Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P10). Truyện ngôn tình tình như tơ đàn... "Tam hoàng tử còn có một nguyên tắc, chính là bất kỳ mỹ nữ, mỹ nam nào cũng đều được bố trí ở một dinh thự khác, ngay cả đoàn vũ cơ riêng cho Tam hoàng phủ cũng ở một nơi khác..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P8)

>> Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P9)

tinh-nhu-to-dan-10.jpg

Truyện ngôn tình hay - Tình như tơ đàn (P10)

Đông đi xuân tới, băng tuyết tan dần, cành lá cũng trút đi màn sương lạnh lẽo, cả vùng đất như thay một chiếc áo mới.

Tam hoàng tử bị trọng thương, dưỡng thương ở Vân Phong, yên lặng một thời gian sau mới hồi phục như cũ, Tam hoàng phủ gần đây bắt đầu nhộn nhịp trở lại, hàng đêm đều treo đèn dầu lên sáng rỡ, tiệc tùng phồn hoa, hoàng tộc quyền quý và quan viên không ngừng đến chúc mừng.

Trừ việc Chu Dục đã hồi phục ra, quan trọng nhất là, hắn chính thức nhận hai thị nữ thiếp thân Vô Ưu, Vô Sầu làm con gái nuôi, một số quan viên cũng theo đó mà nịnh nọt, chạy đến Tam hoàng phủ chúc mừng một phen.

Hoàng đế, hoàng hậu có phê bình kín đáo với việc hắn nhận con nuôi này, ngay cả Thái tử cũng đứng ở trung lập, không tỏ thái độ gì, cuối cùng, Chu Dục đành lén nói chuyện cùng Hoàng hậu, vẻn vẹn trong một ngày, thái độ phản đối của Hoàng hậu đột ngột thay đổi, xin phép Hoàng đế cho hai cô bé một thân phận, một địa vị, dưới sự kiên trì của Hoàng hậu, Vô Ưu, Vô Sầu cũng được ban phong hào Quận chúa, từ đó, dưới trướng Chu Dục có hai cô con gái.

"Tam hoàng tử, sao gần đây không thấy vị kiếm giả tùy thân của người nữa vậy?"

Mấy ngày nay tham dự yến hội, đều không thấy Phong Ngôn đi theo bên cạnh bảo vệ cho Chu Dục như trước nữa.

"Bổn hoàng tử đã giao cho hắn một nhiệm vụ quan trọng khác."

Chu Dục đung đưa trên giường, trang sức màu vàng đính lên người, bảo thạch trên ngón tay tỏa sáng chói lọi, một thân tươi đẹp không hề thay đổi, duy chỉ có chuỗi khuyên tai dường như ngắn đi một chút, nhưng vẫn không hề gì, vẫn uống rượu vui vẻ như bình thường.

"Có thể làm cho người bên cạnh Tam hoàng tử tự thân xuất mã, nhất định là có chuyện nghiêm trọng!"

Chu Dục chỉ cười không nói.

"Tam hoàng tử, gần đây hạ quan tìm được một vũ cơ rất xinh đẹp, tài nghệ song toàn, hôm nào hạ quan đưa đến Tam hoàng phủ, an ủi cho khoảng thời gian trống vắng lúc trước Tam hoàng tử dưỡng thương." Dư thượng thư nịnh nọt nói với vị hoàng tử đang ngồi ở vị trí chủ tọa nói.

"Dư đại nhân đúng là cố tình nha!" Chu Dục tiếp nhận chén rượu mà thị nữ đưa đến, nói: "Được Dư đại nhân đích thân tiến cử, bổn hoàng tử không đánh giá một phen thì đúng là cô phụ tâm ý của Dư đại nhân rồi."

"Được Tam hoàng tử người tiếp nhận, hạ quan bảo đảm vũ cơ này tuyệt đối có thê hầu hạ cho Tam hoàng tử vui vẻ cả người." Dư thượng thư cười nịnh nọt nói, hy vọng mỹ nhân mà hắn đề cử có thể được giữ lại trong Tam hoàng phủ.

"Vậy thì thật sự phải gặp rồi." Chu Dục dặn dò người bên cạnh.
"Bình Phi, giao cho ngươi."

"Vâng, Tam hoàng tử." Yến Bình Phi ngồi bên cạnh gật đầu.

tinh-nhu-to-dan-9.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn

Mỗi lần mở tiệc, các quan viên đều đưa mỹ nữ, mỹ nam, hoặc kỳ trân dị bảo lên nịnh nọt hắn, kỳ trân có thể giữ lại, "mỹ nhân" thì phải tùy theo tâm trạng của Tam hoàng tử, trong một tháng không được hắn sủng ái thì phần lớn là dùng tiền bạc đuổi đi, cho dù có được sủng ái cũng không quá một tháng, một là đuổi đi, hai là chuyển đến bộ phận ca múa góp vui.

Ngoài thích "sắc đẹp" ra, Tam hoàng tử còn có một nguyên tắc, chính là bất kỳ mỹ nữ, mỹ nam nào cũng đều được bố trí ở một dinh thự khác, ngay cả đoàn vũ cơ riêng cho Tam hoàng phủ cũng ở một nơi khác, bên trong Tam hoàng phủ không có nuôi dưỡng bất kỳ tỳ thiếp nào, đó cũng là quy củ chưa từng thay đổi của Tam Hoàng phủ.

"Nói đến ca múa, danh kỹ Vu Tử Yên ở Ngọc Quỳnh lâu đúng là có tài năng hơn người, nhưng lại là đạo tặc! Tiếc thay cho hồng nhan bạc mệnh."

Tên trộm Tử Phi Song Nguyệt là danh kỹ Vu Tử Yên, cuối cùng chết thảm, là chủ đề mà đế đô vẫn đàm luận không ngừng nghỉ.

"Nhưng tội nghiệp nhất cũng là Tô Tứ thiếu, thế nhưng lại yêu vị danh kỹ này, không ngờ đó lại là đạo tặc, tin tức này làm cho hắn đau thương vô cùng."

"Cũng đúng! Nghe nói hắn vì chuyện Vu Tử Yên mà bệnh nặng một trận, khi xuất hiện ở hoàng cung cũng tiều tụy gầy gò đi nhiều."

"Đổng cung nữ còn nói, Tứ thiếu bình thường thân thiết ôn hòa, sau khi VuTửYên xảy ra chuyện, hắn không thường cười nữa! Không ngờ lần trước gặp mặt, hắn chỉ lạnh lùng chào hỏi một tiếng rồi bỏ đi, Tô gia Lão đại phải giải thích là do hắn bị bệnh nặng."

"Xem ra bệnh không nhẹ thật, sau khi Đổng cung nữ gặp mặt hắn liền truyền ra tin tức này, sau đó, Tô tứ thiếu cũng được Tô gia đưa ra khỏi Trung Nguyên dưỡng bệnh."

"Nghiêm trọng đến thế sao."

Tô gia trước giờ luôn làm điều tốt cho mọi người, Tô Thiếu Sơ lại là người hiệp trợ bên cạnh Thái tử, dĩ nhiên được rất nhiều quan viên nịnh bợ, nhưng chủ yếu cũng là tính cách ôn nhã hóm hỉnh của hắn, làm cho người ta muốn đến gần.

Mọi người không ngừng bàn tán, có người còn len lén nhìn vị hoàng tử đang ngồi nơi chủ tọa, bởi vì trong cung còn có lời đồn, Tam hoàng tử và Tô Tứ thiếu có tình nghĩa "bất bình thường", cảnh hai người hôn nhau trong hoa viên cũng được không ít thị vệ, cung nữ nhìn thấy.

Nhưng người chủ tọa không hề tỏ ra điều gì, chỉ cười nhạt lắng nghe, không có bất kỳ nét mặt bất bình thường nào.

Xem ra lời đồn đều là giả, mọi người thích xem náo nhiệt lại tiếp tục nhiệt tình thảo luận, lấy những gì bọn họ nghe được, thấy được ra nói hết.

"Trên thực tế, Tô Tứ thiếu đã trở về Trung Nguyên rồi." Một vị quan viên gần đây vừa đến thăm Tô phủ lên tiếng nói.

"Thật sao? Là tận mắt thấy sao?" Cả mùa đông này, Tô Thiếu Sơ cứ như là biến mất không thấy tăm hơi vậy!

"Không có tận mắt nhìn thấy, nhưng là chính miệng Tô Đông Lăng nói, mấy ngày nữa, Tô Tứ thiếu sẽ đến tiếp kiến Hoàng thái tử, cáo lỗi vì đoạn thời gian trước biến mất, đồng thời cũng đến bái kiến Trưởg công chúa."

"Tiểu tử tuấn mỹ này, đúng là biết cách làm cho người ta chú ý."

Rượu vào lời ra, mọi người bàn tán xem ra rất thích thú, vừa yêu thích, vừa ngưỡng mộ cho nhân duyên của Tô Thiếu Sơ.

"Tam hoàng tử." Lúc này, Yến Bình Phi nhận được một mẩu giấy nhắn tin do thị nữ đưa lên, đi đến cạnh bên hắn nhỏ giọng bẩm báo.

"PhongNgôn đã mang về thứ bổn hoàng tử muốn?"

Chu Dục chống cằm cười, nụ cười thâm ý khó lường.

"Thiếu Sơ yêu đệ, ngươi hy vọng những chuyện đó như chưa từng tồn tại, bổn hoàng tử sẽ làm cho chúng hiện rõ ngay trước mắt, ngay cả tuyệt tích băng thiền cũng thế."

***

Một khúc tiêu vang lên, gương mặt đầy cơ trí nhăn lại, khoác chiếc áo ngoài đạm màu, cột tóc giản dị, dù thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không lấp đi vẻ tuấn tú ngày thường, dường như chìm vào trong khúc Tiêu, một lát sau mới để một cây tiêu dài xuống.

"Người đang ở Nam Nguyên, biên giới với Đông Vực." Âm thanh đầy vẻ bất đắc dĩ, sau đó, nàng rút cây tiêu dài ra nói."Sau này, nếu ngươi gặp được hắn, nhất định phải giao cây tiêu này cho hắn."

Nhìn cây tiêu lại nhớ đến cố hương, Tô Thiếu Sơ thở dài.

"Quân nhi, chuyện ngươi phó thác cho ta, không làm cũng khó, mà làm cũng khó."

Thưởng thức nhìn thỏi tiêu dài, nghĩ đến chuyến dưỡng thương lần này ở Nam Nguyên, thật phải cảm ơn tiểu đệ thân yêu của nàng, một câu "Thiếu Sơ ca ca sẽ cho ngươi đáp án" làm cho Phong Xước Nhi suốt ngày quấn lấy nàng.

Cô bé này, nhất định truy hỏi nàng đến cùng về mấy cái chuyện suốt đời suốt kiếp đó, làm cho Tô Thiếu Sơ không muốn làm tổn thương lòng của thiếu nữ mới lớn, đành phải nói ra, nàng là nữ nhân, không thể là chân mệnh thiên tử của nàng ta được!

Phong Xước Nhi nghe vậy, chỉ nhíu mày một chút, Tô Thiếu Sơ cảm thấy vui mừng, vốn sợ khi biết chân tướng sẽ làm cho nàng khóc suốt mấy

>> Phần tiếp:

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyenngontinh.com