Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P3). Truyện ngôn tình... "Những lớp ngói vàng óng ánh của cung điện đã sớm bị tuyết kết đầy, những cây tùng, bách bị phủ lên một lớp sương tuyết mỏng, từng bông từng bông rũ xuống, thuận theo những cây trụ của đại điện rơi rớt xuống thềm đá..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P1)

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P2)

... Nói thế nào đi nữa, thì thân phận thực của Thiếu Sơ cũng là nữ!

Những lời này làm cho đôi mắt hắn chìm xuống, mặt mày đen lại nắm chặc quyền.

Mới ra đời đã bị ràng buộc chân tình cả đời.
Tình cảm giữa hai song sinh với nhau khác hẳn tình cảm giữa anh em, dù thế nào đi nữa, tâm linh của bọn họ tương thông cũng không thể thay đổi, trong lòng hắn hiểu rõ, điều nên lo lắng, không phải là những điều này.

"Tâm tư của Thiếu Sơ không giống như những cô gái khác, cho dù có điều bất trắc, nàng ... cũng sẽ không có chuyện gì." Mở đôi mắt ra, sâu xa mà kiên định."Những điều này không thể gây khốn nhiễu cho Thiếu Sơ đâu, trong lòng nàng chưa bao giờ xem đây là chuyện quan trọng, thế tục có là gì, với nàng cũng chỉ là một khúc nhạc, những điều này bất quá cũng nằm trong thế tục thôi, nàng vốn không câu nệ lời nói của người ngoài mà."

"Nhưng ngươi chưa từng nghĩ đến một khả năng khác sao?" Nhan San San chỉ ra trọng điểm nói: "Thiếu Sơ là một người thông minh, dù biết có độc trong người nhưng nàng lại càng hiểu rõ Chu Dục là loại người như thế nào, với năng lực của nàng, thoát thân không phải là chuyện khó, bao lâu nay, nàng đều thành công tránh khỏi Chu Dục, vì sao lần này có thể để cho Chu Dục thừa cơ lợi dụng, ta chính là lo lắng đến một chuyện khác."

"Một chuyện khác?"

"Nàng đang lấy mình làm mồi nhử, muốn câu được tên dâm ma hoàng tử đó, vì vậy nên Thiếu Sơ không trốn tránh, quyết định ra tay, không chừa thủ đoạn nào." San San không khỏi sầu lo nói: "Hi vọng đây chỉ là suy đoán, quyền thế và hoàn cảnh tạo nên một Chu Dục không có suy nghĩ như người bình thường, dùng cách đó, nguy hiểm đối với bản thân được nâng lên gấp bội."

"Thiếu Sơ muốn làm gì, ta đều sẽ giúp nàng đạt thành."

"Cho nên, nếu như suy đoán là thật, Thiếu Sơ nhất định có mục đích, mục đích này là gì thì phải xem người tâm linh tương thông với nàng là ngươi, có nghĩ đến hay không."

Mặt trời đã ngã về phía tây, nắng chiều chói lọi, nghiêng nghiêng tươi đẹp.

Trông về phía xa, con sông không ngừng chảy về phía đông, cùng thác nước bên phải, tựa như đang đón ánh mặt trời rơi xuống, đế đô giao hội dưới đỉnh núi màu tím.

"Chân tình anh em cả đời, cho dù cách xa bao nhiêu, tâm linh tương thông cũng chưa từng thay đổi."

Hắn đứng dưới sương tuyết, đặt áo choàng xuống, xoát kiếm ra, lưỡi kiếm mang theo ánh sáng trầm lặng từ từ lộ ra.

tinh-nhu-to-dan-3.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn (P3)

"Nâng kiếm lên cao một chút!"

Mũi kiếm tạo ra từng lớp cầu vồng trên không trung, nhìn như cô độc, trong nháy mắt lại hóa ra thành nhiều lớp, nhiều mũi kiếm, xem người đang múa kiếm là tâm điểm, không ngừng phóng ra, điểm một cái, rơi vào đất tuyết, bông tuyết tóe lên, uốn lượn bốn phía.

"Chọn tuyết đọng, hóa ngàn sương; xé rách gió, điều khiển nó trở thành một mũi kiếm khác – - "

Bóng kiếm càng lúc càng mờ ảo, từ trăm hóa ngàn, không ngừng biến hóa, trong nháy mắt, ngọn lửa chói lọi toát ra từ mũi kiếm nhọn, thân kiếm xuyên qua từng lớp cầu vồng, đầu kiếm rung chuyển, bắn ra nội lực, hướng thẳng về phía vách đá tuyết đằng trước!

Lạnh lùng nhìn đầu kiếm đã trở về bình thường, gác tay cầm kiếm, đỉnh núi không ngừng đón sương tuyết lạnh giá mà gió đưa đến, đôi đồng tử đọng lại, dường như đang khóa cái gì đó.

"Ở nơi giao nhau nguy hiểm nhất của 2 dòng sông, hợp thành trung tâm, ở nơi đó, sẽ tụ họp nhiệt khí giao nhau giữa âm và dương, trời và đất, lạnh và nóng"

Một tiếng hét lớn, một chân nhất câu, đột nhiên rơi mạnh xuốg đất, một luồng khí vô hình bay qua.

Từng bông tuyết tiếc nuối rơi xuống, một tiếng nổ lớn chấn động, mũi kiếm hoàn toàn biến mất phía trước, vách đá phủ đầy tuyết trong nháy mắt hoàn toàn bị nứt ra, sương tuyết kết băng trên đá cũng sụp đổ!

Mũi kiếm hướng thẳng về một cái hố lở, đây không phải là một vách đá trên núi, mà bị cây mây leo phủ đầy lên, sương tuyết tầng tầng lớp lớp xếp thành những lớp băng dầy, lâu ngày lại bị nhầm tưởng là một cánh cửa ra vào giữa vách núi eo hẹp.

Làn khói trắng xóa thoát ra từ phía cái hố lở, hắn đi vào bên trong, dây mây nóng bỏng chạm nhẹ vào mặt hắn, bước vào trong khoảng mười bước, tiếng suối chảy róc rách nhè nhẹ vang lên, đập vào mắt là dòng suối đổ từ trên cao xuống, sau đó thuận thế chảy theo dòng.

Một dòng suối tự nhiên nằm trong núi, bên cạnh nở đầy hoa thơm cỏ lạ, dường như tách biệt khỏi thế tục trần gian.

Dõi mắt ngắm nhìn, một dòng suối lạnh cũng đổ xuống, song song với dòng suối ấm, nhưng vì lạnh giá mà đổ xuống rất thong thả, đến gần hạ lưu, nơi có giao điểm giữa hai dòng suối, chúng bỗng xoáy vào hai con đường riêng được tách ra, thuận thế chảy xuống vách núi.

"Thiên tuyền địa nhiệt quả nhiên ở đế đô." [Thiên tuyền địa nhiệt: nhiệt khí giao nhau giữa trời, đất và nước]

Đi vào bên trong, khoan thai ngồi xuống bên cạnh dòng suối ấm, lấy một chiếc lá đỏ từ trong lồng ngực ra, đặt lên mặt suối, nhìn chiếc lá trôi đi, đôi môi hắn mấp máy theo.

"Ngươi thật sự rơi vào tay Chu Dục ... Hay là... Không vào hang hổ làm sao bắt được cọp con?!"

Nhớ tới nụ cười lúc trước, từng lời từng lời sắc bén, từ nhỏ, mới vừa sinh ra đã gặp nhiều bệnh tật, nhưng sau khi thoát khỏi một kiếp ở hoàng cung, đến Nam Nguyên sinh sống, nàng như thoát khỏi trói buộc, lột xác trưởng thành.

"Mặc kệ Thiếu Sơ có dụng ý gì, đối với Chu Dục, nỗi sợ hãi khi bé vẫn còn đó, bây giờ đối mặt với người lúc trước đã nhẫn tâm đẩy nàng vào chỗ chết, Thiếu Sơ thật sự không chút lo sợ sao?"

Nhớ tới bên trong hoàng cung, trong những bức tường màu đỏ dài ngoằng nghèo, Thiếu Sơ 6, 7 tuổi thân ướt đẫm, cả người run rẩy nắm lấy hắn, gương mặt hoảng sợ cứng đờ, cái cổ mảnh khảnh bị bóp chặt tạo nên vết đỏ đậm, hắn hơi nhếch môi.

"Cho dù ngươi ở đâu, ta cũng quyết tìm được, đứa con thứ sáu là người của Tô gia ta, không phải là người của Thiên gia, có ta ở đây, ngươi vĩnh viễn cũng là quỷ tinh vô pháp vô thiên của Tô gia."

***

Nhiệt khí bốc lên mù mịt, khói trắng lan tỏa khắp nơi, cho dù bên ngoài sương tuyết giá lên, kết băng tầng tầng lớp lớp, nhưng ở Mật Viên sâu trong Tam hoàng phủ, có một dòng suối ấm áp đầy nhiệt khí vẫn chảy, nên sương mù bay lất phất, tràn ngập khắp nơi.

Mật Viên tựa vào một vách núi, dưới một dòng suối ấm áp, bình thường, dòng suối đổ xuống từ vách đá, nhưng lúc này, sương mù kết thành lớp sương mỏng trên vách, cho nên chỉ có dòng suối bên dưới mới tiếp cận được vách đá, làm cho lớp sương kết băng tan ra.

Bông tuyết rơi lãng đãng xuống, vừa rơi xuống dòng suối ấm áp bên dưới, trong nháy mắt đã bị nhiệt khí làm cho tan ra.

Dòng suối không ngừng kéo dài ra, bạch đàn bên cạnh mở đường ra, thềm đá tinh xảo được làm bằng ngọc thạch, bước lên mười bước, đưa mắt nhìn, chính là ban công được chạm khắc từ tuyết bạch ngọc, nhìn ra chỗ khác, là một sườn núi cùng một thảm cỏ xanh biếc, dùng gió cây làm cảnh, hơi nước ấm áp lan tỏa xung quanh, làm nổi bật lên "Tuyết Ngọc ban công" này, tựa như tiên cảnh giữa trời mây.

Ở đây, từ công viên đưa mắt nhìn có thể thấy được cả khe suối đổ xuống, đổ xuống kéo dài xuyên suốt vách đá dài ngàn trượng, hơi nước vương vãi khắp nơi, hòa hợp với dòng suối bên dưới, Mật Viên là nơi kết hợp giữa nhân tạo và tự nhiên, nên dù là xuân hạ thu đông, thì đông ấm hè mát, bốn mùa đều có cảnh thú khác nhau.

Dưới tàng cây bạch đàn, trên một chiếc giường dưới dòng suối, một thân hình đung đưa nằm trên đó, đôi mắt đóng chặt dưỡng thần, thanh nhã tú dật, bình thường phải tỏ ra như danh môn Thiếu công tử, lúc

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: visao.in