Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P9 + P10). Truyện ngôn tình... "cô cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ cô có thể chọn người khác, nhưng sau này đừng nghĩ rằng người ta lại chọn cô, nha đầu cô sao không biết phân biệt nhỉ". Quý Phi Dương hơi có chút cảm giác hận không thể rèn sắt thành thép. Bạch Dĩ Mạt một tay khoác lên vai Quý Phi Dương, cười nhẹ nhàng: "Nói thật nhé! Nếu thật sự không ai muốn em, thì hai người thầy trò chúng ta yêu nhau... Nào mời các bạn theo dõi tiếp truyện ngôn tình trọn đời bên em ở dưới đây nhé!

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P5 + P6)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P7 + P8)

truyen-ngon-tinh-ben-nhau-tron-doi-2-.jpg

Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P9 + P10)

Chương 9: Sự khác nhau giữa trận chiến của đàn ông và đàn bà

 Hướng Nhu thật không ngờ người đứng đầu Hàn Thiên lại là Hàn Khởi, xem ra lần này đúng là Hàn Thiên cần phải hợp tác với bọn hắn, chỉ sợ là còn đến bước đường cùng ấy chứ!
Nói đến Hàn Khởi, lúc còn trẻ ở trong thương trường cũng là một con báo đen đầu đàn, nhưng từ hai năm trước tim có vấn đề, liền rút lui đem công ty giao lại cho hai đứa con trai, đứa con lớn Hàn Thượng Thanh là một tay ăn chơi trác táng, dốt nát, cả ngày chỉ biết tán gái gặp đủ thứ rắc rối. Tên tiểu tử Hàn Thượng Phong mặc dù có chút năng lực, nhưng cuối cùng sau khi tiếp nhận thì công ty đã bị người anh tốt kia đem bộ máy chủ chốt biến thành rối tung rối mù cả lên.
Bây giờ vất vả lắm mới tìm được cơ hội có thể khiến công ty vượt qua nguy cơ, đâu ai ngờ lại bị Hướng Nhu quấy phá, vì vậy phải đứng ra hợp tác cùng với Duệ Phong, nhưng lại vướng phải chuyện với Bạch Dĩ Mạt đã gián tiếp đắc tội với Hướng Nhu, cho nên mọi chuyện hoàn toàn bị phá rối...
Hàn Khởi đặt ly trà Hướng Nhu đưa cho mình xuống, liếc nhìn Hướng Nhu nói: "Cháu Hướng này, chú cũng đi thẳng vào vấn đề luôn, hi vọng cháu có thể một lần nữa xem xét cân nhắc việc hợp tác với công ty bọn chú."
Nụ cười khách khí của Hướng Nhu lại xuất hiện: "Chú Hàn à, cháu mới về nước cũng không bao lâu, điền sản này càng là địa điểm mới, lúc ấy cháu cũng nghĩ đến mặt mũi chú Hàn mới xem xét việc hợp tác, nhưng cháu sao biết được trong toàn khoản của quý công ty lại lộn xộn thế chứ? Cháu là người nói chuyện thẳng thắn, chú không cần đề nghị gì, nhưng bây giờ chú đã sớm giao công ty lại cho hai công tử bên nhà xử lý, nghe nói đại công tử vừa đây lại dính phải tin đồn thất thiệt, mà nhị công tử tuy không có tin đồn xấu gì, nhưng nghe nói ngày hôm qua hình như phải nhập viện..."
Hướng Nhu nhìn thấy trong mắt Hàn Khởi lóe lên một tia khác thường, đang định giải thích gì đấy, nhưng người nào đó lại không cho cơ hội, nói tiếp: "Chú Hàn đừng hiểu lầm, cháu cũng không phải là cố tính điều tra công ty bọn chú, cháu có rất nhiều bạn bè, đi một vòng thì mọi tin tức đã nằm trong tai cả ngồi, chuyện tối qua nhị công tử phải vào viện, là cháu không cẩn thận đã nghe được. Đúng rồi, cậu ấy vẫn nằm ở viện hay là về nhà nghỉ dưỡng thế? Cháu không thể không tới thăm được."
"Khách khí quá rồi, nó không có gì đáng lo, không cần phiền đến cháu lo lắng đâu..." Nói xong mặt mày hơi nhíu, có ý thở dài, "Hầy, Hai đứa con trai này không để cho chú được tĩnh tâm bao giờ, đâu có được tài giỏi như cháu chứ!"
Nụ cười trên mặt Hướng Nhu càng dịu dàng, nhưng sâu trong con mắt lại không hề có ý cười, hắn chỉ nghe qua, nâng tách trà lên nhấm nháp từ từ, không nói nhiều, chỉ là đem mỗi tiếng nói cử động của đối phương để trong lòng mà thôi.
Lâm Thắng Nam ngồi bên cạnh đem biểu tình của Hướng Nhu thu hết vào trong mắt, âm thầm oán hận, một Hướng tổng quyết đoán sát phạt, xử sự trầm ổn lại xuất hiện rồi.
Hàn Khởi liếc nhìn Hướng Nhu dương dương tự đắc, biết hắn là trái tim sắt đá, vì thế đành phải lật ngược chiêu thức:"Chú với bố cháu cũng có giao tình, mấy năm nay thân thể chú không tốt, công việc của bố cháu lại khá bận rộn, khó được gặp mặt một lần, lúc nào rảnh mới có thể gặp mặt, con người này vẫn cứ như vậy, không lui tới nhiều lắm mới thật sự lấy làm lạ."
Hướng Nhu làm sao có thể không biết Hàn Khởi giở thủ đoạn chứ, vì thế hắn cũng tiếp lời: "Đúng thế, bố cháu một lòng muốn cháu đi theo chính trị, nhưng ông cháu lại muốn cháu đi theo quân ngũ, kết quả là không đạt được kết quả. Cho nên ngay từ đầu lúc kinh doanh cũng không thiếu ý bóng gió của hai người họ, nhưng chế giễu thì cũng chỉ là chế giễu, bọn họ cũng chưa bao giờ hỏi qua cháu chuyện làm ăn. Nói cho cùng, vẫn là chú Thúc tốt nhất, thừa kế nghiệp cha."
Hàn Khởi không phải là người không có đầu óc, ý tại ngôn ngoại của Hướng Nhu ông ta nghe có thể không hiểu sao? Ý nói là chuyện này mang ra thì hai người già nhà cậu ta cũng chẳng thèm đưa mắt đến, công ty của mình mình cậu ta làm chủ.
Hàn Khởi gật đầu, bắt đầu dùng khổ nhục kế: "Cháu Hướng đã nói đến đây, thôi thì chú cũng nói cho cháu biết rõ! Xem chừng chuyện gì của Hàn Thiên cháu cũng nghe rõ ràng. Cháu nói chú tốt, chú thì có gì tốt chứ, hai đứa con trai đều không có tiền đồ, đầu năm kia chú phải phẫu thuật tim, căn bệnh nặng nhẹ này e không qua được, thân tể cũng chẳng được như hồi trước.
Hàn Thiên này là do một tay chú lập nên, chú thật sự không muốn nhìn nó sụp đổ! Xem như cháu cho trưởng bối chú đây mặt mũi, xem như dựa vào giao tình giữa hai nhà nhiều năm qua, giúp chú vượt qua cửa ải khó khăn này, tận đáy lòng chú rất cảm kích cháu!"
Nói xong liền nắm lấy tay Hướng Nhu, còn đổ mấy giọt nước mắt già nua một phen, lão hồ ly chính là lão hồ ly, năm đó nuốt chửng công ty của người khác, làm cho người ta suýt nữa nhảy lầu tự vẫn, sao không thấy ông ta giúp đỡ ai.
Hướng Nhu đưa mắt liếc nhìn Lâm Thắng Nam ngồi bên cạnh, cô gật đầu ra hiệu, sau đó nói: "Hướng tổng, mười phút nữa anh phải mở cuộc họp rồi."
Hướng Nhu rút tay ra khỏi Hàn Khởi, nói: "Chú Hàn, không phải cháu không muốn giúp chú, dù sao công ty cũng không phải một mình cháu quyết định. Bây giờ cháu phải lập tức mở cuộc họp cổ đông, cháu nghĩ chuyện chúng ta sau này hẵng nói. Thư ký Lâm, giúp tôi tiễn chú Hàn về."
Hoàn toàn không để cho Hàn Khởi bất kì cơ hội nào, đáng nhẽ chuyện hợp tác quả thật không có vấn đề gì, muốn trách thì phải trách đứa con trai bao bổi của ông làm chuyện không nên làm...
++
Về phía Bạch Dĩ Mạt, gần đây ngày nào cô cũng nhận được rất nhiều hoa, mỗi ngày một loại, càng ngày càng đắt, bên trong đều nhét tấm thiệp chỉ có một câu đơn giản "rất xin lỗi", nhưng những đóa hoa đó đều được đưa vào trong thùng rác tiêu hóa.
Vốn mỗi ngày nhận được hoa đã đủ để người khác đố kỵ rồi, ai mà biết được Bạch Dĩ Mạt sắc mặt rất không tốt, toàn bộ đều bảo người trợ lý xử lý sạch, hành động này trong mắt người khác liền biến thành là cô cố ý khoe khoang.
"Chị nói xem Bạch Dĩ Mạt đem công ty thành nơi nào chứ, là nơi để nói chuyện yêu đương sao?"
Bạch Dĩ Mạt tính ra phía sau cầu thang hít thở không khí, ai dè bữa nay người ta không nói xấu trong toilet nữa mà chuyển sang lúc uống trà, người còn cảnh đổi.
