Truyện ma kinh dị - Huyết án liên hoàn (P.4) - Chương 3: Lá bài quỷ dị. Tiếp với phần 4, chương 3 của truyện ma kinh dị "Huyết án liên hoàn" với tình tiết hồi  hộp đang chờ bạn phía trước, liệu diễn biến của các vụ án mạng như thế nào, hung thủ là ai? Những lời đồn thổi như thế nào, những câu chuyện ma rùng rợn ở trường đại học Giang Xuyên.

Tác giả: Thượng Quan Ngọ Dạ

Dịch giả: Hương Ly

>>> Truyện ma kinh dị - Huyết án liên hoàn (P.1)

>>> Truyện ma kinh dị - Huyết án liên hoàn (P.2)

>>> Truyện ma kinh dị - Huyết án liên hoàn (P.3)

Chương 3: Lá bài quỷ dị

Nạn nhân tên Châu Tử Dương, nam, 21 tuổi, người thành phố S, sinh viên năm thứ 2 khoa Tin trường đại học Giang Xuyên

Nguyên nhân dẫn đến cái chết là do bị nghẹt thở, trên cổ có vết hằn, hai chân bị chặt đứt từ háng. Thứ giống như cây gậy mà tôi và Quan Vũ Phi đêm đó nhìn thấy nạn nhân ôm chính là hai chân của nạn nhân. Hung thủ sắp xếp đôi chân nạn nhân thành hình chữ V, đặt giữa hai vai nạn nhân, rồi lại lấy hai tay nạn nhân buộc chặt với hai chân, khiến nạn nhân ôm chặt đôi chân đó. Sợi dây buộc chính là dây ni-lon thông dụng nhất. Qua điều tra ban đầu, phòng nước không phải là hiện trường đầu tiên của vụ án, nạn nhân sau khi bị giết hại ở nơi khác đã được đưa đến đây.

Truyện ma hay - Huyết án liên hoàn (P.4) - Chương 3: Lá bài quỷ dị

Qua vết thương lỗ chỗ ở háng nạn nhân có thể suy đoán, có lẽ hung thử đã sử dụng một con dao giết lợn làm hung khí. Tại hiện trường không lấy được dấu vân tay và dấu chân, chỉ phát hiện ra một lá bài ma quỷ dính đầy máu trong tay nạn nhân.

Trên lá bài bằng chất liệu giấy là một vị đại ma vương toàn thân đầy máu đỏ, để râu dài bạc trắng, trông rất hung dữ, giữa hai đầu lông mày toát ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. Trên đầu ông ta có một đôi sừng cong hình lưỡi liềm, đội một chiếc mũ miện bằng vàng, sau lưng khoác áo choàng màu lam thẫm. Tay trái ông ta nắm chặt, tay phải cầm một quả cầu pha lê màu đen... Nhìn sơ qua, dáng vẻ này trông rất giống tạo hình Boss ở cửa cuối cùng của trò chơi điện tử.

Ở góc dưới lá bài, có một chữ tiếng Anh rất nhỏ: Satan.

Tôi xem đi xem lại lá bài ma quỷ đó, ngẩng đầu lên hỏi La Thiên đang ngồi đối diện: "Satan? Có ý nghĩa gì nhỉ? Lẽ nào hung thủ muốn coi bản thân hắn là hóa thân của Satan?"

La Thiên châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, nói với vẻ hơi mông lung: "Anh cũng không rõ, anh đã tra cứu tài liệu, có người nói Satan từng là một trong sáu vị thiên sứ của Thượng đế, sau đó sa đọa trở thành ác quỷ, bị coi là nguồn gốc của bóng đêm và sự tà ác, đối nghịch với sức mạnh của ánh sáng. Cũng có người nói, Satan không phải là một nhân vật có thực, chỉ là từ để hình dung ma quỷ, cách nói mỗi chỗ một khác".

Tôi nghĩ một lát, lại hỏi: "Vậy anh cảm thấy vụ án này có liên quan gì đến vụ án mười năm, hai mươi năm trước không?".

Anh nói ngay không suy nghĩ: "Đương nhiên, anh dám khẳng định".

"Vậy thì Châu Tử Dương chết vì tội gì?".

"Theo như điều tra của bọn anh, tính cách của Châu Tử Dương vô cùng lười biếng, chính là điển hình của kiểu đầu óc ngu si, nhưng tứ chi lại không phát triển. Đặc tính của cậu ấy rất rõ, chết vì "lười biếng", anh nghĩ, hung thủ chặt đứt hai chân cậu ấy chính là một sự trừng phạt đối với cậu ấy". Nói đến đây, La Thiên đột nhiên nhíu mày, lấy lại lá bài ma quỷ từ trong tay tôi.

"Sao vậy, La Thiên?".

Anh không trả lời tôi, mà nhìn chăm chăm vào lá bài, sắc mặt đăm chiêu nặng nề. Tôi đoán có thể anh đã phát hiện ra điều gì đó, cho nên tôi không lên tiếng, lặng lẽ ngồi nhìn anh. Hồi lâu, anh lẩm bẩm một câu: "Có thể... đây là một kiểu ám thị".

"Ám thị gì chứ?", tôi liếm môi, hơi căng thẳng.

"Thông tin về nạn nhân tiếp theo".

"Satan".

"Đúng vậy, những nạn nhân của mười năm trước, hai mươi năm trước chết vì tội danh tham ăn, dâm dục, tham lam, ngạo mạn, đố kỵ, phẫn nộ, lười biếng, thứ tự không đồng nhất. Trong "Bảy tông tội", Satan đại diện cho "phẫn nộ", rất có thể, lá bài ma quỷ này đang ám thị nạn nhân tiếp theo sẽ chết vì tội "phẫn nộ", nhưng cũng có cách nói khác, Satan chính là thiên sứ sa đọa Lucifer. Trong "Bảy tông tội", Lucifer đại diện cho "ngạo mạn", như vậy cũng có nghĩa là, nạn nhân tiếp theo cũng có khả năng chết vì tội "ngạo mạn". Nếu phân tích theo cách nói Satan chỉ là một từ hình dung," La Thiên ngừng một lát, nói tiếp. "Vậy thì em đúng, hung thủ muốn coi bản thân hắn là hóa thân của Satan".

"Nhưng điều này biểu thị gì chứ? Lẽ nào lại phải đi điều tra từng người một xem ai là "phẫn nộ" ai là "ngạo mạn"? Trong trường có bao nhiêu người như vậy, điều tra thế nào được?

"Anh biết, nhưng đây là cách duy nhất!", nói rồi, La Thiên ngả người về phía trước, nắm lấy tay tôi đang để trên bàn, nhìn tôi với vẻ mặt rất nghiêm túc, "Tiểu Yên, chúng ta chia nhau ra hành động nhé, em sẽ phụ trách điều tra những sinh viên của lớp ta, xem trong số họ ai phù hợp với "phẫn nộ" và "ngạo mạn", cần phải thật nhanh chóng, chúng ta sắp không còn thời gian nữa rồi. Bởi vì trong mười mấy ngày tới đây, sẽ còn có bốn người liên tiếp gặp nạn".

Tôi gật gật đầu. Tôi hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của La Thiên. Anh là một cảnh sát, không có việc gì khiến anh đau khổ phiền não bằng việc có người bị giết hại mà hung thủ vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật. Thế nhưng, tôi cứ cảm thấy ba vụ án hiện nay có nhiều điểm khác biệt so với những vụ án mười năm, hai mươi năm trước. Thế nên, tôi nói luôn một mạch những nghi hoặc của tôi cho La Thiên nghe: "Nếu như vụ án mạng lần này đúng là do chính hung thủ của mười năm, hai mươi năm trước gây ra, La Thiên, anh nghĩ xem, tại sao mười năm, hai mươi năm trước hung thủ lại không để lại hiện trường lá bài ma quỷ? Rồi tại sao lúc giết hại Cao Mẫn và Lưu Tiểu Huệ lại cũng không để lại, chỉ để lại hiện trường vụ án của Châu Tử Dương? Còn nữa, cách bị giết Cao Mẫn, Lưu Tiểu Huệ và Châu Tử Dương cũng có sự khác biệt lớn. Cao Mẫn mặc dù phù hợp với "dâm dục" trong "Bảy tông tội", nhưng cô ấy chỉ bị thương ở phần gáy, trên cổ có vết bóp cổ, còn Lưu Tiểu Huệ cũng chỉ bị cắt cổ tay, vậy tại sao Châu Tử Dương lại bị chết một cách tàn nhẫn đến thế, bị hung thủ chặt đứt hai chân? Còn điểm cuối cùng này nữa, mấy hôm trước chúng ta cũng nói, hung thủ rốt cuộc tại sao lại phải mô phỏng trạng thái chết của Lưu Tiểu Huệ giống y như cô sinh viên năm ngoái chết ở đầm hoa sen chứ? Em thực sự không thể hiểu nổi những câu hỏi này."

La Thiên khẽ cười: "Không hiểu phải không? Vậy anh phân tích cho em nghe. Lần này chúng ta đang phải đối diện với một kẻ tội phạm vừa bình tĩnh lạnh lùng vừa vô cùng thông minh. Từ vụ án thứ ba có thể nhận thấy, chúng ta không khó để có thể nhận ra thực chất tâm lý của hung thủ đang thay đổi, ví dụ cái chết của Lưu Tiểu Huệ, rất có thể hắn đang mê hoặc cảnh sát, ngoài điểm này, còn có một nguyên nhân khác, đó chính là hắn đã tự cảm thấy chán ngán những thủ pháp giết người trước đây của mình – trước đây hắn chỉ đơn thuần là giết người, không hề trừng phạt cơ thể nạn nhân sau khi giết hại – đặc điểm này có thể nhận thấy qua việc đôi chân của Châu Tử Dương bị chặt đứt. Do vậy, anh nghi ngờ rằng năm nay sẽ là năm cuối cùng hung thủ gây án, bởi vì hắn có thể bị mắc một căn bệnh hiểm nghèo, có thể hắn cảm thấy mình đã già, mười năm nữa mà muốn giết người cũng lực bất tòng tâm, cho nên hắn mới để lại một lá bài ma quỷ tại hiện trường vụ án Châu Tử Dương. Hắn vừa khiêu chiến với cảnh sát, đồng thời cũng đang chơi một trò chơi đấu trí với cảnh sát. Anh tin rằng, vụ án mạng của năm nay sẽ tàn nhẫn và khó khăn hơn những năm trước.

La Thiên phân tích có vẻ như rất có lý, nhưng tôi lại càng mơ hồ hơn: "Cứ coi như vậy đi, thế thì có thể làm gì được chứ? Phạm vi mà lá bài này ám thị quá rộng. Được rồi, giờ em cứ coi như nó ám chỉ là "phẫn nộ", vậy thì cái gì là "phẫn nộ"? Tính tình nóng nảy à? Em nghĩ, bất cứ ai cũng đều có lúc nóng nảy. Còn nữa, anh có biết trường Đại học Giang Xuyên có bao nhiêu sinh viên hay không? Muốn tìm được "phẫn nộ" hay "ngạo mạn" trong số họ, có quá nhiều, cũng thật quá khó khăn!".

La Thiên nói: "Anh biết, cho nên anh cần sự giúp đỡ của em. Nếu như lá bài ma quỷ này thực sự là để ám thị, vậy thì đặc trưng của nạn nhân tiếp theo quyết không thể hàm hồ, sự "phẫn nộ" hay "ngạo mạn" của họ chắc phải là rất điển hình, giống như sự "lười biếng" của Châu Tử Dương vậy".

Tôi không nói thêm gì nữa, miễn cưỡng coi như là đồng ý cách nói của anh, nhưng tôi vẫn còn một điều chưa hiểu, tại sao tội danh tham lam của Lưu Tiểu Huệ lại có vẻ mơ hồ mờ nhạt thế? Cô ấy chỉ là tham chút lợi nhỏ mà thôi. Tôi nghĩ, những sinh viên phù hợp với tội tham lam hơn cô ấy còn đầy rẫy, sao hung thủ lại nhất định chọn cô ấy? Thực sự chỉ là mê hoặc cảnh sát hay là muốn đổi cách giết người thôi sao?

Đúng lúc đó, tiếng tin nhắn di động của La Thiên vang lên. Anh rút ra xem, nhìn lướt qua rồi lại đút di động vào túi.

Tôi nhìn anh: "Ai nhắn tin cho anh vậy, sao anh không trả nhắn lại?"

"Ồ, Diệp Hàn, cái cô nha đầu này cứ vài hôm lại nhắn tin cho anh, hỏi mượn sách của anh".

"Diệp Hàn?", lòng tôi chợt cảm thấy xót xa, nói vẻ châm chọc, "Chắc không phải anh vì em có mặt ở đây nên không tiện trả lời lại đấy chứ?".

"Em nói gì thế? Anh không có bất cứ điều gì giấu giếm em cả".

"Ai biết được chứ, đàn ông các anh đều như nhau cả, bên ngoài một kiểu, bên trong một kiểu".

"Anh không phải là loại người như thế!".

"Nếu anh không phải, sao lại cho Diệp Hàn số điện thoại của anh? Đúng là giỏi giả vờ giả vịt!".

"Hả? Anh không nói cho cô ấy biết mà, anh còn cứ tưởng là em nói cho cô ấy cơ. Ôi, Tiểu Yên, em có nói với mấy cô ấy anh là gì của em không?".

"Em nói rồi, nói là anh là anh họ của em!"

Anh lập tức giả bộ ngất xỉu: "Thế thì tiêu rồi, anh nói em là chị họ của anh!".

Tôi phì cười: "Đáng ghét!". Cùng với tiếng cười, tôi chợt nhớ ra điều gì, vội nói: "Phải rồi, chú gì ở trong phòng nước...".

La Thiên nói: "À, bọn anh đã điều tra rồi, ông ấy tên là Bồ Bằng, là công nhân của trường Đại học Giang Xuyên. Đêm đó vì ông ta bị đau bụng nên vào nhà vệ sinh, nhìn thấy trong phòng nước có điều khác thường, nên mới vào đó để xem".

Tôi hỏi đầy vẻ hồ nghi: "Bị đau bụng? Trùng hợp như vậy sao?".

La Thiên so so vai, "Cũng có thể, có bệnh viện của trường chứng thực cho ông ta, chập tối hôm xảy ra vụ án đúng là ông ta đã đến phòng y tế lấy thuốc".

"Điều này chứng tỏ ông ta càng có vấn đề hơn, có thể là ông ta cố ý thì sao, nói không chừng khi em và Quan Vũ Phi bước vào phòng nước, ông ta cũng đang trốn trong phòng nước, trên tivi chẳng phải đều diễn như vậy sao? Theo em thấy, ông công nhân Bồ gì đó chính là hung thủ, em còn lâu mới tin là lại có thể trùng hợp đến thế".

"Điều em nói cũng không phải là không có lý, nhưng đây chỉ là suy đoán mà thôi, việc phá án cần phải dựa vào chứng cứ".

Tôi bĩu môi vẻ không vui: "Suy đoán có gì không đúng chứ? Chỉ cần hung thủ chưa tìm ra được, bất cứ ai cũng đều có khả năng là tội phạm, anh không phải cũng thường xuyên dựa vào cảm giác để suy luận một số sự việc sao? Hừ, điển hình của việc "Chỉ cho phép quan phóng hỏa, không cho phép dân chúng thắp đèn".

La Thiên nhìn đồng hồ, vỗ vỗ tay tôi: "Được rồi, Tiểu Yên, bây giờ chúng ta bắt đầu hành động nào, càng nhanh càng tốt".

Tôi giận hờn "ừm" một tiếng, cảm thấy hơi nhụt chí. Mặc dù La Thiên nói đặc trưng của nạn nhân tiếp theo sẽ rất rõ ràng, nhưng trong ngôi trường này có đến năm, sáu nghìn sinh viên, hơn nữa, nếu hung thủ đã dám bạo gan ra ám thị như vậy, vậy thì cũng chứng tỏ hắn đã sớm có kế hoạch cho bước tiếp theo. Tôi thấy hơi khó hiểu, sao lại không tung thông tin này ra chứ? Để cho những sinh viên phù hợp với "phẫn nộ" hay "ngạo mạn" tự mình thận trọng hoặc là tìm đến sự bảo vệ của cảnh sát chẳng phải càng dễ dàng hơn sao?

La Thiên như thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi, anh nói: "Nếu như tung thông tin này ra ngoài, chỉ khiến cho mọi người càng hoảng hốt lo lắng, hơn nữa, rất nhiều người vốn không nhận ra được khuyết điểm của mình".

*****

Trong phòng ký túc xá, Diệp Hàn đang nằm dựa người trên giường đọc tạp chí, cuốn tạp chí giở ra đặt trên đầu gối, ngón tay mân mê quấn lọn tóc, bộ dạng nhàn hạ thảnh thơi. Quan Vũ Phi thì đang nằm bò trên giường, cầm một cuốn sổ nhỏ, như thể đang viết nhật ký.

Vừa nhìn thấy tôi bước vào, Quan Vũ Phi liền ngồi dậy, nhìn tôi với vẻ lo canh cánh: "Cổ Tiểu Yên, cậu nói xem mình có phải là rất béo không?".

Cô ấy đúng là rất béo, nhưng tôi chắc chắn không thể nói ra như vậy, nên tôi lắc đầu: "Đâu có, cũng không phải là rất béo đâu, sao vậy?".

Quan Vũ Phi cúi đầu, ủ rũ nói: "Mình biết cậu đang an ủi mình, sáng nay mình mới đi cân, vẫn 59 kg, mình nhịn đói bao ngày như vậy mà không gầy đi được chút nào cả".

Tôi cười nói: "Thế thì có sao chứ? Không gầy thì không gầy, cậu đây được gọi là đầy đặn...".

Còn chưa đợi tôi nói xong, mắt cô ấy đã đỏ au, như thể sắp khóc. Tôi bỗng trở tay không kịp, vội vàng ngồi xuống cạnh an ủi cô: "Cậu sao thế, đang yên đang lành, sao lại khóc? Cậu thực sự không béo, mình không lừa cậu đâu".

Tôi không nói còn đỡ, tôi vừa nói là nước mắt cô liền ào ạt chảy ra, từng giọt từng giọt, vô cùng thương tâm.

Trong lúc tôi không biết nên làm thế nào, Diệp Hàn ngồi bên cạnh đã đổi tư thế, uể oải nói một câu: "Cậu ấy bị điên rồi!".

Tôi nhìn Diệp Hàn, trong lòng cảm thấy không vui, Quan Vũ Phi đã khóc thành ra thế này, cô ấy không những không an ủi mà lại còn nói Quan Vũ Phi bị điên.

Diệp Hàn thấy tôi không tiếp lời, lại tự nói tiếp: "Cậu không biết đấy thôi, cả ngày hôm nay, gặp ai cô ấy cũng hỏi có phải là cô ấy rất béo không. Câu này mà cũng cần hỏi sao? Để mình nói nhé, chẳng có gì ghê gớm cả, nếu tử thần thực sự đến tìm cậu, có trốn cũng vô dụng, giống như trong bộ phim điện ảnh 'Tử thần đến rồi' vậy. Cho nên, thà rằng cứ nghĩ thoáng ra một chút, trong trường cũng chẳng phải chỉ có một mình cậu béo".

Tôi nghe mà không hiểu đầu đuôi câu chuyện như thế nào, lên tiếng thắc mắc: "Cái gì mà tử thần chứ? Có liên quan gì đến gầy béo?".

Diệp Hàn nói: "Cậu ấy đang lo lắng mình trở thành mục tiêu tiếp theo của hung thủ".

Tôi thoáng kinh ngạc, quay đầu lại nhìn Quan Vũ Phi: "Tại sao cậu lại có thứ suy nghĩ này chứ?".

Quan Vũ Phi rút ra mấy tờ giấy ăn, xì nước mũi, thút thít nói: "Trong "Bảy tông tội" có một loại tội là tham ăn, mình đã hỏi rồi, những nạn nhân chết cách đây mười năm, hai mươi năm về tội tham ăn đều là những người béo. Thực ra... thực ra mình không tham ăn, mình thực sự không tham ăn, nhưng mình không biết tại sao mình lại, lại, lại béo như vậy. Trước đây, mình đã thử rất, rất, rất nhiều cách giảm béo, nhưng không, không, không có chút tác dụng nào cả...".

Cô nói ấp a ấp úng, cộng thêm nói lắp, khiến tôi rất khó nghe rõ. Tôi hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng thấp thỏm lo sợ của cô ấy, còn có gì đáng sợ hơn việc biết rằng mình rất có thể trở thành mục tiêu tiếp theo của hung thủ. Tôi ôm lấy vai cô, an ủi: "Không sao đâu, chẳng phải Diệp Hàn đã nói, trong trường không chỉ có một mình cậu béo, hơn nữa, cậu lại cũng không phải thuộc dạng quá béo, sẽ không sao đâu!".

Nước mắt của cô ấy càng tuôn rơi ồ ạt hơn: "Nhưng mình thực sự rất sợ, khi mình nhìn thấy Châu Tử Dương chết, chết, chết thảm như vậy, mình thực sự... Có lẽ người tiếp theo sẽ là mình, mình cần phải làm gì đây? Tại sao mình lại béo như vậy chứ? Mình không, không, không muốn chết...".

Thấy cô ấy khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi ròng ròng, tôi thực sự muốn nói cho cô ấy biết nạn nhân tiếp theo hung thủ muốn sát hại không phải người có tội tham ăn. Nhưng tôi lại không biết phải nói với cô ấy như thế nào, bởi vì chính tôi cũng không dám chắc chắn quân bài ma quỷ đó rốt cuộc có phải là muốn ám thị nạn nhân tiếp theo hay không?

Đúng lúc đó, Diệp Hàn thở dài, nói: "Được rồi, mình biết có một bài thuốc gia truyền để giảm béo, chính là ngày nào cũng ăn hai, ba quả mướp đắng sống, chắc chắn có tác dụng".

Chết mất, mướp đắng sống? Chỉ mới nghĩ đến thôi, trong miệng tôi dường như đã trào dâng lên vị đắng ngắt, chứ đừng nói đến việc ăn.

Tôi đang định nói, Quan Vũ Phi đã ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, hỏi Diệp Hàn với vẻ hết sức nghiêm túc: "Thực sự hiệu quả sao?".

Diệp Hàn nói: "Đương nhiên là hiệu quả rồi, chỉ sợ cậu không kiên trì nổi thôi, mướp đắng sống đấy, đắng lắm", Diệp Hàn vừa nói vừa lấy tay ra hiệu, vẽ một vòng tròn thật to, hình dung mướp đắng đắng như thế nào, động tác rất khoa trương.

Quan Vũ Phi gật đầu lia lịa, vội vàng lau nước mắt, nhảy xuống giường, lao thẳng ra ngoài cửa.

Cô ấy chắc không phải là đi mua mướp đắng thật đấy chứ? Đúng là hết cách!

Đợi Quan Vũ Phi đi khỏi, tôi hỏi Diệp Hàn: "Mướp đắng thực sự có thể giảm béo sao? Không phải là cậu đang lừa gạt cậu ấy đấy chứ?".

"Đương nhiên là thật rồi, mình lừa gạt cậu ấy làm gì chứ?", Diệp Hàn xua xua tay, đi đến bên bàn lấy ra hai gói ô mai, ném cho tôi một gói, "Không tin, cậu lên mạng tra xem".

"Nhưng, mướp đắng sống... khó ăn chết đi được!", lúc nói, tôi nuốt nước bọt, dường như trong miệng cũng thấy đắng. Tôi vội bóc gói ô mai Diệp Hàn vừa đưa, cho một hạt vào miệng.

"Đúng vậy, nhưng mướp đắng cần phải ăn sống mới hiệu quả giảm béo, hơn nữa, một ngày phải ăn hai, ba quả, bởi vì trong mướp đắng có chứa hàm lượng lớn nguyên tố thanh lọc mỡ, có căn cứ cả đấy. Muốn giảm cân mà, đương nhiên phải hy sinh rồi, lẽ nào bảo cậu ăn táo để giảm béo?". Nói đến đây, Diệp Hàn đảo con ngươi mắt, đột nhiên hạ giọng nói: "Thực ra, mình thấy nguyên nhân khiến Quan Vũ Phi muốn giảm cân không phải là lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của hung thủ".

"Gì cơ?", tôi hỏi đầy kinh ngạc: "Vậy thì là nguyên nhân gì?".

"Thì chỉ là muốn giảm cân thôi".

Thấy tôi tỏ vẻ mơ hồ, Diệp Hàn chau mày, bộ dạng đó cứ như thể tôi là một con ngốc vậy, "Việc này mà cậu cũng không nhận ra được sao? Cậu ấy chẳng phải là đã chia tay với Tô Thần Dương sao? Mình đoán, chắc chắn là Tô Thần Dương chê cậu ấy béo, cho nên mới không cần cậu ấy nữa".

"Không phải chứ? Hình như chính Quan Vũ Phi mới không cần Tô Thần Dương mà".

"Ha! Cậu nghe cậu ấy khoác lác, bộ dạng cậu ấy thế mà còn chê người ta? Tô Thần Dương là anh chàng điển trai có tiếng trong trường mình đấy, Quan Vũ Phi không cần anh ta? Đúng là buồn cười chết đi được!", nói xong, Diệp Hàn thực sự bật cười, cười nghiêng ngả lăn lộn trên giường.

Tôi lườm cô một cái vẻ bất mãn, có gì đáng cười cơ chứ?

Diệp Hàn thấy tôi lườm cô, ngược lại còn cười dữ dội hơn, như thể bị ai điểm huyệt vậy, không thể nào ngừng lại được. Tôi mặc kệ cô, đứng dậy khỏi giường Quan Vũ Phi. Lúc đứng lên, tay trái khẽ vung, không may làm rơi cuốn sổ nhỏ để ở mép giường. Tôi cúi người xuống nhặt, trong lúc vô tình lướt nhìn thấy một đoạn nội dung trong một trang sổ.

Hôm nay, cô ấy lại gọi điện thoại cho mình, cô ấy nói sự kiên nhẫn của cô ấy đã đến đỉnh điểm, nếu mình không làm theo lời cô ấy nói, cô ấy sẽ nói ra chân tướng sự việc, hơn nữa còn làm tổn thương đến anh ấy. Việc đã đến nước này, mình cũng không sợ cô ấy nói ra sự thật, tất cả những thứ này vốn dĩ không thuộc về mình, mình chỉ là... Mình nên làm thế nào đây? Mình thực sự rất đau khổ, vô cùng đau khổ...

"Đại ca! Đại ca!", không cần đoán cũng biết là Liên Thành đã đến, tôi vội nhặt cuốn nhật ký dưới đất lên, cuống cuồng đặt lên giường. Con tim trong lồng ngực đập loạn xạ, mặc dù tôi không phải là cố ý, nhưng đọc trộm nhật ký của người khác suy cho cùng cũng không phải là một việc hay ho gì.

Tôi vừa mới đặt cuốn nhật ký trở lại vị trí cũ, Liên Thành đã chạy ùa vào phòng giống như một cơn gió. Từ khi cô ấy biết tôi ở trong phòng này, dù có việc gì hay không, cô ấy cũng thường xuyên chạy đến đây. Lúc này đây, mặt cô đỏ bừng bừng, mồ hôi đầm đìa khắp trán, lấy tà áo hứng một vốc quả tì bà, chắc là vừa mới rửa, nên áo ướt hết cả.

Tôi vội lấy chậu rửa mặt ra, cho những quả tì bà đó vào chậu, thắc mắc: "Liên Thành, sao cậu không đựng vào túi ni-lon?".

Liên Thành đang ra sức vắt kiệt nước trên áo, chu môi, nói vẻ oan ức: "Thì tại vì túi bị rách nên em đành phải lấy áo mà hứng chứ sao".

Diệp Hàn đi đến, tiện tay lấy một quả tì bà, chỉ tay vào chiếc túi khoác to đùng một cách đáng kinh ngạc bên người Liên Thành, hào hứng hỏi: "Sao cậu không đựng vào túi?".

Liên Thành chớp chớp đôi mắt nhỏ bé, nhìn Diệp Hàn với vẻ kinh ngạc, bộ dạng đó như thể Diệp Hàn vừa mới hỏi một câu vô cùng ngốc nghếch vậy: "Cậu không biết trong túi đựng sách sao? Nếu làm sách bị ướt thì biết làm thế nào?".

Tôi và Diệp Hàn cùng nhìn nhau, không biết nói gì.

Đúng lúc đó, Quan Vũ Phi quay về, thấy trên tay phải cô đang cầm một quả mướp đắng, miệng nhai chóp chép, tay trái xách một túi ni-lon đựng khá nhiều mướp đắng. Chúng tôi dừng cả lại, ngẩn người nhìn cô. Cô mặc kệ phản ứng của bọn tôi, chỉ mải miết ăn mướp đắng, đầu lông mày cũng không nhíu lại chút nào.

Thấy cô ăn ngon lành như vậy, Liên Thành hỏi đầy hiếu kỳ: "Cậu đang ăn mướp đắng à? Không đắng sao?".

Quan Vũ Phi gật đầu nói: "Đương nhiên là đắng rồi!", mặc dù nói vậy, nhưng cô vẫn cắn từng miếng to, nhai ngon lành, không có vẻ gì là đang cảm thấy rất đắng cả.

Liên Thành đứng dậy: "Cậu nói dối! Nếu rất đắng, sao cậu lại có thể ăn một cách ngon lành đến thế? Mình ăn một miếng xem sao!". Nói rồi, cô cũng không cần biết Quan Vũ Phi có đồng ý hay không, giành lấy nửa quả mướp đắng trong tay Quan Vũ Phi, cắn một miếng, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi, lao như tên bắn ra ngoài cửa, nhổ hết số mướp đắng trong miệng ra, hét to: "Đắng quá đi mất! Vốn không phải là để cho con người ăn, đúng là lừa đảo!".

Diệp Hàn cười nghiêng ngả đến nghẹt cả thở, vừa cười vừa thở dốc: "Chưa thấy ai ngốc như cậu, người ta đã nói là rất đắng rồi, mà còn đòi thử... Ôi ôi, cười đến đau cả bụng!".

Liên Thành bước vào phòng, mặt đỏ bừng, lườm Diệp Hàn một cái, làu bàu: "Cậu ngốc thì có!". Sau đó lại chỉ vào Quan Vũ Phi: "Cô ấy còn ngốc hơn, thật không ngờ lại ăn mướp đắng sống!". Nói rồi, bèn nhặt hai quả tì bà trong chậu đưa cho Quan Vũ Phi, Quan Vũ Phi vội lắc đầu, nói: "Mình ăn thứ này!". Rồi lại lấy tiếp một quả mướp đắng.

Liên Thành lập tức chau mày, nhìn Quan Vũ Phi như thể nhìn con quái vật vậy, còn cố tình xoa xoa hai cánh tay, tỏ vẻ như hành động của Quan Vũ Phi khiến cô nổi da gà.

Nhìn Quan Vũ Phi, lòng tôi chợt cảm thấy xót xa. Liên Thành vừa rồi mới chỉ ăn một miếng cũng không nuốt nổi, có thể biết, vị đắng đó khó nuốt đến nhường nào. Nghĩ đến đây, tôi đập đập vào vai Liên Thành: "Đi nào, đi mua ít đồ với mình!".

Liên Thành vẫn trân trân mắt nhìn Quan Vũ Phi ăn mướp đắng, bị tôi đập vào vai, cô nhảy dựng lên: "Á! Đi đâu?".

Sau khi bước ra khỏi cửa, Liên Thành nghiêng đầu hỏi tôi: "Đại ca, Quan Vũ Phi kỳ quặc quá, sao cậu ấy không chịu ăn tì bà mà lại ăn mướp đắng chứ?".

Tôi khẽ cười: "Cậu ấy muốn giảm béo mà".

Liên Thành kêu lên kinh ngạc: "Giảm béo? Cho dù như vậy cũng không đến nỗi phải ăn mướp đắng mà, đắng lắm, vốn không thể nào ăn được. Đại ca không biết đấy chứ...".

Tôi khẽ ngắt lời cô: "Liên Thành, thực ra cậu không cần gọi mình là đại ca, cậu có thể gọi mình là Cổ Tiểu Yên giống như các cậu ấy, hoặc là gọi Tiểu Yên cũng được".

Liên Thành lập tức cuống lên: "Như thế sao được? Đại ca vốn là đại ca của em mà, chỉ cần có đại ca ở bên, em cảm thấy rất an toàn!". Sau đó, cô đột nhiên dừng bước, ủ dột nói: "Có phải là em làm gì khiến cho đại ca giận không? Đại ca nói với em, em lập tức thay đổi. Đại ca cũng biết, em rất ngốc, bọn họ luôn cười nhạo em, chỉ có Tiểu Huệ coi em là bạn tốt, chỉ đáng tiếc cậu ấy đã chết rồi... Đến giờ, ngay cả đại ca cũng chê em ngốc...". Cô bè môi ra, trông bộ dạng như sắp khóc.

Thấy cô như vậy, tôi thực sự hết cách, vội ôm lấy vai cô, cười nói: "Ngốc ạ, sao mình lại chê cậu ngốc chứ? Hơn nữa, cậu cũng không ngốc mà... Được rồi, nếu cậu thích, vậy cứ gọi mình là đại ca đi nhé!".

Nghe tôi nói thế, Liên Thành lại lập tức cười tươi rói, đúng là một đứa trẻ!

Tôi hỏi tiếp: "Liên Thành, ở lớp các cậu có ai tính cách nóng nảy hay ngạo mạn không?".

Liên Thành nói luôn không suy nghĩ: "Có đấy, bọn họ đều rất nóng nảy, rất ngạo mạn, đặc biệt là Mã Phong ngồi sau em, hung dữ với em lắm, mỗi lần nhờ em chép bài hộ cho hắn, nếu em không chịu, hắn sẽ...".

"Không phải đâu". Tôi ngắt lời cô, "Ý mình là những người đặc biệt nóng nảy, đặc biệt ngạo mạn, chứ không phải chỉ đối xử với cậu...".

"Không phải chỉ đối xử với em?", Liên Thành nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc, "Vậy thì em không biết. Đại ca, đại ca muốn biết điều này làm gì?".

Tôi lắc đầu: "Không có gì, tiện miệng hỏi thôi", Liên Thành quá đơn giản, hy vọng hỏi được gì từ cô ta, đúng là điều không tưởng.

Đúng lúc tôi mất hết hy vọng đối với cô, cô lại có vẻ như nhớ ra điều gì, hào hứng nói: "A! Em biết có một người rất phù hợp với kiểu đặc biệt nóng nảy và ngạo mạn như đại ca nói. Chính là cái bà chị cả đó, đại ca còn nhớ không? Lần đó cô ta chen ngang hàng, đại ca đã ra mặt giúp em dạy dỗ cô ta. Tính tình cô ra vô cùng nóng bảy, hơi một tí là đánh nhau, hơn nữa, cô ta cậy gia đình giàu có, cô cùng ngạo mạn, coi thường tất cả mọi người...".

Tôi giật thót mình, chẳng phải thế sao? Phẫn nộ và ngạo mạn, bà "chị cả" đó đều hội tụ. Bất luận Satan trên lá bài ma quỷ đó ám chỉ phẫn nộ hay ngạo mạn, "chị cả" đều phù hợp.

Vậy thì, nạn nhân tiếp theo liệu có phải là cô ta?

*****

Tôi mua một chiếc cân sức khỏe ở siêu thị, lúc thanh toán, không nhìn thấy Liên Thành đâu cả. Tìm kiếm hồi lâu, tôi mới phát hiện ra cô đang lén la lén lút đứng bên dưới tấm biển quảng cáo ở cửa ra vào. Tôi bước tới, đập mạnh vào vai cô: "Này, làm gì thế?".

Liên Thành giật nảy mình, quay đầu lại, nhìn thấy tôi, bèn vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giơ ngón trỏ lên môi, bộ dạng vô cùng bí hiểm.

Tôi trêu: "Cậu ăn trộm đồ của người ta à?".

Cô không trả lời, mà nghi hoặc và hứng khởi chỉ tay sang bên đường đối diện, nói nhỏ: "Suỵt, đại ca, đó chẳng phải là bạn trai của Quan Vũ Phi sao?".

Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của cô, nhìn thấy trước cửa hàng bán băng đĩa có một đôi nam nữ đang đứng. Người con trai đó đúng là Tô Thần Dương – bạn trai của Quan Vũ Phi, người con gái thì tôi không biết. Lúc đó, họ đang giằng co nhau, hình như đang tranh cãi xem nên đi hướng nào. Cuối cùng, Tô Thần Dương cũng thỏa hiệp, cô gái khoác tay anh, tươi cười rạng rỡ, xem ra có vẻ rất thân mật.

Thấy vậy, Liên Thành kêu lên: "Thảo nào mà Tô Thần Dương lại muốn chia tay với Quan Vũ Phi, cô gái đó xinh quá, đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ!". Nói xong, lại chẹp chẹp môi, vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ.

Tôi bất giác cảm thấy buồn bực, lẽ nào thực sự là Tô Thần Dương không cần Quan Vũ Phi nữa? Nhưng sao tôi cứ cảm giác là không phải như vậy?

Tôi nghĩ đến cuốn nhật ký của Quan Vũ Phi, nếu như tôi không đoán nhầm, trang mà tôi đọc được chính là viết vào hôm cô nhận được cuộc điện thoại ở trong khu rừng nhỏ. "Anh" được nhắc đến trong đó chắc là Tô Thần Dương, nhưng "cô ấy" thì là ai nhỉ? Có phải là cô gái lúc này đang đi cùng với Tô Thần Dương hay không? "Cô ấy" muốn Quan Vũ Phi làm điều gì? Tại sao nếu Quan Vũ Phi không làm theo, "cô ấy" sẽ nói ra chân tướng sự việc, còn muốn làm tổn thương Tô Thần Dương? Qua những dòng chữ trong cuốn nhật ký, "cô ấy" không chỉ một lần uy hiếp Quan Vũ Phi, có phải Quan Vũ Phi có điểm yếu gì bị "cô ấy" nắm thóp, cho nên Quan Vũ Phi mới không dám nói cho người khác biết sự uy hiếp của "cô ấy"? Mấy lần Quan Vũ Phi định nói với tôi nhưng lại thôi, có phải là cô ấy muốn nói cho tôi biết sự việc này? Chân tướng mà cô ấy nói đến là gì nhỉ? Lẽ nào là "tất cả những thứ này vốn không thuộc về mình" mà cô đã viết trong nhật ký? Vậy thì, "tất cả những thứ này" ám chỉ điều gì?

Tôi mơ màng nhìn Tô Thần Dương và cô gái đó đi xa dần, tròng lòng cảm thấy vô cùng băn khoăn, rốt cuộc Quan Vũ Phi đang cất giấu bí mật nào nhỉ?

Sau khi trở về phòng ký túc xá, tôi tặng cho Quan Vũ Phi chiếc cân sức khỏe, cô thoáng ngạc nhiên, hỏi tôi tại sao lại tặng cân sức khỏe cho cô. Tôi cười nói: "Cậu chẳng phải đang giảm béo sao? Có chiếc cân thì càng có thể biết rõ đã giảm được bao nhiêu cân".

Quan Vũ Phi gật đầu tới tấp, đứng lên cân rồi nói: "Chủ ý này rất được, mỗi ngày mình sẽ cân một lần, nếu đến lúc đó không thấy có tác dụng, mình nhất định sẽ ép Diệp Hàn ăn hết một bồ mướp đắng sống mới được!".

Diệp Hàn lập tức kêu lên đầy bất mãn: "Quan Vũ Phi, cậu được lắm, mình dạy cậu cách giảm cân, cậu không những không cảm ơn mình thì thôi, ngược lại còn muốn ép mình cũng phải ăn mướp đắng sống à? Thực là lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ sói! Nhưng cậu cứ yên tâm, chỉ cần cậu có thể kiên trì, chắc chắn sẽ hiệu quả!".

Quan Vũ Phi cười hi hi, đặt cái cân vào gầm giường, rồi lại lấy ra một quả mướp đắng, bắt đầu gặm, vừa gặm vừa nói: "Chắc chắn mình có thể làm được!" Nói xong, tay trái nắm lại, giơ lên rồi kéo mạnh xuống, động tác thể hiện kiên trì nhất định thắng lợi.

Tôi chau mày, "Cậu ăn mấy quả rồi?".

"Đây là quả thứ tư".

"Không phải nói là mỗi ngày chỉ ăn hai đến ba quả là được rồi sao?".

"Không sao, ăn nhiều hơn một chút có thể sẽ có tác dụng nhanh hơn thì sao? Dù sao... cũng không phải đắng lắm".

Tôi không nói thêm nữa, tự biết rằng có nói thì cô ấy cũng không nghe. Thế nên, tôi thở dài, nằm xuống giường của Lãnh Mộng Phàm. Quan Vũ Phi ra sức để giảm béo như vậy, rốt cuộc là vì sợ mình trở thành nạn nhân tiếp theo của hung thủ hay là vì Tô Thần Dương đây? Nếu như thực sự là vì Tô Thần Dương, vậy thì tôi có nên nói cho cô biết việc tôi vừa nhìn thấy Tô Thần Dương đi cùng với cô gái khác trên đường hay không?

Tôi nghiêng đầu liếc nhìn Quan Vũ Phi một cái, cô đã thu nụ cười lại, đang ngồi trên giường ngẩn người ăn mướp đắng sống, ánh mắt thất thần nhìn ra bên ngoài xuyên qua tấm kính ô cửa sổ. Ánh mắt đó trống rỗng và không có chút sinh khí, bộ dạng như thể tách rời thân xác và linh hồn, khiến ai nhìn thấy cũng cảm thấy tâm trạng vô cùng nặng nề.

Tôi từ bỏ ý định nói cho cô biết, trở người, quay mặt vào tường, không nhìn cô nữa. Rõ ràng, lúc nãy cô trêu đùa với tôi và Diệp Hàn chẳng qua là cố ý giả vờ thế thôi, bí mật được cô cất giấu trong lòng đó giống như một loại chất độc, giờ đã lan ra khắp cơ thể cô rồi. Nếu giờ tôi nói cho cô biết Tô Thần Dương đi cùng người con gái khác, chỉ sợ loại chất độc này sẽ ngấm tận vào trong tim gan cô, khiến cô bị mất mạng vì độc tố phát tác mất. Cho nên, tôi vẫn quyết định không nói thì hơn.

Tôi nhìn đồng hồ, còn một lúc nữa mới đến giờ học, tôi có thể chợp mắt một lát.

Lúc tôi vừa mới nhắm mắt lại, Diệp Hàn chợt thốt lên một câu: "Sáng nay mình mới nhận được điện thoại của Lãnh Mộng Phàm, ngày mai cậu ấy trở lại đây".

Vừa nghe xong tôi liền mở choàng mắt, Lãnh Mộng Phàm ngày mai quay về? Thế chẳng phải tôi sẽ phải quay trở lại giường của Cao Mẫn ngủ sao? Chỉ nghĩ đến việc này, tâm trạng tôi trở nên vô cùng nặng nề.

*****

Tan học, chúng tôi đến nhà ăn để ăn cơm tối, ăn xong, Quan Vũ Phi lại kéo tôi đi dạo vào khu rừng nhỏ với cô. Thực ra, cô gần như cũng không ăn gì, chỉ uống mấy ngụm canh, mặc tôi khuyên nhủ thế nào, cô cũng không chịu ăn lấy nửa miếng cơm. Khuôn mặt cô lo lắng hoảng sợ, như thể thứ tôi khuyên cô ăn không phải là cơm mà là thuốc chuột vậy. Thấy cô như vậy, tôi không khuyên nhủ thêm nữa. Tôi chỉ không thể nào hiểu nổi, cô đã không muốn ăn cơm, còn đi cùng tôi đến nhà ăn làm gì? Nhìn cô ngó trái ngó phải, lòng dạ thấp thỏm không yên, có lẽ không phải đến để uống mấy ngụm canh. Cho đến tận khi đi đến khu rừng nhỏ, nhìn thấy Tô Thần Dương, tôi mới chợt nhận ra, cô kéo tôi đến đây để làm kỳ đà cản mũi. Đúng là cô nha đầu tinh quái!

Tô Thần Dương hình như đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy chúng tôi đã vội chạy đến, coi tôi như là người tàng hình, nắm lấy tay Quan Vũ Phi, cất tiếng gọi vô cùng tha thiết: "Phi Phi!".

Tôi lập tức hắng giọng, nói: "Sao thế, chê con kỳ đà cản mũi này chưa đủ to sao?". Nói xong, tôi lại cảm thấy hơi mơ màng, anh chàng Tô Thần Dương này thay đổi nhanh thật đấy, nhìn anh ta lúc này khi đối diện với Quan Vũ Phi lộ ra vẻ lo lắng, chân thành, ai có thể ngờ được mới mấy giờ đồng hồ trước anh ta cùng một cô gái khác khoác tay nhau đi dạo phố? Nghĩ vậy, bỗng chốc tôi không có chút thiện cảm nào với anh ta nữa cả.

Quan Vũ Phi giằng tay ra khỏi tay Tô Thần Dương, nhìn ngó xung quanh, thần sắc hoảng loạn, cứ như thể cô và Tô Thần Dương đang quan hệ lén lút vậy. Cô ấp úng: "Có chuyện gì, anh mau... mau nói đi!".

Tô Thần Dương nhìn tôi, tôi đương nhiên hiểu được hàm ý trong mắt cậu ta, cũng biết ý tránh đi, nhưng đằng sau lập tức vang lên giọng nói đầy lo lắng của Quan Vũ Phi: "Cổ Tiểu Yên, cậu đừng... đừng... đừng đi!".

Tôi quay đầu lại, nhận ra Quan Vũ Phi mặt mày ủ rũ như đưa đám, trong mắt tràn ngập sự nài nỉ van xin. Gặp gỡ bạn trai của mình, sao cô ấy lại có thể căng thẳng và sợ hãi đến thế? Tôi nghĩ một lát, an ủi cô: "Không sao đâu, mình không đi xa, mình đứng ngay gần đây thôi!".

Truyện ma kinh dị - Huyết Án Liên Hoàn

Lúc này Quan Vũ Phi mới miễn cưỡng gật đầu, nhưng vẫn dặn dò tôi không được đi xa. Tôi nhận thấy cô vẫn luôn rụt rè cố tránh né Tô Thần Dương, Tô Thần Dương chỉ cần chạm nhẹ vào cô, là khiến cô sợ hãi thất sắc. Bộ dạng đó cứ như thể Tô Thần Dương là một người mắc bệnh phong hủi, hoặc là một tên vô cùng háo sắc. Việc này là thế nào nhỉ? Tôi bất lực lắc đầu, không nhìn bọn họ nữa.

Tôi đột nhiên nghĩ đến La Thiên, chắc anh ấy không phải cũng giống Tô Thần Dương đấy chứ, ngoài mặt tỏ ra tối xử với tôi rất tốt, nhưng sau lưng lại tìm thêm vài người khác. Lần trước anh còn nói Diệp Hàn cứ vài ngày lại nhắn tin cho anh. Nghĩ đến đây, tôi vội rút di động từ trong túi ra, gọi cho anh, bị anh ngắt máy, một lát sau anh liền gọi lại: "Thế nào rồi, chuyện anh bảo em điều tra, em đã điều tra đến đâu rồi?"

Tôi ấp a ấp úng: "Ơ... em vẫn đang điều tra." Thực ra tôi vốn không điều tra gì cả, vì tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.

Anh nói: "Vậy em gọi điện cho anh làm gì vậy? Có chuyện gì à?".

Tôi làu bàu: "Không có chuyện gì thì không thể gọi điện cho anh được sao? Người ta nhớ anh mà!".

Anh nói có vẻ như mất kiên nhẫn: "Được rồi, đừng nhõng nhẽo nữa, anh đang bận lắm, em tranh thủ thời gian điều tra nhé, thế nhé!" Nói xong, anh cũng chẳng chờ tôi nói, liền tắt máy luôn.

Tôi bực bội lườm cái di động, chưa thấy người đàn ông nào khô khan như La Thiên, ở bên nhau lâu như vậy, anh chưa bao giờ nói với tôi những câu "anh nhớ em" hay "anh thích em". Câu nói thân mật nhất chính là câu "ngoan nào". Anh ta cứ như là một khúc gỗ vậy, có trời mới biết tôi thích anh ở điểm nào.

Tôi đút di động vào túi, nhìn xung quanh một lượt, vừa nhìn đã thấy ngay trong cái đình nhỏ trước mặt cách đó không xa có một cậu nam sinh ngồi im như tượng đá. Không cần nói cũng biết đó chính là Lâm Phàm, bạn trai của Cao Mẫn. Tôi không nén nổi xúc động, Cao Mẫn đã chết nửa tháng rồi, anh ấy vẫn ngày ngày ngồi yên lặng ở đây, quả đúng là một chàng trai si tình.

Tôi suy nghĩ giây lát, nhấc chân đi về phía anh ta, ngồi xuống chiếc ghế đá dài cạnh anh ta, chủ động chào hỏi anh ta: "Hi, Lâm Phàm, mình tên Cổ Tiểu Yên, cậu vẫn còn nhớ mình chứ?".

Anh ta không buồn để ý đến lời nói của tôi, coi tôi như người tàng hình vậy.

Tôi nhìn anh ta thật kỹ, trên mặt anh không có bất cứ biểu hiện gì, đờ đẫn nhìn về phía trước, toàn thân như không còn chút sức lực dựa người vào cột, tư thế vô cùng cô độc và thê lương. Tôi đoán, chắc đây là nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm mà anh lưu luyến. Thế nên, tôi thận trọng lên tiếng hỏi: "Nghe nói anh và Mẫn Mẫn quen nhau ở đây, có phải không?". Tôi cố ý gọi Cao Mẫn là Mẫn Mẫn, như vậy có thể kéo gần khoảng cách giữa anh và tôi, nhưng anh vẫn không chút động lòng.

Đúng là không thể nào trò chuyện giao lưu với một pho tượng đá được!

Tôi đành phải bỏ cuộc, vươn vai, cảm thấy buồn tẻ nhìn khắp xung quanh. Cách đó không xa, Quan Vũ Phi và Tô Thần Dương đang trò chuyện với vẻ như nước sôi lửa bỏng. Tô Thần Dương hình như có vẻ rất kích động, cứ đi đi lại lại trước mặt Quan Vũ Phi, hoa chân múa tay, có lúc lại ngồi sụp xuống, hai tay ôm đầu. Còn Quan Vũ Phi ngược lại vô cùng lạnh lùng đứng yên.

Dù sao cũng chẳng có thứ gì khác để ngắm cả, tôi đành tháo giày, gác chân lên ghế đá nhoài người lên lan can, hào hứng nhìn bọn họ. Nếu nói hai người đó là người yêu của nhau, đến giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi, một người thì quá đẹp trai, một người lại quá bình thường, thực sự không biết thần Cupid sao lại bắn mũi tên tình yêu gắn kết hai người có tướng mạo chênh lệch như vậy vào với nhau.

Đang nghĩ miên man, Tô Thần Dương chợt nhảy dựng lên, hình như đang gào lên với Quan Vũ Phi câu gì đó. Quan Vũ Phi ngẩn người, cũng gào lại một câu, tiếp đến bèn lấy tay che miệng, trông bộ dạng có vẻ như bật khóc. Tô Thần Dương đấm mạnh một cái vào cây hòe bên cạnh, sau đó ngồi bệt xuống dưới gốc cây. Quan Vũ Phi chạy thẳng ra ngoài khu rừng nhỏ, cũng không thèm gọi tôi, cô hình như đã quên mất tôi còn đang đợi cô.

Tôi đi giày, đang suy nghĩ xem có nên đuổi theo Quan Vũ Phi hay không, pho tượng đá bên cạnh tôi chợt nói một câu: "Có phải là cô cho rằng tôi là một tên ngốc hay không?".

Tôi nhíu mày, sao lần nào anh ta cũng chờ tôi chuẩn bị bước đi mới mở miệng nói chuyện? Tôi lạnh lùng trả lời: "Đúng vậy!".

Anh ta cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi, nét mặt anh ta như thể lời nói của tôi nằm ngoài dự liệu của anh vậy: "Ồ? Cô thực sự cho là như vậy sao?".

Tôi chợt cảm thấy anh ta thật buồn cười, đã không thích người khác coi mình là kẻ ngốc thì sao lại phải hỏi chứ? Lẽ nào muốn tôi nói việc anh ta cả ngày ra đây ngồi ngẩn người là một kiểu "hành vi nghệ thuật"? Trầm ngâm giây lát, tôi quyết định thay đổi cách nói chuyện với anh ta, thế nên tôi so so vai, cố ý không nhìn anh ta, mắt nhìn thẳng, nói: "Chỉ có kẻ ngốc mới cả ngày ngồi đờ đẫn ở đây không làm gì cả, hơn nữa anh ta còn đáng thương cho rằng mình rất bình thường, thật là quá đỗi buồn cười!" Trong ngữ khí của tôi còn cố tình xen vào chút mỉa mai khinh bỉ, muốn chọc giận anh ta. Đối với một kẻ đầu gỗ đờ đẫn này, tôi chỉ có thể dùng hình thức như vậy, xem anh ta có thể gượng dậy để bắt đầu lại từ đầu được không?

Quả nhiên anh ta hơi tức giận, lạnh lùng nói: "Tôi rất đáng thương? Cô cho rằng tôi ngồi ở đây là không làm gì cả?"

Tôi cũng không chịu yếu thế, nói: "Không cần tôi cho rằng, ngay cả kẻ đần độn cũng có thể nhận ra được điều đó".

Anh ta hừ một tiếng, nói vẻ sống sượng: "Chắc chắn cô không hiểu được thế nào là tình cảm!".

Tôi cố tình bật cười khoa trương: "Đúng vậy, tôi đúng là một người không hiểu thế nào là tình cảm, nhưng nếu như tôi là Cao Mẫn". Tôi ngừng lại, nhìn anh ta một cái với vẻ bất cần, "Tôi cũng sẽ không thích anh!". Mặc dù tôi giả vở tỏ ra bộ dạng không biết sợ trời sợ đất, nhưng trái tim trong lồng ngực tôi đang lo sợ đập thình thịch liên hồi, bởi vì tôi biết bộ dạng lúc này của tôi chắc chắn rất đáng bị ăn đòn.

Lâm Phàm rõ ràng đã bị chọc giận vì câu nói cuối cùng của tôi, anh ta đột nhiên nắm chặt tay lại. Chết tiệt, không phải anh ta định đánh tôi thật đấy chứ? Toàn thân tôi lập tức căng như dây đàn, bộ dạng chuẩn bị chạy tháo thân bất cứ lúc nào. Thật không ngờ mấy giây sau, anh ta đột nhiên thả tay ra, toàn thân giống như quả bóng bị xì hơi, lạnh lùng nói: "Cô không hiểu được đâu!".

Con người này sao lại cố chấp đến thế kia chứ? Tôi hơi thất vọng, nhìn anh ta: "Tôi đương nhiên là hiểu, Cao Mẫn muốn một người bạn trai như thế nào? Đủ giàu có để bao cô ấy ăn chơi nhảy múa, tha hồ mua sắm, có đúng không? Nói thẳng ra, chỉ là một chữ: tiền! Còn anh thì sao? Ngày nào anh cũng ngồi đây giống như một pho tượng đá, nếu anh nghĩ như vậy là có thể chứng minh được anh yêu cô ấy như thế nào, vậy thì anh đã quá sai lầm. Nếu tôi là anh, tôi nhất định sẽ học hành chăm chỉ, sau này kiếm được thật nhiều tiền, như vậy mới phù hợp với người bạn trai lý tưởng của Cao Mẫn. Cho nên nói, người không hiểu chính là anh, chứ không phải tôi!".

Toàn thân anh ta đột nhiên chấn động, trân trân nhìn tôi, như thể lời nói của tôi đã đánh trúng chỗ hiểm của anh ta vậy. Tôi lập tức im bặt, không thể nói nữa, nếu còn nói tiếp, không khéo anh ta thực sự sẽ đánh tôi một trận mất.

Lúc đó, một cậu nam sinh chạy bước nhỏ đến, vừa chạy vừa gọi: "Lâm Phàm, cô chủ nhiệm đang tìm cậu, mình biết ngay là cậu đang ở đây." Đợi sau khi cậu ta đến gần, liền nhìn tôi với vẻ rất ám muội, ôm lấy vai Lâm Phàm, cười hớn hở, hỏi: "Ơ? Cô em này là ai vậy?".

Lâm Phàm không trả lời, bỏ tay cậu nam sinh đó ra, lắc đầu, quay người bước ra khỏi đình. Mới đi được vài bước, anh ta ngừng lại, quay đầu lại nói với tôi: "Cảm ơn cô!" Điều này khiến tôi hơi bất ngờ, không biết nên xử trí ra sao.

Sau khi họ đi một đoạn, tôi nhìn thấy cậu nam sinh đó vẫn nói liến thoắng, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy đột nhiên Lâm Phàm đấm thẳng vào đầu cậu bạn, cậu bạn trở tay không kịp, loạng choạng mấy bước rồi ngã xuống đất. Cậu ta thoáng ngẩn người, nhưng lập tức nhảy bật dậy: "Lâm Phàm! Mày bị điên à!" Nói xong bèn lao đến đánh nhau với Lâm Phàm. Nhưng rõ ràng cậu ta không phải là đối thủ của Lâm Phàm, chỉ mấy cái đã lại bị đánh ngã nhào xuống đất. Đừng thấy Lâm Phàm gầy như cây cột điện mà coi thường, lúc đánh nhau, lại hung hãn giống như một con dã thú.

Bọn họ nhanh chóng bị mọi người kéo tách ra, cậu nam sinh đó cứ rên hừ hừ mãi. Lâm Phàm giằng ra khỏi đám người đang kéo tay anh, đột nhiên hướng thẳng ánh mắt về phía tôi. Anh lau máu nơi khóe miệng, khóe môi khẽ nhếch lên, thật không ngờ nhìn tôi mỉm cười.

Tôi bất giác rùng mình, nụ cười của anh ra thể hiện điều gì?

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma kinh dị - Huyết Án Liên Hoàn (P.5)

Theo: http://game3d.mobi/truyen-ma

Nguồn: http://game3d.mobi/truyen-ma/huyet-an-lien-hoan/

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài