Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.6). Tiếp tục với phần 6 truyện ma "Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm" với tình tiết lì kỳ, rùng rợn ...Những con chó còn lại thì đuổi theo Nhạc Thiều Hoa. Tiếng chó sủa, tiếng kêu sợ hãi của Viên Viên, tiếng gào thét của Thiều Hoa, tất cả đã làm náo động màn đêm tĩnh mịch. Bỗng một tiếng sáo chen vào, làm gián đoạn bản hợp tấu... Cùng thưởng thức truyện ma "Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm".

Tác Giả: Quỷ Cổ Nữ

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.1)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.2)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.3)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.4)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.5)

__________

Chương 11

Lúc này tuyết đã ngừng rơi, sắc trời ảm đạm phản chiếu màu tuyết, bóng dáng một con dã thú cô độc. Chính là con chó hoang đã gặp ở đống đổ nát, sau đó lại gặp ở địa bàn của tên Nghệ Sỹ, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên?

Na Lan bỗng tỉnh ngộ, đây là con chó Cầu Đào nuôi. Cầu Đào mang theo nó, nhất định nó đã rúc trong một xó nào trên xe.

Không biết từ lúc nào, phía sau con chó lại xuất hiện thêm mấy con nữa, tất cả đều là chó hoang, hoặc là chó săn được đào tạo. Chúng đều nhe ra những chiếc răng dữ tợn, vểnh đuôi lên thị uy. Chó là loài động vật trung thành, chó của kẻ bắt cóc cũng là động vật trung thành.

Truyện ma có thật - Số 13 Hồ Sợ Phạm Tội?

Tất cả đều đang sẵn sàng xông lên, dường như chỉ đợi một khẩu lệnh.

Cũng may trong tay họ có khẩu súng và lưỡi rìu, còn hơn là không có tấc sắt.

Nhạc Thiều Hoa khẽ nói: "Cô đưa súng cho tôi, tôi sẽ dụ chúng theo tôi, còn cô đưa Viên Viên chạy về phía xe."

Na Lan nhìn Nhạc Thiều Hoa trìu mến, giao súng cho anh, dịu dàng nói: "Tị Phong Đường" uống trà trò chuyện còn tính nữa không?"

"Chỉ cần lúc ăn cơm cô không để tâm nà nhìn vết chó cắn trên mặt tôi là được. Nhất định giữ lời!"

Một tay anh giơ súng, một tay vung rìu, bắt đầu di động. Quả nhiên, đàn chó cũng bắt đầu tiến bước, chúng phẫn nộ chạy theo hướng của Nhạc Thiều Hoa.

Trừ một con, chính là con mà Na Lan cho rằng đã gặp ở công trường "Hô Tiếu Sơn Trang" tương lai

Nó vẫn không rời mắt khỏi Na Lan, dường như nhiệm vụ của nó chính là bám gót Na Lan, phát ra lời cảnh báo hung ác.

Na Lan không muốn chờ đợi, nói với Viên Viên: "Lấy hết sức, chạy nhanh nhất có thể, Chạy!"

Đúng lúc hai người bắt đầu chạy, con chó cũng lao lên, bổ nhà về phía Na Lan.

Những con chó còn lại thì đuổi theo Nhạc Thiều Hoa. Tiếng chó sủa, tiếng kêu sợ hãi của Viên Viên, tiếng gào thét của Thiều Hoa, tất cả đã làm náo động màn đêm tĩnh mịch. Bỗng một tiếng sáo chen vào, làm gián đoạn bản hợp tấu.

Đàn chó như nghe được hiệu lệnh "ngừng công kích", nằm phục xuống đất, chỉ kêu mấy tiếng nhỏ, thưa thớt nhưng vẫn sục sôi nỗi thù hằn.

"Chúng mày đừng làm loạn nữa, đi đi, đi xa một chút!". Phía sau tấm rèm cửa động vang lên tiếng của Cầu Đào.

Ánh mắt Na Lan và Thiều Hoa gặp nhau, anh nói với vào: "Cầu Đào, Cảm ơn anh"

Nhạc Thiều Hoa lái chiếc xe changhe suzuki xuống núi, đến đoạn đường bằng hỏi: "Tính thế nào đây? Tôi có cảm giác cô đang mềm lòng, muốn tha cho bọn Cầu Đào.

Na Lan đang trầm tư suy nghĩ nói: "Cũng nghĩ đến đó, nhưng tôi không thể, tôi không muốn để những người làm việc ác lại có được tâm lý gặp may mắn như vậy. Đừng quên là nếu chúng ta chậm một bước rất có thể không bao giờ gặp lại Viên Viên được"

"Vậy cô còn chần chừ gì nữa...chỗ này có sóng điện thoại rồi"

Na Lan cúi xuống nhìn chiếc điện thoại của bạn gái Cầu Đào, quà nhiên có mấy vạch sóng yếu ớt: "Được, tôi sẽ thử"

Nhạc Thiều Hoa bỗng dừng xe, giật lại điện thoại, cất tiếng nói: "Đến đây thôi, tôi bảo đảm đây là phần kết của cái đêm kinh hoàng này."

Na Lan sớm nhận ra, nhằm thẳng vào mình chính là họng súng trong hang tối đó.

"Xuống xe" Nhạc Thiều Hoa khàn giọng ra lệnh, dí họng súng vào đúng huyệt Thái dương Na Lan, "công chúa nhỏ có thể đã ngủ say phía sau xe, đành quấy rầy giâc mơ đẹp của cô bé vậy." Cánh tay khỏe mạnh của hắn xoay vai Na Lan đẩy cô ra khỏi xe, hắn cũng nhoài khỏi ghế lái, xuống xe cùng Na Lan, những động tác của hắn rất hoàn hảo, Na Lan không có cơ hội thoát thân nào.

Đây là chân tướng của "nhân sỹ chuyên nghiệp"

Thành Viên Viên đang mơ mơ màng màng cũng bị ép xuống xe, không hề biết chiếc rìu mang từ trong hang ra đã được Thiều Hoa giấu trong khoang hàng khách từ lúc nào. Hai cô gái chỉ có hai bàn tay không.

"Thông minh như cô, bây giờ đã hiểu tất cả rồi chứ?"

"Anh mới chính là "Số Mười Ba"?"

Vốn dĩ tôi chẳng thích cái tên này, đặc biệt xúi quẩy, cũng chẳng vẻ vang gì, mà mấy thằng bắt chước dở hơi kia lại hứng thú với nó. Đúng là thiếu đẳng cấp" Nhạc Thiều Hoa nói. "Nhưng dẫu sao cũng là danh hiệu của tôi, tôi cũng để lại dấu ấn trên thế giới này, đừng có ai hòng cướp đoạt được"

Na Lan hiểu điều này nghĩa là gì: "Số Mười Ba chính hiệu muốn hoàn thành nốt công việc mà những số mười ba giả mạo chưa làm xong.

Chương 12

"Vậy tên Nghệ Sỹ cũng là một trong những kẻ giả mạo?"

"Chí ít cũng là một fan hâm mộ. Từ cuối tháng mười năm ngoái, tiếng tăm với tôi như thế là đủ rồi nên đã quyết định gác kiếm một thời gian. Cô không biết để đi đến quyêt định đó tôi đã dằn vặt đau khổ thế nào đâu. Khi mọi việc đang thuận buồm xuôi gió, đang trong giai đoạn đỉnh cao bỗng tự game over bản thân thì làm thế nào có thể khắc chế được bản thân? Với những thằng sát nhân hàng loạt thông thường chắc chắn sẽ không làm được việc này vì tâm thần chúng đều có vấn đề, không thể kiềm chế được sự kích động. Nhưng tôi thì khác. Để những tháng ngày huy hoàng còn mãi, cao trào còn tiếp tục dâng nhiều lần nữa tôi cần tạm nghỉ một thời gian.

"Ai mà ngờ được những vụ bắt cóc giết con tin lại vẫn tiếp tục xảy ra vào ngày mười ba tháng mười, tháng mười một, mười hai, tháng một năm nay, đương nhiên có cả ngày hôm nay trong đó. Đáng tiếc, phong cách của mấy thằng ngu này quá lộn xộn, có thằng thì sợ khủng hoảng tài chính đòi vàng thay vì tiền mặt, thằng thì bắt cóc trẻ con dưới mười tuổi, có thằng lại cưỡng hiếp rồi mới giết. Nhân có súng ở đây, xin hỏi ý kiến nhà tâm lý học lần này tôi nên hoàn thiện chuỗi vụ án đi ngược với tín điều của mình hay làm theo phong cách "số mười ba" thật đây. Tôi vừa cảm thấy như bị mất trộm thẻ tín dụng nhưng cũng có cảm giác bị ép phải mượn gió bẻ măng thôi. Xem ra Hoàng đế chưa băng hà đã có một đám ô hợp chỉ giỏi đóng kịch vai trung thần hòng chiếm Điện Kim Loan rồi." Nhạc Thiều Hoa bức xúc tuôn ra một tràng dài nhưng họng súng từ đầu đến giờ vẫn nhắm thẳng hướng Na Lan, chưa chệch một li, đúng là dân chuyên nghiệp có khác.

"Nói như vậy, chính anh cũng không biết có bao nhiêu phiên bản "số mười ba" như tên Nghệ sỹ và Cầu Đào?" Na Lan biết đây là lần đầu gây án của Cầu Đào, còn vụ cưỡng giết tháng trước đã bị Nghệ Sỹ vạch trần giả mạo hắn, chứng tỏ vụ đó do một tên Mười Ba giả nữa gây ra.

Nhạc Thiều Hoa lạnh lùng đáp: "Tôi tưởng cô có thể làm rõ được việc này giúp tôi"

Na Lan như bừng tỉnh, thảng thốt: "Anh đã theo dõi tôi....Anh biết tôi đang hợp tác giúp cảnh sát phân tích tâm lý học và bệnh thần kinh trong các cách gây án khác nhau khác nhau gần đây của số Mười Ba. Anh cũng biết những kẻ đang phá hoại hình ảnh của anh là loại người ra sao, nên đã giả danh phóng viên, làm giấy chứng nhận giả để tìm cách tiếp cận tôi, rồi tìm hiểu các phân tích của tôi....."

