Truyện ma có thật, truyện ma kinh dị chọn lọc: Ma ngải bất trị. Mời các bạn đón đọc truyện ma chọn lọc kinh dị: Ma ngải bất trị. Thầy Ba là pháp sư đắc đạo, thích quy ẩn gần gũi với thiên nhiên. Thầy không ăn, chỉ hấp thụ tinh hoa của đất trời để sống, hằng ngày thoát xác xuống âm ty làm bạn tâm giao cùng ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát...

Chiếc Honda chậm rãi dừng lại trước căn nhà . Người đàn ông cầm lái quay lại nói với người ngồi đằng sau :
– Tới địa chỉ mà bà cần tìm rồi ạ !
Người đàn bà dáng điệu mệt mỏi , hai tay mày mò cởi chiếc nón bảo hiểm trao cho người tài xế ; tháo cặp kính đen to bóng bảy , cùng chiếc khẩu trang bỏ vào túi xách đang đeo khệ nệ trên vai rồi thoát xuống xe .
Dưới ánh nắng chiếu gay gắt như cơn mưa lửa của buổi trưa chốn cao nguyên , nét bần thần sau nửa ngày vất vả tìm kiếm vẫn còn đọng trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của người đàn bà trung niên ấy .

Bà tên thật là Trương Mỹ Thanh , sống tại Thành Phố Hồ Chí Minh . Hàng xóm chung quanh hay so sánh vui rằng : Bà Thanh có quan hệ ruột thịt xa gần với bà Trương Mỹ Lan ; cũng thuộc dòng dõi họ Trương danh gia vọng tộc có quy mô làm ăn , cũng như khối tài sản được đánh giá vào hàng cự phách ở chốn Sài Thành .

Nhưng đó chỉ là câu chuyện viễn tưởng không có thật . Bà Thanh cùng họ Trương , tên được lót chữ Mỹ cho tăng thêm phần sang trọng mà thôi !
Bà Thanh ngao ngán nhìn vòng vòng khung cảnh trước mặt : Căn nhà tường màu vàng rơm , lớp sơn còn rất mới ; ngói nhà lợp đỏ ối rất tươm tất ; cánh cửa chính bằng gỗ , khép vào kín mít ; cỏ dại mọc um tùm … ngờ ngợ hỏi người đàn ông :

– Đây có đúng là nhà thầy Tam Hổ không vậy chú Phiện , sao tôi thấy khung cảnh tiêu điều không có ai , mà cửa nẻo thì lại đóng kín hết vậy ?

Người tài xế tên Phiện ngồi khoanh tay trên đầu xe giải thích :

– Bà là người phương xa mới đến đây nên không biết ! Thầy Ba là pháp sư đắc đạo , thích quy ẩn gần gũi với thiên nhiên . Thầy không ăn , chỉ hấp thụ tinh hoa của đất trời để sống ! Lý do mà thầy đóng cửa thì tôi nghe người ta đồn là thầy đang trong thời kỳ bế quan ; hằng ngày thoát xác xuống âm ty làm bạn tâm giao cùng ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát , rồi cùng nhau làm pháp sự , cầu nguyện cho quốc thái dân an !

Bà Thanh nghe những lời như vậy cũng cảm thấy an tâm trong lòng . Nghe mọi người bàn tán nhiều về tài năng của thầy , bà đã lặn lội từ thành phố lớn nhất miền Nam về Thanh Lâm lộ bàng , đi thêm một chặn đường ngoằn ngoèo hơn 10 cây số để đến xã Đức An , rồi đến tập An Tây .

Người dân ở tập quanh năm sống bám vào nghề chăn nuôi và làm rẫy , chưa biết áp dụng kỹ thuật khoa học. Cho nên , họ rất tò mò khi thấy bà Thanh là dân thị thành hiện đại mới xuống . Nhất là những người đàn bà đen đúa , chân tay quanh năm bê bết bùn đất , thì lại càng nhìn bà Thanh từ đầu đến chân một cách soi xét . Những người đàn bà ấy họp nhau lại bình phẩm . Có bà nói :
– Đàn bà phụ nữ thành phố dị hợm các bà nhỉ , mắt sáng tinh anh không muốn , lại cứ muốn đeo cái cục đen thui vào trước mặt để giả mù , vái trời khiến nó trượt chân ngã cho biết lễ độ (?!)

