Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P13). Truyện ngôn tình cách vách đừng nhìn trộm... "Không cần không cần, anh khách sáo quá rồi. Cạnh nhà tôi có một bác sĩ mà, không cần sợ!" Thuần Tưởng vội vàng từ chối ý tốt của anh ta, đành tạm thời dùng Tô Mộc làm bia đỡ đạn..." Khám phá truyện ngôn tình - cách vách, đừng nhìn trộm ở dưới đây nhé.

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P10)

>> Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P12)

truyen-ngon-tinh-cach-vach-dung-nhin-trom-13.jpg

Truyện ngôn tình lãng mạn - Cách vách, đừng nhìn trộm (P13)

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 25: Thương nhân! Thương nhân cáo già!

"Một Đồng Tiền!"

Mặc dù vật nhỏ chạy rất nhanh nhưng dù sao nó vẫn còn nhỏ, nhờ vậy nên Thuần Tưởng mới có thể chạy theo nó được đến giờ.

"Két..." Một tiếng thắng xe dồn dập truyền đến

"Hú..." Nơi khúc quanh, Một Đồng Tiền quẹo ngoặt, Thuần Tưởng chạy theo phía sau chỉ nghe thấy tiếng nó kêu đau, sau đó không nghe được tiếng gì khác nữa.

Thuần Tưởng thật sự rất sợ, muốn đi xem xem sao vật nhỏ lại phát ra tiếng kêu rùng rợn như vậy, nhưng rồi lại sợ sẽ nhìn thấy cảnh vật nhỏ nằm trên đống máu đỏ tươi, thật sự đáng sợ!

Thuần Tưởng cúi đầu lưỡng lự, định đi lên xem sao, nhưng lại bị sợ hãi kéo về, nghĩ đến thảm trạng gần chết của Một Đồng Tiền, trong đầu suy nghĩ miên man lan man dài dòng, nhưng thật ra cũng chỉ là suy nghĩ của Thuần Tưởng thôi, thực tế thì sau tiếng "hú" kia, không còn việc gì xảy ra nữa.

"Đây là chó nhà cô?" Bất chợt, trên đỉnh đầu cô bỗng xuất hiện một "bóng ma".

Thuần Tưởng ngẩng đầu, người đàn ông trước mắt cao lớn, thoạt nhìn... Dường như ... Hơi quen mắt ...

"Đây là chó nhà cô?" Người đàn ông kia thoạt nhìn chỉ mới ba mươi, tướng mạo tuy không "yêu nhan hoặc chúng" như Tô Mộc, nhưng mặt mũi cũng tuấn lãng, làm người ta cảm thấy thoải mái, giọng nói thì trầm thấp, khi nói chuyện cũng rất ôn hoà.

"Đúng đúng đúng, đây là chó của tôi!" Thuần Tưởng liên tục gật đầu, nhìn Một Đồng Tiền đang cúi gằm mặt trên tay anh ta, cả người dính đầy mỡ, bẩn đến nỗi không nhìn ra chó nhà ai nữa, cô không khỏi thở dài một tiếng.

Nhận lấy Một Đồng Tiền, Thuần Tưởng vội vàng kiểm tra tỉ mỉ vật nhỏ từ trên xuống dưới, không phát hiện vết thương gì nghiêm trọng, lúc này mới yên lòng thả lỏng một hơi.

"Nó đó, chui vào dưới bánh xe của tôi, trên người còn bị dính chút xăng, vậy mà không bị đả thương gì, thật là lợi hại!" Người đàn ông nhàn nhạt cười, thấy Thuần Tưởng không có ý định mở miệng nói chuyện, anh ta mới mất hứng mở lời trước.

Thuần Tưởng rốt cuộc cũng định hồn lại, lúc này mới nhớ ra là mình nên nói điều gì: "Hại anh gặp phiền toái, thật xin lỗi... Dù sao anh cũng là người tốt mà, việc kia..."

"Cô không nhớ tôi sao?" Người đàn ông nhíu mày, cắt đứt lời của Thuần Tưởng.

"A!!" Thuần Tưởng lộ vẻ khó xử, người ta đã nói như vậy, có nghĩa hai người đã từng gặp mặt, huống chi vừa rồi Thuần Tưởng cũng cảm thấy, cảm giác người này đem đến rất quen thuộc.

Chỉ là... Rốt cuộc đã gặp ở đâu chứ?

Cô thật sự không nhớ ra, Thuần Tưởng càng lúc càng thấy khó khăn, nếu nói một người đã từng gặp mặt, mà không nhớ rõ tên đối phương thì quả thật là hơi thất lễ, nhưng bây giờ Thuần Tưởng thật sự không nhớ được người này là ai.

"Được rồi, không cần suy nghĩ nữa." Người đàn ông bật cười, bất đắc dĩ lắc đầu: "Xem ra... Tấm danh thiếp tôi đưa cho cô không có tác dụng gì cả."

Danh thiếp...

Thuần Tưởng khẽ nheo đôi mắt to lại, lúc lắc đầu: "A – Anh là Triệu Cạnh Hàng!"

"Đã bao lâu không gặp rồi? Tôi mờ nhạt đến nỗi cô không thể nhớ được sao?" Triệu Cảnh Hàng trêu ghẹo Thuần Tưởng.

Thuần Tưởng vội vàng khoát tay, cười cười nói: "Không phải không phải. Tôi làm sao mà không nhận ra được giám đốc Triệu đây! Chỉ là... Một nhân vật lớn như anh, sao lại xuất hiện trong khu phố rách nát này thế?"

Triệu Cảnh Hàng đưa tay vỗ vỗ đầu cô, nhìn cô ân cần cười, không khỏi cảm thán, nha đầu này, quả đúng là không chỉ đần một chút.

"Thật sao? Thì ra tôi là một nhân vật lớn sao? Sao tôi còn không biết nhỉ?" Triệu Cảnh Hàng vừa nói, vừa chỉ chỉ chú chó trong lòng Thuần Tưởng: "Có muốn đưa nó đến bệnh viện khám không?"

"A? Hả... Cái gì? Nó à..." Thuần Tưởng cười phá lên, bứt lấy một móng tay của Một Đồng Tiền, làm nó không rét mà run. "Không có gì không có gì, không cần đến bệnh viện uổng phí như vậy, nó tốt lắm mà!"

"Có vẻ cô rất thích nó, tôi thấy... Hay là đi đi, lên ngồi xe tôi đi, về phần viện phí cô lo lắng thì cứ để tôi trả. Mặc dù cậu nhỏ này chạy đến nhưng dù sao cũng là tôi đụng."

"Không cần không cần, anh khách sáo quá rồi. Cạnh nhà tôi có một bác sĩ mà, không cần sợ!" Thuần Tưởng vội vàng từ chối ý tốt của anh ta, đành tạm thời dùng Tô Mộc làm bia đỡ đạn.

"Hửm? Trùng hợp vậy sao?" Thấy Thuần Tưởng cứ từ chối mãi, Triệu Cảnh Hàng mặc dầu thấy không vui nhưng cũng không để trong lòng, chỉ là càng lúc càng thấy nghi ngờ thôi.

Như vậy có tính là nói láo không... Tô Mộc vốn là bác sĩ mà, Thuần Tưởng cười thản nhiên rồi gật đầu.

"Bác sỹ thú y à? Có thể trị được không?" Triệu Cảnh Hàng không từ bỏ ý định, lại hỏi tiếp một câu.

Nụ cười lúc này của Thuần Tưởng cứng đờ, không ngờ anh ta lại hỏi như vậy, đành phải thuận thế tiếp tục gật đầu: "Đúng vậy!"

Cô vẫn thản nhiên như cũ, dĩ nhiên là trong lòng không lấy làm thản nhiên là mấy, đành để ai kia chịu thiệt một chút, tuy hơi biến đổi chuyên môn của ai kia nhưng cô lại không cảm giác được mình đang nói dối, có người đã từng nói mà, người cao cấp thì cũng đều là động vật thôi. Tên kia chữa bệnh cho người, vậy cứ coi như một nửa là trị cho động vật, về phần anh ta có thể chữa bệnh cho con chó này không thì... Cô cũng không rõ lắm, bác sĩ mà, bác sĩ cũng có bằng cao cấp chứ!

"A, trùng hợp như vậy cũng tốt." Triệu Cảnh Hàng đáp một tiếng.

Nói xong, hai người đứng yên tại chỗ, đột nhiên không còn đề tài gì để nói. Đứng một hồi lâu, Thuần Tưởng mới phát hiện bây giờ trông cô cực kỳ mất hình tượng!!!

Quần ngủ rộng thùng thình mặc ở nhà, dép lê màu xanh lam hình khối vuông, tóc thì rối bời, buộc lung tung, tóm lại là vô cùng xấu xí.

"Chuyện đó... Nếu không có gì thì tôi đi trước đây..." Thuần Tưởng lấy tay lay lay hai cái bím tóc rối tinh của mình.

"Đợi chút, tôi muốn tiếp tục hàn huyên với cô." Triệu Cảnh Hàng thấy Thuần Tưởng định bỏ đi, vội vàng mở miệng trước, định chuẩn bị nói tiếp thì lại bị một người khác cắt ngang.

"Ở đây làm gì thế? Thế nào? Hai người quen biết nhau? Sao không vào nhà mà hàn huyên đi? Đứng ở ngoài này hóng gió sao?" Giọng nói vô cùng nhẹ nhàng nhưng lực sát thương lại mạnh mẽ đến ghê gớm truyền đến, Triệu Cảnh Hàng và Thuần Tưởng đều ngây ngẩn cả người.

Giọng nói này, con bà nó! Thuần Tưởng không cần quay đầu cũng biết người nọ là ai, chỉ là... Sao anh ta lại đi ra đây chứ? Còn nói những lời này, vừa rồi cô không muốn tiếp tục nói chuyện với Triệu Cảnh Hàng nên mới kiếm cớ vào trong, không ngờ tên kia lại... Đúng là thích làm cô khó xử mà.

Dĩ nhiên, không muốn nói gì nhiều, cũng không phải do Thuần Tưởng thấy Triệu Cảnh Hàng là người xấu hay không thích đến gần gì, đúng ra mà nói thì quen được người có quyền thế thì ở phương diện nào cũng đều tốt nhưng... Không biết vì sao, Thuần Tưởng lại rất sợ, sợ thương nhân như Triệu Cảnh Hàng đã mò mẫm lăn lộn trên thương trường nhiều năm, đã tôi luyện thành một thương nhân cáo già.

truyen-ngon-tinh-cach-vach-dung-nhin-trom-12.jpg

Truyện ngôn tình hay - Cách vách, đừng nhìn trộm

Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm - Phần 26: Hay là đã có người khác?

"Ơ, đây không phải là Tô Đại thiếu gia sao, hạnh ngộ hạnh ngộ!" Triệu Cảnh Hàng nương theo giọng nói xoay đầu lại, thấy Tô Mộc, đầu tiên hơi sửng sốt, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, nở nụ cười công thức hoá, chạy đến chào hỏi cùng Tô Mộc chào hỏi.

Thuần Tưởng ngơ ngác nhìn hai người kia, chắc là quen nhau đây! Lúc này xoay mặt lại nhìn Tô Mộc, đúng, người này quả là giống Triệu Cảnh Hàng, ngay cả nụ cười hiện giờ cũng giống nhau như đúc.

"Giám đốc Triệu, người bận rộn như anh sao lại rảnh rỗi đến đây chứ?" Tô Mộc hừ hừ cười, đi đến bên cạnh Thuần Tưởng, đưa tay khoác lên vai cô, hành động tự nhiên đến không ngờ.

Tôi và anh quen thuộc lắm sao? Thuần Tưởng bĩu môi, nhún vai, thôi thì cứ giữ lại chút mặt mũi ít đến đáng thương của anh ta đi.

"A... Anh quen với cô Thuần Tưởng à?" Triệu Cảnh Hàng nhìn Tô Mộc, rồi ánh mắt lại ý vị lướt qua đôi tay đang khoác lên đôi vai kia.

Anh ta làm sao mà biết tên cô chứ? Thuần Tưởng đột nhiên nhớ lại, hình như cô chưa từng đề cập đến, Triệu Cảnh Hàng hình như cũng chưa từng hỏi, vậy làm sao mà anh ta biết được?

"Bình thường, chỉ là hàng xóm mà thôi." Tô Mộc buông tay đáp trả, tiếp tục nói: "Anh cũng quen với Thuần Tưởng mà, dù sao cô ấy làm việc ở chỗ ông ngoại anh, không muốn quen cũng khó."

"Sặc!! Cái gì?" Thuần Tưởng kinh ngạc mở to hai mắt, hỏi Tô Mộc: "Anh vừa nói cái gì vậy? Chuyện đó..."

Cái gì gọi là "Cô ấy làm ở chỗ ông ngoại anh, không muốn quen cũng khó chứ?" Ai là ông ngoại anh ta chứ? Vương sư phụ, Lão Vương sao? Triệu Cảnh Hàng này thật là! Đúng là quá mức giảo hoạt! Vì sao không nói với cô chứ? Triệu Cảnh Hàng biết tên họ của cô... nhất định là do Lão Vương nói đây.

Vậy mà còn làm như không quan hệ đến mình, có gì để giấu diếm cơ chứ? Thuần Tưởng không hiểu rốt cuộc người này đang suy nghĩ điều gì, cũng cảm thấy cảm kích Tô Mộc, tại sao Tô Mộc lại cố ý nói ra thân phận của Triệu Cảnh Hàng chứ? Chắc là sợ cô không biết rồi lại mắc bẫy đây mà!

"A, thì ra là hàng xóm... Lúc nãy Thuần Tưởng có nói đến bác sĩ thú y, chẳng lẽ..." Vội vàng chuyển đề tài, Triệu Cảnh Hàng quả là khôn khéo, nhẹ nhàng chuyển đề tài trở về Tô Mộc.

"Bác sỹ thú y?!" Tô Mộc thu lại nụ cười, nhăn mày liếc nhìn tiểu nha đầu đang cúi gằm mặt kế bên.

Thuần Tưởng làm bộ như không nghe thấy, vội vàng nói: "Nếu hai vị đã quen nhau thì chi bằng cứ tiếp tục nói chuyện đi, vừa lúc tôi phải về nhà chăm sóc cho cún cưng, không làm phiền hai người nữa."

Thuần Tưởng vừa nhấc chân đã bị Tô Mộc kéo cổ áo trở về.

"Nè, anh làm gì vậy? Đang ngăn cản quyền tự do của con người sao? Đây là phạm pháp nha!" Vẻ mặt Thuần Tưởng cầu xin giãy dụa.

"Tôi không có ngăn cản quyền tự do của cô, tôi chỉ muốn hỏi cô một chút điều thôi." Tô Mộc ngẫm lại, giương mắt nhìn Triệu Cảnh Hàng: "Triệu Cảnh Hàng, hôm nay không còn sớm nữa, hôm nào rảnh thì sang ăn bữa cơm, hôm nay tôi phải đưa người này về nhà trước rồi."

Triệu Cảnh Hàng lễ phép cười một tiếng, khẽ gật đầu, nhìn hai người ồn ào rời khỏi, chân mày càng lúc càng nhíu sâu.

***

"Này này này! Buông ra!!!" Thật sự không nể mặt cô! Sao lại đối xử với cô trước mặt người ngoài như vậy? Thuần Tưởng phản kháng la lên.

Nha đầu này, lại còn xù lông nhím nữa! Tô Mộc bĩu môi, không phản ứng gì, chỉ rụt tay về, dĩ nhiên, lôi cả thêm con chó của cô nữa... Vào nhà cô...

"Này này này, nhà tôi anh vào làm chi vậy?" Thuần Tưởng đứng thẳng người, chỉ vào Tô Mộc hô to nói.

"Cô gái bé bỏng, đừng ầm ĩ nữa, hơn nữa... Tôi hỏi cô, ai tên "này này này" thế? Nếu cô đang nói chuyện với tôi thì tôi cho cô biết, tôi cũng có tên! Tên tôi lại càng không phải "này này này". Tô Mộc quét mắt nhìn Thuần Tưởng, ngượng ngùng nói.

"Được rồi, anh đến nhà tôi hẳn là không phải nói về chuyện này!" Thuần Tưởng vỗ vỗ lưng Một Đồng Tiền phía sau lưng, để nó ngồi xuống đất, có lẽ do quá kinh sợ nên vật nhỏ xám xịt gục trên mặt đất, cúi gằm đầu." Có chuyện gì thì mời nói nhanh, tôi còn phải chăm sóc cho cún cưng của tôi."

"Cún cưng?! Được, ôm chó của cô lại đây để tôi xem xem." Tô Mộc hất cằm, chỉ chỉ vật nhỏ trong tay Thuần Tưởng.

"Tôi thấ... Hình như khỏi đi thì hơn." Thuần Tưởng gượng gượng cười hai tiếng, biết Tô Mộc thích sạch sẽ như vậy, đừng nói là bản thân mình, chỉ sợ một ngày tắm nước sát trùng một trăm lần, Tô Mộc vẫn khinh thường những cún cưng này như cũ, khó đảm bảo cô đưa Một Đồng Tiền đến trước mặt anh ta, anh ta sẽ trở mặt!

"Không là sao chứ? Không phải cô nói tôi là bác sĩ thú y sao! Sao cô không mau chóng giao cún cưng cho tôi khám bệnh đi?" Tô Mộc nói.

Thuần Tưởng cười càng lúc mất tự nhiên, người này quả nhiên vẫn còn ghi hận, lòng dạ đúng là hẹp hòi: "Không cần làm phiền anh, không cần không cần, ô... A không, hải quy sinh viên đại học a, thạc sĩ hay là bác sĩ? Hay là cái gì gì đó? Làm sao mà để anh khám bệnh cho cún cưng được..."

Thuần Tưởng cứng ngắc cười, mở miệng là muốn tiễn khách, Tô Mộc nhân lúc Thuần Tưởng nói, kéo chặt cổ tay Thuần Tưởng lại.

Trái tim Thuần Tưởng bỗng lỗi mất hai nhịp, cô ngẩng đầu, đôi mắt nhìn sâu chăm chú vào ánh mắt loé lên vẻ giảo hoạt của Tô Mộc, anh ta chầm chậm mỉm cười: "Chó và mèo..."

"Không phải tôi chưa từng xem." Khi nói đến đây, Tô Mộc dường như cố ý, ngồi dịch vào gần Thuần Tưởng, đôi môi để sát vào vành tai cô, thấp giọng nói nhỏ.

Khoảng cách quá gần làm cô không tự nhiên đỏ mặt, vội vàng hất con người này ra, Thuần Tưởng lắp bắp: "Tôi, tôi ... Aizzz, thì cũng chỉ là chuyện chó và mèo thôi mà! Anh, anh nói lẹ đi... Rồi mau chóng trở về nhà nữa."

"Gần đây không có chuyện gì làm... Mời tôi thử độc được không?" Tô Mộc chau chau mày, chuyển sang đề tài một cách tự nhiên.

Có lầm hay không? Anh ta có ý gì chứ? Nói không muốn ăn nữa cũng là anh ta, hôm nay thì tốt rồi, đột nhiên lại bị bệnh thần kinh gì nữa đây? Không biết có phải bệnh nhân cách phân liệt nghiêm trọng không? Thuần Tưởng bĩu môi không trả lời.

"Hay là đã có người khác thử độc giúp rồi?" Tô Mộc nhăn nhó mặt, nhưng nói ra lại rất nhẹ nhàng: "Là người cô nói đã từng thích? Hay là... Người vừa gặp lúc này, Tổng giám đốc Triệu?"

>> Phần tiếp: Truyện ngôn tình - Cách vách, đừng nhìn trộm (P14)

>> Đọc tiếp thêm tại: Truyện ngôn tình Trung Quốc

nguồn: truyentieuthuyet.vn