Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P7). Truyện ngôn tình cách vách đừng nhìn trộm... "Tô Mộc đưa đến mấy hộp thuốc cao quý, tốt đến nỗi giúp bệnh gì của Thuần Tưởng cũng qua hết, mỗi ngày còn đưa cô đi làm, mặc dù cũng có chút tư tình nhưng cô thật muốn xem..." Khám phá truyện ngôn tình - cách vách, đừng nhìn trộm ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P5)

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P6)

cach-vach-dung-nhin-trom-7.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Cách vách, đừng nhìn trộm (P7)

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 13: Nhìn lén! Đây mới thực sự là bắt đầu

Mấy ngày sau đấy, vẫn là Tô Mộc đưa Thuần Tưởng đi làm cùng, nói dễ nghe thì là đưa đón thôi, thực tế chỉ là cùng đường, tiện thể đưa cô đi làm tạo phúc thôi.

Mấy ngày trôi qua, Tô Mộc đưa đến mấy hộp thuốc cao quý, tốt đến nỗi giúp bệnh gì của Thuần Tưởng cũng qua hết, mỗi ngày còn đưa cô đi làm, mặc dù cũng có chút tư tâm nhưng cô thật muốn xem, con người chuyên làm những việc kỳ quái này khi nào sẽ chủ động đuổi cô xuống xe.

Như cô bây giờ thấy rất kỳ lạ, Tô Mộc chậm chạp này dường như không có ý đuổi cô xuống xe, thậm chí khi cô cố ý ngủ quên, anh ta còn ngồi trên xe đứng dưới lầu chờ cô, mặc dù sau đó dùng lời lẽ ác độc tuôn ra không ngừng, nhưng lại chưa từng vội vàng bỏ đi trước.

Nói không cảm động thì đó là giả, kết quả, mỗi khi Thuần Tưởng nhớ lại thì 'Thôi, nhượng một bước, hòa hảo sau.'

Khi ý niệm như vậy bắt đầu, cô đã có thói quen là đi lên xe sau đó nhìn thẳng về phía trước, cùng người lái xe kế bên đấu võ mồm.

Lại sau đó...

Lại sau đó, một kế hoạch thật là tốt, ngay khi Thuần Tưởng thở phì phò muốn nhảy xuống xe thì đã chết non một cách bất hạnh.

Thuần Tưởng giận dữ nhớ lại, nhất định vấn đề nằm ở Tô Mộc, đúng, không thể nghi ngờ!!!

Tại sao Thuần Tưởng lại khẳng định như vậy? Đó là có căn cứ đàng hoàng!

Bình thường trừ Tô Mộc ra, không ai là cảm thấy cô không tốt cả, hay chí ít cũng không mâu thuẫn cùng cô, ít nhất là ngoài mặt.

Kể từ khi Thuần Tưởng đến công viên Thuý Hương làm việc, đồng nghiệp, hàng xóm cũng có thể coi như là Trương Gia và Tần Phong Thành, dĩ nhiên, trừ tên họ Mỗ hàng xóm thực sự kia ra, mọi chuyện đều rất hài hoà, rất tốt đẹp.

Điều tốt đẹp chính là không biết gì cả, đây là tiền lệ trong tiểu thuyết, dĩ nhiên, ở đời thường cũng thế.

Cuộc sống, luôn tồn tại những việc mang tính không xác định, ví như ngày hôm qua, Thuần Tưởng đang ở trong phòng bếp, thử làm một món ăn mới mà mình vừa suy nghĩ đến.

Tô Mộc ngồi trong thư phòng, trong tay cầm một quyển sách blablabla không biết tên là gì cả, sách Nga tác giả chuyển ngữ gì gì đó, vừa ngồi vừa xem trên chiếc ghế bành.

Đột nhiên phịch một tiếng!

Giống như nổ tung, giống như văng tung toé, giống như...

Dù sao thì đó cũng là một âm thanh quái dị, làm Tô Mộc đang xem sách đến thất thần té một cái, cuốn sách trong tay bị văng đi một cách mạnh mẽ, bây giờ bình phục lại anh mới ý thức được, lại là người đàn bà kế bên không biết lại làm chuyện ngu xuẩn gì.

Không cần suy nghĩ nhiều, quả nhiên, một mùi hương nức mũi truyền đến từ nhà bên cạnh, một chút khói còn lạc lối sang đây.

Đang xảy ra chuyện gì?

Tô Mộc khẽ nhíu mày, đi đến cạnh tường thăm dò tình huống.

Đưa tay sờ tường, tìm kiếm nơi mà làn khói rất nhỏ, rất rất nhỏ ấy phát ra, cứ tiếp tục thì lại càng thấy kỳ lạ, bức tường này có vẻ không kín lắm, mỏng ghê gớm, mặc dù bên ngoài trắng như tuyết, hiển nhiên, cái bà cô cho thuê nhà tham tiền kia căn bản không sử dụng chịu sử dụng vật liệu tốt để xây bức tường này, nếu không khói sao mà xuyên qua được?!

Tay Tô Mộc tiếp tục đi xuống, chạm lấy một chỗ hổng, ở ngay thắt lưng anh, khó trách bình thường anh không chú ý đến.

Anh khẽ cong eo, phát hiện là một lỗ hỏng nhỏ, chừng hai cái móng tay đắp lại là được rồi, nhưng mảnh hơn một chút, hơn nữa thư phòng bình thường anh cũng ít vào, cho nên không có phát hiện được

Xuyên qua lỗ hỏng đó, anh có thể thấy hết được tình hình bên nhà bên kia.

Hình như là phòng bếp của nha đầu kia...

Thuần Tưởng chống nạnh, ngắm nhìn phòng bếp hỗn độn trước mắt, bất đắc dĩ than thở.

Còn nói công thức thức ăn bí truyền gì gì đó, quả thực là bom nguyên tử mà, nghĩ lại tình huống hồi nãy, lòng cô vẫn còn sợ hãi, may mà cô phản ứng bén nhạy, nếu không không biết mọi chuyện sẽ như thế nào.

Tô Mộc ngồi bên này dùng "mắt mèo" thầm ngắm nha đầu kia, khóe môi không khỏi quắp lại, chẳng lẽ cô ta đang xem phòng bếp là phòng thí nghiệm, đang làm thí nghiệm hóa học sao?

Không suy nghĩ nhiều, Tô Mộc nâng người lên, xoay người đi ra cửa.

Cộc cộc cộc...

Cộc cộc cộc...

Những tiếng gõ cửa dồn dập nhanh chóng kéo Thuần Tưởng trở về thực tế, không cần nghĩ cô cũng biết là quý nhân nào đến tìm cô.

"Cô lại làm chuyện tốt gì vậy?" Tô Mộc một tay chống lên khung cửa, từ trên cao nhìn xuống nhưng vẫn hất cằm, vẻ mặt cao ngạo nhìn Thuần Tưởng.

Thuần Tưởng ngẩng đầu lên, nhưng không có chút tâm tư nào để thưởng thức người trước mắt, dù sao thì nhìn vẻ mặt thối này của anh ta, cô đã biết trước là sẽ lại ăn mắng một trận rồi.

Không trả lời gì, trong lòng Thuần Tưởng rất rõ ràng, người này không phải chỉ cần cô chắp hai tay lại nói một câu "Xin lỗi, đã quấy rầy" là được, sau đó sẽ bỏ qua cho cô, nếu là như vậy, anh ta sẽ thấy không có ý nghĩa gì, cũng không thể tha thứ cho bản thân mình (vì đã quá dễ dãi).

"Sao vậy?" Phát hiện bình thường nha đầu này nhanh mồm nhanh miệng, hôm nay lại không nói tiếng nào, Tô Mộc cũng thấy kỳ lạ, chau mày hỏi một câu.

"Không có gì, đang chờ tiên sinh xử lý đây." Thuần Tưởng cúi đầu, rầu rĩ nói một câu.

"Tôi xử lý cô cái gì? Tôi chỉ hỏi cô tại sao lại xảy ra việc như vậy thôi mà?" Tô Mộc hất càm nói tiếp: "Tạo phản sao? Chế tạo vũ khí hạt nhân à? Tôi cho cô biết, làm vậy là phạm pháp..."

"Sặc ..." Thuần Tưởng đột nhiên bị một câu nói của Tô Mộc sặc cười, lau đi vết bẩn trên mặt, tâm trạng đột nhiên tốt hơn một chút, cô ngẩng đầu nhìn Tô Mộc.

Tô Mộc bị ánh mắt này của Thuần Tưởng làm cho sửng sốt, nhưng không nói rõ: "Dù sao thì một mình cô cẩn thận chút đi, nhà cô nổ hay không tôi mặc kệ nhưng làm ơn đừng liên luỵ đến tôi, tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa."

"Cái đó... Bác sĩ Tô à." Thuần Tưởng nháy mắt mấy cái, gọi anh.

"Hửm?!" Tô Mộc xoay người, vốn định chạy nhưng bị câu nói của cô làm cho khựng lại.

"Cái đó..." Thuần Tưởng lấy tay gãi gãi gáy, cười hắc hắc: "Cái đó, vừa rồi tôi mới làm món điểm tâm, anh có muốn ăn thử không? À... Anh có biết ăn đồ ngọt không vậy?" Nếu cô nhớ không sai thì viên kẹo lần trước không thể là vừa mới mua, cho nên nhất định là anh ta luôn mang theo bên mình, có nghĩa, anh không ghét ăn đồ ngọt.

Tô Mộc khựng lại, nhìn cô không lên tiếng.

Thuần Tưởng bị anh nhìn như vậy, bắt đầu thấy mất tự nhiên, thật là, sao cô lại tìm anh ta để thưởng thức chứ? Cô không phải không biết, anh ta có một vách ngăn rất lớn với cô sao? Có chút hối hận về lời nói vừa rồi, Thuần Tưởng chỉ đành cười khan hai tiếng, sau đó bổ sung thêm: "Coi như là, cảm ơn anh... gần đây... cho tôi đi nhờ xe..."

cach-vach-dung-nhin-trom-4.jpg

Truyện ngôn tình hay - Cách vách, đừng nhìn trộm

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 14: Món điểm tâm ngọt giống như hạnh phúc

Tô Mộc ngồi trong nhà Thuần Tưởng, có chút thẫn thờ.

Cái gì gọi là quỷ thần xui khiến, hôm nay rốt cuộc cũng ứng nghiệm lên người anh, anh ngẩn người, nhìn mãi về nơi cô biến mất.

Thở dài một tiếng, sao anh lại điên rồ đến mức đi vào cùng với nha đầu này chứ, bất quá nói thật, Thuần Tưởng thực sự đã chọc trúng nơi mềm yếu của anh, có lẽ hơi khó tin, nhưng đồ ngọt chính là một trong những điểm yếu lớn của anh.

Đối với đồ ăn, Tô Mộc có thể không để ý, chỉ riêng với điểm tâm ngọt, cũng không khác tính cách thích sạch sẽ của anh là bao nhiêu, chấp nhất gần như điên cuồng.

Không lâu sau liền ngửi được một mùi hương hoa quả, là vị cam, nương theo mùi thơm bánh bao vừa được chín tới, không có gì nhiều nhưng cũng đủ làm ngón tay người ta động đậy, bụng nhúc nhích rồi.

"Tới rồi, tới rồi!" Thuần Tưởng cũng vậy, chỉ vừa mang đồ ăn lên thôi đã hưng phấn không ngừng, không cần biết người trước mắt này có phải là kẻ thù của cô hay không.

Tô Mộc nhìn cái khay trước mắt, bánh quy không ra bánh quy, bánh bao không ra bánh bao, thực sự là rất buồn cười.

"Mau nếm thử đi !" Thuần Tưởng chống tay lên bàn cơm, nâng cằm mong đợi nhìn Tô Mộc.

Tô Mộc cau mày lại : "Xấu quá."

"Này ! Có ai đánh giá thức ăn miễn phí như anh không vậy hả ? !" Thuần Tưởng cau mày, bất mãn nói: "Hơn nữa, đây là sản phẩm mới được tôi 'nghiên cứu và phát triển' ra, tạm thời tôi không quan tâm đến bề ngoài của nó, nếu thấy nó xấu thì nhắm mắt lại mà ăn, quan trọng nhất là mùi vị, mùi vị đó".

Tô Mộc nghe thấy Thuần Tưởng nói vậy, một giây sau mới phản ứng lại, được, hôm nay coi như bị nha đầu này đưa vào bẫy, là con chuột thí nghiệm sống sờ sờ nha!

Mặc dù bên ngoài hơi xấu xí một chút nhưng thực sự mùi vị rất thơm, anh cầm lấy một cây tăm, đâm lấy một cái đưa vào miệng, nhấm nháp vài hớp rồi nhìn Thuần Tưởng một cách quái dị.

"Thế nào ? Thế nào?" Cho dù là đầu bếp, hay là sư phụ làm bánh cũng được, thậm chí là bartender, mong đợi nhất chính là khi biết được phản ứng về thức ăn của mình.

"Ừm ... Nếu là vị táo hay vị ô mai thì ngon hơn." Tô Mộc nuốt thức ăn xuống bụng rồi nói.

"Này!" Thuận tay quơ lấy cái mâm gõ lên đầu Tô Mộc, Thuần Tưởng giận dữ nói: "Nói cho anh biết, trong nhà tôi hiện giờ chỉ có một cây quýt thôi ... Cho nên chỉ có mùi vị này. Anh cũng thật là, miễn phí còn muốn kén cá chọn canh."

Tô Mộc đưa tay sờ sờ đầu mình, nói tiếp: "Bị lôi đi làm con chuột thí nghiệm, ngay cả yêu cầu cũng không thể nói ra sao ?" Vừa nói, anh lại lấy thêm một miếng bánh bỏ tọt vào miệng : "Vật này tên gì?"

"Không biết, còn chưa nghĩ ra tên, nhưng nó không phải bánh ngọt, càng không phải bánh bao, càng không phải bánh bích quy, anh ăn thấy nó thế nào ? Trong đó có ba lớp, muốn làm thật không dễ tí nào. Tầng cuối cùng là một lớp bánh xốp, bánh ngọt bên ngoài bao bọc lấy bánh xốp giòn bên trong như bánh quy, phía ngoài xen vào giữa như bánh bao. Cho nên cắn một miếng, anh có thể cảm nhận được ba mùi vị khác nhau, thế nào ? Tuyệt không ?" Thuần Tưởng nói.

Ánh mắt Tô Mộc từ bàn điểm tâm dời sang Thuần Tưởng, cô gái này khi nói đến thức ăn, gò má trắng nõn ẩn ẩn đỏ hồng, đôi mắt chim bồ câu như có thần thái trong ấy, anh ngẩn người, hỏi: "Cô không phải bán hàng sao ? Bây giờ bắt đầu làm sư phụ làm bánh rồi à ?"

"Hả? Tôi á?" Thuần Tưởng cười lắc đầu, khó khi Tô Mộc tâm bình khí hoà nói chuyện với cô như vậy : "Tôi không phải bán hàng, cũng không phải sư phụ làm bánh, tôi là đầu bếp. Nhưng ... làm bánh ngọt ... cũng coi như niềm yêu thích của tôi đi ! Vì tôi thấy ... Bánh ngọt nhất định mang đến niềm vui cho người khác!"

Tô Mộc giương mắt, bình tĩnh nhìn Thuần Tưởng.

Thuần Tưởng bị anh nhìn như vậy, không khỏi sửng sốt, không hiểu được ý trong mắt anh ta, cô ngơ ngác cũng nhìn anh.

"Đẹp không?" Lúc lâu sau Tô Mộc mới nói với cô.

"Anh, anh có ý gì ! Anh đừng nhìn tôi nữa là được rồi." Thuần Tưởng đầu tiên đỏ mặt, sau đó ngẫm lại, vì sao cô phải đỏ mặt chứ ? Thật là không có đạo lý ! Lập tức phản bác: "Cái này gọi là 'lấy đạo của người vẫn bỉ kia thân', anh mà biết cái gì chứ ".

Tô Mộc thu lại ánh mắt, lắc đầu, cuối cùng mới nói : "Thật không ngờ".

"Cái gì? !" Thuần Tưởng mở to mắt .

Tô Mộc nói tiếp: "Những lời cô vừa nói đó, cái gì mà thích, cái gì mà hạnh phúc ... Cái gì mà đầu bếp cũng được, làm đồ ngọt cũng được, ... Đây không phải phim hoạt hình, càng không phải phim Hàn, không phải chỉ cần cô nói một câu, dùng toàn bộ nhiệt tình là làm được món ăn ngon!"

Thuần Tưởng cái hiểu cái không gật đầu, cảm thấy Tô Mộc nói cũng có một chút đạo lý. Đúng là như vậy, cô cũng hiểu, chỉ dựa vào một chút nhiệt tình thì thật sự không đủ, một đầu bếp thật sự, bản lĩnh tự tin cùng tài năng đúng là không thể thiếu.

Cô không nhớ từ khi nào mà cô bắt đầu thích làm đồ ăn, chỉ là khi còn rất nhà, ở nhà cùng cha mẹ, ba người cùng chung sống trong một căn phòng chừng 30 thước, có một chiếc bàn 19 tấc, vậy mà vẫn vui vẻ. Cho dù sống rất nghèo khó nhưng không hề thiếu niềm vui.

Đó là khi nghỉ hè, trên TV có phát một tiết mục đặc biệt, cụ thể, ấn tượng thì cô không nhớ, chỉ nhớ đó là một cuộc thi nấu nướng, Trong đó đều là những đầu bếp cao cấp, đầu bếp đặc biệt, mọi người cầm lấy muỗng đũa, chén dĩa, đều là đàn ông như nhau.

Ba cô vui đùa nói một câu : "Xem đi, đầu bếp thật sự là đàn ông, phụ nữ chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi"

Có lẽ vì những lời này mà lúc ấy, cô quyết chí mình phải tốt hơn cả đàn ông. Ai bảo phụ nữ chỉ có thể làm nội trợ, cô không tin điều này ...

Nghĩ xa...

Thuần Tưởng phản ứng lại, cứ nghĩ là Tô Mộc đã đi rồi nhưng không ngờ, anh ta vẫn đứng yên tại chỗ.

Thuần Tưởng đưa tay vào mâm, lấy một chiếc bánh bột ngô lên bỏ tọt vào miệng, không biết là đang lầm bầm lầu bầu hay là đang nói với Tô Mộc : "Quả nhiên là không ngờ, nhưng ... Trong phòng bếp có thể giữ lại một chút vật phẩm cũng rất tốt mà."

Tô Mộc đột nhiên cả kinh, ánh mắt quét đến mu bàn tay của Thuần Tưởng, có chỗ đỏ bừng, dường như là bị phỏng ...

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P8)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyentieuthuyet.vn