"Có điều tôi không ngờ lại có thể tiếp cận được cô sát như thế" Nhạc Thiều Hoa không cần nhắc đến căn hầm trong nhà Nghệ Sỹ, Na Lan cũng biết hắn đang ám chỉ gì, cô thầm cảm ơn bóng tối đang giúp cô che giấu khuôn mặt đang nóng ran, căm phẫn lẫn xấu hổ, sau đó cảm thấy lạnh run người.

Nhạc Thiều Hoa khẽ than: "Cô đúng là loại phụ nữ có thể làm tan chảy những trái tim băng giá....tôi cũng sớm nhận ra đã yêu cô lâu rồi, không lỡ ra tay với cô, nhất là trong lúc này.

Na Lan biết, Số Mười Ba thật sẽ không hành động vì tình cảm được, đời nào hắn phạm phải sai lầm hèn hạ nhất của dân chuyên nghiệp, không thể để thiên hạ biết hắn lại có lần để sổng con mồi được.

"Nếu anh buông tha, chúng tôi cũng làm sao biết được anh là ai, làm gì, ở đâu đâu, hà tất phải nhuộm máu bàn tay một lần nữa?"

"Nếu vậy có thể tha cho cô, nhưng Viên Viên là con tin, con tin nhất định phải chết, đây là tác phong làm việc của tôi", Nhạc Thiều Hoa nói rõ quan điểm.

Cổ họng Na Lan khô cứng: ép buộc bản thân phải tuân thủ một quy luật cố định, một nhân vật của Kafka. Về mặt này, có thể nói Nghệ Sỹ có quan điểm giống thần tượng của hắn một cách kỳ lạ. Hắn có chứng rối loạn tính cách Tự yêu bản thân, cho nên không dễ dàng để người khác giả mạo, làm theo mình. Nếu không thì hắn đã không liều mạng mà ra mắt Cầu Đào rồi leo lên chuyến xe giông tố đó.

Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội P.6

"Thả Viên Viên ra, coi như tôi mới chính là con tin", xin chịu tội thay là một biện pháp hòa hoãn tình thế trong lúc cấp bách thường được sử dụng.

"Anh có biết, trái tim tôi cũng có lúc cháy hừng hực, rất thèm muốn được ngồi uống trà ở Tị Phong Đường...thật đấy. Hãy vì chút đồng cảm giữa hai chúng ta, để tôi làm con tin, thả Viên Viên ra, nó mới mười sáu tuổi, coi như tôi cầu xin anh.

Thành Viên Viên không hiểu họ đang nói chuyện gì, cũng không biết mình nên nói gì lúc này.

Nhạc Thiều Hoa chầm chậm lắc đầu, lại gần Na Lan, họng súng vẫn nhằm không lệch khỏi đầu cô. Hắn nói rất nhẹ nhàng, thân tình: "Em định làm khó anh, "vì chút đồng cảm giữa hai ta"....xin chịu tội thay, đòi chết thay....có biết tại sao cô lại làm rung động trái tim tôi không? Không phải vì bộ mặt xinh đẹp này, cũng chẳng phải vì mùi hương nào, mà là bản lĩnh, sự bình tĩnh của cô. Tình yêu vỗn dĩ đã là thứ khiến con người bối rối nhiều nhất, kỳ thực tôi cũng muốn quay trở lại cái hầm đấy lắm, cả cuộc đời này, là thiên đường hay địa ngục cũng được, chỉ cần có hai chúng ta thôi". Nhạc Thiều Hoa như đứng sát vào người Na Lan, lờ đờ như đang nói mơ nhưng họng súng thì kề kề sát dưới ngực cô.

"Nhưng, tôi có sở trường luôn quyết định đúng đắn nhất những vấn đề khó nghĩ nhất. Ví thử như lúc tối, khi Cầu Đào đẩy cô lên xe, tôi có có thể không thèm quan tâm đến cô, chỉ việc đóng vai một con chuột nhắt hay chó hoang mà bám đuôi thôi cũng được. Nhưng quyết định khi đó của tôi quả là quá tuyệt vời. Cô thấy đấy, tôi đã thu hoạch được rất nhiều, đồng hành cùng người đẹp, lột mặt nạ của những thằng giả mạo. Từ đêm nay trở đi, số Mười Ba không còn qui ẩn nữa, bắt đầu tái xuất với những vụ bắt cóc giết con tin mới hoàn hảo hơn."

Hắn kéo cò súng, rồi toàn thân cứng đờ, lảo đảo; máu thấm đẫm vạt áo trước, nhỏ giọt xuống nền tuyết trắng xám.

Thành Viên Viên vô cùng kinh hãi.

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội (P.cuối)

Theo: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com

Nguồn: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com/truyen-ma/so-13-ho-so-toi-pham-full.html

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài