Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P13). Truyện ma... " Nào cô gái bị ma nhập, hãy tới đây cho tôi xem, cô có gì không bình thường mà dọa Tần Cẩm sợ vỡ mật thế. Mắt Thi Thi lúc này sắc như dao, cô liếc Tần Cẩm một cái..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P11)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P12)

tam-vai-do-6.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P13)

Phần 24 - TIẾC THƯƠNG NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Vừa sáng tinh mơ, mới mở mắt Tần Cẩm đã thấy một bóng trắng đứng ở đầu giường.
Cô kinh hãi, định thần nhìn lại thì ra là Thi Thi. Tần Cẩm gượng cười, một tay sờ vào chăn tìm Hắc Bảo. Bàn tay đẫm mồ hôi, cô không biết phải làm gì lúc này.
Thi Thi lạnh nhạt nói:
– Sáng thế này rồi, cậu còn định ngủ tới lúc nào nữa? Mau dậy đi! Lát nữa tớ sẽ giúp cậu kẹp lông mi.
Tần Cẩm nhớ lại chuyện tối qua, lạnh hết sống lưng, cô liền nhảy vào góc giường nhìn Thi Thi trong bộ áo ngủ trắng toát.
– Cậu mau thay váy ngủ đi, lát nữa Kha Lương và Tử Minh tới đấy – Tần Cẩm nhắc khéo Thi Thi.
– Họ sắp tới sao mình không biết nhỉ? Thi Thi lạnh lùng hỏi lại.
– Sao cậu biết được chứ? Bọn mình đã hẹn nhau bởi hôm nay là sinh nhật cậu mà. Mấy tuần trước bọn mình đã lên kế hoạch cho ngày hôm nay rồi.
Thi Thi hờ hững đáp “thế à” rồi quay người đi ra.
Tần Cẩm ôm Hắc Bảo chạy như bay vào buồng tắm, mở vòi nước hy vọng có thể tỉnh táo đôi chút.
Cô nhìn vào hình mình trong gương. Hai mắt thâm quầng, da xanh ngắt. Mấy ngày này việc thường xuyên kinh sợ khiến cô già đi rất nhiều: thêm vào đó là sự thay đổi bất ngờ của Thi Thi khiến cô lo lắng.
Không lẽ nào! Thi Thi sao lại có thể biến thành người giấy kia chứ? Cô cảm thấy mình không còn tỉnh táo. Tần Cẩm không muốn chấp nhận sự thực này, cô lo lắng nghĩ tới hiện tượng ma nhập đã được chứng kiến trước đây.
Nếu đúng như vậy thì người bạn gái cuối cùng của cô cũng khó bảo vệ được rồi. Ông trời ơi, cô ngẩng đầu nhìn Hắc Bảo rồi thầm nói “Tại sao vậy? Nếu bọn họ đúng là do trời định làm Tứ Tướng thì tại sao không thể tự bảo vệ cho mình và những người xung quanh? Nếu đây chỉ là thử thách của ông trời thì cuộc thử thách này còn kéo dài tới lúc nào đây?”
Hắc Bảo nhìn cô, ngoài đôi mắt sáng ra, với trí óc của một con mèo, nó chẳng thể giúp gì cho cô cả.
Cô gọi điện cho Kha Lương, Kha Lương vẫn còn đang ngủ nướng. Tần Cẩm ấm ức kể mọi việc tối qua cho Kha Lương nghe. Kha Lương tỉnh ngủ hẳn, anh trầm ngâm hồi lâu rồi nói:
– Em khẳng định cô ấy bị ma nhập đúng không?
– Đúng vậy, cảm giác và biểu hiện của cô ấy hoàn toàn khác. Em và cô ấy sống với nhau từ nhỏ, cô ấy vừa là bạn thân lại vừa là đối thủ của em. Có thể nói trên thế giới này, người em hiểu nhất là cô ấy. Tuy lúc này cô ấy vẫn bình thường nhưng em có cảm giác cô ấy đã biến thành một con người khác.
Kha Lương sốt sắng:
– Anh sẽ tới ngay, anh sẽ chuẩn bị một chút máu chó: đợi có dịp anh sẽ vẩy lên người cô ấy. Nếu cô ấy thực sự bị ma nhập chắc chắn sẽ có phản ứng đấy.
Tần Cẩm suy tư:
– Liệu làm như thế có được không? Nếu Thi Thi không bị ma nhập cô ấy sẽ đau lòng lắm bởi mình đã quá nghi ngờ cô ấy.
Thì cứ phải thử mới biết chứ, quá lắm thì anh nói đây là quà sinh nhật dành cho cô ấy, còn nếu cô ấy thực sự bị ma nhập thì phải tìm cách cứu ngay, nếu không đến tính mạng cũng khó mà giữ được ấy chứ.
Tần Cẩm gác máy, cô lại gọi điện cho Lục Tử Minh: anh chàng một mực phủ nhận:
– Thi Thi là loại đàn bà ghê gớm thế, sao lại có thể bị ma nhập được. Cô ấy không nhập vào ma là may lắm rồi. Có lẽ tối qua cô ấy đi chơi khuya rồi bị kích động mà thôi.
– Nhưng…
– Đừng nhưng nhị gì nữa, lát nữa anh sẽ qua, lúc đó nói chuyện sau nhé.
Tầm Cẩm rón rén mở cửa quan sát xem Thi Thi có đứng nghe trộm hay không, vừa mở cửa, đập vào mắt cô là Thi Thi đang gườm gườm nhìn mình.
Tần Cẩm chống chế:
– Có việc gì không?
– Không có, mau xuống đi.
Họ, một người trước, một người sau, cùng đi xuống cầu thang. Tần Cẩm nhận thấy Thi Thi đang cố gắng gồng mình lên, trông rất khó nhọc. Cô lo lắng nhớ tới lần trước Thi Thi bị ma nhập; con ma dính trên lưng cô ấy, lẽ nào lần này cũng thế sao?
Vừa quan sát Thi Thi, cô vừa bế Hắc Bảo lên định để nhìn vào mắt Hắc Bảo xem có chuyện gì không. Khi cô vừa ôm Hắc Bảo để xem Thi Thi thì cô ta quay ngoắt lại nói:
– Con mèo này thật đáng ghét, nó rụng lông lên bộ đồ hàng hiệu mình đang mặc.
Tần Cẩm giật mình, cô không dám bế Hắc Bảo nữa. Hai người yên lặng ngồi đối mặt nhau trên sô pha.
