Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P6). Truyện ma... "Lúc quay người chuẩn bị đi ra, vô tình nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, Tần Cẩm nhìn thấy một hình người lộn đầu trong nhà vệ sinh. Một bàn tay xanh xao xòe ra, đang kẹp trong khe cửa mà móng tay của nó lại nhọn một cách kỳ quái. Cái kiểu móng tay nhọn kỳ quặc như vậy chỉ có thể là của Lam Kỳ. Tần Cẩm không dám quay lại, cũng không dám thét lên..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P2)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P3)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P4)

tam-vai-do-3.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P6)

Phần 10: THĂM BỆNH

Trời đã sáng hẳn. Tự thấy có tiếp tục ngồi ở đây cũng không giải quyết được vấn đề gì, Lục Tử Minh tiếp tục về đồn để truy tìm tung tích của Đường Thi Thi, Kha Lương và Tần Cẩm quyết định đến bệnh viện tâm thần thăm Lục Anh Kỳ.
Chẳng mấy chốc Kha Lương và Tần Cẩm đã tới bệnh viện tâm thần lớn nhất thành phố. Sau khi nói rõ lý do đến thăm với phòng tiếp đón, họ được nhận một tấm thẻ. Người phụ trách đưa khách vào thăm dẫn đường cho họ. Họ thấy phía trước có hai cô y tá rất đáng yêu, có lẽ mới được phân công tới bệnh viện này. Họ đoán vậy bởi nét mặt của hai người ấy vẫn chưa thấy vẻ đặc trưng của những người làm ở đây lâu năm.
Hai bên đường đi là các phòng bệnh trắng toát với những bệnh nhân điên khùng. Một bệnh nhân nữ xấu như dạ xoa nhìn Kha Lương rồi hét tướng lên: “Anh chàng đẹp trai ơi, em yêu anh, em đã yêu anh say đắm rồi.” Cô y tá và Tần Cẩm không nhịn được cười.
Cô y tá nói:
– Bệnh nhân này cứ gặp đàn ông là lại hét lên câu đó.
Có vẻ như Kha Lương rất được các bệnh nhân ở đây hâm mộ. Ba người vừa nói vừa cười vừa đi về phía trước. Họ dừng lại trước một phòng bệnh, sau khi đã đi qua một cánh cổng sắt và một hành lang dài hun hút.
Cô y tá sợ hãi nói với Tần Cẩm:
– Tốt nhất chị nhìn cô ta qua cửa sổ nhỏ này, bởi cô ta rất hung dữ, cô ta đã đánh rất nhiều bác sĩ; cứ được ra là cô ta lại tìm mọi cách móc mắt của mình, do vậy chúng tôi chẳng có cách nào hơn là trói gô cô ta lại.
Nhìn qua chiếc cửa sổ nhỏ, Tần Cẩm thấy một bóng người đang dở nằm dở ngồi. Người đó đã ngồi dậy nhưng do bị trói vào các song sắt của giường bệnh nên không thể xuống giường được.
Lục Anh Kỳ đó ư? Lạy trời cô ấy vẫn còn sống.
Thế nhưng chỗ này quá xa để có thể nhìn thấy rõ được, Tần Cẩm yêu cầu cô y tá cho cô vào trong. Cô y tá miễn cưỡng đồng ý, nhưng chỉ cho phép một mình Tần Cẩm vào bởi nếu Lục Anh Kỳ nhìn thấy đàn ông, cô ấy sẽ điên loạn.
Đặt làn mèo xuống, Tần Cẩm bế Hắc Bảo ra. Cẩn thận xoay quả đấm cửa, cô cố ôm Hắc Bảo chặt hơn chút nữa.
Vừa gọi tên Anh Kỳ, Tần Cẩm vừa bước về phía giường bệnh. Anh Kỳ đang ngắm chiếc giường một cách vô hồn, chẳng để ý tới gì khác nữa.
Anh Kỳ cứ nhìn chăm chú vào chiếc giường, chẳng tỏ vẻ hứng thú gì khi thấy Tần Cẩm tới, thậm chí chẳng thèm nhìn cô nữa. Nhìn bạn cứ ngây ngây ngô ngô hệt như một con búp bê đồ chơi, Tần Cẩm trào nước mắt; thật khó có thể diễn tả hết tâm trạng đau đớn của cô lúc đó. Hắc Bảo bỗng chốc lại thấp thỏm thò đầu ra khỏi tay Tần Cẩm để nhìn Anh Kỳ.
Tần Cẩm cảm thấy trong lòng bất an, cô lùi về phía sau, không muốn ở lại căn phòng này thêm một chút nào nữa. Thế nhưng đúng lúc đó Anh Kỳ lên tiếng:
– Lam Kỳ đang ở trong nhà vệ sinh.
Tần Cẩm sợ hãi ngó vào cửa nhà vệ sinh đang đóng hờ bởi cô không dám đi vào trong.
Lúc quay người chuẩn bị đi ra, vô tình nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, Tần Cẩm nhìn thấy một hình người lộn đầu trong nhà vệ sinh. Một bàn tay xanh xao xòe ra, đang kẹp trong khe cửa mà móng tay của nó lại nhọn một cách kỳ quái. Cái kiểu móng tay nhọn kỳ quặc như vậy chỉ có thể là của Lam Kỳ. Cô ấy là bà hoàng thời trang nên kiểu móng tay cũng khác với mọi người.
Tần Cẩm không dám quay lại, cũng không dám thét lên; cô nhẹ nhàng vặn quả đấm cửa. Thứ ánh sáng mờ mờ trước mắt đột nhiên biến thành vô số vòng sáng, giống như vô số ánh mắt đang dõi vào lưng cô vậy. Cùng lúc với động tác quay người, cô nhìn thấy trong mắt của Hắc Bảo hình ngược của Anh Kỳ trên giường.
Một người đang đứng trên đầu cô ấy.
Đó là một phụ nữ tóc dài, toàn thân đẫm máu, mùi máu tanh lan khắp phòng. Con ma nữ đó đang ngồi trên đầu Anh Kỳ, còn trong nhà vệ sinh là tay của Lam Kỳ.
Tần Cẩm đẩy mạnh cửa chạy ra ngoài. Đập vào mắt cô đầu tiên là nụ cười tinh nghịch của Kha Lương; tim cô đập loạn xạ cứ như sắp sửa ngất đến nơi.
Nhìn thấy sắc mặt của Tần Cẩm, Kha Lương biết có chuyện chẳng lành; anh ta lập tức kéo cô chạy ra ngoài. Cô y tá vẫn ngồi ngoài phòng bệnh một cách khó hiểu. Vừa chạy Tần Cẩm vừa nhìn vào mắt Hắc Bảo; nó cũng đang quay đầu nhìn về phía sau. Bóng cô y tá nằm gọn trong mắt nó. Trong hành lanh dài hun hút dưới ánh đèn mờ mờ, ảo ảo, cô thấy sau lưng cô y tá kia có ba người. Ba bóng người đó đang lượn lờ trên không trung vẫy cô, chính là bọn Lam Kỳ.
Ra khỏi bệnh viện tâm thần, chạy một đoạn đường dài mới tới xe của Kha Lương. Mãi tới khi ngồi lên xe, Hắc Bảo mới thôi không tự vệ nữa, ngoan ngoãn chui vào làn.
Tới lúc này, Tần Cẩm mới thấy máu trong người tuần hoàn bình thường.
Thở một hơi dài, cô nói với Kha Lương:
– Lam Kỳ, Anh Kỳ đều ở chỗ đó, còn có một ma nữ nữa, nhưng em vẫn không thấy Thi Thi đâu.
Mắt Kha Lương thoáng một vẻ hoang mang, nhưng anh ta trấn tĩnh lại ngay.
– Bây giờ chúng mình đi đâu vậy? – Đang nói dở thì đột nhiên cửa xe bị người ta kéo mạnh, mấy người mặc áo đen xuất hiện. Bọn chúng hằn học nhìn Kha Lương. Kha Lương đánh trúng vào mặt một tên trong số bọn chúng đồng thời đẩy Tần Cẩm ra khỏi xe. Anh ta xách làn mèo nhảy theo sau. Anh ta chạy vòng vèo, lắt léo; xem ra anh chàng này cũng dày dạn kinh nghiệm đây.
Họ trốn sau một thùng rác. Cuối cùng cũng cắt được đuôi bọn người mặc áo đen. Kha Lương cẩn thận kéo Tần Cẩm ra khỏi chỗ nấp, chạy lại chỗ xe, không thấy bóng dáng bọn người áo đen quay lại. Anh vội khởi động xe. Tần Cẩm đờ đẫn cả người, mấy tháng này thường xuyên bị ma ám, bây giờ đã ổn ổn lại gặp phải bọn người đâm thuê chém mướn.
Kha Lương vừa lái xe vừa trơ trẽn giải thích:
– Bọn họ tới đòi nợ ấy mà. Anh không có tiền phải trốn thôi.
– Anh cũng có kinh nghiệm trốn đấy, xem ra anh nợ người ta rất nhiều phải không? – Tần Cẩm cười khẩy, châm chọc anh ta.
Mặt anh ta thoáng buồn. Trong chốc lát, Tần Cẩm tự nhiên thấy thương thương anh bạn của mình. Cô thầm nghĩ: “Mình phải trả tiền công cho anh ta thôi, thật ra anh ta rất đáng thương”.
– Bây giờ đi đâu hả em? – Kha Lương hỏi tiếp.
Tần Cẩm nghĩ ngợi hồi lâu, cô thấy mọi việc xảy ra gần đây đều liên quan đến tấm vải đỏ đó. Từ lúc Thi Thi mang nó về đã xảy ra một loạt các vụ việc. Chắc phải có ai đó biết lai lịch của tấm vải này; người đó chính là bà mẹ của ông Hồ cắt may.
Đúng vậy, phải đi gặp bà ta để hỏi cho rõ ràng xem rốt cuộc thì đã có chuyện gì. Thà làm như thế còn hơn ngồi ở đây chờ chết, cô quyết định liều một phen để đấu với con ma nữ.
Con người là như vậy đấy; một khi sự việc vẫn chưa rõ ràng thì đẩy họ vào vực sâu tuyệt vọng, nhưng khi đã có chút hy vọng thì lại bắt đầu tìm cách phản kháng.
Lúc này Tần Cẩm không yếu đuối như vẻ bề ngoài của mình nữa. Bao nhiêu năm lăn lộn mưu sinh đã biến cô thành một người cứng cỏi. Lần này bất luận thế nào, cô cũng phải hỏi cho rõ lai lịch của tấm vải đỏ. Cô phải tìm được Thi Thi, phải đuổi được con ma nữ kia, quan trọng hơn là ngăn không cho nó tiếp tục giết người nữa.
Cái khát vọng cứu rỗi thế giới của cô lại tan thành mây khói khi cô tới nhà của ông Hồ cắt may.
Trong nhà ông Hồ cắt may treo đầy vải trắng; một cỗ quan tài đen đặt ở giữa nhà. Xung quanh quan tài bày rất nhiều đồ cúng, tiền giấy bay rợp trời. Tần Cẩm suýt rơi lệ khi nhìn vào di ảnh u ám của bà lão. Bà ấy đã chết thật rồi. Nghe hàng xóm kể lại, bà ấy chết trên giường cách đây mấy hôm. Ông Hồ không chịu nổi mất mát lớn lao đã phát điên. Những người hàng xón trong thị trấn của ông Hồ – trước kia nợ ân tình của ông đã tự nguyện giúp ông an táng cho bà cụ.
Một chuỗi sự việc vừa có chút manh mối giờ đã đứt đoạn bởi một người chết, một người điên.
Trên di ảnh của bà cụ, cô thấy mắt bà rưng rưng ngấn lệ, lưng còng xuống. Chẳng lẽ bà cụ cũng bị con ma nữ kia ám hại. Xem ra người tiếp theo gặp nạn sẽ là cô rồi. Nghĩ tới đây, ý chí phải sống của cô trỗi dậy mãnh liệt. Cô thấy mình còn rất nhiều việc chưa được như mong muốn. Nói tóm lại, được sống trên đời là may mắn lắm rồi, đến con kiến nhỏ nhoi còn muốn sống, huống hồ là người.
Bây giờ cô phải làm sao đây?
Mắt cô tối sầm. Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng.

tam-vai-do-1.jpg

Phần 11 – GỌI HỒN

Tiệm cắt may rất bừa bộn, vải vụn vương vãi khắp nơi. Chiếc quan tài trông thật thê thảm.
Tần Cẩm dựa vào một góc nhà, nhìn người ta đi qua đi lại. Kha Lương đứng bên cạnh cô không nói năng gì. Điều đó cũng đủ để kết luận anh ta là kẻ lừa đảo. Tuy vậy cô vẫn ôm hy vọng hão huyền hỏi anh ta:
– Bây giờ mình phải làm gì đây?
Kha Lương nhắm mắt, trầm tư hồi lâu rồi trả lời:
– Bây giờ chỉ còn chiêu cuối cùng.
– Người thì đã chết rồi, còn cách nào nữa đây?
– Em thử gọi hồn đi, bởi nếu đã có ma thì bà lão kia chết đi thì cũng biến thành ma; tại sao mình không gọi hồn bà ta lên hỏi thì sẽ xong thôi.
Trong giây lát, Tần Cẩm bừng tỉnh. Nếu như quan hệ giữa họ từ trước đến giờ vẫn tốt đẹp thì có lẽ cô đã vui vẻ ôm chầm lấy anh ta mà thơm. Rốt cuộc vẫn còn một chút hy vọng, người tuy đã chết nhưng manh mối không phải đã hết. Điều cấp thiết bây giờ là phải gọi được hồn của bà lão ấy lên, nhưng gọi hồn thế nào đây?
– Làm thế nào ấy à? Thì cứ làm này làm nọ một tý là xong thôi mà.
Nhìn nét mặt của Kha Lương, cô biết ngay anh ta cũng chẳng biết gọi hồn. Cô không tranh cãi với anh, chỉ suy nghĩ tìm cách giải quyết.
Ngày nay, con người hiện đại nếu gặp phải vấn đề gì chưa hiểu hoặc cần tìm cách giải quyết thì sẽ tìm đến một công cụ rất hữu hiệu là mạng internet.
Cô lấy máy tính xách tay của anh ra, lên mạng không dây tìm vào địa chỉ các diễn đàn về chủ đề tâm linh. Tin tức trên mạng chỉ nói chung chung, cũng không thể tin hoàn toàn được. Họ nhanh chóng tổng hợp lại mọi thông tin.
Đầu tiên phải gọi hồn vào thời điểm mười hai giờ đêm (dường như ma rất thích mười hai giờ?).
Bước tiếp theo: Phải chuẩn bị một chiếc gương(đến ma mà còn thích làm dáng đến vậy!).
Bước sau nữa: Phải thành tâm.
Phương pháp gọi hồn thì chỉ có ba bước này, nhưng còn cần một bàn trang điểm nữa. Việc cuối cùng phải làm là chờ đến mười hai giờ thôi.
– Kha Lương à, anh về trước đi!
– Sao thế? – Kha Lương thắc mắc hỏi lại.
– Việc này rất nguy hiểm, hơn nữa anh là người ngoài chưa nhìn thấy tấm vải ấy, do vậy anh sẽ không gặp nguy hiểm gì. Từ lâu em đã nhận ra anh không biết bắt ma, đừng nên chỉ vì kiếm được một chút tiền mà bỏ mạng như vậy không đáng đâu, em nói thật đấy.
Cô đã quyết định làm việc này một mình, nếu vì lý do nào đó mà hai người vẫn hợp tác với nhau thì số người chết vì con con ma nữ này sẽ tăng lên mất. Tuy rằng Kha Lương đáng ghét nhưng cũng chưa đến mức phải chết.
Nét mặt Kha Lương buồn buồn vì Tần Cẩm đã không tin tưởng anh. Cô cười buồn rồi bảo anh ta nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo.
Nhìn vào đó, anh ta không chỉ thấy bóng của ông Hồ cắt may mà còn thấy bóng của một bà lão đứng bên trái ông ta. Cô đã sớm phát hiện ra trên nét mặt bà lão không có vẻ gì đe dọa nên Hắc Bảo mới không tháo chạy.
Kha Lương sợ xanh mặt, mắt trợn ngược, lưỡi cứng lại, mồ hôi chảy ròng ròng, toàn thân tê liệt. Nếu lúc đó là buổi tối và không có người qua lại, có lẽ anh ta đã bất tỉnh nhân sự rồi.
Đưa tiền cho anh chàng Kha Lương đáng thương bị ma dọa đến đờ đẫn kia, cô ôm Hắc Bảo rồi đi vào phòng thờ. Cô phải đợi ở đây tới mười hai giờ.
Trong phòng thờ tối om. Bên ngoài vọng vào tiếng kinh siêu độ cho người quá cố. Nhưng những tiếng lầm rầm đó cũng không thể xua tan bầu không khí ngột ngạt của căn phòng.
Tìm tòi hồi lâu, cô đã thấy bàn trang điểm trong gian nhà nhỏ trong cùng. Tiếng gió thổi vào cửa sổ làm rách giấy bảo dán ở đó tạo nên tiếng sột soạt rất đáng sợ. Cô hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh nhưng cứ tê đi từng hồi, đầu óc vẫn rất căng thẳng. Một sự sợ hãi bao trùm, dường như nó muốn khuyên cô hãy bỏ ý đồ gọi hồn hoang đường này đi. Nhưng nếu lần này không làm rõ chân tướng sự việc thì tai học không chỉ giáng vào đầu cô trong nay mai, mà còn Anh Kỳ điên dại và Thi Thi đang mất tích kia nữa.
Lòng đã quyết, có sợ thì cũng sợ rồi, cô lấy hết dũng khí xông vào căn phòng nhỏ đó. Sinh thời bà lão bị mù, do vậy trong phòng không bày biện nhiều đồ đạc. Chính vì nguyên nhân này nên rất dễ dàng tìm ra cái bàn trang điểm đó.
Bụi bặm đã phủ lên chiếc gương trước bàn trang điểm một lớp dày. Cô ngồi xuống chiếc ghế con mà trước đây khi còn sống bà lão thường ngồi. Cô nhìn Hắc Bảo đang nằm trong lòng; cô không dám nhìn vào gương, bởi sợ rằng bà lão đang ở trong đó nhìn cô.
Cô nhìn vào chiếc lược mà Anh Kỳ đã từng cầm, trên đó còn vương mấy sợi tóc bạc. Chiếc lược đó không có gì khác biệt song nó lại rất tinh xảo. Cô cầm chiếc lược lên ngắm, Hắc Bảo lim dim ngủ trong lòng cô. Đêm đã về khuya, hồi ức thuở nhỏ lại hiện về.
Lúc nhỏ, cô ở với bà ngoại do bố bị tai nạn ô tô, mẹ lại bỏ rơi cô để đi Anh. Bà ngoại yêu quý giờ đã rời xa. Tự nhiên cô nghĩ, nếu bây giờ mình chết đi, chắc sẽ chẳng có ai thương xót.
Cô nhớ đến vẻ mặt tươi cười của Lục Tử Minh, nụ cười tự tin của anh làm lòng cô ấm áp hẳn lên.
Cô lại nhớ tới Kha Lương, không biết giờ này anh ta đã trả tiền cho bọn áo đen chưa? Nếu chưa trả, anh ta sẽ liên tục bị bọn chúng truy đuổi thì nguy. Hy vọng anh ta không trở thành một người xấu; thực ra bản chất anh ta cũng tốt đấy chứ.
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Tần Cẩm ngồi bất động tại chỗ, tay nắm chặt chiếc lược.
Kim giờ của chiếc đồng hồ dạ quang sắp chỉ đến con số 12. Cô lấy nến thơm đã chuẩn bị từ trước ra rồi đốt trước cửa phòng; trên mạng nói đó là mùi hương gọi hồn – làm như vậy cô mới có thể gọi được hồn bà lão từ chỗ anh con trai bị điên của bà. Tiếp theo, cô đốt hai cây nến con trước bàn trang điểm. Mới làm đến đây, tim cô đập thình thịch; vừa quay người nhìn vào gương, cô vừa tưởng tượng cảnh bà lão đòi lược.
Vào lúc đếm ngược thời gian, cô cắn chặt môi, xõa tóc soi gương, chải đầu. Ánh nến phập phù làm bóng cô lúc mờ lúc tỏ. Hắc Bảo nằm trong lòng cô bắt đầu nhấp nhổm không yên.
Tóc cô rất mượt. Cô nhìn thấy khuôn mặt thất sắc của mình trong gương. Động tác lóng ngóng, cô chờ đợi bà lão xuất hiện.
Căn phòng nhỏ cách biệt với thế giới bên ngoài, sự tối tăm của nó càng đáng sợ.
Có tiếng chân chập chạp lê bước ở đầu hành lang, giống như tiếng bước chân đi sền sệt của người ốm đang đến gần.
Tim đập thình thịch, tay run bắn, cô quên cả việc gọi hồn. Một thứ mùi như tiền giấy đã đốt thoảng qua mũi cô. Hắc Bảo bỗng nhảy phắt lên bàn trang điểm, mắt nhìn chằm chặp vào cánh cửa. Trong con mắt màu hồng phấn của nó, cô nhìn thấy một bóng người đang chầm chậm đi vào.
Đúng là bà lão trong di ảnh đặt ở linh đường, Tần Cẩm đã gọi được bà đến, cô sợ hết hồn. Bà cụ ở trong gương, đầu đội khăn trắng giống như khi còn sống vẫn cúi thấp, không nhìn thấy mắt đâu. Khuôn mặt già nua đang nhai một cái gì đó, quai hàm cứ giật giật.
Bà lão giơ bàn tay khô như củi ra, nói vọng lại từ phía sau:
– Trả lại cho ta!
Tuy sợ hết hồn, song cô vẫn nắm chặt chiếc lược, dùng nốt chút lý trí còn sót lại, cô hỏi bà lão:
– Tấm vải đỏ là thế nào? Tôi cần phải làm gì bây giờ?
Bà lão trong gương đứng sau cô, không để ý đến những gì cô nói, bà tiến thêm một bước, nhắc lại:
– Trả lại cho ta!
Khoảng cách giữa bà và cô rất gần, đủ để cô nhìn thấy bà rõ hơn qua mặt gương mờ ảo. Bà đang cầm trong tay loại nến Nguyên Bảo màu đỏ; thứ bà đang nhai cũng chính là loại nến đó.
Cô càng sợ hơn. Bà già giơ tay ra từ phía sau vai cô để giật lại chiếc lược.
Chính trong lúc này, cô thấy gương mặt bà già hốt hoảng giống như đang nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ vậy. Bà thét lên một tiếng “Ca Băng” rồi biến mất.
Tần Cẩm đứng dậy, cô muốn tìm lại linh hồn của bà lão. Nhưng phía sau cô không có ai nữa. Cô thắc mắc không biết cái gì đã khiến linh hồn bà lão sợ đến thế? Chẳng lẽ là Hắc Bảo ư?
Cô lại ngồi xuống, tiếp tục chải đầu để gọi hồn bà lão. Đúng lúc này, cô lại phát hiện một chuyện còn đáng sợ hơn cả việc nhìn thấy hồn bà lão.
Ở trong gương lúc này không phải là bóng của cô.
Mọi vật trong gương vẫn y nguyên, chỉ có khuôn mặt của cô là thay đổi.
Trong gương là một cô gái, nhưng không phải là cô. Tần Cẩm sờ vào khuôn mặt mình, cô gái trong gương cũng làm như vậy. Cô gái đó khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú, lông mày lá liễu, đôi mắt bồ câu, nói tóm lại cô ta rất xinh đẹp.
Tần Cẩm đứng bật dậy, cô tưởng mình hoa mắt. Cô bước lại gần chiếc gương thì phát hiện cô gái tươi tắn kia không phải là mình. Đột nhiên, cô gái trong gương không cười nữa, cô ta lấy chiếc lược khoét mắt mình ra. Tần Cẩm hét to rồi lùi lại phía sau. Lúc này cô gái đó đã khoét xong, máu tươi trào ra.
Tần Cẩm nhìn thấy mặt gương đang phẳng bỗng chốc rung lên rồi rạn nứt, từ chỗ kẽ nứt chảy ra một thứ chất lỏng đỏ tươi như máu.
Mùi máu tươi quen thuộc lại ngập tràn căn phòng.
Vết nứt trong gương càng ngày càng to. Hắc Bảo đang nằm trên bàn trang điểm nhảy vào lòng cô, nó cố gào to lên như nhắc cô mau chạy đi.
Vừa định chạy thì cô cảm thấy chân mình như bị cái gì đó trói chặt lại, cô đổ nhào xuống đất. Nhận thấy không đủ thời gian đứng dậy, cô gắng gượng lùi ra ngoài cửa. Cô vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc gương. Bỗng vết nứt trong gương rơi ra hai con mắt, ngay cạnh tay cô, trong ánh nến hai con ngươi cứ nhìn cô chòng chọc.
Hắc Bảo điên cuồng nhảy tới nơi con mắt rơi xuống, nó cố gắng không cho Tần Cẩm tiếp tục nhìn vào con mắt đó. Một cánh tay thò ra từ trong gương. Hình như có người đang giấu mình trong đó. Hiện giờ người đó đang muốn phá gương để ra ngoài.
Lại một cánh tay nữa xuất hiện, hình như con ma đó đang cố hết sức để bò ra ngoài, cái đầu của nó đã chui ra ngoài rồi.
Không biết tại sao lúc đó Tần Cẩm lại có được một sức mạnh bí ẩn, cô đứng dậy ôm lấy Hắc Bảo rồi chạy bán sống bán chết về phía cuối hành lang.
Phía trước cô lại có một bóng người, càng lúc càng gần, gần đến mức cô đã nhận ra bóng người ấy là ai.
Lam Kỳ, đúng Lam Kỳ, nhưng là hồn ma của Lam Kỳ. Cô ta đứng ở đó, đang mỉm cười với Tần Cẩm.
Tần Cẩm hét to lên một tiếng rồi quay đầu lại chạy thục mạng. Hành lang bỗng chốc sâu hun hút, dường như cô đã quên đi con ma nữ đang cố gắng phá gương để ra ngoài lúc nãy. Cô chỉ biết Lam Kỳ đang đứng đón lỏng cô ở phía sau.
Cô chạy hụt hơi, tiếng kêu của Hắc Bảo càng lúc càng thê lương. Trong đầu cô chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ: “Trốn thoát”; cô không thể chết, hơn nữa lại không thể chết ở đây được.
Mở bừa một cánh cửa, cô nhìn thấy máu chảy ra từ chiếc bàn trang điểm, chiếc đầu đó đã chui ra được quá nửa.
Cô chạy đi xem các căn phòng khác, mọi thứ diễn ra hệt như vậy. Cô đành phải chạy về phía trước; không kịp rồi, phía trước lại có một bóng người.
Lần này cô đã nản thật sự. Nơi này giống như một mê cung, còn cô giống như một con muỗi rơi vào mạng nhện, cho dù có cố gắng vẫy vùng thế nào cũng vô ích.
Cái bóng trước mặt lao về phía cô nhanh khủng khiếp. Cô đứng trân trân tại chỗ, tay vẫn ôm chặt Hắc Bảo, chẳng mấy chốc, cái bóng đã ôm gọn cô vào lòng.
Cô nghe thấy tim của người đó đập mạnh, cảm thấy một cơ thể nóng ấm. Đầu óc cô trở nên trống rỗng rồi ngất lịm đi.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net