Có bà làm ra vẻ hiểu chuyện :

– Bà dốt vừa vừa thôi ! Đó là cái gương đeo vào mặt của người thành phố đấy !…
Đại khái thì toàn là những câu nói mang tính phân biệt . Thậm chí , họ còn đem những lý luận rất mê tín dị đoan để gán cho bà Thanh . Ví dụ như cổ bà cao ba ngấn , đích thị là ma lai giả người …
Bà Thanh nghe thấy , nhưng phớt lờ đi . Bà đâu dư thời gian đến đây để đôi co , đối đáp với bọn người quê mùa kia . Mục đích của bà khi đến chốn rừng núi này là tìm pháp sư Tam Hổ .

Những người dân quê hiền lành đầu tắt mặt tối , không có kiến thức , họ thường rất dễ dụ ; dễ tin vào những chuyện đồn nhảm không cơ sở … Tất nhiên , họ rất sợ thầy pháp . Nên khi nghe bà Thanh hỏi thăm nhà thầy Tam Hổ , nhiều người tỏ ra e dè và cố ý lãng tránh , làm cho bà nhiều phen khốn đốn .

Năn nỉ mãi không được , bà Thanh đánh liều dùng tiền gạ gẫm . Phiện đội nón lá , mặc chiếc áo sơ mi sờn rách to lủng lẳng … run run đôi tay nhận lấy tờ giấy 500.000 đồng . Mặt mũi hớn hở , phóng như tên bay về nhà lấy chiếc xe cũ kĩ chở bà đi .
Bà Thanh ngờ vực hỏi Phiện :
– Chú nói thật không ? Thầy Tam Hổ có quen với Địa Tạng Vương Bồ Tát à ?
Phiện lấm lét nhìn xung quanh như thăm dò . Rồi đáp nhỏ :

– Tôi nói cho bà cái này bà đừng nói với người thành phố biết …chẳng những là bạn của Bồ Tát , mà thầy còn chuyên về bùa ngãi và sai khiến được cả âm binh ở dưới !
Bà Thanh ngờ vực hỏi :
– Thật sao ?
Phiện móc điếu thuốc hàng nội rẻ tiền từ trong túi áo ra đặt vào môi , châm lửa rồi đáp :
– Đúng ! Thầy giỏi lắm ! Lúc trước , bí thư tỉnh ủy dẫn theo một toán công an xuống đến tận đây đòi dẹp nhà của thầy , vì cho rằng thầy đang mê hoặc dân chúng ! Thầy Ba bảo với lão bí thư là nếu như phá vỡ được căn nhà , thì thầy sẽ lập tức cuốn gói đi nơi khác !
Rồi Phiện chỉ tay vào căn nhà :

– Toán công an dùng búa đập vào tường cỡ nào cũng chẳng sập ! Thuê cần cẩu ủi cũng không đổ ! Cái con đường mà tôi chở bà lên đây là do bọn công an đó phát quang đấy ! Ở đây không làm đường để vào rừng !
Bà Thanh đưa mắt nhìn căn nhà trầm trồ :
– Nhà xây chắc quá !
Phiện vội lắc đầu :
– Nhà này không phải xây ! Nói đúng hơn là đột ngột thành hình từ lúc nào không biết ! Công an không phá được , hoàn toàn là do trong căn nhà của thầy có một vị thánh che chở ! Tôi quên kể cho bà nghe … Sau một ngày tàn phá , đến nữa đêm thì lão bí thư bị đau bụng ! Cả gia đình đem lão vào nhà thương nhưng bị bác sĩ trả về vì nghi lão sắp chết ! Lão nằm than khóc , lăn lộn đến hơn hai ngày , thì có một người đến nhà bắt cả gia đình lão đi xin lỗi thầy Ba ! Bà biết người đó là ai không ? Bà nội của lão bí thư , mà bà này thì đã chết lâu rồi !
Bà Thanh sửng sốt kêu lên một tiếng . Phiện chậm rãi nói :

