Truyện ma tình cảm - Ma tình báo oán (P1). Truyện ma tình cảm - Ma tình báo oán "Con ma nữ này cũng nhỏ tuổi như bà vợ thứ tư của ông, nhưng không đẹp và gợi cảm bằng Tư Hạnh. Nhưng nói về mặt tình ái khi nó đưa ông vào mộng, ông Cả lại thấy quá tuyệt vời hơn hẳn bốn bà vợ mà ông ta đang sống trong nhà... Nàng cũng hay bị ma đè như ông Cả, không phải con ma nữ tên Nga kia mà là con ma thần vòng thuộc nam giới" Đọc tiếp diễn biến ly kì của truyện ma tình cảm - Ma tình báo oán ở dưới đây nhé!

>> Truyện ma kinh dị - Thung lũng ma

truyen-ma-hon-ma-bao-oan-1-.jpg

Truyện ma kinh dị - Ma tình báo oán

Truyện ma tình cảm - Ma tình báo oán P1.1  CƠN GHEN CHẾT NGƯỜI

Đêm nào ông Cả Bình cũng gặp ma! Con ma nữ này cũng nhỏ tuổi như bà vợ thứ tư của ông, nhưng không đẹp và gợi cảm bằng Tư Hạnh. Nhưng nói về mặt tình ái khi nó đưa ông vào mộng, ông Cả lại thấy quá tuyệt vời hơn hẳn bốn bà vợ mà ông ta đang sống trong nhà.
Cho nên mỗi khi giật mình thức giấc, ông Cả Bình mới cảm thấy thân thể đã mỏi rã rời, người muốn ngồi lên nhưng không nổi nữa.
Tư Hạnh còn nằm bên chồng, mỗi khi nàng thấy ông Cả nhấc mình lên không được, đã phải tự chép miệng mà than thở:
- Đêm qua ổng lại bị ma đè rồi!
Than xong Tư Hạnh lại thầm van vái trong lòng với hồn con ma nữ.
- Nga ơi mày sống khôn chết thiêng xin đừng về phá tao nữa. Tao hối hận lắm rồi. Để mùng một ngày rằm hay mùng hai mười sáu sẽ cúng heo gà cho mày!
Tuy Tư Hạnh vái van như vậy, nàng cũng hay bị ma đè như ông Cả, không phải con ma nữ tên Nga kia mà là con ma thần vòng thuộc nam giới. Là hồn ma của Minh, người yêu xưa của nàng.
Tư Hạnh biết rất rõ về con ma thần vòng tên Minh này, nó có cái lưỡi thè dài ra mấy tấc, lúc ẩn trong cơn ác mộng hoặc lúc hiện hình biến dạng thành người. Có đêm hồn ma của Minh đã trèo qua cửa sổ đi vào phòng cùng nàng ân ái thâu đêm.
Tư Hạnh biết, nhưng nàng không thể nào phản kháng lại được, bởi mỗi khi con ma thần vòng đến, thân hình nó treo lơ lửng trên trần nhà, còn đôi mắt có một màu sáng xanh ma quái như cõi âm ty, nhìn nàng chằm chằm như để nhiếp hồn. Lúc đó toàn thân nàng bất động, cứ nằm dài ra trên giường, muốn lên tiếng cũng không được. Mà lạ lùng trong những lúc đó ông cả Bình cứ ngủ say sưa như chết, không biết gì.
Khi con ma thần vòng biến thành hình dáng của Minh, người yêu trước khi Tư Hạnh về sống với ông Cả. Trong những lúc đó nàng trở thành người mộng du, chỉ biết đến Minh mà quên đi rằng nàng là gái đã có chồng.
Ngoài ông Cả và Tư Hạnh, trong nhà ba bà vợ lớn cũng gặp ma. Tư Hạnh không nghe bà Cả Hương, bà Hai Lài hay bà Ba Ngọc diễn tả lại, cũng đoán ra con ma dâm đãng là ai. Cũng chính là Minh con ma thần vòng cùng đến nhà với hồn ma nữ tên Nga để phá quấy, trả thù!
Bây giờ Tư Hạnh thấy hối hận cũng đã muộn, bởi trước đây nàng quá nông nổi mới gây ra oán thù. Và không biết đến bao giờ hai con ma hận tình kia mới chịu tha thứ cho nàng. Đôi lúc hồn ma của Minh hiện về trong bộ dạng con người, Tư Hạnh tuy trở thành người mộng du nhưng nàng cũng đã hỏi anh:
- Tại sao anh Minh hay cùng con Nga hiện về phá quấy hạnh phúc của em? Bộ anh Minh không còn thương em nữa sao?
Hồn ma tên Minh mới trả lời:
- Vì anh thương Hạnh mới hiện về ân ái, Hạnh có còn nhớ lời thề xưa hay không?
Làm sao Tư Hạnh quên được lời thề năm xưa với Minh, nên nàng gật đầu rồi thành thật đáp lại:
- Em nhớ đã thề suốt đời sẽ chung thủy với một mình anh.
- Vậy tại sao, sau khi về làm vợ ông Cả Bình em lại quên anh, giết luôn cả Nga, khiến anh đau khổ đến phải thắt cổ tự tử. Giờ đây anh trở thành con ma thần vòng đêm đêm hiện về nhắc lại lời thề nguyền năm xưa?! Bắt em phải thực hiện lời thề ấy.
Tư Hạnh biết nàng đã gây ra sự oan nghiệt này, nhưng nàng không thể để Minh chia sẻ tình yêu với một ai, dù đó là người bạn gái rất thân của nàng.
