Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P26). Truyện ngôn tình... "Hắn vừa hôn cô, vừa nắm lấy tay phải của cô, đột nhiên trên tay có thứ gì đó lành lạnh chạm vào, Bạch Dĩ Mạt rời khỏi môi Hướng Nhu, giơ tay lên nhìn, trên ngón tay vô danh bỗng có một chiếc nhẫn..." Khám phá truyện ngôn tình - Trọn đời bên em ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P23)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P24)

tron-doi-ben-em-1.jpg

Truyện ngôn tình hay - Trọn đời bên em (P26)

Phần 39: Nhẫn tình yêu

Tuy Hướng Nhu là cậu ấm nhà giàu, nhưng trước đây hắn cũng có khiếm khuyết, khi đó hắn nghĩ cười nói với cô gái khác trước mặt cô gái thích mình, là có thể kích thích đối phương ghen lồng lộn.
Nhưng hắn lại tính sai với con thỏ Bạch Dĩ Mạt với những ý nghĩ khác người, cho nên mỗi lần Bạch Dĩ Mạt nhắc đến trang lịch sử chói lọi trước kia của Hướng Nhu thì trong lòng của hắn lại thấp thỏm, là không thích, sắc mặt hắn vô cùng bựa!
Nếu hắn sớm biết tâm tư Bạch Dĩ Mạt cũng giống hắn thì có đánh chết hắn cũng không liếc mắt với cô gái nào khác, nhất định hắn sẽ giống nam chính trong tiểu thuyết hay trong phim thần tượng, một lòng một dạ với thanh mai của mình.
Nhưng bọn họ không phải là nhân vật trong tiểu thuyết, cũng không phải là kim đồng ngọc nữ trong phim truyền hình, bọn họ có rất nhiều khuyết điểm, hai người họ không ai là hoàn mỹ cả.
Với Hướng Nhu hắn mà nói, có thể trong cái xã hội phức tạp lộn xộn này mà vẫn giữ được trạng thái tỉnh táo, không hề có cái gì gọi là không khống chế được với bất kỳ người phụ nữ nào, đây cũng là chuyện duy nhất mà nhiều năm qua hắn có thể cảm thấy thanh thản trước mặt Bạch Dĩ Mạt.
++
Hai người ăn xong lẩu, ra khỏi cửa tiệm, đi dọc theo con đường tiến đến cổng trường đại học A, vừa đi Bạch Dĩ Mạt vừa kể cho Hướng Nhu nghe chuyện năm đó trên con đường này cô đi ngang qua lại như cua ở đây.
Hướng Nhu kéo tay cô bỏ vào túi áo khoác mình, mỉm cười nhìn Bạch Dĩ Mạt khoa chân múa tay vui sướng, hết sức phấn khởi.
Đi tới trước cổng trường, Bạch Dĩ Mạt chỉ vào đó nói: "Đây là cổng phía nam, em ở đây đọc sách nhiều năm, anh đến một lần cũng chưa tới đâu! Không suy nghĩ gì cả."
Hướng Nhu vẫn giữ cái kiểu cười mê người kia, chợt có ba cô học sinh đi ngang qua, nhìn thấy hắn liền đỏ mặt rồi lặng lẽ chạy đi.
Còn hắn lại kéo Bạch Dĩ Mạt bước vào cổng, Bạch Dĩ Mạt đi theo hắn, hỏi: "Làm gì thế! Anh muốn thăm thú à! Tối rồi có gì hay đâu mà xem."
Hướng Nhu đáp lại lời ít ý nhiều: "Chọn hôm nào không bằng hôm nay."
Bạch Dĩ Mạt đành phải làm hướng dẫn viên bất đắc dĩ.
Trường đại học A vô cùng lớn, cô dẫn Hướng Nhu đi qua một con đường nhỏ, đi lên cây cầu Trạng Nguyên nổi tiếng, bắt đầu nói.
"E hèm, đây là cầu Trạng Nguyên, đây chỉ là lời đồn! Nhưng lời đồn như thế này, Trong thời nhà Thanh có một Trạng Nguyên khi đi thi đã đi qua cây cầu này, sau này khi đã trở thành Trạng Nguyên, khi hồi hương đã đứng trên cầu này nói khẽ mấy câu, chính là kia." Bạch Dĩ Mạt chỉ khối bia ở đầu cầu, sau đó nói tiếp: "Sau này sinh viên trước khi thi thì nhất định đến đây cúi lạy, trước kia em cũng đã từng làm chuyện này."
Hướng Nhu gõ lên đầu Bạch Dĩ Mạt, trêu đùa: "Nói em ngốc thật đúng là ngốc, tin cái gì không tin lại đi tin mấy thứ nhảm nhí này, mà em cũng không nhớ tốt nhỉ, trước kia không phải em đã từng kể với anh về cầu Trạng Nguyên rồi sao?"
Bạch Dĩ Mạt ngẩng đầu, trong mắt chứa sự hoang mang: "Hả? Em có kể với anh rồi sao? Sao em không có ấn tượng nhỉ."
"Bởi vì em là đồ ngốc."
"Còn anh là bị thần kinh!"
Hai người vừa đi vừa đấu đá nhau, bước qua cầu, đi dọc con đường đầy sỏi đá, đi đến một bụi cây nhỏ, vừa hay trông thấy một đôi tình nhân chưa về mà đang còn trao nhau yêu thương, Bạch Dĩ Mạt kéo Hướng Nhu đi khỏi đó, nhưng Hướng Nhu lại thích chơi xấu, cố ý nâng cao giọng hỏi: "Thế đây là chỗ nào?"
Bởi vì ban đêm xung quanh rất yên tĩnh, hơn nữa rất nhiều sinh viên đã về nghỉ, bỗng trong sân trường yên ắng lại vang lên một âm thanh tựa sấm rền, khiến hai người kia sợ đến mức còn chưa yêu nhau xong đã chạy trối chết, Bạch Dĩ Mạt vỗ vào Hướng Nhu, mắng hắn: "Anh toàn đi phá hư chuyện người khác à."
Hướng Nhu trưng ra bộ mặt vô tội: "Đâu có! Anh chỉ hỏi em đây là đâu, ai ngờ hai em kia lại nhát gan như vây."
Bạch Dĩ Mạt bị cái vẻ đó của hắn làm cho không nói được gì, rõ ràng là cố ý, lại còn giả vờ không liên quan đến mình.
"Được rồi, đây là thánh địa trong trường của bọn em, bọn em gọi nơi này là đào nguyên, nói trắng ra chính là chỗ để tỏ tình nói chuyện yêu đương, hơn nữa nghe nói tỏ tình ở trong này thường rất thành công, cho nên lúc nào cũng có thể bắt gặp trai gái ra vào ở đây."
Hướng Nhu không nói gì, chỉ trực tiếp kéo Bạch Dĩ Mạt đi vào, sau đó dừng lại ở con đường nhỏ bên trong, hắn ôm lấy Bạch Dĩ Mạt, đôi mắt hoa đào lay động, từng đợt sóng ùa đến nhìn cô: "Anh đã bỏ lỡ cái tuổi sinh viên yêu đến cuồng nhiệt với em, hôm nay ở đây sẽ bù đắp."
Nói xong cúi đầu hôn lên một Bạch Dĩ Mạt, hơi thở thản nhiên của Hướng Nhu xen giữa mùi hương thơm ngát của Bạch Dĩ Mạt, cùng với cơn gió lạnh đìu hiu ban đêm, có cảm giác nhẹ nhàng bay bổng.
Một nụ hôn dịu dàng và kéo dài tinh tế gắn trên môi cô, cô nhắm mắt hưởng thụ đón nhận nụ hôn của hắn, giống như giây phút này bọn họ là những con người ngây thơ trong những năm tháng xanh tươi của cuộc đời, lần đầu tiên được nếm trải dư vị ngọt ngào này.
Hắn vừa hôn cô, vừa nắm lấy tay phải của cô, đột nhiên trên tay có thứ gì đó lành lạnh chạm vào, Bạch Dĩ Mạt rời khỏi môi Hướng Nhu, giơ tay lên nhìn, trên ngón tay vô danh bỗng có một chiếc nhẫn.
Bạch Dĩ Mạt đưa đến trước mắt Hướng Nhu: "Là có ý gì?"
Hướng Nhu nhìn chiếc nhẫn không to không nhỏ trên ngón tay, rất bội phục nhãn lực của mình, rất vừa vặn.
Hắn kéo tay cô xuống, cười nói: "Không phải em đồng ý gả cho anh rồi sao? Quy trình này cũng phải làm cho hoàn tất! Cầu hôn mà thiếu nhẫn là không được."
Thời còn trẻ Bạch Dĩ Mạt từng mơ mộng qua chồng tương lai của mình sẽ cầu hôn mình như thế nào, rầm rộ ra sao, độc đáo ra sao, bất ngờ ra sao, lãng mạn thần bí ra sao, nào biết chuyện lại chỉ như thế, cầu hôn lại còn phân ra làm hai lần.
Cô khóc không ra nước mắt: "Đây là anh làm theo quy trình? Đừng quên thỏa thuận miệng giữa hai ta không có hiệu quả pháp luật, có lẽ lúc nào đó em sẽ thay đổi ý."
Hướng Nhu dí sát mặt mình vào Bạch Dĩ Mạt, hơi thở của họ quấn lấy nhau, hắn thấp giọng mê hoặc: "Em đã đồng ý thì không được đổi ý!"
Bạch Dĩ Mạt nhớ lại hôm ở trong bệnh viện hình như mình đã đồng ý như vậy, mặc dù hôm đó không có nhẫn cầu hôn nhưng thật sự làm cô cảm động, tuy rất bình thường, nhưng lại bất ngờ.
Quên đi, ai bảo mình thích hắn ta làm gì, chi tiết nhỏ này không cần phải so đo.
"Được, bây giờ là thời kỳ khảo sát của em với anh, trước khi bị anh cuỗm đi!" Bạch Dĩ Mạt giơ tay lên hơu hơu.
Khóe miệng Hướng Nhu cong lên vẽ thành một nụ cười thoải mái, đặt tay Bạch Dĩ Mạt buộc vòng quanh eo mình, Bạch Dĩ Mạt của hắn luôn là người bất nhất: "Để đó hôm nào rảnh, chúng ta đi đăng ký kết hôn!"
Hai mắt Bạch Dĩ Mạt bỗng dưng mở to, nghĩ thầm hai người trong nhà còn chưa giải quyết xong, vậy mà đã đi nhận giấy đăng ký, quá nhanh rồi!
"Đợi chúng ta nói rõ với người trong nhà rồi hẵng tính sau!" Bạch Dĩ Mạt tưởng tượng cảnh đem giấy chứng nhận kết hôn đến trước mặt ông Bạch và ông anh, sau đó nhìn hai người họ dàn dần làm mặt lạnh thì có chút hoảng sợ.
Hướng Nhu véo mũi Bạch Dĩ Mạt: "Sáng mai theo anh về nhà."
"Không đâu." Bạch Dĩ Mạt từ chối, thử nghĩ lại đi, tính cho cẩn thận thì hai người họ qua lại mới bao lâu chứ! Quả thật không cần đồng ý lời cầu hôn của hắn sớm như thế.
"Cái này em không có quyền từ chối." Hướng Nhu không cần thương lượng với cô, nói xong buông cô ra rồi đi ra ngoài.
Bạch Dĩ Mạt nhanh chóng đuổi theo: "Đã bảo không đi là không đi, ngày mai em còn đi làm, làm sao có thời gian?"
"Nàng dâu xấu sợ gặp bố mẹ chồng sao?"
"Ai xấu hả! Có anh xấu ấy." Cả nhà anh đều xấu...
Hãy tha thứ cho vốn từ nghèo nàn của Bạch đại luật sư...
++
Ngày hôm sau Bạch Dĩ Mạt hừng hực đi làm, tối hôm qua sau khi về nhà cô chơi xấu không cho Hướng Nhu, nhanh như vậy phải đi gặp bố mẹ với ông nội hắn, thật sự cô cảm thấy sợ, ai bảo trước kia cô vỗ ngực nói trước người nhà hắn là không đời nào làm con dấu nhà họ Hướng, bây giờ không phải miệng mình giết mình sao?
Thế là không đợi Hướng Nhu nói tốt xấu gì, dù sao cô cũng đã hạ quyết tâm, mặc kệ Hướng Nhu cưỡng bức đe dọa như thế nào, không đi là không đi.
Còn vài ngày nữa là đến giao thừa, văn phòng luật sư của họ chuẩn bị nghỉ, cho nên gần đây đều cố làm cho xong mấy việc vụn vặt.
Bạch Dĩ Mạt ở trong văn phòng Quý Phi Dương oán hận, lít rít như con sẻ, cũng may Quý Phi Dương người ta có tu dưỡng lại điềm đạm, im lặng vừa làm việc vừa nhìn người nào đó ngồi đối diện biểu diễn kỹ năng mưa phùn nước bọt đã thất truyền.
"Anh nói gì đi chứ! Em nói hơn cả nửa ngày, còn anh không ừ thì cũng à, không đổi sang chữ khác được sao?" Bạch Dĩ Mạt còn đang say sưa nói, anh thì hay rồi, chỉ nói có một chữ, dù có tích chữ như vàng cũng không có qua loa như thế.
Quý Phi Dương ngẩng đầu nhìn Bạch Dĩ Mạt, cười nói: "Không phải cô đang thổ lộ hạnh phúc với đau thương của cô đó sao, sao anh lại có thể phá rối cô chứ."
Bạch Dĩ Mạt trợn mắt với anh, người này sao cũng là cái vẻ trời có sập cũng đắp chăn ngủ thế này.
"Anh là bạn tốt của anh em, nói giùm vài lời tốt thôi!"
Quý Phi Dương làm vẻ mặt như muốn nói sai rồi: "Tính của anh cô thế nào cô còn không biết sao, nếu cậu ta đã không thích thì mặc cho ai nói gì cũng không lọt. Không đúng! Không phải cô nói anh cô đã chịu rồi à? Vậy cô còn lo lắng cái gì?"
"Mặc kệ, dù thế nào thì có anh vẫn hơn, anh hai em vẫn như thế!" Quý Phi Dương là một người rất có bản lĩnh,hơn nữa cùng với Bạch Dĩ Hạo lại có bản lĩnh vô cùng khác thường, chỉ cần anh đồng ý thì khả năng còn sống là cao hơn.
Quý Phi Dương dù bận tối mắt nhưng vẫn thong thả nhìn Bạch Dĩ Mạt đánh giát: "Chậc chậc, sao anh cảm thấy nha đầu cô mới yêu đã thay đổi rồi nhỉ, trước kia cô đâu có yếu nhát như thế, vậy mà từ khi thích cậu ta thì..."
Bạch Dĩ Mạt không chút do dự gật đầu, thích, đương nhiên thích, từ lúc còn nhỏ cho đến bây giờ đều thích như vậy rồi, trước kia thích, bây giờ thích, tương lai cũng thế.
Cuối cùng Quý Phi Dương bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nói ra một câu kết thúc chuyện: "Bất kể là như thế nào, hôn nhân không phải chỉ là chuyện của riêng hai đứa, mà còn là chuyện của nhà hai đứa, cho nên nhất định phải xử lý tốt, nếu không cuối cùng người chịu đau đớn là hai đứa."
Anh cũng biết, hai người yêu chết đi sống lại, chim bước đậm tình, nếu về gặp người nhà bị phản đối, cuối cùng cũng sẽ có một bên thỏa hiệp và vất bỏ.
Lúc anh còn trẻ chẳng phải cũng vì vậy mà bị cô người yêu đá sao? Bất kể là có muốn hay không, thì vất bỏ là vất bỏ, không có giải thích.
Cho nên, tình yêu như phải trải qua một sự thử thách nào đó,đối với Bạch Dĩ Mạt anh chỉ có thể im lặng mà tặng cô bốn chữ – tự lo cho tốt.
++
Đến lúc tan tầm Bạch Dĩ Mạt vẫn không nhận được điện thoại của Hướng Nhu, trong lòng cảm thấy may mắn vì Hướng Nhu thật sự nghe lời cô, tối qua nhõng nhẽo có cứng rắn có, vừa đấm vừa xoa vẫn không có hiệu quả.
Cô dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị ra khỏi văn phòng, thuận tiện mua mấy món mà hắn thích, tối về nấu cho hắn, xem như là phần thưởng cho sự biết điều của hắn.
Vừa đi xuống dưới tầng nhà thì một chiếc xe đỗ kịt lại trước mặt cô, là chiếc xe cao cấp màu đen, cửa kính chậm rãi mở xuống, đập vào mắt là khuôn mặt vừa quen lại vừa lạ.
"Hàn Thượng Phong?" Đúng thế, chính là Hàn Thượng Phong trước kia say rượu cố chấp đòi hôn cô, nhưng lại bị cô bẻ tay, cô chắc chắn cuộc gặp này không phải tình cờ.
"Bạch Dĩ Mạt, có thời gian nói chuyện không?" Hàn Thượng Phong vẫn với giọng điệu dịu dàng như trước, khiêm tốn nhã nhặn có phép tắc.
Những chuyện cô làm với hắn ta lúc đó, cô tự coi là mình đã có chút quá khích, hơn nữa hắn ta lại là niên đệ của Quý Phi Dương, cũng nên để cho người ta có sĩ diện.
"Có chuyện gì?" Bạch Dĩ Mạt hỏi.
Hàn Thượng Phong chỉ mỉm cười, sau đó lái xe đi đến mở cửa ra, Hàn Thượng Phong xòe tay ra, nói với Bạch Dĩ Mạt: "Lên xe rồi nói sau, được không?"
Bạch Dĩ Mạt nhìn hắn, rồi lại nhìn vào trong xe, nghĩ xem hắn ta muốn nói gì? Sau đó khẽ gật đầu, cúi đầu xuống, chân nhấc lên, chui vào trong xe.

tron-doi-ben-em-6.jpg

Phần 40: Trong một ngày

Trong một hội sở kiểu Nhật, Bạch Dĩ Mạt chăm chú nhìn vào màn hình Ipad trên tay, ngón tay bất chợt di động.
Khoảng một lát sau, cô ngẩng đầu, con ngươi trong suốt nhìn người đối diện, nói: "Thật ra công ty các anh cũng có cố vấn pháp luật, sao lại đến tìm tôi?"
Hàn Thượng Phong nhấp một miếng trà, chậm rãi nói: "Nếu tôi không nhớ nhầm, thì hình như cô đã từng nói ở đâu đó về cuộc sống khốn khổ của trẻ em vùng núi như thế nào, thấy cô rất hiểu rõ hoàn cạnh của những đứa bé đó với người nhà chúng, nói thật Trung Quốc có rất nhiều vùng núi rớt lại phía sau cần có một cơ hội, nếu công ty của chúng tôi hợp tác với địa phương để thành lập một đơn vị từ thiện, tôi nghĩ chức cố vấn pháp luật này không phải cô thì không được."
Đúng vậy, Bạch Dĩ Mạt từng một mình đi lên núi, cũng tận mắt nhìn thấy trình độ lạc hậu ở đó, không thể dùng ngôn ngữ để hình dung được, đực biệt tụi nhỏ vì phải đến trường, ngày nào cũng cần trèo đèo lội suối, đi qua những vùng đất bùn, mới có thể đến được trường học rách nát chỉ có một giáo viên, trông thấy những đứa trẻ ở trên lớp cầm cuốn sách giáo khoa đã mốc meo nhưng vẫn đọc to một cách say sưa, cô thật sự bị tinh thần của các em làm cho xúc động.
Sau khi trở về, vẫn không biết làm thế nào để cho xã hội này hiểu được chúng ta đang có cuộc sống hạnh phúc như thế nào, và những con người lớn lên như chúng ta lại có hoàn cảnh khó khăn gian khổ không ngờ được đến ra sa, cho nên cô đã viết một bài viết "Chúng tôi xúc động, giúp đỡ các em", bài viết kể lại những gì cô thấy được lúc ở đó.
Sau đó, quả thật có khiến cho một ít người hưởng ứng, cũng có một nhóm nhỏ quyên góp giúp, nhưng dù sao thì Trung Quốc cũng có rất nhiều nơi lạc hậu nhưng không được coi trọng như thế, cứ giúp và đồng cảm cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, cũng không phải là chuyện của một mình hay một vài người, muốn kêu gọi mọi người là được.
"Dĩ Mạt?" Hàn Thượng Phong thấy Bạch Dĩ Mạt dường như đang nghĩ ngợi gì đó.
"Tôi chỉ là một luật sư, nhiều nhất tôi cũng chỉ có thể đề cập đến một ít chuyện pháp luật, gia nhập hay là thôi đi!" Bạch Dĩ Mạt tỉnh lại từ trong trầm tư.
"Có phải cô vẫn còn để bụng chuyện lúc trước tôi làm với cô không, nếu như đúng thế, thì tôi trịnh trọng giải thích, nhưng tôi hi vọng cô có thể công tư rõ ràng, chức vị cố vấn này tôi rất hi vọng cô có thể đảm nhiệm."
Bạch Dĩ Mạt nghĩ ngợi, bản thân chỉ muốn đơn giản làm tốt công việc luật sư của cô, từ trước đến nay không gia nhập vào bất cứ xí nghiệp công ty nào, nếu muốn gia nhập thì đã sớm vào công ty của Bạch Dĩ Hạo hay công ty của Hướng Nhu rồi.
Cô nói: "Chuyện kia tôi đã quên rồi, tôi chỉ không muốn bị ràng buộc, một hoạt động từ thiện lớn như thế này, tôi đảm đương không nổi, tôi cảm thấy người anh cần là cả một đoàn luật sư hùng mạnh chứ không phải mình tôi, xin lỗi, tôi không thể giúp được anh."
"Tôi hi vọng cô có thể cân nhắc lại." Hàn Thượng Phong có cảm giác nói không ra lời, cảm giác này dường như có ẩn chứa điều khó nói gì đó.
Bạch Dĩ Mạt cầm tách cà phê lên hớp, ai ngờ viên kim cương chói mắt trên tay lại khiến mắt Hàn Thượng Phong lóe sáng.
Hàn Thượng Phong chỉ vào ngón tay cô, hỏi: "Xem ra cô không đồng ý là bởi vì chuyện tốt gần đây sao?"
Bạch Dĩ Mạt nghe thế thì suýt nữa chết sặc: "Không phải nguyên nhân này."
Trong con ngươi Hàn Thượng Phong lóe lên một tia khác thường, sau đó khôi phục lại như thường: "Cho dù là gì thì tôi cũng muốn chúc mừng cô, cũng không biết là ai có diễm phúc lấy được cô."
Bạch Dĩ Mạt xấu hổ: "Ngại quá, như vậy đi, nếu có cái gì tôi giúp được, tôi nhất định sẽ cung cấp miễn phí ý kiến chuyên ngành."
Hàn Thượng Phong nhìn Bạch Dĩ Mạt nhất quyết từ chối, tuy hắn không gặp Bạch Dĩ Mạt nhiều, cũng không phải rất hiểu cô, nhưng hắn biết Bạch Dĩ Mạt là người nhất ngôn cử đỉnh, cô làm bất cứ chuyện gì thì điều kiện đầu tiên chính là tự nguyện, không ai ép được cô.
"Vậy thì tôi không miễn cưỡng cô nữa."
Đúng lúc này, điện thoại của Bạch Dĩ Mạt vang lên, quả nhiên là của Hướng Nhu, cô tỏ ý với Hàn Thượng Phong một cái, sau đó tránh đi nghe điện thoại, Hàn Thượng Phong nhìn theo bóng lưng Bạch Dĩ Mạt, tâm tư nghĩ ngợi trăm nẻo.
Bạch Dĩ Mạt còn chưa kịp alo thì bên kia đã nói chuyện: "Em đang ở đâu đấy, nhân dân cả nước đang chờ em."
Bạch Dĩ Mạt thật sự là không hiểu gì: "Người dân nước nào chờ em cơ, nói cái gì thế?"
"Bạch Dĩ Mạt, không phải em đã quên hôm nay đến nhà anh ăn cơm đấy chứ?"
"Em đồng ý anh hồi nào?" Càng nói càng hồ đồ.
"Tối hôm qua! Lúc em sắp ngủ ấy, anh nói về ăn với nhà anh, em đã bảo được mà!"
"Em có nói đâu? Em cũng không nghe thấy anh nói gì cả. Làm sao anh có thể chơi xấu như thế chứ?"
Lúc này Hướng Nhu không muốn nghiên cứu cùng cô cái vấn đề này, thế là đành phải nói với cô: "Thôi quên đi, em mau sang đây đi, mọi người đã đến rồi, em không biết xấu hổ mà bắt trưởng bối chờ em đấy chứ?"
Bạch Dĩ Mạt hét lên với hắn: "Hướng Nhu chết tiệt, anh dám tiền trảm hậu tấu, em chưa chuẩn bị kỹ."
"Người đến là được rồi, chuẩn bị cái gì chứ? Ở Trần Uyển, nhanh lên." Nói xong không đợi Bạch Dĩ Mạt từ chối hay không, trực tiếp gác điện thoại.
Bạch Dĩ Mạt nhìn điện thoại mà không biết nói gì, xem ra là phúc thì không phải là họa, mà đã là họa thì e rằng khó tránh.
Quay về chỗ ngồi, cô nói với Hàn Thượng Phong có việc phải đi trước, Hàn Thượng Phong bảo tiễn cô nhưng cô từ chối khéo, để người này tiễn về rất dễ xảy ra tình huống JQ, tạo nên hiểu lầm không đáng có, vẫn là không nên.
Hàn Thượng Phong cũng ép cô, chỉ nói cô lên đường cẩn thận rồi nhìn cô rời xa.
Bạch Dĩ Mạt đi không được bao lâu thì ngồi đối diện với Hàn Thượng Phong là một người phụ nữ đội mũ che nửa mặt, cô ta cầm máy ảnh trong tay đưa cho Hàn Thượng Phong, nói một cách lẳng lơ: "Anh rất ăn ảnh đấy!"
Mặt Hàn Thượng Phong không chút thay đổi nhìn mình và Bạch Dĩ Mạt trong máy ảnh, lạnh lùng nói: "Tôi đã sớm nói rồi, Bạch Dĩ Mạt sẽ không đồng ý."
Người phụ nữ đưa những ngón tay nhẹ nhàng gõ lách cách lên mặt bàn đá cẩm thạch: "Hàn Thượng Phong, anh đúng thật là vô dụng."
Sự lạnh lùng trong mắt Hàn Thượng Phong đã biến thành ngọn lửa hừng hực, hắn cố nhịn cơn phẫn nộ sắp bùng nổ quát lên với người phụ nữ: "Có bản lĩnh thì cô tự mình ra tay đi, một lũ điên các người, không bức chết dược người khác thì các người không chịu bỏ qua đúng không!"
Người phụ nữ cười phá lên, dường như tự nói với mình: "Anh đừng quên, anh cũng là một trong số đó, mạng của chúng ta bây giờ không đến lượt mình làm chủ, không phải sao? Hàn thiếu gia!" Nói xong cô ta lấy lại chiếc máy ảnh trong tay Hàn Thượng Phong, đứng dậy rời đi...
++
Bạch Dĩ Mạt đi vào Trần Uyển thì bắt gặp chú Trần, cô mỉm cười bước đến chào hỏi với ông.
"Chú Trần, sao hôm nay chú lại ở đây?"
Bố của Trần Bình với ông nội Hướng Nhu, ông nội Bạch Dĩ Mạt là chiến hữu, cho nên cũng coi như là mấy đời thân nhau, từ nhỏ đã nhìn Hướng Nhu và Bạch Dĩ Mạt lớn lên, theo như mật thám thì ông biết được hai đứa trẻ này đang yêu nhau, kết quả là hôm nay tự mình đến trấn thủ.
"Nha đầu cháu ấy, chuyện tốt với Hướng Nhu đã gần rồi còn che che đậy đậy, không ngoan tí nào." Trần Bình làm vẻ mặt ra quần ồ ạt.
Bạch Dĩ Mạt bật cười, giải thích: "Chú đừng nghe Hướng Nhu nói bậy, chúng cháu mới qua lại không bao lâu, cái gì mà chuyện tốt gần đến chứ? Bát tự còn chưa xem mà?"
"Bạch Dĩ Mạt, em không lấy chồng thì anh gả cho ai?" Cách đó không xa truyền đến âm thanh đã quá quen thuộc.
Hướng Nhu bước đến gần Bạch Dĩ Mạt, đôi mắt hoa đào trừng to: "Bạch tiểu thu thật đúng là quý nhân bận việc! Còn phải đợi đến ba giục bốn mời mới tới."
Bạch Dĩ Mạt trừng mắt lại, không chịu yếu thế: "Hướng Nhu, em điên rồi nên mới tin anh, dám lừa em hả."
Trần Bình nhìn thấy hai đứa trẻ lại bắt đầu thì không khỏi buồn cười trêu chọc: "Chú cũng rất bực, hai đứa như nước với lửa sao lại dung hòa được với nhau nhỉ?"
"Chú Trần."
"Chú Trần."
Hai người quay đầu lại, dị khẩu đồng thanh nói.
Trần Bình cố ý che miệng ho, nói: "Hai đứa đừng có ở đây mà chống đỡ nữa, để làm gì chứ."
Thốt ra lời này xong, bây giờ Hướng Nhu mới nhớ mình là ra bắt người đi vào, sao lại đứng đây gây nhau rồi? Kết quả là, hắn kéo tay Bạch Dĩ Mạt đi vào trong phòng.
Đi đến trước cửa, Bạch Dĩ Mạt dừng lại, sống chết không chịu vào, giận cái gì chứ, to gan cũng không dám:"Phải vào thật sao! Cái đó, em căng thẳng quá."
Hướng Nhu nắm chặt tay Bạch Dĩ Mạt, cười: "Cũng không phải hổ báo gì, em căng thẳng làm gì? cứ giống như bình thường thôi, đừng nói nhiều nữa, đi thôi."
Hướng Nhu nói xong liền đưa tay đẩy cửa ra, lại bị Bạch Dĩ Mạt kéo lui: "Đợi lát nữa đợi lát nữa, để em bình phục lại đã."
Nói xong còn bắt đầu hít thở sâu, thấy Hướng Nhu muốn cười lại không dám cười to, diễn cảm này của Bạch Dĩ Mạt như là đang đóng kịch vậy, bình thường không phải đều diễu võ dương oai như hổ sao, lúc này sao lại như mèo bệnh rồi?"
"Người vợ xấu cuối cùng cũng phải gặp bố mẹ chồng thôi." Hướng Nhu nói.
Ngay lúc hai người còn đang giằng co thì cửa mở ra từ bên trong, người mở cửa là Giản Quân Phàm, anh nhìn Bạch Dĩ Mạt có chút sửng sốt, sau đó lập tức khôi phục vẻ mặt tươi cười: "Thì ra Hướng Nhu nói hẹn người rất quan trọng chính là em?"
Bạch Dĩ Mạt nhìn mấy người ngồi quanh trên ghế thì trợn tròn mắt, ai nói cho cô biết là chỉ có mấy người, nhưng sao mở mắt nhìn ít nhất cũng phải lên đến mười mấy người là sao! Đây chính là tám dì bảy cô trong truyền thuyết ư?
Cô quay đầu trợn mắt với Hướng Nhu, nhưng Hướng Nhu lại như không phát hiện, chỉ cười với Giản Quân Phàm: "Anh họ, chắn đường rồi."
Lúc này Giản Quân Phàm mới ý thức được quả thật mình đã chắn đường đi, sau đó bước sang một bên, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối cứ dính lấy trên người Bạch Dĩ Mạt.
Hướng Nhu kéo Bạch Dĩ Mạt đi vào bên trong, Bạch Dĩ Mạt rất không tình nguyện đi theo sau hắn, cả đám người vốn đang xôn xao trong nháy mắt im lặng nhìn hai người, sau đó chợt nghe thấy một vài âm thanh khác nhau.
"Ồ, tôi còn nói vì sao hôm nay Tiểu Nhu lại tốt bụng mời cơm mọi người, thì ra là công khai chuyện tình cảm hả?"
"Khách quý chính là Dĩ Mạt sao!"
"Tiểu tử, cuối cùng cũng lừa được Dĩ Mạt của chúng ta về rồi hả?"
Trên mặt ông Hướng phải nói là cười rất rạng rỡ, ông đi đến trước mặt hai người, cúi đầu nhìn mười ngón tay đan xen nhau, vỗ vào vai Hướng Nhu nói: "Quả nhiên là cháu trai nhà họ Hướng chúng ta, cuối cùng cũng không làm mất mặt ông, đã đem về cô cháu dâu này cho ông."
Hướng Nhu vẻ mặt tự mãn: "Dĩ nhiên, cho dù ông có bắn chết cháu ông!"
Ông Hướng lườm Hướng Nhu: "Tên tiểu tử thúi này."
"Ông nội." Bạch Dĩ Mạt dịu dàng gọi một tiếng.
Ông Hướng vừa nghe thì rất thoải mái, vội vàng kéo Bạch Dĩ Mạt đến nhìn trái nhìn phải một phen: "Đã nhiều nằm rồi, cuối cùng cũng chịu gọi lão già này một tiếng ông nội."
Bạch Dĩ Mạt quả thật không nói được gì với ông già trẻ con này, đều là tham gia quân ngũ có nề nếp, sao vị thủ trưởng này lại hoạt bát như vậy?
"Dĩ Mạt, nào, lại đây ngồi." Nhìn sang, là một người phụ nữ trung niên rất đẹp, sự dịu dàng không làm mất khí chất mà ở tuổi này nhẽ ra bà phải có, người này chính là mẹ của Hướng Nhu, Giản Na.
Bạch Dĩ Mạt bị mẹ Hướng nhìn đến cả người không được tự nhiên, sau đó nhìn Hướng Nhu ngồi một bên, trong mắt phát ra tín hiệu cầu cứu.
Hướng Nhu đương nhiên biết ý trong đó, sau đó giả vờ ho một tiếng, nói: "Mẹ, đây là Bạch Dĩ Mạt, sao lại làm như không quen biết thế?"
Mẹ Hướng nhìn sang Hướng Nhu, nói: "Sao có thể giống nhau được, trước đây nhiều nhất cũng chỉ là cháu gái lớn bây giờ đã là con dâu rồi."
Bạch Dĩ Mạt cười mất tự nhiên, nếu bà không nói thì cũng có thể sẽ bị quái nhân trong phòng này nhìn đến phát điên lên.
"Bác gái, không phải bây giờ con cũng là cháu gái lớn của bác sao? Có gì khác nhau đâu!"
"Được được được, con nói cái gì thì chính là cái đó."
Hướng Thiên Hoa ngồi bên kia từ nãy đến giờ không nói một lời cũng mở miệng: "Được rồi được rồi, mọi người đã đến đông đủ, ngồi vào chỗ nào."
Cả đám người đứng dậy đi đến bàn ăn, Bạch Dĩ Mạt cố ý đi sau giật giật Hướng Nhu, trợn mắt với hắn: "Có phải anh tính thông báo với đài truyền hình trung ương em với anh qua lại ư?"
Hướng Nhu ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Bạch Dĩ Mạt, vẻ mặt tùy em sao cũng được: "Dù sao thì cũng chỉ là một buổi gặp gỡ, đến lúc nào đó cũng phải gặp hết, không bằng gặp một lần cho xong, khỏi phải gây sức ép, xem đi, anh đối với em rất tốt."
Bạch Dĩ Mạt cấu vào lưng Hướng Nhu: "Tối nay đừng hòng có lên giường em, tự giác quỳ lên bàn điểu khiển đi!"
"Vợ ơi, em cũng quá ác độc đấy!"
Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt cong lên: "Cho anh biết cái gì gọi là sau đuôi ong vàng có kim, độc nhất chính là lòng dạ đàn bà."
Mẹ Hướng thấy hai người còn đang ở đằng kia thì vội kêu: "Hai đứa còn đứng đó làm gì, mau đến đây."
"Vâng!"
"Vâng ạ!"

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com