Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.3). Tiếp tục phần 3 seri truyện ma "Số 13 Hồ Sợ Tội Phạm", .... Một cái bẫy chật hẹp, hai người như dán vào tường mới đứng được. Bốn vách của cái bẫy này được đổ bê tông bằng xi măng, nhẵn không bám tay vào được, muốn trèo lên còn khó hơn lên giời. Trên đỉnh đầu lơ lửng một ngọn đèn, phía sau là một bóng lờ mờ không rõ mặt... cùng thưởng thức tình tiết ly kỳ gây trong truyện ma "Số 13 Hồ Sợ Tội Phạm".

Tác Giả: Quỷ Cổ Nữ

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.1)

>>> Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.2)

__________

Chương 5

Trên mặt đất khẽ có tiếng rên, người đó xem ra vẫn chưa chết, nhưng cũng chẳng thấy sức sống.

Lưỡi rìu hạ xuống, vọng lên một tiếng "hự" rồi không nghe được tiếng rên rỉ gì nữa.

Na Lan lấy tay bịt kín miệng mới giữ được tiếng hét kinh sợ của mình không thốt ra, vì vậy cô thấy nghẹt thở, buồn nôn, suýt quỵ xuống, may có Nhạc Thiều Hoa kịp thời kéo lấy cánh tay, để cô dựa vào mình, tiếp thêm năng lượng, mang đến hi vọng trong cơn tuyệt vọng của cô.

Đọc truyện ma hay - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm (P.3)

Lại một lưỡi rìu nữa bổ xuống, hình như kẻ đó chỉ cần dùng lưng lưỡi rìu để đập mà vỡ nát cả sọ người.

Cánh tay Nhạc Thiều Hoa ôm vai Na Lan run run, anh nói nhỏ vào tai cô: "Tôi hối hận quá, nếu như chạy xuống đây sớm hơn chút nữa thì hai người kia chắc sẽ không chết thế này."

"Cũng không phải lỗi của anh, anh mà xông xuống đây có khi chỉ làm tăng thêm một tử thi nữa thôi." Na Lan ra sức trấn tĩnh lại, nhẹ nhàng vỗ tay Nhạc Thiều Hoa an ủi anh, đồng thời cũng suy nghĩ đến bước tiếp theo.

Kẻ trước mặt không phải là "số mười ba", nhưng đúng là một kẻ giết người điên loạn, họ không dám tiến thêm bước nào nữa, chỉ đành lẳng lặng quan sát.

Ánh đèn cũng không còn, chỉ vọng lại lại tiếng động trong đám cây cối, sau đó đến tiếng bước chân nặng nề, hình như kẻ giết người cướp của đang kéo xác chết quay lại trên đỉnh dốc. Tiếng rít của hắn như tiếng sói tru, nhịp thở không đều hơi ngắt quãng.

Na Lan nói nhỏ: "Nhất định hắn muốn xử lý hai xác chết này, chúng ta nên theo dõi để sau này báo cảnh sát"

Hai xác chết được lôi trở lại chỗ chiếc xe jeep của họ, Na Lan và Nhạc Thiều Hoa nấp không xa chỗ xe Changhe Suzuki, trông thấy một dáng dấp lom khom đặt xác người con gái ngồi vào hàng ghế trước cạnh lái xe.

Hung thủ có một mái tóc dài, mặc áo da dài, dáng người cao to, thỉnh thoảng nghiêng mặt lại có thể thấy chi chít những râu với ria, nếu không có cái dáng lù gù kia thì thoáng nhìn tưởng như một nghệ sỹ thanh cao. Đương nhiên, "nghệ thuật" hắn biểu diễn dưới chân dốc quả là đỉnh cao.

Na Lan tự hỏi: "Hắn định làm gì đây?"

"Còn không biết à? Hăn muốn lái xe đưa kim đồng ngọc nữ đi đâu đấy" rõ ràng sự bình tĩnh đã quay trở lại với Nhạc Thiều Hoa.

Quả nhiên, tên "nghệ sĩ" lại đặt xác người con trai ngồi vào hàng ghế sau của chiếc jeep, rồi tự mình ngồi trước vô lăng.

Tiếng động cơ nổ vang, bốn bánh xe jeep quay cuồng trong tuyệt vọng, chiếc xe nhọc nhằn lùi lại mấy bước để hai bánh trước quay trở lại mặt đường chính.

"Động cơ bốn bánh quả là một con trâu. Hahaaa" tên "nghệ sĩ" kêu lên trong hưng phấn.

"Đi theo tôi" Nhạc Thiều Hoa như một con báo, trượt trên mặt tuyết, bám bám được vào chiếc xe jeep. Na Lan ngây người một lát rồi cũng xông lên cũng kịp thời với được một tay vịn trên chiếc xe để bám vào. Hai người treo mình lủng lẳng đằng sau chiếc xe như vượn với khỉ vậy, cố gắng nép mình thấp xuống, không để "nghệ sĩ" nhìn thấy qua gương chiếu hậu. Thực ra họ lo lắng như vậy cũng thừa vì sau vụ tai nạn kinh hoàng ấy, mấy tấm gướng trên xe cũng vỡ vụn hết rồi.

Chiếc jeep mui trần bị trọng thương như thế nhưng vẫn chạy như bay kể cũng hiếm thấy. "Nghệ sĩ" ra sức phóng, chiếc xe càng lao nhanh hơn lên phía trên, hắn càng phấn khích, gào thét không ngừng. Nhạc Thiều Hoa và Na Lan bốn mắt nhìn nhau, rốt cuộc hắn định làm gì?

Dần lên đến đỉnh, xe dừng lại đúng chỗ cua theo hướng lao xuống dươi.

Động cơ vẫn chưa tắt, Nhạc Thiều Hoa và Na Lan lập tức chạy ra xa, nấp phía sau một tảng đá sau hàng rào chắn bên đường. Lúc này họ nhận ra, sau lưng mình là vách núi thẳng đứng.

"Nghệ sỹ" xuống xe, chuyển xác người con trai lên ngồi vào chỗ của lái xe.

Nhạc Thiều Hoa và Na Lan cũng đoán được dụng tâm của tên "nghệ sỹ" này

Khi "nghệ sỹ" dừng xe, kéo phanh tay, động cơ thì vẫn để chạy, bây giờ, hắn giúp "lái xe" nhả phanh, ấn chặt chân người con trai xuống, bàn chân người đó ấn mạnh vào chân ga, "nghệ sĩ" né sang một bên, ngắm nhìn chiếc jeep mui trần đâm sầm vào hàng rào chắn, lao xuống vực thẳm.

Hắn vỗ tay và cười điên loạn, vui sướng như trẻ con hò hét lúc xem pháo hoa.

Dưới chân núi xa xôi, chiếc xe nổ vang rền trời đất.

Lại một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, một đôi nam nữ thanh niên quá khích chạy xe nhanh trong đêm tuyết, tại một khúc quanh trên núi mất tay lái, đâm xuống vực, cả người và xe là ba mạng. Cuối năm, bão tuyết, hoang sơn, không biết bao lâu nữa mới phát hiện ra.

"Nghệ sỹ" vui vẻ quay người đi trong gió tuyết, tung tăng như một con dơi khổng lồ múa lượn trong đêm tối. Bàn tay Na Lan giữ vào thanh chắn đường đã tê cứng, run rẩy.

Hai người trông theo tên "nghệ sỹ" đang xuôi theo con đường núi đi xuống dốc.

Theo dõi nhau trong đêm tối quả rất khó khăn, lại còn trong đêm tuyết ảm đạm thế này nữa, khả năng bám gót khó đoán. Hai người đi theo được một đoạn, "nghệ sỹ" đã tan biến khỏi tầm mắt, đến tiếng rít cũng chìm hẳn trong tiếng gió và màn đêm. Nhưng hai người vẫn kiên trì lần mò vào rừng tối. Họ suy nghĩ giống nhau, với đêm tối thế này, "số mười ba" đang bị thương không thể đi bộ qua núi được, chắc thế nào cũng rơi vào tay "nghệ sỹ" rồi, chỉ cần tìm được "nghệ sỹ" thì có thể sẽ tìm được "số mười ba". Nhạc Thiều Hoa có ý nghĩ sẽ đánh úp "nghệ sĩ", nhưng Na Lan không tán đồng, cô cho rằng mức độ tàn ác và nhạy bén của "Nghệ sỹ" hơn hẳn "số mười ba", nếu đánh úp hắn không thành, thì kế sách của Nhạc Thiều Hoa chẳng coi như đổ sông đổ bể.

Đi vào trong rừng sâu đã rất lâu, vẫn không thấy dấu vết "nghệ sỹ" đâu, nhưng nhìn thấy một bóng đen xâu xấu, là một căn nhà nhỏ trong rừng.

Nhìn từ ngoài thì căn nhà này rất sơ sài, bức tường bằng thạch cao ghồ ghề, tường và móng đều xiêu xiêu vẹo vẹo. Cửa số bằng thủy tinh, chỗ tỏ chỗ mờ cứ như được chắp vá lại. Nhạc Thiều Hoa nói nhỏ: "Sống ở nơi cao cấp thế này, ít nhất cũng không phải lo có hệ thống chống trộm điện tử.

Trong nhà không có chút ánh sáng nào. Hai người lắng tai nghe cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Không có tiếng người hay tiếng ti vi. Phải chăng đây là "sào huyệt của nghệ sĩ?" tám chín phần mười là vậy rồi. Nhạc Thiều Hoa nói, nếu bên trong không có ai thì đi vào, có khi lại tìm được cái gì đó hay vũ khí, ít nhất là điện thoại. Phải báo cảnh sát ngay, không thể chậm trễ.

Căn nhà có ba cửa số, hai người quyết định vào qua cánh cửa sau nhà, tin chắc rằng giữa khung và song cửa nhất định không có then cài là loại nhôm hợp kim mới Nhạc Thiều Hoa cứ đẩy cửa, quả nhiên mở ra được. Anh nhẹ nhàng nhảy vào trong, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Lại đưa tay ra giúp Na Lan vào, đây là lần đầu tiên Na Lan lén lút đột nhập nhà người khác qua đường cửa sổ.

Trong nhà tối om, không tiếng động, không hơi ấm, cứ như một căn nhà ma đã bỏ hoang lâu rồi. Nhạc Thiều Hoa lại nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, vặn đèn pin.

Ánh đèn pin chập chờn rồi dừng lại trên một bức tường.

Máu hai người như đông cứng lại.

Chương 6

Trên tường dán một đoạn báo cắt từ tờ "Tân Giang báo" với tít giật gân "vụ huyết án đầu năm – một thiếu nữ tàn đời vào ngày thứ bảy đen tối, vụ bắt cóc giết con tin nghiêm trọng tại Giang Kinh". Theo phóng viên Quách Tử Phóng cho biết, vụ bắt cóc có thể xảy ra ngày 13 tháng 2, xác nạn nhân được phát hiện vào ngày 14/2, tin đưa vào ngày 15/2. Nhạc Thiều Hoa khẽ nói: "Vậy đây là trung tâm nghiên cứu "số mười ba"". Đây là bài của sư huynh Quách Tử Phóng của tôi. Tôi còn nhớ bộ dạng anh ta vừa ăn mì tôm vừa làm việc suốt đêm, đã một năm rồi mà cứ như mới hôm qua vậy."

Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội

"Đúng rồi, tiếc là lần này sư huynh của anh không đích thân tới hiện trường"

"Tết năm nay anh ấy kết hôn, nghỉ phép cả tháng nên tôi được bổ sung vào đội"

Ánh đèn chuyển sang bên cạnh, lại một đoạn báo, trên đó là vụ bắt cóc giết con tin ngày 13/5 năm ngoái. Đếm đi đếm lại, trên tường có tổng cộng bảy đoạn báo như vậy.

Có một cái bàn ọp ẹp dựa vào tường, trên đó để một tờ báo của tháng trước, vụ án đầu tiên ngày 13/1/2010. Bắt cóc, giết con tin, người bị hại thiệt mạng.

Kỳ lạ là lại có dấu x to màu đỏ gạch héo trên bài báo này, và viết năm ký tự tiếng Anh bằng mực nước màu đỏ "FRAUD"

"Tiếng Anh của tôi...đây nghĩa là gì?" Nhạc Thiều Hoa hỏi.

"Fraud nghĩa là hàng giả, người cắt bài báo này ra có vẻ như muốn nói, vụ giết con tin cuối cùng này là giả mạo, cũng có nghĩa là "số mười ba" của tháng trước là kẻ khác giả mạo"

Thì ra ông anh "mười ba" này chuyển nghề sang làm nghiên cứu sinh." Nhạc Thiều Hoa thở dài.

"Sợ là không chỉ như vậy" Na Lan cẩm một chiếc cặp tóc có hình chuột Minnie của hãng HuDiejie lên hỏi "Có nhớ đây là cái gì ko?"

Nhạc Thiều Hoa thở ra một hơi lạnh nói: "Đây là...chiếc cặp tóc cô bé đeo khi mất tích trong vụ số mười ba hồi tháng mười hay mười một năm ngoái , chẳng lẽ hắn lại là...."

"Hắn có thể là "số mười ba", cũng có thể chỉ là kẻ sùng bái "số mười ba" thôi, nghiên cứu bị tẩu hỏa nhập ma, chiếc cặp tóc này ở cửa hàng chuyên doanh đồ Walt Disney nào đều bán cả."

Trên bàn còn bày bốn bảo bối của thư phòng đã dần xa lạ với văn phòng hiện đại ngày nay, là một cây bút lông đặt nghiêng trên một nghiên mực, trong nghiên mực có ít mực nước màu đỏ, ngòi bút cũng chấm mực đỏ. Na Lan cầm cây bút lên để quan sát tỉ mỉ, nhưng lỡ tay tuột mất.

Nhạc Thiều Hoa lại cầm lên xem, giật mình, khẽ kêu lên một tiếng: "Cán bút là một khúc xương"

Anh đưa đầu bút lông lên mũi ngửi, thấy mùi tanh nồng của máu. Trong nghiên không phải là mực đỏ mà là máu tươi!

Lại gần nghiên mực, một vật hình tròn mỏng manh, đáy thì lồi lõm, chạm vào có cảm giác cũng là xương, Na Lan đã học qua về giải phẫu người cho rằng: "Đây có vẻ là một phần của sọ người."

Lúc này họ mới phát hiện ra, phía dưới nghiên mực đầu lâu còn có một tá giấy, đặc biệt là chất da trơn nhẵn mà rất mịn. Rõ ràng chủ nhà đã dùng loại giấy này để sáng tác, trên một góc bàn có bày một tấm da trên đó viết một cụm chữ Triện, có điều trong chốc lát Na Lan chưa đọc ra nội dung. Lạc khoản là một dấu hình vuông, hình như là "U Cốc Cư"

Anh khẽ nói: "Lấy da người làm giấy, đầu lâu làm nghiên, máu tươi làm mực, xương cốt làm cán bút, đoán xem hắn dùng cái gì để làm đầu lông bút?"

"Vậy thì tóc người là chuẩn nhất, kỳ thực chưa bao giờ thấy tóc của một con bé mười hai tuổi vừa mềm vừa dẻo như này bao giờ" trong bóng tối vọng lên một giọng nói khàn khàn, chính là giọng đã hét lên câu: "động cơ bốn bánh đúng là một con trâu"

Cây bút trong tay Nhạc Thiều Hoa rơi xuống bàn, theo bản năng anh nắm chặt lấy tay Na Lan.

Hai người còn chưa kịp nhìn rõ tướng mạo tên "nghệ sĩ " đã lập tức cùng nhau rơi xuống địa ngục. Nền nhà dưới chân họ bỗng sập xuống, hai người rơi xuống một cái hố, lần lượt ngã nhào xuống đống bùn đất lạnh lẽo.

Một cái bẫy chật hẹp, hai người như dán vào tường mới đứng được. Bốn vách của cái bẫy này được đổ bê tông bằng xi măng, nhẵn không bám tay vào được, muốn trèo lên còn khó hơn lên giời. Trên đỉnh đầu lơ lửng một ngọn đèn, phía sau là một bóng lờ mờ không rõ mặt, "nghệ sỹ" hỏi: "Chúng mày không dễ gì mà có gan to dám vào căn nhà bé nhỏ của tao, thật thà mà khai ra tên tuổi ra, tao search baidu một lát, nếu thẹn thùng không dám nói tao dội cho một nồi nước nóng là xong đấy"

Hai người đành nói ra danh tính của mình, "nghệ sỹ" nói: " Đừng có mơ mà leo lên, chỉ có hao công tổn trí thôi, nếu có trèo được đến đỉnh thì chúng mày cũng chẳng có sức mà đẩy nổi cái nắp bằng đá 200 ký này đâu.", rõ ràng tên nghệ sỹ này bên cạnh niềm đam mê viết chữ bằng máu lên da người ra còn là một tay cử tạ lão luyện. Một tảng đá được hắn nói là nặng 2 tạ nhẹ nhàng lấp hố, bóng tối lại trở lại trước mắt hai người.

Lúc này, Na Lan đã quên mấy cảm giác bức bách khi kề sát bên một người con trai xa lạ, hai tay lần mò trên tường, thử tìm một điểm tựa để leo lên trên.

Nhạc Thiều Hoa khẽ nói: "Tôi không cho rằng "nghệ sỹ" đang dọa chúng ta, chi bằng bây giờ yên lặng mà nghĩ cách thôi."

Bốn vách tường trơn trượt, Na Lan thôi lần mò, tay hơi chạm vào Thiều Hoa, vội vàng rút tay lại để sau lưng.

Nhạc Thiều Hoa cũng cố gắng giữ khoảng cách, nhưng mùi của đàn ông mãnh liệt khiến Na Lan hơi khô miệng và khát nước. Lúng túng mất mấy phút, Nhạc Thiều Hoa nhẹ nhàng nói: "Trước kia tôi chưa bao giờ nghĩ rằng người viết luận văn về tâm lý tội phạm khủng bố lại xinh đẹp như vậy, lại còn can đảm và rất hiểu biết nữa"

"Bây giờ không phải lúc nói những chuyện như thế" Na Lan định giẫm lên chân hắn thật đau nhưng lại chỉ đấm nhẹ một cái.

"Vậy bây giờ chỉ chờ cái kết thôi....Nếu chúng ta có thể sống sót trở về Giang Kinh, tôi mời cô ra "Tị Phong Đường" ăn cơm, uống trà rồi nói tiếp chuyện này...."

"Bây giờ cũng không phải lúc để định ước!" Na Lan bỗng cảm thấy hơi cứng nhắc với anh ta, liền nhẹ nhàng nói: "Được rồi, thực ra tôi muốn cám ơn anh đã cứu mạng tôi, nhưng tôi cũng không nghĩ rằng một phóng viên như anh lại to gan như vậy"

"Đứng bên kỳ nữ như cô, gan nhỏ đến mấy cũng phải thể hiện chút bản sắc anh hùng ra, huống hồ, tôi đây vốn dĩ đã có khí chất anh hùng rồi."

Na Lan thở dài: "Anh mồm mép tép nhẩy quá, đã bao giờ nghĩ rằng dường như thói quen của "nghệ sỹ" là không bao giờ để lại nhân chứng sống không?" cô lại cảm thấy nghẹt thở.

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma kinh dị - Số 13 Hồ Sơ Phạm Tội (P.4)

Theo: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com

Nguồn: http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com/truyen-ma/so-13-ho-so-toi-pham-full.html

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài