Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P8). Truyện ma... "Đầu ngón tay của ông Lý phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, ông chỉ thẳng vào con ma nữ đó. Ngón tay của con ma nữ kia đã lần lên mắt Thi Thi. Tần Cẩm liều mình, cô cắn chặt môi, nhặt một cành cây trên đất rồi lấy hết sức bình sinh chọc vào mặt con ma nữ kia..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P2)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P3)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P6)

tam-vai-do-5.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P8)

Phần 14: CA BĂNG

Tần Cẩm bị lôi vào một căn phòng khác. Lúc này cô sợ đến nỗi không nói được gì nữa. Cô cố trấn tĩnh nhìn lại người kéo mình, thì ra là một ông lão gầy guộc, tóc bạc trắng. Ông bịt chặt miệng cô, ra hiệu cho cô không được hét. Ông úp mặt vào tường để nghe xem có động tĩnh gì không rồi chầm chậm kéo cô đi, Tần Cẩm không chịu đi bởi Kha Lương đang ở trong đó.
– Anh ta không sao đâu. Anh ta có xích hoàn bảo vệ, không gì có thể làm hại được anh ta. – Ông lão nói cứ như đọc được ý nghĩ của Tần Cẩm vậy.
– Đi nhanh thôi, bởi nếu chúng nó đuổi kịp tôi cũng không thể nào đấu lại chúng được. Nhanh lên, chúng ta phải tranh thủ lúc chúng bị xích hoàn khống chế.
Tần Cẩm cố gắng đứng dậy, chạy thục mạng ra ngoài. Dọc đường đi cô thấy rất nhiều xác chết, lúc mới đến chưa xảy ra chuyện này.
Chỗ này đã bị lũ ma điều khiển từ lâu, chúng chỉ chờ cô tới chui đầu vào rọ.
Cô chạy ra khỏi cái thư viện ma quái đó bằng cầu thang nhỏ ở cửa sau. Bây giờ, cô mới nhận ra trời đã sập tối. Hóa ra thời gian ở trong thư viện cũng bị bọn ma đảo lộn bởi cô cảm thấy mình vừa vào một lúc, thật ra đã rất lâu rồi.
Cô đã bước vào một không gian khác; thời gian, con người và cảnh sắc ở đó khác hẳn thế giới cô đang sống.
Ông lão không để ý đến cô, ông cứ chạy, chạy mãi về phía trước.
Cô cố gắng bám theo ông.
– Bác ơi, anh ta chắc không sao chứ?
– Ý cô là người yêu của cô trong đó phải không? Anh ta đương nhiên không sao rồi bởi anh ta là con cháu nhà họ Kha, hơn nữa anh ta lại có xích hoàn tránh tà do vậy không ai có thể làm hại anh ta được; đến tôi cũng khó tiếp cận anh ta nữa là.
Nghe ông lão trả lời, mặt cô nóng bừng; không hiểu sao ông ta lại nghĩ rằng Kha Lương là người yêu của cô kia chứ? Cô hỏi tiếp:
– Bác ơi, bác là ai thế?
Ông lão không trả lời, cứ tiếp tục chạy.
Hai người cứ chạy mãi, rẽ qua một vài khúc ngoặt thì tới một khu hầm mộ rất yên tĩnh. Tần Cẩm cảm thấy nơi này rất quen thuộc, cô chợt nhớ ra đây chính là khu hầm mộ nhà Đường Thi Thi. Lúc còn nhỏ, Thi Thi hay dẫn cô ra đây chơi. Khu hầm mộ này rất đẹp, an nghỉ trong đây đều là người họ Đường. Ông lão này chắc chắn là bác Lý – người canh hầm mộ. Nhưng cô nhớ rằng khi đó bác ấy đã rất già rồi, bao nhiêu năm trôi qua bác ấy chẳng thay đổi chút nào, chả trách lúc cô nhìn thấy bác ấy lại có cảm giác thân thiết như vậy.
Bỗng cánh cổng hầm mộ mở ra, cô và bác Lý liền đi vào. Cánh cổng hầm mộ được thiết kế rất kín đáo, người thường không thể vào được. Lúc trước, cô và Thi Thi thường trốn học vào đây chơi. Họ rất thích các loại hoa thơm cỏ lạ ở đây. Tuy là hầm mộ song nó lại không có vẻ đáng sợ của nghĩa trang, trái lại rất dễ chịu. Hơn nữa bác Lý đối xử với họ rất tốt.
Đứng ở nơi lúc nhỏ đã từng đến chơi, rồi nhớ lại ngày tháng thơ ngây vô tư lự, nhớ đến tiếng cười hồn nhiên sảng khoái khi họ cùng chơi đùa dưới ánh mặt trời, tự dưng cô xúc động òa lên khóc.
Khóc thoải mái một hồi, cô thấy nhẹ cả người.
Ông Lý dẫn cô vào phòng canh mộ rồi rót cho cô một cốc trà nóng.
– Bác à, bác luôn sống trong này, tại sao bác biết cháu gặp nguy hiểm mà tới cứu vậy?
– Tôi tuy chỉ là một người canh mộ, một người hầu bình thường của nhà họ Đường, nhưng tôi lại là nguyên lão của nhà họ. Lão gia đối với tôi ân trọng hơn núi. Trước khi khuất núi, ông đã gửi gắm Thi Thi cho tôi chăm sóc; bởi ông biết khi còn trẻ tôi đã học Phép thuật. Mấy hôm trước, tự nhiên tôi thấy trong hầm mộ nồng nặc mùi máu tanh, tôi đoán chắc có chuyện không hay rồi, nhưng khi tôi vào nhà, Thi Thi đã bị con ma kia quấn lấy rồi. Chẳng biết làm gì hơn, tôi đành phải dùng bùa để bảo vệ cơ thể cô ấy rồi đưa cô ấy đến đây.
– Bác đã đón Thi Thi đến đây ạ?
– Đúng vậy, tôi đã đem cô Thi Thi tới hầm mộ này. Thật không ngờ con ma nữ kia lại ghê gớm như vậy; linh khí của bao nhiêu người trong nhà họ Đường vẫn không đủ sức chống lại nó. Bất đắc dĩ tôi đành phải mời người nhà họ Kha tới cứu cho Thi Thi. Khi tôi đưa được người nhà họ Kha tới đây thì may mắn gặp cô.
Tần Cẩm xúc động nói:
– Hôm đó bác đã cứu cháu ở nhà ông Hồ cắt may trong thị trấn nhỏ phải không?
Ông ta gật đầu cười. Đột nhiên, ông tỏ vẻ không vui:
– Tôi cứ tưởng cô ở bên cạnh người nhà họ Kha sẽ không gặp nguy hiểm; nào ngờ cái tay Kha Đạo lại không truyền nghề cho hậu nhân. Thật không thể tin nổi là đến đời ông ấy nhà họ Kha lại thất truyền! Cái thằng ranh đó chẳng biết làm gì cả.
– Vậy là Thi Thi vẫn còn sống hả bác?
– Đúng vậy, tôi đã đặt cô ấy nằm giữa hầm mộ nơi tập trung linh khí nhà họ Đường; có nhiều người bảo vệ như vậy, tạm thời ác quỷ vẫn chưa thể tiêu diệt Thi Thi.
– Ác quỷ nào hả bác?
Ông liền đứng dậy rồi dẫn Tần Cẩm đi vào trung tâm của hầm mộ. Ánh trăng rọi xuống hầm mộ một thứ ánh sáng dìu dịu
Đi mãi, đi mãi, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Thi Thi đang nằm trên đất.
Rất nhiều đom đóm lập lòe đang vây quanh cô. Điều đáng sợ nhất là Thi Thi vẫn đang mặc bộ sườn xám màu đỏ ma quái kia.
Nhìn thấy nỗi sợ hãi ánh lên trong mắt cô, ông Lý thở dài rồi nói:
– Bác cũng không tài nào bỏ được bộ sườn xám đó ra. Rất nhiều người nhà họ Đường đang đấu với con ma nữ đó. Xem ra oan khí của nó nặng quá, có lẽ cũng bó tay thôi.
– Mọi việc xảy ra đều liên quan đến chiếc sườn xám đó phải không bác?
– Thế các cháu đã tìm ra tấm vải đó ở đâu vậy?
– Thi Thi đã kiếm được nó ở một xóm nhỏ tên gọi là Tương Tây.
– Thế thì đúng rồi. Đây chính là lời nguyền Ca Băng – lời nguyền độc địa nhất trong các lời nguyền. Người đặt ra lời nguyền chắc phải có mối thâm thù không đội trời chung với thế giới này.
– Cháu không hiểu đang xảy ra chuyện gì? Bạn cháu bị giết chết không rõ nguyên nhân, còn cháu thì bị ma truy sát.
Lúc hai người đang nói chuyện, đột nhiên ánh sáng lập lòe của đom đóm bỗng tối dần, còn Thi Thi bắt đầu rên rỉ.
– Hỏng rồi! Chúng tôi đã không khống chế được con ma nữ này nữa; nó đang muốn giết Thi Thi. Nhanh lên! Bây giờ tôi đến làm phép thì cô nhanh chóng xé bộ sườn xám đó nhé!
Trong bóng tối lờ mờ, cô nhìn thấy một bóng người đang bò trên người Thi Thi. Đó chính là bộ sườn xám.
Đầu ngón tay của ông Lý phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, ông chỉ thẳng vào con ma nữ đó. Ngón tay của con ma nữ kia đã lần lên mắt Thi Thi. Tần Cẩm liều mình, không thể để mất thêm một người bạn nữa; cô bắt đầu hành động. Cô cắn chặt môi, nhặt một cành cây trên đất rồi lấy hết sức bình sinh chọc vào mặt con ma nữ kia. Con ma nữ loạng choạng, ngã xuống bên cạnh Thi Thi, nhanh như một mũi tên, Tần Cẩm lao lên xé tan bộ sườn xám kia. Ánh sáng đom đóm đột nhiên sáng bừng lên, con ma nữ biến mất.
Tần Cẩm thở hồng hộc; ông Lý chạy lại bế Thi Thi lên. Tất cả đom đóm cứ bao quanh Thi Thi.
Về tới căn phòng nhỏ, thay cho Thi Thi bộ quần áo của ông Lý xong, Tần Cẩm tưới chút chè nóng lên người Thi Thi. Cuối cùng cô ấy cũng tỉnh lại.
Cô sợ hãi nép vào Tần Cẩm rồi bật khóc nức nở.