Và còn nhiều lý do khác mà Tư Hạnh không thể nói trước oan hồn của Minh, vì thế để con ma thần vòng không còn trách móc, nàng làm như giận hờn mới lên tiếng nói:
- Ai biểu anh cặp bồ với con Nga để em phải nổi ghen với nó!
Hồn ma tên Minh lại đâm phẫn nộ, nó nói:
- Nhưng tại sao em lại nhẫn tâm giết chết Nga, để rồi oan hồn của Nga ngày đêm kêu réo rủ anh cùng xuống âm ty đi báo oán?! Anh đâu muốn chết, khi hồn vừa lìa khỏi xác bọn Hắc Bạch vô thường coi sổ Nam Tào Bắc Đẩu nói anh chưa tới số, bị chết oan ức nên không cho hóa kiếp đầu thai, bây giờ anh phải vất vưỡng trên chốn dương trần như thế này đây!
Tư Hạnh chỉ còn biết phân trần:
- Vì em ích kỷ, chỉ muốn anh là của em...
CÂU CHUYỆN TRƯỚC ĐÂY
... Minh trở nên ngẩn ngơ khi nghe Hạnh vừa khóc nói với anh:
- Chắc em chết nếu phải về làm vợ ông Cả Bình, bởi em chỉ yêu có anh, nguyện suốt đời sẽ chung thủy với một mình anh...
Minh biết với quyền lực của ông Cả, trong xóm quê hẻo lánh này ai cũng nể sợ, nhất là gia đình Hạnh từ lâu nay đã mang nợ ông ta rất nhiều.
Sở dĩ ông Cả Bình muốn cưới Hạnh về làm bà "Tư Hạnh" trong nhà, cũng do gia đình muốn gả nàng để trừ đi số nợ nần đó, cũng như có thể còn được ông Cả thương tình cho chút ân huệ để gia đình trải qua cuộc sống đang gặp nhiều khó khăn.
Tuy Hạnh mới chỉ ở tuổi mười bảy, nhưng con gái nhà quê thường hay lớn trước tuổi, bởi nếu có ai nhìn tưởng rằng nàng đang ở độ tuổi đôi mươi, vì thân thể nàng đã nảy nở quá sớm hơn các cô gái thị thành cùng trang lứa.
Phải chăng do Hạnh đã phải lao động tay chân trong ruộng rẫy, hay trong những ngày qua giữa anh và nàng có nhiều cử chỉ thân mật khi ở bên nhau?! Khiến thân thể nàng mới đẫy đà ra như thế?!
Với suy nghĩ đó làm Minh đâm nghĩ ngợi nhiều, nếu Hạnh bằng lòng về làm vợ ông Cả, chưa chắc nàng được hạnh phúc và gia đình có thể bị họa lây với việc trinh tiết của Hạnh giờ không còn con gái nữa.
Minh nhớ cái đêm hai đứa nằm dưới tàn lá cây bình bát đang mang nặng những trái chín vàng, và ở bên bờ con kinh xanh có những cây dừa nước cho những quày quả, nước dừa làm ngọt đôi môi hai đứa.
Đêm đó bầu trời lại đầy trăng sao, cả hai nhìn bầu trời thấy thật hữu tình và thơ mộng vô cùng. Nhưng hơi lạnh từ con nước trên dòng kinh xanh thổi tạt vào bờ, khiến Hạnh phải co rúm người rồi nàng ép sát vào lòng anh như để tìm chút hơi ấm.
Minh cũng như Hạnh, người con trai miệt vườn đang ở tuổi đôi mươi, cả hai chơi thân nhau từ nhỏ vì hai nhà chỉ cách nhau có mấy sào đất. Nên càng lớn lại càng thân hơn, rồi cả hai biết lén lút hẹn hò trong những đêm tối trời, cùng ra chỗ bờ kinh này ngồi tâm sự bên nhau.
Trước đây Minh và Hạnh mới chỉ biết trao nhau mấy nụ hôn đầu đời. Còn đêm nay lại khác, thân thể của Hạnh cứ quấn quýt, ôm cứng lấy anh.
Bấy giờ Minh mới thấy trong lòng có những cảm giác lâng lâng, niềm háo hức đang chạy rần lần trong cơ thể, nhất là mỗi khi anh nghe tiếng ngực của nàng đánh dồn dập vào người. Thật ra lúc đó Minh không muốn làm điều gì sai quấy với Hạnh, bởi anh hiểu lễ giáo gia phong nề nếp tập quán không cho phép khi hai đứa chưa thành vợ thành chồng. Nhưng lúc đó thì Hạnh lại không muốn vậy.
Hạnh cứ ôm lấy Minh rồi nàng nói qua hơi thở, vừa hổn hển vừa làm như muốn tắt nghẹn:
- Anh Minh ơi, em yêu anh quá! Chỉ muốn làm vợ anh thôi! Vậy anh hãy chiều chuộng em đi!
Người con trai mới lớn như Minh, chưa từng tiếp xúc với một người con gái nào ngoài Hạnh, nên sự cám dỗ xác thịt từ người con gái anh yêu cùng câu nói lãng mạn tình tứ ấy, khiến anh không thể không xiêu lòng. Mà nàng nói anh phải chiều chuộng là sao? Phải chăng chiều chuộng có nghĩa, Minh chỉ biết ôm lấy Hạnh rồi đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy thắm thiết?
Và có phải con gái đang tuổi dậy thì cũng thường hay háo hức, khiến Hạnh không thể kiềm chế được cơn lửa lòng đang bùng phát dữ dội trong người. Vì sau nụ hôn đó nàng đã chủ động với người nàng yêu...
Cho nên tối hôm đó Minh không biết phần lỗi thuộc về ai, lỗi tại anh hay tại Hạnh, bởi cuộc đời con gái của nàng bây giờ không còn nữa.
Làm Minh hối tiếc nói:
- Anh thấy ân hận quá Hạnh ơi!
Nhưng Hạnh vẫn tình tứ nhìn anh, rồi nàng khẽ đáp qua giọng nói dịu dàng:
- Đêm nay em là người của anh rồi, vậy anh nhớ đừng bỏ rơi em. Em vừa thấy hai đứa mình thật hạnh phúc trong đêm nay, và với em không thấy ân hận gì hết, vì đời em chỉ yêu có mỗi mình anh thôi...
Bây giờ hai đứa đang ngồi ở chỗ xưa, đang nhớ lại những giây phút ân ái bên nhau mà lòng tràn ngập bao điều lo lắng. Đến Hạnh cũng phải than thở:
- Em chỉ yêu anh thôi, nhưng gia đình em đang gặp khó khăn, nợ ông Cả Bình nhiều quá, cho nên ba má muốn gả em cho ông ta để bớt cảnh nợ nần. Em làm con nên không thể không nghe lời ba má... Bây giờ phải làm sao đây anh?!
Minh chỉ thở dài rồi nói như người mất hồn:
- Về nhà ông Cả là em bị mấy bà lớn phát hiện em không còn con gái, lúc đó em và gia đình sẽ bị tai họa vì anh.
Biết Minh đang ân hận bởi chuyện đã rồi, Hạnh vội vàng bịt lấy miệng người yêu, đoạn nàng nói:
- Không phải lỗi do anh, mà tại lúc đó em muốn dâng hiến đời con gái cho anh, bởi em chỉ nghĩ hai đứa mình trước sau cũng thành vợ chồng!
Minh vẫn trăn trở với bao mối ưu tư:
- Bây giờ chẳng đặng đừng em phải về nhà ông Cả làm "bà Tư Hạnh", lỡ mọi người biết chuyện giữa anh và em, chắc rằng em sẽ bị họ đối xử tàn nhẫn mà khi nhìn thấy cảnh đó anh lại không cam lòng!
Thấy người yêu cứ ngồi than thở, Hạnh lại nghĩ ngợi thật nhiều rồi nàng cố vẽ ra những hình ảnh khi về làm bé trong nhà ông Cả Bình, làm sao để mọi người trong nhà ông đừng biết nàng đã thất tiết với Minh đây?!
Mặc dù Hạnh ở xóm quê nhưng không vì thế mà nàng không được học hành, chỉ tội nhà nghèo nên không đọc được sách báo nhiều, nhưng còn mấy đứa bạn gái ở xóm nhà ngói hình như bọn chúng hiểu rõ mọi sự đời hơn nàng, có lần con Xuân nói:
- Ở quê bây giờ vẫn mang tính phong kiến, cưới vợ cho con là lo tìm ngày giờ hoàng đạo, đến lúc động phòng lại trải ra cả chục tờ giấy quyến lót dưới chiếu dưới giường để tìm hiểu con dâu còn trinh tiết không, bởi ai cũng nghĩ chữ trinh đáng giá ngàn vàng!
Còn con Nga lại vênh miệng lên để nói lại:
- Ngàn vàng cái con khỉ gì, hay ngàn vàng dùng để đi vá tiết trinh?! Còn nếu nghèo sợ người ta biết mình không còn con gái, tao biết mấy đứa con gái dù đã thất tiết với bạn trai chúng cũng không sợ, bởi bọn chúng có nhiều mưu mẹo qua mắt mọi người như chơi.
Lúc đó Hạnh chưa hay biết ba má nàng muốn gả nàng về làm bé cho ông Cả Bình, nên nàng không hỏi rõ con Nga bọn gái mà nó nói dùng cách nào để qua mắt mọi người. Nhưng nhờ vậy mà Hạnh đang u buồn bỗng trở thành vui, nàng nói với Minh:
- Thôi anh đừng lo, em đã biết cách rồi!
Minh liền trân trối nhìn người yêu với đôi mắt mở tròn trong dáng đầy vẻ ngạc nhiên, anh hỏi:
- Cách gì?
Hạnh cười bí mật không trả lời, chỉ nói:

truyen-ma-ngan-am-gioi.jpg

Truyện ma hay - Âm giới

Truyện ma tình cảm - Ma tình báo oán P1.2: CƠN GHEN CHẾT NGƯỜI

- Thôi anh đừng hỏi, mình không còn bao ngày ở bên nhau. Cho nên hãy cố tận hưởng những ngày còn lại để sau này đừng ân hận nữa...
Minh thật sự tương tư Hạnh, cái ngày nàng về sống với ông Cả Bình là ngày anh đi lang thang khắp xóm, ngẩn ngơ như người mất hồn. Anh cầu mong gia đình ông Cả sớm phát hiện ra Hạnh không còn con gái để trả nàng về nhà, để anh còn gặp lại nàng.
Nhưng cả tuần nay mỗi khi Minh đi qua lại trước nhà ông Cả, mới biết Hạnh đang say sưa bên hạnh phúc mới. Hình như Hạnh đã có cách khiến mọi người vẫn tin nàng còn con gái!
Minh cũng ghé qua bên nhà Hạnh để dò la tin tức, thằng Hợi em nàng nói:
- Chị Hai về bên nhà ông Cả sống sướng lắm, mới rồi em có ghé thăm chị Hai còn cho em tiền nữa.
