Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P2). Truyện ngôn tình... "Những lớp ngói vàng óng ánh của cung điện đã sớm bị tuyết kết đầy, những cây tùng, bách bị phủ lên một lớp sương tuyết mỏng, từng bông từng bông rũ xuống, thuận theo những cây trụ của đại điện rơi rớt xuống thềm đá..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P1)

tinh-nhu-to-dan-2.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn (P2)

Bông tuyết rơi vãi đầy trên đất, Hoàng thành uy nghi nằm giữa vòng sương màu xám, bộc lộ nên sự huy hoàng của nó.

Những lớp ngói vàng óng ánh của cung điện đã sớm bị tuyết kết đầy, những cây tùng, bách bị phủ lên một lớp sương tuyết mỏng, từng bông từng bông rũ xuống, thuận theo những cây trụ của đại điện rơi rớt xuống thềm đá, vệ sĩ đứng ở hai bên cửa, không sợ sương lạnh mà cầm chặt cây lao trong tay, hiên ngang mà đứng.

Ở một hành lang bên trong lan can hoa trong Hoàng thành, tuyết đọng lại ở hai bên, chỉ có con đường đá ở giữa là đi được, một cung nữ cầm một hộp gỗ nhìn thấy bóng lưng đi trước mình mà vui vẻ gọi lại, bởi vì đây là bóng dáng đã lâu không gặp trong cung.

"Tứ thiếu, đã lâu không thấy cậu, sao bữa tiệc nửa tháng trước không thấy cậu đâu hết thế?" Không phải nói cậu ấy có đến sao?

Trong tứ đại gia tộc, Tô tứ công tử, Tô Thiếu Sơ, dật nhã khôi hài, đối xử với phụ nữ luôn luôn ôn hoà nhã nhặn, thỉnh thoảng lại thay đổi sang nghiêm túc, thẳng thắn, dù là cung nữ trong cung hay khuê nữ hoàng thân quốc thích đều ngưỡng mộ vị công tử này, bữa tiệc trong cung không được gặp hắn, mọi người đều thấy thất vọng không thôi.

"Tứ thiếu?"

Người mặc áo choàng màu trắng phía trước từ từ quay đầu lại, ánh mắt cực kì lạnh lùng, không khỏi làm cho cung nữ đang gọi hắn ngẩn ra.

Người trước mắt dường như là từ băng tuyết kết thành vậy, cảm giác toát ra từ người đó thật lạnh lẽo, hoàn toàn không giống Tô Thiếu Sơ của ngày thường, luôn luôn nở nụ cười ấm áp lay động lòng người.

"Thiếu Sơ, đó là Đổng cung nữ bình thường hay chiếu cố đệ, đệ cũng thường gọi nàng Đổng tỷ tỷ, không phải bị bệnh mấy ngày thì quên hết mọi người đó chứ?" Tô lão đại đi bên cạnh Tô Thiếu Sơ – Tô Đông Lăng nói.

"Đổng tỷ tỷ." Cau mày nói nhỏ, ánh mắt lạnh lùng biến mất, lạnh nhạt nói, "Lúc trước bị bệnh, thân thể vừa mới phục hồi, thất lễ."

Khí thế hiên ngangg, gương mặt tuấn nhã, không có dấu hiệu bị bệnh nào, chỉ có lạnh nhạt và nghiêm nghị, ngay cả nụ cười của hoàn toàn khác hẳn với bình thường, là do tiết trời giá rét sao? Sao lại có thể khác xa nnhư vậy?! Rõ ràng là cùng một người mà?!

"Là ta không biết Tứ thiếu bị bệnh vừa khỏi, là ta thất lễ mới đúng." Nhất thời, Đổng cung nữ có chút nghẹn lời vì kinh ngạc.

"Thiếu Sơ, chúng ta còn có việc, mau đi thôi!" Tô Đông Lăng nói.

Tô Thiếu Sơ gật đầu nhẹ rồi xoay người đi tiếp, ý vị hài hước giữa hàng lông mày bình thường cũng biến mất không còn.

"Đổng cung nữ, Thiếu Sơ vừa mới bị bệnh, lại bận rộn nhiều việc nên mới biểu hiện khác thường như vậy, ngươi đừng trách nó." Tô Đông Lăng đứng bên cạnh Đổng cung nữ cười giải thích.

"Tứ thiếu thật đáng thương, vừa mới gặp chuyện cách đây không lâu, bây giờ lại bị bệnh, khó trách sao lại thay đổi như thế."

Nhớ tới hơn nửa tháng trước, Tô Thiếu Sơ vì tình nhân Vu Tử Yên là tên trộm Tử Phi Song Nguyệt mà tiều tụy, nay lại bệnh thành như vậy, làm cung nữ cảm thấy đau lòng không thôi.

"Đổng cung nữ hình như đang đến chỗ của công chúa?" Nghe nói gần đây nàng đã được điều đến hầu công chúa.

"Vâng! Ta đang lấy thuốc qua chỗ công chúa, ngự y đã dặn là phải sắc thuốc uống hằng ngày, như vậy mới có thể giúp cho bệnh tình của công chúa tốt lên."

"Ta cũng đang muốn thăm bạn cũ đang làm hộ vệ ở đó, không bằng đi chung đi!"

"Tô đại công tử không phải vừa mới thăm công chúa sao?" Thấy bọn họ đứng bên ngoài cửa cung, cứ ngỡ là bọn họ vừa mới vào bái kiến xong.

Tô Đông Lăng phất tay cười.
"Đúng là Thiếu Sơ vừa bái kiến công chúa xong, còn ta mới vừa từ chỗ Thái Tử đến, đang định đến thăm người bạn lâu năm trong giang hồ." ,

"Chính là vị võ vệ mới vào cung đến để bảo vệ công chúa, giang hồ danh đao Phó Diêu Phong."

Hộ vệ tuỳ thân của công chúa vốn là một người trong giang hồ, ban đầu khi Hoàng thái tử tiến cử hắn, Hoàng thượng có phản đối, sợ là người giang hồ phức tạp sẽ làm ảnh hưởng đến sự an toàn của công chúa, nhưng Tam hoàng tử vốn phụ trách sự an nguy của công chúa cũng đồng ý nên Hoàng thượng mới gật đầu.

"Tô đại công tử và Phó vũ vệ là quen biết cũ sao?"

Nghe nói Hoàng thái tử có làm lần này đề nghị, xin giang hồ danh đao Phó Diêu Phong làm tùy thân hộ vệ, chính là gả cho Thái Tử vì trắc phi Tô gia thứ nữ sở nói.

"Cùng hành tẩu giang hồ nên cũng có chút giao tình."

Tứ đại gia tộc, một chân ở triều đình, một chân ở giang hồ, Tô gia làm sao là ngoại lệ được.

"Phó vũ vệ làm người thành thật trung hậu, lại còn có công giết Tử Phi Song Nguyệt, Hoàng thượng tuy không đồng ý để người giang hồ bảo vệ công chúa nhưng bây giờ chẳng những thích hắn mà còn trọng dụng hắn vào những nghi thức quan trọng của hoàng tộc, còn khen ngợi Thái tử và Tam hoàng tử biết nhìn người nữa!"

"Ồ! Đây đúng là tin tức tốt." Có Phó Diêu Phong bảo vệ trưởng công chúa, bọn họ cũng có thể an tâm tiến hành chuyện kế tiếp.

"Có điều Tam hoàng tử đồng ý để người giang hồ vào cung thật là có phần ngoài ý muốn."

Hoàng cung có những quy định rất khắc nghiệt, Tam hoàng tử đã từng ra lệnh, không cho phép người giang hồ vào cung đảm nhiệm bất kì chức tước gì.

"Nghe nói gần đây Tam hoàng tử đang thuyết phục hoàng thượng cho phép Phó vũ vệ đảm nhiệm chức vị dạy kiếm pháp cho binh lính, xem ra Phó vũ vệ sẽ bận rộn rồi đây."

"Có lẽ Phó Diêu Phong có võ công cao cường nên đã làm cho Tam hoàng tử thay đổi cách nghĩ." Tô Đông Lăng cười nói, trong lòng hiểu rõ, Chu Dục làm như vậy mặt ngoài là báo đáp Thái Tử nhưng đồng thời, cũng khiến cho Phó Diêu Phong bận rộn, làm cho bọn họ thiếu một trợ thủ.

"Tô đại công tử, ngươi cũng phải bảo trọng thân thể, gần đây tiết trời lạnh giá, không ít người bị bệnh đó.
Gần đây cũng ít thấy Tam hoàng tử tiến cung nữa."

Tam hoàng tử và Tô Thiếu Sơ trước nay vốn là hai người được hoan nghênh nhất tại các bữa tiệc, vậy mà hơn nửa tháng nay, hai người họ đều ít xuất hiện đi, làm mọi người thất vọng không thôi.

"Tam hoàng tử mấy ngày nay ít tiến cung?"

Đổng cung nữ gật đầu .

"Tam hoàng tử đã lâu không tiến cung rồi, Hoàng thượng, Hoàng hậu đều lo lắng phái ngự y đi, nhưng cũng không thấy tin tức gì, cuối cùng Hoàng thái tử phải đích thân đến Tam Hoàng phủ, Tam hoàng tử mới vào cung."

"Nói vậy thì Tam hoàng tử không có chuyện gì rồi, mọi người cũng nên an tâm." Tam hoàng tử quyền thế kiêu ngạo như vậy, một nửa cũng là do Hoàng thượng, Hoàng hậu quá sức yêu thương.

"Làm sao mà an tâm được, Hoàng hậu nương nương kéo lấy Tam hoàng tử, xem hắn như trẻ con vậy, mắng hắn không biết tự chăm sóc mình, nói hắn tiều tuỵ, còn định gọi ngự y đến, bắt Tam hoàng tử phải ở lại trong cung để bà ấy chăm sóc, không cho hắn ra ngoài nữa."

"Hoàng hậu nương nương là người hiền hoà nhân hậu, ta có thể tưởng tượng được." Hoàng hậu luôn yêu thương vị hoàng tử không phải cốt nhục của mình này, luôn xem hắn như cậu bé chưa lớn lên mà che chở chìu chuộng.

"Cuối cùng Tam hoàng tử phải hứa sau này sẽ tiến cung thường xuyên, Hoàng hậu nương nương mới an tâm."

Đổng cung nữ cười, nàng đã từng thấy, Tam hoàng tử trước giờ cái gì cũng có thể nắm trong tay, thế nhưng khi đứng trước tình yêu của Hoàng hậu thì luôn lộ ra vẻ

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: visao.in