rất dễ dỗ, hơn nữa cũng không phải tức giận thật sự, chỉ một lát, hai người đã ngọt ngào chỉ còn thiếu diễn ra hình ảnh cấm trẻ em nữa thôi. Kỷ Dược Phi tế nhị tránh vào phòng sách, cho bọn họ không gian riêng. Trong lòng không khỏi hâm mộ hai người họ, cũng là vợ chồng với nhau, mà Viện Viện thì nhiệt tình bao nhiêu, trong khi Tiểu Du chẳng biết có phải vì học quá nhiều hay không mà tính tình lại lạnh lùng xa cách, hồn vía cứ như ở tận đẩu tận đâu, không thể nào nhìn rõ tâm tình thực sự của cô. Cũng có thể anh chưa từng thật sự để tâm tìm hiểu cô, anh cũng không muốn tìm hiểu, anh cho cô lòng trung thành và sự tín nhiệ

"Anh Phi, tụi em không thể đợi Tiểu Du được, bằng không sẽ lỡ chuyến tàu cuối cùng mất." Viện Viện gọi to bên ngoài. Rời nhà hai ngày, cô đã nhớ cái tổ ấm nho nhỏ ở Đường Sơn lắm rồi, muốn ở bên Như Hải trong thế giới của hai người, không muốn ở lại Bắc Kinh thêm một phút nào nữa.

Kỷ Dược Phi ra khỏi phòng, giơ tay xem đồng hồ, năm giờ hơn, đúng là hơi muộn rồi, "Cũng được, cô ấy gọi điện nói trong trường có việc, có lẽ còn đang bận, anh sẽ nói với cô ấy giùm em, hai người đi đường cẩn thận nha."

"Dạ, anh Phi, sau này anh nói chuyện với Tiểu Du nhẹ nhàng một chút, cô ấy là người sống nội tâm, rất nhạy cảm." Viện Viện căn dặn.

Kỷ Dược Phi rất buồn cười, bản thân Viện Viện vẫn còn trẻ con như vậy, mà lại quan tâm tới người khác, "Biết rồi! Giờ tới hai đứa," anh quay đầu nhìn Phùng Như Hải, "Cậu đối xử với Viện Viện tốt hơn chút nữa, nhường cô ấy hơn chút nữa, nếu cậu mà bắt nạt cô ấy, coi chừng tôi cướp cô ấy trở về."

Phùng Như Hải vô cùng kinh ngạc khi anh nói như vậy, "Chỉ sợ anh không có cái quyền đó đâu!" Bất kỳ ai đều có thể cướp, nhưng anh không có tư cách, anh để Diệp Tiểu Du ở chỗ nào?

"Cứ chờ xem, chỉ cần Viện Viện muốn rời khỏi cậu, tôi sẽ cho mình cái quyền đó." Kỷ Dược Phi nói đùa.

Cửa nhà không biết được mở ra từ lúc nào, một bóng người đứng sững sờ ở đó, những câu cuối cùng kia, cô nghe rõ ràng không sót một chữ, khuôn mặt thanh tú tái nhợt không còn chút sắc hồng.

 >> Phần tiếp truyện ngôn tình hay - không đợi anh ngoảnh lại:

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyengicungco.com