– Cả gia đình nhà lão bí thư phải kéo tới trước cái sân này quỳ lạy hơn nửa ngày trời lão mới hết đau bụng ! Tối hôm đó , lão ói ra nguyên một con trăn to tổ chảng … làm chấn động nguyên cả xã ! Tuyệt nhiên , từ đó đến giờ không lão quan chức nào dám bén mảng đến đây để làm khó thầy nữa , mà thầy cũng không tiếp xúc với người khác nhiều như hồi trước !
Phiện búng tay cho điếu thuốc văng ra xa rồi tiếp tục nói :

– Có rất nhiều người lên đây tìm thầy , nhưng rồi cũng đành thất vọng ra về vì không được thầy tiếp ! Bây giờ bà gọi thầy đi ! Nếu như thầy không đáp lại thì tôi chở bà về !
Bà Thanh hơi thất vọng vì câu nói của anh tài xế nhiệt tình ấy . Bà đứng ở ngoài kêu lớn :
– Thầy Tam Hổ ơi !!!!
Phiện gắt nhẹ :

– Bà hét như vậy sao thầy ra , phải tới gõ cửa đàng hoàng !
Bà Thanh hình như khó chịu về thái độ dạy đời của Phiện . Nhưng rừng nào thì kiểm lâm nấy , bà không nên làm trái ý .
Đang đi …bà bỗng hoảng hốt thụt lùi lại , vì hai cánh cửa chính làm bằng gỗ tự nhiên bật tung ra như được tiếp vào một nguồn lực cực mạnh . Lạ lẫm ở chỗ là khi cánh cửa đã mở toang ra , mà vẫn không thấy ai trong căn nhà .
Bà Thanh vội sợ hãi chạy về chỗ Phiện đang đậu xe . Phiện cũng đang ngạc nhiên về hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt , nhưng cũng vội trấn an :

– Bà đừng lo ! Vậy là thầy đồng ý tiếp đón bà rồi đấy , bà vào đi!

Bà Thanh hơi dè dặt vì sợ . Nhưng không lẽ đã vượt đường dài đến đây mà lại quay về công cốc , bà đành lấy hết can đảm bước từng bước …
Khi vừa tới cánh cửa , dường như có một tác động nào đó lôi kéo bà vào . Bà cảm nhận rằng đôi chân của bà tự động đi , chứ trong tâm hồn bà không thôi thúc .

Trước mặt bà là một gian phòng vuông vắn , khói nhang bốc lên nghi ngút . Bà tự động ngồi phệt xuống sàn , đối diện chiếc bàn nhỏ hình chữ nhật có kê mấy cuốn sách .
Bà ngồi tần ngần một lúc thì thấy từ sau gian nhà , một người đàn ông :

Râu cá trê , mái tóc buộc , hoa râm
Dáng tròn phốt phát , cao niên lão thành
Gập đầu chào , rồi thanh tao cất bước
Chiếc đầu lâu …ôm âu yếm trong tay
Bộ xá xẩu , khoác lên người vàng úa
Chân mang hài , như dân cổ Trung Hoa .

Đó là thầy Tam Hổ !

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thầy đặt chiếc đầu lâu nằm yên vị bên mặt bàn , rồi cũng an tọa ngồi đối diện bà Thanh . Thầy ung dung lật ngửa bộ ly tách bằng sứ trên chiếc bàn , rồi nghiêng bình rót nước trà vào ly và đẩy sang cho khách . Thầy nói :
– Mời nữ uống với thầy miếng trà sen cho thấm giọng !

Bà Thanh lễ phép đón nhận rồi uống một hớp cạn sạch . Bà chùi mép rồi ngợ vực hỏi :

– Thưa thầy , cho con hỏi thầy có phải là thầy Ba không ạ ?
Thầy mỉm cười hiền hòa và đáp :
– Vâng ! Là thầy ! Nữ cho thầy biết danh tính của nữ ?
Bà Thanh vui ra mặt , lí nhí nói :

– Dạ ! Con tên là Thanh Minh , sinh năm 1963 , gốc của con là ở huyện Long Thành , Vũng Tàu …
Bà chưa nói hết ý , thầy đã chặn lại . Thầy ôn tồn bảo :
– Thầy biết nữ đang điều tra thầy ! Nữ tên thật là T.M Thanh , sinh năm Canh Tý 1960 , chồng của nữ đã qua đời vì bị tai nạn giao thông , nữ có một vết sẹo may ở bên hông đầu gối vì lúc tuổi nhỏ trèo cây bị té… Có đúng như thế không ?

