Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.5). Cùng tiếp diễn với phần 5 truyện ma hay "Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm" ... Cầu Đào vẫn đứng thất thần, hai mắt đờ đẫn, lúc thì như ma quỷ, có lúc như người bệnh. Đây là lúc Na Lan lo sợ nhất, cô quyết định làm việc "trừ cỏ tận gốc": "Đã sai lầm giết một người, không bằng sai lại càng sai, như Tào Tháo năm đó giết nhầm cả nhà ân nhân Trần Cung.".... Truyện ma "Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm" tiếp tục với tình tiết lý thú không kém phần kĩnh hãi nào cùng thưởng thức truyện ma.

Tác Giả: Quỷ Cổ Nữ

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.1)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.2)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.3)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.4)

__________

Chương 9

Đến một đoạn bằng phẳng hơn, Cầu Đào bảo Nghệ sỹ rẽ khỏi đường chính, đi vào một đường mòn. Đi được một đoạn lại lên dốc. Cố gắng leo trên sườn dốc đầy tuyết, chiếc xe gầm lên tiếng động cơ cùng khói bay nghi ngút.

"Dừng xe được không? Đi bộ lên, chỗ tuyết này xe không lên được đâu, đi bộ mấy bước là tới"

Tất cả xuống xe, đi vào một con đường dốc nhỏ, nghệ sỹ lăm lăm lưỡi rìu, trong tay hắn có 3 tù binh. Cầu Đào dừng lại trước một sơn động. Hắn nói: "Ở đây...Thành Viên Viên trong đấy"

Na Lan là người đi nhiều, ít nhất cũng được coi là thông thạo địa lý đất Giang Kinh này rất . Cô biết ở nơi núi đá này, trước kia chắc chắn có người đã tạo ra các hang động để sinh sống, chỉ không ngờ "Số Mười Ba giả mạo" lại bần cùng đến thế, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn.

Truyện ma có thật - Số 13 Hồ Sợ Phạm Tội?

Cửa hang chỉ rộng đủ để hai người cùng ra vào, có treo tấm " mành" đen nhánh như những sợi băng dính đen. Nghệ sỹ kéo mành đi vào, phía sau lại một màn đen tăm tối. Hắn bật đèn pin, tấm tắc khen: "mái nhà của mày độc đáo lắm"

"Của anh cũng có kém gì tôi" Cầu Đào nói

"Nhưng chưa thấy Viên Viên bé nhỏ của chúng ta đâu"

"Phía sau còn một hang nhỏ nữa, hay để tôi đi lôi nó lên đây diện kiến"

"Không cần, mày đứng im ở đây, cấm động đậy! Nghệ sỹ lại kéo rèm đi vào tiếp.

Sau đó hắn bỗng ngã phịch xuống đất.

"Có một tên thôi, không sao rồi" Cầu Đào thở phào một hơi, cao giọng nói.

Một lưỡi rìu vén tấm màn, phía sau là khuôn mặt thanh tú của một cô gái, thêm chút son phấn thì có thể coi là "tuyệt sắc giai nhân". Cô ta đứng trong bóng tối sau tấm rèm, dễ dàng vung búa rìu làm nghệ sỹ bất tỉnh. Cầu Đào đã khôn ngoan để cô biết rằng có tên ác quỷ đó theo anh vào.

Cô thấy phía sau Cầu Đào còn hai người nữa, đã căng thẳng lại càng sợ hãi

Đoán chắc Nghệ sỹ không thể hung hăng được nữa, Nhạc Thiều Hoa cười nói: "Ô, nếu gần đây không rộ lên phong trào vàn quét các băng nhóm xã hội đen thì hai người có thể lập lên bang "Búa Rìu" đấy.

"Trong hang lạnh lẽo, chúng tôi thường xuyên phải dùng rìu chẻ củi" Cầu Đào tỏ ra không có gì đáng cười nói.

Người con gái đó, thao tác nhanh nhẹn, dùng lưỡi rìu cắt dây trói tay cho Cầu Đào, nhưng vừa thấy ngón tay đứt được băng bó qua loa của anh, sắc mặt cô lộ rõ nỗi kinh hoàng và thương xót, hét lên một tiếng "A!", vứt luôn lưỡi rìu xuống, nâng bàn tay Cầu Đào lên nói: " Sao thế này, tay đứt ruột xót, sao nhiều máu thế này...là ai làm???"

Cầu Đào tỏ ra khí phách: " Có gì ghê ghớm đâu, đừng có như bà cụ non thế, mau xem lão ma đầu kia còn thở không đã, tôi muốn lột da, rút xương hắn lắm!"

Khi đi vào trong động, ánh mắt cô gái không dời Na Lan, cứ chằm chằm nhìn theo cô. Na Lan đưa mắt xuống nền đất quan sát Nghệ Sỹ. Hắn nằm bất động với vũng máu đọng lại dưới gáy, thấm ướt một mảng tóc dài.

Cô quan sát xung quanh, quả nhiên phía cuối động này có thông đến một hang nhỏ khác, chắc Thành Viên Viên bị nhốt ở đây. Trong động chính này có nhiều chậu than nhỏ, còn có một bếp lò to đang rực lửa, trên đó đặt một nồi sắt. Bên bếp lò có dựng một thớt gỗ, cạnh đó để ba con dao làm bếp to nhỏ các cỡ. Ngoài ra không còn vật dụng nào khác nữa, không đồ điện, vài ngọn nến cao cao thấp thấp trên vách hang ghồ ghề đang chiếu sáng. Còn có một ít sách báo tạp chí được xếp ngăn nắp dưới chân một chiếc ghế gấp bằng nhựa. Cô thấy luận văn của cô đã công bố: "Nghiên cứu tâm lý phạm tội tại Trung Quốc"

Rõ ràng, động này mới được bố trí lại làm "văn phòng lâm thời" cho vụ bắt cóc, họ cũng như mọi người, năm mới khoác lên mình những bộ áo quần mới, thời trang, xem ra cũng có qua lại các khu dân cư đông đúc hiện đại.

Cô gái cuối cùng cũng thôi nhìn Na Lan, nước mắt lưng tròng lấy mảnh vải xô cẩn thận băng bó lại cho Cầu Đào rồi hôn nhẹ lên vết thương. Cầu Đào nâng khuôn mặt thanh tú của cô lên rồi nói: "Em làm tốt lắm, rất ngoan, hoàn thành những gì chúng ta đã bàn bạc, nghe tiếng xe mà không thấy bóp còi tức là có nguy hiểm đang đến. Em thông minh thế này, lại biết nghe lời nữa thì chúng ta còn thành công vô số lần khác."

Cô nhoẻn miệng cười ngọt ngào, khóe mắt còn đựng đầy nước mắt.

Na Lan nói: "Vậy là các người thành công rồi, hãy giao Thành Viên Viên và cho chúng tôi về, tôi vẫn chưa gặp được nó, tiền thì các người giữ...."

"Nhưng..." cô gái định nói gì Cầu Đào xem vào trước: "Đương nhiên chúng tôi sẽ giữ lại tiền, đưa các người đến đây để các người biết đường rồi quay về lấy nốt số còn lại giao nốt. Tất nhiên, số tiền còn thiếu được mang đến thì chỗ này cũng chẳng còn ai nhưng sẽ có giấy thông báo địa điểm giao nhận tiếp theo"

Na Lan tưởng mình nghe nhầm: " Mời anh kiểm tra lại, trong va li có đủ năm mươi năm vạn tiền mặt, không thiếu một xu, làm gì ra số tiền còn lại nào nữa?"

Cầu Đào cười lạnh lùng: "Cô tưởng chúng tôi khổ sở thế này, trải qua một đêm đau đớn như đêm nay lại lỗ vốn ư? Tài sản của Thành Tuyền có đến hàng triệu, chúng tôi lấy ít thế thôi chẳng phải là không tôn trong ông ta ư? Năm mươi năm vạn chỉ là một nửa để gặp lại Thành Viên Viên, phải bổ sung thêm hai trăm bốn mươi năm vạn nữa. Cô không nghe nhầm đâu, tổng số là ba trăm vạn!"

Ba trăm vạn, cũng chỉ là một con số lẻ trong dự án "Sơn Trang Hô Tiếu" của ông ta sau này thôi!" Không hiểu sao tuy hắn nói tuy rất hùng hồn, đầy uy phong mà vẫn bộc lộ sự yếu đuối, như giọng một cậu học sinh trung học chưa dậy thì xong.

Hắn không thể ngờ, Na Lan nói: "Rõ ràng tôi vẫn chưa hiểu hết con người anh"

Câu nói này có vẻ như "một đòn đau" của Na Lan, ánh mắt Cầu Đào kinh ngạc: "Cô....cô nói gì? Cô có nhầm không đấy?"

"không nhầm, mặc dù chưa hiểu hết về anh, nhưng tôi không nhìn nhầm, anh và hắn không giống nhau" Cô chỉ tay vào tên Nghệ Sỹ dưới đất, "thiên địa chi biệt, với kế hoạch bắt cóc này, từ đầu anh đã ý thức được hành vi phạm tội của mình và tự trách mình. Anh lại càng biết hậu quả nghiêm trọng của nó. Thậm chí anh còn tìm đọc các tài liệu về tâm lý tội phạm bởi anh không muốn mình được liệt vào dạng tội phạm như những tên đạo chích thông thường mà cho rằng bản thân bị dồn ép lên núi Lương Sơn. Chính những mặt tiêu cực và hành vi mất nhân tính trong xã hội đã tác động và khiến anh làm liều.....có thể giải thích được như vậy khi sách báo trong này toàn là "Thủy Hử", "Bá tước Monte Cristo", "Đỏ và Đen", "Những người khốn khổ", "Tội phạm và hình phạt". Anh khát khao được thấu hiểu, được tôn trọng, dựa vào vụ bắt cóc đang nổi lên của "Số Mười Ba" để được chú ý và có cảm giác mạnh mẽ hư ảo. Tuy nhiên, dù anh cho rằng hành vi của mình hoàn toàn giống hắn, anh trang bị đầy đủ vũ trang nhưng anh sẽ không giết con tin, anh là con người bản tính vốn lương thiện......."

"Câm miệng! Câm miệng lại!" Cầu Đào gào lên " có phải cô định nói thêm rằng, biển khổ vô biên quay đầu lại là bờ? Cô là đồ học giả tâm lý tội phạm vô tích sự, đáng ra phải rõ hơn ai hết rằng, một khi đã sa vào đầm lầy tội lỗi thì chỉ có ngày càng lún sâu, không bao giờ ngoi lên được, chứ đừng nghĩ đến việc sạch sẽ mà leo lên bờ!"

Na Lan nhẹ nhàng nói: "Anh có thể thử xem, trả lại cho tôi Thành Viên Viên và toàn bộ số tiền, rời xa cái đầm lầy đó, tôi trả lại cho các vị sự thanh bạch, thậm chí còn trở thành những công thần bắt được tên sát nhân Số Mười Ba. Nếu anh thật sự có thể thoát thân một cách trong sạch, quay lại với cuộc sống bình thường, chẳng phải đây là một trải nghiệm quý báu nhất ư?"

"Đừng nói nữa! Đừng có nói nữa!" Sau đó là khoảng trầm lặng thật dài.

Chương 10

"Để tôi nghĩ!" Cầu Đào dùng cánh tay trái không bị trật khớp ôm đầu, đau đớn nhắm nghiền hai mắt.

Cô gái nhẹ nhàng nói: "Cô ấy nói thật dễ nghe, nhưng Tiểu Đào này...."

"Lúc này em đừng làm anh loạn thêm nữa, để anh yên tĩnh suy nghĩ được không?"

Na Lan nói: "Đương nhiên, anh có thể từ từ mà nghĩ, chỉ phiền vị cô nương này hãy đưa Viên Viên ra cho tôi gặp, được chứ?"

Khuôn mặt gái bỗng biến sắc, Na Lan cũng giật mình, đây không phải điềm lành.

"Em hãy đưa con bé ra trước, cho họ gặp nhau cũng được." Cầu Đào nói, ánh mắt có chút đờ đẫn.

"Nhưng..." Cô gái dường như sắp khóc, thì thầm bên tai Cầu Đào, không biết nói gì mà cuối cùng nức nở khóc.

Cầu Đào quát lên: "Em điên à? Làm sao em...em cho rằng mình thật sự là "Số Mười Ba à?" Hắn xông vào động nhỏ, sau đó đau đớn gào lên: "Xong rồi, xong rồi, chúng ta xong rồi!"

