Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P5). Truyện ma... "Trong con mắt màu hồng phấn của nó, cái bóng kê đầu lên trên đầu Thi Thi, hai tay nó ôm lấy cổ cô. Cô vội ngồi thẳng lên, không dám nhìn vào mắt con mèo nữa. Cô ngẩng đầu nhìn Thi Thi, cô ta quay đầu lại nói: Chẳng hiểu sao hôm nay mình thấy ngứa mắt lạ, giống như bị con gì đó bay vào mắt vậy, mình chỉ muốn lấy mắt ra rửa sạch thôi..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P2)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P3)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P4)

tam-vai-do.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P5)

Phần 8: CÕNG MA

Tẩn Cẩm dậy sớm để đi thăm Thi Thi; đúng là “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, bầy trời u ám hệt như tâm trạng của cô vậy. Lúc ra khỏi cửa, con mèo cứ nằng nặc đòi đi theo, cô đành cho nó vào làn rồi xách đi. Cô nghĩ thầm, mang theo con mèo cũng hay, để cho Thi Thi thấy con vật cưng, chắc cũng được an ủi phần nào.
Xe taxi dừng trước cửa nhà Thi Thi. Một người giúp việc nghe thấy tiếng chuông liền ra mở cửa cho cô. Vừa nhìn thấy Tần Cẩm, cô ta liền nói:
– Cô đến thật đúng lúc. Hôm nay cô chủ không được khỏe lắm. Tối qua cô ấy không ngủ chút nào, thật kỳ quặc!
Sau khi đưa cái làn mèo cho người giúp việc, Tần Cẩm bế Hắc Bảo rồi đi thẳng vào phòng riêng của Thi Thi.
Cả căn phòng ngập chìm trong bóng tối, rèm cửa được kéo chặt, đèn cũng không bật. Bước vào trong, cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Cô chợt chau mày.
Trong bóng tối, cô nhìn thấy một bóng người ngồi trên ghế sofa.
Cô biết đó là Đường Thi Thi. Cô lại gần cửa sổ định kéo cửa ra.
Thi Thi uể oải nói với cô:
– Đừng mở, mình không muốn nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Cô không kéo nữa, đi về phía Thi Thi rồi ngồi xuống phía đối diện. Cô ấy đang hút thuốc, khói thuốc mù mịt. Mắt Tần Cẩm đã dần thích nghi với bóng tối; cô thấy trên mặt Thi Thi còn vương ngấn lệ, son môi đã rửa sạch; nhìn thấy bọng mắt, Tần Cẩm biết tối qua cô ấy đã thức trắng đêm.
Cô ấy chẳng nói chẳng rằng bởi là bạn thân bao nhiêu năm nay, cô đã quá hiểu tâm tư tình cảm của Thi Thi, mọi lời an ủi lúc này đều vô dụng. Cô cảm thấy mình thua cuộc.
Vấn đề là ở chỗ: Họ đã bị đánh bại bởi cái gì?
Đang yên đang lành thì một cô bạn chết bất đắc kỳ tử, một cô nữa lại phát điên, làm sao họ có thể chấp nhận được chuyện này cơ chứ?
Cô giơ tay nắm lấy tay trái của Thi Thi, chợt thấy lạnh thấu xương.
– Thi Thi à, cậu bật điều hòa lạnh thế?
Thi Thi thở dài nói:
– Có lẽ là lòng mình lạnh lẽo đó thôi. Tại sao những việc tai bay vạ gió này lại rơi vào bọn mình kia chứ? Nói ra kể cũng lạ, tự nhiên hôm nay mình cảm thấy lưng rất lạnh, giống như có một cục đá đặt trên đó vậy.
Tẩn Cẩm lúc này mới chú ý đến việc Thi Thi vẫn chưa thay bộ đồ sườn xám; trong khung cảnh mờ ảo, bộ đồ hắt ra một thứ ánh sáng kỳ dị.
– Cẩm à, chắc cậu vẫn chưa thấy bộ dạng Anh Kỳ khi lên cơn điên nhỉ? Cậu ấy cứ túm ngược tóc lên, giống như có một người vô hình đang treo tóc cậu ấy lên vậy. Cậu ấy luôn mồm gọi tên Lam Kỳ, lại còn nói Lam Kỳ muốn mượn mắt cậu ấy nữa chứ. Thật đáng sợ!
Nói xong, cô khóc òa lên rồi ngả vào lòng Tần Cẩm, run rẩy nói:
– Cẩm à, thực sự mình rất sợ hãi, không biết tại sao nhưng mình cảm thấy người tiếp theo gặp nạn sẽ là mình. Mình sợ lắm!
– Cậu nói linh tinh cái gì thế? Tại sao người tiếp theo sẽ là cậu? Lam Kỳ tự sát, chẳng nhẽ cậu muốn giống cô ấy à?
– Không phải vậy, cậu đừng quên mình có giác quan thứ sáu rất nhạy. Từ nhỏ mình đã có thể cảm nhận được sự việc sắp xảy ra; đây chính là nguyên nhân khiến cho bọn mình trở thành bạn tốt của nhau. Mình thực sự cảm nhận được người tiếp theo sẽ là mình.
Tần Cẩm cảm thấy rối bời. Lam Kỳ vừa chết, Anh Kỳ bị điên, bây giờ đến Thi Thi cũng có biểu hiện bất bình thường. Tự nhiên đang yên lành lại nhắc đến giác quan thứ sáu. Tần Cẩm chỉ muốn mắng ông trời sao lại cứ bắt cô chịu nhiều đau khổ thế.
Đường Thi Thi òa khóc. Có lẽ cô ấy chịu nhiều sức ép quá!
Tần Cẩm không biết làm gì hơn là liên tục vỗ vào vai bạn an ủi. Cô muốn khóc to, nhưng nếu bây giờ đến cô cũng suy sụp thì lấy ai để bảo vệ Thi Thi chứ?
Đường Thi Thi chầm chậm dựa vào người cô. Đúng thời điểm đó, Hắc Bảo đang nằm trong lòng Tần Cẩm bỗng nhảy dựng lên.
Tần Cẩm gọi: “Hắc Bảo”
Hắc Bảo nhìn Thi Thi một cách hằn học, miệng gừ gừ đe dọa; trông hành động của nó như đang muốn bảo vệ cho cô vậy.
Tần Cẩm cúi đầu xuống để trêu con mèo như đang uất ức phát cáu lên, vừa ôm nó cô vừa nói: “Sao vậy Hắc Bảo, em tức cái gì? Em không được phép cắn người lung tung biết không?”
Đang cố gượng cười để trêu Hắc Bảo thì đột nhiên cô khựng lại.
Cô nhìn thấy cái gì đó trong mắt Hắc Bảo.
Hắc Bảo là một con mèo đẹp. Nó có một đôi mắt to; điều đặc biệt ở chỗ một con mắt của nó màu xanh, mắt kia màu hồng phấn. Con mắt hồng phấn rất đặc biệt, nó toát lên thứ ánh sáng làm mê hồn người. Đây cũng chính là màu sắc mà cô ưa thích nhất. Thế nhưng lúc này, màu sắc ấy lại trở thành ác mộng đối với cô.
Trong con ngươi bên mắt màu hồng phấn có bóng Thi Thi. Đáng sợ ở chỗ không phải chỉ có một mà là tới hai bóng người, bóng kia đang nằm trên vai Thi Thi, đầu nó gác lên đầu cô, còn hai tay nó đặt trên vai cô.
Bóng của một người phụ nữ tóc dài.
Cô sợ hãi ngẩng đầu nhìn Thi Thi, chỉ thấy một mình cô ấy đang ngồi nghiêm chỉnh trên sofa dụi dụi mắt. Cô lại cúi đầu xuống nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo thì vẫn thấy có hai bóng người.
Cô sợ đến mức không thở được nữa, cứng đờ cả người, đầu óc trở nên trống rỗng. Cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo mà thôi.
Cái bóng của Thi Thi trong mắt Hắc Bảo càng lúc càng rõ hơn. Thi Thi cúi người xuống quan sát Hắc Bảo. Tần Cẩm không dám nhìn Thi Thi nữa, cô vừa run rẩy vừa nhìn vào mắt Hắc Bảo.
Đúng là Đường Thi Thi đang cõng một người phụ nữ tóc dài. Máu của người phụ nữ ấy đang nhỏ từ cánh tay trắng nõn xuống, nhưng cô không nhìn rõ mặt cô ta. Mái tóc dài của cô ta xòa tới mắt của Thi Thi, có sợi còn chọc vào mắt cô ấy.
Sợ toát mồ hôi, Tần Cẩm đứng im bởi người phụ nữ mà Thi Thi đang cõng trên lưng bắt đầu hành động. Cô ta đang từ từ giơ tay lên, chĩa hai ngón tay giữa và ngón trỏ lên không trung làm động tác “móc mắt”.
Cứ như bị ma làm, Thi Thi bắt đầu nói nhảm:
– Mắt của con mèo này thật kỳ lạ, mình chỉ muốn móc ra xem.
Không biết tự lúc nào cô ấy đã vớ lấy chiếc dao gọt hoa quả để trên bàn.
Tần Cẩm sợ đến mức tay chân bủn rủn. Cô thấy Hắc Bảo nhảy vọt lên, đâm bổ vào Thi Thi làm cô ấy sợ hãi tránh qua một bên.
Hắc Bảo lại nhảy vào lòng Tần Cẩm.
Tần Cẩm sợ hãi nhìn Thi Thi, cô lấy giọng bình tĩnh cố gắng lên tiếng:
– Bây giờ cũng đã muộn rồi, hơn nữa mình lại có chút việc, mình về trước nhé.
Đường Thi Thi không giữ cô, mặt mũi nhợt nhạt, cô ta đáp lại:
– Lúc nãy thật kỳ lạ, tại sao mình lại có ý nghĩ móc mắt con mèo chứ? Xem ra mình cũng bị điên rồi, thật dã man quá!
Thi Thi đứng thẳng dậy, sờ vào lưng rồi nói:
– Mình cảm thấy lưng rất lạnh, mà lại rất nặng nữa. Thôi mình đi vệ sinh đây.
Trước khi Thi Thi bước vào nhà tắm, cô ta còn liếc Hắc Bảo một cái. Hắc Bảo cứ nhìn cô chằm chặp không rời. Trong con mắt màu hồng phấn của nó, cái bóng kê đầu lên trên đầu Thi Thi, hai tay nó ôm lấy cổ cô.
Cô vội ngồi thẳng lên, không dám nhìn vào mắt con mèo nữa. Cô ngẩng đầu nhìn Thi Thi, cô ta quay đầu lại nói:
– Chẳng hiểu sao hôm nay mình thấy ngứa mắt lạ, giống như bị con gì đó bay vào mắt vậy, mình chỉ muốn lấy mắt ra rửa sạch thôi.
Nói xong cô liền cười rất khó hiểu rồi đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn thấy cô ta khóa cửa nhà vệ sinh xong, Tần Cẩm thở phào nhẹ nhõm; cô ôm mèo lên rồi chạy như bay ra ngoài. Lúc cô mở cửa thì đụng phải người giúp việc đang bưng cà phê. Cô cũng chẳng cần lấy làn mèo nữa, chạy bán sống bán chết ra ngoài.
Cô chạy bạt mạng, chẳng kể đèn xanh đèn đỏ; mãi tới khi bị Hắc Bảo cào một cái đau điếng trên mặt cô mới tỉnh lại. Máu tươi từ mặt cô chảy xuống trông giống như giọt nước mắt màu đỏ. Nếu Hắc Bảo không nhắc nhở cô thì giờ này cô đã bị xe trên đường đâm chết rồi; chính Hắc Bảo đã cứu cô.
Cô đứng trên đường, run lẩy bẩy. Lúc còn bé, bà ngoại cô thường kể biết bao chuyện kỳ lạ, nên từ nhỏ cô đã tin trên thế giới này tồn tại rất nhiều việc có vẻ phi lý. Thế nhưng tin là một chuyện còn chính mắt nhìn thấy lại là chuyện khác; hơn nữa, lúc này giác quan thứ sáu mách bảo cô rằng Thi Thi đang gặp nguy hiểm và cô cũng sẽ chịu chung số phận.
Cô không dám quay lại cứu Thi Thi, bởi cô cảm thấy rất sợ; cô chẳng còn chút sức lực nào nữa. Cô chỉ biết gọi điện cho người giúp việc của Thi Thi dặn dò phải cố gắng để mắt trông nom cô ấy.
Cô ôm con mèo – ân nhân cứu mạng của mình rồi bắt taxi về nhà. Cô nhớ tới anh chàng gõ nhịp 2/2 – anh chàng pháp sư chuyên bắt ma quỷ đáng ghét – Kha Lương.

tam-vai-do-1.jpg

Phần 9 – TIẾNG CƯỜI

Tần Cẩm lục tung nhà để tìm danh thiếp của Kha Lương, cuối cùng cũng tìm thấy trên ghế sofa. Đúng là có bệnh thì vái tứ phương; điện thoại thông rồi, cô chỉ nói được đúng hai tiếng đơn giản “Kha Lương”. Đầu máy bên kia vọng đến một chất giọng the thé: “Mèo con, cuối cùng em đã gọi điện cho anh. Bây giờ em đã tin anh không sợ mèo rồi đúng không?” Cô cảm thấy không tin tưởng lắm vào anh chàng này; lẽ nào anh ta lại thuộc dòng dõi pháp sư có truyền thống bắt ma nổi tiếng? Xem ra lần này mình nguy thật rồi. Một lát sau, anh ta đã tới nhà cô.
Vừa nghe thấy tiếng chuông, cô liền chạy ra mở cửa.
Bên ngoài là một anh chàng khá bảnh, đeo kính đen rất oách, mặc bộ complet màu đen được là cháy li, tay xách một chiếc túi to.
Tần Cẩm vừa lắc đầu vừa mở cửa cho anh ta vào rồi nói:
– Em mời anh đến để bắt ma chứ không mời anh đến để trình diễn phong cách xã hội đen; lẽ ra anh không cần phải khoa trương đến thế.
Vừa bỏ kính xuống anh ta vừa phân trần:
– Bắt ma chỉ là sở thích nghiệp dư của anh. Nghề chính của anh là làm anh chàng đẹp trai mà.
Cô nghĩ thầm, không hiểu anh ta là loại người gì mà vô sỉ thế! Tuy chưa hết tức nhưng cô vẫn mở tủ lạnh lấy ra một lon Coca mời anh ta; cô ngồi xếp bằng trên ghế sofa rồi tường thuật tỉ mỉ mọi chuyện kỳ quặc đã xảy ra trong mấy ngày qua cho anh ta nghe. Bắt đầu từ chuyện Thi Thi trở về mời mọi người sang chơi, rồi cô ấy mang mảnh vải đỏ đó đi may sườn xám, đến cái chết của Lam Kỳ, Anh Kỳ phát điên, và hiện tại Đường Thi Thi đang bị ma điều khiển, cuối cùng là chuyện chính cô cũng cảm thấy rất nguy hiểm.
Kha Lương chăm chú lắng nghe hết mọi chuyện. Không hổ danh là pháp sư gia truyền, anh bắt đầu phân tích vấn đề:
– Em cảm thấy có bất ổn từ lúc nào?
– Rất khó xác định; nhưng đúng là từ lúc Thi Thi trở về em đã cảm thấy không bình thường. Các sự việc xảy ra sau đó đều rất lạ.
– Nói thật với em, anh thấy rất đơn giản, anh nghĩ mọi chuyện đều liên quan đến tấm vải đỏ đó.
Tần Cẩm nghĩ thầm, đương nhiên là mình cũng biết tấm vải đỏ có vấn đề. Một sự suy đoán đơn giản như vậy chỉ cần đọc qua mấy quyển tiểu thuyết trinh thám cũng có thể suy đoán được rồi.
Lúc nhìn thấy bóng người trên vai Thi Thi trong mắt Hắc Bảo, cô đã biết tấm vải đó không bình thường.
Cô nghĩ tới bà già – mẹ của ông Hồ cương quyết không cho con trai mình thiết kế tấm vải đó, rồi một loạt chuyện xảy ra từ lúc mọi người mặc trang phục làm bằng tấm vải đỏ đó. Bản thân cô chưa gặp chuyện gì nguy hiểm bởi cô vẫn chưa quàng chiếc khăn lên người. Việc cấp bách bây giờ là làm sao giúp Thi Thi, làm thế nào để đuổi được con ma nữ kia.
Tần Cẩm châm chọc Kha Lương:
– Chỉ cần thông minh một chút thôi cũng có thể suy đoán được như anh. Đừng tưởng chúng tôi đều là bọn ngốc không biết điều này, còn phải nhờ anh khoe mẽ trình diễn này nọ hay sao?
Kha Lương cũng không để ý đến lời châm chọc của cô, anh chỉ nói một câu:
– Bây giờ nói gì cũng vô nghĩa, chúng mình mau đến nhà bạn em đi! Có lẽ cô ấy đang gặp nguy hiểm đấy.
Cô liền ôm Hắc Bảo; Kha Lương chạy như bay, vừa chạy vừa nói:
– Sao em lại mang mèo theo, anh dị ứng với chúng.
– Anh mang nó đi! Con mèo này rất thần kỳ đấy, nó đã cứu em nhiều lần.
– Anh không mang nó đâu, anh bị dị ứng, em tự mang nó đi!
Kha Lương lái đến một chiếc xe rất đẹp đến.
– Kha Lương à, anh ăn cắp chiếc xe này ở đâu vậy?
– Đâu có, xe của anh mà.
Hừ, chắc tay này lại mượn xe của bạn để khoe mẽ thôi; bộ dạng gã thì có xe đạp là tốt lắm rồi – cô thầm nghĩ.
Chẳng mấy chốc, họ đã tới nhà Đường Thi Thi.
Tần Cẩm và Kha Lương vội bấm chuông, một người nữ giúp việc mở cửa cho họ. Khuôn mặt cô ta bình thản khiến Tần Cẩm yên tâm phần nào, bởi nếu Thi Thi có chuyện gì thì người giúp việc kia cũng không thể bình tĩnh đến thế. Thế nhưng những điều người giúp việc nói ra sau đó khiến bọn họ chẳng biết phải làm gì nữa.
– Nửa tiếng trước cô chủ đã ra khỏi nhà, cô ấy nghe điện thoại xong thì đi.
– Ai đã gọi cho Thi Thi vậy?
– Giọng một ông già; ông ấy bảo tôi gọi cô chủ ra nghe máy, cô ấy nghe xong liền đi luôn.
Bọn Tần Cẩm ngồi đợi Thi Thi tại phòng khách. Họ không biết tại sao cô ấy lại ra ngoài. Đột nhiên Tần Cẩm như nghĩ ra được điều gì đó liền hỏi cô giúp việc:
– Lúc ra ngoài cô ấy mặc trang phục gì vậy?
– Cô chủ vẫn mặc bộ sườn xám đỏ. Cô ấy không muốn cởi nó ra.
Nghe xong câu trả lời, Tần Cẩm bủn rủn ngã xuống thềm nhà. Nếu cô ấy vẫn đang mặc bộ y phục đó thì ắt sẽ gặp nguy hiểm. Mình phải báo cảnh sát ngay.
* * *
Lúc gọi điện cho Lục Tử Minh thì anh đang xem một tập ảnh; anh muốn tìm ra manh mối gì đó từ vụ tự sát của Lam Kỳ. Nghe thấy tiếng cô khóc nghẹn ngào trong điện thoại, lòng anh quặn đau.
Anh quyết định tới nhà Đường Thi Thi.
Tần Cẩm đón anh ở cửa, rồi cùng Kha Lương liến thoắng kể cho anh nghe về việc Thi Thi cõng ma và hiện tại cô ấy đã mất tích.
Nghe xong câu chuyện của cô, khác với Kha Lương, anh không suy đoán nguyên nhân liên quan đến tấm vải. Anh nắm tay cô kéo ra ngoài.
– Anh định đưa em đi đâu đấy?
– Đi đến bác sĩ tâm lý. Có lẽ em đã chịu quá nhiều sức ép nên xuất hiện ảo giác.
Đột nhiên cô tỉnh lại, cô nhận ra người đàn ông này không tin mình.
Anh ấy là người bình thường, hơn nữa, cũng là người học hành nhiều năm giống như cô, bản thân lại là cảnh sát, làm sao có thể tin chuyện cô nhìn thấy ma chứ?
Nói ra chuyện này chỉ thiệt cho cô mà thôi, nghĩ tới đây cô liền trấn tĩnh lại.
– Anh không tin cô ấy à? – Kha Lương nói với Tử Minh thay cô.
Lúc này Lục Tử Minh mới nhận ra mình đã xử sự sai, đáng nhẽ anh phải nói những lời động viên người con gái đã tin tưởng mình mới đúng. Nhưng cũng không thể trách anh vì anh là người có lý trí, không dễ bị tình cảm chi phối.
Nét mặt của cô rất khó coi, cô mím chặt môi, chớp chớp đôi mắt bị tổn thương.
Có lẽ những điều cô nói là đúng, nhưng việc này quả là thật quá kỳ lạ, không thể tin nổi.
Nhưng dù sao đi nữa thì Tử Minh cũng không bỏ qua vụ án này, bởi bây giờ chính anh cũng tin rằng nhất định có người đang đứng đằng sau tạo ra sự sợ hãi lan truyền này; không chừng kẻ đó lại chính là cô gái mất tích Đường Thi Thi cũng nên.
Tần Cẩm quyết tìm Đường Thi Thi, nhưng vấn đề ở chỗ thành phố này quá rộng, biết tìm cô ấy ở đâu bây giờ?
Ngồi đợi tại phòng khách cả ngày, chỉ có mỗi Kha Lương là thoải mái nhất, anh ta mải mê ngắm nghía căn nhà, một lát sau thì bị con mèo trên sofa đuổi ra ngoài, chốc nữa lại lôi chiếc máy tính xách tay trong túi ra.
– Anh cũng thuộc thế hệ pháp sư thời kỹ thuật số đấy nhỉ? – Tần Cẩm châm chọc khi thấy anh ta lấy máy tính ra chơi điện tử.
– Anh chơi điện tử để luyện kỹ năng bắt ma đấy.
“Đúng là có vấn đề, chơi điện tử để luyện kỹ bắt ma”, Tần Cẩm ngán ngẩm nghĩ thầm.
Chờ tới tối, Lục Tử Minh liền rút điện thoại ra lệnh cho cấp dưới đi tìm Đường Thi Thi. Anh đã vi phạm nội quy bởi tính đến thời điểm đó, vẫn chưa đủ thời gian để xác định là cô mất tích hay không. Lòng anh càng lúc càng hoang mang. Ngồi tại nhà Đường Thi Thi, anh có cảm giác nơi đây rất âm u, dường như có ai đó đang thổi một luồng khí lạnh sau gáy.
Điện thoại đã gọi rồi, người thì cũng đã bắt đầu tìm kiếm, thế nhưng tin tức về Đường thi Thi vẫn bặt vô âm tín.
Tần Cẩm mệt mỏi ngủ thiếp trên ghế sofa. Kha Lương ăn tối xong thì cũng ngả người trên chiếc ghế sofa khác.
Lục Tử Minh nhìn thấy hai người ngủ ngon lành. Điều đáng nói nhất là khi Tần Cẩm vừa ngủ thì Hắc Bảo liền nhảy lên nằm cạnh đùi cô, tạo cho người ta cảm giác ấm áp. Lục Tử Minh cũng không kiên trì được lâu, một lát sau, anh ngả người trên sofa ngủ thiếp đi.
Ngủ tới nửa đêm thì Tần Cẩm nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Tần Cẩm giơ tay ra với điện thoại; cô chỉ nghe thấy một tràng cười. Trong đêm tĩnh lặng, tiếng cười giòn giã khiến người ta sởn gai ốc.
Tiếng cười của một đám người. Tiếng cười rất nhẹ nhàng, không giống với kiểu cười ré lên hoặc thứ tiếng âm u “Trả mạng cho ta!” của loại ma treo cổ trong phim kinh dị. Tuy nhiên nó cũng khiến Tần Cẩm cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Một giọng cười khàn khàn, Tần Cẩm thấy rất quen. Đúng rồi, đó là giọng cười của Đường Thi Thi. Cô nhớ những lúc mình bị bắt nọn là Đường Thi Thi lại vui vẻ cười như thế.
Điệu cười nhỏ, nhất định là của Lục Anh Kỳ, cô ấy luôn thích bịt mồm khi cười. Gặp chuyện vui đến đâu cô ấy cũng chỉ cười như vậy, không bao giờ cười to.
Còn giọng cười lảnh lót, vui tươi đích xác là của Lam Kỳ. Chỉ cô ấy mới có điệu cười vui vẻ đến vậy, đã cười là cười thoải mái luôn. Tần Cẩm thường trêu điệu cười của cô giống như sự vui mừng ngây ngô của con gà mái đã đẻ xong trứng.
Những tiếng cười đó khiến cô sợ hết hồn. Bọn họ đang cười vui quá, ba người – hai người sống và một người chết.
Đột nhiên, cô nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng đang gọi tên cô mà trước đây chưa từng nghe qua: “Tần… Cẩm…” Sợ hãi tột độ khiến cô mất cả lý trí, tự nhiên cô thấy giọng nói đó thật quen thuộc và dễ nghe biết bao!
Mắt cô bắt đầu mờ đi, cô vội vàng cầm chiếc điện thoại. Thoáng chốc, cảnh sắc xung quanh cô đã thay đổi, trước mắt cô là một rừng cây. Điều kỳ lạ là cô không thấy Lục Tử Minh và Kha Lương nữa. Giọng nói đó rất gần cô. Con đường núi này cô đã đi qua. Chẳng mất nhiều sức lắm cô đã tìm được con đường nhỏ. Giọng nói đó phát ra ở đây; chỉ cần men theo con đường này lên núi thì sẽ đến nơi.
Cô cứ bước từng bước một theo giọng nói đó; đã rất gần rồi, giọng nói đó thật dịu dàng, vui tai biết bao! Lúc nó gọi tên cô sao mà ma mị đến vậy!
Càng lúc càng gần rồi, chăn chú lắng nghe, thì ra là giọng đàn bà, bà ta đang gọi cô: “Tần … Cẩm … lại đây mau…” Tần Cẩm đi thẳng tới đó, trước mặt cô là một cây cổ thụ, lá cây xào xạc; ánh trăng sáng đến mức khiến người ta run sợ.
Đúng lúc Tần Cẩm định đi vào thì cô nghe thấy một tiếng mèo kêu ré lên; cô thấy mặt mình nhói đau liền ngồi thụp xuống.
Cô mở mắt ra, cảnh sắc xung quanh lại biến thành nhà của Đường Thi Thi. Kha Lương và Lục Tử Minh đang ở bên cạnh cô. Cô đã đi tới mép sân thượng, dưới đó là mặt sân đen sì. Cô nhìn thấy dãy hàng rào nhọn hoắt vẫn chưa làm xong đang lóe sáng giống như một bầy sói nhe nanh chỉ chờ Tần Cẩm ngã xuống là xơi tái cô.
Bình tĩnh trở lại, cô thấy Hắc Bảo đang nhìn mình. Cô thấy mặt mình rất đau, sờ vào thì thấy đang chảy máu.
Kha Lương đứng ở đó không ngừng ghi chép, vừa vẽ bùa vừa niệm chú; anh ta không nói gì, nhưng cô cảm nhận được anh ta đang an ủi cô.
Yên lặng hồi lâu, Tần Cẩm run rẩy, cô chậm rãi nói từng chữ một:
– Em nghe thấy tiếng cười của Đường Thi Thi và Lục Anh Kỳ, họ đang ở cùng Lam Kỳ.
Kha Lương vừa bước xuống từ sân thượng liền hỏi:
– Lam Kỳ có phải là cô bạn đã chết rồi không?
– Đúng vậy! – Lục Tử Minh đáp. Anh không thích Kha Lương lắm. Trực giác của người đàn ông mách bảo với anh rằng lý lịch của tay Kha Lương giả thần giả thánh này không rõ ràng chút nào.
Kha Lương có một ưu điểm là không bao giờ để ý đến nét mặt của những người xung quanh; anh ta nghiêm túc hỏi Tần Cẩm:
– Trong điện thoại, em nghe thấy tiếng cười của ma phải không? Thú vị thật đấy! Tiếc là bọn anh không nghe thấy điện thoại reo.
Tần Cẩm nhìn vào đôi mắt to của anh ta, trong lòng thật sự hoang mang.
Ba người bọn họ, mỗi người nghĩ một kiểu, không ai dám ngủ tiếp nữa bởi họ sợ rằng lại nghe thấy tiếng điện thoại bí ẩn kia. Cú điện thoại đáng sợ ấy thiếu chút nữa đã cướp đi sinh mạng của Tần Cẩm.
Đêm dài rồi cũng qua. Ngày mới tuy không tươi sáng lắm nhưng dù sao vẫn có một chút ánh nắng đủ để người ta yên lòng.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net