Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P15). Truyện ngôn tình không đợi anh ngoảnh lại... "An toàn của bản thân chính là tình yêu thương mà bạn dành cho người nhà' hay sao. Dạ, để người thân không phải lo lắng cũng là một cách thể hiện tình yêu..." Khám phá truyện ngôn tình - không đợi anh ngoảnh lại ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P14)

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-22.jpg

 Truyện ngôn tình hiện đại - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 20: Bóng cây thầm lặng 2

Ngay giây phút Diệp Tiểu Du xoay người bỏ đi, Kỷ Dược Phi chán chường rời khỏi nụ hôn kia. Cát Tinh Nhi ra vẻ thẹn thùng nép sát vào lồng ngực anh, vòng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng anh. Kỷ Dược Phi giống như một con rối gỗ theo chân Cát Tinh Nhi bước ra khỏi nhà hàng, trong lòng không có chút niềm vui chiến thắng nào.

Nhân viên nhà hàng đưa xe của Cát Tinh Nhi đến, hai người lên xe, mãi đến khi xe chạy bon bon trên đường anh mới bắt đầu có chút ý thức.

"Đi đâu đây? Nhà em hay nhà anh, không thì đến khách sạn đi?" Cát Tinh Nhi dừng xe lại dưới một bóng cây rậm rạp âm u ở một góc đường, nghiêng người quyến rũ hôn lên môi Dược Phi.

Anh sững sờ mất một lúc, "Xin lỗi..."

Chưa kịp nói hết câu, Cát Tinh Nhi đã chặn trên miệng anh bằng một nụ hôn, khẽ lắc đầu: "Không được nói, lửa là do anh nhóm lên, anh phải chịu trách nhiệm dập tắt. Đã lâu rồi chúng ta không ở bên nhau, anh không nhớ tới những đêm xúc cảm dâng trào ngày trước hay sao, em nằm trong lòng anh, mồ hôi trên trán anh rơi xuống ngực em, từng giọt từng giọt ..." Cô vừa nói, vừa vuốt ve lên xuống trên ngực anh, cho đến khi làm dấy lên trong anh một ngọn núi lửa.

Trong người đã có sẵn men rượu, lại bị kích động bởi người đàn ông đi bên cạnh Diệp Tiểu Du, đúng lúc này còn gặp sự khiêu khích của Cát Tinh Nhi, cơ thể luôn thành thực hơn nhiều so với lí trí, Kỷ Dược Phi lập tức có cảm giác. Trong đầu đột nhiên nảy ra ý nghĩ trả thù mãnh liệt, anh muốn cho Diệp Tiểu Du biết, trên thế giới này không phải chỉ có mình cô là phụ nữ, còn có cả đống người tự nguyện sà vào lòng anh.

Cơ thể anh lập tức căng cứng, anh chuyển từ thế bị động sang chủ động, thô lỗ ghì chặt cơ thể Cát Tinh Nhi, gần như điên cuồng ngấu nghiến bờ môi cô, không mảy may thương tiếc.

Cát Tinh Nhi hai mắt mơ màng, thỏ thẻ trong đê mê, "Hình như chúng ta không kịp về nhà rồi, làm sao bây giờ?"

Anh đưa tay nhấc cô từ bên ghế lái qua, đặt trên người mình, rồi với tay tắt hết đèn xe, sau đó ngang tàng xé bung áo cô. Anh nghe thấy tiếng hít thở dồn dập chan chứa khát vọng của Cát Tinh Nhi, mỗi một ngóc ngách trên cơ thể cô đều điên cuồng theo từng động tác sờ soạng nơi bàn tay anh.

Không có bất kì sự báo trước nào, anh áp sát người cô, cơ thể chuyển động dồn dập, Cát Tinh Nhi rên rỉ thành tiếng, tạo ra những tiếng thở dốc thỏa mãn.

Kỷ Dược Phi nhắm nghiền hai mắt, đóng chặt lí trí, để mặc cho dục vọng xâm chiếm, cuồng loạn cuốn chặt Cát Tinh Nhi. "Tiểu Du, Tiểu Du, Tiểu Du," Cát Tinh Nhi bỗng nghe thấy tiếng gọi ngọt ngào khe khẽ của anh, cô mở mắt, nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn tú kia hiện rõ nét dịu dàng khôn xiết, tất cả mọi xúc cảm lập tức tụt xuống như thủy triều rút đi, trong lòng bỗng uể oải chán chường, nhưng cô lại không muốn buông xuôi một cách dễ dàng như vậy, cô gục đầu trên vai anh, vờ như không nghe thấy gì hết.

Xúc cảm mãnh liệt qua đi, Kỷ Dược Phi hờ hững nhấc Cát Tinh Nhi ra khỏi người mình, ánh mắt nhìn cô giống như nhìn một kẻ xa lạ. Lí trí bắt đầu phục hồi, cảm giác hối hận ùa về khiến anh không dám nhìn cô thêm lần nữa. Sửa sang lại quần áo mình cho chỉnh tề, thấy cô cũng chỉnh trang đâu ra đấy rồi, anh mới mở cửa xe, tỏ ý xin lỗi nói: "Tôi hơi nhức đầu, muốn xuống xe đi dạo một lát, cô lái xe cẩn thận."

Câu nói này là sự dịu dàng duy nhất mà anh dành cho cô trong suốt buổi tối hôm nay, nhưng cô không để tâm, trái tim cô đủ kiên cường, cô mỉm cười duyên dáng nói: "Đừng về nhà quá trễ, Kỷ Tổng, ngày mai gặp lại!"

Kỷ Dược Phi gật đầu một cách lãnh đạm, bước thẳng về phía trước đón những hạt mưa tuyết rơi đầy trời, bông tuyết táp thẳng vào mặt khiến anh không mở nổi mắt. Cảm giác lạnh buốt khiến đầu óc anh tỉnh táo, một giọt nước mắt âm ấm từ hốc mắt lặng lẽ tuôn rơi. Mặc dù giữa anh và Diệp Tiểu Du đã không còn bất kì quan hệ gì, nhưng giây phút này đây anh lại cảm thấy như mình vừa phản bội cô, cảm giác tội lỗi dấy lên trong anh một cách mãnh liệt, anh là đồ tồi, anh đã không còn đủ tư cách để có Tiểu Du nữa rồi, cũng không có lí do gì để yêu cô nữa.

Yêu? Bước chân anh bỗng dưng khựng lại, anh bị một chữ này dọa khiến hô hấp hỗn loạn. Anh yêu Diệp Tiểu Du sao?

Lúc này đây, anh bỗng nhiên ý thức được rằng, anh đã yêu, vẫn luôn yêu, từ cái giây phút đầu tiên gặp gỡ, một cô bé mảnh mai đứng bên cạnh Viện Viện, anh đã âm thầm bị cuốn hút.

Cô là dòng suối yên bình trong lòng anh, bảy năm qua, cô là người mà anh liên lạc nhiều nhất, nói là vì Viện Viện, nhưng chỉ cần nghe được giọng nói êm ái dịu ngọt của cô, anh liền thấy như được tiếp thêm sức lực. Viện Viện là một cô gái thông minh, đã phát hiện ra điều này, cho nên mới cắt đứt với anh một cách dứt khoát như vậy. Sau khi Tiểu Du đến Bắc Kinh, anh cũng nhanh chóng chuyển đến Bắc Kinh, ý nghĩ muốn gặp cô bức anh suýt phát điên, anh đã đi tìm cô. Anh và cô nói chuyện với nhau về Viện Viện, Viện Viện là bạn thân của cô, không có Viện Viện anh sợ mình không có cớ để qua lại với cô, Quả nhiên cô đã để anh tiếp cận, nhưng anh lại không nhìn rõ lòng mình. Mượn danh nghĩa thất tình, anh sống phóng túng buông thả, mãi cho đến khi bị cô bắt gặp, cô bỏ đi, anh mới bắt đầu sợ hãi, gặp lại nhau một lần nữa, anh không ngại dùng 'mĩ nam kế' để mê hoặc cô, cho đến khi cô trở thành vợ anh. Anh lừa mình dối người, nói chọn cô là vì cô khôn khéo hiểu chuyện, thật ra anh đã yêu cô từ rất lâu rất lâu rồi. Mãi tới lúc mất đi hoàn toàn, anh mới hiểu ra.Làm sao có thể nói Viện Viện thay lòng đổi dạ, thật ra người thay lòng đổi dạ chính là anh! Chỉ là anh luôn tự cho mình là đúng, nghĩ rằng bản thân yêu Viện Viện sâu đậm, nhưng đến khi nhìn thấy Phùng Như Hải anh chỉ nói câu chúc phúc mà không hề thấy đố kị. Không giống như mới vừa rồi lúc nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng cao ngạo kia, anh đố kị muốn phát điên, hành xử thất thố đến mức không để ý đến hình tượng bản thân.

Sao mà anh ngu ngốc đến như vậy? Sao lại buông tay cô dễ dàng đến như vậy? Tại sao phải đợi đến bây giờ anh mới hiểu ra, đã vậy còn là sau khi phản bội cô nữa chứ?

Lúc này, Kỷ Dược Phi thấy hối hận cũng đã muộn, ngồi xuống băng ghế trên vỉa hè nghẹn ngào khóc nấc.

Anh bỗng nhiên cảm thấy rất kích động, rất muốn được nghe giọng nói của cô, rất muốn nói với cô anh sai rồi, sau đó sẽ nói với cô anh yêu cô, yêu rất nhiều. Anh móc điện thoại ra, ấn phím 1 là số của cô. Điện thoại đổ chuông mãi mà không có ai bắt máy. Anh sốt ruột, lại gọi tiếp, vẫn như cũ không có người bắt máy. Anh sợ mình gọi lộn số, lại bấm từng số từng số một, vẫn không có người bắt máy. Anh gạt bông tuyết trên mặt xuống, không cần gọi điện nữa, anh phải đi tìm cô, nhưng cô đang ở đâu? Anh hoàn toàn không biết, anh phải đến Trung tâm đào tạo hỏi thử nhất định sẽ có người biết. Đầu có hơi choáng, anh vội vã bước ra đường, bình tĩnh lại, xác định coi Đại học Thanh Hoa nằm ở hướng nào, nhìn nhìn xem có chiếc taxi nào đi ngang qua không.

