Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P9). Truyện ngôn tình tình như tơ đàn... "Ngươi tận mắt nhìn, tận tai nghe, hay chỉ là tin lời đồn đãi? Người dễ tin lời đồn đãi, lập trường gì mà chỉ trích người khác? Nam nguyên Tiểu Kiếm sư!..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P7)

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P8)

tinh-nhu-to-dan-9.jpg

Truyện ngôn tình hay - Tình như tơ đàn (P9)

Giống như vẫn không tin được những chuyện đang xảy ra, Chu Dục nhíu mày, hai hàng lông mày lần đầu tiên tỏ vẻ mịt mờ, chỉ ý thức được, Tô Thiếu Sơ đang đâm mình.

"Tam hoàng tử, nhớ kỹ những điều ngươi đã từng nói nha! Luật nhân quả tuần hoàn chỉ là trò cười, nếu ông trời có mắt, ngươi cũng muốn xem thử mình sẽ có kết quả như thế nào, bây giờ tấm màn này, để ta kéo xuống kết thúc thay ngươi vậy!"

Nhìn gương mặt không mang theo chút tình cảm nào của nàng, Chu Dục muốn mở miệng, nhưng chỉ càng làm máu chảy xuống nhiều hơn.

"Tam hoàng tử – - "

"Hoàng chủ tử – - "

Yến Bình Phi, Phong Ngôn, Vô Ưu, Vô Sầu, toàn bộ nhìn xem diễn biến mà khiếp sợ, hoàn toàn không dám bị chấn động!

Phong Ngôn muốn chạy đến nhưng lại bị tiếng đàn xé gió kiềm chế lại, chân hắn như chôn xuống mặt tuyết, ngăn không cho hắn chạy đến.

"Tô, Tuyết, Sơ!" Nhìn người phía trước, Phong Ngôn căm hận nghiến răng."Âm mưu giết con của Thánh nữ, mưu hại Tam hoàng tử, cho dù ngươi có Tô gia và Thái tử làm chỗ dựa, cũng khó tránh được tội trưu di cửu tộc, ngay cả đứa con thứ bảy như ngươi cũng đừng hòng chạy trốn!"

"Vừa rồi chủ nhân của ngươi chẳng phải đã nói,"Tô Tứ thiếu" trên danh nghĩa đang đi lễ Phật cùng Trưởng công chúa sao? Tô gia chỉ có sáu người con, không có đứa con thứ bảy, làm sao bị trưu di cửu tộc?"

Nghe vậy, trong lòng Phong Ngôn bắt đầu thấy không ổn!

"Hôm nay, sự việc ở Vân Phong là, Tam hoàng tử cải trang đến đây, lại bị võ lâm cao thủ giết nhầm, Yến Bình Phi, Phong Ngôn cũng mất tích." Tô Tuyết Sơ đạm thanh nói: "Thị nữ và thị vệ đi theo đều bị khiếp sợ quá lớn, không nói nên lời, dù sao Tô gia cũng có hai vị "Tô Thiếu Sơ"."

"Các ngươi giỏi lắm, sớm đã dự mưu chuyện này." Phong Ngôn cắt thanh.

"Võ Huyền Thất căm hận cái ác, Nghĩa Hành cũng vui vẻ làm như vậy, trong tất cả đồ đệ, hắn kỳ vọng về ngươi nhất, cho nên mới cử ngươi đến Trung Nguyên làm hộ vệ cho con của Thánh nữ, mỗi năm ngươi trở về là những ngày hắn mong đợi nhất, không ngờ, kết quả lại như thế này

Hàng năm, luôn có một thời gian ngắn Phong Ngôn được trở về Nam Nguyên bái kiến sư tôn, chịu khảo nghiệm nhất định, cho đến khi hắn tròn 16 tuổi.

"Ngươi tận mắt nhìn, tận tai nghe, hay chỉ là tin lời đồn đãi? Người dễ tin lời đồn đãi, lập trường gì mà chỉ trích người khác? Nam nguyên Tiểu Kiếm sư!" Như đang đùa cợt thân phận này, Phong Ngôn lạnh lùng khinh bỉ nói.

"Lời đồn hay là thật sự, đợi trói ngươi về Nam Nguyên rồi mới tính, đến lúc đó để xem ngươi kêu oan như thế nào."

Lời của Tô Tuyết Sơ vừa dứt, khúc cầm cũng dừng lại, không thể nhìn thấy được hắn xuất kiếm lúc nào, cầu vồng bắt đầu tỏa sáng, vây quanh thân ảnh của hắn, mỗi một lần ra chiêu đều có ánh hào quang bức xạ ra, khí thế kinh người làm tan chảy cả băng tuyết, hướng thẳng về phía Phong Ngôn!

Lưỡi kiếm trong tay Tô Tuyết Sơ bỗng trở nên lạnh toát, các kiếm vũ hộ thân các cũng đón chào, ánh hồng quang từ kiếm toát ra, mang đầy lực lượng, từ một lưỡi kiếm màu hồng, bỗng xuất hiện ra nhiều lưỡi kiếm khác nhau, làn cho cổ tay của Phong Ngôn tê dại, chợt lui lại một bước!

"Tối nay, ngươi có thể bước vào đây một bước, Tô Tuyết Sơ liền nhận thua, rời khỏi Vân Phong không gây khó dễ cho các ngươi nữa!"

Khí thế kia rộng rãi vững vàng, Phong Ngôn nắm chặt chuôi kiếm, trong lòng hiểu rõ, trận chiến tối nay nhất định sẽ không dễ chịu!

Sát khí trên mặt tuyết nháy mắt dâng cao, tràn ngập khắp nơi.

Khi Phong Ngôn ra tay, Tô Tuyết Sơ cũng giương thế, trong nhất thời, quanh hai người là tiếng kiếm xé gió gào thét, ánh cầu vồng hoa mắt đầy trời, tiếng "xoát, xoát" không ngừng vang lên!

***

tinh-nhu-to-dan-6.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn

Máu tươi chảy ra không ngừng, thủy chung chưa từng dừng lại, nhuộm đầy cả vùng tuyết Chu Dục đang ngồi, đập vào mắt là màu đỏ ngầu loang lổ!

"Tìm tử huyệt của ngươi, hai cây kim này sẽ xé rách công thể hộ thân của ngươi, muốn làm chuyện này, nhất định phải từ người có thân mật tiếp xúc với ngươi!"

Hơn nữa, người thực hiện nhất định phải có nội công thật thâm hậu, tìm chính xác tử huyệt của hắn, cho nên Tô Thiếu Sơ mới quyết định dùng mình làm mồi nhử, hạ sự lựa chọn này!

"Ngươi..." Chu Dục cuối cùng cũng thốt lên được một tiếng, nhưng càng làm cho nhiều máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả áo bào.

"Thiếu Sơ đã nói, đối với người như Chu Dục ngươi, nhân từ là quá đáng rồi." Ánh mắt hắn khó có thể tin, Tô Thiếu Sơ tiếp tục nói: "Nếu như không phải lần trước nuốt hai chiếc lá Chỉ Kim Hồng Diệp, làm nội thương nặng thêm, sau đó trở mặt xuất thủ, làm cho nội thương chuyển biến xấu, thì cũng không thể nào làm cho Chu Dục ngươi thương tiếc được!"

Chỉ Kim Hồng Diệp là dược, nhưng nếu ăn quá nhiều sẽ gây ra hiệu lực phản lại, vốn là Tô Thiếu Sơ muốn giữ lại hai chiếc lá này để phòng ngừa khi có chuyện, nhưng tình thế cấp bách, nàng đành phải hy sinh hai chiếc lá này.

Chu Dục cười, cây kiếm đâm xuyên qua người hắn, vết thương ngày càng mở rộng, máu tươi không ngừng trào ra từ miệng hắn, nhưng hắn không quan tâm, hắn chỉ muốn hỏi một chuyện ....

"Giả sao? Không có gì là thật sao?" Bị cây kiếm ngăn lại, làm cho hắn không có cách nào đụng được nàng, "Ta biết ngươi... có ý đồ, nhưng ... Chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?"

Tô Thiếu Sơ không nói gì.

"Tỉnh lại từ cơn ác mộng, lần đầu tiên... Cuối cùng ngươi không còn tỏ vẻ chán ghét nữa ...Cho ta ôm ngươi, tất cả đều là giả sao?"

"Người có nhớ Thiếu Sơ đã từng nói, ta chỉ cho người ta nhận định đụng vào ta, người không nằm trong nhận định của Tô Thiếu Sơ, đụng vào ta, kết quả cuối cùng đừng oán hận."

Chu Dục như bị sét đánh, đánh ngay tại chỗ!

"Ta... Sẽ không thừa nhận ngươi Chu Dục... Vĩnh viễn cũng không..."

Lần đầu tiên nàng thừa nhận hắn, nhưng lại nói một câu như vậy, giờ đây không ngừng quanh quẩn bên tai hắn.

"Ngươi đau lòng sao? Rốt cuộc ngươi cũng nếm được cảm giác đau lòng khi bị người khác đùa bỡn tình cảm rồi sao? Ngươi cũng biết, Tống Mai Ngọc vì tan nát mà chết, lúc ấy nàng còn đau hơn ngươi."

Tô Thiếu Sơ rút cây kiếm từ trong người hắn ra, gương mặt hắn đau khổ vặn vẹo.

"Hoàng chủ tử – - "

"Tam hoàng tử – - "

Chu Dục lảo đảo quỳ rạp xuống đất, một thân quần áo đều nhiễm màu đỏ của máu, nhưng lúc này, nỗi đau thể xác lại không đau bằng nỗi đau trái tim như bị xé vụn ra.

"Đối mặt cùng Chu Dục ngươi, chính là khiêu chiến lớn nhất kiếp này của ta."

Lúc này, tiếng hai cô gái thanh thúy la lên, Vô Ưu, Vô Sầu bởi vì nóng lòng nhìn Chu Dục mà không cẩn thận bị Phong Xước Nhi làm bị thương!

"Vô Ưu, VôSầu..." Nhìn thấy các nàng bị thương, Chu Dục cắn chặc răng đứng lên.

"Xước Nhi, không được làm Vô Ưu, Vô Sầu tổn thương!"

Tô Thiếu Sơ lên tiếng, Phong Xước Nhi sửng sốt, sau đó lập tức rút kiếm về.

"Trong lòng bàn tay có dấu đỏ, các nàng là con gái của hầu gái? !"

Phong Xước Nhi dừng lại, Vô Ưu, VôSầu thoát thân chạy đến.

"Hoàng chủ tử – - "

Chưa từng nhìn thấy Chu Dục một thân đầy máu như vậy, nhưng các nàng không làm gì được, chủ nhân cao cao tại thượng, chỉ cho các nàng cười, nhưng giữa hai bên luôn mang theo một khoảng cách xa lạ, vừa đáng sợ vừa làm cho các nàng càng muốn đến gần hơn, hắn, chính là nơi duy nhất cho các nàng nương tựa.

"Đến ... đằng sau ta!" Thấy Vô Ưu, Vô Sầu chạy đến, Chu Dục che lại lồng ngực bị thương, đẩy các nàng ra đằng sau.

Hình ảnh này làm cho đồng tử của Tô Thiếu Sơ rung động.

"Hoàng chủ tử!"

"Hoàng

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P10)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyenngontinh.com