Bà vội tái mặt ! Bà không ngờ vài câu điều tra mở miệng của mình lại không qua mặt được thầy . Trái lại , còn bị thầy phản bác một cách quá chi tiết … Không những chi tiết , thầy còn kể ra vanh vách tiểu sử của bà ! Chuyện lúc nhỏ trèo cây bị té , chồng bà còn không biết … Trong phút chốc , bà vội chắp tay vái lạy một cách thán phục :

– Ôi trời ơi , thầy đúng là cao nhân , là tiên là thánh hạ phàm ! Con có mắt mà như mù , xin thầy thứ lỗi cho con !
Gương mặt hiu hiu tự mãn , thầy Ba dùng ngón tay xoay xoay chùm râu bên mép và nói :

– Nữ không cần phải làm như vậy ! Nhưng , nữ nên nhớ một điều rằng … Không có lòng tin về tâm linh , thì đừng nên đi tìm thầy !
Rồi thầy dùng ngón tay chỉ vào mặt bà và dằn mặt :

– Đây là chỗ thầy thờ cúng , là nơi thầy bầu bạn với cõi vô thường … rất nhiều vong linh , thần thánh , ma quỷ chốn âm ty thích tụ tập nơi này ! Những lời nữ nói , quỷ thần đều nghe và phân định được hết thật giả , nên nữ đừng hòng dối trá ! Quỷ thần giận và quở trách nữ , chứ ta không giận nữ !

Bà sợ quá , hai bàn tay run rẩy va vào nhau , vội lâm râm khấn vái tứ hướng tám phương , xin bề trên cũng như những kẻ khuất mặt , tha thứ cho tội dối trá của mình .
Bà nhìn lên chiếc bàn thờ lớn bằng gỗ sau lưng thầy Ba , thấy thầy thờ bức tượng một cô gái , thần thái của tượng rất sắc sảo , có lọng xanh che trên đầu trông rất trang nghiêm . Giọng chưa bớt run , bà tò mò hỏi thầy :

– Thầy cho con hỏi … Con lần đầu đi coi thầy nên không biết , tượng mà thầy thờ ai vậy ?
Thầy thấy bà đã bắt đầu biết sợ , nên cũng không muốn chèn ép . Thầy dùng tay diễn tả và nói bằng giọng nhấn mạnh từng chữ :
– Đó là Trân Phi ! Nàng là quý phi được vua Quang Tự đời nhà Thanh rất sủng ái , nhưng rồi sau này chết , vì bị Từ Hy Thái Hậu sai người xô xuống giếng ! Trong một lần thầy vân du qua bên Tàu để thụ giáo phép luyện bùa , thấy vong linh của nàng bơ vơ , không siêu thoát được , nên cứ lẩn quẩn than khóc trong Tử Cấm Thành ! Thầy đem nàng về , làm phép áp vong cho nàng nhập vào tượng , cúng kiến rất đầy đủ ! Thầy nói cho nữ nghe …rất là linh thiêng , cầu gì là được nấy !

Bà Thanh tỏ vẻ rất phục khi nghe thầy Ba giảng giải … Không chỉ nể sợ cái sự cao tay ấn , mà bà còn nể cả cách diễn đạt rất lưu loát của thầy . Thấy thầy tuy hơi gắt gỏng nhưng rất nhiệt tình , bà rụt rè chỉ vào cái đầu lâu trước mặt và hỏi thêm :
– Thầy cho con mạn phép hỏi … Đầu lâu mà thầy ôm có phải là ma xó không thầy ?
Thầy Ba tỏ vẻ hơi khó chịu và nghiêm túc đáp :

– Có những điều , mà người phàm mắt thịt như nữ không nên biết đến ! Bây giờ , nữ trình bày cho thầy lý do mà hôm nay nữ đến đây !
Gương mặt của bà bỗng chuyển sang trạng thái khác . Cái nét vui vẻ không còn đọng lại trên khuôn mặt tròn trịa trung niên ấy nữa , thay vào đó là đôi mắt thâm quầng … buồn xa xăm vời vợi . Bà thở dài não nùng xin lỗi thầy , rồi nhập đề :
– Dạ , con cũng không giấu gì thầy ! Chồng con mất từ lúc con sinh đứa con thứ hai , con thì sợ cái cảnh “bố dượng và con vợ” nên cũng không dám đi bước nữa , một mình con tần tảo nuôi hai đứa trẻ . Bây giờ , thằng thứ nhất cũng đã yên bề gia thất … nó mới cưới vợ năm ngoái thầy ạ ! Con bé thứ hai đang học đại học , cũng hết năm nay là ra trường ! …
Thầy giơ tay ngăn lời bà lại , giọng khó chịu đáp :

– Dài dòng quá ! Nữ nên nói thẳng mục đích của mình !
Bà Thanh bỗng bật khóc và nói bằng giọng uất ức :
– Thằng con trai lớn của lão phó công an quận hiếp dâm đứa con gái của con ! Nhưng , vì không có bằng chứng nên tòa án không xử ! Hôm nay , nghe nhiều người đồn đại về thầy , nên con quyết bắt xe đò từ Thành Phố Hồ Chí Minh về đây để tìm thầy , mong thầy lấy lại công bằng cho con ! Con muốn thầy thư cho cả nhà nó chết hết , tiền bạc dù có đắt bao nhiêu con cũng xin chi đủ !
Thầy Ba bỗng ghé tai vào sát chiếc đầu lâu , rồi chau mày , dùng ngón tay bấm vào nhau giống như bấm độn , rồi nhấn giọng đáp :

– Đúng là nữ nói thật ! Thầy nói cho nữ nghe … Từ đó tới giờ , nhiệm vụ của thầy chỉ là trừ ma và làm những việc tích đức . Chưa bao giờ , thầy dùng bùa ngãi của mình để đi hại người vì vụ lợi cá nhân . Dùng bùa đi hại người là tội rất thất đức ! Ngày xưa , các thầy pháp trong triều đình ở bên Trung Quốc đã áp dụng độc trùng , cũng như bùa phép một cách rất triệt để , nhằm mục đích phò trợ vua trong công cuộc quản lý triều chính , giữ nước , cũng như đi xâm chiếm các quốc gia khác ! Các phi tần , bá quan trong triều có ý đồ tạo phản … không biết vì cớ sự gì , mà tự dưng hộc máu lăn đùng ra chết , thì đó hoàn toàn là do công năng của tà đạo , bùa ngãi ! Về phần những thầy bùa đó , sau này cũng tự dưng công danh lụi bại , thoái quan vi dân ; có kẻ bỗng dưng phát điên hoặc chết bất đắc kỳ tử ; con cháu đời sau lâm vào cảnh hoàn toàn kiệt quệ , tuyệt nòi tuyệt giống … Đó là luật nhân quả , là bị trời hại , bùa phản lại ! Con người dù có tài giỏi đến đâu thì cũng vẫn là con người , vẫn là một vòng tuần hoàn luẩn quẩn , vẫn không cải lại được mệnh trời đã an bài ! …

Thầy Ba dừng lại , nhìn người khách dò xét thái độ . Về phần bà Thanh , khi nghe những lời thầy phán ra , bà rất chăm chú để nghe . Lời thầy nói đầy tính nhân văn , nhưng bà chỉ cảm thấy là thầy nói hay , chứ bà không hiểu lắm nội dung thầy muốn truyền tải . Vẻ mặt ngây ngô , bà nói :
– Rồi sao hả thầy ?
Thầy Ba thầm chửi trong bụng :

– To đâu rồi còn ngu , tốn giọng với con mẹ này !
Thầy với tay lấy cuốn sách ở trên bàn , cúi đầu từ tốn lật từng trang . Bà Thanh hơi ghé mắt nhìn vào , thấy các trang giấy đều có màu vàng đục , vẽ chằng vẽ chịt những câu chữ , hình thù quái dị . Bà nghĩ chắc chắn đây là bùa mà thiên hạ hay đồn đại . Khi lật đến đúng trang cần tìm , thầy Ba khoanh hai tay đè lên cuốn sách , ngẩng mặt lên khẳng định :
– Tôi không giúp ! Nhưng tôi có cách cho nữ thỏa mãn được tâm nguyện !

Bà Thanh trong lòng mừng khôn xiết , háo hức đáp :

– Thầy nói liền đi thầy , cách gì vậy thầy !
Thầy cúi người ngước về trước , rồi trầm giọng bảo với bà :
– Nữ biết ngãi không ?
– Dạ con biết thưa thầy !
– Ừ ! Nữ hiểu ý thầy nói chứ !
– Dạ , con hiểu , nhưng sử dụng nó có nguy hiểm không thầy !
– Chắc chắn là sẽ không nguy hiểm , nếu nữ sử dụng đúng cách mà thầy chỉ dạy !
– Nhưng con lo quá thầy ạ !
– Không cần lo gì cả , nữ đã lặn lội đường xa đến đây tìm thầy , để thầy tính chuyện cho nữ !

Nói dứt lời , thầy chống hai tay xuống đất để có thăng bằng đứng lên . Thầy bảo bà ngồi chơi chờ thầy ra ngoài một chút .
Bà Thanh nãy giờ ngồi lì ở một vị trí . Khung cảnh tâm linh , nhang khói nghi ngút không lúc nào ngưng , là một cái gì đó rất xa lạ đối với bà , vì gia đình bà vốn theo đạo Thiên Chúa không mê tín dị đoan ; lại sống ở một khu xứ đạo nghiêm ngặt ở quận Gò Vấp . Giả như , chuyện bà đi tìm thầy xin bùa phép ngày hôm nay bị người quen biết , đồn ầm lên , thì chắc chắn gia đình bà sẽ bị gọi ra nhà thờ để lên án , kiểm điểm vì tội duy tâm .

Chính bà cũng đã nghĩ đến sự việc đó , cho nên khi về tìm thầy , bà đã rất giằn co suy nghĩ : không nên rủ ai đi cùng , cũng không nên cho ai biết chuyện này !
Xung quanh không còn ai , ngồi một mình giữa chốn trang nghiêm , bà lạnh buốt hết cả sống lưng , cảm thấy có cái gì nhìn mình . Bà hơi giật mình , khi chiếc đầu lâu màu trắng đục vẫn còn nằm lù lù trên mặt bàn … có lẽ lúc nãy thầy vội quá nên bỏ quên nó ở đây chăng (?!)

Bỗng ! Bà la toáng lên , ngồi thụt lùi và vội lấy tay che mặt , bởi vì chiếc đầu lâu vô tri vô giác đó vừa bật lên , gõ cộc một cái xuống mặt bàn … y như rằng , nó đang gật đầu chào bà .
Định thần được một lúc , bà mở tay che mặt ra , thì rất đỗi ngạc nhiên … chiếc đầu lâu không còn nữa ! Bà ngó qua ngó lại , rồi tự lẩm bẩm :
– Nó ở đâu rồi ?

Hỏi vậy thôi , chứ bà không muốn thấy cái vật kinh dị đó một lần nào nữa . Lấy hơi thật sâu rồi thở dài thườn thượt , bà an tâm trong lòng là nó đã đi ngút ngàn trời mây !
Nhưng ! Bà bỗng rú lên một tiếng hãi hùng , vì chiếc đầu lâu lại gõ xuống mặt bàn . Nhưng lần này , gõ liên hoàn như quả bóng cao su . Nó lơ lửng ngay trên cao mà lúc nãy bà không chú ý . Thảng hoặc , chỉ vừa mới biến hình cho bà thấy . Giọng bà chan hòa với nước mắt :

– Thần đầu lâu ơi , đừng làm con sợ nữa ! Nếu nãy giờ con có đắc tội với thần , xin thần tha cho con !
Chiếc đầu lâu tự dưng nằm yên hiền lành , trở lại thành vật vô tri như lúc ban đầu . Bà Thanh cũng bớt sợ hãi hơn , nhưng quay mặt ra phía bên ngoài và không dám nhìn vào nó nữa . Chiếc đầu lâu với hai hốc mắt to trũng sâu , bộ xương hàm vẫn còn nguyên góc cạnh … Tạo nên một khuôn mặt nham nhở , dễ gợi cho người ta cái cảm giác vừa dễ thương , vừa dễ ghét , nhưng cũng rất kinh tởm .

Bà ngồi lóng ngóng nhìn ra . Tâm trạng lo âu sốt ruột , không biết thầy đi đâu , mà gần hai mươi phút trôi qua vẫn chưa thấy thầy về . Đôi tay kéo khóa , mở chiếc giỏ xách đặt kế bên ra , bà lấy khăn lạnh gạt đi những giọt mồ hôocirc;i đang bắt đầm lấm tấm trên gương mặt và chà chà nơi cánh tay cho mát … Phần vì gian phòng nóng hầm , như có ai đang đốt lò sưởi giữa mùa hè ; phần hồi hợp vì chiếc hộp sọ ma quái với hốc mắt vô tình đang theo dõi từng cử chỉ của bà .

Một lát sau , bà thấy thầy ôm vào nhà một chậu cây nhỏ . Bà vội vã đứng dậy , lom khom dọn dẹp bớt những vật phẩm trên bàn , để thầy thoải mái đặt chậu lên yên vị . Thầy kêu bà dọn gì thì dọn , đừng đả động cuốn sách và quả đầu lâu .
Bà ngồi khom đầu , nhìn lăm lăm , nghiêng qua rồi nghiêng lại , soi từng góc cạnh của cái cây nhỏ , rồi ngờ vực hỏi :
– Đây là cây ngãi hả thầy , sao con thấy giống hoa Phong Lan quá vậy , mà còn có dây trầu quấn quanh nữa chứ ?
Không trả lời thân chủ vội , Thầy Ba lơ đãng thò tay vào ngăn bàn , lấy ra một con dao : Chuôi hình cuộn trắng , dài ba tấc ; cán lùn bằng nửa chuôi , cong hình móng cọp ; đỉnh đầu cẩn ngọc , ánh vàng lấp lơ … Cùng một chai nhỏ giống như chai dầu gió , đặt lên mặt bàn . Thầy bảo :

– Bây giờ , nữ đốt ba cây nhang cắm lên bàn thờ của nàng Trân Phi , quỳ gập người lạy ba lạy . Nữ đốt thêm ba cây nhang nữa , đi ra cắm bàn thiêng , không cần vái , nhớ là phải cắm nhang cho thật đẹp , xong rồi thì vào trong này nghe thầy dạy việc !
Bà Thanh vâng lời thầy , quẹt diêm đốt nhang , lấy tay hắt hắt cho dịu bớt lửa , mắt nheo lại vì khói tỏa … Khi rướng người định cắm vào lư , bà hoảng hồn suýt đánh rơi ba cây nhang đang chắp trên tay … Vì kế bên tượng nàng Trân Phi , còn có chiếc đầu lâu , cũng đang ở thế chễm chệ . Rõ ràng lúc nãy , bà thấy nó còn ở trên bàn . Nó biến qua từ lúc nào mà lẹ đến vậy ? Bà quay ngoắc lại , thấy thầy Ba cũng đang nhìn mình , thầy xua tay trấn an :

– Nữ đừng lo ! Nó hiền lắm , chưa cắn giết ai bao giờ … chỉ là nó đang đói thôi ! Nữ thắp một cây nhang cắm vào cái lư nhỏ cho nó nữa nhé !
Câu nói phân trần của thầy không làm bà Thanh bớt lo lắng đi chút nào ! Bà đã xem phim , nghe nhiều những lời đồn thổi về thế giới tâm linh : Có những pháp sư ở bên Campuchia nuôi âm binh trong nhà . Rồi một ngày lơ là quên cúng kiến , khiến cho họ uất hận rồi phản ngược lại chủ .

Nên khi nghe thầy nói , bà càng sợ cái đầu lâu hơn rất nhiều . Lúc thầy không có mặt , nó đã có những biểu hiện , mà ban đầu bà cứ nghĩ đó cách chào của cõi vô thường . Bây giờ , mới hiểu là nó đói ! Nếu thầy đi lâu thêm một chút , bà ngồi một mình với con ma đang đói lâu một chút nữa , cộng với âm hồn người quý phi đang ẩn mình trong bức tượng , thì không hiểu những chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ? – Bà Thanh vội gạt phăng dòng suy nghĩ ấy để đưa tư tưởng trở về hiện thực ! Hiện thực bây giờ , là bà phải thắp nhang !

>> Đọc nhiều truyện ma có thật hơn nữa !

Theo: truyen0h.com