Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P8). Truyện ngôn tình... "Nàng lạnh nhạt như nước làm cho hắn thật sự không biết làm thế nào, Chu Dục thậm chí có cả giác, hắn đang bị đùa giỡn, người bị cầm tù, không biết đến tột cùng là hắn hay là nàng!..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P6)

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P7)

truyen-ngon-tinh-tinh-nhu-to-dan-8.jpg

Truyện ngôn tình hay - Tình như tơ đàn (P8)

Vân Phong, Nguyệt Dạ vào ngày mười chín đúng là hoa lệ xinh đẹp, ánh trăng tỏa sáng, soi rọi từng ngõ ngách, làm cho trần thế bên dưới càng thêm xinh đẹp.

Trên mặt tuyết, một đội kị binh hơn hai mươi người chuyên tâm bảo vệ xe ngựa ở giữa, Yến Bằng Phi và Phong Ngôn, một trước một sau theo đội mà đi.

Bên trong xe ngựa, chất rượu hổ phách men theo khóe môi Tô Thiếu Sơ rơi xuống dưới, vị rượu cay nồng làm cho gò má nàng đỏ hồng, lau lau vết rượu bên môi, đôi môi cúi xuống lại đút rượu, chất rượu làm cho đôi môi nàng càng sáng mềm hơn.

Chu Dục từng miếng từng miếng, mớm đút cho người nằm trong tay.
Dung nhan tuấn nhã bị phiếm màu đỏ hồng, khóe môi tươi mát, càng tăng thêm vẻ tươi đẹp.

Uống một hớp rượu xong, Tô Thiếu Sơ lắc đầu.

"Một ngụm nữa đi!" Chu Dục kéo áo khoác lông ấm áp lên người nàng."Bên ngoài rét lạnh hơn ở trong nhiều lắm."

Hai mươi ngày nay, nàng đều ở trong "Tuyết Ngọc ban công" ấm áp, bây giờ đột nhiên đi ra ngoài, nhiệt độ chênh lệch quá mức, hơn nữa thương thế của nàng vẫn chưa khỏi hẳn, làm cho nàng lúc đầu ngay cả lấy rượu ra cũng cầm không vững, Chu Dục kéo áo khoác lông lên người nàng, sau đó kéo nàng vào trong ngực, tự mình ủ ấm cho nàng.

"Hoàng chủ tử, ngươi đừng quên, trong xe còn có chúng ta."

"Đúng vậu, ở "Tuyết Ngọc ban công" còn chưa đủ sao, ngay cả ra ngoài cũng không chịu cho chúng ta ở cùng Tô công tử."

Ngăn cách bởi một tấm rèm mỏng, Vô Ưu, Vô Sầu ngồi trước xe ngựa lẩm bẩm nói.

Hai ngày nay, Tô Thiếu Sơ cơ hồ đều nằm trong giường, trừ ba bữa cơm và đưa thuốc ra, Chu Dục căn bản không cho các nàng ở lâu thêm chốc lát, càng đừng nói là gặp mặt Tô Thiếu Sơ.

"Muốn cướp người với bổn hoàng tử, chờ cánh các ngươi đủ cứng rồi nói sau."

Hắn đưa bầu rượu cho các nàng cầm.

"Luôn bá đạo như thế!"

"Đúng vậy!"

Hai nha đầu nhận lấy bình rượu, bĩu môi ồn ào bất mãn, một bên rót uống, một bên ấm ức.

"Đến Vân Phong Thượng Hành quán rồi, ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt, điều dưỡng nửa tháng mới được ra ngoài." Chu Dục nhíu mày, nói với người trong ngực : "Vân Phong Thượng Hành quán có cảnh trí rất đẹp, có thể ngồi trong phòng ngắm bính minh và hoàng hôn, ngươi nhất định sẽ thích cảm giác như được đặt mình vào trong mộng kia."

Vân Phong Thượng Hành quán chính là dinh thự ấm áp ở Vân Phong của Chu Dục, Vân Phong vốn nổi tiếng vì cảnh trí hoa lệ, trời nhiều mây, ở trên đỉnh núi cao cũng có thể hưởng được suối nước nóng ấm áp, có thể rong chơi thỏa thích bên ngoài.

Lúc trước, đầu đông hoặc đầu xuân, Chu Dục đã ở đây rồi, nhưng lần này vì Tô Thiếu Sơ mà chậm chạp không đến Vân Phong.

"Có Hoàng chủ tử ở đây, có thể nghỉ ngơi cho tốt sao?"

"Gạt người!"

Vô Ưu, Vô Sầu đằng trước không đợi Tô Thiếu Sơ đáp lại, bàn luận xôn xao.

"Đâu phải ngày đầu tiên quen Hoàng chủ tử đâu, Tô công tử thường nói Hoàng chủ tử là dâm ma quỷ hoàng tử mà."

"Đúng vậy! Nhìn Tô công tử lăn qua lộn lại khổ cực như vậy, Tô công tử thật sự không có nói sai."

Hai nha đầu bất bình thay Tô Thiếu Sơ, bướng bỉnh nói thầm.

"Hai nha đầu các ngươi, đúng là càng lúc càng to gan." Còn biết nói xấu chủ nhân như hắn."Đến Vân Phong rồi, bổn hoàng tử không cho hai người gặp Tô công tử nữa, thử xem hai ngươi dám nói nữa không."

Chu Dục chậm rãi nói, nhanh chóng bịt miệng được hai nha đầu phía trước.

Người trong khuỷu tay hắn cười nhẹ.

"Ngươi nguyện ý cười vì hai nàng, nhưng lại keo kiệt không chịu nói chuyện với bổn hoàng tử." Đây là lần đầu tiên trong hai ngày nay, Chu Dục thấy nàng nở nụ cười, cho dù chỉ là một nụ cười nhẹ cũng đủ làm cho hắn ăn dấm chua.

Hơn nữa, hai ngày nay nàng đều yên lặng, không cự tuyệt cái ôm của hắn, thậm chí khi triền miên, nàng cũng chủ động dán chặt vào hắn, nhưng lại không chịu nói gì, để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Thỉnh thoảng, hắn lấy tay xoa xoa mặt của nàng, khẽ hôn lên để nàng mở mắt ra, nàng cũng từ từ mở mắt ra, đôi mắt vì nhiễm kích tình mà trở nên động lòng người, làm cho hắn thất thần si nhìn.

"Ngươi đã có quá nhiều thứ rồi, còn quan tâm đến thứ này sao?"

"Nếu như lấy hết những gì bổn hoàng tử có để đổi lấy, Thiếu Sơ yêu đệ có bằng lòng cười với ta một tiếng không?"

Tô Thiếu Sơ nhìn hắn, nghiêm túc nghĩ chuyện này có khả năng hay không.

"Ừ... Nếu mười ngón tay của ngươi ít nhẫn đi một chút, ăn mặc ít chói mắt đi một chút, ánh mắt ít thâm trầm đi một chút, tính cách ít tàn nhẫn đi một chút, tóc ít rối đi một chút, tốt nhất là cạo trọc đầu, thêm hai cái vết sẹo lên mặt, vậy nụ cười của Thiếu Sơ có lẽ sẽ chân thật hơn, nhìn thấy những thứ đó, ngay cả cười ta cũng không muốn."

Một Chu Dục không chói lóa là như thế nào, thật không dám tưởng tượng đến, bẩm sinh hắn đã có hơi thở tôn quý, không có châu ngọc trên ngươi, bớt chói lóa một chút cũng không sao, nhưng, tưởng tượng đến Chu Dục đầu trọc, mất đi vẻ đẹp trai thường thấy, chỉ tưởng tượng thôi, đã ...

tinh-nhu-to-dan-6.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn

"Sặc!"

Không nhịn được cười vang, nhưng không phải Tô Thiếu Sơ, mà là hai nha đầu đằng trước.

"Trời ơi, Hoàng chủ tử cạo trọc đầu, thêm hai vết sẹo trên mặt, thật là có cá tính."

"Ha ha, đúng đúng đúng, ta cảm thấy bộ dạng này cũng không tệ." Vô Sầu vỗ tay, bội phục với tưởng tượng của Vô Ưu.

"Vô Ưu, VôSầu."

Nghe được tiếng Chu Dục truyền đến, không đợi chủ nhân mở miệng nữa, Vô Ưu, VôSầu lập tức biết điều đáp lại.

"Được rồi, chúng ta tiếp tục ngắm cảnh, Hoàng chủ tử, Tô công tử, các ngươi cứ tiếp tục."

"VânPhongTuyếtDạ thật sự rất đẹp! Nhất là lúc ánh trăng lên cao ."

Lời này không phải là giả, hai tiểu nha đầu vui vẻ ca hát, nhìn cảnh sắc bầu trời đêm bên ngoài.

"Nếu có thể đổi lấy một nụ cười của ngươi, những thứ này có hay không bổn hoàng tử cũng không quan tâm, ta chỉ để ý đến thứ ta muốn."

Hắn đưa mắt nhìn nụ cười thong dong bình tĩnh của nàng, tối nay, tâm trạng của nàng hiển nhiên khác hẳn hôm qua.

"Nếu có liên quan đến Thiếu Sơ, Tam hoàng tử đều muốn chiếm được."

"Là sao?" Chu Dục nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng nàng, "Tráitim đã trao cho người khác, bổn hoàng tử muốn biết, trái tim của ngươi, là giữ cho ai?"

"Như vậy có quan trọng với Tam hoàng tử không?" Đôi đồng tử nàng lóe sáng, rõ ràng không muốn đáp lại."Cho dù đáp án là gì, cũng không thay đổi được sự thật đó, mấy ngày qua, thân thể của Thiếu Sơ, không có chỗ nào người xa lạ cả."

"Không đủ, chỉ cần liên quan đến Tô Thiếu Sơ ngươi, cái gì bổn hoàng tử cũng muốn lấy."

"Trời ạ! Tam hoàng tử người đúng là lòng tham không đáy, cái gì cũng không muốn bỏ qua." Nàng chau mày, thoáng cười nhìn hắn, không cho hắn đáp lại, nàng vòng tay qua gáy hắn, chôn đầu vào vai hắn, "Có lẽ, để cho ta nghỉ ngơi một chút, tinh thần tốt lên sẽ nói cho ngươi biết."

Hành động này làm cho Chu Dục ôm lấy nàng, hắn có thể cứng rắn ép hỏi nàng, nhưng hắn không muốn phá hỏng không khí này, ít khi nàng chủ động đến gần hắn, đây là lần đầu tiên,có người chủ động đến gần làm cho trái tim hắn loạn nhịp.

"Thiếu Sơ yêu đệ làm cho bổn hoàng tử nhận thấy một mặt bướng bỉnh của ngươi nha."

Không muốn nói gì, luôn là đuổi hắn đi, nhưng lại làm cho hắn không thể tức giận được.

"Ở cùng một lão đầu tử hơn gần mười tuổi, chỉ có thể bướng bỉnh thôi."

"Lão... đầu tử!" Chưa từng có ai dám nói hắn già, hắn luôn tươi đẹp một thân, không có chút nào già nua, tuy là có chênh lệch tuổi tác với nàng khá lớn

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P9)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyenngontinh.com