Hóa ra cô biết hết mọi việc chỉ có điều bất tỉnh mà thôi. Cô nhận ra Tần Cẩm đã liều mình cứu cô.
Hai người dần dần bình tĩnh trở lại, họ bắt đầu hỏi ông Lý về lời nguyền Ca Băng.
– Ca Băng là lời nguyền ác độc nhất trong các loại lời nguyền. Những người tạo lời nguyền đều sống trong rừng sâu. Chỗ họ ở thường có cây hòe cổ nghìn năm. Cây hòe là loại cây âm nhất trong các loài cây, do vậy cấu tạo từ này là chữ mộc ghép với chữ quỷ. Nếu dùng loại cây này để nguyền rủa, sẽ có được oan khí của ác quỷ, chính vì vậy lời nguyền khó có thể bị phá.
– Người ta làm thế nào để tạo ra lời nguyền?
– Bác cũng chỉ được nghe qua truyền thuyết hàng trăm năm trước rằng những người muốn tạo lời nguyền phải trói người có quan hệ huyết thống gần nhất và là người mình yêu quý nhất dưới gốc cây hòe cổ, rồi khoét mắt của người đó ra, để mặc người đó chết vì mất máu. Cây hòe cổ sẽ hút hết máu của người chết. Trong vòng một năm, cây hòe sẽ hấp thu thiếu nữ đó vào thân thể nó.
– Thiếu nữ ư?
– Đúng vậy, người được chọn để tạo ra lời nguyền phải là thiếu nữ còn trong trắng, nếu không cây hòe cổ sẽ không hấp thu được oan khí.
– Vậy thì người tạo lời nguyền phải giết người thân nhất của mình?
– Đúng vậy, thường thì họ phải giết chính con gái của mình.
Tần Cẩm và Thi Thi sợ hãi lùi về phía sau. Họ cảm thấy cách tạo lời nguyền này quá tàn nhẫn. Người tạo lời nguyền phải khoét mắt đứa con gái thương yêu nhất do chính mình đẻ ra, sau đó trói lên cây để mặc cho nó đau đớn mà chết. Cách tạo lời nguyền này thật dã man!
– Sau đó họ phải làm gì hả bác?
– Người tạo lời nguyền phải chờ đến mùa xuân năm sau, họ trở lại nơi có cây hòe cổ rồi đào gốc nó lên. Chỉ cần đào phạm vào rễ của cây hòe này sẽ chảy ra thứ chất lỏng đỏ như máu. Người đó dùng thứ chất lỏng này để nhuộm vải; đó chính là cách tạo lời nguyền Ca Băng.
– Những đồ bọn cháu mặc trên người đều làm từ mảnh vải như thế ư? – Đường Thi Thi sợ hãi hỏi.
– Đúng vậy, đây là một lời nguyền độc địa. Thường thì trong quá trình nhuộm vải, người đó phải đọc lên mong ước của mình, đồng thời đọc cả tên của người bị nguyền rủa; chưa có ai thoát khỏi lời nguyền Ca Băng này.
– Thế tại sao chúng cháu cũng liên quan tới lời nguyền này vậy?
– Đến giờ bác cũng không hiểu tại sao Ca Băng lại vô duyên vô cớ giết hại các cháu? Có lẽ oan khí của lời nguyền Ca Băng lần này quá nặng, do đó lời nguyền đã mất điều khiển chăng? Cũng có khả năng oan quỷ đã háo máu điên cuồng, do vậy bắt đầu lạm sát người vô tội. Vấn đề nghiêm trọng này, bác không thể giải quyết nổi. Tần Cẩm à, con phải nhờ Kha Lương giúp đỡ, họ Kha có truyền thống bắt ma rất giỏi. Dù gì các cháu cũng đã tình cờ gặp được nhau. Điều đó chứng tỏ ông trời không muốn tuyệt đường sống của các cháu. Các cháu nhất định phải phá được lời nguyền tai quái đó thì mới có cơ hội cứu sống chính mình và cứu cả Anh Kỳ nữa.
– Anh Kỳ? Cô ấy vẫn sống ư? – Thi Thi ngạc nhiên hỏi.
– Vẫn còn sống tuy rằng ma nữ đã điều khiển hồn nó, nhưng tạm thời nó vẫn được an toàn. Điều cốt yếu là các cháu phải nhanh lên, bởi các bác đã bất lực với lời nguyền này rồi. Các cháu phải nhớ rằng, cứ giết xong một người thì sức mạnh của ma nữ lại tăng lên gấp bội. Hiện tại nó có thể sai khiến được các hồn ma khác như con ma nhỏ đã truy sát Tần Cẩm, nếu tà phép của nó còn tăng lên nữa, có lẽ Hắc Bảo cũng khó có thể bảo vệ cháu được.
– Tại sao Hắc Bảo lại bảo vệ cho cháu chứ? – Tần Cẩm hỏi.
– Hắc Bảo là sứ giả âm phủ. Nói chung thì mọi loại ma ghê gớm đều không thể làm tổn thương đến nó. Thế nhưng con mèo này sẵn sàng bỏ mạng để cứu cháu đấy. Chắc giữa nó và cháu có một mối gắn kết bí ẩn nào đó. Bác sẽ tìm hiểu chuyện này, có lẽ điều này sẽ ít nhiều giúp cho các cháu phá được lời nguyền này.
– Bác ơi bây giờ chúng cháu phải làm gì?
– Đi tìm Kha Lương, anh ta có lời giải đó. Bác chỉ là người canh mộ nhà họ Đường, không được phép rời xa hầm mộ quá lâu. Nhưng bác sẽ đưa cho các cháu vật báu của bác, ít ra cũng có thể tránh tà được. Kỳ thực bác đi theo các cháu cũng chẳng giúp gì được, mà lời nguyền cũng không phá được; các cháu đành phải tự tìm cách thôi. Nói rồi ông đưa một chiếc vòng tay hồng ngộc cho Thi Thi. Chiếc vòng đó phát ra màu đỏ trong hầm mộ tối om. Các cháu mau đi đi, các cháu cũng không còn nhiều thời gian nữa đâu. Con ma nữ kia bây giờ đang điên cuồng tàn sát người vô tội, nếu các cháu không kịp thời tìm ra biện pháp khống chế nó, thì không chỉ các cháu mà còn rất nhiều người vô tội nữa sẽ bị nó hãm hại. Các cháu phải nhắc nhở thằng ranh họ Kha sớm học phép thuật đi, nếu không đến xích hoàn cũng không bảo vệ được cho nó đâu.
– Bác à, xích hoàn là cái gì? Tại làm sao mà anh ta có được xích hoàn vậy? – Tần Cẩm tò mò hỏi.
– Xích hoàn chính là cái khuyên tai – bảo bối quý giá trong giới pháp sư. Có được nó, ma không có cách nào tiếp cận được anh ta. Nhưng bác cũng không chắc xích hoàn có tác dụng đối với Ca Băng hay không? Tốt nhất hãy bảo anh ta đeo nó.
Cuối cùng thì họ cũng ra khỏi hầm mộ. Hai người bạn đã thoát khỏi cái chết trong gang tấc cùng đi ra, sau lưng họ là ánh mắt lưu luyến không muốn rời của ông Lý. Họ cầm chắc tay nhau bước ra ngoài hầm mộ.

tam-vai-do-1.jpg

Phần 15 – TÒA CAO ỐC

Tần Cẩm hối hả phóng về thư viện. Đường Thi Thi thấy lạ hỏi:
– Sao lại đi về đó, bà chẳng phải mới trốn ra khỏi đó sao?
– Vẫn còn có người trong đó mà, mình phải đi xem sao, hơn nữa trời đã sáng rồi.
– Gọi Lục Tử Minh cùng đi, có lẽ an toàn hơn.
Tần Cẩm quay lại tò mò nhìn Đường Thi Thi. Dường như Đường Thi Thi rất quý Lục Tử Minh thì phải. Trong lúc nguy hiểm nhất, người phụ nữ thường nhớ tới người đàn ông mà mình thích. Đường Thi Thi bị bạn nhìn thấu tâm can, cô ngượng ngùng nói:
– Nhìn cái gì mà nhìn; chẳng phải bà cũng đang cuống lên đi cứu người tình của mình hay sao?
– Người tình nào cơ? Chẳng qua mình không muốn tên phá gia chi tử ấy chết vì mình mà thôi. – Tần Cẩm hồi hộp nghĩ thầm, làm sao mà mình có thể thích cái gã đó kia chứ, trông gã thật đáng ghét.
Lúc hai người đến thư viện, thấy rất nhiều xe cảnh sát đang đậu ở ngoài. Mấy người cảnh sát nói trong thư viện có người chết, họ có mặt tại đây để phong tỏa hiện trường.
Tần Cẩm bủn rủn chân tay, lẽ nào anh chàng Kha Lương ấy tử nạn rồi? Anh ta là hậu duệ của pháp sư nổi tiếng kia mà, sao lại dễ dàng bị chết như thế được?
Đường Thi Thi vội an ủi cô:
– Đừng vội, hỏi cho rõ ràng đã.
Đúng lúc đó họ thoáng thấy bóng của Tử Minh, hai người liền gọi to:
– Tử Minh, Tử Minh.
Nhìn thấy họ, Lục Tử Minh vui ra mặt. Anh liền chạy tới kéo tay Tần Cẩm nói:
– Trời ạ, anh lo cho em quá! Khi nghe thấy Kha Lương báo án là em bị mất tích, cả đội bọn anh đã đi tìm đấy.
– Kha Lương vẫn còn sống hả anh?
– Đương nhiên rồi, người tốt thì đoản mệnh còn kẻ xấu lại sống dai mà.
Thấy không ai quan tâm tới mình, Đường Thi Thi sị mặt ra. Vừa nhìn thấy sắc mặt cô, Tử Minh liền hỏi thăm:
– Ơn trời, em đã về rồi. Thế nào? Em có bị thương chỗ nào không? Em đã ở đâu thế?
– Bây giờ cũng không có thời gian để kể rõ cho anh. Thôi anh dẫn bọn em đi gặp Kha Lương đi! – Tần Cẩm nói.
Kha Lương đang bị lấy khẩu cung trong căn phòng nhỏ. Vừa nhìn thấy Tần Cẩm, anh chàng cuống lên chạy nhào về phía cô, không cẩn thận vấp vào ghế ngã bổ chửng xuống đất.
– Tần mèo con, em vẫn chưa chết à?
– Có anh chết thì có, em lại dễ dàng chết thế sao?
– Nói thật lúc nãy anh lo quá.
– Anh báo án khi nào?
– Lúc đang xem sách, đột nhiên không thấy em đâu. Rồi anh nhìn thấy hai người thủ thư, một người chết trước bàn máy vi tính còn người kia thì ngã ở dưới đất. Thế là anh liền báo cảnh sát bởi anh nghĩ em lành ít dữ nhiều.
Đường Thi Thi bất mãn nói:
– Hai người cứ lo đấu khẩu như vậy đến lúc nào mới kết thúc đây? Để Lục Tử Minh nói xem sao nào.
Lục Tử Minh cười cười rồi trình bày:
– Hai người đó khi chết giống hệt với người bạn của hai em – Lam Kỳ. Mắt của bọn họ bị móc ra rồi được ngâm vào nước. Cảnh sát bọn anh đang nghi đây là kiểu vụ án giết người hàng loạt. Hung thủ là một người rất tàn ác hoặc bọn chúng là tín đồ của một tổ chức tà giáo nào đó.
Nhân viên khám nghiệm tử thi đi ra, họ gật đầu chào Tử Minh.
Lục Tử Minh nói tiếp:
– Thôi, chúng ta về đồn cảnh sát đi, anh làm xong việc ở đây rồi.
Bốn người họ cùng lên xe cảnh sát về đồn, trừ Lục Tử Minh ra, ba người còn lại đều có vẻ sợ hãi tột độ. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo. Nó bị thương nhẹ, chân không đi được bình thường, do vậy, nó trốn vào lòng Tần Cẩm nằm, nhẹ nhàng dựa đầu vào cô. Tần Cẩm âu yếm vuốt ve bộ lông mượt mà của nó.
Đồn cảnh sát ở trong một cao ốc. Bốn người cùng đi lên.
Lục Tử Minh cứ khăng khăng cho rằng đây là một vụ án mưu sát chứ không phải tự sát.
Cuối cùng, dường như không kiên nhẫn được nữa, Thi Thi liền cãi lại:
– Tử Minh à, không phải vậy đây, thủ phạm vụ án này không phải là người đâu.
– Không phải là người gây ra, chắc là ma làm à? – Lục Tử Minh hỏi đùa.
Câu đùa của anh vô tình làm cho ba người bọn họ đờ đẫn cả người, mặt ai nấy trắng bệch ra. Người nào cũng tưởng tượng ra cái kết cục đáng sợ sẽ rơi xuống đầu mình.
Nhìn thấy nét mặt của ba người, Lục Tử Minh cảm thấy không vui.
– Mọi người đều được học hành tử tế, không những thế lại có trình độ cao nữa, sao lại mù quáng tin vào những chuyện vớ vẩn như vậy được?
– Không đúng đâu Lục Tử Minh, chuyện này nghiêm túc đấy.
– Cái gì có thật cơ? Chẳng lẽ trên thế giới này có ma hay sao?
– Tử Minh à, anh không nhìn thấy không đồng nghĩa với không tồn tại – Tần Cẩm bực mình. Người đàn ông này bướng bỉnh không tin những điều cô, Thi Thi và Kha Lương đã nói.
– Tần Cẩm à, không phải là anh không tin em, nhưng có điều anh không thể chấp nhận chuyện này trong ngày một ngày hai được. Chẳng lẽ em muốn một cảnh sát như anh lại tin rằng đối thủ của mình là một hồn ma hư ảo hay sao?
– Không phải là hư ảo, nó đang tồn tại đấy – Đường Thi Thi cũng nổi cáu lên bởi cô rất tức con ma nữ đó. Câu trả lời của cô đúng là thêm dầu vào lửa.
– Được rồi, được rồi, mọi người tin, tôi cũng không tranh cãi nữa, tôi lên trên lấy một ít tài liệu đây. Mọi người làm ơn đừng nói dối nữa được không? – Lục Tử Minh đã làm cho mọi người giận nên anh tạm rút lui trước.
Giận dữ bước ra khỏi phòng, anh cảm thấy không thể hiểu nổi ba người kia. Kha Lương chăm chăm nhìn Tần Cẩm nói:
– Em không sao chứ? Không ngờ bạn trai em lại cố chấp đến vậy.
– Ai bảo anh ta là người yêu em? Anh lại luyên thuyên rồi. – Tần Cẩm tức trào nước mắt.
Gã Kha Lương trời đánh này thật lắm chuyện quá.
Đường Thi Thi ôm lấy Tần Cẩm an ủi. Thi Thi đưa mắt nhìn hai người, họ đúng là một cặp trời sinh. Lục Tử Minh sao có thể là người yêu của Tần Cẩm cơ chứ?
Lục Tử Minh đang chờ thang máy, anh vẫn đang nghĩ về vụ án giết người đó.
Vừa bước vào thang máy thì vang lên tiếng chuông báo quá tải, anh tức giận quát to: “Loại thang máy rởm này mới dùng được mấy ngày lại đã dở chứng rồi.”
Cái thang dường như cố gắng “kèn kẹt” đóng lại. Nó cứ chầm chậm lên cao mặc dù trong thang chỉ có mỗi một mình Lục Tử Minh. Anh tức tối nhớ lại gương mặt đáng ghét của gã Kha Lương chết tiệt đó, đúng là đồ lưu manh. Không biết tại sao Tần Cẩm lại tin hắn đến thế kia chứ?
Hóa ra anh đang ghen với Kha Lương. Những ngày này, anh bám trụ trong đồn mong tìm ra manh mối gì đó trong vụ án Lam Kỳ để còn nói chuyện với Tần Cẩm. Chẳng ngờ cái gã lưu manh Kha Lương lại tranh thủ thời gian tán tỉnh Tần Cẩm của anh. Anh cảm thấy ánh mắt cô nhìn anh không còn thân mật như xưa nữa.
Đột nhiên thang máy dừng lại. Lục Tử Minh hết gõ vào cửa thang máy lại nhấn nút lên, nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Anh nhận ra có gì không ổn. Anh gõ vào cửa thang máy nhưng không có tiếng vọng lại; dường như anh đang gõ vào thứ gì mềm nhũn chứ không phải là cánh cửa thang máy nữa. Nhấn vào nút của thang máy lại có cảm giác nhấn vào vật gì đó nhũn nhũn và rất trơn, cứ như thể nhấn phải nước mũi chùi chưa sạch vậy. Anh thấy ghê ghê.
Trong không khí phảng phất mùi gì đó rất lạ song anh không thắc mắc nhiều bởi một số nhân viên khám nghiệm tử thi thường mang chân tay của người hoặc động vật chết vào thang máy. Nhưng rõ ràng là hôm nay rất nặng mùi.
Anh chau mày rồi tặc lưỡi không để ý đến chúng nữa.
Thang máy lại tiếp tục đi lên, chẳng mấy chốc đã tới văn phòng của anh. Ra khỏi cửa thang máy anh liền đi vào nhà vệ sinh để rửa tay.
Đột nhiên anh đau bụng dữ dội. Lấy vội mấy tờ giấy vệ sinh trên bục, anh đi nhanh vào trong. Lúc cởi quần ngồi xuống, anh cảm thấy rất lạ. Anh nhìn xuống dưới bồn cầu; không thể tin nổi vào mắt mình nữa, những gì nhìn thấy làm anh sợ hết hồn. Toàn là mắt người trong đó.
Kỳ lạ ở chỗ số mắt đó không dính tí máu nào; những con mắt tròn xoe, trắng nhởn cứ nhìn anh chằm chằm. Anh cũng nhìn lại chúng trong mấy giây rồi dường như đã tỉnh táo, anh hét toáng rồi vội vã kéo quần lên.
Đứng bên cửa nhà vệ sinh, anh thầm chửi không biết thằng cha pháp y thất đức nào lại đổ một đống mắt xuống bồn cầu rồi không chịu xối nước.
Thực ra anh biết rằng chẳng có nhân viên pháp y nào lại vô trách nhiệm như thế cả, anh nói như vậy chỉ để trấn an mình mà thôi. Nghiêng người đi vào trong, nhìn đống mắt người lù lù, anh sợ nổi da gà song vẫn cố gắng xối nước.
Kéo cần gạt, nước xối ào ào nhưng mùi hôi lúc nãy lại càng nồng nặc. Anh chợt nhận ra đó không phải là nước mà là máu. Một thứ máu đỏ tanh tưởi được dội xuống những đôi mắt vẫn không bị trôi đi, cứ lật lờ trong bồn cầu, các con ngươi giống như đang nhìn anh giễu cợt.
Cảm thấy không ổn anh liền đi ra. Lúc tới đây không có ai, vậy mà lúc này anh thấy la liệt người ngồi dưới đất, lạ hơn nữa là ai cũng cúi đầu. Anh không dám nhìn lâu, cứ lầm lũi đi ra. Thực ra trên hành lang chẳng có ai cả.
Anh định chạy xuống dưới nói cho bọn Tần Cẩm biết. Vừa chạy ra thang máy, định ấn nút thì anh phát hiện ra bên ngoài nút thang máy đang rỉ máu. Cái nút thang máy nhấp nháy một lúc, hóa ra đó là mắt người.
Chả trách lúc anh ấn vào lại thấy ướt ướt, trơn trơn.
Lục Tử Minh không hổ danh là cảnh sát giỏi trong đội hình sự, anh bình tĩnh rút súng ra rồi đi về phía cầu thang bộ, chỉ nghe thấy tiếng chân và tiếng tim đập thình thịch của mình.
Vừa rẽ vào cầu thang bộ, anh thấy bóng của một người. Người này đang nằm trên đất, tay ôm đầu, bộ dạng giống như mắc trọng bệnh. Anh nắm chặt súng, tiến về phía trước. Bóng người ấy là một bà lão. Có lẽ bà ấy bị ngã khi ra khỏi thang máy.
– Bà làm sao thế?
Bà già nằm úp mặt trên sàn nhà, người cứ giật liên hồi; bà ấy đau đớn đến mức không nói gì được. Anh cố gắng lật bà dậy để xem vết thương của bà thế nào. Bà già che mặt bằng bàn tay nhăn nheo, máu tươi cứ chảy ra từ kẽ tay của bà. Anh kéo tay bà già ra, chỉ thấy trên khuôn mặt bà là hai hố mắt đen sì sâu hoắm. Mắt của bà già ấy đã không còn nữa.
Anh sợ hãi lùi về phía sau, chợt anh nghe thấy bà già nói bằng giọng rất thảm thương:
– Sao lúc nãy mày cứ chọc vào mắt của tao? Sao mày cứ chọc mạnh vào mắt của tao thế?
– Cháu không làm thế.
– Lúc trong thang máy ấy, mày cứ cố chọc vào mắt tao.
“Ma” – anh sợ hãi nghĩ. Bất động. Bà già bắt đầu trườn về phía anh, vừa trườn bà ta vừa nói:
– Sao mày lại chọc mù mắt tao? Trả mắt cho tao! Mau trả mắt cho tao!
Anh lùi về phía sau. Quay đầu lại nhìn, đằng sau anh là vô số những bà già đang trườn dưới đất, trên trần nhà, trên tường. Anh đã bị vây ở giữa. Những bà già ấy giống nhau một cách kỳ lạ, họ đều bị chảy máu và đồng thanh hét tướng lên: “Trả mắt cho tao! Mau trả mắt cho tao!”
Nhìn thấy lũ ma càng ngày càng xích lại gần mình, anh liều mạng bóp cò súng. Tiếng súng làm kinh động tất cả mọi người.
Bọn Tần Cẩm đang cãi cọ ỏm tỏi thì nghe thấy tiếng súng nổ. Hắc Bảo kêu ré lên, Tần Cẩm cảm thấy có điều gì không ổn liền nói: “Mau đi thôi, Lục Tử Minh có chuyện rồi.”
Hắc Bảo đi trước dẫn đường, ba người bọn họ phóng theo sau. Lúc tới nơi, chỉ thấy Lục Tử Minh đứng trên cửa sổ đang cố gắng lùi về phía sau.
Hắc Bảo kêu lên một tiếng, Lục Tử Minh thoáng dừng lại. Tranh thủ lúc đó, Kha Lương nhanh chóng leo lên cạnh Tử Minh. Đúng lúc đó cánh cửa sổ rơi xuống, Lục Tử Minh rơi xuống cùng cánh cửa. Nhanh như sóc, Kha Lương nằm úp xuống, nắm vội được một cánh tay của Lục Tử Minh.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa đã đập mạnh xuống đất.
Mọi việc diễn ra quá nhanh, Tần Cẩm và Thi Thi chỉ biết há hốc mồm đứng nhìn. Một lúc sau mới hoàn hồn, họ nhanh chóng trèo lên để cùng Kha Lương kéo Tử Minh. Lục Tử Minh đang bị treo lơ lửng trên cửa sổ tầng mười mấy của tòa cao ốc. Kha Lương mặt đỏ tía tai, Tần Cẩm ôm chặt lấy anh, Thi Thi ôm chặt lấy Tần Cẩm. Ba người họ cố hết sức để kéo Lục Tử Minh lên.
Kéo được Tử Minh lên, cả bốn người ngã vật ra đất. Kha Lương trêu Tử Minh:
– Cảnh sát nhân dân à, đã đến lúc anh phải giảm béo đấy.
Lục Tử Minh vẫn chưa hoàn hồn, mắt anh mở trừng trừng. Thi Thi vội đứng dậy động viên cả bọn:
– Chúng mình phải nhanh chóng, rời khỏi chỗ này, em thấy ở đây rất nguy hiểm.
Bốn người họ cố hết sức rời khỏi nơi quỷ quái này, càng nhanh càng tốt.
Giờ đây, Lục Tử Minh ngồi thuỗn ra ở một góc ghế sofa, mấy người kia nhìn anh với ánh mắt thông cảm.
Chiếc cốc trong tay anh không còn run lên nữa. Một hồi lâu sau, anh mới thở hắt ra một cái rồi nói:
– Sao lại có thể có chuyện như vậy kia chứ? Tôi phải đi gặp bác sĩ tâm lý thôi, tôi bắt đầu nhìn thấy ảo giác rồi.
Ba người còn lại không hẹn trước liền ném những thứ có trong tay: tạp chí, dép lê rồi cả báo… vào người Lục Tử Minh. Họ đồng thanh hét to:
– Anh đúng là hết thuốc chữa rồi.
– Lục Tử Minh à, anh suýt nữa bị ma giết chết, vậy mà còn ngồi đây nói là bị ảo giác. – Thi Thi nói với vẻ trách móc giống như cô đã nhìn nhầm anh là một người có chỉ số IQ cao vậy.
– Được rồi, kệ anh ta, cứ để anh ta gặp bác sĩ tâm lý đi. – Tần Cẩm lên tiếng.
Cả bọn đều đồng ý rồi quyết định rời khỏi tòa cao ốc.
Lục Tử Minh tội nghiệp lên tiếng: “Thôi được rồi, cho tôi xin lỗi đi mà. Tụi mình tiếp tục cùng nhau phá án đi.” Mọi người vui vẻ hoan hô.
Cả bọn về nhà Thi Thi. Tuy mấy ngày trước họ đã tới đây nhưng mọi người đều cảm thấy lâu lắm, cứ như đã qua một thế kỷ vậy. Ngồi thoải mái trên chiếc sofa êm ấm, ai nấy đều có cảm giác hạnh phúc, họ thầm nghĩ: “Tạ ơn trời, tới giờ phút này vẫn còn được sống trên thế giới này, thật hạnh phúc biết bao!”
