Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P27). Truyện ngôn tình... "Trong lòng cô giờ phút này hỗn độn các vị ngọt chua cay mặn! Vì sao mỗi lần đều là như thế, đầu tiên là Bạch Dĩ Hạo, rồi lại đến Bạch Thụy, sao đều ở sau lưng cô mà gặp Hướng Nhu trước vậy! Bố em không làm gì anh chứ? Bạch Dĩ Mạt cẩn thận hỏi...." Khám phá truyện ngôn tình - Trọn đời bên em ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P24)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P26)

tron-doi-ben-em-1.jpg

Truyện ngôn tình hay - Trọn đời bên em (P27)

Phần 41: Ôm cây đợi thỏ

Trong cuộc sống mối quan hệ khó có thể dùng lối suy nghĩ bình thường để giải quyết nhất chính là quan hệ mẹ chồng nàng dâu, mẹ chồng nào nhìn con dâu cũng không thấy vừa mắt cả, rồi lại khiêu khích đâm chọc ra sao.
Nhưng mà, có trời mới biết là Giản Na với – mẹ chồng nhìn con dâu, là vừa ý như thế nào, vui mừng như thế nào, đây rõ là đi ngược lại bình thường mà!
Bạch Dĩ Mạt nhìn núi thức ăn trong bát mình, có cảm giác ăn không tiêu, đây là thành quả sau khi mỗi người gắp một món đến cho cô, tự trách mình rất được hoan nghênh.
"Dĩ Mạt, nếm thử món sườn xào chua ngọt đi, nghe ông nói con thích ăn món này nhất." Mẹ Hướng tiếp tục gắp đồ ăn vào bát Bạch Dĩ Mạt.
"Đủ rồi dì ơi, bát chứa không nổi mất." Quả thật Bạch Dĩ Mạt không biết nói gì cho phải, quá nhiệt tình, nhiệt tình quá mức.
"Nhìn xem con gầy chưa kìa, phải ăn nhiều một chút!" Tình thương yêu của mẹ Hướng khiến Bạch Dĩ Mạt có chút không chống đỡ được, đây là khát vọng được người mẹ quan tâm yêu thương mà cô thèm muốn, sự ấm áp lan tận vào tim.
"Mẹ, cô ấy ăn cũng không mập lên được đâu, mẹ đấy, uổng phí tâm tư rồi." Hướng Nhu ngồi một bên nói.
Mẹ Hướng trợn mắt với Hướng Nhu, chỉ dạy nói: "Tiểu tử này, sao lại có thể nói thế hả?"
"Con chỉ nói sự thật thôi!"
Bạch Dĩ Mạt nhìn hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ thì không khỏi buồn cười, tự mình ăn núi thức ăn trong bát, không can thiệp vào chiến tranh.
"Dĩ Mạt! Bố con có biết chuyện con với Hướng Nhu không? Ông ấy nói thế nào?" Hướng Thiên Hoa nói một câu, ăn nói mạnh mẽ, khiến Bạch Dĩ Mạt suýt nữa bị hóc xương cá.
"Bố con đi công tác chưa về ạ." Bạch Dĩ Mạt thành thật trả lời.
Nói thật, cả nhà họ Hướng dường như chỉ có Hướng Thiên Hoa là đứng đắn nhất, nói chuyện có nề nếp, phong thái của một người quân nhân được thể hiện tinh tế.
Hướng Thiên Hoa nhìn lướt qua Hướng Nhu, sau đó nói với hắn: "Hướng Nhu, chờ chú Bạch của con về, nhất định phải tới cửa hỏi thăm, thứ lễ nghi này có là người thân cũng không được quên, biết chưa?"
"Bố yên tâm, con biết rồi." Hướng Nhu thôi cợt nhả, trả lời nghiêm túc.
Cả đại gia đình ăn uống tiệc tùng đến hai giờ liền, mất tam cô lục bà, tứ thúc ngũ cậu của nhà họ Hướng đều như chim thú đi mất không ít, chỉ còn lại Bạch Dĩ Mạt bị chuốc chút rượu ngồi đó tiếp tục cười nói với vài vị trưởng bối.
Hướng Nhu và Giản Quân Phàm tiễn họ hàng về hết, nhìn thời gian cũng không còn sớm nữa, liền khuyên ông nội về nghỉ sớm một chút.
