Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.5) - Chương 5: Biệt Thự Dốc X. Tiếp tục với phần 5 của truyện ma "Bên kia sự sống" với tình tiếp hấp dẫn ly kỳ ... Phía xa xa cuối vườn kia là một cái giếng, khi cả hai đang từ từ tiến lại. Bất ngờ Trà run lên bần bật, cô bấu chặt tay Hương khiến cho cô ta đau điếng...... nào cùng thưởng thức truyện ma kinh dị "Bên kia sự sống".

>>> Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.1)

>>> Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.2)

>>> Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.3)

>>> Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.4)

Sáng hôm sau, mọi việc lại trở lại bình thường và có vẻ như ông Lý không hề nhớ một tí gì về hành động, cách cư xử của mình đêm qua cả. Hôm nay ông Lý lại là một người điềm đạm và ân cần như mọi ngày, nhưng họa chăng những biểu hiện đó của ông Lý chỉ khiến cho nhóm của Long càng thêm phần lo lắng mà thôi. Trong bữa ăn trưa, Long có mang chuyện về việc ông Lý đêm qua có vẻ như đâm phải một con vật gì đó khiến cho chiếc xe phanh gấp mà lật nhào. Thêm vào đó, Hải cầm cái máy ảnh có chúp hình một cái bóng đen to lớn với hai đốm đổ rực tựa như hai con mắt bên vệ đường cho ông Lý coi. Ông Lý coi xong thì càng cảm thấy thích thú hơn nữa, ông nói với cả đoàn rằng tối này phải tìm đủ mọi cách để giao tiếp được với cái thế giới bên kia. Đáng lẽ là ngày hôm nay mọi người trong nhóm sẽ được tự do hoạt động, chỉ có đến tối mới tập trung để xuất quân. Thế nhưng do tối qua không thu thập gì được mấy, nên ông Lý quyết định rằng tầm ba giờ chiều nay cả nhóm sẽ lại một lần nữa lượn qua căn biệt thự cạnh dốc X để dò thám tình hình, coi coi đường đi nước bước lại được kĩ càng hơn.

Đọc truyện ma hay - Bên Kia sự sống P.5 - Biệt Thự Dốc X

Sau khi đã nghỉ trưa, đúng hai giờ rưỡi cả đoàn lại thuê xe máy và xuất phát tiến tới thẳng cái căn biệt thự đó. Lần này trên đường đi họ đều bình an vô sự, có lẽ là do ban ngày chăng? Hình ảnh tòa biệt thự cũ mèm bên cạnh dốc X từ từ hiện ra trước mặt họ. Hai chiếc xe tiến thẳng vào sân trước thế rồi tiếng nổ máy tắt hẳn. Mọi người xuống xe, không ai bảo ai, tất cả đều ngước mắt nhìn lên tòa biệt thự đã cũ nát xanh rêu này, có lẽ phải đến bây giờ họ mới thực sự nhìn rõ được cái căn biệt thự đêm qua đã mang lại cho họ cái cảm giác lạnh gáy và bây giờ vẫn vậy, vẫn là cái cảm giác ớn lạnh tựa như là đang đứng trước bên kia của sự sống vậy. Chợt ông Lý tặc lưỡi thốt lên:
– Ước gì có nhà rộng như thế này để ở nhỉ...
Tức thì cả thẩy bốn người còn lại cười ầm lên, ông Lý cuối cùng cũng trở lại bình thường rồi. Sau khi đã ngắm nghía tòa nhà thật kĩ, ông Lý phân công Long và Hải sẽ đi khắp các tầng, các buồng để quay phim và chụp ảnh lại các lối ra vào. Trà và Hương sẽ tìm hiểu sân trước và sân sau, cũng quay phim và chụp ảnh lại để biết rõ đường đi nước bước. Còn riêng mình ông Lý, ông sẽ đi một lượt từ trong ra ngoài để coi coi có cái gì đặc biệt không. Sau khi đã phân công nhiệm vụ xong, ai này cầm máy và thao tác mau lẹ, có lẽ họ lo rằng khi mà ánh sáng không còn thì công việc sẽ càng trở nên khó khắn hơn gấp vạn lần, chưa kể đến ai biết rồi chuyện gì sẽ lại xảy ra đối với ông Lý?
Long với Hải xộc thẳng vô nhà, Long cầm cái máy quay kĩ thuật số bắt đầu quay lại các ngã đi trong nhà từ tầng một lên đến tầng ba, còn Hải thì lấy giấy bút ra và bắt đầu ghi rõ lại đường đi từng tầng một. Họ thu thập được rằng tầng một có tất cả là năm phòng: một nhà tắm, một phòng khách lớn, một phòng ăn lớn, một phòng bếp gần vườn sau, và cuối cùng là căn phòng có tượng Địa Tạng Hoàng không rõ là phòng thờ cúng hay để làm gì cả vì đấy vốn là nhà của Pháp mà, không lẽ họ cũng theo đạo phật? Lên đến trên tầng hai thì có cả thẩy là bốn buồng: một phòng ngủ lớn kèm nhà vệ sinh; hai phòng ngủ con và một nhà vệ sinh, chưa kể là hai cái ban công cỡ vừa chĩa ra sân trước và sân sau. Tầng ba, tầng ba thì lại còn lạ lẫm hơn nữa, Long và Hải để ý thấy có dấu hiệu của đập phá tường ngăn buồng, thêm vào đó hai người còn nhận thấy nhiều lỗ lớn trên tường, dấu vết của song sắt, không lẽ tầng thứ ba này dùng để giam giữ từ nhân? Thật là vô lý lắm. Bên cạnh đó, Long và Hải còn Phát hiện ra một cái ban công lớn lắm trên tầng ba, ngoài ban công còn nhiều dấu hiệu do đất cát vương vãi, có lẽ trên này là một ngôi vườn để gia chủ lên đây thư giãn cũng nên.
Quay trở lại bên ngoài, Trà và Hương đi quanh quanh thì để ý thấy rằng đằng trước hầu như trống trơn không có gì. Thế nhưng ở khu vườn sau, khi đặt chân vô, cả Hương và Trà đều rùng mình sợ hãi khi mà đằng sau là vô số xác cây cỏ hoa lá đã khô, thế nhưng mọc len lỏi vô những cái cành cây, đám cỏ úa tàn đó là những bông hoa mầu tím chết, y như là trong giấc mơ của Trà vậy. Một điều kì lạ hơn nữa, khi Trà và Hương bước vô khu vườn sau này thì cả hai cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, hai người cứ rúc vào nhau mà vừa tiến vừa từ từ nhìn quanh, Hương cầm cái máy ảnh con run run quay một vòng quanh vườn sau. Phía xa xa cuối vườn kia là một cái giếng, khi cả hai đang từ từ tiến lại. Bất ngờ Trà run lên bần bật, cô bấu chặt tay Hương khiến cho cô ta đau điếng. Hương quay ra mắng nhỏ:
– Gì vậy má???
Trà run rẩy cố néo Hương lùi lại, cô nói lắp bắp:
– Bà ... bà có nghe ... nghe thấy tiếng gì không?
Hương nhăn mắt nói:
– Tiếng gì cơ?
Trà đã quay đầu, cô cố kéo Hương ra xa cái giếng, Trà nói:
– Có ... có tiếng hú vọng ra ghê quá bà ơi ...
Hương nói:
– Chắc gió chứ gì?
Trà run rẩy đáp:
– Nắng chảy mỡ ra đào đâu ra gió ...
Thế rồi Trà ghé vào tai Hương nói nhỏ:
– ... mà tiếng hú này y như ... y như có người dưới đó hú vậy ...
Hương nghe con bạn mình nói vậy thì sởn gai ốc són đái, Hương nghiến răng:
– Bà đừng có mà hù dọa tôi đó nha! Không hay đâu đó!
Trà chỉ lắc đầu run rẩy, còn Hương thấy Trà như vậy thì cũng hiểu ra rằng con bạn mình thực sự nghe thấy gì đó. Cả hai từ từ lẳng lẳng tiến ra sân trước, bất ngờ cái cửa gỗ sân sau ở bếp tự mở tạo nên một tiếng "ken két" dài dằng dặc. Cả Hương và Trà nghe thấy thế thì sởn tóc gáy giật bắt người. Thế rồi cả hai từ từ quay đầu nhìn vô cái cửa đó, không có một ai thì làm sao mà cửa tự mở được? Trà có lẽ lúc này đã á họng, Hương nghĩ rằng Hải và Long đang trong nhà, có lẽ bọn họ cố tình trêu. Hương hằn giọng quát lớn, mặc dù khắp người cô mồ hôi mồ kê tuôn ra như tắm:
– Mấy cha chơi kì quá nha!!!
Nhưng có lẽ để đáp lại cho cái câu mắng tức tưởi đó, ngay trước mắt Hương cánh cửa tự đóng tạo một tiếng "Rầm" vang nhà. Hương đứng đó há mồm kinh hãi, Trà thì sau cái tiếng "Rầm" rùng mình đó đã buông Hương ra mà ù té chạy ngay ra sấn trước vừa đi vừa hét. Hương đứng đó trố mắt há mồm ra được năm giây thì cũng ù té chạy theo cô bạn la hét om tỏi. Hai cô lao người như hai con thiêu thân ra thẳng sân trước, nghe thấy tiếng động bên ngoài, cả Long và Hải vội lao người tư trên tầng ba xuống. Ông Lý lúc này đang đứng ở sân trước ngắm nghía xung quanh, thấy hai cô này lao ra la hét thất thanh thì ngạc nhiên lắm. Ông ta dữ cả hai cô lại và hỏi:
– Lại làm sao thế này?
Hương và Trà thấy ông Lý thì mới bình tĩnh lại, cả hai người đứng đó thở dốc trong hoảng loạn. Vừa lúc Long và Hải láo ra tới nơi, Long vội hỏi trà:
– Có chuyện gì thế em?
Lúc này Trà mới cố chấn tĩnh, cô tường thuật lại chuyện cái cánh cửa ở bếp nối ra sân sau tự đóng tự mở thế nào, chen ngang câu chuyện là cái tiếng kể the the xen vào của Hương. Nghe xong câu chuyện, ông Lý đi vòng vào trong nhà đi thẳng ra sân sau, còn bốn người thì đi từ sân trước vòng ra sân sau. Cả bốn người đứng tại sân sau, lúc này Hương mới chỉ tay vào cái cửa gỗ ở bếp đó và nói:
– Cái cửa ... cái cửa này này ...
Trà níu chặt lấy tay Long, Long và Hải đứng nhìn một lúc, thế rồi Hải từ từ tiến gần lại hơn nữa. Bất ngờ cái cánh cửa gỗ bật mở khiến cho Hải giật thót mình, tí nữa thì rụng mẹ nó tim. Từ đằng sau là ông Lý bước ra, ông ta hết nhìn vô trong bếp, rồi lại nhìn ra ngoài, cả bốn người đứng đó nhìn ông Lý, có Hải là vẫn đang chấn động thần kinh nên cậu cứ đứng thừ người ra. Ông Lý sau khi đã kiểm tra một lúc thật kĩ càng, ông ta bước hẳn ra ngoài nhìn cả bốn người nói giọng cợt nhả:
– Làm gì có cái gì đâu? Hai cô chỉ khéo tưởng tượng...
Trà và Hương nghe thấy cái câu đó của ông Lý thì gân cổ cò co cổ ngỗng lên mà cãi lại rằng cái việc mà cánh cửa tự mở ra là có thật. Cả ba người đứng đó cái nhãu om tỏi cả cái sân sau, riêng chỉ có Hải và Long đứng đó nhìn họ bất lực. Ông Lý còn đang đứng đó nói móc Hương và Trà, bất chợt ông Lý im bặt, mắt của ông ta đã để ý tới cái giếng nước ở cuối vườn kia. Ông Lý hỏi vu vơ:
– Cái giếng...
Lúc này cả Long và Hải cũng đổ dồn mắt về phía đó, Hương và Trà cũng quay đầu lại nhìn. Hương buông lời:
– Nếu bác không tin là có ma... thế thì bác lại cái giếng kia mà nghe thử đi ... lúc nãy Trà còn nghe thấy tiếng người hú từ dưới đáy giếng đó vọng lên cơ...
Ông Lý không buồn đáp lại cái lời thách thức đó, mà ông từ từ từng bước tiến lại bên cạnh cái giếng đó. Long và Hải thì tiến tới bên cạnh Hương và Trà, ông Lý đứng bên cái thành giếng đã cũ mốc rêu xanh đó, ông đổ mắt nhìn xuống đáy giếng, sâu quá, chỉ còn độc một mầu đen thăm thẳm, tựa như là đường đưa xuống địa ngục vậy. Ông Lý bắt đầu đứng đó thừ người ra, không nhúc nhích, không động đậy, chỉ lặng im đứng đó nhìn xuống đáy giếng thăm thẳm. Long đang đứng cạnh Trà, chợt trong lòng cậu có cái cảm giác bất an đến lạ thường, như nhận ra có cái gì đó không phải, Long vội lao người về phía ông Lý. Đúng là một chuyện lạ, ngay khi Long bắt đầu lao mình về phía ông Lý, cũng là lúc cả người ông bắt đầu đổ từ từ về phía miệng giếng, cứ như thể ông ta bị ai tóm cổ áo lôi xuống vậy. Ông Lý vừa mới cắm đầu xuống giếng thì Long đã kịp túm lấy vạt áo ông ta mà kéo lại, cả hai người ngã sõng xoài, lúc này cả ba người kia mới hoảng hốt chạy lại phái hai người. Long đỡ ông Lý đứng dậy, cậu ta trách:
– Bác làm cái trò gì thế???
Ông Lý đứng lên mà mặt vẫn thừ ra, ông ta không nói năng gì, nhưng có lẽ ông ta vừa mới gặp chuyện gì đó rất là kinh khủng. Cả hội còn đang đứng đó ngơ ngác, bất chợt Trà có thể cảm nhận được một cái rùng mình vô cớ, từng cái long gà trên người Trà dựng đứng lên. Trà khẽ quay đầu nhìn lên tòa biệt thự lừng lững, nhin lên những ô cửa sổ, thế rồi cô quay người đi cố rúc vào lòng Long. Long thấy Trà có hành động bất thường, cậu hỏi nhỏ:
– Em làm sao thế?
Trà úp mặt vào lòng Long, cô nói giọng run rẩy:
– Mình về đi anh ... em có cảm giác ... cảm giác như không chỉ có mỗi chúng ta ở đây đâu ... có nhiều người lắm ạnh ạ ... và họ ... họ đang nhìn mình à...
Long nghe đến đây thì cũng có hơi lạnh gáy, thế rồi cậu ta quay lên nhìn tòa biệt thự đó. Cũng xế chiều rồi, nắng đã tắt hẳn, cái tòa biệt thự đó bây giờ lại toát lên cái vẻ rờn rợn đến là thường. Nhanh tay, Long đưa máy ảnh lên chụp mấy tấm từ sân sau hắt lên tòa biệt thự. Sau đó cậu bảo mọi người dù gì cũng muộn rồi, tất cả nên về để nghỉ ngơi, tối còn có sức để làm phim tài liệu. Nhanh như cắt, không ai bảo ai, tất cả chạy ùa ra xe và nổ máy tiến thẳng, bỏ lại sau lưng họ tòa biệt thự cổ đang dần dần chìm vào bóng tối.

Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống

Sau bữa cơm tối, cả đoàn bắt đầu ngồi xuống lên kế hoạch quay và phân công để tí nữa đi làm phim tài liệu cho dễ. Nhưng cả nhóm đã gặp phải một chục trặc, đó là ông Lý kể từ sau vụ việc cái giếng thì ông ta không nói gì, mặt cứ lạnh tanh. Ông Lý là trưởng đoàn quay mà bây giờ lại thế này thì khiến cho mọi người chán nản lắm, hơn thế nữa, ông ta lại thường là người bầy mưu kế cho đoàn làm phim là làm thế nào để có thể giao tiếp được với cõi âm, bây giờ ông ta không nói gì thì biết làm sao? Cuối cùng, Trà phải là người trực tiếp đưa ra cách thức để gặp ma, vì cô là người duy nhất trong đám mà có sự hiểu biệt thâm sâu về vấn đề tâm linh sau ông Lý. Trà đang ngồi đó thao thao bất tuyệt về cách gặp ma thì không biết bà Lê từ đâu tiến tới cười khanh khách. Nghe tiếng cười đó xong thì Trà im bặt, mọi người quay đầu ra cửa nhìn bà Lê đang từ tiến vào. Bà Lê đứng bên cạnh Long nhìn Trà và nói:
– Nếu các cô các cậu muốn được giao tiếp với người âm thì làm những cách như cô nói đây sẽ không có kết quả gì đâu.
Trà nghe đến đây thì mặt đăm chiêu nhìn bà Lê như cố tìm ra coi coi bà Lê có ý đồ gì. Long quay đầu lên nhìn bà Lê hỏi:
– Thưa bác, tại sao lại không được ạ?
Bà Lê lúc này mới nói giọng điềm đạm:
– Chắc hẳn các cô các cậu đã nhìn thấy tượng Địa Tạng Hoàng rồi chứ? Cho dù các cô các cậu có làm thế nào, hay gọi ra sao thì sẽ không bao giờ gặp được đâu...
Bà Lê nói đến đây thì ngưng, mọi người nhìn bà Lê nuốt nước bọt, ngay đến cả ông Lý tuy là không nói câu gì, nhưng ông ta hai con mắt nhìn bà Lê không chớp. Thế rồi bà Lê chuyển giọng, một cái giọng nói rờn rợn:
– ... Địa Tạng Hoàng sẽ không bao giờ cho phép các vong hồn giao tiếp với các người đâu.
Nghe xong câu đo thì cả nhóm có phần chán nản, không lẽ chuyến đi lần này sẽ lại không có kết quả gì? Long ngước mắt nhìn bà Lê hỏi:
– Thế theo bác thì chúng con nên làm gì để chuyến đi này gặt hái được kết quả bây giờ ạ?
Bà Lê mỉm cười, bà ta nói:
– Cách thì có... nhưng mà các cô các cậu đã chắc chưa?
Trà hỏi lại:
– Chắc ... chắc cái gì cơ ạ?
Bà Lê lúc này dí sát mặt vào mặt Trà nói:
– Để giao tiếp được với người âm thì dễ ... nhưng mà để giứt ra thì không dễ đâu đó ...
Mọi người nghe thấy câu này thì không hiểu lắm, nhưng nghe đến đoạn khó mà giứt ra được thì ai ai cũng khẽ rùng mình. Ông Lý cả ngày không nói một câu nào, nhưng đến giờ này ông mới thốt lên được một câu:
– Thế theo bà thì chúng tôi phải làm cách nào thì mới giao tiếp được với người âm?
Bà Lê lúc này quay ra ông Lý nhìn ông ta chằm chằm, thế rồi bà Lê mỉm cười và bắt đầu bầy cách cho họ làm lễ cúng bái để có thể gặp được người âm.
Theo đúng như lời bà Lê chỉ định, cả nhóm đã mua đủ mọi thứ đồ lễ cần thiết. Lần này do vừa phải mang đồ lễ và máy quay nên ông Lý đã đích thân thuê một chiếc ô tô sáu chỗ để đi chuyển đồ đạc cho tiện. Đúng tám giờ rưỡi, cả đoàn lên xe cùng với đồ đạc xuất phát tiến về căn biệt thự dốc X. Ông Lý đã biết rõ đường đi, cộng thêm có cả Long ngồi trước dẫn đường nên có lẽ sẽ đến đó sớm thôi. Thời gian cứ thế trôi qua, ba mươi phút, rồi thì một tiếng. Mọi người ngồi sau bắt đầu băn khoăn là tại sao đi ô tô mà mãi không đến nơi, Long ngồi ghế trên cũng bắt đầu băn khoăn, "rõ ràng là đi đúng đường mà tại sao từ nãy giờ cậu cứ có cảm giác là đi vòng vòng là sao nhỉ?". Long quay qua nhìn ông Lý, mặt ông Lý lái xe căng đét, không mỉm cười. Đi được thêm một lúc, Long quay qua nói nhỏ:
– Bác ... bác có đi đúng đường không ạ?
Ông Lý tức giận quay quay qua hét lớn:
– Đ* má mày làm sao mà không đúng?!
Nghe cái câu đó cả đám tại mặt, còn Long chỉ biết cúi đầu im lặng. Đi được thêm một lúc, chợt ông Lý phanh gấp thế rồi ông ta quay qua Long nói:
– Ngon thì lái đi!
Long chưa kịp trả lời thì ông Lý đã mở cửa đi xuống và đóng cửa cái "rầm". Hai người đổi chỗ cho nhau, lần này là Long cầm lái. Một thời gian nữa trôi qua, nhưng có lẽ là ngay đến Long cũng không tài nào tìm được đường để đi tới cái căn biệt thự cạnh con dốc X đó. Lúc này Trà ngồi ở sau, có lẽ cô ta đã hiểu ra được điều gì, Trà nghi là cả đoàn đang bị ma giấu đường không cho tới căn nhà đó. Nghĩ đến đây, Trà cởi cái vòng đỏ đeo trên tay ra, thế rồi tự tay cô kéo đứt cái vòng đó. Chỉ năm phút sau, hình bóng ngôi biệt thự cổ đã hiện ra xa xa dưới cái ánh trăng mờ ảo, thế rồi cả con dốc X cũng ngay trước mặt. Chiếc xe ô tô sáu chỗ từ từ tiến vào sân trước. Mọi người bước xuống xe đứng đó, ngôi biệt thự này vẫn lừng lững và rờn rợn như hồi chiều. Ông Lý hô lớn:
– Vào việc đi.
Lập tức mọi người nhanh tay bắt đầu chuyển đồ vào trong căn biệt thự đó, họ nhanh tay để chuẩn bị làm lễ để được giao tiếp với người âm. Hy vọng rằng khi họ làm lễ xin Địa Tàng Hoàng, ngài sẽ chiều lòng cho họ được giao tiếp với người âm.

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma kinh dị - Bên kia sự sống (P.cuối)

Theo: truyenmacothat.net

Nguồn: http://truyenmacothat.net/ben-kia-su-song

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài