Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P3). Truyện ma kinh dị, chuyến tàu địa ngục... "Chàng trai trẻ tên H lật lật, lật tới trang bảy, anh cười và di ngón tay đến hồ sơ của từng yêu ma một. Toa số 7 toàn là ma quỷ Nhật Bản này, cũng là đến từ phương Đông, xem ra toa này tôi không lo không được rồi..." Đọc tiếp diễn biến ly kì của truyện ma kinh dị - chuyến tàu địa ngục ở dưới đây nhé!

>> Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P2)

truyen-ma-chuyen-tau-dia-nguc-3-.jpg

Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục

 Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục

Phần 4: Xác ướp 29

Nhà ga Manhattan.

"J, anh nói ai bị áp tải?" Cô gái tóc vàng thấy J chau mày liền hỏi dồn.

"Đúng thế, gần đây thiên đàng và nhân gian hòa bình như thế, tôi cũng không nghĩ ra nhân vật quái quỷ nào lại rắc rối như vậy?" Kỵ sĩ U hồn cũng hỏi.

"Sếp J, sếp đừng vòng vo nữa." Anh chàng cao to miệng vừa nhai kẹo cao su vừa nói.

"Phạm nhân bị áp tải..." Tiếng nói của J ngập ngừng. "Là Xác ướp 29."

Nghe thấy cái tên này, tất cả mọi người đều im lặng.

Trưởng tàu đẩy cửa bước vào toa tàu số 3, cuối cùng cũng để lộ một nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy, bởi vì ở các toa số 3, số 4, số 5, số 6 hành khách đều là những linh hồn bình thường.

Lý do mà họ bắt chuyến tàu địa ngục này đa phần là vì vừa tạ thế trên trần gian, lên tàu xuống địa ngục để nghe phán quyết, hoặc là những linh hồn lương thiện do trong thời gian ở địa ngục có biểu hiện tốt, được phép lên nhân gian thăm người thân. Mấy toa tàu này, được gọi là toa tàu người tốt.

Một bé gái nhìn thấy trưởng tàu, còn vui vẻ chạy tới kéo kéo áo trưởng tàu líu lo chào: "Bác trưởng tàu, chào bác ạ."

Trưởng tàu khẽ gật đầu, rồi soát vé từng hành khách, các hành khách cũng hỏi thăm trưởng tàu rất lịch sự.

Không hề có không khí căng thẳng nặng nề như ban nãy.

Trưởng tàu đi một mạch tới cuối toa, đột nhiên, ông dừng bước ở trước cửa buồng vệ sinh. Ông cao giọng, lạnh lùng hỏi: "Trong buồng vệ sinh là ai?"

"Xác ướp 29 là ai?" Chàng trai trẻ tên H đứng bên cạnh không nén nổi bèn cất tiếng hỏi.

"Cậu gia nhập tiểu đội săn quỷ chưa được hai năm, nên còn chưa biết," Cô gái tóc vàng thở dài. "thằng cha này không phải là rất mạnh, nhưng rất rắc rối. Rắc rối, rắc rối lắm."

"Rắc rối?"

"Sở trường của hắn là 'virus nổi loạn'." Gã vạm vỡ tên T bổ sung nói.

"Virus nổi loạn?" H dường như nghĩ ra điều gì đó. "Cuộc bạo động ma quỷ ở Ấn Độ năm 421 sau Công nguyên? Cả sự kiện yêu quái nổi loạn ở Pháp năm 844 sau Công nguyên, đúng, còn cả đại loạn hồn ma khiến Chicago trở thành thành phố quỷ..."

"Trả lời đúng rồi." Kỵ sĩ U hồn gật đầu nói. "Tất cả những gì cậu nói đều đúng, thằng cha này chính là hung thủ gây nên những sự kiện đó."

Gương mặt H biến sắc.

"Thế thì, đúng là rắc rối, rắc rối, rắc rối to rồi!"

Phần 5: Tổ tiên ma cà rồng

Cuối toa tàu số 6, trưởng tàu nghi hoặc nhìn vào cửa buồng vệ sinh, mặt lạnh như băng.

Trưởng tàu hỏi xong chỉ nghe thấy những tiếng khóc liên hồi vọng tới.

"Huhu... người ta... huhu..."

"À, hóa ra là tiểu thư Hanako..." Trưởng tàu ngán ngẩm nói. "Cô toàn chiếm dụng buồng vệ sinh. Như vậy sẽ làm phiền những hành khách khác đấy."

"Huhu... nhưng người ta chỉ thích ở trong buồng vệ sinh thôi... huhu..." Hanako thút thít nói.

"Được rồi, thế cô cứ ngồi đó đi! Nói thật, hành khách người Nhật nhà các cô thật là kỳ quặc." Trưởng tàu thở dài. "Có cô tiểu thư Sadako[1] thì toàn chiếm dụng cái ti vi của đoàn tàu, còn tiểu thư Hanako lại đặc biệt thích buồng vệ sinh."

[1] Nhân vật ma trong tiểu thuyết kinh dị Ringu của nhà văn Nhật Suzuku Koji, bản tiếng Việt Vòng tròn ác nghiệt, công ty Nhã Nam xuất bản năm 2007.

Trưởng tàu lắc lắc đầu, rời khỏi cửa buồng vệ sinh, tiếp đó, ông mở toang cánh cửa toa tàu số 7. Toa số 7 chả đầy ma quỷ các loại đến từ Nhật Bản.

Trưởng tàu cẩn trọng bước qua sàn tàu nhầy nhụa bùn đất vì đã bị Kappa[2] chạy qua. Trước mắt ông là một cái ô đang trợn trừng mắt nhảy tưng tưng tới lui.

[2] Kappa là một nhân vật trong truyền thuyết Nhật Bản, giống như Hà Bá tại Trung Quốc. Đó là một con quỷ sống ở đầm lầy, mặt hồ, mình có vảy trông như đứa bé bốn năm tuổi và thường ăn thịt những ai qua sống, đầm nơi nó sống.

Lúc này, ông nhìn thấy trên chỗ ngồi trước mặt có một chiếc điện thoại, đang réo inh ỏi từng hồi đinh tai, réo rất lâu, nhưng không ai bắt máy.

Trưởng tàu không chịu nổi nói: "Đây là điện thoại của ai? Làm ơn nghe máy giùm, đừng quấy nhiễu sự yên tĩnh của mọi người được không?"

Lúc này, một cậu bé toàn thân trắng toát như vừa tắm trong một lớp bột trắng, trên đầu có khắc hai chữ "lời nguyền" đứng bên cạnh nói.

"Thưa bác trưởng tàu, cái điện thoại này là hàng Hàn Quốc, ở đây chẳng ai muốn quan tâm tới nó đâu.""Điện thoại Hàn Quốc?" Trưởngtàu chau mày.

"Nghe nói, người nào mà nghe cái điện thoại này, sẽ nghe thấy tiếng mình kêu trước khi chết." Cậu bé hận thù nhún nhún vai.

Trưởng tàu cười nhạt, với tay chộp lấy cái điện thoại, kỳ lạ là, cái điện thoại nằm trong tay trưởng tàu, tiếng chuông kêu càng lúc càng to hơn, rung cũng mạnh hơn, như đang giãy giụa...

Trưởng tàu chợt đổi sắc mặt, khuôn mặt chó sói vốn bị che khuất dưới vành mũ giờ lộ hẳn ra, ông nhe đôi răng nanh khủng khiếp và cặp mắt đỏ ngầu hướng vào cái điện thoại rồi gào to một tiếng:

"Hừm!"

Cái điện thoại rung lên một cái. Rồi lập tức im lặng.

"Thế mới đúng chứ." Trưởng tàu cười lên một tiếng rồi tiện tay đút luôn cái điện thoại vào túi quần. "Lão già ta dạo này đang thiếu di động, thôi, đi theo ta nhé!"

Nhà ga Manhattan.

"Xác ướp 29 vốn không mạnh, nhưng hắn có khả năng thả một loại virus, loại virus này sẽ làm tất cả các yêu ma rơi vào trạng thái tàn sát điên cuồng.

J cầm tài liệu, tiếp tục nói. "Chúng ta không sợ Xác ướp 29, chỉ sợ những con virus mà hắn thả ra lây sang những yêu ma khác, đến lúc đó, trên tàu sẽ nổ ra một trận bạo động của yêu ma. Thật đúng là rắc rối."

"Vì vậy chúng ta phải giả thiết tình huống xấu nhất, đó chính là virus nổi loạn của xác ướp đã được thả ra."

truyen-ma-chuyen-tau-dia-nguc-2-.jpg

Truyện ma hay - Chuyến tàu địa ngục

  Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục P4:

"Toàn bộ yêu ma trên tàu sẽ rơi vào trạng thái điên cuồng, chúng ta phải đối diện với tất cả bọn chúng." J nói tới đây, dừng một lát, phất phất đống tài liệu về hành khách trên tay. "Trong tay các bạn chính là tài liệu về hành khách lần này. Hãy đọc kỹ đi, sau đó chúng ta sẽ phân công nhiệm vụ, mọi người phải chuẩn bị trước tinh thần."

Kỵ sĩ U hồn giở luôn trang một, không nén nổi cười lên một tiếng. "Ha, hóa ra trong toa số 1 là Thằng hề hiểm ác? Tôi thích nhất cái thằng cha hay khóc này, hắn là của tôi nhé!"

Tiếp đó, J chau mày. "Toa số 2 là toa tù nhân à? Ồ, lại có cả Người treo cổ. Thằng cha này năm ấy có kỷ niệm với tôi, giao hắn cho tôi đi."

Chàng trai trẻ tên H lật lật, lật tới trang bảy, anh cười và di ngón tay đến hồ sơ của từng yêu ma một. "Toa số 7 toàn là ma quỷ Nhật Bản này, cũng là đến từ phương Đông, xem ra toa này tôi không lo không được rồi."

Cô nàng tóc vàng lật tới trang tám, nét mặt vốn rất thanh tao dịu dàng của cô đột nhiên biến đổi, cô khẽ kêu lên.

"Thế này, thế này là thế nào, sao nhân vật này cũng ở trên tàu?" Nghe thấy tiếng kêu của cô, mọi người liền biến sắc, vội vàng lật đến trang tám, chỉ nhìn thấy trên cả trang giấy có duy nhất một cái tên.

Thân thế của người này vô cùng cao quý, có thể một mình sử dụng một toa tàu?

Cái tên này chính là:

"Bá tước hút máu, Dracula."

Trên chuyến tàu địa ngục.

Trưởng tàu mở toang cánh cửa khoang số 8, mới đầu hơi ngạc nhiên, sau đó bình tĩnh lại. Điều làm trưởng tàu ngạc nhiên là cả toa tàu số 8 chỉ có duy nhất một người, không, phải nói là chỉ có duy nhất một con quỷ. Một con quỷ vô cùng to lớn, uy danh lừng lẫy cả địa ngục và trần gian, cao quý không gì sánh bằng.

Đó là "Bá tước hút máu, Dracula", tổ tiên của loài ma cà rồng.

Trưởng tàu thở dài một hơi, Bá tước cao quý nhường ấy đang ngồi ở đây, chả trách chẳng ai dám ngồi cùng toa với ông. Trưởng tàu chầm chậm bước tới trước mặt ông, khom lưng, nhẹ nhàng nói: "Kính chào Bá tước."

Bá tước ngẩng đầu lên, với ngữ điệu ôn hòa, không có chút gì là giọng điệu của kẻ bề trên, ông cười nói: "Chào bác trưởng tàu."

"Bá tước, làm ơn cho kiểm tra vé."

Uy danh của Bá tước lừng lẫy thế giới bóng đêm từ cổ chí kim, ngay cả trưởng tàu khi nói chuyện cũng vô cùng khách khí.

"Ừ, vất vả cho ngươi quá." Thái độ của Bá tước cũng rất nhẹ nhàng hòa nhã. "Ta cũng lâu lắm rồi mới tranh thủ đi tàu ra ngoài thế này."

"Đúng thế." Trưởng tàu mỉm cười. "Mấy năm nay sức khỏe của Bá tước đã tốt hơn chút nào chưa ạ?"

"Tốt hơn nhiều rồi." Bá tước quay đầu nhìn trưởng tàu, cặp mắt đỏ đặc trưng của ma cà rồng vẫn để lộ nét cười nhè nhẹ. "Già rồi, mấy cái trò đánh đánh giết giết giờ không được nữa rồi."

'Trước giờ Tý, tàu sẽ băng qua cửa Hoàng Tuyền và sẽ được địa ngục dẫn đi, lúc đó là về nhà rồi, Bá tước ngài nghỉ ngơi đi ạ." Trưởng tàu nói.

"Cảm ơn." Bá tước mỉm cười để lộ hai chiếc răng nanh sáng loáng.

Cặp răng nanh này trông rất quen, cô gái tóc vàng trong tiểu đội săn quỷ chẳng phải cũng có một cặp răng nanh y như thế sao?

Nhà ga Manhattan.

"Bá tước hút máu Dracula?" Tất cả đều kinh ngạc kêu lên.

"Đấy là tổ tiên của ma cà rồng! Thế chả phải là... tổ tiên của cô sao?"

"Bá tước đúng là tổ tiên của chúng tôi."

Mỹ nhân tóc vàng thể hiện thái độ vô cùng khó nói, biểu hiện này không chỉ là nỗi sợ sệt mà còn có cả sự sùng bái không thể dùng ngôn ngữ diễn tả nổi.

"Bá tước không chỉ là tổ tiên của ma cà rồng. Mấy trăm năm trở lại đây, dòng họ ma cà rồng chúng tôi không ngừng tiến hóa, phát triển, để tìm kiếm sự tiến bộ cho chính mình. Nhưng từ trước tới nay chưa có người nào nghi ngờ về một chuyện."

"Chuyện gì?" Mọi người hỏi dồn.

"Bá tước hút máu Dracula." Cô gái tóc vàng cười đau khổ. "Chắc chắn là ma cà rồng lợi hại nhất."

Phần 6: Toa tàu bóng chày

Toa số 9 tương đối náo nhiệt, thậm chí là... khỏe mạnh và trong sáng.

Bởi vì bên trong toàn người trẻ tuổi, tất cả hành khách ở đây đều mặc đồng phục của vận động viên bóng chày, trong tay mỗi người là một cây gậy đánh bóng chày.

Những cơ bắp cuồn cuộn, những tiếng cười thô lỗ, và mùi mồ hôi nồng nặc bốc lên trong toa tàu số 9.

Trưởng tàu bước tới trước mặt một vận động viên bóng chày đang ngủ gật, lạnh lùng nói: "Babe Ruth[3], nào, đưa vé của cậu đây cho tôi."

[3] George Herman "Babe" Ruth, Jr. (1895-1948), vận động viên bóng chày nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng chày của Mỹ.

Babe Ruth ngẩng đầu lên cười, hai hàm răng trắng bóng lấp lánh, nhìn vào nước da màu đồng cổ, cơ thể cường tráng của anh chàng, đúng là khỏe không chịu nổi!

"À, Manhattan? Thế thì cửa Hoàng Tuyền chẳng phải sắp đến rồi sao? Lại phải về địa ngục rồi à?" Babe Ruth cười nói.

"Vé tàu." Trưởng tàu chau mày. "Ta chỉ nói một lần."

"Thật ghét cái địa ngục thối tha!" Babe Ruth sờ móc khắp từ trên xuống dưới, giả bộ không tìm thấy vé, miệng vẫn lầm bầm: "Thật không muốn về địa ngục, đúng thế không?"

"Tiếp theo là toa tàu số 9 của đội quân bóng chày Babe Ruth." J nói. "Ai muốn phụ trách toa này?"

"Babe Ruth chẳng qua chỉ là một thằng nhãi thích nguyền rủa." Kỵ sĩ U hồn tiếp lời. "Sếp J, có lẽ chúng ta chẳng cần bận tâm đối phó với hắn làm gì."

"Tôi cũng nghĩ vậy." Cô gái tóc vàng nói. "Loại vặt vãnh này kể cả có lọt được vào nhân gian cũng chẳng thể làm nên tai họa gì, cuối cùng nếu chúng ta có thời gian thì xử lý đến hắn!"

"Nói cũng phải!" J nói. "Thế thì quyết định vậy đi, tiếp theo, là toa số 10..."

"Chờ một chút, số 10... toa tàu số 10!" T nhìn thấy trang thứ mười, gương mặt cương nghị lịch lãm thường thấy trong phút chốc trở nên kinh ngạc: "Bên trong chính là..."

"Ha ha, xem ra toa số 10 cậu không lo không được rồi, Người sói T, bởi vì toa số 10 y như một cái vườn thú." Lão già cười hê hê ha ha nói. "Người sói T, thật là phù hợp với cậu quá, đúng không?"

T tức giận trừng mắt nhìn lão già một cái, nhưng không nói năng gì, cánh tay anh nổi đầy gân xanh như thể đang phải kiềm chế cảm xúc của mình.

"Toa tàu này đều là những vong hồn động vật hung dữ, chậc chậc, cậu xem, kẻ đứng đầu chính là Miêu nữ, hê hê, hàng trăm năm nay, mọi người thường hay hỏi rằng Miêu nữ của họ mèo nhanh nhẹn hay Người sói của họ khuyển dũng mãnh." Lão già cười nói.

"Không ngờ hôm nay chúng ta có thể biết đáp án của câu đố đã chờ đợi mấy trăm năm này là gì, hê hê hê, đúng thế không, Người sói T?"

"Im mồm, lão già U hồn." T nhìn ra phía ngoài nhà ga, một vầng trăng to màu vàng cam tròn vành vạnh đang treo lơ lửng trong đêm.

Kỵ sĩ U hồn tức tối nín lặng.

Trong ánh trăng đêm mờ ảo, chỉ nghe thấy tiếng T thì thầm: "Trăng tròn, trùng hợp thế, trăng tròn giống hệt ba trăm năm trước?"

Bông hồng xăm trên cánh tay Người sói T dưới ánh trăng đêm trở nên đặc biệt lộng lẫy kiêu sa.

>> Đọc tiếp:   Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục - Truyện ma kinh dị - Chuyến tàu địa ngục (P4)

>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây

nguồn: truyengicungco.com