Ra đến bên ngoài, ông nội và mẹ Hướng vào xe ngồi trước, Hướng Thiên Hoa kéo Hướng Nhu sang một bên không biết đang nói gì, còn lại Bạch Dĩ Mạt và Giản Quân Phàm đứng chờ trong gió lạnh.
"Chuyện lần trước, em thay mặt anh ấy xin lỗi anh." Bạch Dĩ Mạt nhìn Giản Quân Phàm biết lỗi cười cười.
Giản Quân Phàm nhìn Hướng Nhu, sau đó đáp lại: "Đó cũng là do cậu ta quan tâm em, lo lắng em, anh cũng vui thay em..."
"Dù sao thì anh ấy cũng không đúng, không nên không biết trắng đen đã ra tay đánh người!"
"Anh cũng không phải là đậu hủ, bình thường ở trong cục huấn luyện còn bị thương hơn thế này, bây giờ cũng là ngang sức ngang tàng1, chỉ như gãi ngứa thôi." Sự đứng đắn thường ngày của Giản Quân Phàm thay đổi, miệng còn ngáp một cái.
(1 Nguyên văn là 'đại vu gặp tiểu vu', vu là phù thủy, ý chỉ 2 người ngang sức nhau)
Ánh đèn đường mờ nhạt phát sáng, hắn lên trên mặt Giản Quân Phàm, nhuộm đẫm sắc thái mê người, dung nhan như tạc tượng, nụ cười nhạt, còn có một trái tim dịu dàng.
Giản Quân Phàm à Giản Quân Phàm, anh có thể không cần tốt như thế được không?
"Lâu rồi chúng ta không nói chuyện, cảm thấy anh rất bận."
Giản Quân Phàm không ngờ Bạch Dĩ Mạt lại nói vậy, thật ra dù có bận nhưng cũng sẽ thu xếp thời gian, chẳng qua từ sau khi cô qua lại với Hướng Nhu, anh chỉ có thể lao đầu vào làm việc để mình không nhớ đến cô, càng khỏi nói là gặp cô.
Mà cuộc gặp mặt hôm nay, thật đúng là bất ngờ, không có ai biết Bạch Dĩ Mạt sẽ đến, lại còn đến với thân phận như vậy xuất hiện trước mặt mọi người.
"Ngày mai anh quay về thành phố Y, có lẽ trong thời gian tới chúng ta sẽ không gặp nhau được." Anh vốn không muốn về, nếu về lại bị trong nhà lải nhải, ép phải đi xem mắt, nhưng tim anh vẫn đang còn ở chỗ cô, không nghĩ ra cách nào để lấy lại.
Bạch Dĩ Mạt xoa hai tay, ánh mắt không biết đang nhìn vào đâu, nhưng miệng lại nói: "Anh cũng biết, bạn bè của em không nhiều lắm, người có thể tâm sự lại càng ít, cho nên em hi vọng chúng ta không cần thiết phải đoạn tuyệt quan hệ."
Giản Quân Phàm cười tự giễu: "Như thế nào gọi là đoạn tuyệt quan hệ, sau khi em kết hôn với Hướng Nhu, em chính là em dâu họ của anh, quan hệ này chỉ e càng thêm gần gũi."
"Đúng thế, sau này cần phải đổi xưng hô gọi anh một tiếng anh họ rồi."
Giản Quân Phàm mỉm cười gật đầu, anh họ, đúng vậy, quan hệ của bọn họ cũng chỉ có thể như thế...
Hướng Thiên Hoa lên xe, mọi người tạm biệt nhau rồi lái xe rời đi.
Hướng Nhu kéo tay Bạch Dĩ Mạt, nói với Giản Quân Phàm: "Có cần chúng em tiễn anh không?"
Giản Quân Phàm lắc đầu, mỉm cười: "Không cần, anh tìm chiếc khác lái,không dám trở ngại thế giới riêng của hai người."
"Nói có lý." Hướng Nhu gật đầu.
Bạch Dĩ Mạt trợn mắt với hắn, sau đó nói với Giản Quân Phàm: "Vậy cuối năm lại gặp nhau, thay em hỏi thăm cô chú."
"Nhất định rồi, vậy hẹn gặp lại."
"Tạm biệt."
Xoay người, cất bước về phía trước, người đi bên trái kẻ rẽ sang phải, mấy mét tình yêu trong chuyện cũ kinh điển, mà cũng lại là câu chuyện cười, đi sang trái là một đôi tình nhân tràn đầy hạnh phúc, còn sang phải lại là nam phụ âm thầm tổn thương.
Chuyện cũ lấp kín như thế nào không thể biết trước, không thể tưởng tượng, chỉ còn lại cô đơn nơi góc đường mà chúc phúc...
++
"Đang yên lạnh sao em lại muốn hỏi thăm cậu mợ anh làm gì, có quan hệ gì với em đâu." Hướng Nhu nghĩ lại cuộc đối thoại của Bạch Dĩ Mạt với Giản Quân Phàm trước khi chia tay, có chút uất nghẹn.
Bạch Dĩ Mạt liếc xéo hắn một cái, dùng sự im lặng để kháng nghị.
Hướng Nhu sao lại không biết Bạch Dĩ Mạt đang tức giận chứ, thế là bèn ôm vai cô kéo vào lòng nói: "Được rồi, anh có tội, anh tội ác tày trời, anh tiền trảm hậu tấu, ông trời sẽ không tha cho anh, phải róc xương lóc thịt anh, được chưa!"
Bạch Dĩ Mạt dừng lại, xoay người nhìn gương mặt đang ghen với người khác của Hướng Nhu, nói: "Dù sao bây giờ anh cũng chốt hết rồi! Chuyện này cũng dám giấu em."
"Nhưng tối qua em đã đồng ý rồi mà." Hướng Nhu làm vẻ mặt vô tội.
Bạch Dĩ Mạt khẳng định trả lời: "Em không có."
"Em có mà."
"Lúc nào, ở đâu?"
"Là lúc anh bảo ngày mai cùng ăn cơm, em nói là được mà!"
"Em nói thế, nhưng là chỉ hai người thôi, chứ không phải bậc phụ huynh." Bạch Dĩ Mạt tức giận, lợi dụng sơ hở chính là vậy!
"Thì em cứ mặc ăn với ai đi, tóm lại cũng là cùng ăn cơm." Hướng Nhu phát huy tinh thần mặt dày.
"Hướng Nhu." Bạch Dĩ Mạt quát.
"Có."
"Em tin mấy chuyện quỷ sứ của anh, nhưng không muốn mất họ Bạch vô ích."
Hướng Nhu ôm cô cười ngây dại: "Không có đâu, anh sẽ không để ý đến họ của em đâu."
"Em sẽ không lấy anh nữa."
"Cái này không thể theo ý em được." Nói xong dùng hành động thực tế bịt cái miệng nhỏ nhắn định phản bác của Bạch Dĩ Mạt.
Lúc dừng lại lấy hơi để thở, Bạch Dĩ Mạt mắng hắn: "Hướng Nhu xấu xa, anh có thể đổi cách khác để ép em như thế không, anh đúng là thiếu đạo đức."
"Không thể." Nói xong liền tiếp tục hôn đến tối tăm trời đất.
++
Sáng ngày thứ hai, Bạch Dĩ Mạt nhận được điện thoại của Bạch Thụy, nói cô tan làm đừng có đi này nọ ở ngoài, nhanh chóng về nhà tiếp giá.
Cô hiểu, lần này ông Bạch quay về, e là cái vụ Bao Công phá án ô bồn nửa đêm, cô âm thầm mắng Bạch Dĩ Hạo tiểu nhân, nhất định là anh ấy tố cáo tội trạng của cô, chắc chắn đã nói lại toàn bộ không thiếu một chữ cho Bạch Thụy.
Trong lúc đó đồng chí Bạch Thụy vừa xuống máy bay đã trực tiếp về nhà ôm cây đợi thỏ chờ Thỏ Con quay về...
Bạch Dĩ Mạt tan làm, nhanh chóng về nhà làm Thỏ Con, vừa bước vào cửa đã nghe thấy một loạt âm thanh của máy chơi game vọng ra từ phóng khách, người nào đó đang chơi rất vui vẻ.
"Ông Bạch, đang chơi gì thế?" Bạch Dĩ Mạt đứng ở cửa vừa thay giày vừa nói.
"Tiểu Bạch, nhanh vào giúp bố chơi nào." Âm thanh bất cần quan thuộc từ trong phòng khách lọt đến lỗ tai Bạch Dĩ Mạt.
Bạch Dĩ Mạt cởi áo khoác, buông túi xách trong tay ra, sau đó lập tức đi vào phòng khách, trông thấy Bạch Thụy cầm máy chơi game cầm tay lắc lư trái phải, cô đến gần nhìn, ha, ông già này đang chơi đua xe Go Kart.
