Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P15). Truyện ngôn tình... "Hướng Nhu tiễn Bạch Dĩ Mạt về nhà, trên đường hai người không tranh cãi với nhau nữa, Bạch Dĩ Mạt nhìn một bên khuôn mặt hoàn mỹ của Hướng Nhu, nhất thời từ khuôn mặt này nhảy đến một khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh được cũng như thế, đồng thời lại liên tưởng đến hai người thân mật với nhau trên cuốn truyện tạp chí kia..." Đọc tiếp truyện ngôn tình - Trọn đời bên em ở dưới đây nào!

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P13)

>> Truyện ngôn tình - Trọn đời bên em (P14)

truyen-ngon-tinh-ben-nhau-tron-doi-2-.jpg

Truyện ngôn tình hay - Trọn đời bên em (P15)

Phần 17: Thất bại trong vui vẻ

Bạch Dĩ Mạt nhìn Hướng Nhu cười ngây ngô ở một bên, thuận tay lấy một quả quýt ném tới: "Nghĩ gì thế? Cười ngốc nghếch như thế, không phải là đang YY cái gì không lành mạnh đấy chứ?"
Hướng Nhu nhanh tay bắt lấy, đưa quả táo đã gọt vỏ sang cho cô, rồi chậm rãi híp mắt hỏi: "Nè, cậu còn nhớ rõ lần đầu tiên của cậu không?"
Hàm răng còn chưa đụng vào quả táo, Bạch Dĩ Mạt đã ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, con ngươi trong suốt sâu không thấy đáy: "Lần lần đầu tiên cái gì chứ? Cậu có ý gì?"
"Này, không phải cậu đã quên rồi chứ!" Hướng Nhu hơi phẫn nộ nhìn chăm chú vào Bạch Dĩ Mạt.
"Đồ điên, nói chuyện lần đầu tiên với phụ nữ, chắc cũng chỉ có cậu mới làm được."
Hướng Nhu nghe vậy nhất thời cười to, hắn chỉ vào Bạch Dĩ Mạt rồi làm ra vẻ sâu xa nói: "Cậu còn nói tớ trong đầu nghĩ gì ư? Có đầu óc cậu mới không trong sáng ý! Chuyện tớ nói là lần đầu tiên bà dì của cậu ghé thăm kìa, cậu lại dám quên."
Sắc mặt Bạch Dĩ Mạt trở lại bình thường, cắn một miếng táo: "Hứ, ai bảo cậu nói chuyện không rõ ràng, không phải chỉ là làm bẩn đồng phục của cậu thôi sao, đáng để giận đến vậy à, đều là chuyện cũ năm xưa, dĩ nhiên bây giờ tôi vẫn nhớ."
"Tớ hỏi cậu cậu có phải con gái không, đến chuyện này mà cậu cũng có thể bình thản rồi chia vui với một thằng con trai, ông trời của tôi ơi!" Hướng Nhu nhìn trời, hai tay giơ về phía trước, vẻ mặt phải gọi là phong phú đa dạng.
"Trời trời cái lồng ấy! Có lúc nào cậu xem tôi là con gái chứ, cái đồ tự mãn!" Bạch Dĩ Mạt trừng mắt liếc hắn một cái, Bạch Dĩ Mạt trừng mắt liếc hắn một cái, đặt quả táo xuống, khởi động gân cốt rồi đứng lên đi vào nhà vệ sinh.
Hướng Nhu đứng dựa vào cửa nhà vệ sinh nói với người bên trong: "Bạch Dĩ Mạt, có phải cậu có chuyện gì giấu tớ không? Tớ cảm thấy dường như cậu có gì đó rất mờ ám."
Trước bồn rửa tay, Bạch Dĩ Mạt nhìn vào mình trong gương, cả nửa ngày mới trả lời: "Tôi giấu cậu nhiều chuyện lắm, cậu muốn nói đến vấn đề nào?"
Hướng Nhu ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi chậm rãi mở miệng: "Ừm... Ví dụ như, cậu quen Giản Quân Phàm lúc nào sao không thấy nói với tớ? Tại sao cậu lại quen anh ta, quen lúc nào, vì sao anh ta lại đối xử tốt với cậu đến vậy, vân vân..."
Bạch Dĩ Mạt mở cửa ra, nhìn Hướng Nhu nói: "Tôi quen ai tại sao phải thông báo lại với cậu chứ. Huồng hồ, tôi cũng chưa bao giờ hỏi những chuyện về bạn bè của cậu như thế này!" Lúc nói cố tình nhận mạnh hai chữ 'bạn bè'.
"Nè, không phải là do tớ quan tâm cậu hay sao!" Hướng Nhu thấy Bạch Dĩ Mạt không để ý đến, nhưng trong lòng lại cảm thấy không thoải mái.
"Cám ơn, nhưng cậu thế này gọi là chó lại bắt chuột, xen vào việc của người khác."
"Đồ ngốc không biết phân biệt gì cả, này, cậu đi đâu thế, định về thật à! Cậu không đợi tớ sao... này...."
Hướng Nhu tiễn Bạch Dĩ Mạt về nhà, trên đường hai người không tranh cãi với nhau nữa, Bạch Dĩ Mạt nhìn một bên khuôn mặt hoàn mỹ của Hướng Nhu, nhất thời từ khuôn mặt này nhảy đến một khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh được cũng như thế, đồng thời lại liên tưởng đến hai người thân mật với nhau trên cuốn tạp chí kia.
"Cái đó, chuyện của Trịnh Tịnh Viên là thế nào?" Cuối cùng Bạch Dĩ Mạt cũng mở miệng hỏi, đôi lúc cô rất hận mình tại sao không thể dứt khoát một chút, không cần phải lắm chuyện như thế này.
Hướng Nhu nghe thấy thế, có chút quái dị nhìn cô, giống như đang nghiên cứu vật gì quý hiếm vậy.
"Nhìn tớ làm gì! Đang hỏi cậu đấy!" Bạch Dĩ Mạt vỗ một cái vào đầu hắn.
Hướng Nhu quay đầu nhìn về phía trước, làm ra vẻ nhe răng trợn mắt: "Nói chuyện thì nói chuyện, động tay động chân làm gì! Chuyện của cô ấy thu xếp xong rồi."
Bạch Dĩ Mạt vốn đang còn cười bây giờ đã xoay chuyển một trăm tám mươi độ: "Hiệu suất rất cao, khó trách."
"Cậu đừng nghĩ lung tung! Chuyện này tớ còn chưa kịp nhúng tay vào." Hướng Nhu biết Bạch Dĩ Mạt đang nghĩ gì, thật ra bình thường mấy kiểu vui chơi thế này hắn cũng đâu ít, mọi người cũng không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng mà, người này, hắn cũng không rõ vì sao Bạch Dĩ Mạt lại đặc biệt mẫn cảm như thế, không chịu chấp nhận như vậy.
"Hướng Nhu này, có thật là..."
Nhưng cuối cùng Bạch Dĩ Mạt không nói ra những lời "Có thật là cậu yêu Trịnh Tịnh Viên không' này...
"Thật cái gì cơ?"
"Không có gì!" Bạch Dĩ Mạt nói sang chuyện khác: "Tôi hỏi cậu, hai người ly hôn, vốn là người chồng ngoại tình, nhưng sau đó lại phát hiện ra người đi quá chính là cô gái đó, vậy người chồng chẳng qua là bị dồn ép sao?"
Hướng Nhu không hiểu mô tê gì cả, người này có lối suy nghĩ thật sự là rất thâm sâu.
"Điều này nói lên cuộc hôn nhân kia sớm chỉ tồn tại trên danh nghĩa, bây giờ chuyện này nhiều lắm, đặc biệt là trong giới kẻ có tiền, cũng không có gì lạ cả."
Bạch Dĩ Mạt bĩu môi: "Thế còn đứa con của họ, đứa bé đó làm sao sống tốt trong hoàn cảnh này đây?"
Hướng Nhu nghi ngờ nhìn Bạch Dĩ Mạt, cô chưa bao giờ nghiêm túc nói với hắn những việc này, hắn biết đây là vụ kiện trong tay cô, hắn cũng biết cô là người công bằng, ngay thẳng, có lương tâm, cho nên khi biết chân tướng của một số việc, cô liền xoắn xuýt rối tung lên.
"Nếu không thấy vui thì đừng làm nữa, đừng có ép mình phải làm những chuyện mà bản thân không muốn." Hắn nhìn khuôn mặt vẫn như cũ của Bạch Dĩ Mạt, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp" "Nếu không, đến công ty tớ giữ chức vụ cố vấn luật pháp đi! Tiền lương tùy cậu muốn!"
Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt dẩu lên, nói: "Được, cứ thế đi! Nhưng mà, gặp chuyện chạy trốn không phải là phong cách của tôi, hơn nữa cậu cũng đã đủ việc rồi, tôi mà đến công ty cậu, không nhìn thấy cậu mỗi ngày là tôi không thể phạm tội được."
Hướng Nhu chán nản nói: "Tớ bảo cậu là người không biết phân biệt phải không! Người ta đều ước ngày ngày có thể gặp được tớ, còn cậu thì ngược lại, còn ghét tớ đến thế, đừng có quên, chúng ta chính là chiến hữu."
"Dừng lại, ai là chiến hữu của cậu, là đối thủ mới đúng!"
"Lên tinh thần rồi sao?"
"Luôn luôn lên sẵn tinh thần..."
++
Gần đây Bạch Dĩ Mạt đang vội cái gì? Thật ra chính là vụ án tranh chấp tài sản sau khi ly hôn, hai người đều là nhân vật có chút tiếng tăm ở thành phố S, vốn là nhà trai ngoại tình, cô làm luật sư cho nhà gái, giúp nhà gái đòi lại bồi thường hợp lý, nhưng cách đây không lâu, lại bị cô phát hiện được thì ra thân chủ của cô mới là người ăn vụng ben ngoài, còn chồng của cô ấy chỉ là người bị hại.
"Luật sư Bạch, ngày mai sau khi vụ kiện này giải quyết xong, tôi sẽ không bạc đãi cô đâu." Một người phụ nữ ăn mặc bình thường, không tô phấn son, nhìn qua có chút đáng thương, nhưng trong lời nói lại chứa sự đắc ý kiêu căng.
Trước đây Bạch Dĩ Mạt là bị bộ dạng đáng thương kia của cô ta đánh lừa: "Tôi cũng hi vọng nhanh chóng kết thúc."
Cặp mắt quyến rũ của người phụ nữ kia liếc nhìn Bạch Dĩ Mạt đánh giá: "Nghe nói luật sư Bạch vì vụ này mà mệt mỏi đến nỗi vào viện, tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào nữa."
Bạch Dĩ Mạt hơi tự giễu nhìn cô ta, cố nặn ra nụ cười: "Không liên quan đâu, là tôi có chút vấn đề mà thôi."
"Vậy là tốt rồi, vậy đi, hẹn gặp cô ngày mai ở tòa." Người phụ nữ kia nói xong rồi đứng dậy bước đi.
Bạch Dĩ Mạt nhìn theo bóng lưng của cô ta rồi hỏi: "Cô có từng nghĩ đến đứa con của cô không? Cậu bé mới ba tuổi."
Người phụ nữ xoay người, nhìn thẳng vào vị luật sư còn rất trẻ trước mắt, nói: "Luật sư Bạch, cô chưa làm mẹ, nên cô không hiểu đâu."
Nhìn người phụ nữ bên ngoài vô hại bên trong giả dối kia, trong lòng Bạch Dĩ Mạt có gì đó không đúng, đứa bé đi theo người mẹ như vậy có thể lớn lên khỏe mạnh sao?
Cô ngồi trong phòng hội nghị thật lâu, lâu đến mức Quý Phi Dương đi vào cô hoàn toàn không biết.
"Bạch Dĩ Mạt, đang giờ làm việc, cô lại mất tập trung rồi."
Bạch Dĩ Mạt nhìn bóng người cao lớn tuấn tú trước mặt, người ngốc nghếch: "Anh nói thử xem lúc đấy sao em lại nhất thời muốn khoe tài chứ, càng muốn nhận vụ kiện này, bây giờ đúng là tự chuốc khổ cho mình."
Quý Phi Dương kéo chiếc ghế bên cạnh Bạch Dĩ Mạt rồi ngồi xuống: "Nếu quả thật không muốn đánh án nữa thì bây giờ từ chối vẫn còn kịp."
"Sư phụ, như vậy em sẽ phá hỏng văn phòng luật sư của anh mất."
"Chút chuyện cỏn con ấy thì đâu đến mức gì."
Bỗng nhiên Bạch Dĩ Mạt hơi sùng bái Quý Phi Dương: "Này, Quý Phi Dương, anh đừng có đối tốt với em như thế, cẩn thận em sẽ yêu anh đấy."
Quý Phi Dương bất đắc dĩ cười: "Đúng thật là, bây giờ cô có tâm trạng mà nói đùa rồi đấy."
"Binh đến tướng cản, yên tâm đi, em có chừng mực mà." Bạch Dĩ Mạt ném cho anh một ánh mắt yên tâm, sâu trong ánh mắt trong suốt như nước kia, anh thấy rõ ý kiên định không dễ lay chuyển, từ trước đến nay cô làm việc sẽ không để cho người khác lo lắng bao giờ.
++
Vốn đã có định án của vụ tranh chấp tài sản ly hôn, nhưng không ngờ lại có bước ngoặt, bị cáo đưa ra chứng cớ mới, tuy không phù hợp với trình tự khuôn phép, nhưng đã thông qua phiên xét xử, bàn bạc khắp nơi, nên bằng chứng hùng hồn này có thể trở thành vật chứng trình lên.
Cuối cùng, tố tụng bên nguyên cáo thua kiện, đứa con về với người bố, một vụ kiện quanh co, thế nhưng lại dấy lên gợn sóng không nhỏ trong giới luật sư.
Tướng quân toàn thắng Bạch Dĩ Mạt lần đầu nếm thử mùi vị thất bại, nhưng trong mắt mọi người lại nhìn thấy cô như trút bỏ được gánh nặng, bộ dạng vân đạm phong khinh, hoàn toàn không có chút gì lấy làm vẻ khó chịu khi bị thua.
Người phụ nữ bị thua kiện vẻ mặt không thể tin được, cô ta kéo giật Bạch Dĩ Mạt lại, mất đi vẻ dịu dàng giả dối của ngày trước: "Cô không phải là tướng quân toàn thắng sao, cô không phải là vô cùng tin tưởng sao? Vì sao lại có chứng cứ mới, vì sao lại thua kiện? Tôi mặc kệ, tôi muốn chống án, tôi nhất định phải chống án."
Bạch Dĩ Mạt mỉm cười nhìn người phụ nữ trước mắt vẫn không chịu từ bỏ, nói lời chính nghĩa: "Kim phu nhân, tôi nghĩ trong chúng ta cũng không ai ngờ tới thì ra thật sự chuyện mỗi người làm ông trời đều nhìn thấu hết, rất xin lỗi, tôi nghĩ tôi không giúp được cô."
"Lời này của cô là có ý gì?" Vị Kim phu nhân kia sững sờ ngây ngốc.
Bạch Dĩ Mạt nhìn về đám người phía đối diện, nói: "Không có gì cả, chỉ là tôi nghĩ, cuối cùng cô cũng có thể quay về làm chính cô, đúng không!"
Nói xong cô cười lạnh lùng, sau đó không thèm để ý đến người phụ nữ đang trố mắt lên, lập tức đi ra ngoài, đứng ở cửa lớn, lần đầu tiên cảm thấy ánh nắng mùa đông có thể làm cho tâm tình người ta dễ chịu đến như vậy.
"Bạch Dĩ Mạt." Phía sau có người gọi cô.
Bạch Dĩ Mạt xoay người lại, không phải là người lúc nãy trên tòa đấu với cô sao?
"Luật sư Tần, xin chúc mừng!"
Tần Dật đi tới quan sát người trước mắt vừa quen thuộc lại xa lạ này, cười nói: "Cám ơn."
Bạch Dĩ Mạt cười rồi đi ra ngoài, Tần Dật đi sát bên người: "Chúng ta giao chiến cũng rất nhiều lần rồi! Cuối cùng lần này cũng được mở mày mở mặt một phen!"
Bạch Dĩ Mạt nhìn bạn học cũ xuất sắc này, nhất thời bông đùa nói: "Đắc ý cái gì chứ? Thắng một cô gái mà cũng tính sao?"
Tần Dật bật cười: "Này, trước kia cậu thì thế nào chứ, đừng tưởng là con gái thì mình sẽ hạ thủ lưu tình, so với người nào đó mình còn mạnh hơn nhiều." Anh cố ý bắt chước khẩu khí Bạch Dĩ Mạt.
"Đồ tự mãn." Bạch Dĩ Mạt cũng cười theo.
Tần Dật nhìn thấy Bạch Dĩ Mạt một chút cũng không để ý, nỗi băn khoăn trong lòng càng lớn: "Tớ thắc mắc không biết sao cậu thua kiện mà không có chút khổ sở nào, ngược lại còn rất vui vẻ thế."
"Không có đâu! Cảm thấy thắng thua không phải thứ quan trọng, quan trọng nhất là không thẹn với lương tâm." Bạch Dĩ Mạt đi đến bãi đậu xe, nhưng sau đó lại quay người nói với Tần Dật: "Bây giờ mình về văn phòng thể nào cũng bị mắng, còn cậu e rằng được chúc mừng ấy chứ!"
Tần Dật thản nhiên lắc đầu, nói: "Được rồi, một thời gian nữa là họp mặt lớp, cậu có đến không."
Khóe miệng Bạch Dĩ Mạt khẽ chúm lại: "Ừm, biết rồi, liên lạc sau vậy."
Nói xong rồi lên xe, lướt nhanh trên con đường rải nhựa, cuối cùng cô cũng hiểu được, tranh giành vị trí thứ nhất, vĩnh viễn bất bại thật ra không được vui vẻ như mọi người nghĩ.
Vui vẻ nhất chính là cho dù ngoài mặt có thua, nhưng nội tâm lại thắng, vô cùng thoải mái, điều này so với nhìn như thắng lại càng thêm làm cho người ta cảm thấy thư thái không thẹn với lương tâm.

ben-nhau-tron-doi-3-.jpg

Phần 18: Ra đi trong đêm bình an

Tần Dật luôn vô cùng băn khoăn, rốt cuộc là ai mới sáng sớm đã gửi cho anh bọc đồ không đề tên, bên trong là một đoạn ghi âm cùng với ảnh chụp mà nhân vật chính chính là anh trong vụ tố tụng Kim phu nhân lần này.
Vụ kiện vốn đã thua cuối cùng chuyển bại thành thắng.
Mà chứng kiến luật sư của đối phương là Bạch Dĩ Mạt thua tòa lại có vẻ thản nhiên như thế, anh có chút nghi ngờ người này từ lúc bắt đầu không phải là đứng đối lập với anh đấy chứ?
++
Bạch Dĩ Mạt trở lại văn phòng luật sư, trong ánh mắt chế giễu cùng với tiếng thì thầm bàn tán, đi thẳng vào văn phòng Quý Phi Dương.
Quý Phi Dương đưa tay ý bảo cô ngồi trước, sau đó vội vàng xử lý chuyện trong tay, Bạch Dĩ Mạt lấy Ipad ra vào mạng.
"Quả nhiên là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã truyền ngàn dặm!" Bạch Dĩ Mạt nhìn vào màn hình giọng mỉa mai.
Quý Phi Dương ngẩng đầu nói: "Gì cơ?"
Bạch Dĩ Mạt đưa thứ đồ trong tay cho anh, tiêu điểm tin tức bốn phía đều vây quanh vụ kiện lần này, quả nhiên là người sợ nổi tiếng heo sợ khỏe mạnh, đây chẳng qua cũng chỉ là giúp người có tiếng tăm đánh án, bây giờ cũng trở nên có chút danh tiếng, mặc dù là tiêu cực.
"Người phụ nữ này không đơn giản đâu, cô cẩn thận một chút." Quý Phi Dương chứng kiến đầu đề đưa tin thì rơi vào im lặng.
Mạng lưới danh nhân đưa tin: Phú thương XX ngoại tình thật ra là bị vợ vu cáo hãm hại, cuối cùng chân tướng cũng nổi lên mặt nước.
Mạng lưới báo thành phố: Phu nhân XX sau lưng thế lực lớn mạnh, quan hệ rất rộng, không phục phán quyết, đưa tin chống án.
Trang báo mạng chính trị và pháp luật: Tướng quân toàn thắng Bạch Dĩ Mạt cuối cùng bị đặt bẫy tính kế, bị đương sự ác ý lừa gạt, làm cho cái tên toàn thắng bị phá hủy.
...
Bạch Dĩ Mạt lấy lại Ipad, tặc lưỡi nói thẳng: "Lực lượng mạng lưới quả nhiên hùng mạnh, có điều thật thật giả giả, giả giả thật thật, xem vậy là được rồi, đừng quá nghiêm trọng là được."
"Xem ư? Tự cô cũng nhìn xem, người đàn bà kia nói thế nào với cô?" Quý Phi Dương chỉ vào một góc trên màn hình, Bạch Dĩ Mạt đưa mắt sang, Kim phu nhân bị phóng viên vây quanh chặn đường, cuối cùng chửi ầm lên, mắng đối phương vu cáo hãm mại, chửi luật sư của mình không chuyên nghiệp như thế nào, nói cô nhất định đã bị mua chuộc, chỉ nhận tiền không nhận người, luật sư như thế này thật là mất mặt.
Bạch Dĩ Mạt tắt máy, nhìn Quý Phi Dương nói: "Thường thì thua kiện trong lòng dao động rất lớn, người Trung Quốc mau quên, không lâu sau chuyện này cũng chẳng còn sót lại tí gì trong đầu người ta đâu."
"Cô đang tự an ủi mình đấy hả!" Quý Phi Dương nhìn người này hoàn toàn không có chút cảm giác mối nguy hiểm, bỗng cảm thấy con bé này là người không có tim, hoàn toàn không lo đến hậu quả.
"Em sẽ trở lại thông báo cho anh sau, mai là lễ Giáng Sinh, tha cho em một ngày đi!"
"Được rồi, đi đi!" Quý Phi Dưởng hiểu hôm nay đối với cô mà nói có bao nhiêu đặc biệt, cho nên cô ấy nói gì cũng đồng ý.
++
Hôm nay là đêm bình an, ban ngày vẫn còn nắng tỏa ngàn dặm, vậy mà vừa chạng vạng đã có tuyết rơi, thật là đúng với cảnh.
Bạch Dĩ Mạt về nhà tắm rửa thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài thì di động vang lên, là Giản Quân Phàm, khóe miệng cô hơi cong lên, lộ ra lúm đồng tiền trên má, bắt máy.
"Alo, Giản Quân Phàm à."
"Anh xem tin tức hôm nay rồi, em không sao chứ!" Âm thanh của Giản Quân Phàm vừa ôn hòa lại thân thiết.
Bạch Dĩ Mạt thoải mái trả lời: "Không có sao đâu, đúng rồi, cám ơn anh đã giúp em tra ra mấy thứ kia, nhưng mà, chuyện này anh đừng để người ngoài biết đấy!"
"Anh mà biết em dùng cái cách này thì đã không giúp em rồi." Trong giọng nói mang theo sự trách cứ.
"Đằng nào cũng làm cả rồi, không có gì lớn cả, cũng không mất miếng thịt nào cả."
"Đúng rồi, người phụ nữ kia có chỗ dựa sau lưng đấy, em nhất định phải cẩn thận."
"Có thể có gì lo lắng chứ, em chỉ là luật sư mà thôi, là quan tòa xem bằng chứng, cô ta có thể như thế nào nữa."
"Tóm lại vẫn là em nên chú ý một chút, đừng để người bên ngoài theo dõi, có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh, bất kể thế nào anh cũng sẽ ở bên cạnh em."
Nghe nói như thế, nhất thời Bạch Dĩ Mạt không biết phải trả lời ra sao, những lời này anh cũng đã từng nói, lúc mới quen anh anh cũng nói vậy, rồi anh cũng đến, mặc cho cô có chuyện gì, chỉ cần một cú điện thoại, nhất định trong thời gian ngắn nhất anh sẽ đến, cùng ở bên cạnh cô.
Nhưng mà, cô cần phải từ bỏ, từ bỏ thói quen có việc là tìm đến anh, nói cách khác, cô sẽ càng áy náy, tự trách mình, cô không rõ anh lấy tư cách gì để trông coi bên cạnh cô, nếu cô không cho nổi, thì cũng đừng dễ dàng cho như vậy, cứ giả vờ ngốc nghếch cũng tốt.
Cô buông môi dưới đã bị cắn chặt ra, ngữ khí vẫn duy trì sự thoải mái: "Biều rồi, anh đúng là Đường Tăng."
Ngắt điện thoại, Bạch Dĩ Mạt đi ra cửa nhưng không tự lái xe mình mà ngồi trên taxi đi đến một nhà thờ nhỏ, tối nay nhà thờ sẽ làm lễ truyền thống để trải qua đêm bình an.
Lúc Bạch Dĩ Mạt tới nhà thờ thì lễ Mi-sa cũng đã bắt đầu, cô ngồi ở vị trí phía sau, nhìn các giáo đồ hát thánh ca trên bục.
Xung quanh hết thảy đều yên tĩnh, tốt lành như thế, mặc dù cô không phải là tín đồ nhưng cũng tràn ngập hoài niệm với cảnh tượng này.
Lần đầu đến đây là lúc cô bốn tuổi, Bạch Dĩ Hạo chín tuổi, khi đó cô vừa tỉnh vừa buồn ngủ đi theo mẹ đến nhà thờ nhỏ này để qua đêm bình an.
Thật ra thành phố S có một nhà thờ rất lớn, ở đó những ngày như thế này người ta đến rất đông, nhưng mẹ Bạch chỉ dẫn bọn họ đến đây mà thôi.
Trong đêm bình an, mặc dù là trôi qua theo cách như thế, nhưng Tiểu Dĩ Mạt vẫn rất vui vẻ, cô thích không khí như thế này, tất cả mọi người đều mỉm cười, còn có cả mẹ dẫn cô đi chơi theo.
Nửa đêm năm ấy khi lễ Mi-sa bắt đầu, Tiểu Dĩ Mạt đã nằm ngủ ngon lành trong lòng mẹ, đến ngày hôm sau tỉnh lại, Tiểu Dĩ Mạt sẽ khóc lên nói vì sao mẹ Bạch không gọi cô dậy?
Bạch Thụy đi công tác gấp trở về đã thấy cảnh thế này, sau khi hiểu rõ chuyện, ông liền ôm lấy con gái nói: "Dĩ Mạt ngoan, đêm bình an năm sau, bố với mẹ sẽ dẫn con với cả anh trai lại đi chơi nữa, có được không."
Đôi mắt nhỏ của Bạch Dĩ Mạt hồng hồng, hít mũi mấy cái rồi gật đầu.
Nhưng mà, năm thứ hai, không hề có năm thứ hai...
Đêm bình an năm thứ hai, mẹ của cô đã lên thiên đường, cô lúc năm tuổi không giống những bạn nhỏ khác khóc rống lên, mà chỉ yên lặng đi theo Bạch Dĩ Hạo đứng ở trong góc nhìn Bạch Thụy im lặng nước mắt chảy dài.
Đêm hôm đó, cô xin Bạch Thụy dẫn cô đến nhà thờ kia, cô bảo mẹ đang ở đó chờ bọn họ, Bạch Thụy nhẫn nhin cái tim đau khổ như lăng trì, dẫn hai đứa con đi vào nhà thờ.
Đêm hôm đó, Bạch Dĩ Mạt không dám ngủ, cô sợ một khi đã ngủ sẽ không được gặp mẹ nữa, nhưng cho dù có nỗ lực mở to mắt vẫn không thấy mẹ xuất hiện.
Từ đó về sau, đêm bình an mỗi năm cô đều đến chỗ này, Bạch Dĩ Hạo bị ông ngoại bà ngoại đến đón đi, cô chỉ còn lại một mình, thỉnh thoảng Hướng Nhu cũng đi theo, dần dần đã trở thành thói quen.
"Này, Bạch Dĩ Mạt." Bên người là âm thanh đã quá quen thuộc.
Bạch Dĩ Mạt nghiêng đầu nhìn Hướng Nhu ngồi xuống bên cạnh mình, đôi mắt đào hoa đang nhìn chằm chằm vào cô, giống như muốn nhìn thấu cô vậy.
"Làm sao cậu biết tôi đến đây." Dù sao Hướng Nhu cũng đã đi nhiều năm rồi, không nhớ rõ cũng rất bình thường.
"Không phải năm nào cậu cũng đến đây sao?"
"Cậu vẫn còn nhớ sao." Bạch Dĩ Mạt nở nụ cười nhạt.
Chỉ có hôm nay, ở trong này, bọn họ sẽ không tranh nhau cãi nhau nữa, chỉ biết im lặng chờ đến giờ Tý, chờ đến sự yên lặng thiêng liêng nhất vào ban đêm.
Hướng Nhu vẫn còn nhớ rõ đêm bình an sáu tuổi năm ấy, nghe ông nội nói dì Ninh Văn đã bỏ mọi người mà đi, hắn không hiểu rõ ông nội nói đi mất có nghĩa là gì? Vì thế liền hỏi Bạch Dĩ Mạt, nhưng Bạch Dĩ Mạt cũng không rõ lắm, chỉ nói là cho hắn biết là mẹ đang ở trên thiên đường, sẽ không bao giờ quay về nữa.
Hướng Nhu chứng kiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dĩ Mạt không lộ vẻ gì, hai mắt cũng không có giọt lệ nào, giống như cô đã hiểu rõ chuyện gì vậy.
Sau này, đêm bình an hằng năm Bạch Dĩ Mạt đều giấu Bạch Thụy chạy đến nhà thờ, hắn cũng đi theo, hai người im lặng ngồi ở một bên nhìn về phía trước, không ai nói nhiều, giống như đang đợi Ninh Văn đến vậy.
Dần dần lớn lên, theo miệng người lớn nói Hướng Nhu mới biết được năm đó dì Ninh Văn trong quá trình truy nã bọn tội phạm buôn ma túy mà trên đường cùng với bọn chúng sống mái với nhau, không ai ngờ có một bé trai lại chạy đến khu vực nguy hiểm này, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Ninh văn đã chọn bảo vệ cậu bé, bản thân trúng thương, tuy tên cầm đầu đã bị dì bắn trúng, toàn bộ bọn buôn ma túy đều sa lưới, nhưng cuối cùng bởi vì dì mất quá nhiều máu mà hi sinh vì nhiệm vụ.
Hắn cũng biết Bạch Dĩ Mạt đã biết chuyện này, nhưng lúc đó cô đã mười ba tuổi rồi.
Đêm bình ăn năm ấy, Bạch Dĩ Mạt tuy bị sốt nhưng vẫn kiên trì đến nhà thờ, hắn không lay chuyển được cô đành đi theo cô, sau đó khi trở về cô bị ngất vì choáng, sau đó được đưa vào bệnh viện.
Hắn vẫn còn nhớ rất rõ, đêm đó về nhà là hắn cõng cô, cô mơ mơ màng màng đánh hắn, miệng thì thào nói những câu vô nghĩa: "Mày cút đi, tao hận mày, tao hận mày, nếu không có mày, mẹ tao cũng sẽ không chết, bà ấy sẽ không chết, đều bởi vì mày, vì mày..."
Cũng đêm hôm đó, Hướng Nhu mới hiểu được, cô ngốc Bạch Dĩ Mạt này tuy trước mặt bọn họ làm như không có chuyện gì, nhưng sau lưng lại một mình gặm nhấm nỗi đau mất mẹ.
Đêm đó, cũng là lần đầu tiên cô khóc to trước mặt hắn, tuy lúc cô khóc cũng không tỉnh táo.
Đêm đó, hắn mới biết được vì sao chú Bạch bỏ mặc hai người bọn họ đến nhà thờ, thật ra ông vẫn một mực đi theo phía sau, năm nào cũng như thế, cho đến lúc cô mười tám tuổi.
Cuối cùng hắn cũng hiểu được, vì sao cô chưa bao giờ đi viếng mộ mẹ mình vào đêm bình an, bởi vì cô biết cái người mà cô hận nhất nhất định sẽ ở đó, cô không muốn gặp mặt hắn ta.
Sau khi kết thúc, hai người bọn họ rời khỏi nhà thờ, hít lấy luồng không khí Giáng Sinh đang đến, cảm nhận được bông tuyết bay khắp bầu trời, Bạch Dĩ Mạt cho tay vào túi áo lông, liếc nhìn Hướng Nhu cả nửa ngày mà không nói lời nào.
Hướng Nhu sờ mặt mình, nghi ngờ hỏi: "Trên mặt tớ có vết bẩn hả? Sao lại nhìn tớ như thế?"
"Không có gì, chỉ là phát hiện ra một chuyện, cậu có phải là người ngoài hành tinh không! Đến đêm bình an liền biến thành một người khác."
Hướng Nhu tức giận đè đầu Bạch Dĩ Mạt xuống: "Trong đầu cậu đang suy nghĩ cái gì vậy, cái gì gọi là biến thành người khác?"
"Nói thế nào nhỉ, trở nên đứng đắn, không quá lời, không tự mãn, không giống phần tử cặn bã, cũng không giống lưu manh, mà trông giống người đứng đắn nghiêm túc hơn."
"Này này, đúng là miệng chó không mọc nổi ngà voi, con thỏ này nhả không ra xương cốt, không phải là do tớ thấy cậu tâm tình không tốt nên mới đặc biệt đi với cậu, người bạn tốt thế này cậu đi tìm đâu ra. Nói đến cái gì mà tiểu mỹ nữ họ Du kia của cậu ấy, đến thời khắc mấu chốt còn không có ích bằng tớ!"
Đến lúc này Bạch Dĩ Mạt mới nhớ gần đây do bận bịu quá, lại còn nhập viện nữa, sớm đã đem Mộc Du Du lên chín tầng mây, nha đầu kia gần đây cũng không thấy quấn lấy cô, không liên lạc gì, rất không bình thường.
"Chẳng qua là cậu muốn gặp người ta chứ gì! Hầy, quả nhiên là cô bé lọ lem đi xe bí ngô, vừa qua mười hai giờ đã lộ nguyên hình."
Hướng Nhu cười to, khoác tay lên vai Bạch Dĩ Mạt rồi kéo đi, Bạch Dĩ Mạt cũng không cảm thấy khó chịu, để mặc hắn ôm đi, cô phát hiện ra người này cũng ấm áp ra trò.
"Muốn đi đâu không?" Hướng Nhu thuận miệng hỏi.
Bạch Dĩ Mạt nghiêng người sang, nói với Hướng Nhu: "Cậu đừng nói tôi khác người là được! Tôi muốn... chơi tuyết."
Bánh lái trong tay Hướng Nhu bỗng sượt đi, suýt nữa lệch khỏi làn đường, tâm trí của nha đầu này
"Cậu vẫn còn nhỏ chắc!"
"Cậu đã bảo sẽ đưa tôi đi mà, cậu không đi thì tự tôi sẽ đi." Bạch Dĩ Mạt ngồi trở lại vị trí, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
"Được rồi, bà cô của tôi ơi, đi là được chứ gì?" Hướng Nhu đành phải chịu số phận bất hạnh, có người như vậy chắc hắn tổn thọ vài năm mất.
Hướng Nhu thấy trên mặt Bạch Dĩ Mạt lộ ra vẻ tươi cười, thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh đèn dường như thiếu cảm giác chân thật.
Hắn lái ô tô đưa cô đến Đức Thành Sơn nổi tiếng bên cạnh thành phố S.
Mấy năm gần đây Đức Thành Sơn phát triển sang lĩnh vực du lịch, chủ yếu là vì nơi này có vị trí địa lý với điều kiện tiện lợi đã hấp dẫn không ít du khách, nói trắng ra chính là hậu hoa viên của thành phố S lộng lẫy hào hoa, bây giờ đang là giờ làm việc, chỉ cần lái xe hai tiếng là có thể đến nơi, con suối nước nóng tự nhiên ở đây là nơi nổi danh nhất.
Hai người mang theo sự phong trần mệt mỏi đến đây, vào nghỉ ngơi trong một khách sạn, khách sạn được xây trên sươn núi, phong cảnh tuyệt đẹp, phục vụ hạng nhất, tuy đông nghịt người nhưng giá cả một đêm cũng khá tương đối.
Hai người cầm lấy thẻ phòng và trở về phòng nghỉ ngơi, sau đó ngâm mình trong suối nước nóng rồi về đi ngủ, bây giờ đã là ba giờ sáng, ngoài cửa sổ gió mạnh thổi từng đợt cùng với những bông tuyết bay múa trong không trung, Bạch Dĩ Mạt ngủ một cách say sưa vô cùng.

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com