Vì thế mà Minh thêm đau khổ vì nỗi nhớ nhung người yêu, nhớ những lần hẹn hò với nàng dưới tàn lá cây bình bát. Mà nhớ đến những lần cùng nàng âu yếm bên nhau, Minh thấy lòng cứ bồn chồn như đang thiếu đôi tay ôm ấp của người yêu.
Hạnh đã quên anh rồi, nàng đâu còn nhớ lời thề nguyền mặn nồng khi ở bên anh: "em chỉ yêu có anh, nguyện suốt đời sẽ chung thủy với một mình anh..." vậy mà mới có một tuần về làm vợ ông Cả Bình, nàng đã quên đi tất cả. Mới biết lòng dạ con người đã đổi trắng thay đen mau chóng.
Trước ngày Hạnh từ giã gia đình qua làm vợ bé bên nhà ông Cả Bình, nàng hết sức lo lắng. Mặc dù rất yêu Minh, nhưng bên tình bên nghĩa, Hạnh phải chọn chữ hiếu làm đầu, bởi gia đình ba má nàng đang gặp khó khăn khi hoa màu trên ruộng trên rẫy không thu hoạch đủ số để trả nợ cho mọi người.
Số nợ với ông Cả Bình quá lớn, kéo dài đã mấy năm nay chưa trả nổi, mà sau mùa lúa này ông ta nhất quyết đòi lại cho bằng được, nếu không trả đủ sẽ lấy đất lấy nhà cho người khác thuê. Điều này khiến ba nàng, ông Năm Cò đêm ngày phải thở ngắn than dài trong nhà cho vợ con nghe được để cùng đồng cảm với ông:
- Năm nay nhà mình không trả xong nợ cho ông Cả Bình, có lẽ cả nhà ta phải lang thang ngoài đầu đường xó chợ mất.
Nhưng thằng Hợi em nàng nó mới mười tuổi, liền vô tư lên tiếng hỏi lại cha:
- Sao vậy ba?
- Thì ông Cả Bình đến xiết đất xiết nhà không cho mình thuê mướn nữa.
Thằng Hợi vẫn với giọng nói vô tư:
- Con thấy ông Cả thích chị Hai lắm, sức mấy mà đuổi mình đi khỏi đây.
Câu nói vô tình của thằng Hợi khiến ông Năm Cò chợt nhiên sáng mắt, liếc nhìn qua đứa con gái rượu lúc đó ông mới chợt nhận ra, sao con Hạnh mới mười bảy mà đã trưởng thành rồi, thân thể đang đẫy đà mang nước da trắng mởn, khuôn mặt lại hồng hào tươi tắn như ẩn chứa thứ sức sống của một thiếu nữ ở độ tuổi đôi mươi.
Qua công việc đồng áng đầu tắt mặt tối, hai vợ chồng ông Năm Cò đâu nhận thấy điều này, bây giờ cả hai mới biết tại sao bọn thanh niên từ xóm trên đến xóm dưới thường lượn lờ ở trước nhà. Con gái ông bây giờ y như bà Năm thời còn con gái lúc tuổi hai mươi, nó có thân hình nảy nở quá sớm làm gợi cảm trong mắt mọi người. Trong đó có ông Cả Bình cũng đã để ý đến.
Nói đến ông Cả Bình nhà giàu nhất xóm, lại thuộc dạng đa thê háo sắc, ông ta không thể bỏ qua một người con gái đẹp và gợi cảm như Hạnh. Dù cho ông ta đang sống với ba bà vợ nhưng không muốn Hạnh lọt vào tay kẻ khác, khi mà gia đình ông Năm Cò còn nằm trong quyền "sinh sát" của ông.
Vì vậy trong đầu ông Cả Bình đã nảy sinh ra mưu kế đưa Hạnh về làm vợ bé một cách công khai trước mọi người. Nên có một ngày ông Cả từng tìm qua nhà để đòi nợ gia đình ông Năm Cò.
Ông Cả Bình mới tằng hắng nói:
- Từ hai năm nay ông Năm chưa trả trên năm trăm đồng tiền Đông Dương cho tui cả lãi lẫn gốc gì hết. Nên ông Năm phải biết, tiền của tui là đồng tiền sống đâu thể để nằm chết một chỗ, bây giờ tui quyết định thu hồi lại cho nó được sinh sôi nảy nở. Vậy ông Năm bây giờ tính sao đây?
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info, lưu lại để đọc nhiều truyện hay nhé ^^)
Lúc đó ông Năm Cò phải khúm núm người mà nói bằng giọng của kẻ dưới:
- Xin ông Cả hiểu cho, hai năm nay nắng hạn đâm mất mùa nên làm không đủ ăn, chỉ mong ông Cả cho gia đình tôi khất nợ đến cuối mùa này. Nếu không đủ tôi nhờ người đi tìm chồng cho con Hạnh, lúc đó sẽ có tiền để trả đủ nợ cho ông.
Nghe ông Năm Cò muốn gả con gái để lấy tiền trả nợ, khiến trong lòng ông Cả đã cảm thấy mừng thầm, vì toan tính của ông đến gây áp lực lên gia đình ông Năm Cò ép đưa Hạnh về làm vợ bé có cơ may trở thành hiện thực.