"Ông Bạch, ông cũng không nói nấu cơm ăn, con đói quá!" Cô nghĩ đến việc ông Bạch đã quay về, có thể ăn món ăn ông nấu, nên buổi trưa cố ý ăn ít lại, để đến tối ăn một bữa thật no, ai ngờ lúc về lại nhìn thấy cảnh không tưởng tượng nổi này.
Bạch Thụy chỉ vào phòng bếp, rồi tiếp tục chơi.
Bạch Dĩ Mạt không hiểu ông đang nói gì, bèn đi vào phòng bếp xem, vừa vào đã thấy bóng lưng cao lớn đang bận rộn ở kia.
Bạch Dĩ Mạt ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Hướng Nhu xoay người thấy Bạch Dĩ Mạt miệng mở rộng không kịp khép lại, liền hôn chóc lên miệng cô, sau đó nói: "Sao anh lại không thể ở đây?"
"Em gọi điện cho anh, sao anh không gọi?" Vốn định nói cho hắn biết hôm nay tốt nhất đừng động vào họng súng, ai ngờ lại động vào đại pháo chứ.
"Bị bố em lấy rồi, để anh yên tâm nấu cơm." Hướng Nhu làm vẻ khinh khỉnh.
Bởi vì lúc sáng Hướng Nhu nói với Bạch Dĩ Mạt công ty có việc, hôm nay cô tự về, hắn không đến đón được, sau đó thì nhận được điện thoại của Bạch Thụy.
Bạch Dĩ Mạt còn âm thầm nghĩ may mà hôm nay Hướng Nhu không đến, cũng không hề để tâm, sau đó xong việc nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên gọi điện nói cho hắn, để hắn không phải chơi trò đột kích kiểm tra, nhưng gọi mãi không được.
Nào biết lại gặp mặt ở đây, đúng là chơi đột kích thật, nhưng có điều lại là chống đột kích...
Trong lòng cô giờ phút này hỗn độn các vị ngọt chua cay mặn! Vì sao mỗi lần đều là như thế, đầu tiên là Bạch Dĩ Hạo, rồi lại đến Bạch Thụy, sao đều ở sau lưng cô mà gặp Hướng Nhu trước vậy!
"Bố em không làm gì anh chứ?" Bạch Dĩ Mạt cẩn thận hỏi.
Hướng Nhu bật cười: "Có gì cơ chứ! Anh còn giúp ông ấy chơi mấy ván,phải nói là bố em chơi rất cao siêu đấy, đến anh cũng không phải là đối thủ, đành bị ông ấy đuổi vào bếp nấu cơm."
"Hả?" Hai mắt Bạch Dĩ Mạt mở to, choáng váng cả đầu.
"Đừng có hả nữa, đi ra mau đi, hôm nay anh phải hối lộ tốt nhạc phụ đại nhân mới được." Hướng Nhu đẩy Bạch Dĩ Mạt ra.
Trong phòng khách truyền ra âm thanh: "Tiểu Bạch, rốt cuộc con có chơi không đây!"
Bạch Dĩ Mạt ngu ngơ 'vâng' một tiếng, rồi bước ra trận địa của ông Bạch...

tron-doi-ben-em-6.jpg

Phần 42: Phản đối

Bạch Dĩ Mạt nhận lấy điều khiển cầm tay Bạch Thụy đưa cho, đầu óc tạm thời bị chập mạch, cái tình huống bây giờ là cái gì thế, không để ý đến kết quả mọi chuyện, chỉ biết chơi không thèm quan tâm, là khiến cô chết ngạt, hay là để cho cô chết ngạt đây?
"Nghĩ gì thế? Bố dạy con thế nào rồi, làm việc gì cũng phải chuyên tâm, chơi trò chơi phải tập trung vào chơi, đừng có nghĩ đông ngĩ tây." Ông Bạch gõ một cái lên đầu Bạch Dĩ Mạt đang ngẩn người, hài lòng khi nghe thấy người bên cạnh á một tiếng.
Từ trước đến nay Bạch Dĩ Mạt không sợ Bạch Thụy, chủ yếu là do từ nhỏ đến lớn Bạch Thụy cứ luôn không đứng đắn phù hợp với tuổi của mình, dường như chưa bao giờ nổi giận với cô, không hề nghiêm túc với cô, cũng không phản đối quyết định của cô, mọi người đều ngưỡng mộ Bạch Dĩ Mạt có một ông bố sáng suốt như thế, chính Bạch Dĩ Mạt cũng cho là vậy.
Nhưng bây giờ, dù gì cũng là chuyện đại sự cả đời của cô, sao lần này ông già không hỏi gì thế?
"Đến đây đến đây! Nếu thua thì làm sao bây giờ?" Bạch Dĩ Mạt không đếm xỉa nữa, chơi game ấy hả, cao thủ đấy.
Bạch Thụy nói: "Dễ thôi,cơm nước xong thì xuống dưới lầu chạy mấy vòng, phát triển phong trào thể dục thể thao, tăng cường thể chất cho nhân dân."
Bạch Dĩ Mạt làm như đại nghĩa diệt thân, có chút tự mãn: "Ông Bạch, với tay chân của ông, đừng hăng hái như vậy, nếu thua thì không có mặt mũi nào đâu."
"Ít nói nhảm thôi, hôm nay ai thua còn không biết rõ đâu, chớ có khóc rống kêu thua."
"Đến đi!"
"Được."
Khoảng nửa tiếng sau...
Ông Bạch thản nhiên đứng dậy hoạt động gân cốt, ánh mắt khiêu khích nhìn Bạch Dĩ Mạt giả chết trên đất: "Sao rồi, Tiểu Bạch, đã biết bố con lợi hại chưa?"
Bạch Dĩ Mạt chỉ vào Bạch Thụy nói một câu không ra hơi: "Ông ông ông... ông..."
Bạch Dĩ Mạt lắc đầu, ngắt lời Bạch Dĩ Mạt: "Đừng thế chứ con, đã cược thì phải chịu thua, nhớ ăn cho no rồi xuống chạy."
Tục ngữ có câu nói thật đúng, tới sớm không bằng tới đúng dịp, Bạch Dĩ Hạo vừa hay đến ăn cơm, vừa vào cửa đã có thể ngồi lên bàn ăn.
Bạch Dĩ Mạt cảm thấy kỳ quái nhìn Bạch Thụy, rồi lại nhìn Bạch Dĩ Hạo, hai người này hẹn nhau sao? Mấy người này thừa dịp đến ăn uống à.
Đúng là dạo người, một người đường đường là tổng giám đốc đại nhân, một người là hội trưởng hội liên hiệp luật sư, lại có thể làm cái chuyện này, ở trong căn phòng chưa đến một trăm mét vuông hết ăn lại uống.
Bầu không khí trên bàn ăn cũng không được xem là tệ lắm, Bạc Thụy liên tục kể những chuyện lý thú ở bên ngoài, Bạch Dĩ Hạo vẫn ra vẻ không liên quan đến mình như cũ.
Tảng đá trong lòng Bạch Dĩ Mạt rớt xuống lại được treo lên! Cảm thấy sự im lặng kì quá này chính là dấu hiệu trước khi bão kéo đến, lại còn cả Hướng Nhu không ra gì, tán gẫu sôi nổi với Bạch Thụy nữa!
Cơm nước xong nghỉ ngơi một giờ, Bạch Thụy liền gào rít bắt Bạch Dĩ Mạt thực hiện nghĩa vụ chạy vòng quanh, tàn nhẫn hơn là để Bạch Dĩ Hạo giám sát.
Cuối cùng Bạch Dĩ Mạt không tình nguyện để Bạch Dĩ Hạo tha đi, Bạch Dĩ Mạt cảm thấy tất cả chuyện này chính là âm mưu, đúng vậy, tuyệt đối là âm mưu.
Sau khi Bạch Dĩ Mạt bị bắt đi, Bạch Thụy vừa thưởng thức trà ngon vừa nói chuyện với Hướng Nhu, cái vẻ cợt nhả thường ngày được thay vào vẻ trang nghiêm của một trưởng bối khiến người khác kính trọng.
"Tiểu Nhu, cháu quen Dĩ Mạt đã được bao nhiêu năm rồi nhỉ?" Trên mặt Bạch Thụy vẫn nở nụ cười, nhưng lại mơ hồ mang theo cảm giác đè nén.
Hướng Nhu trả lời: "Từ lúc mới quen đến nay đã hơn hai mươi năm ạ."
"Thế hai đứa qua lại bao lâu rồi?"
"Hơn một tháng ạ."
Bạch Thụy gật đầu, cầm chén trà tử sa lên nhấp một miếng rồi nói tiếp: "Hơn một tháng, ừ, cũng không tính là lâu ngày." Ông dừng lại rồi nói: "Nha đầu Dĩ Mạt là người vô tâm, rất giống mẹ nó, đều thẳng như ruột, không hiểu chuyện.Cho nên chú luôn hi vọng một nửa của nó luôn là người bình thường đơn giản, không có tâm địa gian giảo, toàn tâm toàn ý với nó, không phải là để đùa giỡn.
Lại nói đến hai đứa, phụ huynh hai bên từ nhỏ đã thấy hai đứa lớn lên cũng nhau, cảm thấy hai đứa cũng hiểu rõ đối phương, nhưng vấn đề là ở đây, vì sao lại cố ý đến giờ mới qua lại? Rốt cuộc là cháu đã chán với cái cảnh phồn hoa bên ngoài, muốn tìm một người hiểu rõ để kết hôn, hay là còn có nguyên nhân gì khác? Chú không biết bên nhà cháu nghĩ sao, nhưng theo ý bác là, hai đứa không hợp nhau."
Hướng Nhu biết Bạch Thụy khó lòng đồng ý, đêm hôm đó Hướng Thiên Hoa giữ hắn lại chính là để nói cho hắn biết, Bạch Thụy không phải là người dễ nói chuyện như mình tưởng, tuy nhìn ông ấy không thể nào quản nổi Bạch Dĩ Mạt, nhưng so với người khác thì ông ấy cũng rất quan tâm đến con gái, chỉ là cách giáo dục có hơi khác mà thôi.
Cho nên, tuy Hướng Thiên Hoa rất hài lòng cô con dâu là Bạch Dĩ Mạt, nhưng ông cũng không thể nhìn rõ ý của Bạch Thụy là như thế nào, chỉ có thể nhắc nhở Hướng Nhu, nếu muốn cùng với Bạch Dĩ Mạt, thì Bạch Thụy chính là điểm quyết định, nhìn qua tuy không có gì lạ nhưng lại chính là điểm mấu chốt không thể khinh thường.
"Chú Bạch, cháu biết chú để ý đến chuyện trước kia của cháu, nhưng ai mà không có quá khứ ạ, hơn nữa bây giờ cháu thật sự một lòng một dạ với Dĩ Mạt, không phải là kết hôn tạm bợ như chú nói, tính cách của cháu với Dĩ Mạt, tin rằng ai cũng sẽ không ép mình đi vào cuộc hôn nhân như vậy,quả thật chúng cháu mới qua lại không được bao lâu, nhưng thời gian cũng không thể nói lên tất cả, cháu hi vọng chú có thể tác thành, cháu thật sự nghiêm túc với DĨ Mạt."
"Hạnh phúc không phải là lời hứa miệng, mà là thực hiện cả đời, là ấn chứng của cả đời, có chút vấn đề này chú có thể nói thẳng chứ! Thứ nhất, kỳ thật chú luôn không đồng ý chuyện năm xưa xem Dĩ Mạt là cô dâu nhỏ của cháu, nhưng do cụ già hai bên cứ khư khư cố chấp, hôm đó với vai vế của bọn chú không có cách gì phản đối. Sau này, qua quan sát, chú cảm thấy hai đứa cũng chưa ổn định, cơ bản là hai đứa không có hưa hẹn gì. Thứ hai, cháu cũng đừng trách ông già này truyền thống, chung quy chú vẫn cho rằng, em gái đi trước anh trai thì không được tốt lắm, Dĩ Hạo ba mươi rồi, chú phải giải quyết vấn đề của nó trước, cho nên chuyện cháu lấy Dĩ Mạt, cứ để sau đã!"
Nghe thấy thế, Hướng Nhu cảm thấy có phần không nắm vững được, hắn vô cùng thành khẩn nhìn Bạch Thụy, trịnh trọng nói với ông: "Chú Bạch, cháu biết chú để ý đến tính cách không đủ chững chạc của cháu, nhưng vì Dĩ Mạt cháu sẽ cố gắng để mình có thể trở thành vững vàng mà đảm đương, cháu đã hứa hẹn với cô ấy, thì sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc, cháu không hi vọng chú phản đối lý do của chúng cháu. Nói lại, nếu như Bạch Dĩ Hạo không lấy vợ, thì Dĩ Mạt phải theo anh mình không lấy chồng sao? Điều này không thể nói được!"
