Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P1). Truyện ngôn tình... "Thấy tuyết rơi xuống, hai người lại tựa sát vào, bàn tay nắm chặt nhau, nhìn vào tiệm ăn đối diện, ai cũng đang dùng cơm, canh nóng bốc khói, nhẫn nhịn sự khó chịu từ cơn đói..." Khám phá truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn ở dưới đây nhé.

tinh-nhu-to-dan-1.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Tình như tơ đàn (P1)

Phần tiết tử

"Tứ đại gia tộc chỉ được có đứa con thứ năm, đứa thứ sáu xem như ý trời, nếu là nữ, thì coi như là người của Thiên gia."

Câu nói dân gian lưu truyền khắp nhân dân này, chính là nói về tứ đại gia tộc phụ tá cho hoàng thất, gồm Cao, Đoạn, Lục, Tô.

Năm xưa, tứ đại gia tộc có công giúp triều đình bình định chiến loạn, dù nhận được nhiều phần thưởng lớn nhưng đồng thời cũng giao ra vài ước định, chỉ cần là đứa bé sau thứ năm của tứ đại gia tộc, nếu là nữ thì chính là người của hoàng gia, được hoàng đế thu làm dưỡng nữ, ban phong hào công chúa, vinh sủng như vậy, chính là một lợi thế về chính trị!

Một khi được ngoại tộc cầu thân, hay thậm chí là phần thưởng lớn dành cho những võ tướng đánh trận chiến thắng trở về, được hoàng thượng tứ hôn, được gả công chúa cho chính là tôn vinh lớn nhất, lúc này, công chúa được ban tặng cho phong hào "Công chúa Thiên gia" sẽ phải chịu một hôn nhân chính trị, đây là nguyên nhân vì sao tứ đại gia tộc không muốn hy sinh cốt nhục của mình!

Trừ phi là cố tình tham lam quyền quý, nếu không không ai muốn đưa cốt nhục của mình vào trong cung, vì vậy, để tránh cốt nhục chia ly, tứ đại gia tộc không ai sinh quá người con thứ năm.

Tô Thiếu Sơ thân là đứa con thứ sáu của Tô gia, từ nhỏ đã được dạy dỗ cẩn thận, ngàn lần vạn lần phải lưu ý về bí mật thân phận của mình.

"Sơ Nhi, con phải nhớ kỹ, đứa con thứ sáu của Tô gia là nam, sự tồn tại của đứa con thứ bảy là bí mật, con và Tiểu Sơ không được xuất hiện cùng một lúc, nếu bị người khác phát hiện, sẽ có người mang con rời khỏi cha mẹ và các ca ca, phải nhớ kỹ, phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được cho người khác biết chuyện này!"

Trước ba tuổi, nàng và đệ đệ rất ít khi ra khỏi phòng, sau ba tuổi, bọn họ được đưa đến đế đô, trưởng thành ở một thị trấn gần đế đô nhất, lúc này, nhị tỷ được gả cho Hoàng thái tử làm trắc phi, đại ca từng tới thăm, vui mừng nói cho nàng biết, lời ước định về đứa con thứ sáu sẽ không làm khó tứ đại gia tộc nữa, bởi vì Hoàng thái tử kế vị tương lai sẽ hủy bỏ tập tục xấu này.

***

Xuyên qua những tán lá cây, đôi mắt đen nhánh ti hí nhìn người xinh đẹp như hoa trước mắt, đang cầm lấy cây kim, may chiếc khăn trên tay.

"Wow, đó là hầu gái Nam Nguyên trong truyền thuyết sao, đúng là xinh đẹp tựa như tiên nữ vậy." Tiểu nam hài vuốt ve cằm, thấp giọng nói.

"Ta nghe cha nói, Nam Nguyên là chỗ của Hiên Viên Oa, ở đó, nữ nhân thì xinh đẹp biết ca múa, nam nhân thì tinh thông đúc kiếm, thảo dược y lý cũng không kém!" Tiểu nữ oa nhìn mỹ nữ xinh đẹp trước mắt, điệu bộ nói tỏ ra như một người lớn.

"San San, yên tâm, sau này ngươi lớn lên sẽ còn xinh đẹp hơn nàng ấy nữa!" Tiểu nam hài chắc chắn nhìn cô bạn bên cạnh, vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng gương mặt nhỏ nhắn hồng hào, xinh đẹp đã khiến cho người ta phải chú ý đến.

Quả thật, tiểu cô nương được khen ngợi, vui vẻ mỉm cười ngọt ngào, "Thiếu Sơ, ta yêu ngươi nhất."

"Nương nương." Cung nữ mang đồ ăn đến gần, thấy chủ nhân đang định khom lưng xuống nhặt sợi chỉ dưới đất, nàng ta nhanh chóng đi lên, nhìn xung quanh, xác định không có ai mới nói: "Ngài đã có rồi, không thể khom lưng hay cầm vật nặng."

"Linh Lung, còn chưa tới một tháng, không sao đâu." Tống Mai Ngọc mỉm cười, Linh Lung chăm sóc nàng từ nhỏ đến lớn, khi nàng được Nam Nguyên gả cho hoàng thất Trung Nguyên hoàng thất, nàng ta cũng đi theo nàng đến đây.

"Cẩn thận luôn tốt hơn, hơn nữa ở đây là hoàng cung, gây ra chuyện thì lại phiền phức nữa." Linh Lung đỡ nàng ngồi xuống ghén, đặt mâm thức ăn lên bàn, mùi thơm của thuốc xông vào mũi.
"Bây giờ phải ăn hết những món ăn bổ dưỡng này."

Tống Mai Ngọc che mũi lại, cảm thấy buồn nôn, "Ta sợ mấy cái mùi này."

"Theo tình huống trước mắt của nương nương thì là như thế, nhưng không thể không ăn được, nương nương uống chút súp đi, như vậy cũng tốt."

Không lay chuyển được Linh Lung, nàng đành bưng bát súp lên, húp một hơi cạn sạch.

"Tam hoàng tử, hắn... Có đưa tin tức gì đến không?" Uống xong bát súp, nàng nghi ngờ hỏi.

Linh Lung lắc đầu.

"Không có tin tức, cũng không đến Di Trai quán, hắn không định để ý đến ta nữa sao?" Lông mày rũ xuống buồn bã, một tiếng thở dài, "Ta sai rồi sao? Hẳn là không nên kiên trì ở lại đây ..."

"Hầu gái, chuyện cũng đã xảy ra, người đừng suy nghĩ đến nữa." Linh Lung gọi thân phận của chủ nhân ở Nam Nguyên.
.

"Ta đã phạm vào cấm kị luân thường, đó là tội lỗi lớn nhất, còn có tư cách gì nhận tôn xưng như thế." Nàng buồn bã cười khổ.
"Đúng là thứ không có thì đừng nên lấy ..." Khẽ vuốt cái bụng bằng phẳng trước mắt, nhịn không được thở dài."Nếu như ta có thể vô tình như hắn thì tốt biết mấy, nhưng ta cầm lên được, bỏ xuống không được."

"Ta nghe nói, Thánh nữ là một người vô cùng nhân hậu, sao lại sinh phải một hoàng tử ... tàn nhẫn như thế." Dù sao cũng là con của Thánh nữ, Linh Lung biết mình đã lỡ lời, nhưng không cách nào nhịn được.

Mười sáu năm trước, Thánh nữ Nam Nguyên Tống Phiêu Bình, mang lòng thương xót nhân dân, không đành lòng nhìn dân chúng vô tội gặp tai ương, không tiếc trở thành vật hy sinh cho hòa bình của Trung Nguyên và Nam Nguyên, trở thành phi tử của Hoàng đế Trung Nguyên, không ngờ sau khi sinh xong đứa con trai đầu lòng, đã bị bệnh qua đời.

Lúc này, cái chết của Thánh nữ vấp phải sự nghi ngờ của Hiên Viên Oa, quan hệ của hai bên cũng vì vậy mà đóng băng, nếu như không phải vì đứa con của Thánh nữ vẫn còn ở Trung Nguyên, phỏng chừng hai bên lại giao chiến lần nữa.

Mười sáu năm sau, Nam Nguyên chậm chạp không chọn lựa Thánh nữ, vì con của Thánh nữ, Hiên Viên Oa cam nguyện làm hòa, đưa hộ giáo hầu gái gả vào hoàng thất Trung Nguyên, chăm sóc dạy dỗ cho Hoàng tử của Hiên Viên Oa, mượn đám hỏi này để bù cho những vết rách năm xưa.

Tống Mai Ngọc là hầu gái thế hệ này, cũng chính là em gái của Thánh nữ Tống Phiêu Bình, tuy là tỷ muội nhưng tuổi tác có xê xích rất lớn, khi tỷ tỷ trở thành Thánh nữ gả vào Trung Nguyên, nàng vẫn còn là một đứa bé đang mặc tã lót.

Hầu gái Nam Nguyên gả cho Hoàng đế Trung Nguyên, đó chỉ là trên danh nghĩa, chức trách của nàng là vì con của Thánh nữ mà đến, Hoàng đế Trung Nguyên cũng rất tôn trọng nàng, ban cho nàng một biệt quán đơn độc, không bị câu thúc bởi lễ nghĩa hoàng cung, cũng ngăn ngừa những vị phi tử khác quấy rầy, biệt quán này chỉ cho phép Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái tử và Tam hoàng tử đi vào, người khác không được tự tiện xâm nhập.

"Hẳn là Tam hoàng tử sợ sẽ bị người khác phát hiện." Tống Mai Ngọc nhíu mày, càng đau khổ hơn."Mọi người đều sợ làm hắn tổn thương, Hoàng hậu như thế, Thái tử như thế, Hoàng thượng càng như thế, yêu thương sủng nịch là chuyện duy nhất mà mọi người có thể làm cho hắn."

Năm đó Thánh nữ gả vào Hoàng cung, Tần phi ở hậu cung tranh đấu vô cùng hung ác, Hoàng thượng lại sủng ái, Thánh nữ địa vị bất phàm, đãi ngộ hoàn toàn khác với các phi tử khác, dĩ nhiên trở thành cái đinh trong mắt của hậu phi, vì vậy nên mới xảy ra sự cố như thế.

"Phiêu Bình tỷ tỷ từng cứu Hoàng thái tử nên Hoàng hậu vô cùng biết ơn nàng, xem nàng như tỷ muội ruột thịt."

Hoàng hậu thiện lương nhân từ, trước giờ không tranh thủ tình cảm nơi hậu cung, hơn nữa, Hoàng hậu và Hoàng đế cùng nhau lớn lên, Hoàng đế lại càng kính trọng nàng, nàng luôn làm tròn bổn phận, quanh năm thờ Phật, năm đó, Hoàng thái tử lâm bệnh nặng, rơi vào hôn mê, cũng nhờ Thánh nữ cứu Thái tử, vạch trần âm mưu hậu phi vì muốn tranh vị mà độc chết Thái tử.

Lúc này, Hoàng hậu mới quan tâm đến vị Thánh nữ đến từ Nam Nguyên hơn

Phần 1

Hai cặp đồng tử phát sáng, nhìn người qua đường vội vã, càng gần đến ngày lễ, ngã tư đường càng bận rộn và náo nhiệt.

Đôi tỷ muội mới 5, 6 tuổi, dựa vào nhau đứng dưới mái hiên, ánh mắt tinh khiết thoáng vẻ trống vắng, một thân xiêm y trắng đơn giản, đứng dưới khí trời giá lạnh, hai tỷ muội nhỏ lạnh run dựa sát vào nhau.

Gương mặt đáng yêu, vốn là tựa vào nhau, người qua đường đi qua, quăng ánh mắt khinh thường cho các nàng, làm cho các nàng sợ càng thêm sợ, càng dựa sát vào nhau hơn.

Các nàng đứng thật lâu dưới khí trời giá lạnh, không ngừng hà hơi, lấy sự ấm áp từ bàn tay.

Khi bông tuyết nhẹ rơi xuống lần nữa, người đi trên phố đã bắt đầu chạy nhanh về nhà, rúc vào trong chăn ấm áp.

Thấy tuyết rơi xuống, hai người lại tựa sát vào, bàn tay nắm chặt nhau, nhìn vào tiệm ăn đói diện, ai cũng đang dùng cơm, canh nóng bốc khói, đôi tỷ muội nuốt nuốt nước miếng, tiếp tục nhìn quanh bốn phía, vừa tránh cái lạnh, vừa nhẫn nhịn sự khó chịu từ cơn đói.

Cho đến khi một người liên tục ho khan, hai thân thể đông lạnh, môi cũng bắt đầu tím tái đi, mắt thấy sắp đứng không nổi nữa, một giây sau, một cái áo lông ấm áp đồng thời khoác lên người bọn họ.

"Ăn chút gì đi!"

Âm thanh nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu các nàng, sau đó, hai cái bánh bao thịt mập mạp cũng đưa đến trước mắt các nàng.
,

Đôi mắt trẻ thơ ngẩng lên, là một thiếu niên, gương mặt xinh đẹp, toát ra thần thái mê người.

"Mau ăn đi! Để lạnh thì tiếc lắm!"

Người đó đứng trước mắt các nàng, nhìn thẳng vào các nàng, là một thiếu niên tuấn nhã cỡ chừng 16, 17 tuổi .

Đối phương ôn hòa, nở nụ cười ân cần, kéo tay các nàng ra, thả bánh bao vào bàn tay nhỏ nhắn, hai tỷ muội, một trái một phải đều có đủ.

Ngồi trong áo lông ấm áp, hai tỷ muội ôm lấy bánh bao, trong cơn đói, chúng mặc kệ lời cảnh báo, "Không được nói chuyện với người lạ, không được nhận đồ của người lạ", các nàng dùng sức nuốt bánh bao trong tay.

"Cẩn thận, coi chừng nghẹn, nước đây!"

Thiếu niên vội vàng vỗ nhẹ lên lưng các nàng, cầm lấy ống trúc đưa cho các nàng uống nước.

"Các ngươi ở đây làm gì?"

Hai tỷ muội nhìn nhau, một bên cắn bánh bao, một bên đáp lại: "Chờ chủ nhân."

"Chủ nhân?"

"Chúng ta bị bán cho người khác, thúc thúc nói chúng ta phải đứng đợi ở đây."

"Bị bán cho chủ nhân." Thiếu niên than nhỏ, chắc chắn là hai tỷ muội bị bán vào phủ nào đó làm nha hoàn."Tên của hai ngươi là gì?"

"Tiểu Ma."

"Tiểu Phiền."

Hai tỷ muội ngây thơ giành nhau trả lời.

"Tiểu Ma, Tiểu Phiền?" Thiếu niên áo trắng cau mày."Ai đặt tên này cho các ngươi?" Đặt tên cho người ta là "phiền toái", như vậy cũng được sao?

"Là thúc thúc đó!" Từ khi còn nhỏ, hắn đã gọi các nàng như vậy.

"Cả cha nữa!" Một người phản bác lại."Bởi vì khi chúng ta sinh ra mẹ đã chết, cho nên cha giao chúng ta cho Ngôn thúc thúc, thúc thúc gọi chúng ta bằng cái tên này luôn."

"Cha của các ngươi giao các ngươi cho vị Ngôn thúc thúc đó chăm sóc, sao các ngươi lại bị bán đi?"

"Ngôn thúc thúc nói đó là ý của cha."

"Ngôn thúc thúc nói sau này chúng ta phải nghe lời của chủ nhân."

Ăn xong bánh bao, uống vài ngụm nước, co người trong áo lông ấm áp, hai tỷ muội bắt đầu hoạt bát lên, nói cũng nhiều hơn.

"Đại ca ca thật là tốt, còn tốt hơn cả Ngôn thúc thúc."

"Đúng vậy, Ngôn thúc thúc bình thường rất tốt, nhưng mà uống rượu xong thì đặc biệt hung dữ!"

Thiếu niên áo trắng cười một tiếng.

"Vị Ngôn thúc thúc kia có nói chủ nhân của các ngươi là ai không?" Đối với đôi tỷ muội đáng yêu này, thật sự làm hắn không thể không để ý đến.

"Hình như Ngôn thúc thúc nói là ... Tam Tam gì đó."

"Là con trai thứ ba của Hoàng đế, Tam hoàng tử!" Một người liếc xéo qua, nhắc nhở nói.

"Tam hoàng tử, Chu Dục? !" Ánh mắt của thiếu niên áo trắng trầm xuống.

"Đúng vậy đúng vậy, chính là người này."

Nhớ kỹ lúc trước Ngôn thúc thúc nói là cái tên này, đôi tỷ muội vội vàng gật đầu.

"Đại ca ca, ngươi tên gì vậy?"

Thiếu niên áo trắng còn chưa kịp đáp lại, chiếc xe ngựa ở phía ngã tư đường đã vang lên tiếng gọi.

"Thiếu Sơ, chủ nhân của các nàng đến rồi." Bên trong màn xe, âm thanh lạnh lùng mà trầm xuống, giống như đang nhắc nhở.

Thiếu niên bị gọi là Thiếu Sơ nhìn về phía góc đường cách đó không xa, một cỗ kiệu khí phái sang trọng đi đến trước tiệm ăn, dù không phô trương nhưng người ở bên trong kiệu cũng hùng vĩ lẫm lẫm, vừa nhìn đã biết lai lịc không nhỏ, khi người trong kiệu đi, người đi theo bên cạnh lại càng phòng thủ nghiêm ngặt.

"Hử? Người đó chẳng phải Ngôn thúc thúc sao?" Khi nào đã đứng ở đó rồi.

"Ừ, đúng đó! Thúc thúc đứng ở đó khi nào mà không lại đây đón chúng ta chứ?" Hại hai nàng đứng dưới trời tuyết, vừa lạnh vừa đói.

Hai tiểu nha đầu nhìn một ông lão tóc bạc trắng đứng ở xa xa, không hiểu nhìn.

"Đại ca ca, ngươi có thể đưa bọn ta qua đó không?"

Ngôn thúc thúc bảo các nàng đứng ở đây, nếu các nàng tự tiện chạy đến, sẽ bị mắng rất thảm, nếu có người khác đưa sang, giả vờ như là được dẫn đi, chứ không phải các nàng tự nguyện chắc là không sao.

"Đại ca ca?"

Hai tỷ muội nhìn chỗ lúc nãy thiếu niên đứng, giờ đã vô tung vô ảnh.

Ông lão tóc bạc đứng trước quán cơm nhanh chóng nghênh đón người vừa xuống kiệu, thái độ cung kính bẩm báo với người trong kiệu, sau đó ông lão nhìn qua góc tường, hai tỷ muội cũng trừng mắt nhìn, bóng dáng của người kia thon dài, nam tử mặc cẩm y gấm bào quý báu chỉ gật đầu một cái, sau đó ngang nhiên bước vào tiệm ăn.

"Đôi tỷ muội này chính là người làm cho ngươi chú ý sao?" Bên trong một chiếc xe ngựa, một giọng nói vang lên.

Xe ngựa dừng trong ngõ hẽm, xuyên thấu qua màn che, đôi mắt chỉ chú ý vào đôi tỷ muội vừa rồi.

"Các nàng... Thật đáng yêu nha!" Tuấn nhan trẻ tuổi nở nụ cười.

Ông lão tóc bạc trong quán nhanh chóng đi đến gần, đưa đôi tỷ muội vào tiệm ăn, nhìn thấy các nàng khoác chiếc áo lông bên ngoài, hiển nhiên có chút ngẩn ra, sau đó dường như trách móc các nàng tự tiện nhận đồ của người khác.

"Chỉ như thế thôi sao?"

"Có lẽ còn có chút... Vui mừng khi gặp lại, chỉ tiếc là hai đứa bé còn trong tã lót không thể nhớ được ta." Lông mày cười khẽ, lộ vẻ suy ngẫm.

"Ngươi nhận ra được hai đứa bé mới sinh còn nằm trong tã lót năm đó?"

"Ngươi cũng biết, đối với những tiểu cô nương đáng yêu, trí nhớ của ta hiển nhiên không bao giờ sai." Nhướng mày, nhìn gương mặt trước mặt mình, hắn cười nhẹ, "Hơn nữa, cũng là song sinh, cho nên tình cảm càng nhiều hơn."

"Tình cảm không khống chế được, quả thật là như thế, nhưng bây giờ chúng ta trở về đế đô, hy vọng ngươi an phận một chút."

Nghe thấy lời ấy, Tô Thiếu Sơ thờ ơ mở to mắt.

"Đây là người không thích nói cười, không thích vui đùa nhất nhà chúng ta đây sao? Ngươi đang làm nũng với ta sao? Hy vọng ta chơi với ngươi nhiều hơn một chút, đúng không?"

Người đối diện chỉ nhắm mắt, lười nhiều lời cùng hắn.

"Trời ạ, ngươi không thể học được chút nào từ ta sao? Lúc nào cũng như vậy, yên lặng, lạnh lùng, chán." Tô Thiếu Sơ than thở, nhìn thấy người đối diện mở mắt ra, chăm chú nhìn hắn.
"Thế nào? Muốn đáp lẽ với lời vàng.

>> Đọc tiếp: Truyện ngôn tình - Tình như tơ đàn (P2)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình

nguồn: visao.in