Bọn họ ngồi ăn với nhau. Tần Cẩm vừa ăn vừa kể cho mọi người nghe những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua. Sắc mặt mọi người càng lúc càng nặng nề song dù gì đi nữa cũng không ngăn nổi ý chí quyết đấu của họ.
– Gia đình mình nổi tiếng vì tài bắt ma. Mình quyết bắt được nó, không thể để nó tiếp tục hại người nữa.
– Là một cảnh sát, mình quyết phá vụ án này cho dù hung thủ có là ai chăng nữa. Mình quyết không thể để nó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được.
– Mình phải phá lời nguyền đó, không thì chính mình cũng sẽ bị chết.
– Mình phải cứu bản thân mình và các bạn nữa. Minh không thể để con ma nữ đó tiếp tục làm hại bất cứ người nào mà mình yêu quý nữa.
Bốn người nắm chặt tay nhau, quyết tâm tìm ra giải pháp phá lời nguyền Ca Băng.
Mọi người cùng nhìn ra cửa sổ, tuy trời rất tối nhưng họ vẫn nhìn thấy một chiếc xe địa hình rất hào hoa, sang trọng đang dừng trước cửa nhà.
Thi Thi và Lục Tử Minh sợ quá ngồi phịch xuống ghế bởi có một người đang lơ lửng trong không trung.
Người xuất hiện trước cửa nhà trông rất đẹp trai. Anh ta cứ liên hồi gửi những chiếc hôn gió cho người ở trong.
Tần Cẩm nhìn Kha Lương cười gượng; ông nội Kha Lương lại xuất hiện rồi.
Phút chốc ông đã xuất hiện trước mặt mọi người. Ông cầm một quả táo lên ngửi rồi nói với Tần Cẩm:
– Sư muội à, một ngày không gặp được muội dài tựa ba năm vậy. Sư huynh làm tặng sư muội một bài thơ đấy.
Kha Lương hốt hoảng kêu lên:
– Ông ơi!
Anh mở to mắt ngạc nhiên. Không lẽ nào ông nội mình lại đang tán tỉnh Tần Cẩm, cứ đà này, sớm muộn gì cô ta cũng trở thành bà nội của mình mất.
Thi Thi và Tử Minh cũng phần nào hiểu ra câu chuyện. Họ biết rằng người mới xuất hiện là ông nội đã chết của Kha Lương. Hai người bọn họ chui ra từ bàn ăn.
– Sư muội à, trước kia muội thích nhất nghe ta đọc thơ đấy. Muội có còn nhớ sư huynh đã đọc cho muội nghe đoạn “đầu giường ánh trăng rọi” không? Lúc đó muội rất vui đấy.
Ông trẻ lại sử dụng ba phút quý giá trong ngày để tán chuyện vớ vẩn chẳng ra sao cả.
– Ông à, cháu không quen biết ông. Xin ông, cháu và ông tuổi tác cách xa như vậy, làm sao cháu lại biết ông chứ?
Ông trẻ nghe xong, cũng thấy có lý. Nhưng ông liền biện hộ:
– Nếu sư muội đã khuất núi nhiều năm rồi, và nếu được đầu thai có lẽ cũng lớn bằng này rồi cũng nên.
– Thế nhưng cháu lại không biết những việc của kiếp trước; hay ông nhắc lại cho cháu nghe được không?
Hai người, một người một ma, một nam một nữ, cứ xoay quanh chiếc bàn. Một người thì kiên quyết mình không phải là sư muội, còn người kia lại khăng khăng cho là như thế. Những người còn lại cúi đầu, cảm thấy chuyện này thật khó tin.
Chẳng mấy chốc, ba phút đã sắp hết. Ông trẻ dường như rất đau lòng, ông cảm thấy tuyệt vọng:
– Chả trách mà người xưa nói chuyện đau lòng nhất trên đời là dù đã gặp được nhau song lại không nhận ra nhau. Xem ra muội đã quên hết những chuyện ngày xưa rồi. Thôi được, huynh đi đây. Huynh sẽ cho muội xem giấc mộng ký ức, trong đó là những hồi ức đẹp giữa ta và muội. Các cháu cùng xem nhé! Xem xong, các cháu sẽ biết được ta đã từng là một chàng trai si tình và hào hiệp nhường nào.
Nói xong, từ bàn tay ông bay lên một làn khói màu tím, sau khi khói tan, ông trẻ đã biến mất.
Lục Tử Minh chau mày bình phẩm:
– Đúng là ông nào cháu nấy!
Thi Thi thấy Kha Lương đang toát mồ hôi hột thì cười to, Tần Cẩm chẳng biết phải làm gì nữa. Đúng lúc này, mọi người còn nghe rõ hai tiếng “sư muội”, rồi tất cả lạc vào một giấc mộng.
Tần Cẩm mơ hồ nhìn thấy một tấm gương to, trong đó có bóng người đang di chuyển. Tiến lại gần, cô nhìn thấy rõ hơn, thậm chí còn nghe được những người trong đó đang trò chuyện nữa. Cô quyết định ngồi trước tấm gương to như một bức tường đó. Bên cạnh cô còn có ba người – Lục Tử Minh, Kha Lương và Thi Thi. Mọi người ngồi thành hàng như đang xem phim vậy. Vào lúc này, họ không nghĩ là mình đang nằm mơ, lại tưởng rằng mình đang xem phim. Do vậy, họ cứ nhìn nhau cười khúc khích.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net