Bạch Thụy đứng dậy, đi đến cửa sổ, liếc nhìn Bạch Dĩ Mạt lưới lầu, ngoắc tay ý bảo Hướng Nhu lại gần, ông chỉ vào dưới lầu, buột miệng nói: "Cháu thích nó ở điểm gì?"
Hướng Nhu trông thấy dưới ánh đèn mờ nhạt bên dưới, Bạch Dĩ Mạt đang còn chạy bộ, bỗng mỉm cười: "Thích toàn bộ khuyết điểm và ưu điểm của cô ấy, thích cái vẻ ương ngạnh của cô ấy, là người không tim không phổi, quay loa xong chuyện, năng lực tự lo kém, không biết kính già yêu trẻ, không thể chăm sóc người khác, vân vân, nhưng cô ấy có một trái tim lương thiện, có một lòng nhiệt tình hăng say, có một trái tim giàu chính nghĩa và đầy thông cảm, đối với bạn bè và người nhà thì chuyện gì cũng có thể làm..."
"Xem ra cháu rất hiểu nó." Bạch Thụy thở dài.
"Vâng ạ, hiểu cô ấy thậm chí còn hơn hiểu mình."
Bạch Thụy xoay người vỗ vai Hướng Nhu, nói: "Đúng rồi, chú nhìn thấy nha đầu kia đeo nhẫn trên tay, cháu cầu hôn với nó rồi sao?"
"Vâng ạ."
"Nó cũng đồng ý rồi?" Câu hỏi này rõ là thừa.
"Vâng ạ."
Bạch Thụy lắc đầu, biểu hiện trên mặt khiến người ta không nhìn ra đó là có ý gì: "Hai đứa đều là những đứa trẻ bướng bỉnh, đặc biệt là Dĩ Mạt, chú càng phản đối thì nó lại càng đối đầu với chú. Cho nên, chú hi vọng cháu hãy nghĩ kĩ có thích hợp để kết hôn hay không, có thích hợp để sống với nhau hay không, chứ không phải chỉ là nhất thời xúc động để rồi mai sau hối hận."
"Chú Bạch, cháu..."
Bạch Thụy giơ tay lên, mặt nhìn thẳng Hướng Nhu, ngắt lời hắn: "Cả hai đứa đều còn trẻ, tương lai hẵng còn dài, toàn bộ lo lắng nãy giờ của chú không phải là vô căn cứ, hai đứa chỉ mới qua lại với nhau,chú không hi vọng đến cuối vì tính khí nóng nảy của cháu mà đi đến ly hôn, cũng không hi vọng hai đứa mang theo cái ý nghĩ chưa chín chắn đi vào cuộc sống hôn nhân.Cho nên, chú chỉ có thể nói, chờ đợi là biện pháp tốt nhất với hai đứa, đợi đến lúc cả hai đều có thể gánh vác được hai chữ trách nhiệm này, thì hãy đến nói chuyện lại với chú."
Hướng Nhu quay đầu nhìn người con gái hắn yêu ở dưới lầu, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, vì sao lại bắt bọn họ đợi nữa, đã đợi nhiều năm thế rồi, vẫn chưa đủ sao?"
Bạch Thụy nhìn theo ánh mắt của Hướng Nhu nhìn xuống, rồi nhìn đến Bạch Dĩ Hạo ngồi một bên, nói: "Thật ra Dĩ Hạo cũng rất quan tâm đến cô em gái này, cho nên cháu cũng phải nhận được sự đồng ý của nó, nếu không, cháu cũng biết tính tình tiểu tử này rất thẳng, đừng trách chú không nhắc nhở cháu, có một dạo chú cứ cho rằng nó có tình cảm với em mình."
Hướng Nhu nhìn Bạch Thụy lại trở về với cái dáng vẻ không đứng đắn trước kia, nhất thời cảm thấy bất lực, chú Bạch vừa rồi chính là ông sao? Có phải trong ông tồn tại hai người, mà người ta thường hay gọi là tâm thần phân liệt ấy.
++
Nội tâm Bạch Dĩ Mạt vô cùng hoảng loạn, cô cảm giác là ông Bạch cố ý đuổi cô đi, ông đã nói gì với Hướng Nhu rồi?"
Bạch Dĩ Mạt, mau chạy lại nghiêm túc đi." Bạch Dĩ Hạo ngồi một bên vòng hai tay trước ngực chằm chằm nhìn cô, giọng nói lạnh như băng lại dễ nghe cứ quanh quẩn nơi con đường nhỏ không người qua lại.
Bạch Dĩ Mạt thật sự là không thở ra hơi nổi,sau đó chạy đến bên cạnh Bạch Dĩ Hạo, không thèm để ý đến đối phương đang phóng ánh mắt lạnh thấu xương sang mình, ngồi phịch xuống ghế không chịu đứng dậy.
"Trời ơi, mệt chết tôi đi được."
Bạch Dĩ Hạo chỉ tay vào con đường, nói với Bạch Dĩ Mạt: "Dừng lại là có ý gì hả? Mau chạy tiếp cho anh."
"Anh cứ giết em đi, thật sự em không chạy nổi nữa rồi." Dù cái chết đến gần Bạch Dĩ Mạt cũng không chịu chạy.
Bạch Dĩ Hạo hừ nhẹ một tiếng, không trả lời Bạch Dĩ Mạt.
Bạch Dĩ Mạt nghỉ lấy hơi rồi sau đó nhìn sang Bạch Dĩ Hạo hỏi: "Anh hai, anh nói xem hôm nay ông già có phải hơi bị bất thường không."
"Lúc nào ông ấy cũng bất thường cả."
Bạch Dĩ Mạt xán lại gần Bạch Dĩ Hạo, sau đó nghĩ ngợi: "Anh không phát hiện ra là ông Bạch cố ý đuổi em xuống sao?"
Khóe miệng Bạch Dĩ Hạo nhếch lên thành một độ cong, rồi xoay đầu lại nhìn Bạch Dĩ Mạt, nói: "Nếu không thì em cảm thấy là gì?"
"Đúng thật à!" Suýt nữa Bạch Dĩ Mạt nhảy dựng lên, ánh mắt mở thật to.
Một tay Bạch Dĩ Hạo ấn người Bạch Dĩ Mạt xuống để cô không làm bậy, tiếp đó nói với cô: "Em nghĩ là bố không quan tâm đến em sao? Ông già chỉ thích giả vờ hồ đồ thôi, em cảm thấy từ nhỏ đến lớn dù có làm bậy bố cũng không quan tâm phải không, chẳng qua là vì ông tin em có thể tự mình xử lý tốt mọi việc mình gây ra, là ông đang rèn luyện em. Còn bây giờ, nhìn bên ngoài trông bố thật như không để tâm, nhưng thật ra so với ai khác ông cũng lo lắng như họ thôi. Là ông đang lo cho hạnh phúc của em, lo cho tương lai của em."
"Thế bố sẽ không vì thế mà gây khó khăn cho Hướng Nhu chứ? Sẽ phản đối hay không đây?" Rõ ràng thốt ra lời này Bạch Dĩ Mạt đã không hô hấp đủ.
"Nhất định là sẽ làm khó rồi, ý của bố thế nào anh không rõ, nhưng mà với anh mà nói thì, anh rất phản đối."
Bạch Dĩ Mạt cau mày nhìn chằm chằm vào Bạch Dĩ Hạo: "Bạch Dĩ Hạo, anh không cần phải dạy em."
Đột nhiên Bạch Dĩ Hạo cười nhạo một tiếng, nói: "Bản thân anh rất hiểu chuyện nửa đường này, nên mới càng thêm phản đối, cơ bản là Hướng Nhu không hiểu cái gì gọi là trách nhiệm, cái gì gọi là cả đời."
Bạch Dĩ Mạt than thở: "Nói cứ như mình hiểu lắm ấy, chẳng phải anh cũng không tìm được người để nói chuyện cả đời sao."
"Em lặp lại lần nữa đi." Rõ ràng ngữ khí của Bạch Dĩ Hạo trầm xuống, sự uy hiếp lạnh như băng.
"Lời hay không nói hai lần, em không rảnh để cằn nhằn với em, em lên trước đây."
Nói xong Bạch Dĩ Mạt liền đứng dậy lên lầu, Bạch Dĩ Hạo liếc mắt nhìn lên cửa sổ, rồi sau đó cũng đi theo.
Giờ này phút này, cả bọn họ không ai nghĩ tới, Hướng Nhu đưa ra một quyết định cực kỳ to lớn – chính là nhanh chóng tìm vợ cho Bạch Dĩ Hạo.

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com