Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P6). Truyện ngôn tình... "Những lời này thật sự làm cho Tô Thiếu Sơ ngưng cười, tựa như nghênh chiến, ngửa đầu dán vào môi hắn nói: Ngươi thật sự muốn ăn hết miệng lưỡi của Thiếu Sơ sao? Hay là ngươi nghĩ rằng, mình sẽ không chiếm được nó..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P4)

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P5)

tinh-nhu-to-dan-4.jpg

Truyện ngôn tình hay - Tình như tơ đàn (P6)

Đau và khó chịu, ngửa người xuống nước làm cho thân thể nàng khó mà nhúc nhích được, từ lưỡi truyền đến sự mạnh bạo của hắn, cảm giác không hít thở được dần dần dâng lên, khi đôi mắt bắt đầu hoa đi, áp lực trên môi cũng rời khỏi, một lực mạnh kéo nàng ra khỏi mặt nước, không khí mới mẻ không ngừng tràn vào mũi nàng.

Nàng thở gấp, khôn ngừng ho khan, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cặp mắt lạnh lẽo kia, môi đối phương vung lên nụ cười tà.

"Tư vị vừa trải qua cơn ác mộng như thế nào?" Chu Dục vuốt lấy gương mặt đầm đìa nước của nàng, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, tựa như cái hôn đáp xuống miệng nàng, mũi nàng, giống như đang hưởng thụ cảm xúc này."Ngươi cảm thấy, bổn hoàng tử có thể mang đến đau khổ hành hạ cho ngươi không?"

"Ha ha ... A – -" Tô Thiếu Sơ không nhịn được khẽ cười, tuy trong giọng vẫn còn ho nhưng vẫn không nhịn được cười."Ngươi để ý địa vị của ngươi trong lòng Thiếu Sơ như thế sao? Ha ha – - Tam hoàng tử từ trước đến giờ tự do tự tại, chỉ nghĩ đến chuyện mà mình muốn, mình cần, lại quan tâm đến chuyện này – - ha ha – -"

Nàng cười đáp lại, nhìn thấy nét mặt của Chu Dục thay đổi nhưng không sao dừng lại được.

"Ngươi thật sự muốn bổn hoàng tử ăn hết cả miệng lưỡi của ngươi sao?" Chu Dục bóp chặt gương mặt nàng, ánh mắt trở nên thâm trầm cảnh cáo.

Những lời này thật sự làm cho Tô Thiếu Sơ ngưng cười, tựa như nghênh chiến, ngửa đầu dán vào môi hắn nói: "Ngươi thật sự muốn ăn hết miệng lưỡi của Thiếu Sơ sao? Hay là ngươi nghĩ rằng, mình sẽ không chiếm được nó?"

Tô Thiếu Sơ chủ động cắn môi dưới của hắn, lực cắn mạnh, làm cho hai hàng lông mày của Chu Dục nhăn lại, nhưng hắn không đẩy nàng ra!

Liếm máu trên đôi môi hắn, Tô Thiếu Sơ hài hước nói: "Không bằng để ta nuốt trọn miệng lưỡi của ngươi đi?! Tam hoàng tử tôn quý bất phàm."

"Tô, Thiếu, Sơ – -" Chu Dục âm trầm kêu.

Cái hôn kia thật sự như muốn nuốt trọn hắn, nhưng hắn vừa lúc phát hiện được đôi mắt người trước mắt lóe sáng, một chưởng hướng thẳng vào hắn – -

Khoảng cách chưa đến một cánh tay, Chu Dục theo phản xạ tránh ra, trong nháy mắt, Tô Thiếu Sơ mượn lực nhảy lên, cách hắn ra xa mấy bước, xoay người rơi xuống dòng nước suối bên dưới.

"Ngươi muốn đụng vào ta, nhưng có độc chiếm được hay không?" Tô Thiếu Sơ khoanh tay đứng trên mặt nước, ngạo nghễ nhìn hắn."Sao ngươi không thử học cách nhận thua đi, biết đâu lại đạt được mục đích thì sao?"

Thân hình đứng giữa dòng suối đầy nghiêm nghị, nhìn chằm chằm người bên bờ kia, nhướng mày cười với hắn.

"Hoặc là, van cầu ta, thương hại Chu Dục ngươi, ta sẽ cho ngươi đụng vào ta." Nàng hất hàm lên với hắn."Tam hoàng tử cao cao tại thuợng, cảm giác nếm phải tư vị phải hạ mình, cầu xin như thế nào, cũng là một trò chơi vui lắm, ngươi có hứng thú hay không?"

Từ phía sau vách đá truyền đến tiếng chảy róc rách, khói nước bốc lên, quần áo ướt đẫm dán chặt vào người, tựa như trong suốt, nói nàng trần truồng cũng không quá đáng, biết rõ đôi mắt sắc nhọn này đang đánh giá thân thể trần truồng dưới lớp áo mỏng manh, nhưng nàng vẫn bình tĩnh thản nhiên như cũ.

Đôi mắt Chu Dục tóe lửa, nhìn chằm chằm vào người trong nước, cơ hồ là không dời mắt khỏi, giữa nhiệt khí sương mù lượn lờ này, thân thể thon dài nửa trần truồng kia càng thêm nổi bật, tựa như trong mộng, cảm giác vừa kỳ ảo, vừa không có thật.

tinh-nhu-to-dan-6.jpg

"Không có bất kỳ chuyện gì, bất kỳ tình huống gì, có thể làm rối loạn sự bình tĩnh của ngươi sao?"

Từ khi chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên hắn cảm giác được, hắn biết rất rõ mục tiêu của mình, nhưng lại cảm thấy thật khó khăn để khống chế nó, thậm chí, mỗi một tiếng nói, cử động của đối phương đều làm cho hắn vừa thưởng thức, vừa nghiến răng, nhưng chỉ cần nhìn thấy nàng, hắn lại khó mà dời đi ánh mắt.

"Viên ngọc trên cổ ngươi đâu rồi?" Viên ngọc ban nãy còn nằm trên cổ nàng, mà giờ đây đã biến mất.

"Đưa đi mật báo rồi." Nàng nửa thật nửa giả nói: "Để nội ứng ngoại hợp, giết Chu Dục ngươi!"

"Thiếu Sơ yêu đệ từ trước đến giờ dịu dàng thanh nhã, chính là một người như thế sao?"

"Đối với người như Chu Dục người thì như vậy là nhân từ quá mức rồi."

Chu Dục híp mắt lại, nói – -

"Hành động tối nay của yêu đệ, là muốn khước từ thịnh tình bổn hoàng tử đi tắm trị độc cùng yêu đệ sao."

"Thiếu Sơ làm sao dám làm người thất vọng, nhưng thật đáng tiếc..."

Nét mặt nàng tỏ vẻ áy náy, nhưng hành động lại đầy vẻ kiêu ngạo.

"Ta thì muốn tiếp nhận thịnh tình của ngươi, nhưng thân thể của ta lại kháng cự, bởi vì nó không ngừng nói cho ta biết, nó không muốn đến gần cơn ác mộng của ta."

Nụ cười trầm trầm phát ra từ môi Chu Dục, vẻ dữ tợn bắn ra khỏi đôi mắt, trở nên lạnh lùng tàn nhẫn.

"Bổn hoàng tử làm gì mà làm yêu đệ không nói thẳng ra khỏi miệng được đây?" Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng nụ cười làm cho người khác phải rùng mình.

Đối mặt với người đang bước gần đến, Tô Thiếu Sơ tụ khí vào trong tay, hai tay vận lực bắt đầu chuẩn bị.

"Yêu đệ cố tình phá vỡ khoảng thời gian "hòa thuận vui vẻ, ở chung tốt đẹp này", bổn hoàng tử có thể không thất vọng sao?"

"Nhưng "hòa thuận vui vẻ, ở chung tốt đẹp" thì cũng tĩnh lặng, thái bình quá nha! Coi như Thiếu Sơ nông cạn, không thể tiếp tục phụng bồi vậy – - "

Đột nhiên, một luồng khí mạnh dâng lên, làm cho nước suối tiện đà cũng dâng lên, khí thế cuồn cuộn, tựa như ngày hôm ấy, nàng giả làm danh kỹ Vu Tử Yên, cùng nhau đánh một trận rung động với giang hồ danh đao Phó Diêu Phong ở Ngọc Quỳnh lâu vậy!

Đang định vung tay hướng lực về người trước mắt, Tô Thiếu Sơ chợt lộ ra vẻ mặt thống khổ, huyết khí dâng trào lên ngực, vừa cảm thấy kỳ lạ, máu tươi đã phun ra khỏi yết hầu, làm cho mặt nước phía dưới cũng nhiễm đỏ!

"Thiếu Sơ – - "

Biến hóa trước mắt làm cho Chu Dục chấn động, đi vào trong suối, ôm lấy thân thể của nàng, thân thể trắng mịn ngồi phịch trong khuỷu tay của hắn, đôi môi vẫn còn chảy máu đỏ tươi khẽ run rẩy, ý thức đã mê man.

Sao lại có thể như thế? Độc trên người nàng đã được trị liệu gần hết rồi mới đúng! Chu Dục vội vã bắt mạch giúp nàng, ngạc nhiên phát hiện, một dòng khí huyết đang cuồng loạn xoay chuyển bên trong cơ thể nàng!

Chu Dục vuốt ve thân thể của nàng, ngón tay hắn vận khí, khẽ chạm vào ngực nàng đẩy khí vào, chỉ thấy dung nhan đang hôn mê, hai hàng lông mày nhíu lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống tóc mai, cho đến khi hắn thu tay lại, nàng vẫn còn hôn mê nằm trong lòng hắn, sắc mặt cứng ngắc không giống như lúc trước.

"Thiếu Sơ?" Chu Dục bắt mạch cho nàng lần nữa, xác định tiếng tim đập của nàng đã phần nào ổn định lại, mới an tâm gọi.

Lấy tay sờ sờ trán nàng, tuy nằm trong suối nước nóng ấm áp nhưng lại lạnh như băng, một cảm giác khác thường níu lòng hắn lại, hắn bất giác đưa tay lau mồ hôi trên trán nàng, nội thương làm cho nàng đau khổ, hay là suối nước nóng bốc hơi lên, trở thành mồ hôi lạnh của nàng?

Thấy nàng khó chịu, trái tim hắn cũng cảm thấy kỳ quái khác thường, một cảm giác không muốn làm cho nàng thống khổ thay nhau dâng lên, lại còn có cảm giác, rất muốn thay nàng chịu những đau đớn này.

"Đây chính là đau lòng sao? Bổn hoàng tử không nỡ nhìn thấy ?" Nhìn nàng, Chu Dục tự tiếu phi tiếu, "Buồn cười, cảm giác này cũng sẽ xuất hiện trong ta sao?"

Lúc này, người trong khuỷu tay chậm rãi mở mắt ra, không có bất kỳ phản ứng gì, hắn nặng nề cúi người xuống, cường ngạnh mút vào

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P7)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: truyenngontinh.com