Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P12). Truyện ma... "Lúc Thi Thi chạy ra ngoài, Kha Lương nhìn thấy bóng ma dính trên người cô y tá hướng về phía Thi Thi làm động tác bóp cổ. Thi Thi bị bóng tối che phủ. Kha Lương đuổi theo cô, bởi anh nhìn thấy rõ con ma trên người cô y tá đã móc mắt cô ấy rồi..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma tấm vải đỏ này nhé!

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P10)

>> Truyện ma kinh điển - Tấm vải đỏ (P11)

tam-vai-do-7.jpg

Truyện ma - Tấm vải đỏ (P12)

Phần 22 - TRỞ VỀ THÀNH PHỐ

Tần Cẩm nặng nề rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra, cô thấy bé gái đang chắp tay, trên tay cô bé là sợi dây đỏ được buộc thành vòng tròn để giữ cánh cửa thời gian.
Từ cánh cửa thời gian lại rơi xuống một người nữa, đó là Kha Lương. Vừa đứng dậy, anh liền hướng về phía cánh cổng gọi to: “Bố mẹ ơi, mau ra đi!”
Tần Cẩm đứng bật dậy, định nhảy vào cánh cổng thời gian kia nhưng đệ tử của trụ trì Tiểu Thiên đã giữ cô lại. Kha Lương ôm lấy cô, hai người nhìn nhau, mãi không nói nên lời. Đột nhiên họ nhớ ra Thi Thi và Tử Minh vẫn còn ở trong cánh cổng thời gian, họ đau đớn không thể giúp gì cho Thi Thi và Tử Minh lúc này.
Bé gái mở to mắt rồi nói:
– Em không chống đỡ được lâu nữa, nếu anh chị ấy còn chưa ra được thì cánh cổng thời gian sẽ đóng đấy.
Tần Cẩm và Kha Lương đứng bên cửa, lòng như lửa đốt, họ nhìn thấy cánh cổng thời gian chỉ còn một chút nữa là đóng lại rồi. Họ đau đớn nghĩ thầm, chả lẽ sự hy sinh của nhóm Tứ tướng lại vô ích hay sao?
Cánh cổng thời gian giống như một vầng sáng, vầng sáng ấy đang dần thu hẹp lại, mồ hôi chảy đầm đìa trên khuôn mặt bé gái.
Kha Lương ôm lấy Tần Cẩm rồi khuyên nhủ:
– Em đừng đi vào nữa, nếu bị hút trở lại sẽ phiền lắm đấy!
Vầng sáng chuẩn bị khép lại thì xuất hiện một cánh tay đặt trên người bé gái. Một luồng sức mạnh mới làm cánh cổng thời gian hé ra một chút. Đó chính là đồ đệ của trụ trì Tiểu Thiên.
Hai đứa trẻ cố gắng giữ cánh cổng thời gian, lúc này cánh cổng chỉ còn phát ra một tia sáng cuối cùng.
Cuối cùng thì từ cánh cổng thời gian cũng rơi ra hai người, đó là Thi Thi và Lục Tử Minh.
Bốn người ôm nhau khóc. Họ chạy tới bên xác của Tứ tướng. Tứ tướng đã chết thật rồi.
Bỗng họ nghe thấy một tiếng kêu thất thanh ở đằng sau, bé gái ngã xuống đất. Cánh cổng thời gian đã hoàn toàn khép lại. Vòng tròn màu đỏ đứt thành từng đoạn nhỏ. Tiểu hòa thượng ngồi xếp bằng trên đất để hồi phục nguyên khí. Kha Lương bế bé gái lên an ủi.
– Không sao rồi, em mệt lắm hả? Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.
Bé gái mở mắt rồi nói:
– Viên Không sư thái chết rồi hả anh? Sư thái không trở về nữa?
Tần Cẩm xúc động khóc nấc lên, cô nhớ lại ánh mắt mẹ nhìn mình lần cuối.
Tiểu hòa thượng không nói năng gì, đưa mắt nhìn cả bốn người rồi chậm rãi lên tiếng:
– Mọi thứ đều do trời định. Bốn vị thí chủ có dự định gì không?
– Chúng tôi về thành phố trước rồi tính sau. – Lục Tử Minh đáp.
– Thế cũng tốt. Ta và tiểu muội vì giúp các thí chủ kéo dài thời gian mở cửa nên đã dùng hết pháp lực của mình, bây giờ cũng không giúp được gì nữa. Bọn ta phải tu ở chùa này, hồi phục nguyên khí xong còn phải giúp sư phụ siêu độ.
– Hai vị ở đây liệu có an toàn không? – Tần Cẩm lo lắng hỏi.
– Xin các thí chủ yên tâm. Tuy ta và sư huynh đã mất hết pháp lực nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng lắm tới chúng ta. Chúng ta sẽ chuyên tâm tu hành. – Bé gái dõng dạc trả lời.
Bốn người lưu luyến không muốn rời ngôi chùa; họ đau đớn nhìn di thể của Tứ tướng. Không từ ngữ nào có thể nói hết nỗi đau lòng của họ. Gánh nặng trên vai thật nặng nề. Hiện tại họ vẫn không hiểu gì về CA BĂNG và bà mo kỳ bí kia.
Xem ra lúc này chỉ còn mỗi cách cầu cứu ông nội Kha Lương mà thôi.
Mọi người lên xe. Khi đi nhiều người như thế, vậy mà khi về, chỉ còn lại bốn người. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo, cô và Thi Thi dựa vào nhau khóc.
Lục Tử Minh và Kha Lương cứng rắn hơn. Họ bình tĩnh nhìn về phía trước để tìm đường ra.
Dự định đầu tiên khi đến thành phố là tới hầm mộ nhà Thi Thi đón Đinh Đông. Họ không muốn để đứa bé ở trong hầm mộ quá lâu.
Họ lái xe tới hầm mộ. Hầm mộ có vẻ âm u, không giống lúc trước.
Không hiểu đã xảy ra chuyện gì? Mọi người vội vàng chạy lại xem, chỉ thấy bác Lý đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ. Vừa nhìn thấy họ, ông Lý thở dài rồi nói:
– Nếu các cháu không đến thì e rằng ta cũng chẳng chờ được nữa; Anh Kỳ đã bế đứa bé đi rồi.
– Sao Anh Kỳ có thể ra ngoài được?
Ông Lý thở dài rồi nói tiếp:
– Ta bị trúng tà khí mạnh nên bị thương; tà khí có sức mạnh đáng sợ, ta cũng không biết tại sao nó lại có sức mạnh như thế?
Thi Thi chạy về phía trước hét to:
– Bác Lý à, bác đừng đi!
– Bác già rồi, đã đến lúc phải đi rồi. Các cháu nhớ phải đón được Đinh Đông về đấy nhé! Đinh Đông và mẹ nó đang ở trong bệnh viện tâm thần.
– Bác à, bọn cháu phải làm gì đây? – Lục Tử Minh băn khoăn.
– Các cháu vẫn còn sống, nhất định sẽ tìm ra cách đối phó. Bây giờ bác không thể trả lời các cháu được. Nguyên khí của bác đã cạn, chỉ cố chờ các cháu về để nói cho các cháu biết tung tích của con bé.
Nói xong, ông hiền từ đưa mắt nhìn bọn trẻ. Ông dặn dò Thi Thi:
– Bác đã trông nom cho dòng họ nhà cháu bao năm rồi, giờ thì không thể gắng gượng được nữa, cháu tự bảo trọng nhé!
