Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P18). Truyện ngôn tình... "Nhìn lời nhạc trên màn hình, bài hát - em là bảo vật quý giá nhất" rất cảm động, trước kia ở trường Vương Tường Vũ chính là ca sĩ chính của một ban nhạc, đương nhiên giọng ca rất tốt, mọi người đều biết Bạch Dĩ Mạt hát rất hay nhưng chưa từng nghe hát bao giờ, bây giờ vừa nghe, giọng hát trong trẻo quả nhiên là danh bất hư truyền..." Khám phá truyện ngôn tình - Trọn đời bên em ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P15)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P17)

truyen-ngon-tinh-ben-nhau-tron-doi-3.jpg

Truyện ngôn tình hay - Trọn đời bên em (P18)

Phần 23: Họp lớp [chuyện thứ hai]

Lúc Hướng Nhu trở lại phòng Kara thì đã không thấy bóng dáng Bạch Dĩ Mạt đâu, còn Trịnh Tịnh Viên ngồi bên sofa nhìn có vẻ thất thần, hay là đang suy nghĩ gì đó vậy.
"Bạch Dĩ Mạt đâu?" hướng Nhu quay về chỗ ngồi, hỏi Mộc Du Du bên cạnh.
Mộc Du Du cũng hoàn toàn mờ mịt, lúc nãy khi Bạch Dĩ Mạt quay lại thì sắc mặt không được tốt lắm, hỏi cô có phải có chuyện gì hay không thì cô cũng không nói gì, chỉ nói là không được khỏe muốn về trước.
"Cô ấy bảo không được khỏe nên đi trước rồi."
Hướng Nhu lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Dĩ Mạt, đầu tiên là không nhấc máy, lúc sau thì tắt hẳn điện thoại luôn, Hướng Nhu cáu kỉnh uống liên tiếp ba ly rượu.
Lúc này mọi người đều nhìn thấy Hướng Nhu có điều gì đó không đúng, thế là cả đám người bắn câu hỏi liên hoàn đến...
Hạ Nhất Bắc: "Sao thế? Có chuyện gì à?"
Hạ Nhất Triển: "Không phải là lại cãi nhau với Bạch Dĩ Mạt đấy chứ!"
Tưởng Quân: "Khó trách cô ấy vừa vào đã nói phải đi, cậu đường đường là một thằng đàn ông mà sao cứ níu lấy con gái người ta không chịu buông thế hả?"
Mọi người anh một lời tôi một câu liên tục ném bom Hướng Nhu, Hướng Nhu lại càng thêm buồn bực, trong đầu chỉ toàn là cuộc đối thoại vừa rồi của Trịnh Tịnh Viên và Bạch Dĩ Mạt.
Hướng Nhu đặt mạnh ly rượu lên bàn, đứng bật dậy, miệng chỉ vứt lại hai chữ 'đi đây' rồi kéo cửa bỏ đi không thèm quay đầu lại, khiến mọi người càng thêm khó hiểu.
Theo như mọi người biết, lúc hai người bọn họ tranh cãi thì Hướng Nhu toàn cười cười không để tâm, còn hôm nay như thế rõ ràng rất không thích hợp, cái bản mặt bị xị kia cứ như có ai đào phần mộ tổ tiên nhà hắn ấy.
Bên này Hướng Nhu trực tiếp lái xe đến nhà Bạch Dĩ Mạt, kết quả không có ai.
Sau đó mới nhớ ra lúc trước Bạch Dĩ Mạt có nói Bạch Thụy lại phải bay, thế nên Bạch Dĩ Mạt có thể đã trở về lại bên kia, lại lái xe đến đó, nhưng vẫn không có ai, hắn càng sốt ruột, đã hơn nửa đêm, nha đầu này không về nhà, rốt cuộc đã chạy đi đâu chứ?
Hắn ngồi trong xe hút thuốc, bàn tay kia nắm chặt điện thoại, nhớ ra còn một khả năng nữa, thế là hắn quăng luôn điếu thuốc, nhập vào một dãy số.
Sau vài tiếng tút điện thoại cũng được thông, Giản Quân Phàm còn chưa kịp nói gì thì Hướng Nhu đã giành trước: "Bạch Dĩ Mạt có đang ở bên anh không, bảo cô ấy nghe điện thoại."
Giản Quân Phàm vừa về đến nhà, đang chuẩn bị tắm rửa, đã bị tiếng gào khó hiểu của Hướng Nhu làm cho mình như đang nằm mộng.
"Cậu đang nói gì thế? Không phải Dĩ Mạt ở với cậu sao? Sao lại thành thế này rồi?"
Hướng Nhu dò hỏi: "Thật sự cô ấy không tìm đến anh?"
"Không hề, này, rốt cuộc là có..." Chữ 'chuyện gì' còn chưa thốt ra thì bên kia đã dập điện thoại.
Tuy Giản Quân Phàm không thân thiết gì với Hướng Nhu lắm, nhưng anh cũng biết hắn ta chính là kiểu người cho dù trời có sập vẫn ngủ được, chưa bao giờ hắn có biểu hiện cuống quích như ngày hôm nay, rốt cuộc Bạch Dĩ Mạt đã xảy ra chuyện gì? Có thể làm cho hắn lo lắng đến thế?
Một cuộc điện thoại không đầu không đuôi như vậy khiến mệt mỏi của Giản Quân Phàm biến mất, anh lập tức gọi điện cho Bạch Dĩ Mạt, tắt máy, cho nên, anh cảm thấy sự việc lần này đã nghiêm trọng thật rồi.
++
Bạch Dĩ Mạt ra khỏi cửa liền gọi một chiếc taxi, xe vừa chuyển bánh thì nhận được tin nhắn của Tần Dật, nói cho cô biết địa chỉ khách sạn mà tổ chức họp lớp cũ, Bạch Dĩ Mạt bảo lái xe chở cô đến địa chỉ khách sạn này.
Hướng Nhu gọi điện cô cũng không bắt máy, rồi sau đó tắt nguồn luôn, vừa hay là nghỉ phép Nguyên Đán, cứ trốn vài ngày rồi nói sau.
Khách sạn nằm ngoài khu ngoại ô thành phố S, ở đó cơ hồ đều là các khách sạn nghỉ dưỡng, bọn họ hẹn nhau chiều mồng một sẽ đến đây, bây giờ có lẽ Bạch Dĩ Mạt là người đến sớm nhất.
Cô xuống xe, tìm một khách sạn còn phòng trống, tắm tửa sạch sẽ lăn lộn trên giường nhưng vẫn không ngủ được, nghĩ lại cảnh tượng bắt gặp Hướng Nhu ngoài nhà vệ sinh là cô lại buồn bực.
Cuối cùng, cô cũng hiểu được trên đời này thật sự không có chuyện gì có thể che dấu được, trừ phi chính mình đừng gây nên chuyện, làm chuyện xấu không phải là không bị báo, chỉ là chưa đến lúc thôi!
Mà bây giờ, Diêm Vương người ta đã muốn đến lấy mạng rồi đây.
Cô luôn cho rằng Bạch Dĩ Mạt cô đối với Hướng Nhu nhiều lắm cũng chỉ có thể xem là người bạn tốt tri kỉ, có thể bạn thân là không phân biệt nam nữ, nhưng tiêu đề vẫn là không phân biệt nam nữ.
Từ nhỏ đến lớn Hướng Nhu luôn che chở cô, nuông chiều cô, mặc cô quấy phá, tùy cô chế giễu, nhưng cô cũng biết rõ, cái đó chẳng qua là do quan hệ tốt giữa hai nhà, hoàn toàn không liên quan đến tình yêu.
Cho nên, vốn có thể làm như không có chuyện gì với người bạn tốt cả đời này của cô, sau đó tìm một người con trai cho mình rồi bình thản sống qua nửa đời sau, thế thì làm sao phải cố tình muốn để hắn phát hiện ra chuyện kia chứ.
Như vậy, bọn họ là không thể xem như không có chuyện gì xảy ra? Hay là không thể quay về chính mình trước kia?
Thế nên, khi không rõ phải đối mặt như thế nào, cô lại chọn cách chạy trốn dưới ánh nhìn soi mói của hắn, đào tẩu tuy chẳng ra sao cả, nhưng không còn cách nào khác, cô cần phải có nhiều thời gian để suy nghĩ cẩn thận việc nhắc đến chuyện trong quá khứ của cô với Hướng Nhu, hay là cả đời này cứ như vậy không qua lại với nhau nữa.
Tự nhắc đến? Cô có thể làm được, nhưng còn hắn ta, không được thực tế lắm...
Cả đời không qua lại với nhau? Chỉ sợ là bọn họ càng không có khả năng làm được...
Đúng thật là, cuối cùng Bạch Dĩ Mạt cũng thiếp đi trong tiếng thở dài...
Cô mơ màng nằm ngủ thẳng đến trưa hôm sau, sau khi rời giường phát hiện ngoài cửa sổ trên bầu trời bông tuyết rơi đầy, cô cố lấy dũng khí bật điện thoại lên, sau đó lại trông thấy vô số cuộc gọi nhỡ, kết quả lại lộn xộn lên...
Nhưng vào lúc này, điện thoại bỗng vang lên, cô sợ đến mức tay khẽ run rẩy, di động rơi xuống giường, cô đưa mắt nhìn, thì ra là Tần Dật.
Tần Dật đã đến, hỏi cô còn bao lâu nữa mới tới, cô bảo cô đã sớm đến đợi rồi, vậy nên Tần Dật nói sẽ gặp nhau ở đại sảnh khách sạn.
Bạch Dĩ Mạt rửa sạch mặt mày rồi đón thang máy xuống đại sảnh, thấy Tần Dật một thân âu phục màu đen, cô vẫy tay với anh rồi đi đến đó.
Tần Dật trông thấy Bạch Dĩ Mạt hơi bị sưng mắt thì cười hỏi: "Cậu đây là hưng phấn đến nỗi ngủ không được hay là sao thế, cặp mắt này y chang quả hạch đào luôn nhé."
Bạch Dĩ Mạt cười vỗ người anh: "Có phải cậu nghiên cãi nhau với mình không? Không có lúc nào là không kích thích mình cả."
"Đâu có, không phải bệnh nghề nghiệp đó sao? Cậu còn không phải như vậy hả, cậu như thế nên mình cũng đành phải theo vậy thôi1, luân phiên mà."
1Nguyên văn "你做初一我做十五 – ngươi làm mồng một ta làm mười lăm", mới đầu ý chỉ tình cảm của người chồng dành cho vợ, sau này mở rộng ra thành bởi vì ngươi như thế mà ta nguyện ý làm vậy, cụ tỉ ntn thì các bạn gg thẳng tiến nhé.
Bạch Dĩ Mạt không phản đối gì: "Vâng vâng vâng."
"Đúng rồi, sao cậu đến sớm thế, rất không giống cậu tí nào! Mấy buổi họp lớp trước cậu luôn là người đến trễ nhất mà."
"Cho nên mình phải thay đổi triệt để, phải sửa lại sai lầm trước kia!"
Rõ ràng Tần Dật không tin, giống như nghĩ đến điều gì đó, nói: "Nói trước cho cậu biết, lần này Vương Tường Vũ cũng đến."
"Ừm..." Bạch Dĩ Mạt bắt đầu không yên lòng.
Tần Dật thấy sắc mặt Bạch Dĩ Mạt tối sầm, vừa nghĩ cô nghĩ đến cái chân đau trong lòng thì liền kéo cô sang nhà ăn.
"Mình còn chưa ăn gì, đi ăn thôi..."
Đến chiều tồi, các bạn học đã tề tựu đông đủ, cơm nước xong, mọi người lại kéo nhau vào KTV, bắt đầu chính thức điên loạn, cả một đám người cứ trò chuyện hàn huyên không chủ đề, tuy năm nào cũng gặp mặt nhưng mọi người vẫn không thấy chán khi nhớ lại chuyện năm đó.
Cho nên không biết ai bắt đầu đề cập đến chuyện của Bạch Dĩ Mạt với Vương Tường Vũ rồi.
"Ôi này, học trưởng ơi, anh hát song ca một bài với Bạch Dĩ Mạt đi!"
"Đúng thế! Lúc nãy khi ăn hai người cũng chẳng nói với nhau câu nào cả, sao chứ, chia tay vẫn là bạn bè mà!"
"Học trưởng, Bạch Dĩ Mạt của chúng em vẫn đang độc thân đấy nhé!"
"..."
Người đàn ông ngồi cách Bạch Dĩ Mạt không xa, dịu dàng như ngọc, vẻ mặt anh tuấn khôi ngô mỉm cười nghe mọi người bàn về anh với Bạch Dĩ Mạt, thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Dĩ Mạt cười gượng.
Vương Tường Vũ là học trưởng hơn bọn họ hai khóa, bởi vì Bạch Dĩ Mạt từng qua lại với anh cho nên tất cả mọi người cũng xem Vương Tường Vũ là người trong nhóm, chỉ cần có tụ tập gì cũng kêu anh đi.
Không bao lâu sau khi hai người bọn họ chia tay, anh phải sang Pháp, vừa hay về nước đúng dịp này nên bị gọi đến gặp lớp cũ, anh cũng không từ chối, có thể được gặp Bạch Dĩ Mạt thêm lần nữa!
Anh đứng lên nói: "Mấy đứa thích bàn chuyện quanh anh với Bạch Dĩ Mạt thế, muốn hát phải không! Anh hát là được."
Phùng Lập reo hò: "Sao có thể thế được, nghe nói Bạch Dĩ Mạt hát rất hay, nhưng cho tới bây giờ bọn này vẫn chưa được nghe, hôm nay nhất định hai người phải hợp xướng." Nói xong đem micro nhét vào trong tay Bạch Dĩ Mạt, dựa vào trọng lượng của mình thành công kéo Bạch Dĩ Mạt với Vương Tường Vũ lên phía trước.
Bạch Dĩ Mạt cười với Vương Tường Vũ, chỉ vào màn hình, nói: "Anh không quên nhạc Trung hát như thế nào chứ?"
Vương Tường Vũ gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Không quên."
Nhìn lời nhạc trên màn hình, bài hát "em là bảo vật quý giá nhất" rất cảm động, trước kia ở trường Vương Tường Vũ chính là ca sĩ chính của một ban nhạc, đương nhiên giọng ca rất tốt, mọi người đều biết Bạch Dĩ Mạt hát rất hay nhưng chưa từng nghe hát bao giờ, bây giờ vừa nghe, giọng hát trong trẻo quả nhiên là danh bất hư truyền.
Nhìn thấy hai người phối hợp ăn ý, có người âm thầm cảm thán tiếc thương: "Hai người bọn họ thật là xứng đôi! Đáng tiếc, đáng tiếc."
Hát xong, hai người nhìn nhau cười rồi tự trở về vị trí của mình, sau đó có người đưa ra trò chơi – tâm chiến.
Đây là trò chơi mà bọn họ thường chơi, rất đơn giản, chính là mỗi người trên tay rút một quân bài rồi so cao thấp. Mỗi mội người trong đó làm người pha chế rượu, trộn lẫn mấy thứ rượu lại,nếu bài trong tay ai mà người đó tự nhận là tiểu hoặc không nắm chắc thì có thể kêu dừng lại.
Đương nhiên, rượu đến phải uống, nếu không có ai bảo dừng thì sau khi pha chế rượu xong, mọi người lật bài, ai nhỏ nhất thì phạt uống ly rượu cao cấp kia.
Cho dù tửu lượng mọi người có tốt vẫn không thể bù được với cái kiểu trộn các loại rượu vào với nhau kia,lúc mới bắt đầu thì cảm thấy không có gì, nhưng sức ngấm về sau thì khá lớn, cho nên trò chơi nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng thực chất chính là chuốc rượu cho mọi người.
Trò chơi tiến hành mấy vòng mà Bạch Dĩ Mạt vẫn chưa dính chưởng, kết quả đến vòng thứ sáu, Bạch Dĩ Mạt rút lấy một con năm cơ đỏ mà không hề bảo ngừng lại, người pha rượu chính là Phùng Lập vừa mới bảo bọn họ hát lúc nãy, Phùng Lập là người trong nghề, cái tài trộn rượu của hắn là kinh khủng không thôi.
Cuối cùng so hơn nhỏ với nhau, Bạch Dĩ Mạt là người xui xẻo! Đồng thời Tần Dật cầm trong tay quân bài nhỏ nhất giống cô vừa hay lại là bài đen, thế là bị thua, mọi người vỗ tay reo hò.
"Bạch Dĩ Mạt, lần này cậu không chạy được đâu, uống..."
"Đúng thế, đúng thế..."
"Uống uống uống..."
"..."
Bạch Dĩ Mạt không hề cười nhăn nhó gì, cô cầm ly rượu màu sắc rực rỡ lên chuẩn bị uống thì bị Vương Tường Vũ chắn lại: "Để anh uống giúp em!"
Bạch Dĩ Mạt nhìn ánh mắt mờ ám của mọi người, mỉm cười với anh nói: "Thua cuộc phải bị phạt!"
Sau đó gạt tay anh ra, một hơi uống sạch, mọi người tán thưởng giơ ngón cái lên!
Thêm mấy vòng nữa, bất hạnh thay Bạch Dĩ Mạt lại bị chuốc rượu, cô thử so sánh, cảm giác giống như cố ý chuốc say cô vậy.
Cuối cùng, cô không chống cự nổi cảm giác dập dềnh trước ngực, lao ra ngoài nôn mửa.
Từ trong nhà vệ sinh đi ra Bạch Dĩ Mạt không quay về phòng hát ngay mà đi ra ngoài trời, trong đó khó chịu quá, cô muốn ra ngoài cho tỉnh rượu.
Tuyết vẫn rơi, Bạch Dĩ Mạt ngồi trên ghế dưới tán che của ô dù, ngẩng đầu nhắm mắt lại. Đột nhiên, cô cảm giác trước mặt mình có hơi nóng, lại còn có mùi thơm của sữa, cô mở to mắt, đập vào mắt là không mặt dịu dàng của Vương Tường Vũ.
"Uống chút sữa nóng cho tỉnh rượu đi." Nói xong đưa cốc sữa cho Bạch Dĩ Mạt.
Bạch Dĩ Mạt đón lấy cốc sữa, hai tay cầm lấy, nói lời cảm ơn với người đang ngồi vào chỗ bên cạnh.
Vương Tường Vũ thoáng chau mày, nhưng trong nháy mắt lại giãn ra: "Từ lúc nào đã trở nên khách khí vậy rồi, trước đây chưa bao giờ em nói cám ơn anh."
"Đó là trước kia, bây giờ không giống thế nữa!"
"Em, vẫn khỏe chứ?"
Bạch Dĩ Mạt gật đầu, hớp một ngụm sữa: "Ừm, không lo cái ăn cái mặc, cũng không tệ lắm."
"Bạch Dĩ Mạt." Vương Tường Vũ thản nhiên gọi tên cô, nhưng lại không nói tiếp.
"Ừ?" Bạch Dĩ Mạt quay đầu nhìn anh.
"Nếu... lúc trước chúng ta không chia tay, thì bây giờ sẽ thế nào?"
Bạch Dĩ Mạt quay đầu lại, nhìn những bông tuyết chầm chậm rơi xuống, cười nói: "Không biết, có thể là sống với nhau, cũng có thể sẽ chia tay."
"Chúng ta... bắt đầu lại có được không?" Trên mặt Vương Tường Vũ tràn đầy sụ nghiêm túc nhưng vẫn thấp thỏm liếc nhìn Bạch Dĩ Mạt.
Chiếc cốc trong tay Bạch Dĩ Mạt khẽ run lên, cô thở dài một hơi, rồi lại nhìn thẳng vào Vương Tường Vũ: "Vương Tường Vũ, cứ níu giữ một người không yêu anh, có đáng không?"
"Cũng lời như vậy, anh hỏi em, yêu một người sẽ không bao giờ yêu em, có đáng không?" Vương Tường Vũ nhắm mắt, di chuyển tầm nhìn sang chỗ khác.
"Cho nên chúng ta đều là những kẻ ngốc, biết rõ đối phương không yêu mình nhưng vẫn đưa đầu vào rọ."
Bạch Dĩ Mạt đặt cốc sữa xuống, lưng dựa vào ghế cười chua xót, nếu không thể ở bên nhau đùm bọc nhau, thế thì cá cứ quay về bờ mà quên nhau đi2! Nếu cũng không làm được con cá ấy, vậy thì cứ giả bộ ngốc nghếch suốt đời đi!
2Đây là ý thứ 36 trong tư tưởng đạo gia đươc trích trong câu "Tuyền hạc, ngư tương dữ xứ vu lục, tương hu dĩ thấp, tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ." Dịch nghĩa "Khi suối cạn, cá chen chúc với nhau trong bùn. Ở đó phun nhớt dãi làm ướt nhau, sao bằng ở sông hồ mà quên nhau"

ben-nhau-tron-doi-3-.jpg

Phần 24: Lên núi

Cho dù đã uống hết cốc sữa thì Bạch Dĩ Mạt vẫn không thắng nổi cơn say đáng sợ của thứ rượu hỗn hợp kia, vì thế trong lúc mơ màng đã thiếp đi...
Hôm sau tỉnh lại, cô phát hiện mình nằm trên chiếc giường lớn rất thoải mái, thiết kế trong phòng cho dù nhìn thế nào cũng không giống với phòng cô, chính xác mà nói đây là một căn phòng xa hoa không cùng đẳng cấp với cái phòng bình thường của cô.
Cô xoa nhẹ cái đầu đau nhức của mình, sau đó ngồi dậy, vừa ngồi dậy mới thất kinh, trên người cô chính là áo tắm của khách sạn! Kéo áo ra nhìn vào bên trong, thôi xong, hoàn toàn mới.
Nếu cô nhớ không nhầm thì cô không hề mang theo quần áo đến đây, nếu như nói cô uống rượu rồi chạy đi mua một bộ đồ lót, sau đó còn có thể cởi quần áo ra thay áo ngủ, rồi trèo lên một chiếc giường trong căn phòng xa hoa này ngủ tới sáng.
Nhưng cô cảm thấy như là đầm rồng hang hổ, hoàn toàn vô nghĩ, cực kỳ hoang đường...
Như vậy chỉ còn một khả năng cuối cùng là tối qua cô đã ở cùng với Vương Tường Vũ, với cơn đau nhức toàn thân và cái đầu như muốn bùng nổ đã đủ để nói cho cô biết một sự thật tàn khốc: Bạch Dĩ Mạt, không phải mày lại uống rượu làm bậy đấy chứ!
Gặp phải chuyện không thể giải thích, từ trước đến nay cô chỉ có một cách – chạy trốn, kết quả là, cô lại một lần nữa lập mưu đào tẩu.
Cô rón rén cầm lấy bộ đồ lộn xộn bước về phía cửa, vừa mới chuẩn bị mở kia thì cánh cửa đã bật mở từ bên ngoài, xuất hiện trước mặt cô là khuôn mặt quen thuộc đến mức làm cô muốn hộc máu, trong đôi mắt đào hoa đang nhìn cô đang phát ra từng luồng ma lực, cũng mặc áo tắm, nhưng lại rộng hơn để lộ ra cơ ngực cường tráng.
Âm thanh trầm trầm quyến rũ tuyệt đối là rõ ràng khiêu khích từ trên đỉnh đầu vang lên: "Bạch Dĩ Mạt, không phải là cậu lại muốn chạy trốn đấy chứ?"
Hướng Nhu, tại sao lại là Hướng Nhu, ông trời ơi ông trời, ông chớ nói cho tôi biết, là tôi lại ngủ với hắn ta đấy chứ?
Bạch Dĩ Mạt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ tươi cười trước mặt, tự nhủ với lòng phải bình tĩnh bình tĩnh, nhiều nhất cũng chỉ là 419 mà thôi, mày đã trưởng thành rồi, cái này thì có là gì!
Nhưng mà mẹ nó, cô không tự thuyết phục được mình!
"Làm sao cậu tìm được tôi? Sao cậu lại đến đây?" Bạch Dĩ Mạt ngập ngừng hỏi, vẻ hung hăng càn quấy tự mãn bình thường đã sớm đi gặp quỷ rồi.
Hướng Nhu bước đến gần Bạch Dĩ Mạt, từng mùi hương đặc biệt quen thuộc của hắn cứ vờn quanh cô,cứ như vậy Bạch Dĩ Mạt bị hắn từng bước ép đến gần cửa sổ, cuối cùng không thể trốn được nữa, sau lưng là tấm thủy tinh lớn, còn trước mặt là một người đàn ông cao to.
"Bạch Dĩ Mạt, cậu thật đúng là mau quên! Có cần tớ phải nhắc nhở cậu, cậu đã làm chuyện tốt gì với tớ không?"
Quả nhiên...
Bạch Dĩ Mạt lấy hết dũng khí, đứng thẳng người, sau đó giả vờ bình tĩnh nhìn thẳng vào Hướng Nhu: "Thứ nhất, tôi không biết sao cậu lại chạy đến đây, làm sao tôi lại ở đây? Thứ hai, rõ ràng là tôi đang ở cùng với học trưởng, học trưởng của tôi đâu? Thứ ba, tối qua tôi say nát bét, tôi thì làm được gì chứ tôi, tôi, cái đó cũng không phải chủ ý của tôi, hơn nữa một chút ấn tượng tôi cũng không có."
Nói xong, cô mấp máy môi, mở thật to mắt, nhìn sang một bên.
Hướng Nhu buồn cười nhìn Bạch Dĩ Mạt đỏ mặt trước mắt,nhất thời cơn tức giận tiêu tan, nha đầu này cũng thật là bướng bỉnh, hôm đó sau khi chạy đi mà không tìm thấy cô đã gọi điện cho Lâm Thắng Nam bảo cô điều tra thêm, ai ngờ hiệu suất làm việc của cô rất cao, hôm sau đã nói rõ ràng cho hắn biết Bạch Dĩ Mạt đang trốn chui ở đâu.
"Vậy là, ý của cậu là cậu không có ý định chịu trách nhiệm?"
Bạch Dĩ Mạt ra vẻ thoải mái cười: "Không phải là vấn đề không chịu trách nhiệm, mọi người cũng đều là người lớn cả rồi, huồng hồ lại là do cồn làm hại..."
"À, nói đúng hơn chính là cậu không phải xuất phát từ nội tâm, chỉ đơn giản là say rượu."
Bạch Dĩ Mạt gật đầu như giã tỏi: "Đại khái chính là thế."
Hướng Nhu im lặng vài giây, sau đó buông tay ra đi đến tủ quần áo, mở cửa tủ ra, lấy từ bên trong ra một bộ quần áo mới vất lên giường, nói với cô: "Biết cậu không mang áo quần để thay, đây là đồ mới mua, thay đồ đi!"
Nói xong, cũng không chờ Bạch Dĩ Mạt phản ứng, hắn đã đi ra nhân tiện đóng cửa lại.
Trong lòng Bạch Dĩ Mạt thắc mắc, nhưng lại không tìm ra căn nguyên, cô đi đến bên giường cầm bộ quần áo lên, không khỏi cười khổ, Hướng Nhu thật rất hiểu cô, ngay đến phongg cách ăn mặc, màu sắc, số đo của cô hắn đều nắm rõ.
Đi vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo rồi bước ra ngoài, Hướng Nhu đã sớm thay một bộ khác, ngồi trong phòng khách giở tạp chí, thấy cô đi ra thì liền ném cuốn tạp chí trong tay xuống, đi đến giá đỡ lấy áo khoác xuống rồi nói với cô: "Đói bụng rồi! Mau, đi ăn sáng thôi."
Bạch Dĩ Mạt thấy rất rõ ràng trên cổ Hướng Nhu có lộ ra vết cắn, như vậy là... do cô cắn sao?
Hướng Nhu lấy khăn choàng choàng lên cổ Bạch Dĩ Mạt, cười như bình thường: "Thất thần làm gì thế! Không đói bụng sao! Đi thôi!"
"Ừm!" Bạch Dĩ Mạt đã vô cùng không hiểu chuyện gì xảy ra với Hướng Nhu nữa, giống như không có chuyện gì phát sinh cả, nếu không chứng kiến bằng chứng xác thực trên cổ hắn, thì chính cô cũng sẽ cảm thấy hai người bọn họ hoàn toàn không xảy ra chuyện gì.
Tới quán ăn sáng, Bạch Dĩ Mạt đã trông thấy Tần Dật ngồi đằng kia, phản ứng đầu tiên của cô là xoay người chạy trốn, nhưng thế sự không bao giờ theo ý bạn, bởi vì Tần Dật đang gọi cô.
"Bạch Dĩ Mạt, cũng đến đây sao?"
Bạch Dĩ Mạt đành phải mỉm cười, kiên trì đi đến, Hướng Nhu âm thầm cười cũng đi theo.
Tần Dật nhìn Bạch Dĩ Mạt, rồi lại nhìn sang Hướng Nhu, mời hai người bọn họ ngồi, Bạch Dĩ Mạt vừa ngồi xuống thì Tần Dật đã hỏi: "Tối hôm qua cậu ở đâu thế? Đi ra ngoài rồi không quay về nữa, lát sau Vương Tường Vũ cũng ra ngoài, rồi cũng không quay lại. Đúng rồi, anh bạn này nhìn có chút quen mắt!"
Bạch Dĩ Mạt thừa nhận chuyện gi đến cũng sẽ đến, cô đang định mở miệng thì đã bị Hướng Nhu giành trước: "Tôi là Hướng Nhu, là... bạn tốt của Bạch Dĩ Mạt."
Tần Dật như tỉnh ngộ: "À, thì ra anh là Hướng tổng của Duệ Phong Quốc Tế! Bảo sao tôi nhìn không quen mắt chứ! Tôi là bạn học đại học với Bạch Dĩ Mạt, gọi là Tần Dật."
Bạn tốt Hướng Nhu nắm tay với đối phương, sau đó nói với Bạch Dĩ Mạt: "Tớ đi gọi món, cậu muốn ăn gì?"
Bạch Dĩ Mạt đâu có thèm ăn: "Tùy cậu."
Sau khi hướng Nhu đứng dậy đi, Tần Dật tới gần hỏi: "Tối qua rõ ràng mình thấy cậu với Vương Tường Vũ nói chuyện với nhau ở bên ngoài, sao hôm nay lại biến thành vị Hướng tổng này rồi?
Bạch Dĩ Mạt rất muốn nói: Con mẹ nó tôi uống say thì biết được cái đéo gì chứ!
Nhưng cuối cùng thì không văng tục: "Một lời khó nói hết."
"Đúng rồi, có một số đứa có việc nên đi trước, mấy người còn lại định lên nói, thấy sao?" Tần Dật cũng không phải kẻ lắm chuyện, vì thế nói với cô lộ trịnh ngày hôm nay.
"Leo núi? Cậu đi được chứ?" Hướng Nhu gọi món xong rồi đi tới, hỏi Bạch Dĩ Mạt.
Bạch Dĩ Mạt ghét nhất là bị người khác xem thường, vốn không muốn đi, ai ngờ lại bị hắn khiêu khích, thế nên liền đồng ý: "Đi, phải đi lên núi."
Tần Dật cười, hỏi Hướng Nhu: "Nếu Hưởng tổng anh không có chuyện gì thì cũng cùng đi đi!"
Hướng Nhu liếc nhìn bộ mặt khó chịu của Bạch Dĩ Mạt, sau đó cũng đồng ý: "Được! Tôi cũng chẳng có việc gì hôm nay, còn nữa, cứ gọi tôi là Hướng Nhu là được rồi."
Ăn sáng xong, mọi người thay đổi trang thiết bị, sau đó hướng về Triêu Minh Lĩnh sau núi mà đi. Ngọn núi này mặc dù không có tên trong những danh sách ngọn núi nổi tiếng đại xuyên hùng vĩ trong nước, nhưng cũng không phải là một ngọn núi nhỏ, không nói đến mấy sườn dốc đứng cao trên núi, bên trong lại rất nhiều lối rẽ, rất dễ lạc đường, lại thêm nữa sau khi tuyết rơi, tầm nhìn không tốt, rất khó trèo lên đỉnh.
Nhưng mà có rất nhiều người thích khiêu chiến với độ khó cao này cho nên vì yêu thích mà thẳng tiến.
Đoàn người đứng dưới chân núi, nhìn lên ngon núi, sau đó nghe Tần Dật bắt đầu giải thích: "Triêu Minh Lĩnh này có một truyền thuyết lâu đời, tương truyền thời cổ hậu có một loại thần thú gọi là Phượng Triêu, tiếng kêu của nó thanh thúy như chim oanh, cánh của nó có lửa màu đỏ, toàn thân trắng nõn như ngọc, nhưng nó khát máu đã thành tính, làm bị thương không ít người, sau lại được Nữ Oa nương nương thu phục, đóng băng trên một ngọn núi tuyết. Đến bây giờ, mỗi khi đến ngày Ha Tuyết thì lại nghe thấy tiếng kêu thanh thúy trên ngọn núi, mà ngọn núi này chính là Triêu Minh Lĩnh trong truyền thuyết!Đương nhiên, đây chỉ là thần thoại, có lẽ là một mánh lới mà mấy nhà buôn phát hiện ra chỗ này đã sử dụng, chuyện đã kể xong, lên núi thôi!"
Mọi người thấy Tần Dật như một hướng dẫn viên du lịch vừa đi một bên vừa giảng giải thì liên tục chọc ghẹo anh, nói anh hoàn toàn có thể đổi nghề, thế nhưng anh lại phản bác làm hướng dẫn viên du lịch nào có kiếm được nhiều như làm luật sư, vì thế lại chọc cho mọi người cười ha ha.
Hôm nay thời tiết không tệ, mặt trời đã ra rồi, không cảm thấy lạnh như hôm qua, cho nên trèo lên núi cũng tương đối nhẹ nhàng, bọn họ thuận lợi đi lên sườn núi, sau đó gặp mấy lối rẽ, vì thế mọi người dựa theo con đường mình thích mà tiếp tục đi lên phía trên, theo như lời Tần Dật nói, đi con đường nào rồi cuối cùng cũng tập trung về trên đỉnh núi, cho nên tùy mọi người chọn.
Bạch Dĩ Mạt cũng không nói nhiều, chọn một con đường nhìn qua có vẻ bằng phẳng mà đi, dù sao đích đến cuối cùng cũng là đỉnh núi, sao phải tự gây trở ngại cho mình chứ, đường an toàn bày đặt không đi, lại thích đi lên mấy cái dốc đứng, còn một vấn đề vô cùng quan trọng đó chính là Hướng Nhu rất thích mạo hiểm tuyệt đối sẽ không chọn con đường này mà đi, như vậy là có thể thoát khỏi hắn.
Quả nhiên, sau khi mỗi người đi một ngả, Bạch Dĩ Mạt với một cô bạn học khác là Hoàng Hạm chọn tuyến đường này, còn Hướng Nhu với Tần Dật và hai người bạn trai khác chọn con đường núi nhìn qua có vẻ rất dốc.
Ước chừng đi được hơn một canh giờ, sắc trời dần tối, chỉ chốc lát sau mấy bông tuyết đã nhẹ nhàng bay xuống, Hoàng Hạm thấy sắc trời không được tốt, định bụng quay về.
"Dĩ Mạt, mình thấy tuyết rơi càng lúc càng lớn, ở trên núi không an toàn, chúng ta mau quay về đi!"
Bạch Dĩ Mạt nhìn bầu trời, mặt trời không biết đã sớm chạy trốn đi đằng nào, đang chuẩn bị đáp lời thì di động vang lên, là Hướng Nhu.
"Bạch Dĩ Mạt, thời tiết không được tốt, đừng leo tiếp nữa, theo đường cũ mà trở về."
"Biết rồi." Nói xong cúp điện thoại.
Hoàng Hạm ở một bên cứ nhìn trộm Bạch Dĩ Mạt, hỏi: "Là Hướng Nhu đúng không! Haiz, mình thấy cậu cũng quá đào hoa đấy, lúc trước là Vương Tường Vũ, sau lại là một anh cảnh sát đẹp trai, bây giờ lại là một cực phẩm cao cấp như thế, cậu không thấy ánh mắt mấy người Diệp Lỵ kia đâu, giống như là ong thấy mật vậy, chỉ thiếu mức bổ nhào đến thôi."
Bạch Dĩ Mạt khoát tay lên vai Hoàng Hạm, nói: "Bọn họ thích ai thì mặc kệ, mình đây mới là hâm mộ cậu, tay trái là giấy chứng nhận tốt nghiệp, tay phải là giấy chứng nhận kết hôn, thật là hạnh phúc! Đâu giống bọn này đi vào hàng ngũ thặng nữ chứ, haizz..."
Hoàng Hạm chép miệng: "Cậu có bao giờ nói cậu yêu cầu cao đâu."
"Được, mình không lắm chuyện với người đã kết hôn nữa, chúng ta đi thôi! Tuyết rơi cang lúc càng dày rồi."
Nói xong hai người men theo đường cũ đi về chân núi...
Lên núi thì dễ, xuống núi mới khó! Tốt xấu gì thì Bạch Dĩ Mạt cũng có chút bản lĩnh, nhưng thể lực Hoàng Hạm lại không được, hơn nữa trời càng lúc càng tối, đường cũng không dễ đi, điện thoại của Bạch Dĩ Mạt không biết đã làm rớt khi nào, cho nên làm trễ không biết bao nhiêu thời gian.
Chờ đến lúc hai người họ xuống núi thì trời đã đen như mực, Bạch Dĩ Mạt âm thầm cảm thấy may mắn trong lòng, xuống núi trước khi trời tối đen hoàn toàn, bằng không thì thật sự chết chắc rồi.
Nhìn thấy xa xa một đám người đứng ở đó, Bạch Dĩ Mạt với Hoàng Hạm đi đến, có người tinh mắt thấy hai cô, liền vội gọi to: "Không phải là Bạch Dĩ Mạt với Hoàng Hạm đó sao."
Tất cả mọi người đều chạy sang chỗ bọn cô, Tần Dật đi đến nói với Bạch Dĩ Mạt: "Hai cậu sao lại xuống muộn thế, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì rồi chứ, điện thoại cũng không liên lạc được."
Bạch Dĩ Mạt giải thích: "Di động mình bị rơi trên núi rồi, điện thoại của Hoàng Hạm thì không điện được."
Lúc này lại đi tới một người, là Vương Tường Vũ, anh thấy Bạch Dĩ Mạt bình yên vô sự mới yên tâm thở phào một hơi: "Em không sao chứ!"
Bạch Dĩ Mạt cười nói: "Không sao, yên tâm đi!"
Bạch Dĩ Mạt nhìn thấy hình như dừng lại đằng kia là xe cứu viện chuyên nghiệp, vội chỉ vào đấy hỏi: "Kia là sao thế?"
Tần Dật mới kịp phản ứng lại, vội nói: "Bọn mình xuống núi đợi đã lâu mà vẫn chưa thấy hai người xuống, gọi điện cũng không được nên Hướng Nhu lại lên núi tìm cậu, mình thấy tình hình có vẻ không khả quan nên gọi đội cứu viện đến."
Tim Bạch Dĩ Mạt đập thình thịch có chút bất an: "Cậu ta lên lâu chưa?"
"Hơn một giờ rồi."
"Cho mình mượn di động." Bạch Dĩ Mạt cố hết sức giữ bình tĩnh, nhưng lại không che đậy được nội tâm đang khủng hoảng.

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com