Cánh tay định đẩy cửa ra nhưng lại lặng lẽ rút lại, dựa vào tường xem bản thân ở trong miệng người ta được suy diễn đến độ phấn khích tuyệt vời ông mặt trời như thế nào.
"Cô cũng đừng có không phục chứ, ai bảo người ta là đệ tử của sếp chứ? Cô là thèm muốn mà không được đấy." Một người khác đáp lại, trong lời nói có vẻ rất khinh thường.
"Hừ, còn chẳng biết cô ta sử dụng thủ đoạn gì nữa? Sếp mình với cô ta có hơn nhau mấy tuổi đâu, chị không nghe thấy cô ta trước sư phụ sau sư phụ sao, cái giọng đó mẹ kiếp thật là phóng đãng."
"Ha ha, cũng phải, thời gian trước lúc nào ở trong phòng làm việc cũng cãi nhau gay gắt cả, bây giờ thì ổn rồi, không có chuyện gì cả, hết hi vọng đi, cái chiêu này cô không học được đâu."
"Em học theo cô ta? Không phải chỉ là ỷ vào cái mã ngoài của mình mà không coi ai ra gì sao? Nghe nói cô ta đến cả thực tập cũng chẳng cần, trực tiếp vào làm luật sư, sếp còn đặc biệt chú ý đến ả, có vụ gì cũng đều lựa chọn kỹ càng rồi mới giao cho cô ta, cô xem vài năm qua ả có thua kiện lần nài không? Nếu không phải có người bảo vệ, thì dựa vào một mình ả có thể thắng kiện được sao? Em thèm vào! Cứ ra vẻ không tranh sự đời, vẻ mặt tươi cười, Em đã thấy rất ghê tởm rồi."
"Vậy thì cô cứ ở đấy mà ghê tởm tiếp đi! Đừng có đắc tội với người ta, cẩn thận có người cho cô giáng chức đấy, còn không biết sao?"
"Có làm gì đáng lo đâu cơ chứ! Tôi sợ gì!"
"Này, hôm trước tôi nghe thấy..."
Hai người dập điếu thuốc, vừa bước lên cầu thang, vừa mở cửa ra, trông thấy Bạch Dĩ Mạt đứng dựa vào cửa liền trắng cả mặt, nhưng vẫn phải cố giả vờ điềm tĩnh, làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng những biểu tình xoắn xít này trong mắt Bạch Dĩ Mạt lại trở nên vô cùng tức cười.
Bạch Dĩ Mạt thẳng người đứng giữa cửa, ngăn cho hai người kia chạy trốn, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, lúm đồng tiền nhợt nhạt như ẩn như hiện.
"Thật ngại quá, tôi muốn hỏi chút, cô nói tôi giả vờ không tranh sự đời, vẻ mặt tươi cười, có phải chính là như tôi bây giờ không?"
Bị Bạch Dĩ Mạt nhìn chăm chú như vậy, sắc mặt Thương Lăng cực kỳ khó coi, miệng sửng sốt nói không nên lời, cứ như những lời vừa rồi không phải phát ra từ miệng của cô ta vậy.
"Ừm, chị Anh này, chị nói là ai mời hai người xuống chức thế! Tôi phòng bị rất tốt mà."
Bạch Dĩ Mạt liếc nhìn bà cô thư ký Hoàng Anh gần bốn mươi tuổi, vẻ mặt khiêm tốn hỏi han.
Dù sao Hoàng Anh cũng là người làm lâu năm, cho dù bị đụng phải, nghĩ bản thân hẳn cũng có mấy phần nắm chắc cứu vãn cục diện, tốt xấu gì cũng phải nể mặt mình!
"Là bọn tôi nói vớ vẩn thôi, luật sư Bạch chớ để trong lòng, Tiểu Thương vừa tới không bao lâu, con gái ấy mà, không biết che đậy miệng mồm, cô cũng đừng chấp nhặt gì với con bé."
Bạch Dĩ Mạt vừa nghe thấy thế, cũng gật đầu: "Chị Anh nói rất có lý, nhưng mà chị Anh cũng là tiền bối của chúng ta, mặc dù tính chất công việc của mọi người có khác nhau, sớm không thấy thì muộn cũng thấy, nếu như theo chị nói là không chấp nhặt bọn tiểu bối này, thì có vẻ chị rất không có phẩm chất rồi."
Hoàng Anh liên tục xua tay, nụ cười kia cần bao nhiêu giả tạo là có bấy nhiêu giả tạo, đến nỗi có thể thấy những run rẩy nhẹ trên mặt.
"Tôi không phải là có ý này."
"Vậy thì chị có ý gì?"
"Luật sư Bạch à, cô cũng đừng làm khó chị Anh chứ!" Thương Lăng ngập ngừng nói.
Từ sớm Bạch Dĩ Mạt đã biết Thương Lăng này thích khua môi múa mép, cũng may cô ta làm việc không qua loa, cho nên cũng không bị để ý, hôm nay vừa khéo nghe được, Hoàng Anh này thì ra còn lợi hại hơn, bình thường đối đãi với cô rất tốt, nhưng ai ngờ sau lưng người ta ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà cô, cô còn cám ơn người ta.
Thật ra cô cũng không phải dạng người tính toán, người ta nhiều chuyện, bạn có quản được không? Bình thường không nghe thấy thì không tính, hôm nay xem như thần xui quỷ khiến gặp được, lại còn nói những lời rất khó nghe, cô chắc chắn sẽ không quên được, không trừng trị những người như thế này, sau này khó đảm bảo sẽ không có người nào như thế.
Bạch Dĩ Mạt thôi không cười nữa, đưa mắt nhìn hai người trước mặt: "Tôi đạo đức giả cũng tốt, làm ra vẻ cũng thế, sau này lỡ có phiền toái gì thì có thể che đậy, cô gái này thích tám chuyện tôi hiểu tôi thông cảm, nhưng mà không ngờ trong nội dung lại có ba chữ Bạch Dĩ Mạt tên tôi, tất cả mọi người đều là đồng nghiệp, không khí ảm đạm đối với ai cũng không tốt, đúng không!"
Hai người nhìn nhau một cái, thản nhiên gật đầu, tuy trong mắt rõ có ý không phục, nhưng bọn họ biết chuyện này cũng không phải có thể kết thúc đơn giản, hơn nữa Quý Phi Dương đối với Bạch Dĩ Mạt rất đắc biệt, đến cuối người có hại không chừng chính là bọn họ.
"Xem như hôm nay tai tôi được ăn no, cám ơn!"
Bạch Dĩ Mạt đột nhiên nở nụ cười, nhưng nhìn trong mắt bọn họ lại thấy hốt hoảng cẩn trọng, nụ cười khiếp cười như thế, so với giận tái mặt càng làm cho người ta hốt hoảng thêm...
Quý Phi Dương vừa lên ban công đã chứng kiến cách đó không xa xả đầy giấy bọc kẹo Đại Bạch Thỏ, Bạch Dĩ Mạt dựa vào lan can mặc cho những cơn gió lạnh lưới qua.
"Cô thích bị đông cứng lại hả."
Bạch Dĩ Mạt xoay người nhìn thấy Quý Phi Dương anh đi đến, người cũng như tên, như một cơn gió nhẹ nhàng nhảy múa, người này cái gì cũng có thể cư xử ôn hòa, đúng là dĩ hòa vi quý mà!
"Không phải là anh dạy em sao? Một khi đông lạnh thì đầu óc mới rõ ràng được."
"Cô chỉ thích xuyên tạc ý của anh, anh nói là động, là vận động1."
1Đông (冻) trong đông lạnh và động (动) trong vận động đều có phát âm giống nhau.
Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt nhếch lên: "Giống nhau cả thôi, bay giờ đầu óc em rất linh hoạt! Anh muốn nói chuyện thì em sẽ chăm chú lắng nghe."
"Sao cô không biết nhịn một chút chứ?"
Quý Phi Dương nói một câu không đầu không đuôi, Bạch Dĩ Mạt nở nụ cười, xem ra nghe lén không chỉ có mình cô, những chuyện nhỏ nhặt thế này thì tựu ai cũng sẽ lắm mồm thôi.
"Không nhịn được, ngứa miệng." Bạch Dĩ Mạt chỉ vào miệng mình.
"Cô cũng thật là! Đúng là miệng mồm không bao giờ chịu thua." Quý Phi Dương bó tay, cô giống như cây xương rồng, có đâm thì đả thương người khác, không đâm thì lại tổn thương mình, "Thượng Phong ngày nào cũng xin lỗi rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"
"Chẳng ra gì cả, em cũng không bắt hắn ta tặng hoa xin lỗi, anh nói với hắn sau này đừng đưa nữa, em không chịu nổi."
"Cô cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ cô có thể chọn người khác, nhưng sau này đừng nghĩ rằng người ta lại chọn cô, nha đầu cô sao không biết phân biệt nhỉ!" Quý Phi Dương hơi có chút cảm giác hận không thể rèn sắt thành thép.
Bạch Dĩ Mạt một tay khoác lên vai Quý Phi Dương, cười nhẹ nhàng: "Nói thật nhé! Nếu thật sự không ai muốn em, thì hai người thầy trò chúng ta yêu nhau luôn đi, vừa hay chức thực lời đồn của người kác, thế nào?"
Quý Phi Dương bước lui sau, cảnh cáo nói: "Cô đừng có đánh vào chủ ý của anh! Chị Tâm cô là một bình giấm chua cực to đấy, cô ấy à, là một nữ yêu tinh, đừng để anh thành con thiêu thân chứ."
Nói xong quay người chạy đi, Bạch Dĩ Mạt cười ha hả, đối phó với Quý Phi Dương chỉ cần một chiêu này là đủ, rất hiệu quả lại có thu hoạch lớn....

ben-nhau-tron-doi-3-.jpg

Chương 10: Trở về trường học cũ

Ra khỏi văn phòng luật sư, Bạch Dĩ Mạt đã trông thấy Hướng Nhu đứng dưới lầu cười với cô, cho dù bây giờ đang là mùa đông giá rét, trên người hắn cũng tỏa ra một luồng sức sống dồi dào, dường như có thể khiến vạn vật sống lại.
Bạch Dĩ Mạt bước đến gần hắn, siết chặt khăn choàng cổ, hai tay vòng trước ngực: "Cậu chạy đến đây làm gì, còn lái con xe A này nữa, ăn mặc lòe loẹt như thế đúng là làm ảnh hướng đến bộ mặt thành phố."
Hướng Nhu nhìn lại mình, hôm nay ăn mặc cực kỳ khiêm tốn, áo sơ mi màu xám cùng với áo khoác màu tím, người này nói hắn lòe loẹt, lòe loẹt ở chỗ nào?
"Đừng lắm lời nữa, tớ đến đón cậu." Hướng Nhu không muốn nói nhiều với cô, hôm nay là có chính sự phải giải quyết.
Bạch Dĩ Mạt sửng sốt một giây, nhưng sau đó liền quay người bỏ đi, Hướng Nhu thấy mình bị bơ đẹp thì lập tức tiến lên tóm lấy tay Bạch Dĩ Mạt, kéo về hướng chiếc xe.
"Ối ối, tôi không phải là kẻ gian, chiếc xe xa hoa kia của cậu tôi không ngồi nổi."
"Nếu cậu muốn để đồng nghiệp chứng kiến cảnh chúng ta thân mật, thì tớ cũng không ngại chơi thêm tí nữa đâu!" Bình thường cô rất tùy tiện, nhưng hắn biết ở chỗ làm mà lôi kéo với đàn ông là một cấm kỵ của cô, cô tuyệt đối không muốn để người khác mượn cớ nói xằng, cho nên chiêu này xài cả trăm lần cũng linh ứng.
Bạch Dĩ Mạt âm thầm mắng Hướng Nhu đê tiện, nhưng vẫn để hắn nhét cô vào trong xe, sau đó hắn quay về bên ghế lái, khóe miệng nhướng lên, giống như đang khoe thắng lợi của mình.
"Rốt cuộc là đi đâu? Buổi chiều tôi còn phải quay về văn phòng." Bạch Dĩ Mạt không kiên nhẫn hỏi, vừa dứt câu liền giơ túi xách lên đập một cái lên người Hướng Nhu, đâu ai ngờ túi xách không khóa, son phấn hoa màu bên trong đều rơi xuống trước ngực.
Hướng Nhu nhìn không chớp mắt, cũng không tức giận, lượm mấy thứ đồ cho vào túi ngăn nắp, trên mặt vẫn nở nụ cười:" Không phải cậu đã quên hôm nay là sinh nhật thầy Tập rồi chứ! Bánh sinh nhật và rượu vang tớ đã chuẩn bị xong hết rồi, bây giờ đến trường tặng thầy ấy ngạc nhiên thôi."
Vừa mới nói xong, trong tay đã cầm một cái card, nụ cười trên mặt nhất thời cứng lại: "Này, ai là Đạo Khiểm Ca? Còn 'trân trọng' cho cậu thế nữa."
Bạch Dĩ Mạt nghe thế thì nghiêng đầu nhìn, biểu hiện trên mặt vẫn không thay đổi: "Không cẩn thận bị cho vào túi xách! Là một người nhàm chán!"
"À? Thế thì để tớ vất đi." Chưa nói xong thì tấm card đã bị Hướng Nhu ném ra ngoài cửa sổ.
Bạch Dĩ Mạt lắc đầu châm chọc: "Tôi phải giả vờ không quen cậu thôi, lễ độ văn minh không hiểu cái gì, vứt bậy bạ ra đường."
Một tay Hướng Nhu ấn gáy Bạch Dĩ Mạt xuống, tay kia đặt lên cửa kính: "Nhìn rõ đi, đồ bỏ đi đương nhiên phải nằm trong thùng rác."
Bạch Dĩ Mạt nhìn kỹ, quả nhiên chếch về phía trước có thùng rác, nhưng mà khoảng cách, cũng... xa quá đấy!
Bạch Dĩ Mạt thoát khỏi móng vuốt của Hướng Nhu, ngồi lại đàng hoàng: "Thế có đi hay không!"
Hướng Nhu nhìn Bạch Dĩ Mạt một cái, đôi môi mỏng mím lại, thấp giọng nói thầm: "Thân mình còn không lo được lại còn muốn xông lên, đúng là chỉ có con thỏ đáng chết này."
"Cậu nói cái gì?"
"Không có gì, tớ nói cậu có nên nghĩ mua cho thầy Tập quà gì không?"
"À, đúng rồi!"
Thầy Tập là giáo viên chủ nhiệm của Hướng Nhu và Bạch Dĩ Mạt hồi học trung học, chính ông là người nhìn quá trình hai người lớn lên, cho nên trong mắt bọn họ, thầy Tập không chỉ là thầy của bọn họ, mà còn là người bạn, một người bạn có thể tâm sự điều gì, một người bạn mặc dù khác biệt tuổi tác nhưng không khác biệt về tâm hồn.
Sau khi tốt nghiệp, bọn họ đã giao ước lúc thầy Tập sinh nhật tuổi năm mươi, bất kể là thân xác đang ở đâu, cũng nhất định phải trở về chúc mừng thầy...
Rất nhanh đã đến trường trung học A Đại phụ thuộc bộ trung học, Bạch Dĩ Mạt để Hướng Nhu đem xe vào bãi đậu xe ở gần đấy, Hướng Nhu không lay chuyển được Bạch Dĩ Mạt, hắn cũng biết là sân trường không quá cao cấp như vậy,nên đặc biệt đổi thành chiếc BMW màu trắng, ai ngờ lại bị Bạch Dĩ Mạt châm chọc.
Hai người xuống xe, Bạch Dĩ Mạt nhìn đồng hồ còn sớm, vì thế kéo Hướng Nhu đi chọn quà.
Dạo một vòng trong cửa hàng, Bạch Dĩ Mạt khôg hài lòng với thứ gì cả, cuối cùng lại tay không trở về.
"Cậu cũng nên cho chút ý kiến đi chứ! Bình thường không phải nói nhiều lắm sao?" Bạch Dĩ Mạt vào một cửa tiệm, Hướng Nhu đi theo phía sau, không nói nhiều lời, cô đi thế nào thì hắn theo thế đó, cô hỏi hắn thứ gì hắn cũng đều gật đầu tươi cười, không chọn bất kỳ món đồ nào nhưng ngược lại nhìn rất rõ ánh mắt ngưỡng mộ của những người phục vụ trong tiệm này.
Hướng Nhu nhún vai, làm ra vẻ không có vấn đề gì: "Là cậu muốn mua quà chứ không phải tớ, đương nhiên là do chính cậu chọn rồi."
"Cậu cho là thầy Tập sẽ thích mấy cái bánh với thứ rượu kia của cậu sao! Ngay đến lòng thành còn chả có."
"Tấm lòng thì phải nhìn vào tâm, không nên mua đồ quý giá lắm, cái chính là để hưởng thụ, tớ cảm thấy món quà của tớ rất ổn." Bánh ngọt là do chính hắn làm, rượu vang kia cũng không phải có tiền mà mua được, không ngờ đến lượt cô lại biến thành thứ đồ chẳng có lòng thành.
Bạch Dĩ Mạt lườm hắn một cái, thoáng nhìn thấy tiệm đồ cổ trong ngõ, nơi đó không thu hút lắm, nhưng đã hấp dẫn được sự chú ý của Bạch Dĩ Mạt.
Quả nhiên, nơi này có thứ tốt, Bạch Dĩ Mạt mua một chiếc chén Lưu Ly, sau đó vô cùng hài lòng trả tiền rời đi, Hướng Nhu cười, nha đầu kia đúng là rất biết nhìn hàng.
Đi tới cổng trường, một luồng hơi thở lâu ngày không gặp theo gió bay tới, ở đây chứ đầy kỉ niệm tuổi trẻ của họ, cũng là nơi chôn cất tuổi xuân trong những năm tháng vô tận, xa cách nhiều năm lần nữa quay lại, dường như có cảm giác, giống như mùa thu năm mười lăm tuổi năm ấy, bọn họ sách bọc trên lưng bước vào cánh cổng trường, cảm giác như đó chỉ mới là chuyện của ngày hôm qua...
Mười năm tuổi trẻ, trong nháy mắt, họ đã già hơn trong hồi ức, trưởng thành hơn trong trí nhớ, điều không thay đổi chỉ là không thể xua đi cảm giác trong lòng...
Từ mấy năm trước thầy Tập đã vinh dự trở thành thầy hiệu trưởng, tới trường mới biết ông đang họp, hai người dạo bước đến sân bóng rổ vừa tu sửa, không thể không cảm thán vừa rời đi vài năm, ngôi trường đã thay đổi quá nhiều, đầy đủ phương tiện mọi thứ.
Nghe thấy người bên trong ồn ào, đi vào mới phát hiện đang có cuộc thi đấu hữu nghị với trường khác, người đến xem rất nhiều, hai người nhìn nhau cười, tìm hai chỗ ngồi trống, gia nhập vào biển người đến xem.
Cuộc thi đấu kiểu như thế này, luôn là như thế, liếc mắt một cái đã thấy trên khái đài phần lớn đều là nữ sinh, ánh mắt hoặc sùng bái hoặc ái mộ đều không dứt ra khỏi trận bóng rổ, từng đợt rồi lại từng đợt ghi điểm, dấy lên một trận rồi lại một trận hét chói tai.
Bạch Dĩ Mạt cũng chuyên tâm quan sát trận đấu, miệng tấm tắc tán thưởng: "Nhìn mấy cậu em này tràn đầy sức sống, mùa đông đến nơi rồi mà vẫn lộ tay lộ chân, hầy, sao tôi đột nhiên cảm thấy chúng ta đã già rồi nhỉ, cũng không làm được!"
Hướng Nhu hừ một tiếng: "Chỉ có mình cậu già thôi, tớ đây vẫn luôn còn trẻ nhé. Nhớ năm đó, ông đây còn đang rong ruổi nơi này, không biết mấy đứa chíp hôi này đã cai sữa chưa không biết?"
Bạch Dĩ Mạt xì một tiếng rồi bật cười: "Ôi ôi ôi, để nhìn một cái xem nào, cũng nhớ năm đó, cậu còn chưa già, tự an ủi mình cũng không rõ thế này, đúng không!"
"Tớ cần à?" Hướng Nhu liếc nhìn Bạch Dĩ Mạt, trong đôi mắt đào hoa tràn ngập sự tự tin.
Bạch Dĩ Mạt nhìn người bên cạnh mặt mũi hếch lên, khóe miệng khẽ nhếch nhẹ, trừng mắt với hắn một cái: "Nói suông thì ít gì, có bản lĩnh thì bây giờ thể hiện luôn đi!"
Hai người cô mỉa mai một câu, tôi đùa cợt một tiếng, cứ thế đã thu hút được sự chú ý của mấy tiểu muội muội gần đó, câu cuối cùng của Bạch Dĩ Mạt lại không lớn không nhỏ, càng khiến cho nhiều người quay đầu nhìn. Nhìn thế cũng không sao, nhưng Bạch Dĩ Mạt thấy rất rõ một em gái khuôn mặt đỏ ứng lén lút chỉ trỏ vào tên yêu nghiệt này.
Khóe miệng với thái dương Bạch Dĩ Mạt giật giật, không phải là bọn họ đã quá lộ liễu rồi sao, hay là, do hắn ta quá khoa trương?
Hướng Nhu mỉm cười với nhóm nữ sinh kia, sau đó quay đầu lại nói với Bạch Dĩ Mạt: "Thấy không? Đấy là mị lực, vừa rồi cậu nói gì nhỉ? Để tớ vào sân? Tớ chỉ sợ khiến mấy tên tiểu tử kia tàn phế thôi."
"Khẩu khí cũng khá nhỉ, sao không xem lại mình đáng giá mấy cân đi." Trước mắt rõ ràng là ngôi sao của đội bóng của trường năm đó, nhưng cô không muốn thừa nhận, khi đó cô luôn nói hắn tự mãn như vậy không phải là vì lừa mấy em xinh đẹp sao, quả nhiên, đúng là lừa được không ít mĩ nữ.
Nhưng mà bây giờ, có thể ra sân sao? Nực cười...
Hướng Nhu bật cười sảng khoái, đứng dậy đi về phía sân bóng, trao đổi vài câu với huấn luyện viên nhìn rất quen mắt, rồi sau đó thế chỗ của một cậu nam sinh.
Trận bóng đã diễn ra được một nửa, nghỉ ngơi giữa trận, nhìn điểm số thì đội trường thua hơn ba mươi quả, bây giờ tất cả mọi người đang trao đổi chiến lược, Bạch Dĩ Mạt cảm thấy nhàm chán, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Mộc Du Du biết cô đang ở trường học của bọn họ, vừa mới gửi xong chợt nghe thấy một tiếng hét thất thanh, tiếp đó cô thấy Hướng Nhu đi tới ra một bên, mặc áo chơi bóng chạy ra giữa sân, những người trên sân đấu nhìn thấy hắn đều sửng sốt cả kinh.
Bạch Dĩ Mạt không thể không thừa nhận Hướng Nhu mặc bộ y phục này thật sự rất tuấn tú, còn chưa kể đến như vậy còn có vài phần sắc màu của lứa tuổi học trò.
Hình dáng kia tựa điêu khắc, đường nét cơ thể rõ ràng cùng các thớ thịt săn chắc, trên gương mặt đẹp trai còn đóng mác nụ cười chính hãng du côn, không nói đến mấy cô em mê cái đẹp kia, trong lòng cô bỗng tồn tại cảm giác đập loạn chưa bao giờ có, đặc biệt trước khi tiếng còi của trọng tài vang lên hắn còn nháy mắt với cô, Bạch Dĩ Mạt cảm giác hai bên tai mình bỗng nóng lên, tên phóng đãng khốn kiếp, trời lạnh thế này cũng không ổn định.
Cô âm thầm cấu véo mình, mấy anh đẹp trai còn ngắm ít ư! Có như vậy mà cũng bị hắn dùng ánh mắt trêu chọc, thật đúng là có tiền đồ!
Tiếng còi vang lên, Hướng Nhu lợi dung ưu thế người cao đi trước một nước, dẫn đầu đoạt bóng tiến công, đường bóng hoàn mỹ, động tác gọn gàng, giống như hành văn dứt khoát ném bóng vào rổ ăn điểm, từng tiếng hét chói tai thổi bay cả sân bóng rổ, theo sau đó là tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Sau đó dường như cả sân bóng đều được Hướng Nhu khống chế, giữ bóng, chuyển bóng, không quen biết đồng đội nhưng lại ăn ý ô cùng, cả cục diện cứ như vậy mà quay ngược lại ba trăm sáu mươi độ, thế trận vốn bị dẫn trước bây giờ có chiều thay đổi, vài giây cuối cùng, Hướng Nhu dùng tư thế tuyệt mỹ đánh ba quả vảo rổ, cuối cùng dẫn trước một điểm, toàn trường vỗ tay như sấm.
Bạch Dĩ Mạt cũng không tự chủ được mà vỗ tay theo, năm đó trận chung kết với trường trung học thành phố cũng có kết quả như thế này, Hướng Nhu cũng nhờ ba cú úp rổ này mà dẫn trước một điểm, thành công chiến thắng trong trận đó, sau lại Hướng Nhu ở trường bao lâu, thì cái tên quán quân bóng rổ cũng duy trì bấy lâu.
Nhớ đến lúc ấy Bạch Dĩ Mạt còn hỏi hắn, thật ra hắn hoàn toàn có thể ăn nhiều quả hơn nữa, thế thì tại sao cục diện lại như thế, nhưng hắn vô cùng liêm sỉ mà nói: "Cũng giống như lúc thi chỉ được năm mươi chín điểm vậy, phải khiến cho người ta hối hận mới vui."
Từ đó trở đi, Bạch Dĩ Mạt chỉ biết người này nhìn ngoài mặt thì cười hề hề không mũi không da, nhưng trên thực tế là một kẻ tiểu nhân âm hiểm đầy mình.
Giống như hồi đấy có học trong giờ sinh vật, côn trùng hay rắn rít càng sắc thái sặc sỡ, xinh đẹp lóa mắt thì độc tính càng lớn, lấy ra để so sánh với Hướng Nhu rất thích hợp.
Hướng Nhu bị mấy cậu em khóa dưới vây quanh nói chuyện, hắn vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy Bạch Dĩ Mạt ngẩn người, thế là liền chạy lên trước mặt Bạch Dĩ Mạt vỗ tay mấy tiếng.
"Hồi hồn đi! Không phải là bị phong thái của tớ mê hoặc rồi đấy chứ! Tớ hiểu mà, đàn ông trên sân bóng trong mắt phụ nữ giống như là thần thánh mà sùng bái vậy, sùng bái tớ đi sùng bái tớ đi!"
Bạch Dĩ Mạt mặt không thay đổi liếc Hướng Nhu, sau đó vung tay đập cho hắn một cái, cười nói: "Bà đéo! Tôi có sùng bái thì cũng là người khác, làm sao có thể đến lượt cậu để mà sùng bái?"
"Sùng bái ai?" Sắc mặt Hướng Nhu đen đi không ít.
Bạch Dĩ Mạt giơ mấy ngoán tay lên bắt đầu đếm: "Ừm, anh hai tôi này, sư phụ tôi này, còn cả Giản Quân Phàm nữa, bọn họ đều rất đáng để so tài với cậu."
Sắc mặt Hướng Nhu nhất thời lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lần sau xem tớ hạ gục bọn họ thế nào."
"Bản thân tôi là muốn nhìn cậu bị hạ gục như thế nào." Bạch Dĩ Mạt nhìn xuống mấy nam nữ sinh phía dưới đang nhìn bọn họ, ánh mắt kia còn đặc biệt không hề trong sáng.
"Lạ thật bọn họ nhìn chúng ta thế làm gì chứ! Đúng rồi, vì sao cậu có thể vào sân?"
Hướng Nhu vốn còn lạnh lùng nay chợt cười cười: "Đi, đi xem có phải người quen không."
Nói xong liền nắm lấy cổ tay Bạch Dĩ Mạt đi đến phía đám người kia...

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P11 + P12)

nguồn: truyenngontinh.com