Họ chỉ nhìn thấy thân xác ông lão biến thành một làn khói xanh, rồi biến mất dần.
Thi Thi và Tần Cẩm chạy về phía ông Lý đã ngồi. Tần Cẩm xúc động nhớ lại lúc ông Lý cứu mình trong thư viện.
Thế thì cô y tá trẻ trong bệnh viện chắc cũng gặp chuyện chẳng lành rồi!
Bốn người đau đớn nghĩ thầm; không dám chậm trễ một phút, họ phóng như bay tới bệnh viện tâm thần.
Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có điều không thấy cô y tá đâu.
Mọi người chạy vội vào phòng Anh Kỳ; họ thở phào khi thấy hai mẹ con đang ngồi chơi vỗ tay với nhau.
Anh Kỳ không nhận ra bốn người, nhưng lại tỏ ra rất thân thiết với Đinh Đông. Họ không muốn làm phiền phút giây vui vẻ hiếm hoi của hai mẹ con, do vậy cứ đứng im tại chỗ ngắm hai người.
Không thể ở lâu trong bệnh viện tâm thần được nữa; họ đã ở đây gần một ngày rồi. Màn đêm vừa buông xuống, chỗ này sẽ trở nên rất đáng sợ.
Lục Tử Minh tiến về phía trước ôm Đinh Đông đi, Anh Kỳ thẫn thờ đứng dậy rồi nhìn theo, không biết những người này định làm gì con mình. Tiếng Đinh Đông khóc thét lên: “Mẹ, mẹ ơi, con muốn mẹ bế con cơ!”
Mọi người ngạc nhiên dừng lại, họ thắc mắc không hiểu tại sao Đinh Đông lại biết Anh Kỳ là mẹ của nó? Lục Tử Minh thả đứa bé xuống, nó liền chạy lại về phía Anh Kỳ, lắc tay cô rồi nói: “Mẹ, mẹ ơi!”
Lúc này Anh Kỳ lại giống như một khúc gỗ, chẳng có phản ứng gì nữa. Đinh Đông gọi mệt quá liền hét toáng lên: “Mẹ không cần con, con chết đây.”
Phòng bệnh bỗng tối om, mất điện rồi.
Trong bóng tối, Tần Cẩm thấy Hắc Bảo cong người lên như muốn đối phó với sự tấn công của kẻ địch. Lục Tử Minh bật đèn khẩn cấp, Anh Kỳ và Đinh Đông không biết đã chạy đi đâu mất.
Bốn người sợ toát mồ hôi. Lục Tử Minh là người đầu tiên trấn tĩnh lại; anh sợ chạy bổ vào nhà vệ sinh nhưng không thấy gì ngoài bồn cầu trắng sáng. Anh thắc mắc cửa sổ cao như thế, cũng khó có thể thoát ra từ chỗ này, mà nếu đi qua bốn người thì tại sao lại không nghe thấy tiếng động gì?
Đột nhiên từ bên ngoài vọng lại một giọng nói trầm lạnh:
– Các vị định làm gì thế?
Quay lại nhìn, thì ra là cô y tá mặc áo trắng đang đứng ở cửa. Cô ta cúi thấp đầu, mái tóc dài che cả mắt.
Kha Lương định đáp lại: “Bệnh nhân mất tích rồi”, bỗng anh khựng lại không nói nên lời, bởi từ chỗ anh đứng có thể nhìn thấy một người đang nằm bò trên cô y tá, giống như một tờ giấy dán trên lưng cô ta. Nếu nhìn từ đằng trước thì chẳng trông thấy gì, thế nhưng đứng ở góc của anh lại thấy rất rõ.
Thi Thi không biết, cứ tiến về phía trước, cô muốn ra ngoài tìm Anh Kỳ và Đinh Đông. Kha Lương sợ quá không thốt nên lời; điện lại mất; bốn bề lặng như tờ khiến người ta sợ run bần bật.
Lục Tử Minh cứ sờ soạng trên tường để tìm công tắc, trong đêm tối tiếng tim đập sao mà to thế! Anh cảm thấy tường ướt át, không hiểu sao tường trong bệnh viện lại ẩm thế?
Anh cứ lần mãi, cảm thấy bức tường rộng vô cùng. Cuối cùng anh cũng lần được công tắc, vội vã nhấn nút thì nhận ra mình đang đứng trước thang máy. Thang máy trống rỗng không có ai. Anh thắc mắc sao mình lại có thể đi xa đến vậy.
Không kịp suy nghĩ nữa, anh nghe thấy một tiếng trẻ con kêu thảm thiết. Có lẽ nào là tiếng của Đinh Đông?
Anh vội vã rút súng rồi bước vào thang máy. Thang máy từ từ đóng lại. Từ ngoài nhìn vào, trong thang máy chỉ có mỗi mình Lục Tử Minh, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy một phụ nữ đi giày hoa đang treo mình bên trên. Chiếc giày thêu hoa đó chỉ cách đầu Tử Minh mấy phân. Đầu của mụ ta thõng xuống dưới, khuôn mặt đầm đìa máu và lại không có mắt.
Lúc Thi Thi chạy ra ngoài, Kha Lương nhìn thấy bóng ma dính trên người cô y tá hướng về phía Thi Thi làm động tác bóp cổ. Thi Thi bị bóng tối che phủ. Kha Lương đuổi theo cô, bởi anh nhìn thấy rõ con ma trên người cô y tá đã móc mắt cô ấy rồi; nếu giờ anh không mau đi cứu Thi Thi, có lẽ cô ấy cũng có kết cục giống cô y tá mất.
Tần Cẩm vẫn ở phía cuối của căn phòng; cô nghe thấy tiếng kêu của Thi Thi và tiếng bước chân xa dần của Kha Lương. Không dám mò mẫm khắp nơi giống Tử Minh, cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo rồi áp mặt vào người nó; chỉ có bộ lông ấm áp của nó mới mang lại cho cô một chút hơi ấm sau khi sợ lạnh người. Cô thầm gọi: “Kha Lương, Kha Lương ơi, Tử Minh ơi, Thi Thi ơi, mọi người đang ở đâu thế?” Vừa gọi cô vừa bước về phía có ánh sáng le lói ở đằng xa.
Nơi có ánh sáng là nhà vệ sinh. Trong đó có chiếc đèn khẩn cấp, ánh sáng le lói như người bệnh đang hấp hối bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở vậy. Cô chậm rãi tiến về phía có ánh sáng, cẩn thận ghé đầu vào trong xem, chỉ thấy một người phụ nữ đang thẫn thờ ngồi trên bồn cầu. Cô chợt vui vì phát hiện ra người đang ngồi đó là Anh Kỳ.
Cô muốn tới kéo Anh Kỳ đi nhưng Hắc Bảo lại kêu to; chắc có gì không ổn. Kinh nghiệm buộc cô phải quan sát kỹ người đàn bà kia, đúng là giống hệt Anh Kỳ; cô thấy lạ là lúc chưa mất điện họ đã kiểm tra kỹ nhà vệ sinh nhưng không thấy ai trong đó mà.
Tần Cẩm chầm chậm bước về phía Anh Kỳ; vừa quan sát cô vừa hỏi:
– Sao cậu lại chạy tới đây? Chúng mình cùng ra nhé!