Lẽ nào Viên Viên gặp bất trắc rồi?

Cầu Đào đi ra với vẻ vô hồn chán nản, giữ chặt vai cô gái, lay mạnh nói: "Em làm hỏng hết mọi việc rồi! Em thực sự cho rằng anh có thể làm được những việc như thế ư?"

"Ánh mắt anh nhìn cô ta như thế, em biết việc đó sớm muộn gì anh cũng làm"

Na Lan lại không thể kiềm chế được, nói: "Các người đang nói gì vậy? Việc gì? Viên Viên đâu? Viên Viên ở đâu?"

"Chết rồi!" . Cầu Đào chỉ vào cô gái nói: "Cô ấy tưởng tôi thích Viên Viên, sợ tôi quay về sẽ cưỡng hiếp Viên Viên, nên bóp cổ chết Viên Viên rồi!"

Viên Viên? Cầu Đào gọi Thành Viên Viên thân mật thế này? Trong lúc hoảng loạn cực độ Na Lan nghĩ ra, lúc mới gặp, tính cách hắn đích thực có xu hướng bạo lực, nhưng đặc trưng tính cách của hắn là tự ti, khát khao quyền lực, điển hình của tính phạm tội.

"Nhất định anh sẽ làm thế!" Cô gái nói, " Chẳng phải trước kia anh cũng đối với em như vậy? Chỉ có điều bây giờ em yêu anh rồi, em nguyện đi theo anh, anh là của em, chỉ là của em thôi, em không thể để anh chạm đến bất kỳ người con gái nào khác! Giết cô ta có gì ghê ghớm đâu, thì làm "số mười ba" lấy tiền giết con tin!" . Tiếng cô nhỏ dần, bi thương hơn, nức nở khóc rằng "Ai mà biết được anh lại đưa hai người này đến, lại còn cầu cứu nhà tâm lý gì gì, anh đúng là nhu nhược!"

Na Lan biết, trước mặt là diễn biến tâm lý lệch pha rất nghiêm trọng, không chỉ của một người. Cô ép mình phải bình tĩnh nói: "Tất cả vẫn có thể cứu vãn...cô bóp cổ Viên Viên bao lâu rồi? Nếu chưa lâu thì vẫn có thể cấp cứu"

"Tôi vừa bóp cổ xong thì nghe thấy tiếng ô tô...."

"Mau làm cấp cứu nhân tạo cho cô ấy, gọi xe cấp cứu mau!" La Nan hét lên.

"Tại sao tôi phải nghe theo cô? Sao phải để cô ta sống lại làm gì?"

Cầu Đào vẫn đứng thất thần, hai mắt đờ đẫn, lúc thì như ma quỷ, có lúc như người bệnh. Đây là lúc Na Lan lo sợ nhất, cô quyết định làm việc "trừ cỏ tận gốc": "Đã sai lầm giết một người, không bằng sai lại càng sai, như Tào Tháo năm đó giết nhầm cả nhà ân nhân Trần Cung."

Nhạc Thiều Hoa bỗng lên tiếng: "Không nói nhiều nữa, các người xem, Viên Viên ra rồi kia kìa!"

Trong chớp mắt khi Cầu Đào và cô gái ngoành đầu hướng vào hang, Na Lan nhanh chóng ngồi xuống, lấy vội khẩu súng trong túi quần tên Nghệ sỹ: Cô nhớ Nghệ sỹ đã tịch thu khẩu súng của "Số Mười Ba", vừa rồi quan sát kỹ dưới đất thấy túi quần bên phải của hắn phồng lên, liền đoán là súng. May là sau khi Cầu Đào đi vào trong hang, tinh thần hắn rối loạn quên mất việc lấy lại khẩu súng.

Khi vào trong hang, chỗ Na Lan đứng cách một cây nến không xa. Trong lúc mấy người nói chuyện, tranh cãi, cô dịch dần đến gần ngọn lửa. Vì bị trói tay về phía sau nên việc cô đốt đứt sợi dây thừng Cầu Đào và cô gái đó không biết được. Nhạc Thiều Hoa trông thấy hết, kịp thời lôi kéo sự chú ý của hai người đó, giúp Na Lan dễ dàng hành động.

Lúc này, họng súng chĩa thẳng về phía Cầu Đào

Tôi đã chỉ cho anh con đường sống, một cơ hội cực tốt, anh có thể tiếp tục suy nghĩ cho kỹ, nhưng không được làm loạn, anh tìm hiểu rất kỹ về tôi chắc cũng biết tôi đã tập qua bắn súng phải không?"

Nhạc Thiều Hoa bị trói hai tay về phía trước, khi thấy Na Lan cầm được khẩu súng cũng lập tức đến bên một ngọn nến đốt đứt dây trói. Bạn gái Cầu Đào định chạy tới nhặt lưỡi rìu lên ngăn lại, nhưng nhìn thấy họng súng không dám hành động.

Truyện ma hay - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội P.5

Na Lan gọi: "Thiều Hoa, anh mau trói họ lại!" Nhạc Thiều Hoa theo lệnh kéo hai người sát gần nhau, dùng dây thừng trói chung hai người lại. Sau đó, cả hai liền xông vào trong động, từ trong bóng tối, Nhạc Thiều Hoa ôm Thành Viên Viên ra.

Quả nhiên, trên cổ Thành Viên Viên còn hằn vết dây màu than, dường như đã tắt thở. Na Lan sờ đến bên gáy của Viên Viên, không biết là cô đang mong muốn hay thực sự cảm thấy mạch còn đập yếu ớt? Lập tức cô cúi đầu, mở to miệng, bắt đầu tiến hành hô hấp nhân tạo cho Viên Viên.

Viên Viên, cô đến muộn rồi, nhưng cháu không thể ra đi như thế này được.

Bố cháu đang nóng lòng chờ cháu về nhà lắm.

Không chút động tĩnh gì

Nước mắt nhỏ xuống khuôn mặt trắng bệch của Viên Viên. Na Lan làm đi làm lại các bước hô hấp nhân tạo.

Nhạc Thiều Hoa tìm được trên người bạn gái Cầu Đào một chiếc điện thoại di động, nhưng đúng là không thể dự liệu được gì, ở nơi hoang sơn này không có sóng điện thoại. Dù có gọi được xe cấp cứu thì cũng không thể đến kịp mà cứu Viên Viên được.

Bỗng nhiên, vang lên một trận ho, Thành Viên Viên đã thở, hai mắt hé mở nhìn vào hư vô.

Na Lan mừng quá, ôm chặt Viên Viên: "Viên Viên, Viên Viên ơi, ổn cả rồi, chúng ta có thể về nhà rồi"

Cuối cùng hồn Thành Viên Viên cũng quay về, sợ hãi nhìn Na Lan, lại nhìn xung quanh, sau khi đại khái hiểu ra tình cảnh của mình, nước mắt cứ tuôn trào.

Nhạc Thiều Hoa đợi hai người như hai chị em gái nhìn lên nhìn xuống rồi ôm nhau khóc thút thít một lúc rồi nói: "Các cô có cảm thấy nơi này không nên ở lâu không? Trước hết chúng ta phải thoát ra ngoài đã, tôi tìm được một điện thoại di động, cùng ra ngoài bắt ít sóng để gọi cảnh sát, ít nhất chúng ta có thể lái chiếc xe suzuki kia xuống núi, trở về Giang Kinh"

Na Lan đồng ý, dìu Thành Viên Viên đã được tháo dây trói, cùng Nhạc Thiều Hoa đi ra khỏi hang. Đến tới chỗ rèm trước cửa hang, quay đầu lại nhìn Cầu Đào và bạn gái hắn, nhẹ nhàng nói: "Tôi thực sự đã tạo cơ hội cho các người, tôi thực sự tin anh không phải người mắc tội ác tày trời, tôi cũng tin rằng cuối cùng anh sẽ có một cuộc sống bình an."

Ba người bước ra khỏi hang chưa được mấy bước mà đôi chân như cứng lại đi trên băng tuyết lạnh giá.

Một chút tiếng động nho nhỏ, một đôi mắt đỏ ám muội, đôi mắt đói bụng nấp trong bóng tối chăm chú nhìn theo họ.

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội (P.6)

Theo: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com

Nguồn: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com/truyen-ma/so-13-ho-so-toi-pham-full.html

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài