Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P14). Truyện ngôn tình cách vách đừng nhìn trộm... "Tâm tình vừa rồi không tệ lắm, nhưng sau khi Tô Mộc nhìn điện thoai xong, không khỏi nóng nảy, cũng có cảm giác bất bình thường kỳ lạ trào dâng trong lòng, nhưng lại không hiểu rõ là truyện gì..." Khám phá truyện ngôn tình - cách vách, đừng nhìn trộm ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P12)

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P13)

truyen-ngon-tinh-cach-vach-dung-nhin-trom-13.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Cách vách, đừng nhìn trộm (P14)

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 27: Thử độc! Anh có muốn không?

"Anh... Có ý gì?" Thuần Tưởng dùng ngón tay xoa xoa mũi, rụt vai về tạo khoảng cách vừa đủ với Tô Mộc." Anh nghĩ là... Anh nghĩ là... "

Thuần Tưởng không biết sao cô không nói ra lời được, cứ nghĩ là nghĩ là mãi, vẻ mặt cũng bối rối không kém.

Tô Mộc thú vị nhìn cô, đợi cô nói tiếp, cô cứ nghĩ là nghĩ là, không biết nên nói vế câu sau như thế nào sao? Tô Mộc cảm thấy với trí thông minh của mình, tối thiểu là trí thông minh của người bình thường, đều có thể lý giải những điều mà Thuần Tưởng đang suy nghĩ.

"Anh, anh nghĩ là... Tôi là loại người mà ai cũng được sao? Người bình thường muốn ăn thì ăn sao? ...Nên nhìn xem có giá trị hay không mới đúng. Lòng tốt mà bị người như anh xem như lừa đảo, thật là hiếm thấy!" Thuần Tưởng bĩu môi, nói hết những gì mình suy nghĩ trong lòng ra.

Dừng một chút, khi Tô Mộc nghe nói như thế, đúng là có chút sửng sốt, không ngờ cô sẽ nói ra những lời này, thật sự, không ngờ kết quả đoán tới đoán lui lại như thế này.

'Anh, anh nghĩ tôi là người mà ai cũng ăn được? Người bình thường muốn ăn thì có sao' những lời này có ý gì? Được lắm, mặc dù IQ của Tô Mộc không cao, nhưng cũng có thể đoán được ý nghĩa đằng sau lời nói này, hơn nữa, miễn cưỡng lắm thì anh cũng xem như thông minh hơn cô một chút.

Đó là "đãi ngộ khác nhau" mà thôi, những lời của cô bạn Thuần Tưởng chính là có ý nghĩa như vậy.

"Hử? Thật vậy sao?" Tô Mộc cười: "Vậy tôi không phải người bình thường?"

"A, ha hả..." Cô bạn Thuần Tưởng giật giật môi, không cách nào đáp lại được

"Hử?!" Hiển nhiên, Tô Mộc không hề chuẩn bị được cô sẽ trả lời bằng hai tiếng "ha hả", lại định hỏi tiếp thì.

"Đừng nói nữa, tôi phải đi tắm cho Một Đồng Tiền đây" Thuần Tưởng ôm lấy vật nhỏ trên mặt đất, đi về phía phòng tắm, lầm bầm lầu bầu: "Nhiều dầu máy như vậy, không biết có sạch không đây."

"Một Đồng Tiền?" Tô Mộc hiển nhiên vẫn chưa muốn nhích mông đi, không biết sao "đãi ngộ đặc thù" này lại làm tâm trạng anh thấy thoải mái vui sướng vô cùng, đôi chân dài cũng tự giác đi theo cô vào phòng tắm.

Người này còn chưa chịu đi sao? Thuần Tưởng khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nói nhưng không thể bất lịch sự đến nỗi mở miệng trực tiếp đuổi về được, đành giải thích: "Đúng vậy đúng vậy, anh không có lên mạng sao? Có một câu nói rất hay – đàn ông chính là một đồng tiền xu!"

"Chính diện là một, phía sau... Là hoa cúc." Nụ cười Tô Mộc cứng đờ, khoé môi co giật hai cái, bổ sung giúp Thuần Tưởng xong mới phát hiện, suy nghĩ của nha đầu Thuần Tưởng này tuyệt đối không giống người bình thường!

Một cô gái đặt tên cho cún cưng của mình có thể đặt ra cái tên như vậy sao? Chẳng lẽ không thể là Tiểu Bất Điểm, Tiểu Khả Ái, Bạch Bạch hay Tiểu Thỏ sao? Tại sao lại là một cái tên kỳ cục như vậy?

"Thời đại cá tính mà!" Dường như hiểu được nghi vấn của Tô Mộc, Thuần Tưởng không quay đầu lại đáp.

Ặc...

Nhưng hình như là cá tính quá đáng rồi! Nhưng nghe mãi cũng không khó nghe lắm, Tô Mộc bất đắc dĩ, đành tự an ủi mình, ít ra đây vinh hạnh của cuộc đời anh, có thể gặp được con chó có cái tên độc đáo như vậy... Cũng xem như có sáng tạo...

"Tô Mộc." Thuần Tưởng đột nhiên mở miệng, gọi người đang mất hồn trở về trần gian.

"A?!"

"Tô Mộc, vừa rồi tôi cũng hơi thắc mắc... Sao anh lại xuất hiện đúng lúc vậy? Rốt cuộc, đêm hôm khuya khoắt anh đi ra ngoài làm gì?" Thuần Tưởng nhăn nhó quay mặt nhìn anh.

Ra cửa làm gì ư? Tô Mộc lạnh lùng hừ cười một tiếng, anh đương nhiên không nói, anh vội vã đi ra ngoài như vậy là vì lúc nãy nhân lúc rảnh rỗi, chuẩn bị quan sát cô bạn hàng xóm này có đang nghiên cứu công thức nấu món nào mới không, nhưng không ngờ lại nghe thấy một tiếng hét vô cùng, rất rất chói tai, cho nên...

Đầu tiên, khi nghe tiếng la hét của Thuần Tưởng, Tô Mộc chỉ nghĩ là lỗ tai mình sắp hỏng rồi, nha đầu này đâu có đến mức cùng cực như vậy? Chỉ vì Một Đồng Tiền thôi, có cần kinh hãi đến mức đó không?

Nhưng sau đó, không nghe thấy động tĩnh gì từ nhà bên cạnh nữa, trái lo phải nghĩ, Tô Mộc thậm chí còn có phần không an lòng, lại nghe thấy tiếng đóng cửa dồn dập, anh nghĩ có lẽ nha đầu kia ra ngoài, thử sang nhà bên cạnh gõ cửa, quả nhiên Thuần Tưởng không có ở nhà.

Cho nên, bây giờ Tô Mộc đứng ở nơi này, cũng hiểu được vì sao nha đầu lại khẩn trương đến như thế.

Dĩ nhiên, đây chỉ là nguyên nhân hậu quả, tự anh hiểu tự anh biết là được rồi, không cần phải giải thích với tên ngốc kia, Tô Mộc nghĩ như vậy nên tuỳ tiện tìm lý do nào đó, qua loa tắc trách là được rồi, cho nên anh trả lời "Đi xuống lầu mua nước thôi, chuyện đơn giản như vậy cần hỏi sao?"

"Cần gì phải xuống lầu để mua nước? Anh uống nước gì chứ? Vậy... Anh mua chưa?" Ánh mắt nghi ngờ rơi vào người Tô Mộc, Thuần Tưởng cô đâu có đần độn đến thế.

"Cô hỏi nhiều như vậy làm gì?" Tô Mộc không nhịn được trả lời, đánh chết anh cũng không nói là do không yên lòng nên mới chạy xuống.

"Vậy bây giờ anh còn ở nhà tôi làm gì?" Thuần Tưởng cau mày, xoa xoa xà phòng lên cho Một Đồng Tiền.

Dòng nước ấm áp xả xuống, có vài giọt bắn lên người Thuần Tưởng, thấm ướt quần áo cô, trên mặt cô còn sót lại vài giọt nước tinh mịn, cô vừa đưa tay lau mặt, vừa xả nước cho Một Đồng Tiền.

Tô Mộc nhìn Thuần Tưởng, không những xuất thần mà còn không đáp lại vấn đề của cô.

"Sao vậy?" Không nghe thấy câu trả lời của Tô Mộc, Thuần Tưởng nghiêng đầu lại nhìn, phát hiện ánh mắt Tô Mộc đang nhìn mình chằm chằm, cô hơi sửng sốt, nhất thời không biết vì sao mặt lại nóng bừng lên.

Tô Mộc bị Thuần Tưởng hỏi như vậy, dĩ nhiên phục hồi tinh thần lại, lắc đầu: "Không có gì nữa, tôi về trước đây."

Thấy anh xoay người rời đi, Thuần Tưởng đột nhiên mở miệng: "Chờ chút..."

Anh thật sự đứng lại, chờ câu tiếp theo mà cô nói, Thuần Tưởng cũng hơi ngây ngốc, không hiểu vì sao cô lại kêu Tô Mộc lại, cũng không biết nên nói gì cho tốt.

"Cái gì?" Rốt cục không chờ được nữa, Tô Mộc mới bực mình hỏi.

"À... Anh ... Nếu rảnh rỗi thì... Tôi muốn nói, gần đây mới nghiên cứu ra món mới, anh có hứng... Thử độc không?"

truyen-ngon-tinh-cach-vach-dung-nhin-trom-12.jpg

Truyện ngôn tình hay - Cách vách, đừng nhìn trộm

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 28: Hàng xóm! Cho nên chỉ là...Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Không biết nên hẹn như thế nào nên hai người cứ thế mà ước định, nói là buổi tối sau khi tan việc, khi Thuần Tưởng chế biến ra món ăn mới thì Tô Mộc sẽ thưởng thức "thử".

Mặc dù không biết hai người vì sao mà thay đổi, nhưng tâm trạng hôm nay của Thuần Tưởng thoạt nhìn không tệ, cô thấy, có lẽ quan hệ giữa cô và Tô Mộc đã trở về như trước kia.

Viên Hiểu Phong cũng thấy hôm nay Thuần Tưởng có vẻ kỳ lạ, trong lòng cũng lẩm bẩm, ngầm suy đoán xem tâm trạng này của Thuần Tưởng có liên quan đến Tô Mộc hay không, dĩ nhiên, chỉ là suy đoán thôi nhưng đã sớm làm nội tâm cô ta thấy bất an, Viên Hiểu Phong không nhịn được hỏi: "Thuần Tưởng, hôm nay hình như tâm trạng vui vẻ lắm?"

"A?! Có sao?" Thuần Tưởng cười sờ sờ mặt mình, xem thường hỏi ngược lại.

"Còn không có nữa? Miệng cười ngoác mang tai rồi kìa!" Viên Hiểu Phong cười ha ha, đưa tay kéo lấy hai tai của Thuần Tưởng.

"Tôi không thấy như vậy, tôi cũng giống như ngày thường thôi mà, sao cô lại khoa trương vậy chứ?" Thuần Tưởng thật sự không thấy hôm nay bản thân mình có chỗ nào kỳ lạ, có lẽ nên đổi sang cách nói khác, thật sự có chỗ kỳ lạ, nhưng cô bé này lại không hiểu được.

"Không phải vậy, ý tôi là..." Viên Hiểu Phong muốn nói gì đó, lại bị người ta gọi ra đằng sau bếp.

"Hừ hừ, cô mạnh miệng cho lắm rồi lại không chịu nói, sớm muộn gì tôi cũng biết thôi!" Đối với câu nói cuối cùng trước khi Viên Hiểu Phong ngại ngùng rời khỏi, Thuần Tưởng vẫn thấy không hiểu, cô... Rốt cuộc muốn biết điều gì?

Ở phòng khám cạnh bên, tâm trạng của Tô Mộc hiển nhiên cũng rất tốt, mặc dù ngoài mặt thì vẫn lạnh như tảng băng, nhưng không khí chung quanh hiển nhiên khác hẳn với ngày thường.

"Này này này, Trương Gia, cô có thấy hôm nay Tô đại thiếu gia của chúng ta kỳ lạ không?" Tần Phong Thành bĩu môi, hất cằm nhìn bóng Trương Gia đang vất vả làm việc

Trương Gia giả vờ như buồn nôn, nói: "Có ngày nào mà anh ta không kỳ lạ chứ?"

Tần Phong Thành chậm rãi quay đầu, dời mắt sang nhìn Trương Gia, sau đó dùng sức gật đầu, vẻ mặt đồng ý một cách nghiêm túc: "Đúng vậy! Tô Mộc không có ngày nào là bình thường cả... Cho nên... Hôm nay biểu hiện của anh ta bình thường, còn làm việc rất chăm chỉ, như vậy có coi như không bình thường không?"

Trương Gia trợn trắng con mắt, nét mặt "lười nói nhiều lời", vứt bỏ Tần Phong Thành.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, một tiếng chuông cực kỳ tiêu chuẩn vang lên, Tần Phong Thành thật không tin nổi nữa, bây giờ còn có người dùng tiếng chuông này làm nhạc chuông cho điện thoại sao? Có nhầm lẫn không? Là cái loại nhạc mà bà mụ bên cạnh hay "Em không làm gì sai, sao anh lại không chú ý tới em chứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ ứ............................."

Dĩ nhiên, khi Tần Phong Thành còn đang suy nghĩ miên man, Tô Mộc đã bước nhanh đến bàn làm việc, lấy điện thoại di động ra, ngay khi anh bấm nút "nhận", điện thoại lại tắt máy.

Nhìn kỹ cuộc gọi nhỡ, là Tô Viễn.

Tâm trạng vừa rồi không tệ lắm, nhưng sau khi Tô Mộc nhìn điện thoai xong, không khỏi nóng nảy, cũng có cảm giác bất bình thường kỳ lạ trào dâng trong lòng, nhưng lại không hiểu rõ nó là cảm giác gì.

Anh có chút do dự, không biết có nên gọi lại hay không.

***

Tô Mộc cuối cùng vẫn gọi cho Tô Viễn, nhưng lại nhận được mấy tiếng "tút tút" lạnh như băng – không có ai trả lời.

Tô Viễn rốt cuộc đang làm gì? Một cảm giác khác thường đang tăng không phanh trong lòng Tô Mộc, không cách nào chuyển được, không biết rốt cuộc là thế nào? Chẳng lẽ trong nhà có chuyện gì nên vội vã tìm anh?

Tô Mộc quyết định, nếu quả thật trong nhà có chuyện, Tô Viễn nhất định sẽ gọi lại lần nữa.

Song, mãi cho đến khi phòng khám đóng cửa, Tô Mộc cũng không nhận được cuộc gọi thứ hai của Tô Viễn nữa.

Người này rốt cuộc đang làm gì? Tô Mộc không khỏi nhíu mày, ném điện thoại di động sang ghế phụ, dứt khoát không thèm nghĩ đến cậu ta thì hơn.

Liên tiếp mấy ngày, phòng khám của Tô Mộc cũng khá đông, sau khi tan việc Thuần Tưởng cũng chạy khắp nơi, mua mấy nguyên liệu nấu ăn khó gặp, hay là đi tìm những món ăn đặc sắc, tóm lại là mấy ngày không gặp nhau, cho nên ước định mấy ngày trước vẫn chưa thực hiện được.

Thuần Tưởng cảm giác mình đúng là đồ thần kinh, qua lại trong siêu thị nãy giờ, đổi tới đổi lui, mua cả đống đồ, rốt cuộc mua rồi mới phát hiện, đại đa số đều là những món mà Tô Mộc thích ăn.

Không biết bắt đầu từ khi nào, cô lại quen thuộc với khẩu vị của anh đến như vậy, Thuần Tưởng bĩu môi, nhấc chân đi ra khỏi thang máy.

Một bóng người đứng trước cửa nhà Thuần Tưởng, chậm chạp không chịu vào cửa, Thuần Tưởng có chút buồn bực, mở miệng liền hỏi một câu: "Tô Mộc? Anh đứng đây làm gì vậy?"

Hiển nhiên, người bị hỏi cứng người lại, sau đó từ từ xoay người, khi anh ta xoay người, Thuần Tưởng mới phát hiện mình nhận nhầm người, người này hiển nhiên không phải người "ngẩng đầu không thấy cúi đầu thì thấy" – Tô đại thiếu gia, nhưng người này lại có phần tương tự như Tô Mộc, ánh đèn tối tăm làm cô không nhìn rõ, như vậy thì không sao, chỉ là...

"Thuần Tưởng?!" Người đứng trước cửa mặc dù gặp người không ngờ đến, nhưng hiển nhiên quen biết cô, hơn nữa... Hình như còn rất quen thuộc...

"Tô... Viễn?" Người sửng sốt lúc này lại là Thuần Tưởng, cô chau mày lại, hơi nghiêng đầu, vừa rồi khi Tô Viễn gọi tên cô cũng có vẻ bất ngờ, có nghĩa người Tô Viễn đợi không phải cô, mà là...

"Anh đến tìm Tô Mộc?" Thuần Tưởng bình tĩnh, Thuần Tưởng thật bình tĩnh, ngay cả chính cô cũng thấy kinh ngạc, có thể nói chuyện với Tô Viễn một cách bình thường đến không thể bình thường hơn nữa sao? Thật là ghê gớm...

"Tô Mộc?! Hai người quen nhau? Hay là..." Tô Viễn lẩm bẩm trong lòng, không biết vì sao, Thuần Tưởng nhắc đến Tô Mộc anh cũng thấy kỳ lạ, nói được một lúc anh lại không biết nên trả lời vấn đề của cô như thế nào...

"Nhà bên cạnh, là hàng xóm của tôi." Thuần Tưởng chỉ chỉ cánh cửa bên cạnh, gât đầu nói.

"Thì ra chỉ là hàng xóm thôi sao?!" Tô Viễn cười, nghe giọng điệu của cô cứ nghĩ hai người thân lắm. Cho nên... Chỉ là hàng xóm thôi, huống chi, tính cách của Tô Mộc anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai, đối với Thuần Tưởng, có lẽ còn chưa đến trình độ "bà con xa, láng giềng gần" nữa!

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P15)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyentieuthuyet.vn