Truyện ma kinh dị - Bóng ma trở lại (P.2). Tiếp tục với diễn biến truyện ma kinh dị "Bóng ma trở lại" với tiếp theo với tình tiết mới lạnh gáy, tiếp theo chuyện ma sẽ những gì xảy đến, nhưng bi kịch nào, cùng đón đọc truyện ma kinh dị.

>>> Đọc truyện ma đêm khuya - Cái chết cô vũ nữ

>>> Truyện ma kinh dị - Bóng ma trở lại (P.1)

Thu em tôi thích lắm, kiếm một cái lồng thật đẹp và dụ nó về phòng mình mà không được. Tôi lấy chiếc lồng, tháo bỏ cánh cửa, treo bên ngoài cửa sổ. Lạ thay, con chim nhỏ ban ngày ca hót rộn rã khắp vườn, tối đến tự động bay vô lồng ngủ ngon lành. Thỉnh thoảng lại bay khắp phòng ca hót như là một nơi quen thuộc của nó vậy. Cả nhà tôi đều cho là điều kỳ lạ , và chọc tôi có số.... nuôi chim.
-Té ra con chim , con Jennie trước kia ở đây với Yến , hèn gì nó cứ quen ở đây. Có phải Yến muốn lấy con chim lại? Mà lúc dọn nhà đi sao Yến không mang nó theo luôn?
-Yến không thể.
-Chỗ ở của Yến họ cấm nuôi chim ư?
Nàng lắc đầu, giọng trầm hẳn xuống.
-Không phải. Mà là nơi Yến đến , con Jennie không thể đến.
Tôi ngạc nhiên:
-Tại sao?
Yến cúi đầu xuống, hình như nàng bật khóc. Đôi vai rung rung làm tôi bối rối, không biết mình đã nói gì chạm đến tâm sự nàng.
Yên lặng một lúc, Yến ngẩng mặt, mắt hơi đỏ, hỏi:
-Anh Sơn biết tại sao ba má Yến bán nhà này không?
-Không. Tôi trả lời
-Sau khi em bệnh mất , ba má Yến buồn quá nên bán nhà dọn đi nơi khác. Tôi tưởng như mình nghe lầm nên hỏi lại:
-Yến nói gì?
-Sau khi em mất, ba má em bán nhà này và dọn đi.

Đọc truyện ma - Bóng ma trở lại (P.2)

Lần này tôi nghe rõ ràng từng chữ một "Sau khi em mất..." Nghĩa là nàng.... đã chết. Vậy ai đang ngồi nói chuyện cùng tôi đây? Tôi nhìn Yến . Nàng vẫn nghiêm trang và lặng lẽ, không chút gì tỏ vẻ đùa giỡn.
-Anh không hiểu Yến nói gì. Tôi thảng thốt.
-Yến nói bây giờ Yến không phải là người. Yến chỉ còn lại là một linh hồn, một chiếc bóng.
Tôi bắt đầu bực mình.
-Yến thực sự là ai? Tôi không thích lối nói đùa đó đâu.
Bỗng nhiên tôi thấy Yến mờ dần, mờ dần, rồi tắt hẳn. Thoáng chốc, nàng lại xuất hiện ở cửa, biến mất. Tôi lại thấy Yến trước mặt, bên trái, bên phải, khắp mọi nơi. Và cuối cùng trở về chiếc ghế trong tư thế cũ.
-Anh đã tin Yến chưa?
Nàng buồn bã hỏi. Dĩ nhiên tôi đã tin. Chúa ơi, người tôi mong đợi, tìm kiếm mấy ngày qua chỉ là một chiếc bóng, một hồn ma bóng quế. Tim tôi như ngừng đập, tri giác hoàn toàn mất hết. Yến nhìn hồi lâu thấy tôi không phản ứng, bèn đứng dậy đi về phía cửa, và tan biến.
Sơn ngừng kể, mặt buồn rủ ruợi. Tôi biết Sơn nói thật. Hắn ít khi đặt chuyện, và chắc chắn không thể dựng một câu chuyện như vậy. Không lẽ có ma thực ư?
Tôi thắc mắc:
-Mấy tháng nay tao thấy mày vẫn bình thường cơ mà, đâu có gì là....bị ma quỷ ám ảnh đâu?
-Dĩ nhiên không ai biết chuyện này. Tao giấu hết, ngay cả gia đình tao nữa. Mày là thằng đầu tiên tao kể đó.
-Vậy rồi sau hôm đó, Yến có trở lại không?
Sơn lẫm nhẫm gật đầu.
-Có, để tao kể tiếp.
Trọn ngày hôm sau, tôi không dám vào phòng của mình đến nửa bước. Ở lì tại phòng khách mở TV từ đài này sang đài khác mà hồn cứ bị ám ảnh câu chuyện xảy ra tối qua. Nói ra thì chắc chắn không ai tin, không chừng lại tưởng tôi viết tiểu thuyết!
Đến tối, tất cả mọi người đều vào phòng, riêng mình tôi vẫn đóng đô trên chiếc sa lông giữa nhà, không tài nào dỗ được giấc ngủ. Hình ảnh của Yến chập chờn trong đầu. Tôi thấy như Yến đang ngồi trước mặt thì thầm "Yến chỉ còn là một linh hồn, một cái bóng...". Có ai hiểu cho tôi không? Người tôi mong đợi, tìm kiếm, khi gặp thì chỉ là một hồn ma. Tôi sợ nàng, nhưng cũng nhớ nàng.
Trằn trọc trên ghế mãi, bỗng dưng tôi có ý định đánh bạo trở về phòng. Yến có thể hiện ra trong phòng tôi thì cũng có thể xuất hiện mọi nơi. Lánh ở đây chỉ vô ích, không chừng nàng thấy thái độ sợ sệt của tôi tối qua nên bỏ đi luôn cũng nên. Ý nghĩ này làm tôi xốn xang. Nỗi sợ hãi lắng xuống, niềm nhớ càng tăng lên. Tôi cương quyết đứng dậy đi vào phòng.
Mọi vật vẫn quen thuộc như mọi ngày. Trên bàn học, chiếc đèn vẫn cháy sáng từ hôm qua đến nay. Ngoài cửa sổ, con chim Jennie đang rũ cánh yên ngủ trong lồng.
Có lẽ Yến sẽ đi luôn không trở lại nữa. Tôi chán nản gieo mình xuống giường tự xỉ vả mình là một thằng hèn nhát. Nằm nghĩ mông lung hồi lâu, tôi tỉnh hẳn người nghe tiếng chim hót líu lo phía cửa sổ. Một cảm giác bén nhạy cho biết Yến đang ở đâu đây. Tôi không thấy nhưng con Jennie có thể nhìn thấy và cất tiếng chào chủ nhân. Tất cả mọi sợ hãi ban đầu mất hết, tôi ngồi vùng dậy, khẽ gọi rối rít:
-Yến ! Yến !.
Không hiểu tôi gọi đến lần thứ mấy thì quả nhiên Yến hiện ra. Nàng đang tựa cửa sổ, vẫy tay đùa cùng con chim nhỏ. Tôi mừng rỡ suýt nữa kêu thành tiếng. Nàng là ma, là mị, là quỹ...đều không thành vấn đề nữa. Trước mặt tôi chỉ là một người con gái linh động, dễ thương, môt mẫu người tôi từng vẽ vời trong trí óc nay đã tìm thấy.
Tôi đi về phía Yến , nói:
-Yến , anh xin lỗi nghe.
Nàng quay lại, hơi mĩm cười:
-Anh Sơn không sợ Yến nữa sao?
-Không .
Tôi hùng dũng đáp và tiến lại gần hơn. Khoảng cách thu ngắn lại vừa đủ tầm tay, tôi càng nảy mối nghi ngờ mãnh liệt. Có phải trước mặt tôi chỉ là cái bóng? Không thể được. Tôi thấy Yến như bao người khác, từng đường nét, mái tóc, song mũi... Nàng là cái bóng hay là người thực sự? Tôi vùng tay về phía trước. Yến lập tức biến mất. Tôi nghe tiếng nàng sau lưng:
-Em ở đây.
Tôi quay lại, ngượng ngùng hỏi:
-Yến vẫn còn giận anh sao?
Nàng lắc đầu:
-Em đâu có giận anh. Nhưng...
Tôi bỗng sực nhớ, và cỡi chiếc Thánh Giá trên ngực bỏ vào túi quần hỏi lại:
-Hay là cái này làm Yến sợ?
Nàng bật cười:
-Em có phải "Dracula" đâu mà sợ Thánh Giá
-Dracula? Bộ có thật saơ?
-Anh thấy trên TV hoài mà.
-Đó là TV. Anh muốn nói...ngoài đời, ở thế giới bên kia.
-Điều đó em không thể nói được . Nhưng em không phải Dracula.
-Yến là Dracula anh cũng không sợ.
-Thật không?
-Thật chứ.

Truyện ma kinh dị - Bóng ma trở lại

Tôi và nàng cùng bật cười. Tự nhiên, cả Yến lẫn tôi như đã quen nhau từ lâu lắm, nói chuyện không dứt lời. Đối diện tôi rõ ràng là một thực thể. Tôi nghe tiếng nàng bên tai, cảm thấy hương nàng trên mặt. Vậy mà mấy lần đưa tay về phía trước mong tìm thấy một sự khác biệt, chỉ thấy một khoảng không vô nghĩa. Yến không biến đi như lần trước, chỉ nhìn tôi buồn bã như muốn nói: " Anh vẫn chưa tin sao? Em chỉ là cái bóng !"
Khi trời gần sáng, Yến ngỏ lời từ giả. Tôi tò mò hỏi:
-Yến có bao giò hiện ra gặp ba má không ?
-Không được, luật cấm mà. Yến chỉ có thể trở về trong giấc mộng của ba má thôi.
– Anh làm cách nào để gặp lại Yến ?
Nàng trả lời trong khi bóng mờ dần:
-Em lúc nào cũng ở cạnh anh và sẽ gặp anh hoài. Nhưng nhớ đừng kể cho ai chuyện của em nghe, kể cả ba má anh và Thu. Nếu không em sẽ không thể gặp lại anh nữa.
Phần Kết
Sơn ngừng lại, châm một điếu thuốc khác, cũng chỉ để nhìn đốm lửa và làn khói tan, mơ màng.
-Kể từ hôm đó, ngày nào Yến cũng hiện ra gặp tao. Nàng xuất hiện bất cứ ở đâu có tao, ngay cả ban ngày, trong lớp học, sở làm v..v... Đương nhiên là không ai thấy ngoại trừ tao. Bình ạ, nàng là người con gái mà trước kia tao hằng vẽ vời, mơ mộng. Tao yêu nàng say đắm dù nàng chỉ là một cái bóng không thực. Mấy tháng qua mày cũng thấy, tao vui vẻ yêu đời một cách cuồng nhiệt dù đang thi cử mệt bở hơi để ra trường. Tình yêu tụi tao thật thánh thiện như hai đứa trẻ. Không một ai trên cõi đời này biết rằng tao có hai cái bóng , một của tao, và một của Yến .

Theo: http://truyentranhvl.com

Nguồn: http://truyentranhvl.com/story/bong-ma-tro-lai/

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài