Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P9). Truyện ma... "Tần Cẩm về nhà, Lục Tử Minh đến bệnh viện, còn Đường Thi Thi được phân công tới bệnh viện tâm thần lấy tấm vải ở chỗ Anh Kỳ. Cảm thấy không yên tâm lắm, Tần Cẩm bảo Kha Lương đi cùng Thi Thi để bảo vệ cô, vì Thi Thi vừa mới hồi phục, hơn nữa trong phòng bệnh lại có hai con ma..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P6)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P8)

 tam-vai-do-5.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P9)

Phần 16: NGHE HÁT TRONG VƯỜN

Trong gương dần dần hiện lên con đường Giang Ngạn trong tiết tháng 3.
Mưa bụi giăng mắc không gian. Một gia đình giàu có vừa khóc lóc thảm thiết vừa bê ra một cỗ quan tài. Tiền giấy bay đầy trời càng làm tăng thêm vẻ thê lương cho cảnh sắc ảm đạm này. Người qua đường liếc nhìn rồi bình luận, người con gái đó đúng là mệnh khổ. Mới hai mươi tám tuổi đầu mà đã chết yểu. Nghe nói là do mắc bệnh hiểm nghèo mà chết. Nhưng một người chưa từng bước chân ra cửa sao lại chết vì bạo bệnh kia chứ?
Một người nói: “Nghe nói cô ta bị ma nam bám riết nên mới chết.”
Tuy người đó nói rất nhỏ song vẫn bị ba người ngồi uống nước bên đường nghe thấy.
Ba người bọn họ ăn mặc như nông dân. Một ông già – chắc là bố của hai người còn lại, một nam một nữ. Người con trai trông rất đàn ông, lông mày rậm, mắt to, còn cô gái thì khỏi phải nói – xinh đẹp tuyệt trần. Vẻ đẹp của cô khiến bao người trên đường cứ trố mắt ra nhìn. Người con gái ngượng ngùng mặt đỏ bừng lên, e lệ tựa như một bông hoa đào còn thấm đẫm sương đêm.
Người con trai có vẻ khó chịu; anh nói nhỏ với cô:
– Sư muội à, không phải tức giận làm gì. Huynh sẽ đánh bọn chúng.
Ông cụ can thiệp:
– Đạo nhi, ta đã nhắc con không được gây sự rồi phải không?
– Nhưng bọn chúng cứ nhìn sư muội.
– Hiểu Nguyệt vốn xinh đẹp, đương nhiên làm cho người ta phải chú ý. Chẳng lẽ con muốn móc hết mắt của họ ra mới được à?
Người con trai bị mắng xong, tức tối quét ánh mắt thù hằn vào bọn người háo sắc kia nhưng cũng không dám nói gì thêm nữa. Ông cụ tiếp tục quan sát hướng đi của chiếc quan tài đằng xa.
Đột nhiên, ông vụt bỏ bát xuống rồi chạy. Hai người liền đuổi theo sau. Trong lúc hoảng loạn, người con gái vẫn không quên trả tiền cho người bán nước đậu.
Ông già lướt về phía trước, nhanh như một luồng gió. Hai người cố gắng bám theo sau; sau cùng họ dừng lại trước một chiếc cổng lớn màu đỏ. Trên cổng đề chữ “Thính viên”. Nơi đó vốn là một nhà hát cũ – nơi người ta thường biểu diễn Kinh kịch.
Thời kỳ Dân quốc tuy chính trị loạn lạc, song loạn thì loạn mà chơi vẫn cứ chơi. Số lượng người nghe hát và đi hát rất đông. Và giống như một quy luật, thời thế càng loạn thì người ta lại càng ham vui, bởi không ai biết được ngày mai sẽ thế nào, do vậy mà nhà hát này kinh doanh rất tốt.
Ông cụ cười mỉm rồi nói:
– Chính là nơi này.
Đạo Nhi lên tiếng:
– Sư phụ à, là chỗ này sao?
– Đúng vậy, sư phụ vừa thấy hồn người con gái ấy bay vào đây, do vậy thầy cứ đuổi theo sau. Chính mắt thầy thấy cô ta bay vào. Xem ra, lại là một cô gái si tình, đã làm ma rồi mà vẫn không quên tìm gặp người tình.
Vào thời đó, hầu hết người con gái nào cũng có một người tình trong mộng là những kép hát nổi tiếng. Họ trở thành những kẻ mộng du, lúc nào cũng như mê như say vậy. Vì vậy khi chết đi họ đều mong muốn thực hiện tâm nguyện cuối cùng của mình là gặp được tình lang.
Ông cụ liền rút bùa giấy ra dán xung quanh cửa rồi cười to: “Rốt cuộc ta đã giam được cô ta ở đây.”
– Sư phụ à, tại sao chúng ta lại phải bắt con ma nữ ấy? Cô ấy có hại ai đâu? – Cô gái không nén nổi nữa bèn lên tiếng.
– Haha, Hiểu Nguyệt à, con ngây thơ quá! Đối tượng mà pháp sư chúng ta cần bắt không phải là cô ta, bởi cô ta chỉ đến đây để thỏa tâm nguyện của mình mà thôi; hơn nữa cô ta còn phải xuống suối vàng để tiếp tục đầu thai nữa chứ. Chúng ta và cô ấy không liên quan tới nhau, ai đi đường nấy thôi. Ta cần bắt là bắt con ma đã làm cho cô ấy chết cơ.
– Thế cô gái ấy bị ma hại chết ư?
– Nếu thầy không tính nhầm thì cô gái đó không phải chết vì bạo bệnh mà bị ma bám riết khi tới đây nghe hát, sau đó chết do cạn nguyên khí. Con ma làm đó lại trốn trong nhà hát này. Được rồi, Hiểu Nguyệt, giờ con đã mười bảy tuổi rồi, đã đến lúc phải hành sự một mình thôi. Sư huynh của con đã làm việc độc lập từ lâu rồi. Nếu cứ không chịu bắt ma một mình thì nhà họ Kha cũng không thể giữ con lâu hơn nữa. Con nên tìm lấy một tấm chồng tử tế, không nên tiếp tục theo cái nghề pháp sư này.
Người con trai dường như không còn kiên nhẫn lâu hơn được nữa, anh hét toáng lên:
– Cha à, sao cha lại bắt Hiểu Nguyệt lấy chồng kia chứ?
Ông cụ lườm anh ta một cái, ông thầm mắng đứa con trai khờ dại của mình:
– Đồ ngốc, ta làm thế cũng là tốt cho con thôi mà.
Người con gái này, lúc nhỏ đã bị bỏ rơi trước nhà họ Kha. Thấy đứa trẻ đáng thương, hơn nữa trông mặt mũi cũng sáng sủa, ông liền quyết định nuôi dưỡng nó. Ông còn dạy cho nó kỹ năng bắt ma; nhưng cô gái bản tính nhút nhát, lại rất sợ ma. Tuy học nghề đã lâu, nhưng chưa bao giờ cô tự mình bắt được một con ma nào. Ông nhận thấy con trai ông có cảm tình với cô gái này nên quyết định chọn chiêu này để ép cô bỏ nghề rồi lấy con trai ông. Song ông không dám nói thẳng ra, bởi cô gái rất bướng bỉnh. Nếu nói thẳng là cô không có năng lực bắt ma, cô gái sẽ tức giận rồi gây họa mất. Do vậy, ông chọn cách này ép cô thấy khó mà tự rút lui. Đúng như ông dự đoán, nghe xong lời sư phụ, cô sợ hãi, tái mét cả mặt, kiếm báu trong tay cô rung lên. Bình thường, cô còn rất sợ bóng tối. Tuy đã cùng sư phụ bắt được rất nhiều ma song cô thuộc loại người càng bắt được nhiều ma thì càng thêm sợ ma. Thế nhưng cô vẫn nhận lấy bùa của sư phụ đưa cho rồi lặng lẽ quay đầu nhìn vào nhà hát tối tăm kia.
Màn đêm buông xuống, cô nghe thấy hai cha con họ cãi nhau ngoài sân. Sư huynh nhất định không cho cô đi một mình và anh ta đang cãi lý với cha.
– Tuy sư muội học nghề đã nhiều năm nhưng thực ra muội ấy chưa có nhiều kinh nghiệm thực tế. Chuyến này bắt muội ấy đi một mình e rằng lành ít dữ nhiều.
– Con thì biết cái gì? Đến loại ma đào hoa này mà còn không bắt được thì gọi gì là pháp sư thứ thiệt nữa, thà sớm lấy chồng cho xong chuyện.
Hiểu Nguyệt nhẹ cắn môi; cái tính khí bướng bỉnh không chịu thua của cô trỗi dậy. Cô lén cầm bảo kiếm và bùa pháp rồi nhảy qua cửa sổ đi vào nhà hát.
Trí nhớ của cô rất tốt, các khẩu quyết của sư phụ đã dạy, cô thuộc làu làu. Vừa đi cô vừa niệm chú. Lúc này, người đến xem hát đã về hết, chỉ còn sân khấu trống trơn.
Người cô nhẹ như chim yến, chỉ cần lắc mình một cái là đã vào trong vườn.
Vừa tới nơi, cô thấy một cô gái đang ngồi trong góc vườn. Cô ta đang đờ đẫn nhìn lên sân khấu. Hiểu Nguyệt thầm nghĩ nếu vì chuyện bắt ma mà vô tình làm cô ta bị thương thì phải làm sao đây? Thế là cô nhẹ nhàng đi về phía cô gái kia rồi nói:
– Cô à, kịch đã hết rồi, sao cô vẫn còn ngồi đây?
– Tôi còn chờ Giang lang lên sân khấu.
– Giang lang là ai vậy?
– Là Giang Ngạn Hoa, một kép hát nổi tiếng đó! Anh ấy hát vở Nhị Lang cứu mẹ cực hay. Cô chưa nghe anh ấy hát bao giờ à?
Cô gái mê hát kia liền ngâm nga mấy câu.
Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh lo lắng, chỉ sợ tiếng hát của cô ta sẽ làm kinh động đến con ma đào hoa kia. Nó mà tới bất ngờ thì cô cũng khó xoay sở đây.
Cô kia hát mãi rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì, cô liền đứng dậy hỏi:
– Cô cũng thích Giang Lang phải không?
– Đâu có, tôi chưa từng nghe thấy anh ấy hát bao giờ.
– Anh ấy hát rất hay, cô mà xem thì sẽ mê thôi. Không được, không thể để cho cô xem được, chi bằng tôi móc mắt cô để cô vĩnh viễn không thể thấy được Giang lang của tôi.
Cô gái kia liền quay đầu lại. Trong ánh trăng bợt bạt, Hiểu Nguyệt nhìn rõ khuôn mặt cô ta, thấy rất quen nhưng không biết đã gặp ở đâu rồi.
Hiểu Nguyệt bỗng nhớ ra, cô ta chính là người trong bức di ảnh mà sáng nay cô nhìn thấy khi đang uống nước đậu.
Cô lùi lại thì bị vướng vào ghế liền ngã lăn ra. Ngẩng đầu nhìn lên bức màn đỏ trên sân khấu, cô thấy rất nhiều cô gái khác đang treo mình trên đó; cô nào cô nấy cũng trợn mắt nhìn mình.
Hiểu Nguyệt sợ hết hồn. Cô biết chỗ này có ma nhưng không ngờ lại nhiều đến thế. Cô vừa lùi lại vừa cố nhớ các khẩu quyết đã được sư phụ truyền dạy. Con ma nữ kia dường như đã coi cô là tình địch của mình, kiên quyết đòi móc mắt của cô. Tội nghiệp cho cô vừa lùi vừa khua khua bảo kiếm rồi nhắm tịt mắt lại.
Một cánh tay ôm chặt lấy cô. Một mùi thơm dễ chịu lan tỏa.
Cô từ từ mở mắt, hóa ra mình vẫn chưa bị mù. Cô nhìn lên trần, không thấy lũ ma nữ đi giày thêu hoa đâu nữa. Một anh chàng tuấn tú đang cười, đôi mắt dài nhìn soi mói vào ngực cô.
Cô hét toáng lên rồi đẩy anh chàng háo sắc một cái làm anh ta ngã lăn xuống đất. Cô cảm thấy mình hơi quá tay với ân nhân cứu mạng, do vậy cô lí nhí nói: “Cảm ơn anh!” Cô không dám đỡ anh ta dậy mặc dù biết rằng anh ta ngã rất đau, anh ta cứ rên ư ử. Cô cảm thấy hối hận vô cùng liền ôm lấy anh ta để xem tình hình vết thương của anh ta thế nào.
Nào ngờ anh chàng láu cá kia hết rên rỉ ngay, liền úp mặt vào ngực cô như một đứa trẻ. Hít một hơi dài, anh chàng thổ lộ:
– Người em có mùi hương hoa đào, chắc em còn là trinh nữ.
Cô vội buông tay, giận dữ nhìn hắn. Hắn ngồi trên đất, trông thật đa tình. Cô cảm thấy người hắn lạnh toát. Hắn cười nhạt rồi châm chọc cô:
– Con gái con đứa mà nửa đêm canh ba mò vào nhà hát này làm gì?
– Thế anh là người trông coi nơi này phải không? Thôi, tôi không nói với anh đâu, bởi sợ rằng nói ra lại làm anh sợ tới vãi cả ra quần mất. Ngày mai tôi lại tới.
– Việc gì có thể dọa được anh vậy?
Hiểu Nguyệt nghĩ một chốc rồi quyết định sẽ nói cho anh ta hay bởi cô thấy anh chàng này cũng dễ dãi. Cô sợ rằng nếu mình không nói cho anh ta hay thì rất có khả năng anh ta sẽ bị bọn ma nữ kia bức hại mất.
– Anh không nên làm ở đây, chỗ này bị ma… ám đấy.
Nói xong, cô rùng mình vì sợ.
Người đàn ông đó chẳng tỏ vẻ sợ sệt gì, anh ta còn vặn lại cô:
– Thế sao em lại không sợ, em tới đây làm gì thế?
– Em ấy à? Em tới đây để bắt ma. Sư phụ nói nếu em bắt được con ma hoành hành ở đây thì em sẽ chính thức được làm pháp sư rồi.
Anh ta cười to tỏ vẻ không tin.
– Em? Em mà đòi bắt ma sao? Trông bộ dạng em lúc nãy liệu có bắt được ma không?
Hiểu Nguyệt cay mũi, chạy nhanh ra ngoài. Cô hạ quyết tâm sẽ làm mọi cách để bắt được con ma ở nhà hát này, để anh chàng này thấy được bản lĩnh của cô cao cường đến mức nào. Cô cũng muốn chứng tỏ cho sư phụ và sư huynh thấy mình đã thực sự trưởng thành rồi, không còn là trẻ con nữa.
Khi một cô gái vội vàng muốn chứng minh bản thân với một ai thì rõ ràng, cô đã có cảm tình với người đó rồi.
Về tới nhà, cô lẩm nhẩm khẩu quyết siêu độ cho bầy ma nữ đáng thương kia mặc dù họ rất hung hãn. Siêu độ xong thì tốt rồi bởi họ cũng đã hại ai đâu; không nên đuổi đánh họ tới địa ngục để mãi mãi không được đầu thai.
Ngày hôm sau Hiểu Nguyệt ngủ rất sớm. Cô chờ sư phụ và sư huynh vừa ngủ là nhảy vội ra ngoài. Vào tới nhà hát, cô hít dài một hơi, tay cầm chắc bảo kiếm rồi xông vào trong. Không biết lũ ma nữ đã đi đâu hết, chỉ còn trơ lại sân khấu trống trải. Cô vừa đi vừa nhắc mình không được sợ.
Cầm chắc bảo kiếm trong tay, chốc chốc cô lại nhìn lên trên xem có những đôi giày thêu hoa không. Hôm nay nhà hát không có vẻ âm u như hôm trước. Trăng tròn hơn và rọi ánh bạc xuống hồ nước rất đẹp – nơi những người giàu có nghe hát xong đến chơi. Nhìn từ cửa sổ của nhà hát cô thấy những búp sen hé nở trong ánh trăng lên trên mặt hồ. Thật làm cho người ta xao xuyến, rung động.
Tuy Hiểu Nguyệt theo học nghề pháp sư, nhưng cô lại là một cô gái rất ngây thơ, lãng mạn. Nhìn cảnh đẹp mê hồn đó, cô như quên đi thực tại, hòa hồn mình vào những đợt sóng nhấp nhô ánh bạc trên hồ.
Một giọng nói nhỏ nhẹ phảng phất bên tai phải khiến nửa người cô như tê dại.
– Pháp sư lại đến bắt ma à?
Quay đầu lại thấy người con trai đã cứu mình tối qua đang nhoẻn cười, cô nóng bừng mặt. Cả đời cô chưa khi nào đứng gần đàn ông như thế cả. Rõ ràng là anh chàng đó tới trêu cô. Cô hơi ngượng một chút nhưng vẫn cố trả lời mạch lạc:
– Lũ quỷ tối qua đều bị tôi dọa cho chạy mất dép rồi.
– Có đúng thế không? Em cũng lợi hại thật đấy nhỉ!
– Điều đó thì liên quan gì tới anh?
– Đương nhiên là không liên quan rồi. Nhưng bản chất anh nhút nhát. Biết rằng hôm nay thể nào em cũng tới, tuy rằng rất sợ nhưng anh sẽ trốn sau em nhé. Nếu thực sự có ma, có quỷ như em nói thì mình em đối phó với chúng thôi.
– Sư phụ tôi nói rằng chúng tôi bắt ma là để bảo vệ những người đang sống, do vậy tôi sẽ bảo vệ anh. Tại sao anh cứ để tay vào eo tôi thế nhỉ?
– Thực ra, anh chỉ muốn biết số đo vòng hai của em thế nào để còn giúp em may một bộ phục trang biểu diễn. Chúng mình lên sân khấu hát đi! – Anh chàng nhũn nhặn nói.
– Công việc của tôi là bắt ma chứ không phải là ca hát, tôi cần cái thứ phục trang ấy làm gì?
– Dù gì thì em đã tới đây rồi, cũng phải chờ ma đến, vậy tranh thủ lúc này ta cùng vừa hát vừa chờ. Cũng là một cách để giết thời gian ý mà. Sư phụ em dặn khi không có ma thì không được phép hát hò à?
– Điều này…
– Được rồi, đi theo anh! Bây giờ, chúng mình lên sân khấu hát, chỗ nào em không biết anh sẽ dạy cho.
Nụ cười của anh chàng kia như có ma lực vậy, cô ngoan ngoãn đi theo anh ta lên sân khấu. Đứng giữa sân khấu, anh ta làm mặt ma dọa cô rồi chạy tọt vào cánh gà. Trước đây Hiểu Nguyệt đã từng ngồi dưới khán giả xem hát; thỉnh thoảng cô cũng ngân nga mấy câu nhưng chưa bao giờ cô dám tưởng tượng mình lại có thể đứng giữa sân khấu cả.
Bên dưới khán đài vắng tanh khiến cô phấp phỏng, lo âu.
Chẳng mấy chốc anh chàng kia chui ra khỏi cánh gà, anh ta đã thay trang phục biểu diễn, hóa trang xong xuôi. Trông anh ta lúc này thật quyến rũ. Cô quay mặt đi, ra hiệu mình không muốn hát. Anh chàng kia bắt đầu cất tiếng hát, tiếng hát của anh làm cô sững sờ. Chưa bao giờ cô được nghe ai hát hay và thê lương đến thế.
Anh ta hát đoạn hoàn hồn trong vở Mẫu đơn tình. Người con gái trong vở kịch sống lại rồi kết thành phu phụ với chàng công tử nọ. Anh ta hát vai nữ nhưng còn hay hơn đào hát rất nhiều. Nhìn vào mắt anh ta, cô đọc được nỗi vui mừng sau khi sống lại của nhân vật nữ và tình yêu mãnh liệt của cô đối với chàng công tử. Niềm vui và tình yêu đó làm con người ta say mê.
Hiểu Nguyệt đứng trên sân khấu, cảm thấy như thời gian đang quay ngược trở lại. Dường như cô đang sống ở một thời xa xôi nào đó. Còn anh ta, cho dù hát ở vai nam hay vai nữ cũng đều hay cả. Hát xong câu cuối trong đoạn kịch, hai người nhìn nhau đắm đuối không nói nên lời.
Rất lâu sau, Hiểu Nguyệt mới thốt lên:
– Anh hát hay thật! Nếu được lên sân khấu, chắc anh sẽ là một kép hát có tiếng đấy.
Người đó cười rồi nhìn cô như muốn nói: “Anh chính là một kép hát nổi tiếng đấy chứ, có điều em không biết đó thôi.”
Hai người cứ tán gẫu bên mép sân khấu. Chờ mãi, nhưng không thấy bóng dáng con ma nữ nào, cô quyết định đi về.
Người con trai tiễn cô ra tới cổng. Cô cứ luôn miệng nhắc anh phải cẩn thận.
– Anh tên gì?
– Giang Ngạn Hoa. Thế còn em?
– Hiểu Nguyệt, Liễu Hiểu Nguyệt.
Hai người chia tay trong ánh trăng. Đã vào tới hẻm nhỏ, cô vẫn còn nghe thấy tiếng hát của anh. Cô mỉm cười, bước về phía trước. Ánh trăng đẹp quá làm cô xao xuyến. Một cơn gió nhẹ mơn man khuôn mặt cô.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng mèo kêu thảm thiết. Một bầy chó đang vây quanh một con mèo đen, nó chỉ còn biết sợ hãi kêu cứu.
Hiểu Nguyệt vốn rất sợ chó, định bỏ đi, nhưng nhìn thấy mắt con mèo long lanh ngấn lệ, cô thương quá. Cô liền xông lên phía trước để cứu nó. Bầy chó hung dữ nhảy chồm xông tới. Hiểu Nguyệt liền ôm con mèo lên, lăn tròn trên đất mấy vòng làm thủng một lỗ to trên quần áo. Thật nguy hiểm biết bao! Cô dùng khinh công phóng lên tường. Con mèo run bắn lên trong lòng cô. Bầy chó dưới đất tức tối nhìn cô, dường như chúng đang trách kẻ lắm chuyện. Cô và con mèo cứ đứng trên tường thi gan với bầy chó một hồi lâu.
Lũ chó cuối cùng cũng không kiên nhẫn được nữa, chúng bỏ đi. Cô nhẹ nhàng đặt con mèo xuống bờ tường. Có vẻ nó cũng biết đã được cô cứu sống nên thè lưỡi ra liếm vào tay cô để cảm ơn. Nó nhanh chóng biến mất vào bóng đêm nhưng chốc chốc lại ngoảnh đầu nhìn cô.
Hiểu Nguyệt vui mừng trở về nhà, ngủ một giấc ngon lành. Tuy cô dậy rất sớm nhưng sư phụ đã đi đâu mất. Cô cùng sư huynh Kha Đạo đi lượn phố để mua một chút đồ lễ về siêu độ cho đám ma nữ kia.
Sư huynh đối với cô rất tốt, cô nói gì anh cũng nghe theo. Hai người mải miết đi, rất xa, cuối cùng mệt quá, họ nghỉ chân tại một quán trà. Cô nghe thấy ông già xách lồng chim ở bàn bên cạnh than vãn:
– Kép hát bây giờ chẳng được như xưa, sánh sao nổi với Giang Ngạn Hoa chứ.
– Đúng vậy, Giang Ngạn Hoa là một kép hát thứ thiệt. Giọng hát cũng như cách nhả từ của anh ta đúng là độc nhất vô nhị. Chỉ cần nghe anh hát một lần, rất nhiều cô gái sẵn sàng chết vì anh ta.
– Giang Ngạn Hoa là ai vậy? – Một người còn trẻ hỏi họ
Ông cụ thấy có người quan tâm tới chuyện của mình liền hăng hái trả lời:
– Nói đến tên Giang Ngạn Hoa, lớp người thời chúng tôi không ai là không biết. Lúc đó, anh ta là kép hát số một. Thời đó, mỗi lần tới nghe anh hát, người ta phải xếp hàng dài mấy dặm ấy chứ. Đến màn quây nhà hát cũng bị rách lỗ chỗ do người ta chen lấn nhau để được ngồi nghe nhân vật này hát đấy.
– Sao lớp chúng cháu lại không biết tới kép hát này nhỉ?
– Ôi giời, nói ra thì kép hát này đúng là số khổ; một phần cũng tại anh ta quá tài nên bị nhiều người ghen ghét. Trong một lần biểu diễn, bọn họ đã tráo đao giả thành đao thật. Khổ thân anh ta, lần diễn đó máu me tóe ra khắp sân khấu. Nghe nói lúc đó số lượng các cô gái hâm mộ anh ta tự tử theo nhiều đến mức bằng cả số người trong cái nhà hát này đấy.
– Ông lại nói phét rồi, làm gì có kép hát nào như thế?
– Chàng trai trẻ à, cháu không sống trong thời bọn ông nên không biết đến Giang Ngạn Hoa cũng phải. Anh ta có thể sắm cả vai nam lẫn nữ. Nếu đóng vai nam, anh ta hát rất hùng dũng, có uy, còn đóng vai nữ thì lại si tình nhỏ nhẹ. Đúng là sinh ra chỉ để làm kép hát. Thật đáng tiếc, đáng tiếc!
– Lại có người nói rằng phu nhân nhà họ Lôi thích anh ta, nằng nặc đòi bỏ trốn cùng nên mới gây ra cái họa sát thân đó.
Những người ở bàn đó cứ tiếp tục bàn luận về Giang Ngạn Hoa. Hiểu Nguyệt nghe xong, lạnh toát chân tay rồi lảo đảo ngã xuống bất tỉnh
Lúc cô tỉnh lại trời đã tối, sư phụ và sư huynh đang lo lắng nhìn cô.
– Sư muội, muội yếu lắm đấy. Hôm nay ra phố, đi hơi nhanh một chút mà đã bị say nắng rồi hôn mê luôn. Muội phải nghỉ ngơi nhiều đấy!
– Hiểu Nguyệt à, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, không cần phải lo việc nhà đâu. Thôi con ngủ đi, bọn ta ra ngoài đây.
Nhìn thấy Hiểu Nguyệt đã tỉnh lại, hai người đàn ông mới yên tâm ra ngoài.
Cô thẫn thờ nhìn về phía xa, lòng căm hận nghĩ tới tay Giang Ngạn Hoa kia.
Hóa ra hắn chính là con ma mà mình phải bắt.
Cô lại quyết tới nhà hát đó lần nữa. Tới nơi cô lưỡng lự hồi lâu, không mở cửa để đi vào.

Lòng cô cứ rối bời, nửa muốn gặp Giang Ngạn Hoa nửa lại thôi. Cô phân vân, cũng có thể người đó chỉ muốn dọa cô nên mới giả danh mình là Giang Ngạn Hoa vẫn chưa chết thật. Tóm lại, cô viện ra đủ lý do để phủ nhận người đó là con ma mà mình phải bắt.
Cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí đẩy cửa bước vào. Bên trong vắng lặng như tờ. Giữa nhà hát là một người ngồi trên ghế tựa. Ánh trăng rọi qua cửa sổ chiếu vào người đó, một người không có bóng. Cô sửng sốt nhận ra đó chính là anh chàng mà cô đã gặp.
Cô muốn quay đầu chạy trốn nhưng lại cố gắng cầm kiếm tiến về phía trước. Tay cô run lẩy bẩy; cô cũng không rõ lúc này cô đang giận, oán trách, đau khổ hay sợ hãi nữa. Bắt được con ma này, cô sẽ trở thành một pháp sư thực sự, và sẽ cứu được rất nhiều người. Sẽ không còn cảnh những cô gái mù quáng chết ở đây nữa. Hơn nữa, đám ma nữ cũng sẽ không lưu luyến chốn này để còn đi đầu thai kiếp khác.
Cô nhích từng bước, từng bước tới gần Giang Ngạn Hoa. Mũi kiếm của cô đã chạm vào người anh ta. Cho dù cố hết sức cô cũng không đâm anh được. Lưng của người đó cứ mờ đi. Cô uất ức trào mước mắt.
Người đó cũng không cần quay đầu lại, hỏi:
– Sao em khóc? Sao không đâm anh một nhát cho xong đi? Chẳng lẽ em sợ rồi à?
– Anh chính là Giang Ngạn Hoa sao?
– Đúng vậy.
Anh quay lại nhìn sâu vào mắt cô.
– Tôi đến đây để bắt anh đấy.
– Anh biết rồi, ngày đầu tiên đến đây em đã nói thế.
– Nhưng tại sao anh lại không giết tôi? Lại còn cứu sống tôi nữa chứ?
Nếu hôm đó anh cứ mặc cho bọn ma nữ giết cô thì hôm nay cô đã không phải đối mặt với tình huống phức tạp này.
Giang Ngạn Hoa bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn cảnh đẹp ngoài khung cửa sổ rồi nói nhỏ:
– Em đã bao giờ nếm mùi cô đơn chưa? Một người cứ phải ở mãi một chỗ, một năm, một trăm năm, một ngàn năm. Một phong cảnh đẹp như thế này nhưng lại chẳng có ai ngắm cùng. Một bài hát hay, một giai điệu đẹp không có ai nghe cùng. Em có cảm thấy cô đơn không?
Hiểu Nguyệt lặng im không nói gì. Từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ phải ở một mình, bởi nếu không có sư phụ thì đã có sư huynh ở bên bầu bạn rồi.
– Em chưa bao giờ cô đơn đúng không? Em không thể biết được cảm giác đau lòng khi mình anh đứng trước một sân khấu dài đầy người, hát những khúc ca hay nhất song chẳng có ai vỗ tay hoan hô bởi họ có nhìn thấy mình đâu.
– Chính vì thế anh đã giết những cô gái kia để họ tới xem anh biểu diễn ư?
– Anh đâu có giết họ. Họ nghe anh hát xong thì vì anh nguyện chết đấy chứ. Anh có giết họ đâu. – Giang Ngạn Hoa giận dữ trả lời.
– Thế nhưng những người đó vì anh mà chết, bởi anh đã hiện hình hại họ tới nông nỗi này.
– Thế thì làm sao? Chính em cũng muốn thu phục anh, muốn giết anh, muốn đẩy anh xuống mười tám tầng địa ngục mà? – Giang Ngạn Hoa càng lúc càng lạnh lùng, anh bắt đầu gằn giọng với cô.
– Tôi, tôi, tôi…
Hiểu Nguyệt bị hỏi dồn dập, cô không trả lời, chỉ lùi về phía sau.
– Em thì sao? Đến kỹ năng sơ đẳng để giết một con ma tầm thường em còn không nắm được? Sao em có thể bắt được anh? Đến cả sư phụ em cũng chưa phải là đối thủ của anh. Năm xưa ông ta có đến bắt anh, may nhờ anh niệm tình trước kia cũng có quen biết với nhà họ Kha, nếu không anh đã sớm tiêu diệt ông ta rồi.
– Anh nói lung tung gì thế? Không có con ma nào lại không bị thu phục dưới tay sư phụ tôi. Anh đang run sợ phải không?
– Ha ha ha…
Một ánh sáng lóe lên, bỗng chốc bảo kiếm trong tay cô đã nằm trong tay Giang Ngạn Hoa.
– Đến giờ em đã biết anh không nói khoác phải không? Em còn chẳng đấu nổi một chiêu với anh thì làm sao giết được anh?
– Tôi quyết không để cho anh tiếp tục hại người nữa. – Hiểu Nguyệt nghiến chặt răng, cô cương quyết nói.
Đột nhiên anh ta biến đi. Góc tường tự nhiên xuất hiện vô số những cánh tay thò ra. Những cánh tay đó tóm chặt lấy cô rồi kéo cô về hai phía. Cô cảm thấy đau nhói tưởng mình đã bị xé làm hai mảnh vậy. Gã Giang Ngạn Hoa lại dựa vào cửa sổ nhìn cô cười nhạt.
– Em hãy cầu cứu đi! Anh sẽ bảo bọn chúng tha cho em.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của anh ta rồi vẫn cố giẫy đạp. Càng giẫy đạp, cô lại càng đau. Đột nhiên mặt mũi tối sầm lại, cô bất tỉnh. Tỉnh lại, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Mở mắt ra nhìn, cô thấy mình đang nằm trong vòng tay của Giang Ngạn Hoa dưới ánh trăng.
– Em thà chết chứ không cầu xin anh cứu em sao? – anh ta chua xót nói.
Hiểu Nguyệt lạnh lùng quay mặt đi:
– Anh muốn giết cứ giết, không cần lắm lời. Tuy tôi không phải là đối thủ của anh nhưng nếu tôi chết ở đây, sư huynh tôi chắc sẽ tới báo thù cho tôi.
– Sư huynh? Người tình trong mộng của em à? – Giọng Giang Ngạn Hoa lạnh lùng trở lại.
– Điều đó không liên quan tới anh. Nói tóm lại, sư huynh của tôi tốt hơn anh hàng trăm, hàng vạn lần. Tuy anh ấy không biết hát Kinh kịch nhưng anh ấy đang sống sờ sờ chứ không như anh đâu.
Hiểu Nguyệt thấy vai mình nhói đau. Giang Ngạn Hoa dùng hai bàn tay cứng như sắt bóp mạnh vào vai cô, dường như anh muốn bóp vụn cô ra vậy.
Cô thầm nghĩ chắc anh ta tức thật rồi. Cô vội vàng đẩy anh ra rồi vung bảo kiếm đâm vào ngực anh ta. Hiểu Nguyệt kinh hãi tái cả mặt, cô trừng mắt nhìn vào tay mình và vết thương trên người anh ta. Thực ra cô không cố ý bởi cô quên mất tay mình đang cầm kiếm.
Giang Ngạn Hoa cúi đầu nhìn vào vết thương của mình, dường như anh không tin vào mắt mình nữa:
– Em thực sự muốn giết anh sao? – Anh ta chau mày khó hiểu.
– Không… không… không phải vậy đâu, chỉ là… em… giết… – Hiểu Nguyệt lắp bắp nói.
Giang Ngạn Hoa khua tay, một trận gió to nổi lên, thanh bảo kiếm từ từ chảy ra trên người anh ta. Trông anh ta lúc này thật đáng sợ.
Anh vòng tay ôm lấy người cô đang cứng đờ vì sợ, hung dữ há miệng định ngoạm một miếng vào bên phải cổ cô.
Dưới ánh trăng, cổ cô trắng hồng, mịn màng.
Cô chống cự một cách yếu ớt, mái tóc tung bay quật cả vào mặt anh ta.
Anh ta bỏ ý định cắn cô.
Hai người cứ ôm nhau hồi lâu trên sân khấu. Trông hành động đó vừa thân mật lại vừa đáng sợ. Cuối cùng anh đẩy cô ra rồi nói:
– Em đi đi, đừng bao giờ đến đây nữa! Bởi em không thể giết anh được, còn anh cũng không thể bị giết chết đâu. Đi đi em!
Anh ta biến mất, bỏ lại Hiểu Nguyệt giữa nhà hát vắng lặng này.
Về tới nhà, cô gặp sư phụ đang đứng chờ ở đó.
Sư phụ chỉ nói mỗi một câu:
– Bỏ đi con! Sư phụ không muốn mất con.
Hiểu Nguyệt úp mặt vào lòng sư phụ òa khóc; cô cảm thấy mình không còn tí sức lực nào nữa. Cuối cùng, cô cũng quyết định từ bỏ ý định giết Giang Ngạn Hoa.
Dường như sự việc này dần trôi vào quên lãng. Cô lại tiếp tục giúp sư phụ và sư huynh đi bắt ma cho người ta. Chỉ có điều bây giờ cô không được vui vẻ như trước, ít cười, ít nói, trông cô lúc nào cũng đăm chiêu.
Một ngày nọ có hai người khách tới nhà. Sư phụ vui ra mặt, vội sai Hiểu Nguyệt rót trà mời khách rồi đi chợ mua đồ ăn ngon đãi khách.
Mới bước ra cửa, cô phát hiện mình quên không mang tiền liền quay lại lấy. Đi ngang qua cửa sổ phòng khách, cô nghe loáng thoáng tiếng sư phụ:
– Cảm ơn hai vị đã nhận lời xuống núi giúp đỡ.
– Không có gì. Chúng ta không thể tiếp tục nương tay với loại ác ma đó mãi được. Không hiểu sao pháp thuật của hắn lại cao cường đến vậy.
– Nghe người ta nói, trước khi chết hắn đã có bản lĩnh thần thông, lẽ nào hắn là một dị nhân trời sinh.
– Đáng tiếc thay! Nếu hắn còn sống có thể trở thành cao nhân một thời đó.
– Bây giờ nói gì cũng vô dụng mà thôi. Hai vị chịu xuống núi giúp một tay là tốt lắm rồi. Mười năm trước tôi đã từng thất bại dưới tay hắn. Bây giờ lịch sử lại tái diễn đối với đồ đệ nữ của tôi. Bản thân tôi cũng hoàn toàn không muốn khử hắn bởi hắn chết cũng thật thương tâm. Nhưng bảy ngày trước, lại có một cô gái chết trong nhà hát của hắn. Hắn đã cướp đoạt mạng sống của rất nhiều người, do vậy tôi quyết định không thể để cho loại ác quỷ này tiếp tục hoành hành nữa. Nếu không làm được việc này, tôi cũng không xứng là pháp sư nhà họ Kha nữa.
Lòng Hiểu Nguyệt quặn đau, cô quay đầu đi luôn.
Cô trốn trong nhà hát chờ tới tận tối nhưng vẫn chưa thấy Giang Ngạn Hoa xuất hiện. Cô lo sợ không biết lúc nào sư phụ và hai vị cao nhân sẽ xông vào đây. Giả sử hai bên có giao chiến thật, cô cũng không biết mình mong ai thắng. Trong lòng cô vẫn biết sư phụ làm như vậy là đúng nhưng cô lại không muốn Giang Ngạn Hoa bị đánh cho hồn xiêu phách tán.
Chờ mãi tới khi trăng lên cô mới thấy Giang Ngạn Hoa, anh ta đang dựa vào cửa sổ im lặng nhìn cô.
Hai người họ vẫn như mọi lần, một người đứng trước cửa sổ, một người ngồi trên ghế tựa. Ánh trăng vẫn rọi vào cửa sổ, cả hai – một người, một ma, cùng lặng lẽ ngắm trăng sáng.
– Anh có thể ngừng giết người được không?
– Vậy em có thể đừng rời xa anh được không?
Nói xong họ lại chìm vào trầm tư.
– Sư phụ em đã gọi người đến thu phục anh đấy. Anh mau chạy đi.
– Anh còn có thể đi đâu nữa đây? Không phải anh sợ bọn họ bởi cho dù bọn họ có hợp sức lại cũng không phải là đối thủ của anh.
Giang Ngạn Hoa bay tới trước mặt Hiểu Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt cô, anh nói tiếp:
– Kỳ thực, để giết anh cũng rất đơn giản, bởi tử huyệt của anh nằm ở hai mắt.
Hiểu Nguyệt cũng không hiểu tại sao anh ta lại nói với cô điều này. Cô đang nghĩ miên man thì anh đã đặt trên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Thời gian không thể dừng lại được nhưng hồi ức của họ giống như sự hòa quyện giữa trời và đất. Hiểu Nguyệt như tan đi trong niềm hạnh phúc.
Đột nhiên, ngoài cửa vọng lên tiếng của sư phụ:
– Hiểu Nguyệt à, sao con dám…
Cô sợ hãi đẩy anh ra.
Hai ngón tay đã được tẩm tinh chất hoa phượng tiên đỏ tươi chọc vào mắt của Giang Ngạn Hoa. Trông anh ta lúc này giống như một miếng ngọc bị vỡ, cứ từ từ rơi xuống rồi biến mất trên mặt đất. Cô không nhìn được nét mặt anh ta, thậm chí không kịp nhìn vào mắt anh ta; do vậy cô không biết anh có muốn trăng trối điều gì? Cô nghẹn ngào không nói năng gì rồi quỳ xuống đất. Cô cứ điên loạn lần mò trên đất để tìm anh. Mặt đất thô ráp làm mười ngón tay trắng mịn của cô rỉ máu song cô vẫn tiếp tục tìm kiếm .
Một con ma làm sao có thể dễ dàng bị giết như thế được? Hơn nữa anh ta có phép thuật cao siêu lắm mà? Sao lại có thể dễ dàng bị giết kia chứ? – Cô thầm nghĩ.
Chính cô đã giết anh ta, chính cô tự tay phá tử huyệt của anh ta.
Không thể chịu đựng lâu hơn nữa, cô ngã ra đất bất tỉnh. Sư phụ cô đã tiễn hai cao nhân lên núi. Sư huynh Kha Đạo trông nom cô. Cứ nhắm mắt lại cô lại thấy khuôn mặt của Giang Ngạn Hoa hiện ra trước mặt, không còn cười thì giận, hoặc coi khinh, hoặc làm mặt quỷ.
Anh ta không những là ma mà còn là ác ma; giờ đây anh đã biến mất thật rồi.
Cô tự trấn an anh ta là ác ma nhưng cũng chẳng có ích gì, cô mất hết lý trí. Cô cũng không biết tự lúc nào, cô đã phải lòng anh ta. Cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại yêu một con ma. Chờ tới khi cô biết được thì mọi chuyện đã quá muộn.
Anh ấy sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại?
Cô cứ gào thét trong tim.
Không, không, nhất định phải có cách nào đấy để cứu anh chứ? Đã là nhà họ Kha, đương nhiên phải có cách rồi. Cô trốn trong gác xép rồi lật mọi loại sách ra xem. Lúc còn nhỏ cô nhớ có lần sư phụ nói với cô rằng, chỉ cần lập đàn tế mời sư tổ đến thì có thể giải quyết được khó khăn trong nhân gian. Xem hết cuốn sách đã ố vàng trong gác xép tối tăm, Hiểu Nguyệt nở một nụ cười mãn nguyện.
Trời đã khuya, cô vội khoác lên mình bộ quần áo đẹp nhất rồi cầm đồ cúng tế đi. Đi tới nhà hát đó, cô vòng vào phía sau chỗ hồ sen rồi lập đàn tế tại đó. Cô bắt đầu làm phép.
Đột nhiên ai đó ngăn cô lại.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là sư huynh.
– Sư muội à, muội không nên làm thế, có thể muội sẽ chết đấy. Chỉ vì một con ma mà phải chết có đáng không?
– Đáng.
– Anh ta là một con ma. Cho dù muội làm phép cho anh ta sống lại thì anh ta vẫn chỉ là ma thôi; muội cũng không thể sống cùng anh ta được mà.
– Muội chẳng quan tâm đến việc anh ta là người hay là ma, là người tốt hay xấu hoặc có thể sống cùng nhau không. Điều quan trọng là muội cần anh ấy tồn tại trên thế gian này, để muội có thể cảm nhận được là tốt rồi.
– Dựng đài tế là việc tối kỵ của nhà họ Kha. Lập đàn tế xong, mời được sư tổ, đương nhiên muội sẽ được toại nguyện nhưng muội có biết muội sẽ phải đi qua cửa lửa, cửa côn trùng và cửa dao. Không những thế, muội còn phải mất thứ đẹp nhất, quý giá của mình để đổi cho sư tổ. Phải hy sinh nhiều như thế mới có thể được như ý. Nhưng cũng có khi muội phải trả giá bằng cả mạng sống của mình, muội biết không?
– Sư huynh à, muội không sợ chết, muội cũng chẳng sợ ma, muội chỉ sợ cô đơn thôi, huynh có biết không? Nếu bắt muội một mình ở mãi một chỗ một năm, một trăm năm, một ngàn năm. Cảnh đẹp như thế này lại chỉ có một mình muội ngắm. Muội không thể ở cùng người muội yêu thương nhất bởi anh ấy đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa. Đến cả ánh trăng đẹp đẽ kia anh ấy cũng không thể chia sẻ với muội. Nếu phải sống như thế, muội thà chết còn hơn.
Nhân lúc sư huynh không để ý, Hiểu Nguyệt nhanh tay điểm huyệt sư huynh. Cô lại cầm bó hương lên, lần này lại một cánh tay nữa xuất hiện nắm chặt tay cô. Cô không dám ngẩng lên nhìn bởi cô đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Giang Ngạn Hoa.
– Anh vẫn chưa tiêu tan ư? – cô khẽ hỏi.
– Anh nghĩ rằng làm thế sẽ khiến em vui lên một chút.
– Tử huyệt của anh không nằm ở mắt?
– Anh làm gì có tử huyệt chứ; em chính là tử huyệt của anh.
Cô ngẩng cao đầu, lần đầu tiên dưới ánh trăng cô chăm chú nhìn anh, nhìn cả lông mày, mắt và cả nét biểu cảm trên khuôn mặt anh nữa; cô muốn ghi hình ảnh thân thương này vào tận nơi sâu thẳm nhất trong trái tim ngây thơ của mình.
– Em biết rằng em sẽ không có cơ hội để được nhìn anh dưới ánh mặt trời rạng ngời. Tuy thế em nguyện trả mọi giá cho việc anh được nhìn thấy mặt trời. – Hiểu Nguyệt chậm rãi nói từng từ.
– Cho dù em có hy sinh bản thân mình để cầu cứu sư tổ rửa sạch tội lỗi cho anh, để anh có cơ hội được đầu thai làm người thì cũng có nghĩa lý gì? Bởi anh có thể phải mất em mãi mãi, do anh không biết em đang lưu lạc ở đâu. Nếu không có em thì làm ma hay làm người đối với anh có gì khác biệt đâu?
– Khác biệt nhiều lắm chứ. Nếu anh làm ma em sẽ rất đau lòng, bởi em biết anh vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh mặt trời. Còn nếu anh làm người, cho dù em không được ở cùng anh thì em vẫn biết anh sẽ được quen với rất nhiều người. Chỉ cần biết được điều đó em đã rất vui rồi. Cho dù kiếp này hay kiếp sau cũng không quan trọng nữa, điều quan trọng nhất là em biết rằng anh được bình an.
Hương cúng đã rơi vào trong hương án.
Lửa tế đã cất lên, không ai có thể ngăn chặn được nữa. Giang Ngạn Hoa và sư huynh như bị một sức mạnh vô hình đẩy ra ngoài đài tế.
Hai người đàn ông chỉ biết giương mắt lên nhìn người con gái yêu quý của mình đi chân trần trên lửa, rồi hằng hà sa số những con côn trùng từ đâu rơi xuống người cô, gậm nhấm da thịt cô. Mọi thứ đã quá muộn để cứu vãn rồi.
Cuối cùng, sư tổ cũng xuất hiện. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ. Ông uể oải nhìn Hiểu Nguyệt ở dưới đài tế.
– Con gọi ta đến để làm gì?
– Con chỉ muốn cầu xin sư tổ giúp cho Giang Ngạn Hoa được siêu độ, được đầu thai làm người.
– Dễ ợt, thế con có gì đổi cho ta?
– Thế sư tổ cần gì?
– Con xinh đẹp đến hoa nhường nguyệt thẹn thế kia, ta cần vẻ đẹp của con, con đồng ý không?
– Con sẵn lòng.
– Thôi ta không cần lấy mạng của con nữa. Chúng ta cam kết: vật đổi vật; ta chỉ cần vẻ đẹp của con là được rồi. Này con, tại sao người nhà họ Kha lập đàn đều là để cầu xin cho người khác vậy?
Ông lão ca cẩm một hồi rồi chỉ vào Giang Ngạn Hoa, chỉ thấy anh ta cứ dần dần trong suốt như thủy tinh.
Hiểu Nguyệt chạy về phía đó, hai người họ cứ lặng lẽ nhìn nhau.
Anh ta nhìn thấy cô dần dần xấu xí đi, cô nhìn thấy anh càng lúc càng trong suốt.
Cô không khóc mà nở một nụ cười mãn nguyện, bởi cô tình nguyện làm việc này.
– Từ trước đến giờ, anh chưa biết yêu một người lại đau khổ thế này!
– Bây giờ, em đã biết yêu một con ma lại hạnh phúc đến thế!
Một giọt nước mắt rơi xuống từ trên không trung, Giang Ngạn Hoa đã hoàn toàn biến mất. Ngọc bội trên cổ Hiểu Nguyệt tự nhiên rơi xuống đất.
Cô cúi xuống nhặt miếng ngọc bội lên rồi chầm chậm bỏ đi. Bóng cô khuất xa dần. Nhìn đằng sau, trông cô già lụ khụ. Ánh trăng mờ rọi xuống con đường trước mặt cô lặng lẽ, quạnh hiu.

 

tam-vai-do-1.jpg

Phần 17 – ĂN CẮP VẢI

Tần Cẩm nhìn cái bóng bé nhỏ, đáng thương cứ mờ dần trong gương rồi biến mất. Chiếc gương cũng không còn nữa. Cô tỉnh táo quan sát xung quanh thì thấy mặt trời đã mọc trên cao. Bốn người đều đã tỉnh. Họ không hiểu đây là giấc mơ hay là mộng ký ức ông Kha Đạo gửi cho họ trước khi ông biến mất. Họ muốn hỏi cho rõ ràng nhưng lại ngại ngùng không dám lên tiếng.
Buổi sáng hôm đó, mọi người cứ theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, Kha Lương không thể kiên nhẫn lâu hơn được nữa, anh chạy tới trước mặt Tần Cẩm, nói:
– Tần Cẩm à, em đừng nói gì nhé! Quả thực em rất giống với cái cô Liễu Hiểu Nguyệt đó, thảo nào ông anh nhận lầm em là phải.
Hai người kia cũng chạy lại tán theo:
– Đúng vậy, đúng vậy, trông cậu giống cô Liễu Hiểu Nguyệt như lột. Có lẽ cậu là đầu thai kiếp sau của cô ấy cũng nên. Nếu đúng như vậy, kiếp trước của cậu cũng hoành tráng đấy nhỉ! Câu chuyện tình đó nếu được quay thành phim, có lẽ sẽ trở thành tác phẩm cũng nên.
Tần Cẩm tức giận ôm Hắc Bảo chạy vào trong phòng khóa chặt cửa lại. Ba người kia bắt đầu thảo luận về các tình huống trong mộng ký ức, giống như thể các fan hâm mộ điện ảnh bình luận các tình tiết trong một bộ phim hay vậy.
Cô đứng bất động trong phòng hồi lâu. Cô đang nghĩ về hai nhân vật xuất hiện trong đó là Liễu Hiểu Nguyệt và Giang Ngạn Hoa. Bất kể có phải là chuyện tiền kiếp của mình hay không, nhưng đúng là mối tình ấy rất cảm động. Nếu như mình đúng là kiếp sau của Liễu Hiểu Nguyệt, vậy Giang Ngạn Hoa đang ở chỗ nào đây?
Biển người đông đúc, nếu quả thật có tồn tại kiếp trước thật, lúc này không biết anh ấy đang lưu lạc ở phương trời nào và biết dựa vào cái gì để nhận nhau kia chứ?
Bỗng nhiên Đường Thi Thi gõ cửa: “Tần Cẩm, mau ra đi. Bọn mình đã tìm được cách phá lời nguyền rồi.”
Dù gì vẫn phải đặt việc phá lời nguyền lên hàng đầu. Các chuyện yêu đương nam nữ phải gác sang một bên. Bây giờ, đến tính mạng còn khó giữ nổi, nói gì đến chuyện tình yêu!
Lúc cô đi ra mọi người đang vây quanh chiếc bàn; trên đó là một chồng các loại sách bắt ma lấy từ mộ của ông nội Kha Lương.
Trong một cuốn có một hàng chữ in nghiêng: “Chỉ cần đốt tấm vải đó thì sẽ phá được lời nguyền Ca Băng”.
Xem xong cuốn sổ ghi chép đó, mọi người đều cảm thấy nghi ngờ. Chẳng lẽ phá lời nguyền tai quái này lại đơn giản đến thế ư? Tuy không đáng tin lắm song trước mắt có còn biện pháp nào khả dĩ hơn đâu; thế là họ quyết định vẫn làm như vậy.
Nhận thấy không thể trì hoãn lâu hơn được nữa, mọi người vội vã chia nhau đi tìm bốn tấm vải đó. Tần Cẩm về nhà, Lục Tử Minh đến bệnh viện, còn Đường Thi Thi được phân công tới bệnh viện tâm thần lấy tấm vải ở chỗ Anh Kỳ. Cảm thấy không yên tâm lắm, Tần Cẩm bảo Kha Lương đi cùng Thi Thi để bảo vệ cô, vì Thi Thi vừa mới hồi phục, hơn nữa trong phòng bệnh lại có hai con ma. Cô nhận thấy mình vẫn chưa quàng cái khăn đó nên ít nhiều cũng đỡ nguy hiểm hơn Thi Thi.
Bốn người cùng ra ngoài một lúc, ai đi xe của người đó. Họ hẹn nhau tối sẽ gặp lại tại nhà Thi Thi.
Tần Cẩm gọi taxi về nhà. Đã lâu không về nên vừa mở cửa, mùi ẩm mốc xộc lên. May mà trong nhà cô không trồng cây gì, nếu không lúc này chắc đã chết ngoẻo rồi. Đây chính là lý do vì sao người sống độc thân không thích hợp với việc nuôi súc vật hoặc trồng cây cảnh trong nhà.
Cô cho Hắc Bảo vào lồng mèo. Lấy đồ ăn của mèo trong tủ lạnh ra, cô đổ vào ca cho Hắc Bảo. Cô bắt đầu bới tung căn nhà lên để tìm cái túi xách đựng chiếc khăn ma quái.
Nhìn ánh nắng chiếu rọi vào cửa sổ, cô cảm thấy đỡ buồn hơn. Dù gì thì cô đang còn trẻ, nếu lúc nào cũng nghĩ tới cái chết thì chẳng vui chút nào. Nếu đúng là phải chết thật, chi bằng cứ ăn uống, chơi bời vui vẻ như bây giờ có phải tốt hơn không?
Chiếc túi màu đen thòi ra một chiếc quai khỏi gầm giường do trước đó bị Hắc Bảo lôi vào. Cô vui mừng kéo ra nhưng không được, dường như nó bị mắc vào cái gì thì phải.
Cô dùng hết sức kéo mạnh chiếc túi ra, đồ trong túi văng tung tóe trên sàn nhưng không thấy chiếc khăn đó đâu.
Thật vô lý! Cô nhớ rõ ràng đã nhét chiếc khăn vào túi rồi mới về mà, sao bây giờ lại không thấy mới chết chứ?
Hắc Bảo ở sau lưng cô tự dưng kêu lên hốt hoảng rồi nhảy phốc lên bục cửa sổ. Cô vội vàng chạy ra ngoài cửa thì thấy một bóng người đứng dưới cái cây đang hướng về cửa sổ nhà cô vẫy tay. Người đó đang quàng chiếc khăn đỏ. Cô giật mình nghĩ bằng bất cứ giá nào cũng phải lấy lại chiếc khăn đó, không thì uổng công mọi người mất.
Sau một loạt các vụ việc xảy ra gần đây, Tần Cẩm đã trở nên dũng cảm. Khát vọng được sống của cô còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Cô vội vàng ôm Hắc Bảo rồi chạy nhanh ra ngoài.
Dưới bóng cây chẳng có ai cả. Cô nhìn quanh bốn phía, rồi lại thấy bóng người bí ẩn đó đang vẫy tay với mình tại một cửa sổ của một cao ốc phía xa. Cô vẫn nhìn thấy trên cổ nó quàng chiếc khăn quái quỷ đó.
Cô tiếp tục đuổi theo.
Trên đường đến bệnh viện tâm thần, Thi Thi và Kha Lương không ai nói với nhau câu gì. Kha Lương vẫn nhớ đến câu chuyện về hai con ma Tần Cẩm kể cho anh khi vào cái bệnh viện này. Mặc dù là ban ngày nhưng anh vẫn sợ đến dựng cả tóc gáy. Đường Thi Thi thì lộ rõ vẻ lo lắng bởi đã rất lâu cô chưa gặp em họ của mình rồi.
Họ nhanh chóng tới bệnh viện thâm thần. Cô y tá trẻ nhận ngay ra Kha Lương, cô cứ chớp chớp mắt nhìn anh. Của đáng tội anh chàng cũng khá đẹp trai mà.
Đi trong hành lang nhỏ hẹp hai bên vọng lên những tiếng kêu ú ớ của bệnh nhân tâm thần, người thì đang đọc thơ, người lại đang ca hát búa xua. Kha Lương liền hỏi cô y tá trẻ:
– Cô không sợ sao?
– Có gì đáng sợ đâu; họ đều là bệnh nhân mà.
Họ đã tới phòng của Anh Kỳ. Nhìn từ ô cửa sổ, họ nhìn thấy Anh Kỳ đang ngoan ngoãn nằm trên giường, cô dường như chẳng có phản ứng gì, cứ y như người thực vật vậy.
Đường Thi Thi cảm thấy chiếc vòng ngọc trên tay cô bắt đầu nóng lên. Chiếc vòng này bác Lý tặng cô để tránh tà, xem ra phòng bệnh này không bình thường chút nào.
Tuy vậy hai người vẫn cố lấy can đảm đi vào trong. Đường Thi Thi sốt sắng vào thẳng chỗ Anh Kỳ nằm.
– Anh Kỳ, Anh Kỳ à, em mau tỉnh dậy đi, chị là Thi Thi đây.
Anh Kỳ ngoan ngoãn mở mắt ra nhìn. Mắt cô mở to song cứ lờ đờ. Cô nhìn thẳng vào Thi Thi rồi hỏi:
– Thi Thi à, cái người đàn bà đang ngồi trên lưng chị là ai vậy?
Thi Thi lùi lại về sau mấy bước, cô hoảng hốt nhìn sau lưng mình, chẳng thấy gì cả. Cô đưa ánh mắt cầu cứu Kha Lương, anh cũng chẳng nhìn thấy gì.
Mồ hôi Thi Thi vã ra như tắm:
– Anh Kỳ à, nói cho chị hay, em để chiếc khăn đội đầu ở đâu?
– Thì em vẫn đội trên đầu đây này. Chị sờ đi, nó vừa mềm mại vừa mát lạnh, dễ chịu lắm!
Mặc dù đã lường trước mọi việc sẽ rất đáng sợ song Thi Thi vẫn tái cả mặt. Đứng trong phòng bệnh nói chuyện một cách tỉnh táo với Anh Kỳ đang nằm trên giường, cô cảm thấy nỗi sợ hãi đó vượt quá mức chịu đựng của người bình thường.
Không có cách nào hơn để Anh Kỳ tỉnh lại, cô liền tới gần chỗ Anh Kỳ tát cho cô ta mỗi bên má một cái như trời giáng. Dường như Anh Kỳ có tỉnh lại đôi chút, cô nói đúng được một câu: “Chị gái em lấy đi rồi.”, rồi lại lăn ra ngủ thiếp đi.
Thi Thi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, thở dốc.
Chị gái của Anh Kỳ sao? Người đàn bà giàu có, coi tiền là trên hết, lại khinh người, nhìn ai cũng bằng nửa con mắt, bà ta vẫn đối xử cực tệ với Anh Kỳ; vậy mà hôm nay ma xui quỷ khiến thế nào lại mò vào thăm cô em gái mới lạ chứ.
Cô đứng bên ngoài gọi Kha Lương ra. Nhìn thấy cô vẫn lành lặn nhưng mặt mũi xanh xám, anh đoán chắc cô đã bị ma dọa cho sợ hết hồn đây. Cô nói ngắn gọn cho anh hay chiếc khăn đội đầu đó đang ở chỗ chị gái Anh Kỳ. Họ liền mau chóng tới chỗ chị ta để tìm thôi.
Vừa ra khỏi bệnh viện, họ thấy một đứa bé đang đội chiếc khăn màu đỏ vụt thoáng qua. Đứa bé cứ nhảy chân sáo ở đằng trước. Thi Thi bỗng cảm thấy chiếc khăn đó trông rất quen mắt, dường như đã thấy ở đâu rồi. Rồi cô chợt nhận ra đó chính là chiếc khăn của Anh Kỳ. Họ liền sải bước chạy ra ngoài.
Loáng một cái đã không thấy đứa trẻ ấy đâu. Trong lúc hai người đang thất vọng thì họ lại nhìn thấy chiếc khăn đó lấp ló ở phía góc đường trước mặt.
Hai người cố đuổi theo sau. Đứa bé cứ y như cố ý dẫn họ tới một địa điểm đã định sẵn nào đó.
* * *
Lục Tử Minh đến bệnh viện. Anh vẫn nhớ cái áo yếm đó được ngâm trong bình thủy tinh cùng với hai cặp mắt. Bệnh viện lúc đó vô cùng lạnh lẽo, anh men theo hành lang đi vào trong. Đáng nhẽ vật chứng của vụ án phải để trong đồn cảnh sát, song do hai đôi mắt đó ngâm trong nước máy lại không bị thối rữa, do vậy người ta đã chuyển chúng tới bệnh viện để kiểm tra. Chẳng ai dám động đến những đồ đó, thậm chí cái áo yếm ngâm trong đó cũng không ai lấy ra.
Đã nhiều lần anh ghé qua bệnh viện này nhưng chưa lần nào anh gặp ai cả. Rút kinh nghiệm từ vụ đi thang máy lần trước, anh men theo hành lang đi vào. Có lẽ không bao giờ anh dám đi thang máy nữa!
Đi xuống các tầng hầm, ở đó để rất nhiều tiêu bản; nhà xác ở bên trái. Chỗ này lúc nào cũng lành lạnh, đáng sợ. Anh vặn tay cầm cửa phòng tiêu bản rồi mở ra. Cảm thấy rất lạ, song không có thời gian để suy nghĩ nữa, anh lách mình tiến vào trong.
Một cô y tá đẩy một xác chết ngang qua cửa. Ghé mặt nhìn qua khe cửa, anh thấy mặt cô ta lạnh như tiền. Người đó có lẽ chết vì tai nạn giao thông nên máu cứ chảy ròng ròng ra thềm nhà. Một dãy hành lang trắng toát tung tóe máu.
Nhà xác bên trái được mở ra, rồi “rầm” một tiếng, đóng sập lại. Tiếng dép quệt nặng nề trên sàn xa dần. Lục Tử Minh thở phào rồi bắt đầu đi tìm chiếc áo yếm. Đáng lẽ việc tìm chiếc áo yếm đó rất dễ dàng nhưng do bị lẫn với rất nhiều tiêu bản ở đây nên cũng hơi khó tìm một chút. Chỗ này đầy rẫy những óc người, chân tay người gãy. Bình thường anh có thể bình tĩnh nhìn chúng; nhưng giống như con chim đã đậu cành cong, anh cảm thấy lo lắng liệu những cái chân tay đó có thể động đậy rồi kéo anh xuống dung dịch phoocmon đáng sợ kia không?
Cuối cùng thì anh cũng tìm thấy nó. Anh nhẹ nhành động vào chiếc bình, bỗng chốc những con mắt kia lượn lờ rồi quay ra nhìn thẳng vào anh.
Thật ghê tởm!
Bỗng đằng sau anh có tiếng động.
Quay lại nhìn, không thấy gì. Tiếng động đó ở bên ngoài cửa. Tiếng động phát ra từ lối đi. Anh nhanh chóng rút súng ra rồi nấp vào cửa quan sát.
Lối đi yên lặng dễ sợ. Tiếng động bí ẩn lại chuyển sang nhà xác.
Ai thế nhỉ? Muộn thế này còn có ai vào nhà xác chứ?
Anh rón rén bước tới nhà xác. Vừa đến nơi, cửa nhà xác tự động mở ra. Anh ngó nhìn qua khe cửa.
Một bà già đang nằm sấp trên sàn và đang di chuyển ra ngoài.
Bà già đó ngẩng đầu lên rồi quay về phía anh. Lục Tử Minh rùng mình. Chính là bà già anh đã gặp ở cao ốc.
Ý nghĩ duy nhất trong đầu anh lúc này là tìm cách bỏ trốn. Lối ra lại chỉ có một, chính là hành lang này. Anh thở hổn hển; tiếng động đó càng ngày càng gần.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa mở toang.
Một bóng người nhảy bổ vào, anh hét to rồi chĩa súng vào người đó. Thật may anh đã không nổ súng, nếu không người bị giết sẽ là Tần Cẩm. Cô thở hổn hển rồi hỏi:
– Sao anh lại ở đây?
– Thế còn em? Sao em cũng tới đây?
– Em đuổi theo người quàng chiếc khăn đỏ tới đây.
– Đuổi kịp không?
– Em đuổi tới phòng này thì không thấy nó đâu. Em quyết định chạy vào thì gặp anh.
Khó khăn lắm, Tử Minh mới lên tiếng:
– Anh ở đây suốt chẳng thấy ai cả. Anh bị con ma nữ ở ngoài kia chặn lại.
– Bên ngoài cửa? Lúc tới đây, trong hành lang có thấy ai đâu.
Hai người kinh hãi nhìn nhau. Họ cùng vặn nắm đấm cửa nhưng cửa đã bị khóa.
Thi Thi và Kha Lương đuổi theo sát đứa bé đội khăn đỏ kia. Tới một tòa nhà lớn thì mất dấu.
– Đây chính là bệnh viện người ta đã chở xác Lam Kỳ tới mà. – Thi Thi nói.
– Đừng để ý linh tinh nữa, mau đuổi theo đứa bé đó.
– Đừng vội, để em gọi điện cho Lục Tử Minh xem tình hình thế nào. Em cảm thấy nơi này không bình thường chút nào.
– Đừng sợ, có anh ở bên, không ai có thể làm hại em được.
Thi Thi lườm anh chàng một cái, thực lòng cô không tin tưởng anh chàng Kha Lương này lắm. Cô liền gọi điện cho Lục Tử Minh, chờ máy rất lâu vẫn không thấy anh trả lời.
Chẳng có cách nào hơn, cô liền gọi to: “Tử Minh.”
Đột nhiên một giọng nói già nua vang lên từ di động của cô: “Đây là nhà tang lễ của bệnh viện.”
Thi Thi kinh ngạc nghĩ thầm, lẽ nào cô gọi nhầm, nhìn lại số điện thoại đã gọi, đúng là số của Tử Minh. Cô gọi lại, chỉ nghe thấy các tiếng cười quái đản.
Thi Thi sợ hãi đánh rơi cả di động xuống đất. Kha Lương hỏi:
– Sao thế?
– Đi thôi, bên trong có chuyện rồi.
Hai người vội chạy về hướng bệnh viện; tới nơi, họ lại thấy đứa bé đó đang nhảy chân sáo theo họ.
– Bệnh viện rộng thế này, biết tìm Tử Minh ở đâu?
– Thì cứ đến nơi nào âm khí nặng nhất mà tìm.
– Nhà xác!
Thang máy hỏng. Họ đành phải đi theo biển chỉ dẫn vào thang bộ. Chiếc cầu thang ấy sâu hun hút giống như không có điểm tận cùng vậy. Hai người đều sợ nhưng không dám nói ra bởi sợ người kia sẽ mất tinh thần. Thế là họ cứ liều mình đi xuống.
Tần Cẩm và Lục Tử Minh bị nhốt trong phòng tiêu bản.
Họ có rất nhiều điều thắc mắc nhưng vào lúc này lại không chịu nói ra.
Lục Tử Minh hỏi:
– Hắc Bảo đâu?
– Lúc nãy nó nhảy từ tay em xuống rồi chạy theo, có lẽ nó không chạy vào đây. May mà nó đã không vào.
– Được rồi, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa; anh sẽ bảo vệ em. Trước tiên bọn mình lấy chiếc áo yếm đó ra đi.
Họ cùng hít một hơi dài rồi đi về phía chiếc bình đó. Không biết tại sao họ lại sợ lẫn nhau, giống như đối phương là người xa lạ vậy. Tại sao lại có cảm giác kỳ lạ này thì họ không thể giải thích nổi. Dù sao có hai người vẫn hơn, trừ phi người kia phát điên thì hỏng việc.
Lục Tử Minh lấy một chiếc kìm sắt trên bệ xuống nhúng vào bình nước để cặp chiếc áo ra. Họ bỏ chiếc áo yếm vào phong bì rồi đeo trên người. Đúng lúc này hai người nghe thấy tiếng động phát ra ở phía sau.
Họ chạy ra cửa xem đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng ngoài những cái xác không toàn thây ngâm trong dung dịch phoocmon ra thì trong phòng chẳng có gì cả.
Họ lắng nghe lần nữa thì nghe thấy tiếng động trầm thấp ấy phát ra từ trong bể phoocmon.
Họ nhìn vào bể xác, thì ra một con thạch sùng nhỏ không biết làm sao lại rơi vào trong đó, tiếng động sột soạt lúc nãy là do nó cứ giãy giụa tìm đường sống.
Họ cùng thở phào nhẹ nhòm.
Lục Tử Minh nói đùa:
– Anh em mình bây giờ cứ như bị suy nhược thần kinh vậy, mặc dù không có ma nhưng vẫn có thể làm cho mình sợ hết hồn.
Tần Cẩm cười theo. Hai người nhận thấy trong hoàn cảnh này, người ta bỗng trở nên nhút nhát. Điều này đương nhiên dễ hiểu thôi bởi nếu ai đó một mình ở nơi đầy rẫy những xác chết cụt đầu, cụt chân tay thế này, không sợ mới lạ. Hai người dìu nhau đứng dậy đi ra ngoài cửa. Đúng lúc họ dìu nhau đứng dậy thì đột nhiên những cái xác trong bể mở to mắt.
Họ đập mạnh vào cửa với hy vọng ai đó ở ngoài sẽ nghe thấy tiếng kêu cứu sẽ tới giúp họ mở cánh cửa nặng nề này ra.
Vừa đập cửa họ vừa nói chuyện để đỡ sợ. Họ không biết chính trong lúc ồn ào đó, con thạch sùng đang giãy giụa trong bể xác bị một cái miệng há to trồi lên khỏi mặt nước nuốt chửng.
Rất nhiều những cánh tay trồi lên khỏi mặt nước. Các xác chết lũ lượt trèo lên bể.
Bốn con mắt đựng trong bình trên chiếc tủ cách bể xác không xa đột nhiên hung dữ hẳn lên, nó cứ xoay chuyển không ngừng trong nước, sống động cứ như đang còn ở trong hốc mắt người vậy.
* * *
Kha Lương và Thi Thi mệt đứt cả hơi, Thi Thi bắt đầu oán trách: “Cái bệnh viện rách nát! Tầng hầm của nó chắc phải một trăm tầng mất. Bọn mình đi xuống bao nhiêu tầng rồi, sao vẫn chưa tới nơi nhỉ? Lạ nữa là chẳng có biển chỉ dẫn gì cả, bực quá đi mất!”
Kha Lương cũng cảm thấy kỳ quặc, bởi nếu tính thời gian cũng như tốc độ họ đi thì lẽ ra giờ này phải tới được nơi cần đến rồi. Có lẽ nào tầng hầm của bệnh viện này được thiết kế dưới lòng đất.
Thi Thi lấy ra một phong kẹo sao su, nhét vội vào miệng một cái rồi đưa cho Kha Lương một chiếc nữa, cô phân trần:
– Lúc nước sôi lửa bỏng thế này, mình phải tăng lực một chút mới được.
Vừa cầm chiếc kẹo, Kha Lương vội xé làm đôi rồi vứt ngay đi. Anh giải thích:
– Ăn cái thứ vớ vẩn này có thể tăng lực được ư?
– Anh thật chẳng ra làm sao, chẳng biết giữ vệ sinh nơi công cộng chút nào. Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa, bọn mình tiếp tục xuống đi.
Tiếp tục đi xuống mấy tầng nữa, hai người cảm thấy thất vọng tràn trề. Kha Lương không thể chịu được lâu hơn nữa liền lên tiếng:
– Bỏ đi, chúng mình đừng lãng phí sức lực nữa, hóa ra từ nãy đến giờ mình vẫn đang quanh quẩn ở chỗ cũ.
Thi Thi nghiêm nghị nói:
– Anh phát hiện ra điều này lúc nào? Em cũng đã nhận ra nhưng lại không dám nói, sợ làm anh hoang mang.
– Lúc nãy anh cố tình vứt vỏ kẹo xuống, mục đích là để làm dấu.
Anh chỉ cho cô xem, quả nhiên chiếc vỏ kẹo đó vẫn đang nằm trên bậc thang.
– Em nhai xong kẹo cao su rồi dính lên tường làm dấu. Bây giờ em đã thấy nó, đúng là tự tay em dính lên.
Mặt hai người tái xanh. Ngẩng đầu nhìn lên phía trên là vô số những bậc cầu thang, nhìn xuống dưới tình hình cũng không sáng sủa gì hơn. Cho dù cứ đi tiếp chăng nữa thì họ vẫn chỉ quanh quẩn ở một chỗ.
Họ đã bị giam chặt ở đây.

Tần Cẩm đang nói chuyện với Lục Tử Minh thì đột nhiên im bặt. Cô sợ hãi nhìn chằm chằm về phía sau anh. Tử Minh quay đầu lại nhìn, mắt anh như bị giãn ra.
Một cánh tay xanh xao thò ra từ bể xác, không phải một mà là rất nhiều những cánh tay đang giơ thẳng lên. Tiếng nước “ì oạp” cứ như có ai đang tắm trong đó vậy.
Tử Minh dựa vào cửa rồi rút súng chĩa thẳng vào bể xác, bên ngoài lại vọng lên tiếng liếm máu soàn soạt của bà già bò trên đất lúc nãy. Tiếng liếm máu lúc này giống như hàng ngàn hàng vạn con mọt đang đục vào tai họ, càng lúc càng to.
Chỗ này không an toàn rồi, hai người dựa vào góc khác của căn phòng. Đúng lúc này, Tần Cẩm hét toáng lên, cô nhìn thấy những xác chết trong bể xác đang mở to mắt nhìn mình chòng chọc. Dường như trong căn phòng này, mọi xác chết đều sống lại, chúng cứ nhìn họ chằm chằm, như thể họ đã xâm phạm vào lãnh địa của chúng vậy.
Các xác chết tranh nhau trèo ra ngoài. Cánh cửa lúc này giống như bị ai đó đẩy mạnh. Tử Minh nhìn thẳng về phía cánh cửa, anh nổ súng vào khe cửa đang dần nứt ra.
* * *
“Pằng!” Đường Thi Thi và Kha Lương cùng giật mình ngẩng đầu lên.
Liền sau đó là một loạt tiếng “bịch, bịch, bịch…” – tiếng bóng da đập vào sàn nhà ở tầng dưới.
Có người! Đường Thi Thi rạng rỡ hẳn lên. Họ đang bị nhốt ở trên còn phía dưới lại có người chơi bóng da.
Trong thâm tâm Kha Lương và Thi Thi đều hiểu rằng không thể có ai ở đây được. Tuy nhiên để an ủi đối phương họ cố nhìn nhau cười, đây có lẽ là nụ cười giả tạo và khó coi nhất trong đời Kha Lương. Họ đưa mắt nhìn nhau rồi không ai bảo ai, hai người chạy như bay xuống tầng dưới.
Bất luận là người hay ma thì cũng phải xuống xem, bởi việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao thoát khỏi chỗ ma quái này; nếu không thì không những không cứu được bọn Tần Cẩm mà còn khó giữ nổi tính mạng của họ.
Tầng dưới vắng tanh vắng ngắt, Kha Lương sợ nổi da gà.
* * *
Lúc này Lục Tử Minh cứ bắn bừa vào các xác chết kia. Tuy bị bắn trúng nhưng bọn chúng cứ trơ ra, trên thân thể chúng chỉ thấy chảy ra một thứ nước thuốc trong vắt. Tần Cẩm nấp sau lưng Tử Minh, cô đang tưởng tượng cảnh Kha Lương đến cứu cô, có lẽ xích hoàn pháp bảo của anh có thể ngăn chặn được bọn quỷ. Giá như Kha Lương không đến được thì lúc này có Hắc Bảo cũng hay, chắc nó sẽ ngăn chặn được bọn ma. Nhưng không ai có thể cứu được họ nữa rồi, bởi thứ nước thuốc trong vắt trên người bọn kia bỗng chốc biến thành máu người rồi chảy tung tóe xuống sàn nhà. Cánh cửa nhà xác bật ra, bà già lúc nãy lại xuất hiện, bà ta đang lần theo dấu máu rồi liếm. Tiếng “soàn soạt” càng lúc càng rõ hơn.
Tử Minh đã bắn hết đạn nhưng vẫn không ngăn nổi bọn ma kia, Tần Cẩm thất vọng hét toáng lên.
Bỗng nhiên Kha Lương nghe thấy âm thanh “soàn soạt” và tiếng thét quen thuộc của Tần Cẩm.
Những âm thanh đó vọng từ dưới lên. Thi Thi cũng nghe thấy cô nói:
– Em biết rồi, chúng ta đang bị ảo giác đấy. Chúng ta đã ở tầng dưới từ lâu rồi, những gì anh em mình nhìn thấy đều là ảo giác cả thôi. Chúng ta đã tới nhà xác, Tần Cẩm đang ở ngay cạnh chúng ta
Không đợi Thi Thi đồng ý, Kha Lương liền nhắm chặt mắt lại rồi kéo cô xông thẳng vào bức tường trước mặt. Bức tường vỡ ra, họ vẫn quyết tâm dẫm trên những mảnh vỡ đi thẳng vào trong. Cảnh tượng xung quanh bỗng chốc thay đổi, trước mặt họ lúc này là hàng loạt xác chết. Chúng cứ đang xoay tròn quanh nhà xác.
Những cánh tay phủ khăn trắng giơ thẳng lên trần nhà, nhưng Kha Lương và Thi Thi không để tâm đến chúng. Họ nghe thấy tiếng kêu từ phòng bên, Kha Lương lo lắng bởi đó đúng là tiếng của Tần Cẩm. Anh nhanh chóng chạy ra ngoài rồi một mình xông thẳng vào phòng tiêu bản bên cạnh nhà xác. Anh nhìn thấy Lục Tử Minh đang chĩa súng vào mình; anh ta đứng lùi vào góc phòng; sau lưng anh ta là Tần Cẩm đang run cầm cập.
Thi Thi nhìn thấy mắt của Tử Minh lờ đờ. Tất cả những gì Tử Minh nhìn thấy lúc này chỉ là những xác chết đang nhảy múa. Chỉ còn duy nhất một viên đạn, anh không muốn tùy tiện bắn bởi anh muốn giữ nó lại để bảo vệ Tần Cẩm.
Kha Lương phát hiện ra Tử Minh đang chĩa súng vào mình; anh cho rằng có lẽ do mình xông vào hơi đường đột nên đã làm Tử Minh sợ. Vừa tiến lên phía trước anh vừa trình bày:
– Không sao rồi, mọi thứ anh nhìn thấy chỉ là ảo giác mà thôi.
Kha Lương đi về phía Tần Cẩm, ánh mắt lờ đờ khó hiểu. Nhìn dáng điệu sợ sệt của cô, anh đau lòng vô cùng, chỉ muốn ôm cô vào lòng để an ủi cô phần nào.
Thi Thi nhân thấy hai người kia không bình thường, cô cố gắng ngăn Kha Lương:
– Kha Lương à, đừng đi, nguy hiểm lắm đấy! Họ điên hết cả rồi, anh đừng tới chỗ họ nữa.
Thi Thi đã không ngăn nổi anh chàng Kha Lương cứng đầu cứng cổ này, cánh tay của anh đã chạm vào vai Tần Cẩm. Tử Minh siết chặt cò súng.
Bỗng “choang” một tiếng, mội người đều nhìn về phía sau.
Một con mèo đen đang ở trên nóc tủ, nó đẩy chiếc bình đựng mắt xuống đất. Chiếc bình vỡ vụn, bốn con mắt lập tức mất đi sự sống. Lục Tử Minh tỉnh lại, các xác chết vụt biến mất. Anh thấy mình đang chĩa súng vào đầu Kha Lương.
Tần Cẩm mở to mắt, bà già đang tiến tới sờ vào người cô bỗng biến mất. Trước mắt cô lúc này là ánh mắt Kha Lương đang nhìn cô trìu mến, xúc động quá cô sà vào lòng anh khóc nức nở. Thi Thi tiến về phía trước cất súng của Tử Minh đi.
Lục Tử Minh sợ hãi ngồi xuống sàn nhà, anh nghĩ nếu Hắc Bảo không kịp thời đánh vỡ chiếc bình để đánh thức anh, thì giờ này Kha Lương đã chết bởi phát đạn của anh rồi.
Hắc Bảo nhảy vào lòng Tần Cẩm, cô ôm chặt lấy nó. Vừa thoát chết trong gang tấc. Tần Cẩm nói:
– Hắc Bảo à, lúc nãy em đã đi đâu làm chị sợ hết hồn.
Con mèo chớp chớp mắt, con mắt màu hồng phấn của nó long lanh nước mắt. Con mắt to cứ nhìn cô như muốn nói mình đã phải chịu khổ thế nào.
Tới lúc này Tần Cẩm mới phát hiện Hắc Bảo bị thương, dường như nó đã bị ai đó ném xuống đất. Một chân nó không cử động bình thường được, khi nó đi cứ xiêu xiêu, vẹo vẹo.
Tần Cẩm đau lòng ôm Hắc Bảo lên rồi nói:
– Hắc Bảo à, hãy nói với chị ai đã làm em bị thương thế?
Trong lúc đó, Kha Lương lại đang đấu khẩu với Tử Minh:
– Thiếu chút nữa anh đã giết tôi rồi, anh có biết không? Từ lâu tôi đã biết anh không thích tôi. Hừm, nếu Hắc Bảo không kịp thời ngăn chặn, có lẽ anh đã ra tay rồi.
– Ai bảo anh giống với xác chết?
– Cái gì? Anh dám bảo tôi giống xác chết à; có anh giống ý. Trông bộ dạng sợ hãi của anh lúc đó thật buồn cười.
– Nói như vậy hóa ra lúc nãy anh không sợ sao? Không sợ mà mồ hôi đầy người thế này.
– Tôi mồ hôi nhễ nhại thế này là do lúc nãy chạy cầu thang bộ đấy chứ.
Thi Thi đứng bên cạnh, không chịu nổi hét lên:
– Thôi đi các ông tướng, các ông còn cãi cọ gì nữa không biết? Hắc Bảo đang bị thương đây này.
Họ tập trung nhìn Hắc Bảo, cùng thảo luận xem nên chữa trị cho nó như thế nào. Đúng lúc này ngoài cửa vọng lại tiếng đập bóng da.
Hắc Bảo nhắm tịt mắt lại, kêu lên một tiếng “meo” rồi nhảy tọt vào lòng Tần Cẩm trốn.
Vừa thư giãn được một chút, lại nghe thấy tiếng đập bóng da đến từ hành lang. Từng tiếng, từng tiếng rõ ràng, đúng là âm thanh mà Thi Thi và Kha Lương nghe thấy lúc nãy.
Bốn người từ từ ngó ra nhìn, trong hành lang không có ai. Tiếng đập bóng da vẫn tiếp tục vang lên, lúc này âm thanh đó đang phát ra từ nhà xác.
Kha Lương xông vào trước tiên bởi anh rất tò mò muốn biết thực hư ra sao. Thi Thi nắm tay Tử Minh khuyên: “Chúng ta đi thôi, đừng quan tâm đến nó nữa.” tuy vậy họ vẫn tiến vào nhà xác. Lúc này các cánh tay của xác chết đã hạ xuống, âm thanh đập vào bóng đó vọng lại từ dãy cuối của nhà xác.
Bốn người chầm chậm bước vào phía cuối nhà xác, họ nhìn thấy chiếc khăn đội đầu màu đỏ đang rõ dần lên. Tần Cẩm kêu to: “Khăn quàng cổ màu đỏ cũng ở đây.”
Quả nhiên trên cổ đứa bé đó có quàng chiếc khăn đỏ. Cái thứ màu đỏ ma quái đó không lẫn vào đâu được, nó làm người ta không rời mắt ra được vừa thấy lạnh cả sống lưng.
Một bóng người đang dần hiện rõ giữa màu trắng của tấm vải đậy xác chết. Bốn người nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ đang chơi bóng đỏ.
Thi Thi chỉ vào đứa nhỏ nói:
– Chính nó đã dẫn tụi tôi tới bệnh viện này.
Tần Cẩm ngạc nhiên không kém, nói:
– Mình cũng đuổi theo nó nên mới tới đây.
Đó là một bé gái mặc váy trắng, chân đi giày đỏ. Nó cứ lo đập bóng không để ý xung quanh. Nó khoảng ba bốn tuổi, bên mép có một nốt ruồi đỏ.
Khăn đội đầu đỏ cũng như khăn quàng đều ở trên người nó, ngoài ra còn có áo yếm trong chiếc bình vỡ lúc nãy và chiếc áo sườn xám mà Thi Thi để trong hầm mộ nhà họ Đường nữa. Thế là đủ bộ rồi; nhưng vấn đề ở chỗ làm sao có thể cởi được những thứ này khỏi người con bé đây?
Lục Tử Minh khẽ hỏi:
– Bé ơi, sao em lại ở đây chơi bóng một mình vậy?
Đứa bé không ngoảnh đầu lại trả lời:
– Em có chơi một mình đâu, đang có rất nhiều người chơi với em đấy chứ.
Bốn người sợ hãi nhìn những xác chết im lặng xung quanh.
Kha Lương hỏi:
– Thế bố mẹ em đâu?
Nghe thấy tiếng Hắc Bảo kêu, đứa bé quay ngoắt lại nói:
– Đánh chết con mèo hư này, lúc nãy đang đánh thì mày lại trốn mất.
Hóa ra chính con bé này đã làm cho Hắc Bảo bị thương, Tần Cẩm hiểu rằng làm Hắc Bảo bị thương như thế, con bé chắc hẳn phải có một sức mạnh bí ẩn nào đó.
Lúc Thi Thi nhìn thấy đứa bé dễ thương nhưng rất xanh xao này, cô thét lên: “Đinh Đông, sao lại có thể là Đinh Đông chứ?” Nói rồi, cô chạy tới chỗ con bé cởi bỏ hết khăn đội đầu, khăn quàng… rồi ôm chặt lấy nó nựng:
– Đừng sợ nhé Đinh Đông, dì Thi Thi đây mà. Bây giờ dì bế con đi nhé, đừng chơi nữa, dì cháu mình cùng đi!
Đứa bé ngoan ngoãn nghe lời Thi Thi. Trông cô lúc này còn hoảng loạn hơn cả khi gặp ma; ôm chặt đứa bé, cô vội vã chạy ra ngoài. Tử Minh nhặt các thứ lên rồi cùng mọi người ra khỏi bệnh viện. Lúc đi qua nhà xác, đứa bé còn vẫy tay chào rồi nói: “Tạm biệt, mọi người tự chơi với nhau nhé!”
Thi Thi chạy như bay ra ngoài, ba người còn lại cố đuổi theo sau. Ánh nắng vàng lan tỏa khắp nơi, nhưng Thi Thi lại thấy lạnh run người, cô ra hiệu lái xe về hướng bệnh viện tâm thần. Kha Lương ngạc nhiên hỏi:
– Thi Thi à, sao lại phải đưa đứa bé này đi gặp Anh Kỳ? Cô ta biết nó à?
Thi Thi không nói không rằng, cô ta đang trầm tư suy nghĩ. Xe lao nhanh về hướng bệnh viện tâm thần.
– Tần Cẩm à, chúng mình không thể chậm trễ nữa. Nếu như bọn mình không mau phá lời nguyền này, sớm muộn gì từng người chúng ta sẽ bị nó ám mất thôi; càng chần chừ sẽ càng có nhiều người vô tội bị hại đó. – Thi Thi nói.
Tần Cẩm ôm Hắc Bảo, nói:
– Vậy chúng ta mau khởi hành tới nơi mà cậu đã tìm được tấm vải này đi. Chúng ta không thể chần chừ lâu hơn nữa. Bây giờ chúng ta tới hầm mộ nhà cậu để gửi Đinh Đông đã.
– Đừng vội, bây giờ mình muốn đi gặp Anh Kỳ, có một số chuyện cô ấy có quyền được biết.
Đứa bé ngoan ngoãn nằm ngủ trong lòng Thi Thi. Lúc ngủ, trông nó thật đáng yêu; thế nhưng cứ nghĩ tới cảnh hôm nay suýt nữa nó đã hại chết mọi người, Kha Lương lại rùng mình sợ hãi.
Dường như nhớ ra điều gì, Kha Lương nói to: “Cô y tá nói chị gái Anh Kỳ đã lấy chiếc khăn đội đầu rồi mà? Tại sao bây giờ nó lại xuất hiện trên đầu cô bé này? Lẽ nào cô bé này là con của chị gái Anh Kỳ? Cô bé đã đội nó lên rất có thể cũng bị trúng lời nguyền độc ác này rồi ư?”
Mặt Thi Thi càng ngày càng tái đi.
Họ nhanh chóng đi vào phòng bệnh của Anh Kỳ. Cô y tá lúc trước lại dẫn đường. Vừa trải qua một phen sợ thừa sống thiếu chết, bọn Tần Cẩm cứ túm tụm nhau, không chịu rời xa, họ chen nhau bước vào phòng bệnh của Anh Kỳ.
Thi Thi vẫn ôm đứa bé vào lòng, cô nói với anh Kỳ – im lặng như cái xác không hồn:
– Chị và Đinh Đông tới thăm em đây.
Anh Kỳ vẫn im lặng nhìn lên trần nhà.
Thi Thi cười buồn, cô quay ra hỏi mấy người đang còn ngơ ngác không hiểu gì:
– Mọi người có muốn nghe chuyện không?
Kha Lương không thể kiên nhẫn thêm được nữa; anh đã cố nhịn không nói gì khi Thi Thi đòi đến bệnh viện tâm thần này. Bây giờ cô ả dở hơi lại đòi kể chuyện nữa chứ? Anh nghĩ thầm, lúc này không lo đi phá lời nguyền lại còn có tâm trạng kể chuyện nữa cơ đấy.
Tần Cẩm lườm Kha Lương một cái, bởi cô quá hiểu tính bạn mình, bình thường Thi Thi không bao giờ giấu cô điều gì cả.
Thi Thi bắt đầu kể: “Trước đây có một cô gái ngốc nghếch, cô ta vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, gia đình lại giàu có. Gia đình cô mời rất nhiều gia sư tới dạy cô học. Đáng tiếc là cô gái đó đã đem lòng yêu thầy giáo dạy mỹ thuật mà không để ý tới sự chênh lệch tuổi tác quá lớn giữa họ. Rồi điều gì đến đã phải đến, cô hiến dâng cho ông thầy đó cái quý giá nhất của đời con gái. Thế nhưng ông thầy đó lại là một gã họ Sở, hắn vốn đã có vợ con ở quê. Không chịu được sự lừa dối, cô quyết định quyên sinh, ngặt nỗi lại mang thai. Sau đó cô sinh ra một bé gái; vì nghĩ tới danh dự gia đình, cô trao đứa con đứt ruột đẻ ra cho chị gái nuôi và nói dối mọi người đứa bé đó là con của chị. Chính bản thân cô cũng không hề nguôi ngoai về mối tình tội lỗi nên kể từ đó, chưa bao giờ cô gặp lại đứa bé.”
Tần Cẩm đã hiểu hết. Cô nhận thấy đứa bé tên Đinh Đông này rất giống Anh Kỳ.
Cô gái ngốc nghếch kia chính là Anh Kỳ, chả trách trông cô ấy lúc nào cũng buồn buồn. Đứa trẻ này chính là con đẻ của Anh Kỳ và được chị gái cô nuôi dưỡng. Chị gái của Anh Kỳ lấy chiếc khăn đội đầu đó làm kỷ niệm cho đứa cháu gái; bà ấy không ngờ hành động này lại mang ác mộng đến cho cháu gái của mình.
Mọi người đều bất ngờ khi biết Anh Kỳ có một đứa con tên Đinh Đông; càng không thể tưởng tượng nổi đứa trẻ đó lại đang trúng lời nguyền Ca Băng.
Kể đến đây, Thi Thi xúc động quá, cô ôm lấy đứa bé rồi quay người đi ra. Vừa đi tới cửa thì bỗng nghe thấy Anh Kỳ cất tiếng yếu ớt: “Cầu xin mọi người!” Mọi người bất ngờ ngoảnh đầu lại xem thì thấy Anh Kỳ đang cố van nài: “Cầu xin mọi người hãy cứu lấy đứa trẻ tội nghiệp này, hãy cứu lấy nó!”
Tần Cẩm cảm động rơi nước mắt. Tuy đã bị ma nữ khống chế nhưng Anh Kỳ vẫn cố gắng chiến thắng nó trong chốc lát để thỉnh cầu họ cứu lấy con gái của mình.
Thi Thi quay người lại, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Anh Kỳ, cô gật đầu đồng ý: “Chị sẽ cứu được cháu, em yên tâm đi.”
Mọi người chợt nhận ra Anh Kỳ rất yêu đứa trẻ, bởi lẽ trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế này, cô không hề cầu xin mọi người cứu mình mà là đứa bé.
Rời khỏi phòng bệnh, Thi Thi nhìn thấy ánh mắt cảm thông của cô y tá. Ánh mắt họ cùng như muốn nói: “Hãy yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ Anh Kỳ.”
Vừa về tới nhà, Thi Thi chọn ngay chiếc xe địa hình tốt nhất; người giúp việc đã giúp cô chuẩn bị đầy đủ những vật dụng tốt nhất cho một chuyến đi xa. Tử Minh lái xe, Thi Thi ngồi ghế trước, Tần Cẩm và Kha Lương ngồi phía sau cùng Hắc Bảo. Chiếc xe chuyển bánh, bắt đầu một hành trình mới.

 

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net