Thi Thi đang uể oải sơn móng tay, dáng vẻ rất đa tình. Tần Cẩm cảm thấy Thi Thi lúc này thật gần gũi, quen thuộc.
Tần Cẩm đang hoang mang thì nghe tiếng chuông cửa, cô nhẹ cả người, cảm giác giống như nghe thấy tiếng nhạc tiên vậy.
Lục Tử Minh xuất hiện ngoài cửa, vừa vào tới nơi anh đã cười to rồi bô bô:
– Nào cô gái bị ma nhập, hãy tới đây cho tôi xem, cô có gì không bình thường mà dọa Tần Cẩm sợ vỡ mật thế.
Mắt Thi Thi lúc này sắc như dao, cô liếc Tần Cẩm một cái
– Ma nhập cái gì? Anh có mang gì ngon tới không đấy? – Thi Thi đáp lại.
– Em còn thiếu gì để bọn anh mang đến? – Kha Lương bước vào liền sau đó; mồ hôi đầm đìa, xem ra anh chàng đã rất vội vàng tới đây.
Anh đang cầm một gói nhỏ. Tần Cẩm lườm anh, nhưng anh chàng không nhìn thấy.
Thi Thi vẫn đang đứng ở chỗ cũ; cô định quay lại đối đáp với Kha Lương. Chính trong khoảnh khắc đó, cái bao nước tanh tưởi đã được Kha Lương rưới lên đầu cô: Thi Thi bất ngờ đứng im tại chỗ.
Thi Thi cười nhạt rồi chùi sạch vết máu chó trên mặt. Tử Minh đánh Kha Lương ngã vật xuống đất rồi khinh bỉ nói: “khốn kiếp”. Lúc này quan hệ giữa bọn họ giống như chiếc bình bị vỡ vụn vậy. Tần Cẩm tan nát cõi lòng. Thực ra cô không nghi ngờ Thi Thi; cô chỉ nhận thấy bạn mình đã thay đổi hoàn toàn, cô chỉ muốn cứu Thi Thi mà thôi. Cô không muốn bạn mình bị lợi dụng, nhưng cô không ngờ hành động này đã làm tổn thương tới Thi Thi.
Lục Tử Minh ôm lấy Thi Thi rồi quát vào mặt Kha Lương và Tần Cẩm:
– Trong mắt 2 người ngoài nhìn thấy ma thì còn nhìn thấy cái gì nữa? Nhóm mình bây giờ chỉ còn 4 người, vậy mà cứ nghi ngờ, tự tàn sát lẫn nhau. Hai người làm thế mà được đấy hả?
Thi Thi nhìn Tử Minh như muốn nói mình bị oan rồi ấm ức chạy ra ngoài.
Ba người đuổi theo sau, chỉ thấy chiếc xe con màu đỏ phóng như bay. Lục Tử Minh liền lên xe đuổi theo, Kha Lương và Tần Cẩm cũng định lên xe đuổi theo nhưng cửa xe đã bị khoá.
– Em nghĩ Thi Thi không muốn nhìn thấy chúng mình đâu.
Họ đứng yên tại chỗ nhìn 2 chiếc xe dần biến mất trong tầm mắt.
– Anh thật… – Tần Cẩm tức quá không nói nên lời nữa.
Kha Lương ân hận cúi đầu đáp:
– Anh làm thế bởi sợ Thi Thi bị ma nhập, nếu thế em cũng có thể bị nguy hiểm.
– Nhưng bọn mình làm thế cũng hơi quá đáng, Thi Thi là bạn của chúng mình, hơn nữa lúc nãy chẳng xảy ra chuyện gì.
– Đúng vậy, chẳng có hiện tượng gì cả. – Kha Lương đáp lại, buồn buồn.
Hai người quay lại thì thấy 1 cái chân treo trong không khí.
– Ông à, ông mau hiện ra đi!
Ông nội Kha Lương hiện ra, ông cũng đang dõi theo 2 chiếc xe ở đằng xa.
– Lạ thật đấy, tuy đã vảy máu chó lên mà không việc gì, nhưng ta vẫn cảm thấy có cái gì đó không bình thường. – Ông trẻ đưa tay sờ khuôn mặt điển trai của mình.
Ngôi nhà của Đường Thi Thi bị âm khí bao phủ, không giống nơi ở của người bình thường nữa.
Tần Cẩm thẫn thờ dõi về phía xa; cô tưởng rằng Thi Thi đã bị ma nhập và Lam Kỳ đã nhập vào người Thi Thi. Nhưng nếu không phải ma nhập thì là cái gì chứ?
Nghĩ đến đây, Tần Cẩm liền hỏi ông trẻ:
– Ông à, hay là cô ấy đã thay đổi chứ không phải bị ma nhập, hoàn toàn không có ai sai khiến cô ấy.
Cũng không phải không có khả năng đó; như thế có nghĩa cô ấy đã biến thành ma. Có nghĩa ma tính trong người cô ấy đã phát tán hết; cô ta không phải là cô ta trước kia. Hiện tượng này không liên quan tới việc ma nhập, tuy nhiên nó còn đáng sợ hơn cả ma nhập.
Ông trẻ vẫn đang thao thao bất tuyệt thì bọn họ đã nhảy vào xe đuổi theo Thi Thi và Lục Tử Minh đang mất tích
***
Lục Tử Minh cứ nhấn ga phóng về phía trước. Anh một lòng muốn tìm Thi Thi. Anh nhận thấy giữa anh và Thi Thi có một ràng buộc nào đó. Anh biết Thi Thi có cảm tình với anh, nhưng anh lại không thể quên được sự rung động ban đầu đối với Tần Cẩm.
Anh không thích vẻ ngang ngược của Thi Thi, hơn nữa tính cách của cô cũng không thuộc loại phụ nữ anh ưa thích, nói tóm lại Thi Thi không phải là người anh yêu. Nhưng tại sao lúc này anh lại vội vàng đi tìm cô? Chẳng lẽ giữa anh và cô chỉ là tình bạn thông thường hay sao? Chẳng lẽ chỉ là tình cảm giữa những người đã từng đồng cam cộng khổ? Lục Tử Minh không dám nghĩ tiếp nữa, anh không dám đối diện với tình cảm của mình, anh luôn coi mình và những người còn lại chỉ là ngọn nến trong gió mà thôi; bất cứ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt.
Do vậy anh hoàn toàn không dám nghĩ tới tình yêu cũng như sự ngọt ngào của nó.
Cuộc đời với quá nhiều nguy hiểm rình rập xung quanh khiến anh dễ dàng kìm nén được lòng mình. Anh nhận thấy mình không phải là người đàn ông tốt; anh không thể đưa đến cho người phụ nữ một cuộc sống hạnh phúc, ổn định. Nếu anh yêu 1 người nhưng lúc nào cũng bắt họ phải lo sợ thì người đàn ông đó còn được coi là người đàn ông tốt hay sao?
Anh đau khổ nghĩ liệu mình có đủ tư cách để yêu ai đó không? Bản thân anh là 1 cảnh sát – 1 cảnh sát bị ma ám; anh lại không phải là hậu duệ của dòng họ bắt ma như Kha Lương, cũng không phải là người có tiền, có thế lực như Kha Lương; lại càng không giống với Kha Lương – người có tiền duyên với Tần Cẩm từ kiếp trước; nếu như Kha Lương đúng là Giang Ngạn Hoa kiếp trước – như ông nội Kha Lương đã từng nói vậy; vậy thì tình yêu của họ khó mà lay chuyển được. Anh chỉ là 1 cảnh sát cứng ngắc, nghèo túng; liệu có thể mang lại hạnh phúc cho Tần Cẩm hoặc Thi Thi?
Từ lúc bắt đầu có tình ý với Tần Cẩm rồi bây giờ có thiện cảm với Thi Thi, anh chưa từng tranh thủ tình cảm của bất cứ cô gái nào. Thất bại của anh ở chỗ, anh quá lý trí, quá tỉnh táo và có thể là do anh quá đứng đắn cũng nên.
Anh đi loanh quanh trong thành phố nhằm tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Cảnh vật cũng giống với cuộc đời vậy, mọi thứ trôi qua trước mắt tựa phù vân; con người cũng cần phải có người để nhớ thương thì cuộc sống mới có ý nghĩa.
Trời chập choạng tối, Tử Minh dần nguôi đi cơn giận với Kha Lương và Tần Cẩm. Anh phát hiện mình tức giận là do cảm xúc bị dồn nén đã từ lâu mà thôi. Hai người bọn họ lúc nào cũng quấn quýt bên nhau khiến người ta không thể không sinh lòng đố kỵ.
Sự ghen ghét nảy sinh không phải vì anh có cảm tình với Tần Cẩm mà do anh cảm thấy số anh chẳng có cái gì, còn người ta lại có thể có được tình yêu đẹp đến vậy.
Trong lúc đang lái xe vô định tìm Thi Thi thì anh trông thấy 1 chiếc xe đi qua, người phụ nữ ngồi trong xe trông rất quen, lẽ nào là Thi Thi? Phút chốc anh lại có tinh thần, nhấn mạnh ga đuổi theo; nhưng chiếc xe đó cứ lái vào nơi vắng người. Lục Tử Minh chắc chắn đó là Thi Thi, anh nghĩ cô đang chán đời nên mới làm như vậy; tìm một nơi để tĩnh tâm suy nghĩ.
Ở đầu đường xuất hiện 1 phụ nữ dắt 1 đứa bé vẫy tay với anh, anh cứ tiếp tục lái tiếp không để ý tới họ. Tiếp tục lái xe tới ngã tư, anh lại thấy 2 bóng người đó vẫy vẫy mình. Từ đoạn đường đó đến ngã tư này xa như thế; tại sao người đi bộ lại nhanh hơn ô tô được nhỉ?
Anh sợ nổi da gà, biết rằng có việc chẳng lành. Anh tiếp tục lái xe về phía trước; quả nhiên lại thấy bóng người dắt đứa trẻ con đó vẫy tay.
Anh nhìn kỹ lại 2 bóng người đó, chính là Anh Kỳ và thằng bé hôm nào; Anh Kỳ đang dắt thằng bé. Cô ta đang sốt sắng hét lên điều gì đó, nhưng do cửa xe đóng kín nên anh không nghe thấy gì. Dưới ánh đèn đường mờ mờ, anh nhìn thấy Anh Kỳ rất lo lắng rồi giơ tay chỉ về hướng ngược lại; dường như cô muốn anh quay về.
Lúc này anh chẳng có tâm trạng để ý tới việc gì khác nữa; Thi Thi đã rẽ hướng khác; không thấy đâu nữa. Anh vẫn tiếp tục nhấn ga tiến về phía trước.
Thi Thi dừng xe trước một cao ốc rồi đi vào trong.
Lục Tử Minh vội tìm chỗ dừng xe rồi mau chóng đuổi theo Thi Thi. Vừa vào trong, anh nghe thấy tiếng gió thổi ù ù, rồi một tiếng “bộp” giáng mạnh vào đầu, anh lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.
Lúc tỉnh lại, anh thấy đầu đau như búa bổ rồi nhận thấy mình bị trói rất chặt. Ngẩng đầu nhìn xung quanh, anh thấy rất nhiều ánh đèn trong các ngôi nhà. Hoá ra anh đã bị đưa lên sân thượng của cao ốc. Anh đang bị trói vào 1 cây cột ở quán bar ngoài trời.
Anh bỗng nhớ tới Thi Thi, không biết lúc này cô thế nào.
Anh nghẹn ngào gọi: “Thi Thi, Thi Thi ơi”; lòng anh nóng như lửa đốt.
Đột nhiên anh nghe thấy tiếng Thi Thi chậm rãi vọng đến: “Em vẫn khoẻ, anh không phải lo đâu”.
Thi Thi bước ra từ trong bóng tối, toàn thân bốc mùi lạ lùng; anh kinh hãi nghĩ lẽ nào Tần Cẩm nói đúng.
– Anh ngạc nhiên lắm phải không? Thực ra không có gì đâu, hôm nay Tần Cẩm đã làm đúng, nhưng cách cô ấy làm lại ngốc nghếch quá mà thôi. – Thi Thi lạnh lùng nói, cô đang cầm 1 chiếc dĩa rồi rê cái dĩa lên trên cốc rượu.
– Em bị ma nhập thật à? Ma nào nhập vào người cô ấy, xin đừng làm hại cô ấy! – Lục Tử Minh hét lên.
– Em đâu có bị ma nhập; ai cũng biết nếu đang bị ma nhập mà bị máu chó tưới lên người thì sẽ bị tiêu hao nguyên khí dẫn tới hồn bay phách lạc, nhưng em có bị làm sao đâu; điều đó chứng tỏ em vẫn là em thôi. – Thi Thi cười rất quyến rũ.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy?
– Thực ra em chỉ muốn hỏi anh 1 điều: Anh có yêu em không?
Thi Thi áp sát vào ngực Tử Minh, cô cứ khua khua cái dĩa trước mặt anh.
– Nếu anh yêu em thì hãy tặng em đôi mắt để em ăn đêm nhé! Nếu làm được thế, anh đã chứng tỏ được sự trung thành của anh với em; không hiểu sao em thấy đói khủng khiếp.
Lục Tử Minh nhìn cô trả lời:
– Nếu tôi không yêu cô thì sao?
– Nếu thế tôi sẽ cắn chết anh khiến anh không thể siêu sinh được, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết. Nếu Đường Thi Thi tôi không có thứ mà mình muốn, tôi sẽ ăn sống nuốt tươi anh.
Lời nói của Thi Thi nhẹ nhàng như thế nhưng từng câu từng chữ lại thâm độc vô cùng.
Lục Tử Minh bức xúc:
– Tại sao? Tại sao cô lại biến ra thế này kia chứ?
– Bởi vì tôi ghen tị – Thi Thi lồng lộn, tức tối.
– Tôi ghen với Tần Cẩm, với Kha Lương, với cả anh nữa; tóm lại tôi ghen tị với tất cả mọi người. – Thi Thi hét toáng lên.
– Tại sao cô ghen tị?
– Xét cho cùng tôi có cái gì nào? Ngoài gia sản kếch sù, tôi có gì nào? Tôi không có người thân, không có bạn bè, tình yêu, sự ấm áp cũng không…
– Em vẫn còn có chúng tôi. Chẳng nhẽ em quên chúng ta đã từng vào sinh ra tử để vượt qua mọi cửa ải gian nan, khó khăn ư? Em không nhớ gì nữa ư?
Ánh mắt Thi Thi nhoà đi trong chốc lát rồi lại lạnh lùng như ban đầu.
– Mọi người đều không thích tôi. Anh cũng không thích tôi bởi anh yêu Tần Cẩm. Tần Cẩm luôn được mọi người yêu thương. Kha Lương thì có mọi thứ. Tôi chỉ là 1 người thừa mà thôi.
– Thi Thi, em điên rồi hay sao? Sao em lại là người thừa chứ? Chẳng lẽ em đã quên trước kia bọn anh quan tâm đến em thế nào rồi sao? Cho dù thế nào, anh vẫn quan tâm, bảo vệ em như trước đây. Anh đã tìm em cả 1 ngày trời rồi đó.
Ánh mắt Thi Thi lại hoang mang; 1 giọng nói vọng lên từ phía sau: “Đừng tin nó, hãy giết nó đi!”.
Từ bóng tối xuất hiện 1 bóng người nữa, đó là Lam Kỳ. Không thể nhầm được.
Lục Tử Minh bị cuốn vào những chuyện ly kỳ này là do anh nhận điều tra vụ án Lam Kỳ. Anh đã xem rất nhiều bức ảnh về cô gái kiều diễm này.
Lục Tử Minh cười nhạt rồi nói với Lam Kỳ:
– Sao cô cứ luôn tìm cách hại Tần Cẩm và Thi Thi thế? Tại sao cô không buông tha cho bạn thân của mình?
– Tại vì tôi quá cô đơn. Tại sao người phải chết là tôi mà không phải là bọn họ chứ? Tại sao họ không chết cùng tôi? Tại sao họ có được cuộc sống tốt đẹp còn tôi thì mãi mãi không có?
Lục Tử Minh thở dài, hoá ra lại là ghen tị. Sự ghen tị của đàn bà thật đáng sợ! Người có tiền ghen tị với người có tình; người chết ghen tị với người sống; người không có ghen tị với người có. Sao họ không biết rằng chẳng có thứ gì là vĩnh hằng trên đời nhỉ?
Lam Kỳ nói với Thi Thi bằng giọng rất lạ: “Giết anh ta đi thì cậu sẽ mãi có anh ta”.
Thi Thi bắt đầu đờ đẫn trở lại; cô ta chậm rãi giơ chiếc dĩa lên giống như muốn chọc cái gì vậy.
Lục Tử Minh thẫn thờ nhìn Thi Thi. Lúc này có nói gì cũng vô dụng mà thôi. Bỗng anh cười to.
– Dáng vẻ bị thôi miên của em xấu tệ Thi Thi à.
Chiếc dĩa đã dừng lại; dường như Thi Thi đã nhớ lại những chuyện trước kia. Trong đầu cô hiện ra cảnh Tần Cẩm 1 mình cứu cô trong hầm mộ, cảnh mọi người chạy thục mạng trong ngôi làng nhỏ; rồi cảnh tượng mọi người trong chuyển dịch không gian, có tiếng cười vui sướng, có nước mắt tuôn rơi, có sự đau lòng, có bất bình, phẫn nộ… Nếu chiếc dĩa này tiếp tục chọc xuống thì mọi sai lầm sẽ không cứu vãn nổi nữa. Nhưng cô lại không có cách gì chống lại được giọng nói uy lực kia. Cô nhận thấy chính nội tâm yếu đuối và nỗi ghen tị mù quáng đã hại cô; vì thế Lam Kỳ đã lợi dụng điểm yếu của cô để điều khiển cô.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình, cô nhớ lại lần đầu tiên vừa gặp mặt họ đã đấu khẩu, rồi nhớ lại lúc họ gặp nguy hiểm trong đồn cảnh sát, nhớ ra anh chàng này không hay để ý tới cô, nhưng những lúc quan trọng nhất lại tuyệt đối tin tưởng cô.
Trong đầu cô xuất hiện một ý nghĩ: “Không được làm hại người đàn ông này! Tuyệt đối không được làm hại Tần Cẩm!”.
Hai ý nghĩ đang đấu tranh gay gắt trong đầu Thi Thi khiến đầu cô đau đớn tưởng như có thể nổ tung ra. Lục Tử Minh lo lắng nhìn Thi Thi; anh không nhịn nổi nữa lớn tiếng quát Lam Kỳ:
– Câm mồm! Cô đừng ép Thi Thi nữa! Sao không tự tay giết tôi đi?
– Không, tôi muốn xem nét mặt cô ta khi giết người mình yêu quý nhất sẽ như thế nào? Cô ta vẫn luôn coi mình là nữ hoàng, luôn cao ngạo cơ mà; cô ta luôn muốn bọn thường dân chúng tôi nhất nhất nghe theo mà. Bây giờ, tôi có thể điều khiển cô ta giết các người thật dễ dàng, giống như dẫm chết 1 con kiến vậy.
Lúc này, Thi Thi như bị khuất phục, cô tiếp tục giơ chiếc dĩa lên. Lục Tử Minh nhắm mắt lại, anh không muốn nói thêm gì nữa sợ gợi cho nhớ lại những chuyện trước đây sẽ khiến Thi Thi đau lòng. Nhưng anh chờ mãi vẫn không thấy chuyện gì xảy ra. Anh mở mắt, không ngờ Thi Thi đã tự đâm chiếc dĩa vào mắt mình. Sự đau đớn làm Thi Thi tỉnh hẳn; cô quay lại ôm chặt Lam Kỳ. Lam Kỳ không ngờ tới tình huống này, cứ đứng giẫy dụa trong vòng tay Thi Thi. Lam Kỳ muốn xé nát Thi Thi nhưng cô ta không làm được. Thi Thi nhận ra chỉ có giết chết Lam Kỳ thì Lục Tử Minh mới có cơ hội sống sót.
Tử Minh thét lên sợ hãi:
– Thi Thi đừng làm thế!
Anh kêu lên:
– Thi Thi! Mau giết anh đi! Đừng làm gì ngốc nghếch nữa. Hãy giết anh đi! Không sao đâu. Lát nữa Kha Lương và Tần Cẩm sẽ tới, em sẽ bình thường thôi. Thi Thi à, mau giết anh đi!
Thi Thi gắng sức kéo Lam Kỳ tới gần mép sân thượng, dường như cô muốn đẩy Lam Kỳ xuống dưới. Một vết dĩa rạch trên mặt cô; nhưng chưa lúc nào trông cô hấp dẫn, rung động lòng người như lúc này.
Cô hướng về Tử Minh, khẽ nói:
– Anh nói với Tần Cẩm cho em xin lỗi cô ấy, em không thể tiếp tục sống cùng cô ấy được nữa. Anh đừng cãi nhau với Kha Lương nữa nhé, em thấy anh ta rất quan tâm tới anh đấy.
Hai người họ đã đứng sát mép sân thượng. Phía dưới, con người trông bé xíu như những con kiến.
Thi Thi ôm chặt Lam Kỳ. Cô ngoảnh về phía người đàn ông cô yêu nhất đời rồi hỏi:
– Tử Minh à, hãy nói cho em biết: Anh có thích em không? Thực ra cũng không cần anh phải trả lời đâu. Em chỉ muốn nói với anh rằng, em rất yêu anh. Thế là em đã mãn nguyện lắm rồi.
Nói xong, bóng Thi Thi biến mất, giống như con chim bay vào bầu trời đêm vậy. Thực ra, Thi Thi không phải là người hoàn hảo – tính cách của cô không dịu dàng lại hơi nhỏ nhen, thế nhưng vào lúc quan trọng nhất trong cuộc đời; để cứu người đàn ông cô thầm yêu và bạn bè, cô đã lựa chọn hy sinh bản thân.
Lục Tử Minh im lặng hồi lâu, anh không kêu, cũng chẳng nhúc nhích.
Anh nhắm chặt mắt cho rằng tất cả chỉ là ảo giác. Cho dù lúc anh mở mắt, Thi Thi xuất hiện để giết anh thì anh cũng cam lòng.
Anh nghe thấy lòng mình đang gào thét: “Thi Thi à, anh yêu em! Anh đã yêu em rồi, không biết yêu từ lúc nào, nhưng đến tận hôm nay anh mới hiểu anh yêu em nhường nào. Em có nghe thấy không? Sao chưa nghe anh trả lời thì em đã vội đi rồi? Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em đâu; cho dù em ở nơi đâu, thiên đường hay địa ngục anh cũng sẽ tìm được em để nói cho em nghe rằng anh yêu em. Về đi em! Mau về với anh đi em! “.

tam-vai-do-7.jpg

Phần 25.1 – CHỜ ĐỢI

Trong đám tang Thi Thi, ba người đều không khóc bởi họ đã quá đau đớn rồi. Lục Tử Minh cứ thẫn thờ như người mất hồn ngồi bên bình tro. Kha Lương bước tới đặt tay lên vai anh an ủi.
– Nếu tôi nghe lời anh thì Thi Thi đã không chết. Nếu tôi không đi tìm cô ấy thì cô ấy đã không chết để cứu tôi. – Giọng Lục Tử Minh khản đặc.
– Cái chết của Thi Thi không liên quan tới anh, cô ấy chết là do bà mo làm đấy. Đầu tiên, bà mo đã lợi dụng tấm lụa đỏ để Thi Thi mắc lừa, sau đó bà ta dùng lời nguyền CA BĂNG có trong tấm vải để làm hại mọi người; cuối cùng bà ta ép Tứ tướng phải xuất hiện vào thời điểm năm xưa để ra tay sát hại. Giết được nhóm Tứ tướng, bà ta có thể làm mưa làm gió được rồi.
– Chúng ta chẳng qua chỉ là mồi nhử mà thôi. – Lục Tử Minh cười nhạt nhận xét.
– Chúng ta đã trở thành nhóm Tứ tướng mới rồi mà? Sao Thi Thi lại chết chứ? Chắc đó chỉ là ảo giác, Thi Thi sẽ sống lại đúng không? – Lục Tử Minh lẩm bẩm một mình.
Tần Cẩm đứng cạnh Tử Minh, cô thầm nghĩ nếu mình sớm phát hiện ra chân tướng sự việc thì Thi Thi đã không chết sớm như vậy. Đau khổ tột cùng, cả ba đều mong người chết là mình chứ không phải ai khác.
Ông trẻ xuất hiện trong đám tang Thi Thi với bộ mặt đưa đám; ông nói:
– Ông đã biết cách trừ khử bà mo rồi.
Nếu ánh mắt ba người có thể giết ma thì có lẽ ông trẻ đã hồn bay phách tán rồi.
– Các cháu đừng nhìn ông như thế! Từ lâu ông đã biết được bí mật này nhưng chưa tới bước đường cùng, ông chưa nói, bởi nếu thế sẽ phải hy sinh tính mạng của cháu nội ta – Kha Lương.
Ba người giật mình.
– Đây là chiêu cực độc cuối cùng đã được luyện ra để trừ ma của dòng họ Kha chúng ta. Chiêu này có tên NGỌC THẠCH CÂU PHẦN. Cách thức chiêu này là biến cơ thể mình thành túi bắt ma, nhốt ma vào trong đó, nhưng nếu không có đá tam sinh làm sạch thì người đó sẽ bị ma điều khiển. Tuy nhiên, khi mới bị nhốt vào trong cơ thể người đó, hồn ma rất yếu đuối; do đó có thể nhân cơ hội này giết người đó và như thế hồn ma kia cũng chết.
Tần Cẩm tức giận, đứng phắt dậy:
– Phương pháp quái quỷ!
Lục Tử Minh cũng lắc đầu quầy quậy:
– Cháu không để cho Kha Lương làm việc dại dột này đâu, chẳng lẽ bọn cháu đã mất đi nhiều bạn thế vẫn chưa đủ hay sao?
Kha Lương chậm rãi lên tiếng:
– Thì cũng nên thử một lần xem sao. Ông chẳng bảo có cách giải cứu mà.
– Có cách… nhưng từ trước tới giờ chưa có trường hợp nào được giải cứu thành công.
– Ông có đá Tam sinh không?
– Có, đá Tam sinh không khó tìm lắm, nhưng nó là viên đá linh thiêng; chỉ những người có duyên với nó mới nhìn thấy ba đời của mình.
Kha Lương hớn hở reo lên:
– Vậy ông đưa cho cháu đá Tam sinh đi! Tới lúc đó cháu sẽ nhốt bà mo vào trong cơ thể, mọi người có nhiệm vụ làm sạch nó. Nếu bà mo bị diệt trừ thì cháu có thể bình an vô sự rồi đúng không?
– Cháu là người nhà họ Kha, dòng họ ta có nhiệm vụ bắt ma. Nhiệm vụ lần này của cháu rất đặc biệt, nếu không ta đã không sử dụng chiêu thức này để dòng họ ta tuyệt tự. Ta sẽ đưa cho cháu đá Tam sinh; nhưng hiện tại vẫn chưa có ai biết cách diệt trừ; hay cho ta thêm chút thời gian để nghiên cứu nhé!
Kha Lương chìa tay ra:
– Ông à, không còn nhiều thời gian nữa. Nếu cứ tiếp tục kéo dài, chúng cháu sẽ bị bà mo giết hết mất. Nếu còn phải hy sinh nữa, một mình cháu là đủ rồi.
Ông trẻ cười khà khà:
– Thế mới đúng là cháu đích tôn của ông chứ!
Ông trẻ biến mất vào không trung, một hòn đá rơi xuống.
Ba người xúm lại xem, chẳng có gì đặc biệt.
– Lần này liệu ông có lừa chúng ta không? – Tần Cẩm nghi ngờ hỏi.
– Đúng vậy, hòn đá này thực sự không giống với đá Tam sinh chút nào.
– Sao nó lại bình thường thế nhỉ? – Lục Tử Minh nói.
– Mọi người không biết rồi, càng là vật bình thường thì càng hữu dụng đấy!
– Được rồi, được rồi, chúng ta đi bắt bà mo! Bắt xong, giết quách đi là xong thôi mà.
Kha Lương sốt sắng muốn hành động ngay.
Tần Cẩm cướp hòn đá trên tay Kha Lương:
– Đi đâu? Quá nguy hiểm! Đó không phải là bắt ma mà là đi tìm cái chết.
– Anh lại có thể dễ dàng chết như thế ư?
– Không đi, nhất quyết không được đi; nếu anh còn muốn đi, để em chết trước cho anh xem. – Tần Cẩm bỗng nhiên bướng bỉnh khác thường.
Kha Lương thấy vậy liền nói:
– Không đi nữa. Hơn nữa anh cũng có biết phải đi đâu để bắt bà mo đây?
Đang tranh luận thì họ nghe thấy một tiếng mèo kêu ré lên, Tần Cẩm chú ý nghe:
– Là Hắc Bảo, chắc lại có chuyện rồi.
Hắc Bảo giờ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Các bạn của cô đã chết rồi, chỉ còn lại Hắc Bảo vừa là bùa hộ mệnh vừa là chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô.
Chạy tới hành lang, Tần Cẩm nhìn thấy Hắc Bảo bị một bàn tay giữ chặt. Cô không để ý tới xung quanh, cứ xông lên phía trước. Đột nhiên, cô trông thấy một bàn tay nữa thò ra hướng về phía mắt cô, những cái móng sắc nhọn như những lưỡi dao.
Nếu cứ cố cứu Hắc Bảo thì mắt cô sẽ bị thương, còn nếu do dự một chút, Hắc Bảo sẽ biến mất. Tần Cẩm thà chết chứ không để mất Hắc Bảo. Con mèo này không những là con vật cưng mà còn là ân nhân cứu mạng của cô.
Ma thường không thể làm hại Hắc Bảo; không biết cái gì khiến Hắc Bảo sợ đến mức đó? Chỉ thiếu chút nữa Hắc Bảo đã bị bàn tay đó giết chết; bàn tay đó không to, trên mu bàn tay còn rớm máu, chắc là vết Hắc Bảo cào.
Chỉ với ý nghĩ lóe lên như vậy, Tần Cẩm tiến thẳng về phía trước; cô không tránh bàn tay kia; mắt cô đau nhói. Nhưng cô đã tóm được Hắc Bảo mềm mại của mình. Cô quay đầu lại. Hai người đàn ông chạy từ phía sau nhìn thấy hai dòng máu chảy từ mắt cô; cô vẫn ôm chặt Hắc Bảo.
Mắt của Tần Cẩm đã hỏng. Để cứu một con mèo, cô sẵn sàng hy sinh đôi mắt của mình.
Hai người đàn ông ngỡ ngàng; họ nhìn thấy hai dòng máu chảy ra từ mắt Tần Cẩm, cô đang lần mò tìm đường đi. Kha Lương chạy lại hỏi:
– Em thực sự không nhìn thấy gì nữa à?
Lục Tử Minh móc điện thoại gọi cho trung tâm cấp cứu; ba người đứng tại hành lang không nói năng gì.
Mắt của Tần Cẩm bị cào rách. Điều kỳ lạ là vết thương này chỉ ảnh hưởng tới thần kinh, con ngươi không bị tổn thương nhiều lắm nhưng cô lại không thể nhìn như trước được.
Kha Lương làm ầm lên trong phòng khám, anh yêu cầu các bác sĩ bằng bất cứ giá nào cũng phải chữa khỏi mắt cho Tần Cẩm. Lục Tử Minh lại đi vào phòng bệnh. Trong đó không có ai, nhìn qua tấm kính trong, anh thấy một người đang ngồi trên ghế đá trong vườn hoa bệnh viện. Người đó chính là Tần Cẩm, mái tóc dài xõa xuống, Hắc Bảo ngoan ngoãn nằm trong lòng cô; cô úp mặt vào con mèo, dáng vẻ rất cô đơn.
Tần Cẩm cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể chiến thắng mọi thứ; chỉ cần mọi người không bỏ cuộc thì sẽ có hy vọng. Nhưng hết lần này tới lần khác họ bị đánh bại, đầu tiên là sự ra đi của Lam Kỳ, kế đến là Anh Kỳ, sau đó là mẹ, Thi Thi và cuối cùng, đôi mắt của Tần Cẩm cũng không còn nữa. Cô không còn cách nào lấy lại được sự kiên cường như trước đây.
Ôm chặt Hắc Bảo trong tay, cô cảm thấy sự ấm áp của nó có thể khiến cho trái tim cô không quá buốt giá. Con mèo đáng yêu cứ liếm tay cô như thể an ủi cô vậy.
Cô đã mù hẳn rồi. Kha Lương cãi nhau mãi với bác sĩ không được việc gì liền đứng tựa vào cửa sổ trong hành lang, anh đau khổ nhìn Tần Cẩm.
Tần Cẩm khó nhọc đứng dậy, vớ lấy chiếc gậy rồi đi lang thang trên thảm cỏ; do không biết phương hướng, cô đụng phải thùng rác.
Kha Lương không nén nổi thương tâm, lại xông vào phòng làm việc gặp bác sĩ.
– Tôi sẽ cho cô ấy võng mạc để cấy ghép có được không? Tôi chỉ muốn cô ấy khỏi bệnh, cô ấy thật đáng thương! Tôi không thể cứ đứng đó nhìn cô ấy như thế được.
Bác sĩ lạnh lùng lắc đầu:
– Tình hình của cô ấy không bình thường, cho dù có cấy ghép võng mạc cũng không thể nhìn được.
– Ít ra thì cũng có cơ hội?
– Nhưng cơ hội thì quá mong manh mà cái giá phải trả thì quá đắt.
– Chỉ cần cô ấy bình phục, cho dù có phải trả giá thế nào tôi cũng cam lòng.
Bác sĩ thông cảm nhìn Kha Lương rồi đứng dậy đi ra.
Kha Lương đuổi theo sau, Tử Minh liền chặn lại.
– Được rồi, đừng quá xúc động nữa, bọn mình đi thăm Tần Cẩm đi!
Hai người vội chạy xuống. nhìn thấy Tần Cẩm bị ngã trên thảm cỏ. Họ chạy tới đỡ, nhưng cô từ chối.
– Đừng dìu em! Bây giờ đến cả việc tự đi lại em cũng không làm được nữa rồi. Thế giới đối với em lúc này chỉ là một màu đen, em không biết phải chạy tới đâu để tránh không bị thương.
Kha Lương đau xót nhìn Tần Cẩm; cô dường như không thể đứng dậy được nữa.
Kha Lương bước đến ôm chặt Tần Cẩm nói:
– Em đừng đi đâu cả, em cứ ở nguyên trong lòng anh sẽ tuyệt đối an toàn. Anh hứa sẽ bảo vệ em suốt đời.
Tần Cẩm bật khóc, cô nghẹn ngào, không che giấu tuyệt vọng.
– Lần lượt từng người một trong chúng ta sẽ chết phải không anh? Không ai có thể trốn thoát được anh nhỉ!
Lục Tử Minh nghiêm giọng:
– Có chết thì chúng ta cùng chết, anh quyết không để cho từng người chúng ta chết đơn lẻ đâu.
– Bây giờ em đã như thế này rồi, trở thành gánh nặng cho hai anh. Mắt em mù thật rồi, em sẽ chỉ mang tới phiền phức cho hai anh mà thôi.
Kha Lương tức giận:
– Sao em lại có thể nói như vậy? Em không mang tới phiền phức, em là động lực của bọn anh. Nếu ban đầu em không quyết tâm, kiên cường, cố gắng thì chúng ta đã không thể chống đỡ được lâu đến thế! Em và Hắc Bảo là sức mạnh của bọn anh.
Ba người nắm chặt tay nhau, Tần Cẩm nói:
– Không hiểu sao chúng ta lại ít ghé thăm ngôi chùa có tiểu hòa thượng – đồ đệ của Tiểu Thiên trụ trì và bé gái có linh cảm kia nhỉ! Các anh còn nhớ không? Em muốn đi lễ Phật quá!
Kha Lương gật đầu tán thành:
– Chúng ta cũng nên đi thăm tụi nó.
Lục Tử Minh nói:
– Được thôi, bây giờ tôi đi lấy xe, hai người ra đằng trước đợi đi!
Kha Lương cẩn thận dìu Tần Cẩm lên xe. Tử Minh lái xe, Hắc Bảo nằm cuộn tròn trong lòng Tần Cẩm. Bọn họ lại đi tới ngôi chùa đó, một mặt, họ muốn có được sự yên tĩnh trong lòng bởi đã quá mệt mỏi; mặt khác, họ muốn hỏi tiểu hòa thượng xem có cách nào khác để tìm được tung tích của bà mo.
Cái chết của Thi Thi và sự mù lòa của Tần Cẩm càng làm tăng lên nỗi căm hận của họ đối với bà mo. Họ quyết tâm cho dù có chết hết, thì cùng phải trừ khử được bà mo.
Xe đi rất êm, lại quen đường nên trời chưa tối họ đã tới được ngôi chùa.
Ngôi chùa nhỏ tối om, không có đèn đóm gì cả. Tiến vào trong chỉ thấy một ngọn đèn đang đung đưa trước tượng Phật.
Trong chùa không có ai. Dường như đã lâu lắm không có người quét sân, lá rụng khắp nơi. Ngôi chùa bây giờ trông còn cũ kỹ hơn cả lúc trụ trì Tiểu Thiên còn sống.
Ba người đứng trong chùa, nhìn xung quanh không thấy bóng người.
Đang định tiến vào trong chàu thì bé gái có linh tính chạy ra, họ vui mừng khôn xiết.
Nhìn thấy ba người, bé gái vui mừng hỏi:
– Anh chị tới lúc nào thế?
Ba người không trả lời chỉ hỏi lại:
– Tiểu hòa thượng đâu hả em?
– Tiểu hòa thượng đang ở sân sau luyện công, để em dẫn anh chị đi.
– Ừ, chúng ta cùng đi nào Tần Cẩm.
Tần Cẩm đứng trong bóng tối, cô cảm thấy có một luồng khí lạnh phả vào mặt; không hiểu tại sao tự nhiên cô thấy buồn, những chuyện trong quá khứ phút chốc giống như nước lũ ùa về trong tâm trí cô.
Cô rất muốn được yên tĩnh một mình. Cô nói với Kha Lương cảm giác ấy; anh không nỡ để cô ở lại, anh muốn ngồi cùng cô trong đại điện nhưng cô không đồng ý.
Bé gái mau miệng:
– Để em chăm sóc chị ấy cho! Không ai có thể làm hại chị ấy được đâu.
Mặc dù biết cô bé có khả năng siêu phàm nhưng anh vẫn không yên tâm lắm. Tuy nhiên, anh vẫn cùng Tử Minh vào sân sau tìm tiểu hòa thượng. Tiểu hòa thượng đang ngồi thiền, mọi người gặp nhau tay bắt mặt mừng. Họ kể cho tiểu hòa thượng nghe cái chết của Thi Thi, tiểu hòa thượng cũng rất đau lòng.
Bé gái dắt Tần Cẩm quỳ trước tượng phật, cô thành tâm cầu Phật. Đứa bé gái ngoan ngoãn đứng bên cạnh, Hắc Bảo cũng ở cạnh cô.
Tần Cẩm giơ tay tìm bé gái, vừa tìm cô vừa nói:
– Thật làm phiền em quá! Hôm nay vội vàng tới đây không mang quà gì cho em, đáng nhẽ chị phải mang thứ gì ngon cho em mới phải.
Giơ tay tìm lại không thấy ai bên cạnh, Tần Cẩm cảm thấy vô cùng lo lắng. Cô đứng dậy, sờ sẩm khắp nơi trong đại điện. Thế giới tối tăm, thật đáng sợ! Cô không biết trước mặt cô có gì, không biết gì cả; mọi nỗi sợ hãi đều không biết trước.
Không hiểu có chuyện gì xảy ra với đứa bé? Cô bắt đầu thấp thỏm không yên.
Tiếp tục giơ tay ra tìm, cô chạm vào Hắc Bảo, cảm thấy yên tâm đôi chút. Con mèo vẫn còn đó khiến cô được an ủi phần nào; cô không dám gọi to, chỉ ôm Hắc Bảo trốn vào một góc.
Kha Lương và Tử Minh sắp sửa quay lại rồi, cô không ngừng tự trấn an để khỏi phải suy nghĩ lung tung về thế giới bóng tối.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bé gái gọi:
– Chị ơi, chị đang ở đâu thế?
Tần Cẩm vui sướng đáp lại:
– Em à, chị đang ở đây.
Cô nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía mình không những nhanh mà còn rất nhẹ nữa, cô bé vừa chạy vừa nói:
– Em đi lấy nước cho chị, lúc quay lại không thấy chị đâu, sao chị lại chạy tới đây? Để em tới dìu chị đi nhé!
Tần Cẩm giơ tay ra thì chạm vào bàn tay lạnh ngắt. Cô nhận thấy Hắc Bảo run bắn trong lòng cô, chưa bao giờ cô thấy Hắc Bảo sợ như thế này cả.
Cô chợt cảm thấy bàn tay đó rất quen thuộc như thể đã chạm ở đâu rồi thì phải nhưng cô không nhớ. Sao cô lại có cảm giác quen thuộc đến nhế nhỉ?
Hắc Bảo kêu ré lên, từng tiếng, từng tiếng một giống như đang cầu cứu lại vừa giống như đang cố sức dọa vật gì đó.
Bàn tay đứa bé rất cứng, cuối cùng cô cũng nắm được, cô chạm vào vết sẹo trên tay nó.
Tần Cẩm rụt ngay tay lại, cô không tin nỗi những gì đang diễn ra nữa.
– Mày chính là người hôm đó đã cướp Hắc Bảo. Tao đã từng nắm tay mày. Vết sẹo trên tay mày tao cũng nhìn thấy rồi.
Tần Cẩm nhận thấy giọng mình run rẩy, cô không ngờ kết cục lại khó tin đến thế!
– Nếu mày đã nhận ra, tao cũng không cần giấu nữa. Tao đúng là người bọn mày đang cần tìm đấy! – Đứa bé vẫn nói bằng chất giọng dễ nghe như lúc trước, có điều lúc này giọng nói đó trở nên đáng sợ vô cùng.
– Mày để đứa bé ở đâu rồi?
– Ở đâu á? Đứa bé đó không tồn tại, tao chính là đứa bé đó. Nó là hình người tao hóa ra đó. 10 năm trước, tao bị Tứ tướng truy sát, lúc đó bọn Tứ tướng đã đánh tao tơi bời, bảy vía chỉ còn có một. Nếu tao không trốn kịp thì đã hồn bay phách lạc từ lâu rồi.
– Mày chính là mụ mo ư?
– Chính xác. Tứ tướng luôn truy sát tao, khíến tao phải chui lủi trong miếu không ra ngoài được. Tao chỉ sống sót được ở vùng đất chí âm, ở đó tao may mắn gặp được lời nguyền CA BĂNG; nó đã giúp tao. – Mụ mo nghiến răng nói. – Tao đã lợi dụng sức mạnh của CA BĂNG để tìm kiếm hậu duệ của Tứ tướng. Nếu tao tìm được chúng, Tứ tướng mới chịu chuyển dịch không gian; Tứ tướng mạnh thế, không làm như vậy sao tao báo thù được.
Tần Cẩm đã bình tĩnh trở lại; cô nhận thấy dù gì thì cũng chết nhưng phải chết rõ ràng mới được.
– Mày làm tất cả mọi chuyện chẳng lẽ chỉ để báo thù hay sao?
– Đương nhiên không chỉ có báo thù bởi nếu Tứ tướng không chết, tao vĩnh viễn phải ở vùng đất chí âm đó, sẽ không có cơ hội vùng dậy.
– Tại sao CA BĂNG lại nghe lời mày?
– Nó chẳng qua chỉ là một lời nguyền vô tri vô giác mà thôi, nó là công cụ giết người nhưng ai có được nó đồng nghĩa có được báu vật giết người.
– Nói như vậy, giết được mày cũng đồng nghĩa tiêu diệt CA BĂNG?
Mụ mo cười khẽ:
– Trên lý thuyết là như thế, nhưng liệu chúng mày có đủ bản lĩnh để giết tao không?
– Chính mày đã dẫn dụ Tứ tướng, chính mày đã giết không biết bao nhiêu người! – Tần Cẩm phẫn nộ hét lên.
– Nhiều người ư? Tao còn chưa có ý định dẫn dụ nhiều pháp sư đuổi ma tới đấy, tao vẫn chưa dùng hết sức đâu.
– Mày mau quên thế, tuy nhóm Tứ tướng cũ đã chết nhưng nhóm Tứ tướng mới đã hình thành. Chúng tao quyết không để mày hoành hành lâu hơn nữa.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net