Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P7). Truyện ma kinh dị, chuyến tàu địa ngục... "Nhưng, bất luận đặc tính của ma cà rồng trải qua mấy trăm năm đã thay đổi đến thế nào, có một điều có thể khẳng định, ma cà rồng vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi sự nguyền rủa của ánh sáng, ngoài ra ma cà rồng còn rất sợ cây thánh giá và tỏi..." Đọc tiếp diễn biến ly kì của truyện ma kinh dị - chuyến tàu địa ngục ở dưới đây nhé!

>> Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P6)

truyen-ma-chuyen-tau-dia-nguc-8-.jpg

Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục

 Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục:

Người bảo vệ linh hồn

Nhân vật thứ 3 trong Chuyến tàu địa ngục:

Người sói T

Người sói T thuộc một chủng tộc đặc biệt có thể biến hình vào đêm trăng tròn theo truyền thuyết xa xưa. Nghe nói, nguồn gốc thực sự của người sói bắt đầu từ việc hồi xưa người ta phát hiện một cậu bé được sói nuôi dưỡng, còn có nhà khoa học chỉ ra rằng, người sói chẳng qua là truyền thuyết hóa chứng sợ nước (bệnh chó dại), thậm chí có người còn nghi ngờ, người hóa sói là một chứng bệnh bất thường.

Nhưng, không ai có thể giải thích được rằng, tại sao dưới ánh trăng, người sói lại có sức mạnh kỳ dị hơn hẳn người thường, và thân thủ nhanh nhẹn hơn cả dã thú.

Qua những câu chuyện không ngừng lưu truyền đó, người sói đã trở thành một chiến sĩ hoang dã ai ai cũng biết.

Đội trưởng tiểu đội săn quỷ J rơi vào giữa toa tàu số 2 và số 3.

Vừa hạ xuống, anh đã nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

"Anubis?"

Không sai, người bảo vệ linh hồn vĩnh hằng này đang dựa lưng vào cửa tàu, hai tay hai chân dang rộng, ông dùng tấm lưng của mình chặn giữa toa tàu số 2 và toa tàu số 3.

Xung quanh ông đầy những vũ khí quái dị, đó là vết tích còn lại của các trận tấn công dữ dội theo nhiều cách khác nhau, ở đây dường như vừa trải qua một trận giao tranh giáp lá cà thảm khốc, máu tươi tung tóe khắp toa tàu.

Đặc biệt, rải rác khắp sàn tàu là các loại vũ khí, công cụ, và những dụng cụ tra tấn hình thù kỳ dị.

Chỉ cần nhìn cảnh tượng này là có thể hiểu ngay trận kịch chiến vừa xảy ra khủng khiếp tới mức nào.

J từ từ bước về phía Anubis, Anubis cảm thấy có người tiến lại gần, tấm lưng đang quay về phía J đột nhiên run lên, một cây súng săn dài thò ra từ dưới nách ông và nhắm thẳng vào J.

Thấy thế, J vội vàng hét to: "Chờ chút, đừng bắn, Anubis, là tôi mà!"

"Tôi biết là anh mà!" Tiếng Anubis gào lên ngay sau đó. "Nằm xuống mau!"

"Cái gì?" Trong nháy mắt J đã hiểu ý Anubis, anh nằm rạp xuống, cây súng săn của Anubis phát ra tràng nổ lớn, trong giây lát liền một lúc mười mấy viên đạn sượt bay qua đầu J.

Tiếp đó, đằng sau J vọng tới những tiếng rên do bị đạn bắn vào da thịt, rồi sau đó là tiếng gào và tiếng rống ghê sợ.

Hóa ra, đám ma quỷ định đánh trộm J đã bị mấy viên đạn của Anubis ép phải lùi về phía sau.

"Mẹ kiếp." Anubis nghiến răng, thở hổn hển: "Anh cẩn thận, tôi cầm cự đến bây giờ là để bảo vệ các linh hồn tốt ở các toa số 3, 4, 5, 6. Mẹ kiếp... cái đội quân tội phạm bị tra tấn do gã Người treo cổ lãnh đạo này thật lợi hại! Tôi bị chúng đánh trộm mấy lần liền, không ngờ những ác quỷ chết vì bị tra tấn lại lợi hại đến như vậy!"

"Ông bạn cũ, mệt rồi thì nghỉ đi!" J vỗ vỗ vai Anubis. "Có tôi ở đây rồi!"

"Ừ." Nghe thấy J nói vậy, Anubis thở hắt ra một tiếng, người ông từ từ rũ xuống, thở hổn hển.

"Nếu không bị Người treo cổ đánh lén, lại bị Thằng hề hiểm ác tấn công, hừ, tôi cũng không đến nỗi khốn khổ thế này."

"Yên tâm đi! Ở đây cứ giao cho tôi, tôi và Người treo cổ còn có món nợ cũ chưa trả đây." J mỉm cười, một nụ cười thật tự tin nở trên gương mặt anh.

"Người treo cổ và Thằng hề hiểm ác tấn công tôi xong," Anubis thở dốc nói, "Chúng nó đã chạy đi để thả Xác ướp 29 ở toa 13 rồi, tôi biết tình hình nghiêm trọng, thà chết cũng phải bảo vệ linh hồn tốt nên đã lùi về đây quần thảo với chúng..."

"Ông thật vất vả quá!" J vỗ vỗ vai Anubis.

"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Anubis đột nhiên như nghĩ ra điều gì, ngẩng đầu lên hỏi.

"Còn 15 phút nữa là đến giờ Tý."

"Á! Còn 15 phút... nếu trước giờ Tý không mở được cửa Hoàng Tuyền thì đoàn tàu chở toàn linh hồn ác quỷ đang điên loạn này sẽ xâm nhập vào trần gian!" Anubis giọng đầy gấp gáp. "Thật đáng ghét!"

"Yên tâm, có tôi ở đây rồi!" J biết tình thế rất nghiêm trọng nhưng vẫn an ủi nói.

"Ô la la! Xem ai tới này!" Đột nhiên, một giọng nói the thé vọng lại từ phía xa.

Trước mặt J xuất hiện một thân hình gầy gò, sắc mặt trắng nhợt, đầu xiêu vẹo, trên cổ hằn rõ một vết máu đen hình dây thừng, hắn không phải ai khác, chính là kẻ chủ mưu của chuyện này - Người treo cổ.

Sau lưng hắn là đội quân ma quỷ hung hãn khoảng chục tên bị các loại hình phạt kỳ dị giày vò cho đến chết.

Có linh hồn xấu xa bụng bị phanh ra, để lộ mấy cái đầu quạ đen, đây là linh hồn bị tra tấn bằng quạ tới từ phương Tây cổ xưa.

Có linh hồn trên người không còn mảnh da thịt cơ bắp nào nguyên vẹn, đây là sản phẩm từ hình phạt đáng sợ nhất của Trung Quốc - Ác quỷ lăng trì[4].

[4] Lăng trì là hình phạt của Trung Quốc thời xưa, đây là hình phạt lưu truyền từ thời Ngũ Đại, chính thức trở thành một hình thức dùng hình vào đời Liêu, đó là một trong những hình thức dùng hình tàn khốc nhất áp dụng đối với những kẻ phản quốc, hoặc đại nghịch bất đạo. Người bị dùng hình sẽ bị xẻ từng mảnh thịt trên người, chịu đau đớn cho đến chết.

Còn có linh hồn cả phần lưng bị gãy gập, hai nửa người chia làm đôi, có linh hồn bị một cây kim dài cắm từ đỉnh đầu xuống và lộ ra ở mông, đây là ác quỷ bị dùng hình xuyên kim của các nước Đông Á.

Lũ ác quỷ chết không nhắm mắt các loại khác nhau đứng chật cả toa tàu, J thấy vậy trong lòng chợt ớn lạnh, bởi là đội trưởng tiểu đội săn quỷ, kinh nghiệm mấy trăm năm săn quỷ nói với anh rằng, những linh hồn chết càng thảm khốc, thông thường sẽ có sức mạnh càng đáng sợ, càng ghê gớm.

Vậy mà hôm nay, những ác quỷ đó không phải chỉ có một con, hai con... mà là cả một toa tàu! Hơn nữa, kẻ đứng đầu đoàn quân tra tấn tàn khốc này, lại là kẻ thù sống chết của anh...

"Người treo cổ!" J nghiến răng nói, "quả nhiên là ngươi giở trò!"

"Oa oa oa! Xem này, đây chẳng phải là anh bạn cũ J của ta sao?" Người treo cổ nở nụ cười lạnh lùng, dang rộng hai tay tỏ vẻ hoan nghênh.

"Người treo cổ! Năm đó, chính cây cung này đã tiễn ngươi lên giá treo cổ!" J kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, cười lạnh lùng.

"Hôm nay cũng không phải là ngoại lệ.""Xem ngươi này, vẫn là áo choàng màu xanh lá cây, vẫn là cây cung màu bạc?" Người treo cổ ngẩng đầu lên cười, một tiếng cười the thé chói tai. "Thời đại đã tiến bộ tới vậy rồi, ngươi vẫn mặc cái trang phục cổ hủ này?"

"Ngươi chẳng phải cũng thế?" J rút ra một mũi tên lông vũ từ sau lưng, lắp vào cung, "Không ngờ sau khi biến thành quỷ, ngươi vẫn không tiến bộ được, Vua Charles."

"Vua Charles?" Người treo cổ ngoẹo đầu, ngẫm nghĩ một hồi rồi phá lên cười như điên dại. "Ha ha ha! Lâu lắm không có ai gọi ta như vậy, năm đó chính là ta đã hại chết vợ ngươi đúng không? Ta không bao giờ quên cảnh nàng chết trên tay ngươi, đúng không, hiệp sĩ..."

"Robin Hood."

Người treo cổ vừa nói xong câu này, quay đầu một cái, sợi dây trên người đột nhiên rơi xuống.

J cười nhạt, thả ngón tay, pừng một tiếng, mũi tên lông vũ xé gió bay tới.

Hai kẻ thù cũ, từ nhân gian xuống địa ngục, giữa chính nghĩa với tà ma, lại tiếp tục giao tranh!

Toa tàu vong hồn

Nhân vật thứ 4 trong Chuyến tàu địa ngục:

Robin Hood, mọi người gọi anh là hiệp sĩ rừng xanh

Anh là tên trộm trứ danh thời Trung cổ ở nước Anh, cùng với John 'bé bự' hợp thành nhóm trộm chuyên lấy của người giàu chia cho dân nghèo, đặc biệt nhằm vào bọn quý tộc bóc lột của cải mồ hôi xương máu của nhân dân. Anh đối đầu với vua Charles đời thứ nhất tại vị lúc bấy giờ, và đã trở thành đề tài nóng bỏng của tiểu thuyết vỉa hè.

Về kết cục câu chuyện anh hùng Robin Hood, có rất nhiều dị bản khác nhau, bản thường xuất hiện nhất là anh đã bị vua Charles hãm hại, và trút hơi thở cuối cùng trên tay người anh yêu quý nhất, Marian.

Trong đêm khuya, con tàu mất lái chạy mỗi lúc một nhanh, phát ra những âm thanh chói tai, lao qua từng đoạn, từng đoạn đường ray phía dưới thành phố, ở nơi sâu thẳm nhất trong từng giấc mơ của con người, phóng như điên như dại.

Đó chính là chuyến tàu địa ngục, tuyến phòng thủ duy nhất giữa nhân gian và địa ngục.

Toa số 3, 4, 5, 6 trên tàu là toa tàu người tốt, chuyên chở những vong hồn bất hạnh tới địa ngục.

Nhưng lúc này, trong bốn toa tàu đó, toa số 4, số 5, số 6 đã bị tấn công toàn diện, những vong hồn bất hạnh không có sức mạnh, người già trẻ nhỏ đành bấu víu lẫn nhau, vội vã lùi về đầu toa tàu số 4, chỉ còn lại vài linh hồn có chút tinh thần và sức lực trong đám vong hồn, tận dụng địa thế của toa tàu, miễn cưỡng chống lại sự tấn công của đám ác quỷ, nhưng việc phải tiếp tục lùi về phía sau chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Nhưng, nếu coi toa tàu là một dạng địa hình quân sự, nhược điểm lớn nhất của nó là không chỉ có một đầu, toa tàu có hai đầu này rất dễ bị đánh úp.

Phía đầu toa tàu số 3, cũng chính là điểm giao nối giữa toa số 2 và toa số 3, trưởng tàu Anubis không màng tới cơ thể nặng nề của mình, vẫn anh dũng chiến đấu.

Ông dựa vào chút sinh lực cuối cùng, chặn đứng đội quân ác mộng được tạo nên bởi sự tàn khốc và bạo ngược tới từ toa tàu số 2 - đội quân người bị tra tấn.

Đúng lúc này, J tay cầm cung dài, bắn tên như thần cuối cùng cũng mang tới tin vui muộn màng.

"Tiểu đội săn quỷ đã lên tàu."

Quân tiếp viện cuối cùng cũng tới rồi.

Những vong hồn không ngừng chen vào toa tàu số 3 vốn đã vượt quá sức chứa tối đa, trong đám hỗn loạn ấy, mọi người chen chúc lẫn nhau, mấy trăm vong hồn bất hạnh không chịu nổi kêu lên đau đớn.

"Á! Đau quá!"

"Cẩn thận."

Một cô bé khoảng năm sáu tuổi mất thăng bằng trong đám chen chúc và ngã xuống, thân hình nhỏ bé như sắp sửa bị hàng trăm gót chân giẫm đạp lên.

May sao một cánh tay già nua nhưng rắn rỏi đã nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình cô bé.

Cô bé rưng rưng nước mắt, nhìn chủ nhân của cánh tay đó, khẽ nói: "Cháu cảm ơn ông ạ!"

Chủ nhân của cánh tay cười xòa, toàn thân ông được che lấp dưới một chiếc áo choàng cực lớn màu đen, ngay cả mặt cũng chẳng nhìn rõ, nhưng kể cả là như vậy, cũng không che giấu nổi ánh mắt sáng quắc thước của ông.

"Ông ơi, cháu, cháu sợ quá..." cô bé nắm chặt cánh tay rắn rỏi, mũi khẽ sụt sịt chực khóc òa.

"Đừng khóc, ngoan nào." Ông già dịu dàng nói. "Cháu gái đi cùng mẹ phải không?"

"Vâng ạ!" Cô bé gật mạnh đầu. "Nhưng mẹ... mẹ không thấy đâu nữa rồi."

"Không thấy nữa hả? Đừng sợ, lát nữa sẽ tìm được mẹ thôi." Ông già nheo mắt, dưới những nếp nhăn đó là một nụ cười hiền từ.

"Còn nữa, cháu bé, cháu yên tâm đi, có một đội quân rất giỏi đã lên tàu rồi, những kẻ xấu xa sắp bị đuổi đi rồi."

"Thật thế sao? Sao ông biết là người tốt đã lên tàu rồi ạ?" Cô bé nhìn thấy ông già cười thân thiện như vậy, tâm trạng cũng vui hơn.

"Khà khà, ông biết pháp thuật mà... nhưng..." Ông già ngẩng đầu lên, nhìn về phía toa tàu đằng sau, sắc mặt khẽ chùng xuống. "E rằng vẫn còn một trận khổ chiến nữa!"

Cô bé nghe vậy ngơ ngác, chỉ dùng hai tay nắm chặt cánh tay của ông già, trong sự chen chúc của mọi người, cô phát hiện ra, sau lưng của ông già, dưới tấm áo choàng màu đen đó, hình như có vật gì đó bằng kim loại, phát ra tiếng kêu leng keng.

Không nén nổi tò mò, cô bé thò tay, vuốt theo cái vật kim loại kỳ dị đó.

Á! Hóa ra là một thanh bảo kiếm!

Cô bé tiếp tục sờ xuống dưới.

Trên vỏ kiếm, còn khắc vài chữ, cô cẩn trọng đọc lên. "Vua mặt trời, Athur."

truyen-ma-chuyen-tau-dia-nguc-6-.jpg

Truyện ma hay - Chuyến tàu địa ngục

  Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục:  

Thiếu niên trổ tài

Nhân vật thứ 5 trong Chuyến tàu địa ngục:

Ma nữ hút máu

Cô thuộc tộc Brujah, là tộc có tinh thần khoa học nhất trong rất nhiều chủng tộc ma cà rồng, chỉ có điều, sức mạnh không đủ tàn bạo, theo truyền thuyết địa ngục cổ xưa, tộc này lẽ ra đã bị diệt vong toàn bộ.

Nguồn gốc truyền thuyết về ma cà rồng đã không có cách nào để chứng thực nữa, nhưng ma cà rồng đã trở thành nhân vật yêu thích nhất của tiểu thuyết kinh dị. Khuyết điểm và đặc trưng của ma cà rồng, dưới sự cải biên không ngừng của các tác giả đã liên tục tiến hóa và khiến tộc này vừa đặc sắc lại vừa thú vị.

Nhưng, bất luận đặc tính của ma cà rồng trải qua mấy trăm năm đã thay đổi đến thế nào, có một điều có thể khẳng định, ma cà rồng vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi sự nguyền rủa của ánh sáng, ngoài ra ma cà rồng còn rất sợ cây thánh giá và tỏi.

Bổ sung thêm là, lai lịch chính thức của Ma nữ hút máu cũng trở thành một câu hỏi lớn trong câu chuyện này.

Địa điểm: Toa tàu số 13.

Thời gian: chỉ cách giờ Tý 15 phút cuối cùng.

Trong toa tàu số 13, cây rìu trên tay Đầu Trâu nhằm thẳng vào H giáng xuống.

H nín thở nhìn chằm chằm vào cây rìu sáng loáng, vẽ lên trong không khí vài đường nét đẹp đẽ, đang nhắm thẳng đầu mình mà chém xuống.

"Lâm, Binh, Giai, Đấu, Trận, Tại, Tiền." Sắc mặt H trở nên bình tĩnh lạ thường, khẽ đọc: "Phá cho ta nào!"

Chỉ thấy H vừa dứt lời, toa tàu vốn đang tĩnh lặng đột nhiên thổi tới một cơn gió lạnh thấu xương, Đầu Trâu thân hình tráng kiện là thế mà khi bị cơn gió này thổi tới cũng đứng không vững, loạng choạng lùi về phía sau hai bước.

H không rời mắt, liền cho ngón giữa bàn tay phải vào miệng cắn mạnh một cái, vài giọt máu tươi đọng trên đầu ngón tay.

Anh đứng phắt dậy, nhân lúc Đầu Trâu đang loạng choạng trong cơn gió mạnh, dùng ngón tay đang chảy máu, nhanh chóng viết vài lời bùa chú bằng máu tươi lên ngực của Đầu Trâu.

Từ lúc cơn gió lạnh thổi tới, rồi cắn ngón tay, cho tới lúc viết bùa chú, H hoàn thành chỉ mất vẻn vẹn có vài giây, anh đã lật ngược tình thế, trực tiếp chặn đứng gã Đầu Trâu đang lên cơn điên loạn.

Đầu Trâu sau khi bị viết bùa chú bằng máu lên ngực, liền rống lên một tiếng, cơ thể bắt đầu phình to thu nhỏ một cách mãnh liệt, như một trái bóng da vừa bị thổi căng, lại bị xịt hết hơi, trông rất đáng sợ.

H nhìn Đầu Trâu đang không ngừng lăn lộn dưới tác dụng của lời bùa chú, sắc mặt trầm ngâm.

"Đầu Trâu, chịu khó đi, tôi đã chế ngự con virus bạo loạn chết tiệt cho ông."

Đầu Trâu cuối cùng cũng ngừng giãy giụa, cơ thể không biến đổi nữa, uể oải vật xuống giữa toa tàu.

Liền sau đó, H lấy từ trong người ra một tấm gương, một mặt gương vẽ đầy những hoa văn kỳ quặc, nói: "Phiền ông chịu khó trốn trong gương bát quái một lát, đợi qua cửa Hoàng Tuyền tôi sẽ giải độc cho ông!"

Đầu Trâu trúng bùa chú của H nên đã sức cùng lực kiệt, chỉ khe khẽ gật đầu, miễn cưỡng thốt ra vài lời.

"Cảm ơn... cảm ơn Trương thiên sư..."

"Đừng khách sáo thế, tới đi!" H giơ cao gương bát quái, chỉ thấy như có ánh chớp lóe qua chiếu sáng cả toa tàu.

Sau khi ánh chớp đi qua, Đầu Trâu đã biến mất không còn tung tích, chỉ sót lại chiếc rìu cong queo.

H khẽ ngẩng đầu, gương mặt trẻ măng dưới ánh đèn lờ mờ hiện lên vẻ thương tâm, từng trải, hoàn toàn không tương xứng với tuổi tác của anh.

"Trừ yêu diệt ma, vốn là trách nhiệm của ta..." H dường như nghĩ tới một chuyện cũ đã qua khiến anh ồn bã.

"Sao lại..."

Đúng lúc H đang thở dài, từ phía sau lưng anh vọng tới vài tiếng leng keng, loảng xoảng, H chưa kịp ý thức được chuyện gì thì cổ anh chợt thắt lại, một dây xích sắt to thô kệch đã quấn lấy cổ anh.

"Đáng ghét! Quên mất là có Đầu Trâu, ắt sẽ có..." H nắm chặt sợi dây xích trên cổ mình, thở dốc.

"Mặt Ngựa!"

Toa tàu số 10.

Lại nói về Người sói T, vừa đẩy cửa ra anh đã cảm thấy ngực nhói lên một cảm giác đau thấu tim, ngực anh đã bị cào hai vệt máu rõ mồn một.

Nhưng, T chẳng có gì ngoài ý chí chiến đấu ngoan cường, vết thương nhỏ xíu này không những không dập tắt được ý chí chiến đấu của anh mà ngược lại còn làm anh tức giận thêm.

"Hú... ú...!" T hú lên một tiếng, bốn chân tiếp đất, trong nháy mắt đã xông vào giữa toa tàu, anh vung tay đạp chân trông như một quả cầu lửa lăn tròn, đuổi theo sinh vật đã đánh lén mình.

Trong bóng đêm, con thú ấy quay ngoắt đầu lại, đôi mắt xanh biếc lấp lánh, nó kinh hoàng phát hiện ra rằng, nó đã chọc nhầm đối tượng, nó đã dây vào một con quái vật chiến đấu còn hung tợn hơn gấp mười lần sói hoang thực thụ - Người sói T.

Chỉ thấy trong toa tàu số 10 đen kịt, hai bóng đen một trước một sau phi nhanh như cắt, bất kỳ nơi nào có thể đặt chân, đều trở thành lộ trình đuổi bắt của chúng.

Chúng nhảy từ ghế lên cửa kính toa tàu, sau khi lưu lại vài vết móng vuốt trên kính, chúng lại nhào lên trần toa.

Chính trong lúc này, T cuối cùng cũng bắt được con mồi của mình, chi trước của anh nắm chặt vào chân trái con vật, cào rách một vết tứa máu rõ mồn một.

Sau đó, hai bóng đen quấn lấy nhau trên trần. Rầm một tiếng! Hai bóng đen cùng lúc rơi xuống sàn tàu.

Chiến trường chuyển từ trần toa xuống mặt sàn, và vẫn giữ nguyên sự khốc liệt. Hai con mãnh thú không ngừng cắn xé lẫn nhau, bất cứ giây phút nào cũng có thể trở thành đại họa tan xương nát thịt.

Trong bóng đêm, nghe tiếng rên thê thảm khe khẽ của người sói, và tiếng kêu thất thanh cao vút của con vật không rõ tên, cuối cùng, kẻ đánh lén rú lên một tiếng thê thảm, nó cảm thấy phía lưng nhói đau, đau đến tận xương, lưng nó đã bị hàm răng cứng hơn sắt của người sói ngoạm trúng.

Lưng của sinh vật vô danh vốn rất cứng và dẻo dai, nhưng dưới hàm răng đang cắm vào mỗi lúc một sâu của Người sói T, tấm lưng đó đã trở thành bánh quy khô, rắc rắc rắc rắc... vỡ thành mười mấy đoạn.

"Hà... úúú...!" T cắn trúng lưng đối thủ, đắc ý ngẩng đầu lên hú một tiếng kêu chiến thắng.

Nhưng, chính trong giây phút ngẩng đầu lên ấy, anh chợt sững người.

Chính lúc này đây, T mới thực sự ý thức được anh đang ở tình huống nguy hiểm tới mức nào.

Hóa ra xung quanh T, trong toa tàu số 10 ảm đạm tối thui này, không biết từ lúc nào, đồng loạt nhấp nháy hàng trăm đôi mắt xanh lè, những đôi mắt ấy đều lộ ra sát khí khát máu, đang gầm gừ nhìn thẳng vào anh.

Những đôi mắt này, đêu là những đôi mắt dã thú, và đều phát ra một thông tin giống nhau, đó là "bọn ta cần máu!"

Quả nhiên, tất cả những linh hồn ác thú đều đã bị nhiễm "virus nổi loạn" của Xác ướp 29.

T chợt khựng lại, không dám động đậy nữa, anh cảm thấy sau lưng lành lạnh, bởi vì lưng anh đã đầm đìa mồ hôi.

Kể cả là một con sư tử hung tợn hơn đi nữa thì dưới sự bao vây công kích của hàng trăm con thú đang điên dại cũng chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, chỉ có con đường chết...

Cho dù anh có là người sói, thì đối diện với nhiều quái vật nổi điên như thế, e rằng cũng chỉ là...

Hai bên trừng mắt nhìn nhau được chừng một phút, đột nhiên, T cảm thấy có điều gì đó bất bình thường, sao bọn mãnh thú vẫn chưa động thủ?

Lẽ nào chúng đang chờ đợi điều gì?

Động vật từ bỏ con mồi trước mắt không tấn công, chỉ có duy nhất một khả năng... chúng đang chờ đợi kẻ đứng đầu.

T bắt đầu cảm thấy hơi thở của mình ngày một nặng hơn, kẻ đứng đầu bọn dã thú chính là Miêu nữ, một con quái vật có chín mạng xinh đẹp mê hồn, biết pháp thuật và thao túng bóng đêm trong truyền thuyết.

"Miêu nữ, cuối cùng cô đã chịu lộ diện chưa?" Người sói T không sợ mà lại cười, dòng máu hiếu chiến trong cơ thể anh đang từ từ sôi lên.

>> Đọc tiếp:   Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục - Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P8)

>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây

nguồn: truyengicungco.com