Anh Kỳ dường như không nghe thấy cô hỏi, cứ ngây ngô đùa với ngón tay của mình.
Tần Cẩm tiến tới chỗ Anh Kỳ kéo tay cô ta, tay Anh Kỳ lạnh ngắt, nhìn thấy mười ngón tay búp măng của Anh Kỳ, cô thương vô cùng. Bàn tay trắng nõn nà, trông thật đẹp.
Anh Kỳ không nhúc nhích. Tần Cẩm ngồi xuống nắm lấy tay Anh Kỳ, mỉm cười rồi nói:
– Cậu đừng sợ! chúng mình đi ra đi!
Đúng lúc đó, Tần Cẩm sợ rúm người lại; ánh mắt cô tập trung vào tay Anh Kỳ. Cô sợ hãi lùi về phía sau, vừa lùi cô vừa hỏi:
– Ai đã giúp cậu sửa móng đấy?
Cô chợt nhận ra chỉ có thể là Lam Kỳ mới có kiểu sửa móng vừa kỳ quái khác người lại vừa đẹp như thế.
Anh Kỳ từ từ ngẩng đầu, cô ta cười rất lạ rồi trả lời Tần Cẩm, rõ ràng từng chữ một.
– Mình tự sửa đấy.
Tần Cẩm sợ hãi hét lên, cô định chạy ra ngoài nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị ai khóa; trong lúc đó “Anh Kỳ” lại đang đứng dậy tiến về phía cô. Tần Cẩm vớ vội chiếc bình tắm ném vào đầu Anh Kỳ, cô ta chưa kịp kêu lên thì đã ngã vật xuống đất giống như một xác chết nằm ngửa thẳng đơ trên nền nhà tắm.
Tần Cẩm điên cuồng đập cửa gọi: “Kha Lương ơi, mở cửa, mau mở cửa cho em!” Ánh đèn chớp chớp rồi hình người giống xác chết kia bỗng thay đổi, da của Anh Kỳ từ từ nứt ra, Lam Kỳ giống như từ trong chăn bước ra, hiện trước mặt Tần Cẩm.
Tần Cẩm chỉ thấy hai hố mắt đen sì, khuôn mặt đẫm máu và chiếc áo yếm đang dần hiện ra trên người Lam Kỳ. Tần Cẩm sợ đến quên cả đập cửa.
Lan Kỳ đã thay đổi gần giống với cái xác Tần Cẩm nhìn thấy trong nhà xác. Đầu của xác chết động đậy, hai hố mắt đen ngòm hướng về phía cô như muốn hỏi: “Sao cậu chưa tới tầng 13?”
Kha Lương đuổi theo Thi Thi; anh chạy theo tiếng bước chân trong hành lang tối om. Chạy mãi vẫn chưa ra khỏi hành lang, anh hốt hoảng nhớ ra: “Chết thật! Tần Cẩm vẫn ở trong phòng.” Anh bối rối không biết phải làm sao, tiếp tục đuổi theo Thi Thi hay quay lại cứu Tần Cẩm. Đột nhiên anh không nghe thấy tiếng bước chân nữa, anh cố lắng nghe, bốn bề im lặng như tờ.
Anh không để ý chiếc khuyên tai đã sáng đỏ, báo hiệu có nguy hiểm xung quanh anh.
Dưới ánh sáng lờ mờ, bộ mặt đang kê trên vai Kha Lương; bộ mặt đó giống hệt bộ mặt dính trên người cô y tá. Tiếng bước chân đã ở rất xa nhưng anh vẫn không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được; nếu không có xích hoàn bảo vệ chắc anh đã gặp nạn rồi.
Anh tiếp tục đi trên hành lang dài hun hút đó.
Anh nhớ lại lúc bị giam trong chính bệnh viện này lần trước, có phải tất cả chỉ là ảo giác? Đều do Đinh Đông tạo ra? Sao cô bé lại có sức mạnh như vậy? Điều đó là do CA BĂNG tạo nên hay bản thân cô bé có năng lực siêu nhiên? Anh tĩnh tâm trở lại, hành lang đã có ánh sáng, màu đỏ trên khuyên tai cũng dịu đi, nhìn lại hành lang, vẫn không có gì thay đổi; không thể tìm được đường lúc này.
Đúng lúc anh tuyệt vọng nhất thì nghe thấy tiếng mèo kêu.
Kha Lương vui mừng ra mặt, thì ra là Hắc Bảo. Hắc Bảo càng kêu càng vang, càng gấp gáp, Kha Lương chạy về hướng mèo kêu; anh nhìn thấy bóng mèo đen thấp thoáng giống như đang dẫn đường.
Kha Lương không suy nghĩ nhiều, anh cứ chạy theo Hắc Bảo. Anh nhủ thầm: “Tần Cẩm à, không được xảy ra chuyện gì đâu nhé!”
Tần Cẩm nhìn thấy Lam Kỳ đang nhoài dần về phía mình, cô run rẩy nắm chắc vòi hoa sen trong tay.
Lam Kỳ giơ mu bàn tay ra, chỉ thấy mười ngón tay nhọn hoắt, cô lên tiếng: “Móng tay của mình rất đẹp phải không?”
Sau đó cô ta lật lòng bàn tay ra, trên đó dính một con mắt còn máu – nó cứ nhìn xoáy vào Tần Cẩm.
Lam Kỳ lại nói tiếp: “Con mắt này rất đẹp phải không?”
Trong lúc sợ hãi tột độ, Tần Cẩm chỉ còn biết trả lời: “Đúng là rất đẹp.”
Lam Kỳ ghé sát mặt vào Tần Cẩm dụ dỗ: “Cậu thử móc mắt ra xem thế nào?”
“Ừ!” Tần Cẩm đang dần mất hết ý thức, từ từ đưa tay lên định móc mắt mình ra.
Đúng lúc này, cửa mở đánh “sầm” một cái, Kha Lương xông vào trong; Tần Cẩm tỉnh táo trở lại. Cô không thấy ai trên sàn nữa, Kha Lương vội chạy tới bên cô hốt hoảng hỏi:
– Sao rồi? Em đã nhìn thấy ai mà sợ hãi đến mức này?
Tần Cẩm mím chặt môi, không trả lời. Hắc Bảo chạy vào nhà vệ sinh, không nhảy vào lòng cô mà xoay người nhảy vào lòng Kha Lương.
Đã nhiều ngày sống chung cùng Hắc Bảo nên Kha Lương cũng không quá sợ mèo nữa. Nhưng nếu đột ngột có tiếp xúc thân mật với mèo thì anh vẫn hốt hoảng hét tướng lên.
Tần Cẩm vội nói:
– Chúng mình mau đi cứu Thi Thi và Tử Minh đi!
Lúc này bệnh viện đã có điện trở lại. Trên lối đi trắng toát chẳng có ai, chỉ có một vài khuôn mặt ngây ngô của các bệnh nhân tâm thần đang đứng sát vào cửa sổ tò mò nhìn hai người bọn họ.
Kha Lương ngửi thấy mùi máu rất tanh, anh liền kéo Tần Cẩm chạy như bay.
Họ rẽ ngoặt nhưng không thấy một cái xác nào liền thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn lên tường họ thất kinh, bởi bức tường đã bị vấy máu khắp nơi. Họ lần theo vết máu. Thấy máu tập trung nhiều nhất ở thang máy, hơn nữa thang máy lại đang chỉ ở tầng 13.
Tần cẩm và Kha Lương đưa mắt nhìn nhau, họ chuyển sang đi cầu thang bộ nhằm hướng tầng 13 thẳng tiến.
Lục Tử Minh nhìn thấy thang máy cứ tiếp tục đi lên, đi mãi mà không thấy động tĩnh gì, lúc đến tầng 13 thì thang máy đột nhiên dừng lại.
Anh nghĩ có gì không ổn liền liên tục ấn vào nút dừng, nhưng thang máy dường như đã mất điều khiển. Anh nghe thấy tiếng thở dài trên đầu, ngẩng đầu lên thì thấy có ai đó đang treo bên trên. Anh lùi về phía sau, bỗng thang máy tối sầm, đèn chập chờn 1 lúc rồi sáng hẳn. Anh lại ngẩng đầu lên xem thì chẳng thấy gì nữa.
Anh nắm chặt súng, rồi ấn nút khẩn cấp, anh sợ hãi, người lạnh toát.
Đúng lúc này thì cửa thang máy mở ra, 1 phụ nữ mặc váy dạ hội thời trang nghiêng người bước vào. Lục Tử Minh thở phào nhẹ nhõm. Bà ta nhấn nút. Thang máy hoạt động trở lại. Anh cất súng, bởi sợ người phụ nữ kia nhìn thấy cho rằng anh bị thần kinh hoặc là cướp.
Nhưng người phụ nữ kia không nhìn anh mà cứ chăm chú nhìn lỗ thông gió trong thang máy; Lục Tử Minh không nén nổi tò mò liền hỏi cô ta: “Cô à, cô nhìn gì thế”
Cô ta không nhìn lên trên nữa mà nhìn thẳng vào anh rồi trả lời: “Tôi đang tìm dây thắt cổ.”
Đúng lúc này Tử Minh nhìn thấy bóng mình và cô ta trong gương thang máy. Đúng là bóng của 2 người, nhưng bóng của anh vẫn thế còn bóng người phụ nữ kia lại là người phụ nữ tóc dài, mặc áo thêu màu đỏ. Mụ ta đang cúi đầu; đôi giày thêu hoa rất bắt mắt của mụ ta soi rõ trong gương.
Lục Tử Minh rút súng ra, chĩa vào mụ ta rồi đe doạ: “Đừng lại gần, nếu không tôi bắn đấy!”
Mụ ta cười rồi lùi về phía sau. Mụ ta bị hút vào chiếc gương. Chiếc gương trong thang máy bỗng trở nên sống động khác thường, nó nuốt chửng người phụ nữ kia. Mụ ta biến mất.
Lục Tử Minh không tin nổi vào mọi thứ diễn ra trước mắt mình, nhưng không còn đủ thời gian để ngạc nhiên nữa. Anh thấy bóng của mụ ta không biến mất trong gương mà bây giờ đã hiện hình là người phụ nữ mặc áo đỏ, cứ di chuyển về phía anh, càng lúc càng gần.
Lục Tử buộc phải nổ súng.
Kha Lương và Tần Cẩm chạy tới giữa cầu thang thì nghe thấy tiếng súng, Tần Cẩm liền đứng lại rồi nói với Kha Lương: “Anh à, bệnh viện này làm gì có tầng 13.”
Kha Lương vỗ đầu thừa nhận, bệnh viện này chỉ có bốn tầng, lấy đâu ra tầng 13 kia chứ! Hai người đã chạy rất lâu rồi. Chẳng lẽ lại bị ảo giác ư?
Kha Lương đã có kinh nghiệm từ buổi sáng, anh bình tĩnh nhìn bốn phía, phát hiện tầng dưới có bóng người. Anh liền kéo Tần Cẩm chạy xuống, vừa chạy vừa nói: “Anh hiểu rồi, thang máy vẫn ở tầng 1, nó vẫn đứng yên ở đó, nhưng nó lại chạy vào 1 không gian tầng 13 khác. Chúng mình mau chạy xuống tầng 1 đi.”
Lục Tử Minh đã không còn để ý tới cái gì nữa, anh nhắm mắt bắn bừa, lúc mở mắt ra chỉ thấy vỏ đạn tung tóe khắp nơi.
Anh vừa định thở thào nhẹ nhõm thì lại cảm thấy có gì đó đang lắc lư trên đầu. Ngẩng đầu lên, anh thấy người phụ nữ mặc áo đỏ đó đang treo lơ lửng trên cửa trời của thang máy. Bà ta thõng mặt xuống, đối mặt với anh, 2 con mắt đã bị móc, máu chảy tràn khắp nơi, rỏ cả vào mặt anh.
Đáng sợ nhất là người đàn bà với khuôn mặt vô hồn lại bắt đầu nhếch mép cười.
Kha Lương đã tới cửa thang máy, anh đập mạnh vào nó nhưng chẳng có tác dụng gì.
Tần Cẩm sốt ruột, nhấn nút liên hồi.
Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy vọt lên cào vào môi anh, Kha Lương lấy tay sờ thì phát hiện mình đã bị chảy máu, anh cũng chẳng có thời gian để trách Hắc Bảo nữa, cứ tiếp tục đạp cửa.
Đúng lúc này thì xuất hiện kỳ tích – bàn tay dính máu của Kha Lương vừa đập vào cửa, tất cả các vết máu đầm đìa trên thang máy đều biến mất.
Kha Lương ngạc nhiên nhìn tay mình rồi hét to:
– Đúng rồi! Sao anh lại không nhớ đến chiêu này trong Phương pháp tránh tà của ông anh – dùng máu của mình để đuổi ma. Dòng họ Kha của anh truyền đời làm pháp sư, nên trên người ai cũng có máu tránh ma.
Anh vẫn đang hoan hỉ thì thấy mũi mình đau nhói, máu chảy ộc ra. Anh định mắng Tần Cẩm thì thấy cô đã nhanh chóng lấy tay quyệt máu trên mũi anh rồi bôi vào nút nhấn thang máy. Vừa nhấn mạnh vào, thang máy bật mở.

Một người đang bị treo lủng lẳng trong thang máy; đó chính là Lục Tử Minh. Kha Lương chạy vào trong ôm chân Tử Minh kéo xuống, đáng thương cho anh chàng Lục Tử Minh đã bị treo cổ trợn cả mắt; đã thế lại còn tiếp tục bị kéo xuống đau điếng người, nên chỉ còn biết giẫy đạp lung tung. T ần Cẩm nhìn thấy thế vội nói với Kha Lương: “Đừng cố kéo anh ấy xuống, bế anh ấy lên đi”
Kha Lương và Tần Cẩm luống cuống đặt Tử Minh xuống; may mà anh ấy không bị treo lâu, hơn nữa thể lực sung mãn nên chỉ nghỉ 1 lúc lại bình thường như không có việc gì.
Vừa ngồi dậy, Tử Minh đã lớn tiếng mắng Kha Lương:
– Lúc nãy anh cứ cố kéo tôi xuống, anh có còn nhân tính không đấy? Hay là anh muốn giết tôi?
Kha Lương xoa mũi hỏi lại:
– Đừng có già mồm! nếu anh không treo cổ tự tử thì tôi đã không mất nhiều máu đến thế! Tôi vốn đã gầy yếu, suy dinh dưỡng, thiếu máu, đâu có được béo tốt như anh.
Tần Cẩm phải hét to can 2 người:
– Đến lúc này mà 2 anh còn tâm trạng cãi nhau à? Không mau đi cứu Thi Thi!
Họ liền đứng dậy chạy ra ngoài. Nhìn thấy Thi Thi đang chầm chậm bước tới, ba người thở phào nhẹ nhõm; đang định chạy đến chỗ Thi Thi thì họ đứng sững lại.
Có một bóng người bay sau Thi Thi.
Tần Cẩm giơ nắm đấm định đánh Kha Lương. Kha Lương vội chạy tới núp sau lưng Tử Minh.
Thi Thi đang dần tiến tới phía họ; cái bóng kia cũng rõ hơn. Ba người nhận ra đó là ông nội Kha Lương liền ngồi bệt xuống đất, thở phào rồi nói:
– Ông à, lần này ông xuất hiện quá bất ngờ đấy! Bọn cháu sợ đến thót tim rồi đây này.
Ông nội Kha Lương – Kha Đạo cuối cùng cũng xuất hiện, Kha Lương vui mừng chạy về phía ông, nhưng thấy ông hững hờ, chán nản nhìn mình.
Ông cụ trách móc:
– Lẽ nào cháu đã sử dụng chiêu thuật máu tránh tà đê tiện nhất, nhục nhã nhất, hèn hạ nhất của dòng họ Kha chúng ta?
Kha Lương buồn bã đáp lại:
– Nhục nhã hèn hạ cái gì chứ! nếu không có chút máu của cháu thì Tử Minh sớm đã bị chết treo trong thang máy rồi.
Tần Cẩm chạy tới đỡ Thi Thi thì nhận thấy Thi Thi đang như người mộng du.
Ông trẻ giải thích:
– Thi Thi bị ông thôi miên rồi, ban nãy nó đã kinh hãi tột độ; ông thôi miên để nó ngủ, như thế sẽ bảo vệ được nguyên khí tốt hơn.
Ông trẻ quay ra nói với Kha Lương:
– Sao cháu không chịu học phép thuật trong sách của ông? Bao nhiêu phương pháp hay không dùng lại đi dùng cái phép nhục nhã thế hả cháu? Làm thế mà gọi là bắt ma ư? Thà cháu hiến máu cho bệnh viện để cứu người còn hơn là vung vãi lung tung., thật chẳng biết xấu hổ gì cả.
Kha Lương xấu hổ liền cãi lại ông:
– Thế ai bảo tập hợp các mảnh vải lại rồi đốt đi là có thể phá được lời nguyền CA BĂNG? Trong lúc thu thập vải, bọn cháu xém chút nữa đã mất mạng rồi, vậy mà bây giờ ông lại tới trách cháu nữa à?
Ông trẻ chau mày rồi nói:
– Các cháu đã xem bản thảo của ông?
– Bản thảo nào cơ? Quyển sách đó là bản thảo của ông ư? – Bốn người ngạc nhiên nhìn ông.
– Đó đúng là bản thảo của ông. Lẽ nào trong bản thảo ông lại không có quyền giả thiết một chút? Việc phá lời nguyền CA BĂNG là một trong những câu hỏi khó trả lời nhất của dòng họ Kha chúng ta, ông đã đề cập rất nhiều giả thiết để phá lời nguyền, chẳng nhẽ các cháu cứ lần lượt thử từng phương pháp hay sao?
Ba người đều kinh sợ toát mồ hôi.
– Các cháu thu thập mảnh vải đỏ, đem sức mạnh CA BĂNG vốn đã được tách ra tập hợp lại, rồi lại mang mảnh vải đó tới nơi chí âm. Các cháu hãy mở to mắt ra mà nhìn, nơi này mấy chục năm trước vốn là nghĩa địa chôn xác hàng vạn người. Các cháu cho rằng những khuôn mặt sau tấm kính kia là mặt người đúng không, kỳ thực đó đều là những oan hồn trước kia, họ đang ngày đêm làm bạn với những bệnh nhân tâm thần.
Ông trẻ lại dõng dạc nói tiếp:
– Các cháu còn đứng đờ ở đây làm gì? Không mau lên sân thượng tìm Anh Kỳ và Đinh Đông đ! Đinh Đông hiện giờ đang bị một lực lượng đáng sợ thao túng; nếu các cháu đến muộn sẽ không kịp đâu!
Ông trẻ vừa vỗ vào người Thi Thi, cô liền tỉnh lại. Bốn người không kịp nói gì vội bước vào thang máy, ông trẻ không đi cùng họ, bởi thời gian hiện hình ba phút một ngày đã hết. Ông chỉ kịp nói với Kha Lương: “Nếu thực sự không có cách nào khác, cháu hãy tự cắt ngón tay để máu chảy ra nhé!”. Lời dặn của ông trẻ khiến Kha Lương lạnh hết cả người, anh đứng trong thang máy ôm miệng không nói năng gì.
Lúc này bốn người lại đi cùng với nhau, không ai nói năng gì. Hắc Bảo nằm ườn trên vai Kha Lương không chịu xuống. Bọn họ vừa trải qua cơn chấn động, ai cũng biết đối thủ của mình rất mạnh nhưng họ vẫn không từ bỏ ý định cứu Anh Kỳ và Đinh Đông.
Mọi người đổ dồn chú ý vào Kha Lương, anh chẳng biết làm sao chỉ biết ngậm ngùi kêu ca sao số mình khổ thế! Tại sao bao nhiêu pháp thuật không học lại chỉ học được mỗi một chiêu này. Mọi người nhìn anh tiếc nuối nghĩ, giá máu anh nhiều như nước sông thì tốt biết bao.
Chẳng mấy chốc thang máy đã lên tới sân thượng, nếu như ông nội Kha Lương không nói cho bọn họ biết nơi này trước kia là nơi chôn xác vạn người thì trong mắt của họ, nơi này quả là rất đẹp – một nơi non xanh nước biếc, cây mây xanh xanh mọc ở khắp nơi, trên sân thượng dây mây đan chéo vào nhau giống như một tấm vải xanh dày dặn vậy.
Kha Lương vừa nhìn vừa nghĩ, trong sách của ông viết những nơi có cây xanh mọc um tùm thường rất nặng âm khí. Loại cây này hấp thu âm khí để tồn tại, hơn nữa nó lại che lấp ánh mặt trời, là nơi trú ẩn tốt của oan hồn.
Bốn người bước đi rất cẩn thận, chỉ sợ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến họ hụt bước. Điều kỳ lạ là họ đều cảm thấy đi trên cây mây vừa dẻo vừa trơn này giống như đi trên đống xác chết vậy! Tuy đều nghĩ vậy nhưng không ai dám nói ra, họ nhìn sân thượng rộng lớn, băn khoăn không biết đứa bé đang ở đâu?
Cuối cùng họ cũng nhìn thấy hai mẹ con Anh Kỳ, nhưng cảnh tượng trước mắt họ thật đáng sợ! Anh Kỳ đang thả đứa bé ở ngoài sân thượng, chỉ cần thả tay thì nó chết chắc rồi.
Đứa bé không động đậy, giống như người chết vậy!
Thi Thi hốt hoảng hét lên:
– Đừng! Anh Kỳ! Đừng thả tay ra. Đừng giết hại con bé!
Tuy nhiên, giữa không gian ma quái lại văng vẳng một giọng nói: “Hãy thả con ra. Con muốn được xuống dưới chơi. Đừng nắm tay con!” Đó chính là tiếng của Đinh Đông.
Tần Cẩm vừa định chạy lên thì thấy Anh Kỳ bỏ một tay ra, cô vội đứng lại không dám tiến thêm nữa. Đứa bé bị treo lơ lửng ngoài sân thượng, gió thổi tới, sặc mùi máu tươi tanh ngòm, nhìn kỹ dãy núi đen sì phía xa trông giống như một bầy quái vật đang nhe nanh múa vuốt, chỉ trực có gì rơi xuống là nuốt chửng không tha.
Kha Lương nhẹ nhàng đặt Hắc Bảo xuống, hy vọng nó có cách gì cứu hai mẹ con Anh Kỳ. Lúc này anh đã coi Hắc Bảo là bùa hộ mệnh của mình. Hắc Bảo liếc nhìn anh một cái, ánh mắt tỏ vẻ coi thường.
Lúc này anh mới thực sự hối hận bởi mình đã không chịu học phép thuật đến nơi đến chốn, để đến giờ, ngay một con mèo cũng có quyền khinh bỉ anh. Kha Lương tức chí rút con dao nhỏ ra chuẩn bị cắt tay mình bất cứ lúc nào để đuổi ma. Nói gì thì nói, lúc này anh vẫn rất quan trọng.
Lúc Kha Lương đấu tranh tư tưởng thì Tần Cẩm và Thi Thi đang sợ hãi lo lắng cho Đinh Đông; tận mắt nhìn thấy đứa bé cứ lắc lư trong gió, họ thấp thỏm không yên.
Thi Thi nói trong nước mắt:
– Anh Kỳ, dù sao Đinh Đông cũng là đứa con do em dứt ruột đẻ ra; cho dù trước đây em không muốn nhận đứa trẻ này, cho dù em muốn trốn tránh sự thật năm xưa, nhưng nó vẫn là con của em, là cốt nhục của em. Em không thể tiếp tục phạm sai lầm. Em không được giết con bé!
Đột nhiên trong gió vọng lại giọng trẻ con lảnh lót: “Mẹ thả con ra, con muốn xuống chơi, mẹ đừng giữ con thế!”
Đúng là giọng Đinh Đông.
Ánh đèn trên sân thượng đủ sáng để họ nhìn rõ móng tay Đinh Đông đã cắm sâu vào tận xương mu bàn tay Anh Kỳ, nhưng Anh Kỳ vẫn nhất quyết không thả tay ra.
Không phải Anh Kỳ đang hại Đinh Đông mà là đang cứu con bé.
Kha Lương định chạy tới giúp Anh Kỳ.
Đột nhiên Đinh Đông đổi giọng, nói: “Mày dám tới đây, tao sẽ móc ngay mắt nó ra để nó chết tại đây.”
Tần Cẩm đang ôm Hắc Bảo; trong bóng tối, nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, cô nhận thấy một đứa bé đang nằm trong lòng Đinh Đông.
Đứa bé từ từ ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy nó, Tần Cẩm hét lên: “Đúng là thằng bé đó!” – thằng bé trước đây cô nhìn thấy trước máy vi tính, thằng bé đã đòi lấy mắt của cô.
Thằng bé đó đã nhập hồn vào Đinh Đông. Bây giờ nó đang muốn dắt Đinh Đông xuống dưới chơi.
Kha Lương không dám động đậy, mọi việc trở nên bế tắc.
Đột nhiên Anh Kỳ lên tiếng:
– Để cô xuống chơi với cháu, cháu tha con gái cho cô!
Thi Thi kinh hãi nhận ra một cô gái vốn yếu đuối như Anh Kỳ lúc này bỗng trở nên kiên cường, tỉnh táo và dũng cảm lạ thường.
Anh Kỳ lại nói tiếp:
– Cô xuống chơi với cháu nhé! Cô làm mẹ cháu được không?
Thằng bé không nói năng gì nhưng Đinh Đông lại cất tiếng: “Từ lúc nhỏ mẹ đã không cần con, mẹ không yêu con, mẹ căm hận sự tồn tại của con, con không cần người mẹ tồi như mẹ chơi với con.”
Anh Kỳ chậm rãi đáp lại:
– Con không biết được mẹ yêu con đến mức nào đâu, mẹ thực sự rất yêu con, do mẹ sợ không thể cho con một cuộc sống hoàn hảo nên mới gửi con ở nhà bác. Mẹ đành phải làm thế để con có được môi trường phát triển lành mạnh, bởi sẽ không có ai hỏi bố con là ai, không có ai mắng con là đồ con hoang. Mẹ đành lòng làm như thế, bởi mẹ yêu con hơn tất thảy mọi thứ trên đời.
Nước mắt Anh Kỳ lã chã rơi trên mặt Đinh Đông, hồi lâu Đinh Đông hét lên: “Mẹ ơi, mắt con đau lắm, con đang chảy máu, con không nhìn thấy gì nữa rồi, mẹ mau cứu con đi!”
Nhìn thấy cảnh con mình đau đớn giãy giụa, Anh Kỳ đau lòng nói:
– Đừng làm con cô đau! Trả con lại cho cô! Cô sẽ xuống với cháu!
Đinh Đông không giãy giụa nữa, cô bé lại rên rỉ: “Con cần có mắt, con cần có mắt, con không nhìn thấy gì nữa rồi.”
Anh Kỳ quay lại nhìn Thi Thi và các bạn cười, một nụ cười vô hồn, cô cười như muốn nhờ mọi người trông giữ Đinh Đông hộ mình; khi nụ cười chưa kịp tắt trên môi, cô đã thò tay móc một con mắt ra.
Tuy rất đau đớn nhưng cô không quỵ ngã; cô hướng mặt về phía con rồi thả con mắt xuống dưới.
Đinh Đông hơi động đậy. Trong mắt Hắc Bảo, họ trông thấy con ma nhỏ nhảy ra khỏi người Đinh Đông để tóm con mắt đẫm máu kia. Tần Cẩm hét lên: “Mau cứu đứa bé đi!” ba người vội chạy lại kéo đứa bé lên.
Đinh Đông vẫn chưa tỉnh, nó cứ ngủ thiếp đi nhưng vẫn réo gọi: “Mẹ ơi, mẹ xuống chơi với con đi!”
Anh Kỳ giơ bàn tay đẫm máu vuốt ve khuôn mặt nhỏ xinh của con gái, trong con mắt còn lại của cô tràn ngập tình yêu thương; cô lại đưa mắt nhìn bốn người bạn rồi nói: “Em phải đi ngăn cản thằng bé lại, bởi sớm muộn nó sẽ tới làm hại con em, nhờ mọi người trông nom Đinh Đông hộ em.”
Mọi người còn chưa kịp định thần lại thì đã thấy Anh Kỳ nhảy xuống dưới; chẳng mấy chốc, không ai nhìn thấy gì nữa. Một tiếng “rầm” khô khốc. Đinh Đông không nói lung tung nữa; nó đã thiếp đi.
Mọi người ôm Đinh Đông ra ngoài. Trên cổng sân thượng có hai bóng người – một lớn, một bé đang đứng dõi theo họ. Đó là bóng của Anh Kỳ và thằng bé. Cả hai nắm tay nhau hồi lâu rồi quay người đi mất.
Thi Thi xúc động quỵ ngã trên sân thượng, cô than thở: ‘Mình cứ tưởng nó ghét đứa trẻ này, mình đã thực sự không hiểu nó. Vì đứa trẻ này, nó có thể làm được bất cứ việc gì, có thể chiến thắng mọi thế lực. Mình đã không biết tình yêu của người mẹ lại bao la đến thế!”
Tần Cẩm chạy về phía Thi Thi, hai người òa khóc nức nở. Bốn người không dám xuống dưới; họ lặng lẽ chờ bình minh trên sân thượng…
Tần Cẩm nhẹ nhàng tiến về phía Kha Lương nói:
– Em xin lỗi, vừa rồi em đã quá mạnh tay với anh.
Kha Lương quay lại cười trả lời:
– Không sao, đằng nào anh cũng béo, đang cần giảm béo mà.
Tần Cẩm nhìn Kha lương càng ngày càng rõ trong ánh bình minh; cô nhớ lại lần đầu tiên 2 người gặp nhau. Cứ như có bàn tay của ông trời sắp đặt trước vậy, người đàn ông này hết lần này đến lần khác xuất hiện trong cuộc đời cô cùng cô chia sẻ mọi khó khăn.
Lục Tử Minh thẫn thờ nhìn Tần Cẩm và Kha Lương. Những ngày vừa qua, anh không có thời gian quan tâm tới tình cảm của mình, nhưng anh biết rõ, người đàn ông trước mắt anh có rất nhiều cách để tranh thủ tình cảm của người anh yêu dấu. Chưa bao giờ, Tần Cẩm đối xử đặc biệt với anh, nhưng lại hết lần này đến lần khác thể hiện sự quan tâm đặc biệt tới Kha Lương. Lòng anh quặn đau, anh tự hỏi chẳng lẽ mình lại không bằng cái gã lưu manh kia sao?
Mọi người đều không phát hiện ra ánh mắt khác lạ của Đường Thi Thi.
Chính Thi Thi cũng không hiểu cô bắt đầu có cảm tình với Tử Minh từ lúc nào; những ngày vừa qua, cô đã có thể khẳng định rằng mình yêu Tử Minh. Cô nhớ rất rõ hôm nay, trong lúc sợ hãi, người đầu tiên cô nghĩ tới là Tử Minh.
Lục Tử Minh và Tần Cẩm là một đôi kia mà? Tại sao Tần Cẩm lại bắt cá 2 tay, lại còn đối tốt với Kha Lương để Tử Minh đau lòng? Thực ra cô ấy đâu có xinh đẹp bằng mình? vậy mà trong lúc nguy nan nhất lại có được tấm chân tình của cả 2 chàng trai.
Thi Thi là cô gái có nhiều lợi thế nhất trong nhóm bạn; gia đình giàu có; lại thông minh xinh đẹp. Tần Cẩm chẳng qua chỉ là bạn học từ thủa nhỏ, cô ấy dựa vào đâu mà có được nhiều thứ đến thế cơ chứ?
Thi Thi hằn học nhìn vào bóng Tử Minh; cô thề nhất định phải chiếm được anh để chứng minh cô không hề thua kém Tần Cẩm.
Đúng lúc này Hắc Bảo đang nằm trong lòng Kha Lương bỗng nhảy phắt sang lòng Tần Cẩm, nó cong lưng về phía Thi Thi, như thể đã nhìn thấu được ý nghĩ của cô vậy.
Mặt trời rồi cũng lấp ló ở đằng đông.; dưới muôn vàn tia nắng vàng, bốn người bọn họ vẫn đứng yên tại chỗ; nhưng thay vào sự đoàn kết, đồng tâm hợp lực trước kia, 1 vết rạn nứt đã xuất hiện giữa họ.
Sau khi lo liệu hậu sự cho Anh Kỳ xong, họ gửi Đinh Đông cho chị gái Anh Kỳ nuôi dưỡng. May mà Đinh Đông còn nhỏ nên không nhớ chuyện gì; mọi người thở phào nhẹ nhõm. Họ quyết định không kể chuyện về Anh Kỳ cho Đinh Đông nghe, mặc dù Anh Kỳ đã lựa chọn cái chết để Đinh Đông được sống hạnh phúc. Những việc đó tốt nhất nên giữ kín, hy vọng Anh Kỳ sẽ phù hộ để Đinh Đông được sống vui vẻ, hạnh phúc.

tam-vai-do-6.jpg

Phần 23 – NHẬP HỒN

Về tới thành phố, người nào lại làm việc người đó. Mọi người yêu cầu Tần Cẩm chuyển sang ở với Thi Thi để cùng chăm sóc cho nhau tốt hơn.
Ai cũng tin rằng sắp tới sẽ có một trận quyết đấu, nhưng ngày lại ngày trôi qua, không thấy xảy ra bất cứ chuyện gì kỳ bí nữa. Điều này làm Kha Lương cảm thấy cuộc sống quá đổi thanh bình, vô vị.
Tất cả chỉ là sự bình lặng giả tạo, không ác mộng, không truy sát. Giả sử Lam Kỳ và Anh Kỳ không chết thì Tần Cẩm cũng chỉ nghĩ rằng đó là 1 giấc mơ.
Một hôm, Thi Thi đang lướt net thì thấy 1 trang web xuất hiện, tò mò mở ra xem, thì ra là 1 đoạn quảng cáo. Họ tuyên bố tổ chức một dạ hội tiệc đứng tại tầng thượng toà nhà cao nhất thành phố. Cô đang định tắt đi thì chợt nhớ đã lâu lắm rồi mình không tham gia buổi dạ hội nào. Cô cũng nghĩ đến lúc phải ra ngoài chơi thôi, không lẽ cứ ngồi nhà mà chờ cho đến hết thế kỷ? Nếu vậy thì dù không chết bởi ma, cô cũng sẽ chết vì buồn mất. Cứ mãi sống một cách nhàm chán thế này ư? Không, không thể như thế được.
Thi Thi đứng dậy, cô bắt đầu ngắm nghía những bộ quần áo dạ hội của mình. Cô định sẽ chuồn ra ngoài để tham gia buổi dạ hội đó.
Tấn Cẩm đứng ngoài cửa gọi:
– Thi Thi à, tối nay bọn mình sang nhà Kha Lương ăn tối đi!
– Mình không đi đâu. Mình hơi mệt, cậu đi 1 mình đi!
Ngoài cửa vọng lại tiếng Tần Cẩm lẩm bẩm: “Lạ thật! Gần đây không hiểu sao suốt ngày kêu mệt, ngày trước đi chơi suốt có sao đâu”.
Nhìn bóng Tần Cẩm đã lên xe cô mới hớn hở chạy ra. Cô mặt trang phục dạ hội rồi trốn ra ngoài bằng cửa sau, bởi cô sợ lái xe và người hầu trông thấy.
Cô vội bắt taxi tới toà nhà cao nhất thành phố.
Vừa đến nơi, cô thấy rất lạ bởi không trông thấy thông báo về dạ hội. Cô thầm nghĩ có lẽ là dạ hội do tư nhân tổ chức nên không có người phục vụ dẫn đường.
Cô bước vào thang máy trong khách sạn tráng lệ rồi nhấn nút lên tầng thượng.
Cửa thang máy vừa mở; cô nhìn thấy hội trường rực rỡ trong màn đêm; những ánh đèn nhấp nháy càng làm tôn lên vẻ đẹp của sàn nhảy.
Thi Thi cứ lang thang trên sân thượng, cô có cảm giác nơi đây có gì đó không bình thường. Hôm nay, sân thượng trông rất hào hoa, tráng lệ nhưng vẫn lạnh lẽo khó hiểu. Thi Thi cảm thấy mệt liền kéo ghế ngồi nghỉ.
Những cơn gió mát liên tục thổi tới, Thi Thi cảm thấy dễ chịu vô cùng rồi thiếp đi lúc nào không hay nữa.
Đang ngủ say, Thi Thi bị đánh thức bởi tiếng nhạc du dương; vừa mở mắt ra, cô thấy rất nhiều người xung quanh mình. Lúc đầu cô rất ngạc nhiên, trấn tĩnh lại, cô cho rằng bên dưới tổ chức dạ hội, chắc bọn họ lên sân thượng chơi.
Những người đó đều mặc quần áo dạ hội rất sang trọng, có lẽ đây là 1 dạ hội lớn. Họ đi qua đi lại, có người cười, có người lấy đồ bên cạnh Thi Thi, nhưng không ai để ý tới cô. Cảm thấy mất hứng, cô liền vân vê chiếc hoa tai của mình để tiêu khiển. Lỡ tay đánh rơi hoa tai xuống đất, cô lo lắng không dám kêu sợ ảnh hưởng tới buổi dạ hội của người ta; cô đành tự cúi xuống tìm.
Thi Thi chui vào gầm bàn ăn tự chọn để xem hoa tai có rơi ở đó không. Cô từ từ cúi xuống và những gì nhìn thấy khiến cô hồn bay phách lạc.
Người phụ nữ mặc váy đen rất đẹp đang đứng cạnh bàn ăn với bờ vai trần lộ ra dưới ánh đèn trông thật quyến rũ; bà ta đang cầm một ly rượu vang và đang tán chuyện với một quý ông.
Lúc Thi Thi vén khăn trải bàn lên để tìm hoa tai, cô phải cúi sát xuống mặt đất; đột nhiên, cô phát hiện ra trên mặt đất không có gì cả. Thực sự không có gì.
Cô không nhìn thấy chân của những người này; tất cả bọn họ đều đang lơ lửng trên không.
Họ không phải là người.
Thi Thi không dám lên tiếng, lặng lẽ lùi về hướng cửa. Thật không may cô đụng phải bình rượu, một tiếng “choang” vang lên khiến mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía Thi Thi. Trên những bộ dạ hội màu trắng của họ bắt đầu rỉ máu; những khuôn mặt vô hồn, đôi mắt thì thật đáng sợ.
Không phải là mắt thật. Chỉ có mắt thủy tinh mới có kiểu sáng lạ lùng như thế – không có sinh khí và lấp lánh ánh đèn.
Đám người này đều không có mắt; Thi Thi lùi về phía sau, bọn họ cũng bay theo cô.
Thang máy cứ dừng ở tầng một; cô bấm mãi nhưng không thấy lên.
Thi Thi hớt hải chạy tới phòng cứu hỏa; cô nhanh chóng kéo tay nắm cửa định chạy vào trong trốn. Cầu thang bộ tối om, chạy qua rất nhiều tầng, quay lại sau nhìn, cô không thấy ai đuổi theo. Thi Thi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì va vào một người; người đó từ từ đứng dậy, khuôn mặt cô ta hiện rõ dưới ánh đèn. Không thể tin nổi, đó chính là Lam Kỳ. Lam Kỳ cứ chầm chậm tiến tới chỗ Thi Thi, còn Thi Thi, trong nỗi sợ hãi tột cùng đã mất cả ý thức…
Trong phòng ăn sang trọng nhà Kha Lương, Tần Cẩm gọi điện cho Thi Thi: “Tại sao hôm nay lại không có người nghe điện thế nhỉ?”
Đang lo lắng không biết có chuyện gì không thì cô nghe thấy tiếng Thi Thi trả lời:
– Ai vậy?
– Thi Thi à, Tần Cẩm đây. Mình gọi điện tới nhà cậu, người giúp việc nói cậu không ở nhà, cậu đã đi đâu đấy?
– Mình ra ngoài một chút; bây giờ mình về nhà rồi. Nói xong, Thi Thi gác máy.
Tần Cẩm nhìn Kha Lương thắc mắc:
– Lạ lắm anh ạ, hôm nay Thi Thi nói chuyện cứ uể oải thế nào ấy; hình như cậu ấy bệnh rồi. Không biết đã xảy ra chuyện gì? Em phải về xem thế nào.
Kha Lương giận dỗi đáp:
– Anh đâu có giữ em ở đây qua đêm đâu mà vội vàng về thế! Dù gì thì cũng ăn xong đã. Em thật là!
Tần Cẩm tức giận ném quả dâu tây:
– Được thôi, cả ngày hôm nay Thi Thi cứ thế nào ấy; có lẽ cậu ấy giận em tới nhà anh ăn cơm một mình cũng nên. Nếu sớm biết cơm nước nhà anh dở thế này, em đã chẳng thèm tới; lại còn bốc phét có một đầu bếp đặc biệt trong nhà nữa chứ!
– Anh chẳng phải là đầu bếp đặc biệt hay sao? Các món ăn anh làm không ngon à? – Kha Lương bất mãn lẩm bẩm một mình.
– Thì cũng không khó ăn lắm; nhung nói thực em không thể ăn nổi. Thịt thì dai; cá thì đắng; mỳ thì mặn; chỉ mỗi hoa quả ăn được nhưng lại không phải là thứ anh làm.
Chỉ nghĩ tới bữa tối xui xẻo này cô lại tức nghẹn cổ.
– Được rồi, được rồi! Em đúng là bà mẹ chồng khó tính, sau này ngoài Hắc Bảo ra, chẳng có ai ở được với em đâu.
Hắc Bảo đang ăn đồ ăn cao cấp cho mèo ở đằng xa, nghe thấy vậy liền kêu lên sung sướng.
Tần Cẩm ôm Hắc Bảo rồi đi; cô không muốn tiếp tục cãi nhau với tay phá gia chi tử này nữa. Cô cứ thấp thỏm trong lòng; chưa nhìn thấy Thi Thi, chưa thể an tâm được.
Kha Lương nhanh chóng đưa Tần Cẩm về nhà Thi Thi. Vừa vào nhà, Tần Cẩm đã hỏi người giúp việc thì biết giờ Thi Thi đang ở phòng ngủ tầng trên. Tần Cẩm liền bỏ Hắc Bảo vào trong lồng mèo, nhưng nó cứ như bị trúng gió cứ đòi nhảy lên người cô. Tần Cẩm vừa cãi nhau với Kha Lương xong cũng chẳng còn tâm trạng nào đùa với Hắc Bảo nữa; cô dứt khoát bỏ nó vào lồng mèo.
Nhà Thi Thi rất rộng, Tần Cẩm leo lên tầng 2; hành lang tối om.
Cô ấn vào công tắc đèn nhưng không được; hóa ra đèn đã hỏng. Cô gọi bà Hồ giúp việc ở tầng một: “Bà Hồ ơi, đèn hỏng rồi, mau lên thay đi!”
Không ai trả lời, có lẽ bà Hồ đã ngủ rồi.
Tần Cẩm đành mò mẫm tới phòng Thi Thi. Cô gõ cửa mấy lần nhưng Thi Thi không trả lời. Cô nghĩ thầm: “Có lẽ cô nàng đang ngủ, hay là sáng mai hãy lên hỏi.” Đúng lúc cô định về phòng mình thì chợt phát hiện Thi Thi vