Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P10). Truyện ngôn tình không đợi anh ngoảnh lại... "Thật không ngờ, tự nhiên lại tình cờ gặp cô ở ngoài trường. Quả nhiên cô vẫn chỉ có một thân một mình cô đơn mừng sinh nhật. Tình cảnh đó khiến anh tan nát cõi lòng..." Khám phá truyện ngôn tình - không đợi anh ngoảnh lại ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P9)

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-10-.jpg

Truyện ngôn tình hiện đại - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 11: Tỉnh ngộ 2

Một ổ bánh kem mới ra lò, bên ngoài phủ một lớp kem sữa tươi trắng tinh, rắc thêm sô cô la, dâu tây, cherry, còn có mấy thứ xanh xanh đỏ đỏ không biết là gì trang trí thêm. Dưới bàn tay thoăn thoắt của cô thợ làm bánh, chỉ sau chốc lát đã hoàn thành một ổ bánh sinh nhật xinh xắn, hấp dẫn. Diệp Tiểu Du vốn chỉ muốn mua mt miếng, nhưng khi đứng ngoài cửa tiệm, nhìn cô thợ bánh trình diễn tay nghề điêu luyện của mình, cô ngơ ngẩn, bất giác nói: Tôi cũng muốn một cái.

Diệp Tiểu Du không mấy coi trọng ngày sinh nhật của mình, cô cũng chưa từng được nhận quà sinh nhật. Hồi còn ở với mẹ, dù bận rộn thế nào mẹ cũng sẽ nấu cho cô một bữa thật ngon xem như chúc mừng. Cũng không thể khác được, một mình mẹ gánh vác gia đình, tiền bạc chẳng dư dả đâu mà tổ chức tiệc tùng rình rang. Sinh nhật năm nào cũng vậy, có quà mừng hay không không quan trọng, mà điều quan trọng là trong ngày sinh nhật có thể được vui vẻ bên cạnh người mình yêu thương.

Nhưng nguyện vọng này dường như cũng khó mà đạt được.

Cô bán hàng đã cho bánh vào hộp, buộc dây cẩn thận rồi mang ra. Diệp Tiểu Du mỉm cười đầy vẻ mong đợi.

"Ăn nhiều bơ như vậy, không sợ mập sao!" Ngô Binh từ phía sau thò đầu nhìn, mỉm cười nói.

Diệp Tiểu Du hoảng hồn ngoảnh đầu lại, Triệu Linh, Hồng Yến, còn có Kỷ Siêu, bốn người bọn họ đều mặc trang phục dạo phố rất thoải mái.

"Mọi người định đi đâu vậy?" Cô ngưỡng mộ nhìn bọn họ.

"Ngô Binh mời tụi em đi Karaoke, cô cũng đi chung nha!" Triệu Linh tiến lên trước kéo tay cô.

"Không được, cô còn có việc!" Cô xoay người, chiếc bánh đã được đặt lên ba

"Có phải tối nay muốn cùng ai đó chúc mừng sinh nhật không?" Ngô Binh cười, nhỏ giọng hỏi, "Đèn cầy, âm nhạc, thế giới lãng mạn dành cho hai người."

Hai cô nữ sinh cùng bật cười, có chút tò mò, chỉ có Kỷ Siêu vẻ mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm nào, ánh mắt thăm thẳm như biển sâu cứ nhìn cô chằm chằm. Bởi vì Tiểu Du đã từng bị anh bắt gặp bộ dạng thảm hại của mình mấy lần, nên tự nhiên giữa cô và anh giống như có một bí mật gì đó. Hai người cảm thấy thân thiết với đối phương hơn so với những người khác một chút, nhưng khi ở trước mặt người khác lại phải biểu hiện như là không thân thiết gì.

"Làm gì có thế giới hai người nào, chỉ là sinh nhật bình thường thôi." Cô mỉm cười tự chế giễu bản thân, trên mặt thấp thoảng vẻ cô đơn.

Kỷ Siêu bỗng nhiên lấy trong cặp ra một hộp quà nhỏ đưa cho cô, "Sinh nhật vui vẻ, cô Diệp."

Diệp Tiểu Du ngạc nhiên, mở to hai mắt, "Làm sao em biết?"

"Trên website của trường có sơ yếu lí lịch của các giảng viên, chỉ cần tùy tiện click một cái là biết thôi." Kỷ Siêu lơ đãng nói.

Nhưng trừ phi là cố tình tìm hiểu thì mới biết được, chứ có ai rảnh rỗi đâu mà tùy tiện xem. Diệp Tiểu Du cảm động đến mức không thốt nên lời. Đây hình như là lần đầu tiên trong đời cô nhận được quà sinh nhật.

"Cô, quà gì vậy?" Triệu Linh le lưỡi, kéo Hồng Yến bước lên phía trước.

Diệp Tiểu Du nhìn sang Kỷ Siêu, anh mỉm cười, nháy mắt một cái rồi gật đầu.

Diệp Tiểu Du tháo tờ giấy màu hồng gói bên ngoài hộp quà ra, bên trong là một chiếc hộp thuỷ tinh màu xanh lam, mở tiếp ra xem, đó là một chiếc kim cài áo hình thiên nga thủy tinh bên trên có khảm những hạt kim cương nho

"Woa, đẹp quá!" Diệp Tiểu Du không kềm được, lên tiếng tán thưởng, khuôn mặt tràn ngập sự vui sướng, không phải vì có người tặng quà cho mình mà bởi vì dụng tâm của người chọn quà rất hợp với tâm ý của cô. Từ trước tới nay, cô luôn nỗ lực, luôn phấn đấu, không vì hoàn cảnh khó khăn mà tự hạ thấp yêu cầu của mình. Cô luôn hi vọng mình có thể giống như nhân vật trong truyện cổ tích. Cô không chỉ là một con vịt xấu xí, rồi sẽ có một ngày, cô sẽ biến thành thiên nga, dang cánh bay cao. Những lời này trước giờ luôn được giấu kĩ trong tim cô, không ngờ rằng lại bị Kỷ Siêu nhìn thấu. Là trùng hợp sao?

"Có đắt lắm không?" Diệp Tiểu Du ngần ngại nhìn Kỷ Siêu, dù gì cậu ấy cũng chỉ là một sinh viên.

"Không đâu, chỉ là đồ thủ công mỹ nghệ bình thường thôi." Kỷ Siêu nói qua loa cho xong chuyện, nhưng ánh mắt lại lấp lánh hạnh phúc vì vẻ mặt vui sướng của cô.

Ba người kia cùng nhìn Kỷ Siêu một cách kì quái chẳng khác nào nhìn thấy người ngoài hành tinh. Động vật lạc loài khác người này bây giờ càng ngày càng giống người rồi.

"Xin lỗi cô, tụi em không biết." Hai cô nữ sinh là người hồi phục tinh thần trước tiên, nói với vẻ áy náy. Ngô Binh cất giọng đầy thâm ý, "Hay là vầy đi, cô mời tụi em ăn bánh kem, tụi em mời cô đi hát Karaoke, mở một Party sinh nhật khó quên cho cô, công bằng chứ?"

Ý tưởng rất tuyệt nhưng một lát nữa Kỷ Dược Phi sẽ đến. Diệp Tiểu Du khó xử lắc đầu, "Cám ơn mọi người, bánh kem cô mời các bạn ăn, hát Karaoke thì không cần đâu, cô còn có việc bận."

"Ah, vậy đâu có vui, cô không đi, Party sẽ không còn là tiệc sinh nhật nữa, đi đi mà!" Triệu Linh lắc lắc cánh tay cô.

"Đi đi, cô độc một mình thổi nến, buồn lắm đó." Một chiếc lá rơi bám trên tóc cô, Kỷ Siêu tiện tay phủi xuống

"Cô... ..." Làm sao cậu ấy biết được cô thổi nến một mình, cặp mắt đen láy, sâu thẳm như biển kia ngày càng nhìn thấu tâm tư người khác, Diệp Tiểu Du bất giác muốn lẩn trốn.

"Diệp Tiểu Du!" Một giọng nói không vui ở phía sau truyền tới, bốn người cùng xoay người nhìn lại. Một người đàn ông tuấn tú, lịch lãm đang đứng dựa lưng vào xe hơi, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn người đứng bên cạnh Tiểu Du – Kỷ Siêu.

"Chồng cô... Kỷ Dược Phi." Diệp Tiểu Du gượng cười, lên tiếng giới thiệu. "Bọn họ là sinh viên của em!" Phía bên kia bóng cây, Kỷ Dược Phi lạnh lùng khẽ gật đầu một cái, mở cửa xe, vẻ sốt ruột chờ cô đi qua.

Trừ Kỷ Siêu ra ba người còn lại đều kinh ngạc đến nỗi miệng tròn như chữ O, "Cô kết hôn rồi sao?"

Diệp Tiểu Du gật gật đầu, đưa bánh kem cho Kỷ Siêu, nói nhỏ: "Cám ơn món quà của em!" Rồi quay người nói với bọn Ngô Binh: "Chơi vui vẻ nha."

Kỷ Siêu nhếch môi, đáp lại ánh mắt Kỷ Dược Phi. Theo bản năng, anh không thích người đàn ông này. Mặc dù anh ta vừa đẹp trai lại nhiều tiền, bộ mặt mang theo cái vẻ tự đắc của một người thành đạt, nhưng anh ta lại khiến Diệp Tiểu Du lúc nào cũng u buồn sầu não.

Giờ phút này, Kỷ Siêu muốn giữ chặt lấy bàn tay của Diệp Tiểu Du, không để cô lên xe, nhưng anh không có tư cách cũng như lập trường để làm điều đó. Kỷ Siêu không nén nổi tự tức giận bản thân mình. Anh biết hôm nay là sinh nhật cô, từ sáng sớm đã đi tìm cô, nhưng chẳng may, ngày hôm nay cô không có tiết dạy, tìm khắp nơi chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Thật không ngờ, tự nhiên lại tình cờ gặp cô ở ngoài trường. Quả nhiên cô vẫn chỉ có một thân một mình cô đơn mừng sinh nhật. Tình cảnh đó khiến anh tan nát cõi lòng, mà người đàn ông ở trước mắt kia, cái người được gọi là chồng của cô kia, lại cư xử như không hề hay biết chút gì về điều này. Anh thấy khó chịu đến mức muốn đánh cho anh ta một trận.

Diệp Tiểu Du ngồi vào trong , quay người về phía bọn Kỷ Siêu mỉm cười, vẫy vẫy tay, Kỷ Dược Phi đóng cửa xe một cái "rầm", không chờ cô mở miệng nói "tạm biệt" đã phóng xe chạy như bay.

"Wow, đúng là một người đàn ông hoàn hảo!" Hồng Yến chắp tay trước ngực, nhắm mắt mơ màng, nói một cách cường điệu.

"Không ngờ cô Diệp đã kết hôn rồi, uhm, chồng của cô nhất định là vô cùng ưu tú, đổi lại là mình thì cũng lấy thầy từ lâu rồi, bắt thầy nhốt lại." Triệu Linh cũng nhào vô góp vui.

Kỷ Siêu thầm thở dài. Hình như Diệp Tiểu Du không phải là người có khả năng bắt nhốt người khác, chỉ có thể bị người ta điều khiển mà thôi, bao nhiêu tâm sự đều hiện ra hết trên mặt, haiz!

"Không cần phải chảy nước miếng đâu các người đẹp, đó là chồng của người ta. Chúng ta đi Karaoke quan trọng hơn." Ngô Binh liếc sang Kỷ Siêu, ngạc nhiên khi thấy cậu ta không hề mất hồn hay kinh ngạc gì cả, xem ra là mình nhầm rồi, "Kỷ Siêu, đi chứ?"

"Tất nhiên!" Kỷ Siêu nhìn chiếc bánh kem trong tay mình. Sinh nhật của cô, anh nhất định phải ăn mừng thật vui vẻ.

Xe chạy như bay.

"Mấy bữa nay em đang lẩn tránh anh có phải không?" Kỷ Dược Phi vẫn nhìn về phía trước, bỗng nhiên lên tiếng hỏi. Không dễ dàng gì mới tìm được cô, anh không muốn giữa hai người lại là sự im lặng.

"Đâu có!" Diệp Tiểu Du cúi thấp đầu, không nhìn anh.

"Em muốn cãi nhau với anh sao?" Anh giảm tốc, đưa tay xoay đầu cô sang, không thích cô cứ lẩn tránh ánh mắt của anh.

"Chúng ta có lí do để cãi nhau sao?" Bờ vai cô căng ra, giọng lãnh đạm. Cãi vả là khúc nhạc đệm của những cặp vợ chồng mặn nồng ân ái, mỗi lần cãi vả lại nhiều hơn một chút. Bọn họ tương kính như tân, khách sáo lại thêm phần lịch sự, muốn cãi nhau cũng khó.

Câu nói này của cô khiến trái tim anh giống như bị một nhát dao đâm "phập" vào, nhưng lại không thể nói gì để phản bác lại lời cô, chỉ nhìn cô chằm chằm.

"Em cũng biết anh bận bịu công việc." Kỷ Dược Phi biết đây lại là những lời nói sáo rỗng cũ rích, nhưng lúc này chỉ có nói như thế mới có thể kéo dài cuộc nói chuyện giữa bọn họ. "Anh không có thời gian để lúc nào cũng ở bên em, chăm sóc em."

Diệp Tiểu Du mỉm cười, "Em có từng bắt anh phải làm những việc như vậy chưa? Thực ra, em đã quen với việc chỉ có một mình. Thế giới một người không gò bó, không trói buộc."

"Em có ý gì, đừng nói với anh là em đang khao khát tự do đó. Có phải thằng nhóc con vừa rồi đã khiến tim em lạc lối? Anh cảnh cáo em, Diệp Tiểu Du, em là phụ nữ đã có chồng, đừng làm những chuyện mất tư cách như vậy." Anh mất kiểm soát dừng xe ngay giữa đường, quay sang gầm lên với cô. Đừng tưởng rằng anh nhìn không ra, thằng học trò vừa nãy vẻ mặt dịu dàng phủi lá trên tóc cô, ánh mắt đó rõ ràng trắng trợn hiện lên hai chữ "yêu thương". Một cậu học trò cao to, tuấn tú, một cô gái xinh xắn, tao nhã, phối thêm khung cảnh lá vàng rơi rụng lả tả giữa trời thu. Bức tranh này được vẽ lên hài hoà một cách đáng ghét, hại anh bây giờ lửa giận ngút trời.

Diệp Tiểu Du kinh ngạc nhìn anh, cảm thấy da đầu tê rần, hai vai run lên không ngừng, "Em biết anh vốn có tài kinh doanh thiên phú, thật không ngờ khả năng viết kịch bản của anh cũng không tệ." Cô giận dữ nói.

"Viết kịch bản, ha ha, em ngốc nghếch hay là ngây thơ đây. Không nhận ra ánh mắt thằng nhóc đó nhìn em rất khác thường sao? Diệp Tiểu Du, cô trò yêu nhau sẽ khiến em không thể đứng vững trong ngành giáo dục nữa. Tới lúc đó, dừng trách anh đã không nhắc nhở em." Anh vô cùng tức giận, nói không lựa lời.

Diệp Tiểu Du cố nén giọt lệ trong khoé mắt, khẽ mỉm cười nói: "Những việc này không phiền anh lo lắng. Nếu như có một ngày em thích anh chàng ấy thì c dù có bị khai trừ ra khỏi ngành giáo dục, em cũng cam lòng chấp nhận."

"Em không đợi thêm được nữa rồi chứ gì?" Anh châm chọc hỏi. Cơn bực tức trong lòng lại dâng lên, anh cố ép bản thân nén xuống mọi giận dữ, đố kị, mất kiểm soát, gầm thét, tra xét... ... Ngay cả anh cũng không chịu nổi con người đó của mình.

"Người không đợi thêm được nữa chỉ sợ là anh đó!" Diệp Tiểu Du cũng không còn kịp suy nghĩ, buột miệng nói.

"Em có ý gì?" Anh nắm lấy tay cô, "Em nói rõ ràng ra đi, đừng có đổi đề tài đánh trống lảng."

Cô vùng ra khỏi tay anh, lạnh lùng nói: "Có nhất thiết phải dùng ngôn ngữ để diễn tả không, em tận mắt chứng kiến cũng đủ rồi."

Sắc mặt của Kỷ Dược Phi thay đổi liên tục, trắng thành xanh, xanh lại thành trắng. Anh đột nhiên hét lớn một tiếng, cầm cái hộp đựng khăn giấy bằng mi-ca trên xe, ném về phía cô để trút giận.

Diệp Tiểu Du bị bất ngờ, theo phản xạ đưa tay lên chắn trước mặt. Góc nhọn của hộp khăn giấy rạch một đường lên mu bàn tay cô.

Máu cứ thế tuôn ra, nhỏ xuống chiếc áo gió màu trắng của cô, trông như những đoá hoa mai đang nở rộ. Cô không cảm thấy đau đớn, chỉ trừng mắt nhìn Kỷ Dược Phi không dám tin.

Khoảnh khắc đó thật sự cũng không quá lâu, có lẽ chưa tới 10 giây. Đầu cô bỗng nhiên nóng bừng lên, không thể tiếp tục chịu đựng ngồi trên xe thêm nữa. Cô giật lấy túi xách, mở cửa xe, không nói một câu, xuống xe rồi hoà vào dòng người tấp nập trên đường phố.

Lên đại một chiếc xe buýt, cô mới bắt đầu cảm thấy đau. Máu trên mu bàn tay đã khô lại, tạo thành vết xước gớm ghiếc, một đường ngoằn nghoèo chảy dài xuống tới khuỷu tay.

Vốn dĩ Tiểu Du vẫn còn do dự, nấn ná, nhưng sựy ra bất ngờ hôm nay đã đẩy nhanh quyết định của cô. Không có cô, cuộc sống của anh sẽ đầy màu sắc hơn. Vậy cô tội tình gì mà bám riết không buông chứ?

Cô đã không còn chút sức lực nào để níu kéo, để tranh giành.

Hoá ra, anh và cô, cuộc đời mỗi người đều có con đường riêng cần phải đi, con đường của mỗi người mỗi khác. Đã từng đi chung trên một chặng đường, hôm nay đến lúc phải dừng lại rồi!

Năm tháng vô tình, rồi có một ngày, cô sẽ quên mình đã từng có một thời vì yêu mà không chùn bước suốt 12 năm trời, quên đi giọng nói và gương mặt của anh, quên đi ngày tháng họ từng sống bên nhau, không còn cảm giác gì với anh nữa, không còn yêu anh nữa. Tình yêu, suy cho cùng, cũng không thể thắng nổi năm tháng.

Tất cả bây giờ chỉ là tạm thời, có duyên thì hợp, hết duyên thì tan, rồi cũng sẽ qua đi thôi.

Lúc này đây, Diệp Tiểu Du thật muốn được ai đó ôm vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô, cho cô sự an ủi ấm áp. Trong đầu cô loé lên hình ảnh của từng người từng người một nhưng rồi lại phát hiện không hề có một người nào giống như thế. Cô càng không thể gọi điện cho mẹ khóc lóc kể lể, như thế sẽ làm mẹ cô đau lòng.

Diệp Tiểu Du cười trong nước mắt, hai tay ôm chặt lấy chính mình. Đã không có chỗ để đi, vậy thì đi đâu mà chẳng được, chỉ cần không trở về cái nơi có anh kia là được.

Mọi kết cục đều đã được định sẵn

Mọi dòng lệ đều được định phải chảy xuôi

Nhưng đột nhiên lại quên mất sự khởi đầu đó là thế nào

Vào cái ngày hè không thể quay trở lại năm ấy

Cho dù em có theo đuổi và tìm kiếm

Anh của thời niên thiếu cũng chỉ như những bóng mây thoáng qua

Và khuôn mặt tươi cười nhợt nhạt của anh

Từ từ bị nhấn chìm bởi những áng mây khi mặt trời đã lặn

Khi lật giở trang bìa đã ngả vàng

Quyển sách vụng về mà số phận đã đóng

Mắt rưng rưng

Em đọc đi đọc lại

Nhưng vẫn không thể không thừa nhận

Cuộc tương ngộ giữa anh và em chỉ là một quyển sách được viết quá vội vàng.

truyen-ngon-tinh-khong-doi-anh-ngoanh-lai-9-.jpg

Truyện ngôn tình - Không đợi anh ngoảnh lại

Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại - Phần 12: Tỉnh ngộ 3

Kỷ Dược Phi cũng hoảng hốt vì hành động của mình, cả người sững sờ như hóa thạch. Anh không thể ngờ một người trước giờ luôn điềm tĩnh, lãnh đạm như mình, lại có thể chỉ vì một hai câu nói khi tức giận của Diệp Tiểu Du mà lỡ tay làm cô bị thương. Có thật anh là CEO của một công ty đa quốc gia hay không? Chỗ ngồi kế bên vẫn còn dính vài giọt máu của cô. Cái màu đỏ kia như kích thích thần kinh của anh, anh giật mình tỉnh lại, vội vàng lao ra khỏi xe. Dòng người qua lại trên đường như nước cuốn, làm gì còn nhìn thấy bóng dáng của cô đâu. Anh đuổi theo đến bến tàu điện ngầm, trạm xe buýt, khu thương mại... mỗi một con đường ở gần đây anh đều tìm kiếm kỹ càng. Tựa như ở mọi nơi đều có thể bắt gặp dáng người mảnh dẻ của cô, nhưng rõ ràng đều không phải là cô.

Không ngờ tìm kiếm một người thực sự lại khó khăn đến như vậy. Anh lấy điện thoại ra, gọi điên cuồng, "Số máy bạn gọi hiện đang tạm khoá." Kỷ Dược Phi bất lực dựa lưng vào một thân cây bên đường, nhìn kẻ qua người lại xung quanh. Bỗng nhiên sực nhớ đến ngôi nhà của mình, anh sải bước chạy lại chỗ đậu xe, rồi phóng xe về nhà. Cả căn nhà rộng mênh mông chìm trong một màu tối đen. Thiếu đi sự tồn tại của cô, ngôi nhà bỗng yên tĩnh, trống vắng đến kỳ lạ. Cô vốn ít nói, nhưng chỉ cần có cô trong nhà, cho dù cả hai người đều không nói gì thì trong không gian vẫn có một luồng sinh khí khác chuyển động, chứ không yên tĩnh như bây giờ. Nhưng cái vẻ yên tĩnh này lại khiến người ta bồn chồn, hoảng loạn, lo lắng không yên.

Thả người ngồi xuống ghế sô pha, Kỷ Dược Phi ném chìa khoá xe văng ra xa, tay siết chặt lấy tóc của mình. Mọi chuyện sao lại tiến triển đến mức này kia chứ? Anh vốn định đón cô đi ăn một bữa thật ngon, hai người vui vẻ trò chuyện, thuận tiện tìm hiểu nguyên do tại sao cô lại cố tình lẩn tránh anh. Phải rồi, hôm nay còn là sinh nhật cô, anh đã quên mất, cũng định nhân cơ hội này để bù đắp một chút, nhưng bây giờ thì sao? Không biết cô đang ở nơi nào, cũng không biết liệu cô có khóc không nữa?

Nghĩ đến đây, Kỷ Dược Phi nhắm mắt lại, thật muốn đánh cho mình mấy cái bạt tai. Quen biết mười hai năm, yêu đương ba tháng, kết hôn nửa năm, giữa bọn họ chưa một lần cãi vã. Anh gần như chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cô. Có khi không vui vì một vài chuyện nhỏ nhặt, cô sẽ ngồi một mình trong yên tĩnh, lặng lẽ chờ cho tâm trạng qua đi sau đó sẽ khôi phục vẻ mặt ban đầu như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô sống hướng nội, không hay buồn vui ra mặt, lúc vui vẻ nhất thì hai con mắt đen láy sẽ sáng lấp lánh giống như biết nói. Có lẽ đây là lần đầu tiên bọn họ tranh cãi, tiện thể còn phát sinh luôn chuyện lỡ tay kia. Nội tâm cô vốn dĩ cũng không bình tĩnh giống như biểu hiện ở bên ngoài. Lúc tức giận, lời nói ra câu nào cũng gai góc, cay nghiệt.

Sau khi kết hôn, anh thật sự đã chung thuỷ 100%. Đây là đạo đức tối thiểu nhất mà một người đàn ông đã kết hôn cần phải có. Anh đã làm được, nhưng không ngờ cô lại hoài nghi anh, còn lôi chuyện cũ ra nói, lại thêm thằng nhóc sinh viên đẹp trai đến chướng mắt kia nữa chứ. Trời ơi! Kỷ Dược Phi nghĩ đến đây liền dừng ngay hành động vò đầu bứt tóc của mình lại. Cô sẽ không tới chỗ tên sinh viên đó chứ?

Trong phút chốc, cơn lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong mắt anh, nỗi ghen ghét, phẫn hận cào cấu cắn xé trái tim anh. Nếu sự thật đúng là như vậy, anh tuyệt đối tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cô. Nhưng ngay giây tiếp, nhìn bóng đêm càng lúc càng đậm đen bên ngoài cửa sổ, lòng anh lại bắt đầu lo sợ. Trong tim anh hiểu rõ Diệp Tiểu Du không phải là loại người tùy tiện, lúc này đây cô nhất định đang ngồi ngây ngốc một mình ở đâu đó, mà chỗ đó có thể là ở đâu?

Dự cảm cách đây mấy ngày của anh quả nhiên đã trở thành sự thật. Anh không biết nơi cô thường đi, không biết bạn bè của cô, không có số điện thoại phòng làm việc của cô, không biết đồng nghiệp cô là ai. Giờ cô bỏ đi giữa lúc đêm hôm khuya khoắt, anh chỉ có thể ngồi ở nhà mà lo lắng thấp thỏm.

Chuông cửa bỗng nhiên vang lên, Kỷ Dược Phi mừng rỡ chạy ra.

Ngoài cửa là một người đàn ông cường tráng như vận động viên thể thao, "Oh, là Phó Cương à!" Kỷ Dược Phi thất vọng mở cửa, mời anh ta vào trong.Vị khách cầm trong tay một túi quà lớn, nhìn nhìn Kỷ Dược Phi, lại nhìn nhìn căn nhà tối đen như mực, "Xảy ra chuyện gì, sắc mặt anh sao lại khó coi như vậy?"

Kỷ Dược Phi gượng cười đi mở đèn, lắc lắc đầu hỏi, "Tuần trăng mật vui không?"

Phó Cương là phó tổng của công ty, cũng là người duy nhất trong công ty quen biết Diệp Tiểu Du, tháng trước mới kết hôn, vừa đi hưởng tuần trăng mật ở Singapore về.

Phó Cương nghiêng người nhìn vào phòng sách, "Cũng ok. Ngô Quân thích sự trong lành, thanh khiết của Singapore, Đảo quốc xanh mà, chủ quan mà nói thì thoải mái hơn nhiều so với Bắc Kinh. Cô ấy có chọn mấy món quà nhỏ đem về tặng cô Diệp. Mà cô Diệp đâu rồi?"

Kỷ Dược Phi nhún nhún vai, "Chúng tôi vừa cãi nhau".

"Cãi nhau?" Phó Cương buột miệng hỏi lại, trợn mắt nhìn Kỷ Dược Phi, cô giáo Diệp ôn hoà, trầm tĩnh là vậy mà cũng biết cãi nhau sao?

Kỷ Dược Phi khẽ gật đầu, "Không có gì cả, cứ thế là gây thôi, sau đó thì cô ấy bỏ đi mất."

"Anh không đuổi theo sao?" Phụ nữ đều là những sinh vật bốc đồng, hễ bướng bỉnh lên thì mất hết lí trí. Những lúc như vậy, biện pháp duy nhất là cúi đầu nhận sai, khuyên giải, dỗ dành bằng lời lẽ ngọt ngào tình tứ. Sau đó, mọi thứ sẽ sóng yên biển lặng cả thôi. Thậ không khó đối phó. Đây là những lời nói được đúc rút từ kinh nghiệm của Phó Cương.

"Chậm mất một bước, nên không đuổi kịp cô ấy." Kỷ Dược Phi uể oải gục đầu, tóc tai rối mù, không còn vẻ tự tin, đĩnh đạc như trước giờ.

"Đi tìm thử đi!" Phó Cương sốt ruột, giờ mà anh còn dám điềm tĩnh ngồi đây.

"Ha," Kỷ Dược Phi ngẩng đầu lên, "Cậu tưởng tôi chưa đi tìm sao, chỉ là Bắc Kinh lớn như vậy, tôi đến đâu để tìm đây?"

"Những nơi cô ấy thường đi, nhà bạn của cô ấy, những nơi đại khái như vậy."

"Ha, tôi không biết cô ấy có những chỗ như vậy hay không nữa."

"Anh... ..." Phó Cương định nói anh đã kết hôn được nửa năm rồi, mà làm chồng cái kiểu gì vậy. Nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt, ủ rũ của Kỷ Dược Phi, những lời như vậy anh đành phải nuốt trở vào.

"Dựa theo tính tình của Diệp Tiểu Du, cô ấy sẽ không chạy lung tung đâu, có thể sẽ tìm một nơi quen thuộc ngồi bình tĩnh lại. Anh không cần quá lo lắng. Nói không chừng lát nữa là về tới thôi." Phó Cương rót cho Kỷ Dược Phi một ly nước, an ủi nói.

"Cũng mong như vậy!"

"Dược Phi, vì sao anh lại muốn kết hôn với cô Diệp?" Phó Cương là bạn tốt nhiều năm của Kỷ Dược Phi. Anh đến công ty này làm phó tổng cũng là do Kỷ Dược Phi cực lực tiến cử. Anh biết Kỷ Dược Phi có một cô "thanh mai" bé bỏng, nhưng đến cuối cùng lại không thể trở thành quyến thuộc. Sau này, Kỷ Dược Phi có quan hệ với thư kí Cát anh cũng biết. Nhưng cuối cùng Kỷ Dược Phi lại kết hôn với Diệp Tiểu Du, anh vẫn luôn thắc mắc không hiểu vì sao.

Kỷ Dược Phi nằm dài trên ghế sô pha, lấy một bao thuốc lá trong ngăn kéo ra, ném một điếu cho Phó Cương, rồi tự châm một điếu cho mình. "Quen biết nhiều năm, hiểu rất rõ về nhau, không cần bận tâm chăm sóc. Cô ấy cũng không tệ, ngoại hình, học thức, tính tình đều rất tốt." Anh bình thản kể ra những lý do.

"Là vậ sao?" Phó Cương có chút kinh ngạc.

"Lẽ nào còn phải kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu." Kỷ Dược Phi lườm Phó Cương một cái.

Không khí trầm lặng bao trùm lên hai người, Phó Cương nhìn Kỷ Dược Phi không chấp nhận được, một hồi lâu cũng không nói gì.

"Dược Phi, anh có yêu cô Diệp không?" Phó Cương dịu giọng hỏi.

Kỷ Dược Phi kinh ngạc nhìn Phó Cương giống như anh vừa ném ra một quả bom, nổ mạnh tới mức khiến người khác nói không nên lời. Phó Cương ngẩn ra một lúc, đành phải vội vàng nói: "Tôi chỉ là... ... thuận miệng hỏi vậy thôi, anh không cần trả lời đâu." Tình yêu là xa xỉ phẩm của thời đại này, câu hỏi của anh quả thật không hay chút nào.

"Sao đột nhiên cậu lại hỏi như vậy?" Thở dài một hơi, Kỷ Dược Phi cảm thấy không được tự nhiên.

Quả nhiên, Kỷ Dược Phi hoàn toàn không có ý định trả lời câu hỏi của anh. Dự đoán trong lòng Phó Cương đã thành sự thật.

"Chỉ là thuận miệng hỏi một chút thôi mà... ... Dược Phi, anh cũng đâu có thiếu phụ nữ, vì sao muốn kết hôn?"

Kỷ Dược Phi cũng đang nghĩ đến vấn đề này. Hồi đó, người nhà hối thúc dữ quá, anh cũng chơi chán cái trò chơi nam nữ kia rồi, muốn tu tỉnh lại, muốn yên ổn, bình lặng sống qua ngày. Trong cái đêm gió tuyết kia, khi nhìn thấy gương mặt thanh tú, tao nhã của Diệp Tiểu Du, anh đã hạ quyết tâm.

"Đàn ông sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, tôi lại không muốn cả đời làm quý tộc độc thân, thấy không tệ thì kết hôn thôi." Vẻ mặt anh không tự nhiên cho lắm. Vấn đề "yêu hay không yêu" này khiến anh bỗng thấy lúng túng. "Cậu đó, đừng tưởng rằng có thể kết hôn với người phụ nữ mình yêu trong nhiều năm thì nghĩ là trên thế giới này ai ai cũng đều may mắn giống như cậu. Xã hội bây giờ có được mấy người cưới nhau vì tình yêu đâu. Đại đa số đều cân đo đong đếm điều ki của đối phương, có nhiều tiền không, có bằng cấp không, có nhà cửa không, vân vân..., sau đó thấy điều kiện phù hợp thì kết hôn, không dính dáng gì tới tình yêu hết."

"Cô Diệp cũng để ý đến điều kiện của anh sao?" Phó Cương nghiêm túc hỏi.

"Cô ấy?" Kỷ Dược Phi lại châm một điếu thuốc. Cô ấy hình như không như thế. Lần đó, bởi vì xen ngang 'chuyện tốt' của anh và thư kí Cát mà cô đã tìm mọi cách để tránh xa anh. Trước giờ cô luôn cư xử đúng mực, sẽ không làm những chuyện ngu xuẩn này. "Cô ấy là do tôi dụ dỗ về." Kỷ Dược Phi thẳng thắn nói. Cô quá thụ động, không có khả năng sẽ chủ động yêu thích người khác.

"Dụ dỗ được rồi thì không cần quan tâm sao?"

"Không quan tâm hồi nào?" Kỷ Dược Phi nóng nảy. "Nhà cao cửa rộng, tiền tiêu tùy ý, tôi lại hết mực tuân thủ cam kết chung thủy giữa vợ chồng, còn chưa đủ sao?"