Trong tuyết lớn, một chiếc xe tải đang phóng đi như bay không để ý thấy trên đường đêm có một bóng người, đến khi xe tới gần thì đã không còn kịp nữa. Người tài xế kinh hoàng bẻ ngoặt tay lái sang vệ đường, nhưng tiếc thay vận tốc xe quá lớn, nên vẫn không tránh kịp, người đi trên đường bị hất tung văng ra mấy mét, tiếp theo là tiếng điện thoại rơi xuống đường vỡ nát.

Xe tải cũng lật nghiêng sang một bên, tài xế bò ra khỏi khoang lái, nhìn thấy vết máu đỏ tươi trên tuyết, tiếng kêu hoảng hốt vang vọng giữa trời đêm giá lạnh.

♣ ♣ ♣

Trời vừa tản sáng, tuyết đã ngừng rơi. Diệp Tiểu Du mở toang cửa sổ, hít thật sâu một luồng khí lạnh, đón nhận hiện thực mùa đông đã đến. Cô tìm chiếc áo khoác dài màu xanh để mặc, còn quấn thêm một chiếc khăn choàng cùng màu, "con cú mèo" Cao Thiến kia vẫn đang say ngủ, cô rón rén bước xuống lầu, không ngờ tới, lại nhìn thấy Trọng Khải đang chờ cô ở đó.

Đối với người đã từng sống ở Bắc Mĩ như anh, một chút lạnh giá của Bắc Kinh này chẳng đáng là gì. Mặc trên người chiếc áo khoác màu xám, vóc dáng cao lớn của anh càng trở nên mạnh mẽ rắn chắc, nhìn thấy Diệp Tiểu Du, anh khẽ gật đầu, đôi mắt màu lam lóe lên một chút hơi ấm, vẻ mặt vẫn nghiêm trang như mọi ngày.

"Chào buổi sáng, Trọng Khải!" Diệp Tiểu Du chạy về phía anh, mũi ửng đỏ vì lạnh.

"Anh đi bộ tới đây, chỉ mất có 10 phút, em ngủ có ngon không?" Anh sợ cô vấp ngã, đưa tay ra đỡ cô. Cô không khách sáo, vịn vào anh, hai người giẫm trên tuyết đi về phía trường Đại học Thanh Hoa. "Tuy ngủ không được ngon nhưng dù sao cũng chợp mắt nghỉ ngơi được một đêm, cũng xem như khôi phục lại tinh thần rồi!"

"Anh cứ lo lắng mãi." Lời anh nói giống như tiết trời ngày hôm nay không có chút độ ấm nào, nhưng cô lại nhận ra sự quan tâm của anh.

Cô khẽ nói: "Không nhắc đến chuyện hôm qua nữa, được không?"

"Uhm!" Anh gật đầu đồng ý, nếu cách này có thể khiến cô quên đi mọi nỗi buồn phiền, anh tán thành. Anh đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của cô, nên trời vừa tản sáng anh liền ghé qua xem cô có ổn không, sắc mặt dù hơi nhợt nhạt nhưng cũng không đến nỗi nào. Trên chiếc áo khoác xanh phủ lấm tấm những bông tuyết trắng, trông cô tươi trẻ như một nhánh cây nhỏ đang đâm chồi nảy lộc trong những ngày đầu x khiến người ta động lòng, anh thật sự hi vọng sẽ có người thật lòng thật dạ yêu cô.

"Anh đã ăn bánh kếp Bắc Kinh bao giờ chưa?" Chỗ ngã rẽ kia có một bác chuyên tráng bánh kếp bán cho đám sinh viên qua lại quanh đó. Anh lắc đầu, cô buông cánh tay anh ra, chạy tới mua hai phần bánh, rồi đưa cho anh một phần.

Nhà anh bên Mỹ cũng xem như rất có danh tiếng, nên khá chú trọng chuyện ăn uống, anh chưa bao giờ ăn thức ăn bày bán ở ven đường. Anh sợ sệt nhìn miếng bánh xanh có đỏ có đen có được cuộn lại gói trong một miếng giấy đang cầm trên tay, thấy cô ăn ngon lành, anh cắn thử một miếng nhỏ, cay xé lưỡi, nhưng cũng khá ngon, còn có vị là lạ nữa, anh không nói rõ được đó là vị gì, nhưng nói chung, không khó ăn lắm.

"Cũng được ha!" Cô giúp anh lau vết tương dính ở khóe miệng.

"Uhm!" Anh gật đầu, không giống hamburger, không giống hotdog, rất đặc biệt.

"Vậy sau này em sẽ dẫn anh đi ăn những món khác nữa." Cô mỉm cười nói.

thầm than, trên đời này, thứ làm con người ta tổn thương sâu sắc nhất không phải là bất kì thứ vũ khí nguy hiểm nào, mà chính là sự tàn nhẫn của người mình yêu thương sâu đậm nhất. Trọng Khải ưu tú như thế đẹp trai như thế, mà cũng bị tổn thương thê thảm. Anh và cô đều là những người có số phận đáng thương.

Lau sạch tay, hai người cùng đi đến Trung tâm đào tạo. Anh có tiết dạy vào buổi sáng, cô cũng có bài tập cần phải chấm. Công việc bận rộn, không có thời gian để buồn phiền.

Mở ngăn kéo, nhìn thấy điện thoại, Tiểu Du khẽ thở dài, từ nay điện thoại của cô phải mở vì ai đây, làm gì có ai chứ, sau này cô cũng sẽ không mong chờ bất kì điều gì nữa. Nhìn vào màn hình, mười cuộc gọi nhỡ, cô kinh ngạc mở danh sách các cuộc gọi nhỡ ra xem, có ba cuộc của Kỷ Dược Phi, hai cuộc của Phó Cương, năm cuộc còn lại là một số điện thoại lạ hoắc.

Đã xảy ra chuyện gì sao? Chẳng phải anh đang ôm Cát Tinh Nhi hôn nồng cháy hay sao, cớ gì còn phải gọi điện cho cô, lẽ nào lại muốn chọc tức

Cô quăng điện thoại qua một bên, không thèm suy nghĩ nữa, cầm lấy xấp bài tập, chuẩn bị vào lớp, muốn tiến bước về phía trước nhưng bàn chân lại vô cớ bước lùi về phía sau, cô mím mím môi, lấy điện thoại gọi cho Phó Cương.

"Cô Diệp đó hả?" Giọng Phó Cương vừa mệt mỏi lại vừa khẩn trương.

"Phải, có chuyện gì sao?" Trong lòng lo lắng bất an khiến tim Diệp Tiểu Du đập thình thịch.

"Mau đến bệnh viện đi, Kỷ Tổng bị đụng xe rồi."

Diệp Tiểu Du đứng ngây ra, "Không thể nào, chúng tôi mới gặp nhau tối hôm qua, anh ấy đi cùng với Cát Tinh Nhi mà."

"Không phải đâu, lúc anh ấy đi một mình trên đường thì bị xe đụng, may mà thương tích cũng không nặng lắm, chỉ bị gãy xương đùi và xương cánh tay thôi, vừa mới tỉnh lại."

Diệp Tiểu Du thấy chân mình mềm nhũn, bèn ngồi xuống, tay cầm điện thoại lẩy bẩy run, "Anh ấy không sao chứ?"

"Bộ dạng có chút thảm hại, bị băng bó như thương phế binh vậy, tôi qua rước cô nha?" Phó Cương hỏi.

Cô đột nhiên bừng tỉnh, cô lấy tư cách gì để đi thăm anh đây? Hiện giờ bọn họ chẳng là gì của nhau cả. Vợ trước ư? Haha, anh là Tổng giám đốc của một công ty, sẽ có người đến săn sóc anh, thương tích của anh cũng không nặng, cô mà đến chẳng phải sẽ khiến anh thấy ngại hơn hay sao?

Không phải cô nhẫn tâm, mà là cô không dám đến, chỉ sợ vừa nhìn thấy sự chăm sóc ân cần của Cát Tinh Nhi, tình cảnh của cô sẽ trở nên khốn đốn hơn.

"Thôi khỏi, anh ấy không có chuyện gì là được rồi, tôi phải lên lớp ngay đây." Cô khống chế ngữ điệu, cố tình nói với giọng gấp gáp,"Cô Diệp?" Phó Cương không dám tin cô sẽ nói những lời này.

"Làm phiền mọi người rồi, tạm biệt!" Sợ bản thân mềm lòng, cô vội vã cúp điện thoại.

Lúc cô bước vào lớp, tiết học đã bắt đầu, cô lặng lẽ ngồi vào một góc, thẫn thờ lôi xấp bài tập ra chấm, thỉnh thoảng lại hạ bút chỉnh sửa vài chỗ, sửa tới sửa lui, cô chua xót phát hiện mặt trên của xấp giấy bài tập toàn là ba chữ Kỷ Dược Phi.

Giơ tay chống đầu, cô buông bút, nặng nề hít thở. Trọng Khải đảo mắt về phía cô một cái, rồi lại chuyển hướng nhìn sang phía khác.

Không dễ dàng gì mới đợi được đến lúc hết tiết, anh chờ cô cùng đi ra.

"Sao vậy, mặt mày ủ rủ?"

"Anh ấy bị đụng xe rồi!" Cô dùng ánh mắt chờ mong được giúp đỡ nhìn sang anh, "Em có nên đi thăm anh ấy không?"

"Cái người gặp trong nhà hàng kia sao?" Trọng Khải cũng bị bất ngờ, nhưng không có vẻ mặt biến sắc của người bình thường.

Cô buồn bã gật đầu, lòng rối như tơ vò.

"Tất nhiên phải đi thăm, không đi, em sẽ luôn thấy bất an trong lòng, bài tập cứ để anh chấm cho!" Anh đón lấy xấp giấy trên tay cô.

"Nhưng mà?" Cô ngập ngừng do dự.

"Người khác nghĩ thế nào em không cần bận tâm, anh ta dù sao cũng là người em đã từng yêu có đúng không?"

Cô gật đầu.

"Đi thăm đi! Theo phép lịch sự thì cũng nên mà." Anh xoa xoa đầu cô, "Tối nay anh sẽ gọi cho em.

"Uhm!" Cô ôm lấy anh, mượn một chút hơi ấm trên người anh để tiếp thêm dũng khí cho mình, "Trọng Khải, em thật may mắn khi gặp được anh!"

"Anh cũng vậy!" Anh rất muốn mỉm cười đáp lại cô, nhưng không được, đôi mắt màu xanh lam ánh lên những gợn sóng lưu luyến, dịu dàng.

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-20.jpg

Truyện ngôn tình - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 21: Bóng cây thầm lặng 3

Suốt hai mươi bốn năm cuộc đời, hai chữ "đụng xe" đối với Diệp Tiểu Du chẳng khác gì một cơn ác mộng. Năm hai tuổi, tận mắt chứng kiến cảnh cha mình máu me bê bết nằm trong nhà xác của bệnh viện, khiến một đứa bé nhỏ xíu như Diệp Tiểu Du sợ đến nỗi không ngừng gào khóc. Cô không cách nào chấp nhận được sự thật người nằm đó là ba mình. Một khoảng thời gian dài sau này, cứ hễ nhắm mắt là trước mặt cô lại hiện lên cảnh tượng khủng khiếp đó. Đến giờ, đã rất lâu cô chưa mơ thấy lại cảnh tượng kia. Nhưng lúc này đây, ngồi trên xe taxi, cô không tự chủ được lại nghĩ đến tình cảnh đó.

Diệp Tiểu Du hoảng sợ tay không ngừng chà xát trên mặt ghế nệm, mắt khẩn trương nhìn về phía trước.

"Cháu gái à, người nhà cháu bị bệnh hả?" Bác tài xế đầu tóc hoa râm nhìn thấy gương mặt cô trắng bệch qua kính chiếu hậu, cũng cảm thấy lo lắng theo, quan tâm hỏi.

Cô bất lực gật đầu.

"Đừng nghĩ lung tung nữa, trong bệnh viện có bác sĩ, có y tá, bệnh gì cũng sẽ chữa khỏi thôi mà." Bác tài mỉm cười an ủi nói.

Diệp Tiểu Du cảm kích, cố nặn ra một nụ cười. Bệnh viện nếu có thể chữa khỏi mọi loại bệnh, chắc sẽ chật cứng người. Ở Bắc Kinh nhất định cũng không còn chỗ trống đâu.

Bác tài cũng cảm thấy mình nói hơi quá, ngại ngùng gãi gãi đầu, mỉm cười đôn hậu, rồi tập trung lái xe. Trên đường giao thông ách tắc khủng khiếp. "Xe cộ ở Bắc Kinh ngày một nhiều, không lá được!"

"Có chậm một chút cũng không sao đâu." Diệp Tiểu Du nói khẽ.

"Uhm, uhm, điều này tôi hiểu. Tôi chính là trụ cột trong gia đình. Vợ con đều trông cậy hết vào tôi. Tôi cẩn thận thêm chút nào thì bọn họ bớt lo lắng đi chút đó. Không phải trong các quảng cáo công ích vẫn hay nói câu: 'An toàn của bản thân chính là tình yêu thương mà bạn dành cho người nhà' hay sao, phải không, cháu gái."

"Dạ, để người thân không phải lo lắng cũng là một cách thể hiện tình yêu." Diệp Tiểu Du kín đáo thở dài, mạng sống không chỉ thuộc về bản thân mình, bất cứ ai cũng không có quyền coi thường sinh mạng. Cho nên, trong lòng dù có đau đớn hơn đi chăng nữa, có thể sống được thì vẫn phải nỗ lực mà sống.

Xe dừng trước cổng chính của bệnh viện, Diệp Tiểu Du xuống xe. Thấy bên cạnh có rất nhiều cửa hàng hoa quả, sau một hồi do dự, cuối cùng cô quyết định mua một bó hoa lily, và một giỏ trái cây. Nhìn lại đống hoa quả đủ màu đủ sắc trong tay mình, Diệp Tiểu Du thấy hơi chua xót. Thông thường người mang những thứ này vào bệnh viện chỉ có thể là đồng nghiệp hay bạn bè xã giao, chứ còn người nhà và bạn thân sẽ không mang những thứ này đến. Cô bây giờ cũng lâm vào hoàn cảnh vô cùng xa cách với anh rồi.

Bệnh viện quanh năm suốt tháng đều có người ra vào tấp nập, thang máy đông nghịt người. Phòng bệnh đặc biệt nằm ở tầng trên cùng, vừa sạch sẽ lại yên tĩnh.

Phía ngoài hành lang yên ắng tĩnh lặng, thỉng thoảng lại có một vài cô y tá mang theo chai truyền dịch đi ngang qua. Diệp Tiểu Du tìm kiếm ở từng phòng một, đến tiếng tim mình đập cô cũng nghe được hết sức rõ ràng.

"Cô Diệp?" Phó Cương từ trong một căn phòng tiễn khách đi ra ngoài, vừa nhìn đã thấy cô.

Diệp Tiểu Du đứng lại, giọng nói hơi run rẩy, "Vào trong có tiện không?"

"Nói cái gì vậy, người khác thì không tiện, chứ cô thì có gì mà không tiện? Cô là người nhà, có lí do đàng hoàng mà." Phó Cương mỉm cười, đón lấy gi bó hoa trên tay cô, "Mau vào trong đi, Dược Phi vẫn luôn đợi cô đến đó."

"Đợi tôi?" Diệp Tiểu Du nghi ngờ quay đầu lại, sau đó còn định nói, cô và anh đã li hôn rồi, không còn là người thân của nhau nữa. Nhưng Phó Cương chưa cho cô cơ hội để nói rõ, đã nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra.

Phòng bệnh này là phòng đơn, rất rộng rãi, được trang bị các loại trang thiết bị điều trị tối tân. Kỷ Dược Phi đờ đẫn nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, một cánh tay và một bên chân đều bị bó thạch cao, sắc mặt có hơi tiều tụy. Đối với những trường hợp bị xe đụng mà nói, tình trạng này thật ra cũng không tính là nghiêm trọng.

Diệp Tiểu Du thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang treo lơ lửng chậm rãi đáp xuống.

Trong phòng bệnh chất đầy hoa tươi và quà tặng. Y tá đang giúp Kỷ Dược Phi rút ống truyền ra. Cát Tinh Nhi ngồi trước giường, vuốt ve cánh tay lành lặn còn lại của Kỷ Dược Phi, trong mắt hiện lên một chút tự trách.

Cảnh tượng này cũng không chướng mắt bằng những gì đã xảy ra đêm qua, nhưng Diệp Tiểu Du chẳng thể ngờ được cô vẫn sẽ đau đớn đến nhường này, tựa như bị đâm, bị khoét ở trong lòng! Cô không ghen mà là tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.

Phó Cương thấy sắc mặt cô mới đó mà đã thay đổi, thầm tự trách mình sơ suất, vội bước tới đứng chắn trước mặt cô, cố ý dời đi sự chú ý của cô, "May là mùa đông, quần áo dày, hơn nữa chiếc xe chỉ sượt ngang qua người anh ấy, không phải là tông thẳng vào, trong cái rủi còn có cái may, nếu không thì..." Phó Cương thấp giọng nói.

Nếu không thì sẽ như thế nào, trước mắt Diệp Tiểu Du lại hiện ra hình ảnh của cha mình. Cô không kiềm được cả người hơi lảo đảo, vẻ mặt cực kì đau khổ, hai chân không cách nào nhấc nổi về phía trước. Giờ phút này, Diệp Tiểu Du không muốn so đo bất cứ điều gì hết. Anh coi thường cô, anh châm biếm cô, anh đào hoa bay bướm, anh muốn như thế nào cũng được, cô chỉ cần anh khỏe mạnh đứng ở đó, chứ không phải giống như bây giờ nằm trên giường bệnh khốn đốn chẳng khác gì một con thú đang bị vây hãm.

Cát Tinh Nhi đã nhìn thấy Diệp Tiểu Du, cô ta trừng mắt tỏ ý đề phòng với Diệp Tiểu Du, vẻ mặt lộ rõ sự chất vấn 'Cô đến làm gì?

Diệp Tiểu Du cũng đưa mắt nhìn lại cô ta một cách lãnh đạm, rồi không để ý thêm, chuyển ánh mắt về phía giường bệnh của Kỷ Dược Phi. Thân hình của cô y tá đã che khuất tầm nhìn của anh, anh không biết cô đã đến.

"Kỷ Tổng, cô Diệp đến rồi nè." Phó Cương đem bó hoa và giỏ trái cây để sang một bên, nhắc nhở.

Kỷ Dược Phi bỗng mở choàng hai mắt, rút tay ra khỏi bàn tay của Cát Tinh Nhi, đẩy y tá sang một bên, nhoài người dậy, ánh mắt của anh và cô đúng lúc chạm phải nhau.

Cô mỉm cười, đẹp hơn bất kì lúc nào so với trước đây.

Phó Cương âm thầm kéo Cát Tinh Nhi mặt mày chù ụ đi ra ngoài.

Kỷ Dược Phi tham lam nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp của cô, không nỡ bỏ qua một đường nét nào, tựa như hai người chưa từng quen biết nhau. Thì ra cô thanh nhã đến như vậy, trang phục màu xanh làm tôn thêm dáng vẻ tươi tắn không ai bì kịp của cô. Thậm chí nếu không có trước kia, ngay trong giờ phút này anh cũng sẽ yêu cô. Nhưng vì sao mãi cho đến lúc không còn cách nào để cứu vãn anh mới đột nhiên thức tỉnh, Kỷ Dược Phi bi thương nằm gục xuống gối, tim đau như bị xé vụn thàng từng mảnh.

Trong phòng chỉ có anh và cô, Diệp Tiểu Du có vẻ hơi mất tự nhiên, hai tay đan chéo, đứng trước giường bệnh, cố ý mỉm cười một cách thoải mái, "Hình như không được đẹp trai bằng trước kia, nhưng cũng không đến nỗi làm ảnh hưởng đến mĩ quan đô thị."

Kỷ Dược Phi không cười, bờ môi khẽ động, muốn nói điều gì đó, nhưng do suy yếu nên không thốt ra được.

Ánh mắt Diệp Tiểu Du nhìn về phía Kỷ Dược Phi pha lẫn sự bi thương ảm đạm. Cô chưa từng thấy cảnh tượng một người ưu tú không ai bằng như Kỷ Dược Phi cũng có lúc bất lực đến như vậy. Diệp Tiểu Du vĩnh viễn nhớ rõ vào một ngày đầu thu năm cô 12 tuổi, Kỷ Dược Phi dáng người anh tuấn, hứng lấy ánh mặt trời, chạy thẳng về phía cô và Viện Viện. Anh từ trước đến giờ vẫn luôn tràn đầy tự tin, bất kể chuyện gì đều có thể khống chế trong lòng bàn tay. Ngorừ sự ra đi của Viện Viện, khiến anh có chút mất mát, bất kể chuyện gì khác, cũng không thể nào đả động đến tâm tình của anh. Mà hiện giờ, anh nằm đây với dáng vẻ suy nhược, mặt mày tái nhợt, giống như bộ dạng chán chường của một đứa trẻ, trong ánh mắt tràn ngập nỗi ưu thương.

Diệp Tiểu Du không kềm được, trong mắt ngân ngấn ánh lệ.

Nhưng cô cũng không biết mình có thể làm được gì cho anh nữa. Ở đây có Phó Cương, có Cát Tinh Nhi, những người nịnh nọt trong công ty cũng không thiếu, họ nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội để được biểu hiện này. Hơn nữa, ở đây còn có bác sĩ, có y tá, cô cũng chỉ có thể đứng ngây ngốc ở đây làm một vị khách thăm bệnh theo phép lịch sự mà thôi.

"Tiểu Du!" Cuối cùng Kỷ Dược Phi cũng khó khăn thốt ra hai tiếng.

Diệp Tiểu Du gật gật đầu, bước đến gần một chút.

Anh nhìn cô sâu lắng, sau đó buồn bã khép mắt, một giọt lệ nơi hốc mắt lặng lẽ chảy xuôi.

"Anh Phi!" Cô luống cuống, vội khom người, dịu dàng giúp anh lau đi dòng nước mắt, rồi an ủi nói: "Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc. Tất cả những chuyện này chỉ là tạm thời mà thôi. Một vài tháng nữa sẽ khỏi hẳn, đến lúc đó anh vẫn có thể giống như trước kia mà."

Giống như trước kia? Kỷ Dược Phi bi thương lắc đầu, trước đây cô là của anh, nhưng bây giờ cô còn thuộc về anh sao?

Kỷ Dược Phi mở trừng hai mắt, nhìn thẳng vào cô, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, vuốt ve mu bàn tay của cô, nói một cách chân thành: "Anh xin lỗi, Tiểu Du, anh sai rồi!"

Diệp Tiểu Du ngạc nhiên đến ngây người, anh xin lỗi cô sao? Vì chuyện xảy ra tối hôm qua?

Cô cười một cách yếu ớt, "Anh Phi, không sao đâu, lúc đó anh uống say mà, em không để bụng đâu.

Anh thà rằng cô giận dỗi, thà để cô trách cứ, chứ không muốn cô nói ra một cách nhẹ hẫng như vậy. Chỉ có khi không yêu cũng không hận một người mới có thể hờ hững lãnh đạm như thế, cô đối với anh cũng như vậy sao?

Kỷ Dược Phi thất vọng rụt tay về, tan nát cõi lòng nhắm mắt lại, nét mặt vô cùng đau thương.

Diệp Tiểu Du ngỡ rằng anh không muốn nhìn thấy cô, dòng lệ cố ném trong đáy mắt rốt cuộc cũng tuôn rơi, nghẹn ngào nói: "Cần kêu Thư kí Cát vào không?"

"Tiểu Du, tại sao phải giao anh cho người khác, em không muốn quan tâm anh nữa sao?" Kỷ Dược Phi trừng mắt, chất vấn.

Diệp Tiểu Du lẳng lặng nhìn anh một cách chăm chú, rồi nhẹ nhàng lắc đầu. Anh là người đã nắm giữ những giấc mơ của cô trong suốt mười hai năm qua, theo cảm nhận của anh như thế nào mới được xem là 'quan tâm'. Cô thẳng thắn nói: "Không đâu, em sẽ vĩnh viễn quan tâm đến anh Phi, nếu như anh thấy cần."

Kỷ Dược Phi không khỏi vui mừng, nắm tay cô trở lại, trong mắt lấp lánh hi vọng, "Tiểu Du, ở lại có được không?"

Có lẽ anh đang bệnh nên thấy đơn độc, cô đã từng là người thân của anh, nên anh mới có thể nói ra những lời này với cô. Nhưng đã tận mắt chứng kiến anh cùng người phụ nữ khác âu yếm, cô không còn bất cứ dũng khí nào để tựa đầu vào một lồng ngực mà người phụ nữ khác đã từng ôm ấp vuốt ve. Yêu là một chuyện, tôn nghiêm lại là một chuyện khác. Cô không chịu được cái cảnh lúc nào cũng phải đề phòng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ anh bị người khác cướp đi. Anh về trễ một chút thì lại suy nghĩ vẩn vơ không biết có phải anh đang cùng người phụ nữ khác yêu thương nồng nàn hay không. Những ngày tháng như vậy sẽ khiến người ta phát điên lên mất. Cô đã yêu đơn phương suốt mười hai năm trời, sau khi chi tay, cũng vẫn còn yêu, nhưng cô không có tham vọng được anh đáp lại. Cô sống trong thế giới của chính mình, tự thêu dệt ra thứ tình yêu mà mình cho là mĩ mãn, vậy là được rồi.

Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của anh, Diệp Tiểu Du không nỡ từ chối quá thẳng thừng. Cô không hi vọng để anh phải chịu một chút tổn thương nào, ngọt ngào, "Mỗi ngày em sẽ ghé qua thăm anh Phi. Công việc ở Trung tâm đào tạo cũng không quá bận, em sẽ bớt thời gian để đến đây."

Nắm cát hi vọng từ trong tay Kỷ Dược Phi trôi tuột.

Anh mím chặt đôi môi, nhìn sang cô với đôi mắt vằn vện những tia máu, giống như đã chịu tổn thương đến tột độ, sắc mặt tái nhợt không có chút máu, cười tuyệt vọng, thả tay cô ra, thì thầm: "Là vì người đàn ông ngoại quốc kia sao?"

Tim Diệp Tiểu Du đau như cắt, vì sự hiểu lầm của anh, vì sự chỉ trích của anh, cô không muốn nhiều lời, cô lựa chọn im lặng.

Kỷ Dược Phi cho rằng cô làm vậy là thừa nhận, nản lòng lui về với thế giới ảm đạm của chính mình. Tình yêu chua xót trong lòng, Kỷ Dược Phi lại một lần nữa không dám thổ lộ...

"Cám ơn em đã đến thăm anh, anh muốn ngủ một lúc." Kỷ Dược Phi công khai lên tiếng đuổi khách. Anh chấp nhận thua cuộc, tình yêu không chiếm được ngoài việc buông tay thì còn có thể làm được gì.

Cô nhận ra sự xa cách trong ánh mắt anh, cố giấu cảm giác lẻ loi của chính mình, những lời nói quan tâm nghẹn lại nơi cổ họng, đã lặng lẽ tan biến hết. Ánh mắt nhìn anh đầy trìu mến, trong lúc xoay người còn nói một câu: "Anh Phi, chúc anh sớm ngày bình phục, em nói thật lòng đó."

Khoảng cách giữa cô và Kỷ Dược Phi từ nay về sau sẽ càng trở nên xa xôi dịu vợi.

Ra đến trước thang máy, cô muốn chào Phó Cương một tiếng, nhưng không thấy bóng dáng anh đâu, ngược lại tại cửa thang máy lại gặp một người khác... ... Cát Tinh Nhi.

"Mấy lời tâm tình sướt mướt kết thúc rồi à!" Cát Tinh Nhi nhếch mép cười, vẻ mặt có chút sốt ruột.

Diệp Tiểu Du không trả lời, vẫn nhìn thang máy đang đi lên.

"Đã biết gì chưa? Tối qua tôi và Kỷ Tổng cùng qua đêm ở chỗ nào?" Cát Tinh Nhi nói một cách đắc ý. "Từ nhà hàng đi ra, Kỷ Tổng gấp đến độ không kịp về tới nhà, ngay ở trên xe mà quấn lấy tôi. Tôi chưa từng thấy anh ấy vội vàng đến mức giống như một đứa trẻ như thế, thật sự không nhịn được nữa. Trong lúc vội vã, biện pháp an toàn gì chúng tôi cũng không sử dùng, nếu như không có gì trục trặc, hôm qua là thời kì 'nhạy cảm' của tôi, cô nghĩ liệu có 'đơm hoa kết quả' được không nhỉ?"

Diệp Tiểu Du lạnh lùng xoay người lại, "Tôi nghĩ người mà cô muốn cùng chia sẻ tin mừng này không phải là tôi."

"Hả," Cát Tinh Nhi hơi sững sờ, cười mỉa, "Dĩ nhiên rồi, tôi quên mất cô là người đàn bà đã bị Kỷ Tổng bỏ rơi, cho nên phải tự biết thân biết phận, tránh xa những chỗ không nên tới. Chuyện giữa tôi và Kỷ Tổng, không phải ai muốn chia cắt là có thể chia cắt đâu, nói cho cô biết, sự si mê của anh ấy đối với tôi đã vượt trên mức bình thường rồi."

Phụ nữ quả thật phải mạnh mẽ như vậy, mới có thể ở trong một đám phụ nữ đạt được 'vòng nguyệt quế', rất tán thưởng sự dũng cảm và phương thức săn mồi này của cô ta, nhưng Diệp Tiểu Du lựa chọn không đếm xỉa đến loại hành vi này. Không thèm nói chuyện cùng cô ta, cửa thang máy vừa mở, Diệp Tiểu Du bước thẳng vào trong, không muốn nhìn cô ta thêm một giây phút nào.

Mưa gió chỉ xối xuống kẻ cùng đường, tuyết vừa ngừng rơi trời lại đổ mưa, quả thật là đúng lúc.

Không có ý định bắt xe, Diệp Tiểu Du lắc lắc đầu, khẽ rụt người lại, vươn tay đón lấy những hạt mưa mờ mịt, đầu cũng không buồn ngoảnh lại, cứ vậy mà tiến thẳng về phía trước.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P16)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyengicungco.com