Bấy giờ ông Cả Bình mới liếc mắt nhìn qua Hạnh, lúc đó nàng đang cúi mặt buồn cho gia đình lâm vào cảnh nợ nần khi thấy ông Cả đến nhà đòi nợ ráo riết. Ông Cả Bình từng nhìn thấy Hạnh, nhưng bây giờ ông ta mới có cơ hội nhìn nàng gần hơn, mới thấy nàng thật gợi cảm hơn ba bà vợ đang ở nhà. Nhưng để tỏ ra là một người không háo sắc, ông Cả Bình vừa nghe ông Năm Cò nói xong, liền nhìn thẳng vào mặt ông Năm mà hỏi như không biết gì:
- Con Hạnh mới bây lớn mà gả chồng nổi gì?
Ông Năm Cò mới thật thà lên tiếng đáp lại:
- Ông Cả biết con Hạnh nhà tôi năm nay đã mười bảy tuổi rồi, ngày xưa con gái mười ba đã có thể gả chồng nên nó đâu còn nhỏ dại nữa, đã đủ lông cánh đi lấy chồng được rồi. Nên ông Cả yên tâm, tôi sẽ nhờ người làm mai mối nơi nào khá giả một chút...
Ông Năm Cò không dám nói hết ý tứ, bởi nói ra như ông đem bán con gái để lấy tiền đem trả nợ, nghe thật bất nhẫn. Còn ông Cả Bình giả như không chú ý chuyện gả Hạnh của ông Năm, ông ta chỉ cất tiếng lên để dọa dẫm tiếp:
- Tui thấy hoàn cảnh gia đình ông Năm mà mủi lòng, nên gia hạn cho ông cuối mùa vụ phải trả dứt nợ, nếu không tui đến xiết nhà cửa, ruộng đất, lúc đó ông Năm đừng than van gì.
Ông Năm Cò vẫn tỏ ra khúm núm đáp:
- Dạ thưa tôi biết, làm sao trốn khỏi ông Cả khi ruộng vườn nhà cửa còn ở đây.
Nên trước khi ra về ông Cả Bình còn buông một câu nói chót:
- Biết vậy là tốt, nhớ gả con Hạnh cho ai thì gả cho sớm, chứ tui thấy mùa này không hơn gì mọi năm, nếu không gia đình ông Năm không còn nhà để ở đó.
Nhớ lại vụ ông Cả Bình đến đòi nợ, bây giờ nghe thằng Hợi nói ông ta thích con Hạnh, mà vụ ông nhờ người kiếm chỗ gả con chưa xong, có đám bên nhà ông Hai Phi ba má thằng Minh cũng nghèo rớt mồng tơi, muốn cưới vợ cho con cũng không lo xuể với món tiền đến mấy trăm đồng tiền Đông dương này.
Ông Năm Cò đang chết đuối như gặp được phao cứu sinh. Ông liền hỏi lại con trai:
- Sao biết ông Cả Bình thích chị Hai mày?
Thằng Hợi đã lém lỉnh đáp:
- Con nghe mấy người trong nhà ông Cả nói, ổng muốn cưới chị Hai về làm bà Tư gì đó, nên ổng mới qua nhà mình đòi nợ, mà ba má không trả được ổng bắt chị Hai để trừ. Vậy là ông Cả thích chị Hai rồi.
Lúc đó tuy ông Năm Cò mừng như bắt được vàng nhưng rồi cũng đâm lo. Lo vì, khi Hạnh về làm vợ ông Cả Bình có sống nổi với ba bà vợ lớn của ông ta hay không, nghe nói bọn họ dữ như chằn tinh gấu ngựa mà con gái ông mới lớn nào đã biết gì.
Nhưng cái nghèo làm ông Năm Cò đành nhắm mắt cho ý nghĩ đó xuôi theo dòng đời, chỉ mong sao con gái ông sẽ gặp may mắn trong cuộc sống làm vợ trong nhà ông Cả, đổi lại gia đình sẽ có tháng ngày không còn phải chạy lo cơm áo quần quật như xưa.
Hạnh cảm thông hoàn cảnh của cha mẹ, và nhớ đến sự lo lắng của Minh với nàng đêm nọ, nên trước ngày đi về sống với ông Cả Bình, nàng liền đến tìm Nga đứa bạn học "thông thái" biết mọi việc trên đời.
Vừa gặp nhau Hạnh đã hỏi ngay, như sợ quên mất những câu hỏi đã dựng sẵn trong đầu:
- Tao nghe mày nói, mấy đứa con gái dù bị mất trinh cũng không sợ, vậy tụi nó có mưu mẹo gì để qua mắt mọi người, mày nói cho tao nghe đi!?
Nghe bạn hỏi rối rít, Nga đã hiểu tâm trạng của Hạnh, nó bèn cười mím chi rồi hóm hỉnh hỏi lại:
- Hạnh, bộ mày không còn con gái nữa sao, mới nghe tao nói vậy mà đã đến hỏi tới tắp rồi!?
Hạnh liền chối bay chối biến:
- Trời mày nói gì kỳ vậy, tao mới mười bảy như mày hãy còn trinh nữ mà. Tao muốn hỏi vậy thôi!
Nga cũng tuổi mười bảy mà nó lại sành đời hơn mọi đứa khác, nên tiếp tục cười nói với bạn:
- Mười bảy chứ mười ba cũng mất đời con gái như thường. Thứ con gái mười bảy như mày với tao khi có thằng bồ ruột ở bên là mất đứt ngay. Nếu mày không muốn nói thật thì tao không vấn kế cho đâu.
Nghe câu dọa dẫm của Nga làm Hạnh đâm lo cuống lên, đành kể lại cho nó nghe hết mọi sự, cuối cùng nàng nhìn bạn nói tiếp:
- Tao sợ khi về làm vợ ông Cả, mấy bà lớn trải giấy quyến để xét nét tìm hiểu vụ tiết trinh con gái, với tao có khổ đã đành, nhưng còn liên lụy đến gia đình nữa. Mày là bạn hãy giúp tao.
Bấy giờ Nga mới tỏ ra hài lòng, nó nói:
- Chuyện đó nhỏ, còn mày muốn làm chuyện lớn hơn không, tao chỉ cho luôn?
Hạnh nghe càng thấy hứng thú, nên nàng hỏi lại bạn ngay:
- Muốn làm chuyện lớn là sao?
- Tức tao chỉ mày về trị ông Cả rồi trị luôn ba bà vợ lớn của ông ta nữa.
Hạnh thấy mừng trong bụng, liền vui vẻ đáp:
- Tao đã tâm sự hết rồi, mày hãy giúp tao đi.
Bấy giờ Nga mới nói nhỏ vào tai Hạnh, sau khi nghe xong nàng phải đỏ mặt lên mà nói:
- Con quỷ nè, mày xúi gì mà kỳ vậy?
Nga mới cười lên nức nở, nó liền đập vào vai Hạnh rồi nói:
- Chiêu này của mấy ông thầy bùa dạy cho đó, nghe nói linh ứng lắm. Ông Cả mà dính vô thứ bùa này chỉ còn biết say mê mày thôi, còn ba bà vợ lớn ổng cho de ngay.
Sau cách dạy trị ông Cả, Nga còn chỉ vẽ cho Hạnh cách làm mờ mắt mọi người tưởng chừng nàng còn xử nữ.
Mà quả đúng như lời của Nga, trong đêm động phòng đầu tiên với ông Cả Bình, Hạnh đã len lén lấy lưỡi dao lam rạch vào ngón tay cho máu chảy ra thấm tấm vải trải giường rồi mới chịu cầm máu lại.
Hạnh biết ba bà vợ lớn của ông Cả đang dòm ngó đến nàng, ngoài mặt tuy rất vui vẻ gần gũi, xưng chị kêu nàng bằng dì Tư nghe thật ngọt ngào thân mật, nhưng trong bụng ba người đang ẩn chứa âm mưu chỉ mong phát hiện ra cái xấu xa của nàng mà trả nàng về với gia đình.
Cho nên trước khi Hạnh đi vào phòng cùng ông Cả bà Ba Ngọc đã trải tấm vải trắng tinh lên giường để xem dì Tư Hạnh có còn trinh nữ hay không. Trái lại mới sáng tinh mơ Hạnh đã nghe ông Cả Bình đang thì thầm nói với bà Cả Hương:
- Mấy bà hay đa nghi, con Hạnh hãy còn trinh trắng, nếu không tin chút nữa nó thức dậy mấy bà vô kiểm tấm trải giường khắc biết!
Bà Cả Hương lúc đó không tin lời chồng, bèn cất tiếng hỏi lại ông Cả:
- Sao ông biết, người ta đồn con Hạnh trước khi về sống với ông nó đã lẹo tẹo với một thằng rồi!
Ông Cả lại vui vẻ trả lời:
- Thì mấy bà trải tấm vải giường trắng tinh, sáng dậy tui thấy có màu đỏ thấm trên đó mà.
Mang sẵn mối nghi ngờ, nên sau khi Hạnh đi xuống nhà rửa mặt, bà Cả Hương bèn kêu con nhỏ ở vào thay tấm vải trải giường khác để xem lại cho cụ thể, mới biết lời chồng đã nói đúng và cả ba bà vợ lớn của ông Cả không ngờ Hạnh còn giữ được tiết trinh.
Kế sách trù dập cô vợ mới của chồng bị gãy đổ, còn khiến ba bà vợ ông Cả dần dần bị thất sủng. Hạnh cũng theo cách thức mà đứa bạn gái đã chỉ vẽ để trị ông Cả Bình, cái cách mà người đời thường gọi cho uống bùa mê thuốc lú.
Chỉ một tuần mà Hạnh được ông Cả Bình sủng ái như mấy nàng quý phi trong thời vua chúa. Có lẽ vì nàng có ăn học nên hiểu biết nhiều thứ, cũng như có kinh nghiệm chăn gối khi còn thân mật với Minh, cộng thêm chút nhan sắc cùng tấm thân nõn nà của một cô gái mới lớn đầy vẻ gợi cảm, làm cho ông Cả phải say mê, nuông chìu nàng hết mực.
Hạnh biết ông Cả Bình không còn nhiều sức khỏe. Bởi thế nàng luôn chìu chuộng ông ta như lời Nga dặn dò, càng làm ông Cả luôn thấy thiếu vắng mỗi khi phải xa nàng.
Chính vì ông Cả Bình quá say mê, Hạnh mới về sống với ông trong suốt tuần trăng mật nên chưa được bước ra khỏi nhà, ông Cả còn cho một con đầy tớ chỉ nhỏ hơn nàng một hai tuổi đi theo hầu hạ, vậy là nàng chẳng thể hẹn hò để gặp được Minh.
Làm sao mà Hạnh quên được mối tình đầu tiên ấy người đàn ông đầu tiên đã bước vào đời nàng, cho nàng biết đến cảm giác của sự yêu đương...
Còn Minh qua một tuần chờ đợi tin của Hạnh, thấy nàng vẫn biệt tăm sống trong nhà ông Cả, khiến anh đâm tuyệt vọng.
Rồi ngày tháng thoi đưa, nhưng Minh không quên được Hạnh, cho đến một hôm anh tình cờ gặp Nga người bạn học của nàng.
Nga tuy không đẹp bằng Hạnh nhưng cách xử thế của nàng lại khôn khéo, ăn nói duyên dáng và cởi mở hơn Hạnh. Còn với Nga khi gặp Minh đã thấy lòng cứ xao xuyến, bởi bao lâu nay nàng từng mong đợi ngày này, nàng muốn gặp anh vì thấy tâm hồn đang cô đơn trống vắng.
Biết Minh đang đau khổ vì thất tình với Hạnh, nên Nga vừa gặp anh đã lên tiếng rào trước đón sau:
- Bộ anh Minh thất tình con Hạnh rồi không biết tìm cô khác để lấp vô khoảng trống trong tim hay sao? Nhìn thấy bộ dạng thiểu não của anh làm Nga muốn thương dùm rồi đó!
Minh vẫn muốn sống trong tâm trạng chung thủy với Hạnh, dù cho mấy tháng qua chứng tỏ nàng đã vui theo duyên mới đã quên mất anh. Nay nghe giọng nói tình tứ pha chút tính lẳng lơ của Nga, cho nên Minh mới lên tiếng trả lời:
- Anh muốn lấp khoảng trống đó nhưng đâu phải muốn là được. Hôm nay nghe Nga nói, anh không biết có thật hay không?
Nga không khác gì Hạnh, như nàng từng nói với Hạnh ngày nào: "tuổi mười bảy chứ mười ba cũng mất đời con gái như thường. Thứ con gái mười bảy như mày với tao khi có thằng bồ ở bên là mất đứt ngay".
Trong thực tế Nga đã vướng phải bẫy tình oan nghiệt, nhưng khác với Hạnh có một người yêu chung tình, còn nàng gặp phải một tên sở khanh...
Nga nhớ lúc gia đình cho nàng lên huyện học hết cấp phổ thông, nơi dãy nhà trọ có cả bọn học sinh con trai cùng tạm trú, trong đó có Hoàng một thanh niên cùng trang lứa với nàng đang ở luyện thi.
Hoàng đẹp trai, da dẻ trắng trẻo, có hàng ria tỉa gọn nằm trên môi cùng mái tóc lúc nào cũng mượt mà đen bóng thơm lừng mùi keo, như bọn con gái dưới quê thường sức thứ dầu dừa để giữ cho mái tóc được óng mượt thơm tho.
Đám con gái ở dãy nhà trọ hay bọn con gái ở nơi khác, đứa nào nhìn thấy Hoàng cũng đâm ra mê mẫn và Nga không ngoại lệ. Nhưng nàng may mắn hơn những đứa con gái khác, được Hoàng để mắt đến.
Thời gian đó Hoàng thường đi qua lại nơi phòng Nga trọ học, anh ta cứ liếc mắt nhìn nàng thật lâu như cho nàng để ý đến. Lúc đó Nga nghĩ Hoàng đã có cảm tình riêng với nàng và với tính tình cởi mở, nàng liền lên tiếng:
- Bộ anh Hoàng muốn làm quen với Nga?
Hoàng chỉ chờ có vậy, anh ta bèn chăm chú nhìn nàng rồi trở nên liều lĩnh nói:
- Phải, từ lâu rồi anh chỉ nghĩ đến Nga, đêm nào ngủ cũng mơ thấy hình ảnh Nga hiện ra trong tâm trí, vì vậy anh rất muốn được làm bạn với Nga.
Bấy giờ Nga rất sung sướng khi nghe Hoàng thốt ra những câu nói tình tứ lãng mạn, vì từ lâu trong nàng đã muốn trở thành người tình của anh ta.
Lý do đơn giản, Nga muốn chứng tỏ nàng có bản lĩnh hơn các đứa bạn gái, muốn được Hoàng chiếu cố đến tán tỉnh.
Và với mối tình đầu luôn luôn ở trong ánh mắt Nga chỉ có một màu hồng, bởi sau những lần gặp gỡ, Hoàng từng tâm sự anh là con một sống trong một gia đình giàu có ở dưới quê, được cha mẹ cho lên huyện học thi đại học, đang dự tính thi vào ngành Y để sau này sẽ trở thành bác sĩ, đồng thời ở đây nếu anh gặp được ai vừa ý gia đình sẽ đi hỏi cưới ngay.
Đoạn Hoàng mới âu yếm hỏi lại Nga:
- Vậy Nga có yêu anh không? Nếu yêu, anh sẽ về thưa với ba má đến nhà em dạm hỏi, rồi đến khi anh đậu vào đại học hai đứa mình sẽ làm đám cưới luôn.
Nga làm sao từ chối được lời đề nghị của Hoàng, vì nàng đã quá say mê anh ta ngay từ lúc chưa quen, bây giờ càng thấy yêu anh ta hơn bao giờ hết khi đã biết thân thế của nhau nhiều hơn, từng trao nhau những nụ hôn nồng nàn cháy bỏng. Vì vậy mà Nga đã chấp nhận tình yêu của Hoàng và sau đó hiến dâng đời con gái cho anh ta không chút hối tiếc.
Lúc đó Hoàng nói:
- Nếu hai đứa mình yêu nhau thật tình, chuyện thành vợ thành chồng chỉ trong ngày một ngày hai. Anh sẽ viết thư báo về cho ba má biết chuyện anh đã tìm được người yêu vừa ý...
Với Nga đang nhìn thấy tương lai màu hồng, lời lẽ của Hoàng chân thật quá, sau này nàng sẽ là vợ của bác sĩ lại có một người chồng đẹp trai, bọn thanh niên trong xóm trên xóm dưới không ai có thể so sánh.
Phần khác Nga có tính lẳng, nàng có quan niệm chữ trinh không đáng giá ngàn vàng, nên cứ yêu cuồng sống vội cho thỏa mãn thân xác mà không hề lo sợ hậu quả sẽ xảy đến.
Rồi từ đó lâu lâu Hoàng đột xuất hỏi mượn tiền Nga để mua sách hay sửa lại xe, có khi anh ta hỏi mượn nàng đến gần trăm đồng tiền Đông Dương, sau khi hứa hẹn khi cha mẹ anh ta gởi tiền lên sẽ trả lại.
Nhà Nga tuy không nghèo nhưng nàng đâu có nhiều tiền đến vậy, hàng tháng gia đình chỉ gửi cho nàng chỉ chục đồng để tiêu xài. Nhưng vì quá yêu Hoàng, nghĩ đến tương lai sẽ về làm dâu trong một gia đình giàu có, vợ một bác sĩ, cho nên Nga đã hỏi vay mượn mọi người để anh ta có đủ tiền theo yêu cầu.
Đến khi Nga biết đã có thai với Hoàng, nàng liền vui mừng báo tin, cũng như hối thúc anh mau chóng về quê báo tin cho gia đình lo đám cưới hai người, nếu để bụng to ra thì khổ. Nga đâu ngờ, Hoàng về quê rồi bặt tin luôn từ ngày đó, làm nàng cứ mỏi mòn chờ đợi. Nga đau khổ đi hỏi mấy người bạn của Hoàng, mới biết ra anh ta chỉ là kẻ chuyên đi lừa đảo tình tiền những cô gái nhẹ dạ.
Hoàng chỉ được bộ mã đẹp trai khôi ngô tuấn tú, cùng lời nói tao nhã mà chiếm được cảm tình nhiều cô gái mới lớn như nàng. Anh ta đã hại đời bao người con gái khờ dại cả tin. Còn thực tế gia đình Hoàng rất nghèo, anh ta phải bỏ nhà đi bụi đời lên huyện lên tỉnh chỉ cốt tìm kiếm những cô gái có tiền để tán tỉnh, sau đó làm quen rồi bắt đầu chiếm đoạt từ tình ái đến tiền bạc. Nga là một nạn nhân.
Sau mối tình không thành với Hoàng, Nga còn ôm thêm cái thai trong bụng, nàng phải nhờ mấy bà mụ vườn để phá. Từ đó nàng khôn lanh ra rất nhiều, hiểu rõ bản chất trường đời cần phải sống ra sao, để đỡ chịu thiệt thòi và có cơ may hơn người khác.
Nhưng với Minh thì Nga chỉ có một lý do duy nhất, khi thấy anh như bị Hạnh bỏ rơi sau ngày về làm vợ bé ông Cả. Còn nàng đang ăn quen nhịn không quen, và Minh đâu thua kém gì Hoàng nếu không nói anh còn cường tráng hơn dáng thư sinh của tên sở khanh bội bạc kia. Nga muốn dựa vào Minh trong những lúc cơn lửa lòng bùng phát mãnh liệt trong người.
Nên sau khi nghe Minh hỏi, Nga liền liếc mắt nhìn anh rồi tình tứ đáp:
- Em thấy con Hạnh như chuột sa hũ nếp nên nó không muốn gặp anh Minh để khỏi mang tiếng với người nhà ông Cả Bình, chắc hẳn nó quên anh rồi. Còn em lại cô đơn, ở xóm trên xóm dưới thấy không ai bằng anh, nên muốn cùng anh kết bạn để có người tâm sự trong những lúc vui buồn.
Minh cũng đang cô đơn và buồn chán, lại thêm câu nói từ người bạn gái thân thiết nhất của Hạnh, trong lòng thấy có cảm tình ngay với Nga. Rồi từ ngày đó hai người không khác lúc Minh còn có Hạnh. Thân quen với Nga lâu ngày, nhưng Minh còn bao nỗi thắc mắc về Hạnh, tại sao những người trong nhà ông Cả Bình lại không hay biết nàng không còn trong trắng? Lúc đó Minh mới nhớ ra câu nói của Hạnh: "anh đừng lo, em đã có cách!".
Vì vậy trong những ngày quen với Nga, Minh đã hiểu hết tính cách là nàng quá ranh mãnh lẫn khôn ngoan. Hạnh là bạn thân có lẽ đã nhờ Nga chỉ vẽ để được sống trong nệm ấm chăn êm trong nhà ông Cả Bình chăng?!
Nên những lúc đang vui vẻ bên Nga, Minh mới đem tâm sự ra nói:
- Anh không ngờ Hạnh qua mặt được mấy bà vợ lớn của ông Cả Bình. Bởi Hạnh đâu còn trinh nữ! Bây giờ Hạnh đang sống trong cảnh giàu sang làm bà Tư Hạnh nên đã quên mất anh rồi!
Nga cũng vô tình lên tiếng trả lời:
- Trước ngày con Hạnh về làm vợ bé cho ông Cả, nó đến tìm em tâm sự hết mọi điều và nhờ chỉ cách qua mặt mọi người, nhất là ba bà vợ lớn của ông ta hay có tính xét nét. Chắc nó làm đúng lời em đã chỉ dẫn nên mới sống sung sướng như ngày nay.

>> Đọc thêm: Truyện ma ngắn - Hồn ma hiện lên từ đáy biển

>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây

nguồn: truyenngan.com.vn