Phó Cương cười rồi đứng dậy, "Những thứ đó có thể thỏa mãn được phần đông phụ nữ, nhưng anh có dám khẳng định điều cô Diệp mong muốn là những thứ này không? Ha ha, không cần nhìn tôi một cách quái gở như vậy. Tôi chỉ nói vậy thôi. Chuyện này suy cho cùng cũng là việc riêng nhà anh, bạn bè dù có thân tới đâu cũng không thể nhúng tay vào việc nhà của người khác. Dược Phi, anh suy nghĩ cho kĩ đi. Anh là thiên tài trên thương trường, nên trong tình cảm cũng đừng làm một kẻ kém trí. Lời nên nói thì đều đã nói hết rồi. Ah, mà khoan, anh có nghĩ cô Diệp sẽ trở về trường không, anh đã tìm thử chưa?"

Kỷ Dược Phi bật dậy với lấy áo khoác trên ghế sô pha, bỏ lại một câu, "Nhớ khoá cửa!" rồi thoắt cái đã chạy biến ra ngoài.

Phó Cương mỉm cười, khẩn trương như vậy, xem ra chuyện giữa bọn họ còn có thể cứu vãn.

Diệp Tiểu Du quả thật đã quay trở lại trường.

Lúc kết hôn, cô biết trong lòng anh có Viện Viện, nhưng cô vẫn đồng ý. Tất cả là do bản thân cô tự nguyện trả giá, vốn không nên đòi hỏi được đáp lại. Nhưng cô sợ, sợ cả đời này đều phải sống như vậy. Hai người ở chung trong một căn nhà nhưng cô mãi chỉ có thể ở bên ngoài cánh cửa trái tim anh. Anh nói nếu Viện Viện ngoảnh đầu lại thì anh có quyền giành cô ấy trở về. Vậy còn cô phải làm sao đây? Tiếp tục chuyện ba người sao? Lúc yêu nhau thì còn có thể làm "kỳ đà" nhưng trong hôn nhân thì không thể. Người ra đi chỉ có thể là cô. Tuy đó cũng có thể chỉ là một câu nói đùa vì Viện Viện giờ đã có Phùng Như Hải, nhưng nó cũng cho thấy trong tim anh thật sự chưa từng có sự tồn tại của cô. Từ trước tới giờ, cô vẫn chỉ là người có cũng được mà không có cũng chả sao. Nghĩ tới điều này, cô mới nói ra những lời làm tổn thương anh!

Nhìn vết thương trên tay, đúng là một cái kết không đẹp. Cô mỉm cười chua chát.

Ngồi xe buýt đến trạm cuối cùng, rồi lại ngồi trên đó quay ngược trở về lại trạm dừng ban đầu, cô xuống xe, thất tha thất thểu đứng ở đầu đường, không biết phải xoay sở ra sao. Đêm thu thanh vắng, gió lạnh cắt da. Bữa trưa đã không muốn ăn gì, bánh kem lúc chiều lại đưa cho người khác, bây giờ, cô đói đến hoa mắt chóng mặt. Dù vậy, cô cũng không có tâm trạng đâu mà ăn bất cứ thứ gì. Chậm rãi lê bước đi không mục đích, trong vô thức lại bước tới cổng trường đại học. Lòng thầm nghĩ, nhất định trong tiềm thức có một đôi mắt đang đưa đường dẫn lối cho cô.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng trước cổng trường, Diệp Tiểu Du nhìn ngây ngốc bảng tên trường đầy tự hào trên cao. Bảo vệ thấy vậy bước ra hỏi cô có cần giúp đỡ gì không. Cô suy nghĩ một hồi, rốt cuộc quyết định đi vào trường.

Đã gần 11 giờ đêm, khu phòng học, phòng thí nghiệm, nhà tập thể, mọi chỗ đều đã tắt đèn. Trên con đường rợp bóng cây, thỉnh thoảng lại có một vài sinh viên đạp xe lướt qua. Tiếng chuông xe leng keng làm cô giật bắn mình phải đứng nép vào lề mất một lúc lâu. Đèn ngoài hành lang của khu văn phòng làm việc vẫn còn sáng, một vài phòng làm việc cũng còn bật đèn. Có lẽ là làm nghiên cứu khoa học, nếu không thì là mấy đồng nghiệp phải viết luận văn. Diệp Tiểu Du thấy mạnh dạn hơn một chút, dò dẫm đi lên phòng làm việc của mình ở tầng bốn.

Cô không mở đèn, trực tiếp mò mẫm tới chỗ bàn làm việc, ngồi xuống ghế. Lúc này mới phát hiện ra bản thân đã mệt mỏi, buồn ngủ tới mức nào. Cô không buồn sát trùng vết thương trên tay phải, cởi áo gió ra, nằm gục trên bàn cứ thế chìm vào giấc ngủ.

 >> Phần tiếp truyện ngôn tình hay - không đợi anh ngoảnh lại: Truyện ngôn tình hay - Không đợi anh ngoảnh lại (P11)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyengicungco.com