Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P23). Truyện ngôn tình... "Bạch Dĩ Mạt bị Hướng Nhu khiêu khích, cả người giống như bị con gì đó cắn vậy, tê tê dại dại lại khó chịu, cô đặt hai tay lên vai Hướng Nhu, Hướng Nhu ngẩng đầu ngắm nhìn người trong mộng trước mặt, hắn yêu chết đi được cái dáng vẻ thẹn thùng này của cô..." Khám phá truyện ngôn tình - Trọn đời bên em ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P21)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P22)

tron-doi-ben-em-2.jpg

Truyện ngôn tình hay - Trọn đời bên em (P23)

Phần 33: Lần thứ ba ngủ chung

Cả đời này Hướng Nhu là một đứa con cưng ăn trên ngồi trước, từ lúc lọt lòng chưa bao giờ gặp chuyện thất bại, người có thể làm hắn thất bại chỉ có Bạch Dĩ Mạt, ước chừng đã để cho hắn chịu thua hơn hai mươi năm nay rồi.
Gia cảnh nhà hắn ưu tú, hình tượng vượt trội,tính cách ôn hòa, IQ cực cao, EQ vượt bậc.Một người đàn ông vĩ đại không ai có thể bỏ qua như vậy, lại nhiều lần chịu thua dưới miệng lưỡi sắc nhọn của Bạch Dĩ Mạt, để cho vân đạm phong khinh, nhưng hắn lại cứ cố tình vì cô nên chịu thất bại thảm hại, cả đời này đều nhận thua dưới cô!
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Hướng Nhu hắn đã sớm nhận ra điều đó, cho nên từ nhỏ đến lớn chỉ có Bạch Dĩ Mạt, cũng chỉ có thể là Bạch Dĩ Mạt cô...
Hồi nhỏ Bạch Dĩ Mạt và Hướng Nhu hay bất hòa, thật ra cô cũng không biết vì sao lại cậu bé gặp ai cũng tươi cười kia lại luôn đối đầu với cô, cho dù là ghét một người cũng không cần thể hiện rõ ràng như vậy chứ!
Sau này dần dần lớn lên dường như cô đã rõ nguyên nhân vấn đề, thì ra cô là cháu dâu mà ông nội đã chỉ định, có lẽ Hướng Nhu nhằm vào cô chắc là do nguyên nhân đó?
Cho nên, cô thẳng thắn với Hướng Nhu, nói cho hắn biết cả đời này dù thế nào cũng sẽ không thích hắn, cho nên hắn không cần phải để tâm đến ý nghĩ của bậc phụ huynh làm gì, thậm chí cô còn bằng lòng cùng hắn đối kháng lại với những người lớn đó.
Sau nữa sau nữa, bọn họ vô cùng hiểu nhau, ăn ý lẫn nhau, trong mắt người ngoài lại là một đôi hoàn mỹ biết bao, nhưng cô cũng biết mỹ nữ bên cạnh Hướng Nhu chưa bao giờ thiếu, còn cô cũng sẽ không mơ mộng một người từ nhỏ đã ghét cô lại thích cô. Cho dù là sau đó hắn xem cô làm em gái mà cưng chiều, cô cũng hiểu rõ bọn họ là bạn tốt hiểu đối phương nhất, là chiến hữu thân mật không ai chia rẽ được.
Còn bây giờ, cô mới có thể rõ ràng, hắn không phải là bách độc bách xâm, còn cô cũng không phải là người lì lợm, chỉ là bọn họ luôn dùng sai biện pháp để yêu đối phương, ngẫm lại thật đúng là ông trời trêu ngươi...
Bạch Dĩ Mạt bị Hướng Nhu khiêu khích, cả người giống như bị con gì đó cắn vậy, tê tê dại dại lại khó chịu, cô đặt hai tay lên vai Hướng Nhu, Hướng Nhu ngẩng đầu ngắm nhìn người trong mộng trước mặt, hắn yêu chết đi được cái dáng vẻ thẹn thùng này của cô.
Hắn cười xấu xa kéo tay Bạch Dĩ Mạt đến trước ngực mình, cầm tay cô mở một cúc áo, khi đầu ngón tay mang theo hơi lạnh vuốt ve da thịt nóng rực thì những ngón tay mảnh khảnh kia không tự giác rụt về phía sau, nhưng lại bị người nào đó nắm chặt đặt ở cúc áo.
Toàn bộ cúc áo được cởi ra, để lộ ra cơ ngực hoàn mỹ cùng với cơ bụng căng đầy làm Bạch Dĩ Mạt càng đỏ mặt hơn, đỏ đến nỗi sắp nhỏ ra máu, Hướng Nhu bật cười một tiếng, cởi áo sơmi quăng ra bên ngoài, sau đó lại kéo bàn tay đang rụt lùi của Bạch Dĩ Mạt di chuyển xuống dưới, trong đôi mắt đào hoa kia lộ rõ tia giảo hoạt.
Tay lướt qua cơ bụng săn chắc rồi đi xuống phía dưới, Bạch Dĩ Mạt muốn lùi nhưng không được, đành để mặc Hướng Nhu dẫn cô vào vùng cấm địa của hắn.
"Em đã để lạc mất nó năm năm rồi, không nhớ chút gì sao?" Hướng Nhu kéo tay cô đặt lên người anh em chỉ cách một lớp quần đã sớm căng cứng nóng rực.
Bạch Dĩ Mạt nghĩ lại nhiều năm như vậy Hướng Nhu của cô lắm người đẹp vây quanh, người anh em không biết đã được bao nhiêu người chăm sóc, nghĩ đến đây trong lòng cô bỗng có chút ghen tuông, cô trừng mắt nhìn Hướng Nhu: "Mấy năm qua anh thiếu người làm dịu cơn thú tính chắc,nhanh biến đi, bẩn muốn chết này." Nói xong lại vùng vẫy như một chú cá.
Hướng Nhu thấy Bạch Dĩ Mạt miệng mồm lộn xộn,muốn cười cô ghen nhưng lại sợ cô lại càng thêm hiểu lầm, hắn giữ chặt cô, nhìn cô chăm chú, trong con ngươi thâm trầm tràn đầy nhu tình.
Hắn nói: "Năm năm này của anh trôi qua chính là ngày ngày làm hòa thượng, anh không hề chạm đến người nào khác."
"Thế Trịnh Tịnh Viên thì sao? Dù gì thì cũng từng qua lại với cô ta kia mà." Bạch Dĩ Mạt quấn chặt lấy đề tài này không buông.
Hướng Nhu không nói gì, người xưa nói cấm có sai, lòng dạ phụ nữ như kim đáy biển, lòng của phụ nữ còn nhỏ hơn so với lỗ kim, không chịu được cây kim thứ hai.
"Anh với cô ấy thật sự không có gì, không hề xảy ra chuyện gì, sao em không tin anh?"
Bạch Dĩ Mạt nửa tin nửa thề nhìn hắn: "Thật ư?"
Hướng Nhu gật đầu như giã tỏi: "Anh thề."
Lúc này Bạch Dĩ Mạt mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó mới phát hiện tư thế của bọn họ quá mức mờ ám,cô muốn cử động như cả người lại bị giam chặt, cô chỉ có thể trừng mắt mắng hắn: "Buông tay ra, đồ lưu manh."
Hướng Nhu cười gian tà: "Đến phiên anh tra khảo em, năm năm này em có sau lưng anh vụng trộm không?"
"Làm sao có thể chứ?" Bạch Dĩ Mạt buột miệng nói.
"Anh muốn kiểm tra."
Hướng Nhu nói xong liền hôn lên môi Bạch Dĩ Mạt, tay kéo khóa lưng Bạch Dĩ Mạt xuống, luồn vào bên trong cầm lấy tay cô sớm đã nóng rực.
Bạch Dĩ Mạt bị hôn đến nhũn cả người, dưới tay lại bị hắn đùa giỡn, cô cảm giác trên tay mình như có một quả pháo nhỏ,cô giật mình, tay bỗng dưng run lên.
Hướng Nhu vừa hôn cô, vừa không biết xấu hổ nói: "Đừng lo, nó đang mời gọi em đấy."
Bạch Dĩ Mạt biết sau đó sẽ không chống đỡ nổi lại hắn, vì thế nghập ngừng mở miệng: "Hướng Nhu."
"Ừm?"
"Có thể không ở chỗ này được không!"
Hướng Nhu buồn cười: "Bà xã à! Bộ dạng này của em thật đáng yêu đó!"
Nói xong liền buông tay cô ra, bế cô từ trong nước lên, lúc này đồ trên người cô đã sớm bị Hướng Nhu lột hết chỉ còn lại chiếc quần nhỏ, mà lúc Hướng Nhu đứng lên, chiếc quần dài chỉ treo nửa trên đùi hắn cũng tuột chìm xuống nước.
Bạch Dĩ Mạt thấy người ôm cô quần áo không đủ che thân, ánh mắt cũng không biết nên nhìn về đâu, còn Hướng Nhu thì vẫn như là điều đương nhiên, nụ cười kia như đang cười sự ngượng ngùng của cô.
Hắn lại đem cô đến đặt trên bồn rửa tay, cầm lấy khăn lau nước trên người cô, cuối cùng xoa trên tóc cô, Bạch Dĩ Mạt cúi đầu, vừa hay chạm phải người anh em ngẩng đầu đứng thẳng, theo bản năng cô giơ hai tay lên che mắt.
Hướng Nhu đương nhiên biết động tác đó của cô là gì, nhưng hắn rất thích trêu chọc cô, ai bảo ở phương diện này da mặt của cô lại mỏng thế chứ.
Hắn gỡ tay cô ra, sau đó đưa khăn tắm cho Bạch Dĩ Mạt: "Bây giờ đến lượt em lau cho anh."
Lúc này Bạch Dĩ Mạt cũng phản ứng kịp trên người mình cũng chỉ có một mảnh, vì thế ném khăn tắm trùm lên đầu Hướng Nhu, còn mình nhảy xuống bồn rửa tính chạy ra ngoài.
Mới chạy được hai bước đã bị Hướng Nhu kéo lại, đè cô lên vách tường phòng tắm, ấn chặt hai tay đang vùng vẫy của cô, đôi mắt đòa hoa lóe lên ý cười.
"Cưng à, anh phát hiện em không những từ chối mà còn rất muốn đón nhận nó!Thật đúng là coi thường em rồi."
Bạch Dĩ Mạt trừng mắt nhìn hắn, nhưng vẫn không chống đỡ lại nổi đôi mắt hút hồn kia, cuối cùng vùng vẫy quá sức lại nhỏ giọng mắng hắn: "Anh đúng là cầm thú, còn không bằng cầm thú nữa."
Hướng Nhu cười to, môi ghé sát đến tai cô, lẽ lưỡi trêu đùa vành tai cô, tiếp tục đẩy đầu lưỡi tiến vào trong lỗ tai liếm láp, khiến toàn thân Bạch Dĩ Mạt tê dại vô cùng, mềm nhũn cả ra.
Môi Hướng Nhu lại tìm đến bên môi cô, thấp giọng nói: "Thế nên, buộc lòng em cả đời này để cho anh dùng."
Nói xong lại hôn lên, mang theo sự ngang ngược xâm nhập vào, dục vọng nồng đậm, nâng lưỡi cô lên di chuyển tới lui bên trong hang hổ.
Buông bàn tay giữ cô ra, dọc theo xương bả vai cô, xuống đến thắt lưng rồi đến mông, hắn nâng cô lên, Bạch Dĩ Mạt thét lên một tiếng 'a' kinh ngạc, đôi chân vừa dài vừa nhỏ cuốn chặt lấy trên lưng hắn.
Cô đứng không vững, sợ bị ngã xuống nên đành phải ôm cổ Hướng Nhu, để mặc hắn cúi đầu cười, vô cùng chính xác tóm lấy nơi cao vút của cô, nhẹ nhàng nhào nặn, vuốt ve khiến cô không nhịn được thấp giọng rên rỉ.
Hướng Nhu nghe thấy Bạch Dĩ Mạt cuối cùng không nhịn được cũng kêu lên, khóe miệng khẽ cong lên, buông môi cô ra rồi xốc cô lên, hôn thẳng một đường xuống dưới, bàn tay đang di chuyển xuống dưới buông ra, miệng thay vị trí của tay, ngậm lấy nụ hồng mai kiều diễm, cứ hết mút lại nhẹ nhàng nhai, vô cùng giống đứa trẻ đang bú tí mẹ.
Bàn tay dời xuống phía dưới dọc theo khe hở của chiếc quần con, chỉ cách nơi đó một lớp vải mỏng, hắn nhẹ nhàng rờ theo hình đóa hoa đó, cuối cùng Bạch Dĩ Mạt cũng không nhịn được, cảm giác bụng dưới có một luồng nhiệt nóng chảy ra, còn tay hắn thì lại ở bên ngoài như lấy hết ngọn lửa nóng đó,làm cho Bạch Dĩ Mạt cắn răng ấp úng rên rỉ, cả người run rẩy.
Hướng Nhu ngẩng đầu, nhìn cả người ai đó đã đỏ ửng mềm mại ra, cặp mắt của chủ nhân cơ thể đấy được một làn sương mù nhu mì che chắn.
Hắn tuột cái vật duy nhất còn lại trên người cô xuống, chìa một ngón tay chậm rãi dò đường ở cửa động, sau đó đi vào, ngón tay ở bên trong tùy ý trêu đùa.
"Ở đây đã có người nào tới chưa?"
Bạch Dĩ Mạt hoàn toàn không chịu nổi nữa rồi, không tự chủ được vặn vẹo vòng eo, giống như lâu nay không có ai ngắt lấy đóa hoa đó nên càng lúc càng không chờ đợi được, miệng ấp úng: "Không, không... có, ưm... anh... ư... đi ra đi... ưm..."
Tuy không phải là lần đầu tiên của Bạch Dĩ Mạt, nhưng từ một lần đó đến bây giờ cũng đã năm năm, nếu năm năm qua cả hai người đều thủ thân như ngọc, thế thì sau năm năm hạn hán cũng đau đớn không thua gì lần đầu tiên, cho nên hắn sợ cô sẽ đau, nên chỉ vờn chơi ở phía ngoài.
"Đã ướt như vậy rồi còn không muốn sao, hả? Cưng à, có thoải mái không? Thêm một ngón nữa nhé?"
Rõ ràng trông thấy hai má Bạch Dĩ Mạt đã ửng hồng nhưng hắn không để ý đến sự phản đối của cô mà tiếp tục cho một ngón vào thăm dò, chất mật cũng càng ngày càng nhiều, đây đúng là điều mà hắn mong muốn.
Theo sự dẫn dắt của Hướng Nhu, sự lo lắng lúc trước đã chuyển thành chờ mong, nhưng cô luôn trung thành với cơ thể mình,đúng thế, mặc dù cô rất muốn, nhưng đến bên miệng lại đổi ý, cô nhìn Hướng Nhu nhẹ nhàng nói: "Hướng Nhu, em không muốn, em... khó chịu..."
Hướng Nhu nhìn cô, sự nũng nịu tình cảm trên mặt, trong đôi mắt tràn ngập sự vô tội, hắn cười rút ngón tay ra, chất lỏng nóng hổi còn dính trên đó, thay đổi vị trí của cô, chuẩn bị xong tư thế xâm lấn hoàn mỹ nhất.
"Em gọi anh là gì?" Trong lời nói của Hướng Nhu là sự nghi vấn khó cự tuyệt, sau đó khẽ động thân một cái.
"Hướng... á..." Bạch Dĩ Mạt đang còn nói thì bất thình lình bị một thứ mạnh mẽ chắn lại bên trong, nói không nên lời.
Cuối cùng Bạch Dĩ Mạt cũng hiểu được nguyên nhân vì sao lại có cái chỗ trống khó hiểu trong cơ thể mình, bây giờ cô bị chiếm cứ hết, từ trước đến nay chưa bao giờ thỏa mãn như vậy, từng cơn sóng một đập vào cô, ý nghĩ mềm nhũn ra thành một hồ chất lỏng.
Hướng Nhu thấy bộ dạng xúc động của Bạch Dĩ Mạt thì trong lòng không khỏi có từng đợt ngọt ngào kéo đến, tình yêu như là dòng, sữa, mát, hòa tan lại với nhau, mãi không tách rơi.
Cử động của hắn bắt đầu có tiết tấu, từng chút từng chút rút ra rồi lại đi vào, chỉ đơn giản đi ra rồi cắm vào như vậy, Bạch Dĩ Mạt bị đâm đến nỗi cúi đầu thở dốc đáng thương.
Lúc hắn rời khỏi Bạch Dĩ Mạt thì ít nhiều bị nắm chặt, cảm giác từng thớ thịt trong đó đang hút lấy thứ kia, kích thích hắn bồng bềnh nhẹ nhàng, hắn thừ nhận cái cảm giác này đúng là tuyệt vời.
Hắn hôn lên vành tai Bạch Dĩ Mạt, quyến rũ hỏi bên tai cô: "Em vừa gọi anh là gì?"
Bạch Dĩ Mạt ấp úng không nói ra tiếng, càng lúc càng đâm mạnh hơn, khiến người trên người hắn túm chặt lấy hắn: "Đừng mà, anh mau ra đi... em không muốn..."
"Vậy em gọi anh một tiếng đi." Hướng Nhu khàn giọng cười xấu xa.
"Hướng... Nhu... á!" Thứ nóng bỏng kia lại tiến sâu vào, cứ một lần lại càng sâu hơn, Bạch Dĩ Mạt cảm thấy nó đang lớn mạnh trong cô.
Hướng Nhu nghiền nát hoa tâm của cô, giống như đang ra sức tập thể dục,Bạch Dĩ Mạt liên tục vỗ vào hắn cầu xin tha thứ, Hướng Nhu mới miễn cưỡng nói: "Gọi anh... ông xã... ư... anh sẽ tha cho em!"
Bạch Dĩ Mạt chết là vì cứng miệng, thế nào cũng không chịu gọi một tiếng, hoàn toàn bị người anh em của Hướng Nhu đang ngóc đầu dậy ép vào, cô cúi đầu cắm trên vai Hướng Nhu, còn liên tục lắc đầu.
Hướng Nhu hít một hơi sâu, càng thêm mãnh liệt đi vào cô, một bàn tay còn đưa đến vân vê bụng dưới cô, Bạch Dĩ Mạt bất ngờ bị hai cảm giác khoái cảm bao phủ, thật sự sắp bị hắn làm cho hôn mê đến nơi, cả người bắt đầu co rút dồn dập.
"Cưng à, nếu em không chịu kêu lên, có thể anh sẽ để lại dấu vết ở đây đấy..." Lòng bàn tay chụm lại trên bụng cô, ngón tay liên tục chọc vào rốn cô.
Bạch Dĩ Mạt không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu được ý của hắn, hắn hoàn toàn không sử dụng biện pháp an toàn gì mà cứ thể đi thẳng vào, cô nghe thấy Hướng Nhu cúi đầu cười xấu xa, đợt tấn công phía dưới càng diễn ra mãnh liệt, thật sự cô chỉ có thể đầu hàng.
"Ông... xã... á... ra... đi..." Bạch Dĩ Mạt đã khóc không thành tiếng, thở hổn hền kêu một tiếng.
Hướng Nhu hài lòng ngậm lấy đôi môi yêu kiều của Bạch Dĩ Mạt, thấp giọng nỉ non: "Bà xã anh ngoan quá, thật đáng để ông xã yêu!"
Sau một lúc lâu hắn cử động nhanh dần mới lưu luyến đi ra, buông lỏng cô, nhất thời cảm thấy từng luồng nhiệt nóng bỏng phun ra từ dưới bụng cô lên đùi...

tron-doi-ben-em-1.jpg

Phần 33: Mỹ nam đột ngột đến nhà

Toàn thân Bạch Dĩ Mạt ửng hổng, nằm sấp trên người Hướng Nhu thở hổn hển, cuối cung cô cũng hiểu được ở mặt này đàn ông tuyệt đối không nhường phụ nữ, bọn họ chỉ thích phụ nữ cầu xin tha thứ trước mặt họ, như vậy mới để cho họ cảm thấy có cảm giác thành công, cảm thấy vô cùng tự hào.
Hướng Nhu ôm Bạch Dĩ Mạt đi tắm rửa, sau đó lại ôm cô vào phòng ngủ sấy tóc cho cô, Bạch Dĩ Mạt cứ để mặc hắn giúp cô làm, bây giờ quả thật cô không còn sức để cử động nữa rồi.
Sấy tóc xong ôm cô đến trên giường, người nào đó lại bắt đầu động chân động tay, Bạch Dĩ Mạt mở mắt ra liếc nhìn Hướng Nhu, đây là người đàn ông cô sẵn lòng nắm tay đi hết cuộc đời, có lẽ hắn không hoàn mỹ, nhưng trong lòng cô lại chấp nhận hết những thói tốt tật xấu của hắn.
"Ôi trời, anh không biết mệt là gì hả!" Bạch Dĩ Mạt thấy Hướng Nhu cắn mút trên cổ cô, tay cũng đặt ở trước ngực sờ soạng, cô phát hiện hắn thật sự đã lên động cơ, là một người máy không hề biết mệt!
Hướng Nhu vui đầu vào cổ cô cười xấu xa, sau đó ngẩng đầu đối mắt với ánh mắt dịu dàng của Bạch Dĩ Mạt: "Năm năm qua không có em tưới táp, anh đã muốn khô héo cả rồi, sao em lại không thông cảm một chút cho chồng em là anh thế?"
Bạch Dĩ Mạt mở to hai mắt, có chút hoang mang nhìn Hướng Nhu hỏi: "Không đúng! Không phải anh nói trước kia em với anh đã..."
Bạch Dĩ Mạt thấy tà khí trong mắt Hướng Nhu thì lại không dám nói tiếp.
"Đã cái gì?" Hướng Nhu xoay người đè Bạch Dĩ Mạt xuống, tay xoa lên gương mặt cô.
Bạch Dĩ Mạt cảm thấy cái vật đụng vào người cô đang biến hóa, cô cắn môi dùng sức lắc đầu: "Không có gì, anh mau xuống đi! Nóng quá."
Hướng Nhu nhìn người dưới thân mình, khuôn mặt trắng nõn bỗng phớt hồng, vẻ mặt khêu gợi, một làn nước bao phủ trong mắt, đôi môi hồng kiều diễm ướt át, mái tóc dài màu đen chưa khô hẳn,xõa ra trên gối, có mấy sợi vì vẫn còn ướt nên dính trên bả vai và trên cổ, đúng là một tiểu yêu tinh mê hoặc người khác.
"Thế à? Vậy thì để hạ điều hòa trong phòng xuống, nếu không lát nữa em sẽ lại nóng mất." Hướng Nhu thuận tay lấy điều khiển từ xa bấm hai cái, sau đó vất một bên, thực hiện toàn bộ động tác này đều không rời khỏi người Bạch Dĩ Mạt, ngược lại còn không tự giác ma sát vài cái trên người cô.
Bạch Dĩ Mạt biết Hướng Nhu vô lại cố ý xuyên tạc ý của cô, cô đẩy hắn ra: "Anh mau xuống đi, anh đè nặng em mới nóng đấy."
Nhưng Hướng Nhu không để ý đến sự kháng nghị của Bạch Dĩ Mạt, trực tiếp bịt lấy miệng cô: "Vậy thì nóng tiếp đi!"
"Hướng Nhu anh thật vô lại... ưm..." Tiếng la mắng của Bạch Dĩ Mạt bị chôn vùi trong bóng tối kiều diễm trong phòng.
Lúc Bạch Dĩ Mạt tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau, cô nhìn Hướng Nhu vẫn còn đang ôm cô ngủ, không khỏi thầm mắng hắn là cầm thú, chưa từng gặp một người nào mạnh như vậy, giằng co cô tới lui cả một buổi tối, hơn nữa ỷ vào hiểu cô ngọn nguồn,tư thế nào cũng dám thử một lần, còn cô cuối cùng cũng không phụ sự mong đợi của mọi người mà ngất đi.
Cô khẽ cử động, đáng chết, xương cốt cả người như muốn rã ra, nhìn lại mấy thành quả chiến đấu để lại trên tay trên người, cô hận là không thể bóp chết đối phương, đây còn là da dẻ của mình sao? Sao lại có thể khó coi như vậy chứ.
"Đừng nhìn nữa, dù có tiêu tan thì cũng lại có cái mới thôi." Con mắt Hướng Nhu híp lại,bộ dạng y hệt lúc ăn no uống đủ, rồi lại cắn mấy cái trên cổ cô.
Bạch Dĩ Mạt lườm hắn: "Anh là chó đấy hả! Anh xem em thế này thì làm sao dám gặp người khác nữa!"
Hướng Nhu lại còn nghiêm túc nhìn lại, nhưng thật ra là nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Bạch Dĩ Mạt, dù sao thì tốt qua cũng là cảnh tối lửa tắt đèn, bây giờ giữa ban ngày ban mặt, bị hắn nhìn như vậy, cả người không được tự nhiên.
Cô kéo chăn vùi đầu vào trong đấy, chợt nghe thấy tiếng cười của Hướng Nhu, sau đó một bàn tay kéo chăn ra, để lộ đầu của cô: "Bình thường cũng không thấy em da mặt mỏng như thế này! Sao lại đỏ mặt vậy."
Bạch Dĩ Mạt liếc hắn một cái,miệng líu ríu: "Chẳng lẽ phải mặt dày cầm thú như anh chắc!"
Hướng Nhu xoay đầu cô lại, gương mặt tuấn tú mỉm cười: "Em nói ai là cầm thú?"
"Ai hành hạ em thì là người đó." Bạch Dĩ Mạt đã quên muốn kích động hắn thì phải chọn thời gian địa điểm tốt, mà hiển nhiên bây giờ không phải là thời gian tốt và địa điểm tốt.
Xem đi, cầm thú mới ngủ dậy là không nên kích thích nhất, thế là cô lại bị đè xuống: "Vợ à, tối qua anh đúng đã biểu hiện không đúng! Không sao, hai ngày nghỉ này anh sẽ hầu hạ em thật tốt."
Bạch Dĩ Mạt cười kinh sợ! Vội hạ thấp mình: "Không có không có, biểu hiện của anh rất tốt, tốt đến mức em ăn không tiêu nổi.
Hướng Nhu cũng chỉ trêu chọc cô mà thôi, cô đối với hắn dù có chút quá mức, nhưng cơ thể nhỏ nhắn này làm sao chịu nổi loạt tấn công mãnh liệt kia, tối qua quả thật hắn có hơi quá, nhưng hắn không thể không thừa nhận là nhìn cô xúc động yêu kiều dưới thân hắn lúc ấy hợp với hắn đến thế nào, nhưng rồi hắn cũng luyến tiếc buông cô ra.
Hắn xoay người nhẹ nhàng ôm lấy Bạch Dĩ Mạt, để mặt cô đối diện với mình, nhẹ nhàng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, sau đó buông ra: "Thật ra, hôm Tết đó không có chuyện gì, em ngủ say như heo thì đào đâu ra chuyện chứ."
Hai mắt Bạch Dĩ Mạt bỗng mở to, không thể tin nổi nhìn Hướng Nhu, khó trách hắn cứ nói là năm năm năm năm, thì ra hôm đó bọn họ không có chuyện gì!
"Vậy anh còn nói muốn em chịu trách nhiệm?"
Hướng Nhu chạm vào chóp mũi cô, cười nói: "Nếu anh không nói như thế thì làm sao em có thể thành thật thừa nhận chuyện năm năm trước chứ."
"Làm sao anh lại gian trá như thế? Nhưng mà quần áo của em đều thay hết kia mà! Không lẽ là anh?" Bạch Dĩ Mạt nhớ lại sáng hôm đó tỉnh lại áo trong là đồ mới, còn quần áo ngoài thì bị đổi thành áo tắm, không phải hắn ở trong phòng thì là ai?
Hướng Nhu rầu rĩ cười nhẹ, vòng tay siết chặt lại: "Cái đó hả! Mấy thứ kia là anh gọi người ta mua, nhưng dù gì anh cũng là chính nhân quân tử, em cả người nồng nặc mùi rượu, quần áo đều dơ hết, là anh gọi nhân viên nữ lên thay áo quần sạch sẽ lại cho em."
Bạch Dĩ Mạt không tin nổi ngẩng đầu nhìn Hướng Nhu, miệng nửa tin nửa ngờ tiếp tục dò la: "Thật sao? Anh mà cũng đứng đắn thế sao? Nhưng em nhớ hôm đó trên cổ anh còn có hình vết cắn mà? Không phải em thì là ai cắn?"
Hướng Nhu thấy Bạch Dĩ Mạt ra giọng điệu chất vấn, vùi đầu vào cổ cô rồi mới trả lời: "Cái đó hả! Là Thỏ Con cắn đấy! Cô ấy xem anh là kẹo sữa mà cắn lấy."
Lúc đó Bạch Dĩ Mạt say ngất cần câu đem hắn thành kẹo sữa mà ăn lấy, cô vừa cúi đầu cắn lên cổ hắn, vừa còn hùng hồn nói năng: "Đại Bạch Thỏ này sao không ngọt thế."
Hướng Nhu tức giận muốn vất cô lên sàn mặc kệ cô, hơn nữa lại bị cô dụ dỗ như vậy, hắn đã có phản ứng rồi, không tự giác dựng lều lên, sau phải vỗ về cô rồi mình mới vào nhà tắm giải quyết vấn đề sinh lý.
"Chuyện này em không tính với anh, nhưng mà, tại sao anh lại mang mấy thứ kia bên người chứ."
Nghĩ lại tối hôm qua lúc ở trên giường hắn muốn đi vào trong cô thì cô không cho phép, kết quả trong nháy mắt người nào đó liền lấy ra một hộp, khiến cô thất kinh không biết nên nói gì cho phải, nhưng cũng chính vì cái thứ tà chính này mà để cho hắn không kiêng dè gì muốn cô, thiếu chút nữa lấy cái mạng già này của cô.
Hướng Nhu nhớ lại lúc trước đó ở trong nhà Tưởng Quân đã làm bẩn áo khoác, vì thế lúc ra khỏi cửa vơ đại áo quần của anh, nào biết trớ trêu sao vừa sờ tay vào túi quần liền thấy một hộp Durex, lúc ấy hắn cũng không để ý nhiều lắm, cứ thả lại nó vào trong túi quần, không ngờ ma xui quỷ khiến nào lại có công dụng thật.
"Cái đó hả! Chỉ có thể nói chồng em đã có dự đoán trước!" Hướng Nhu không biết xấu hổ dương dương tự đắc.
Bạch Dĩ Mạt cọ xát trước ngực hắn, muốn ngồi dậy, vừa cử động vừa trêu hắn: "Không phải là có dự đoán trước, rõ ràng chính là mặt người dạ thú."
Hướng Nhu vỗ cái đét lên mông cô, nhất thời Bạch Dĩ Mạt không dám lộn xộn, Hướng Nhu thấy cô ngoan ngoãn như con thỏ thì cười nói: "Anh nói trước, em mà cứ tiếp tục quyến rũ anh thì anh sẽ mặc kệ tất cả."
Bạch Dĩ Mạt chôn vùi đầu vào ngực hắn, ấp úng nói: "Hướng Nhu, nếu anh phát hiện em đã lừa anh, thì anh có tức giận không thèm quan tâm đến em không!"
Hướng Nhu vỗ vào mái tóc mềm mại của cô: "Vậy còn phải để xem em lừa anh cái gì đã, nhưng chồng em độ lượng như thế, sẽ không có không quan tâm đến em đâu, nhiều nhất cũng chỉ là... ăn chết em thôi..."
Bạch Dĩ Mạt ngẩng đầu trừng mắt với hắn, xem ra bị hắn làm nghẹn chết thôi, không cho hắn ăn, điều này đã kiểm chứng rồi, đổi lại là trước kia, khi bọn họ cãi nhau thì có bao giờ quay quanh chủ đề này đâu chứ! Quả nhiên, đừa giỡn lưu manh mới là bản tính của hắn.
Hai người im lặng không nói gì ôm nhau một lúc lâu Bạch Dĩ Mạt mới mở miệng: "Hướng Nhu, em đói rồi."
Hướng Nhu bật cười: "Không phải em đã ăn no rồi sao? Nhanh như thế đã đói bụng lại rồi à."
Bạch Dĩ Mạt đẩy hắn ra, một cước đá văng hắn: "Em nói em đã đói bụng, nhanh đi nấu cơm đi."
Hướng Nhu nhìn lại mình, rồi lại nhìn Bạch Dĩ Mạt: "Vợ ơi! Hình như quần áo anh đã ngâm trong nước rồi!"
Bạch Dĩ Mạt chỉ vào bức tường, nói: "Tủ trong phòng cho khách có treo quần áo của anh em, tự anh đi mà lấy."
Hướng Nhu bắt lấy cằm Bạch Dĩ Mạt, vặn hỏi: "Quần áo của anh em sao lại ở nhà em, không phải anh ất ở bên kia sao?"
Bạch Dĩ Mạt thấy sắc mặt rầu rĩ của Hướng Nhu thì rất muốn cười, đến Bạch Dĩ Hạo hắn cũng muốn ăn dấm chua: "Nhiều lúc anh ấy về sẽ ở lại chỗ em, cho nên vẫn còn lại đồ của anh ấy!"
"Xem ra, anh cũng phải chuẩn bị ít đồ đem tới đây mới được." Hướng Nhu vừa quấn khăn tắm vừa đi vào phòng tắm, nói xong vẫn không quên quay đầu nhìn Bạch Dĩ Mạt trên giường: "Có muốn tắm uyên ương thêm lần nữa không."
"Cút đi..." Một chiếc gối bay đến đập vào cửa phòng tắm, Bạch Dĩ Mạt nhìn lên cánh cửa, cười vô cùng hài lòng hạnh phúc.
Cô mơ màng ngủ một giấc, lần này là vì đói mà tỉnh lại, cô mở mắt chậm rãi tìm quần áo mặc vào, sau đó gãi tóc đi ra ngoài.
Miệng ngáp, tay còn vỗ nhẹ vào miệng, đi ra đến phòng khách thì cả người như hóa đá, có ai nói cho cô hay mỹ nam ngồi trên salon mặt không chút thay đổi đã đến bao lâu rồi? Còn tên yêu nghiệt đang mặc quần áo của mỹ nam đi đâu rồi?
Bạch Dĩ Hạo nghiêm túc nhìn vẻ mặt mệt mỏi của BD, mà khi anh bắt gặp mấy dấu vết loang lổ trên cổ cô thì đôi mắt lạnh băng càng trầm xuống,
"Anh, sao anh lại tới đây, không phải anh đi công tác ở thành phố Y sao? Quay về sớm thế!" Bạch Dĩ Mạt giả vờ bình tĩnh nhìn Bạch Dĩ Hạo.
Bạch Dĩ Hạo đứng lên đi vào phòng ăn, lúc đi chỉ lạnh lung bỏ lại một câu: "Ăn no rồi nói sau."
Bạch Dĩ Mạt buồn bực đi theo sau Bạch Dĩ Hạo, sau đó thấy Hướng Nhu từ trong phòng bếp đi ra, cô đưa mắt ra hiệu cho hắn, nhưng Hướng Nhu như không phát hiện ra cười nói: "Không phải em đói bụng sao? Mau tới ăn cơm đi."
Không khí trên bàn ăn rất kỳ lạ, Bạch Dĩ Hạo đến một câu cũng không lên tiếng chỉ cúi đầu ăn cơm, ánh mắt thi thoảng lại nhìn vào bộ quần áo của Hướng Nhu, Hướng Nhu thì liên tiếp gắp thức ăn cho Bạch Dĩ Mạt, rất nhanh đồ ăn trong bát Bạch Dĩ Mạt xếp thành một gò núi nhỏ.
Cô nào có tâm tình gì để ăn nữa, cô không biết rốt cuộc hai người họ đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết bọn họ đã nói những gì, tóm lại không khí cần bao nhiêu âm u thì có bấy nhiêu âm u.
Bạch Dĩ Hạo cơm nước xong, buông bát đứng dậy nhìn Bạch Dĩ Mạt: "Đổi lại áo cao cổ rồi theo anh ra ngoài."
Bạch Dĩ Mạt liếc mắt nhìn Hướng Nhu, Hướng Nhu mỉm cười gật đầu "Hai anh em em ra ngoài tản bộ, để anh dọn dẹp."
Bạch Dĩ Mạt nhẹ 'ừ' một tiếng, sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ, cô nghe rõ sau lưng vang lên âm thanh lãnh đạm của Bạch Dĩ Hạo: "Bộ đồ này không hợp với em, mau đi đổi bộ khác đi!"
Bạch Dĩ Mạt xoay người lại nhìn Bạch Dĩ Hạo đứng ở phòng khách nghiên cứ mấy món trang sức cô bày biện trên kệ, rồi sau đó không hiểu mô tê gì quay về phòng ngủ thay quần áo...

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com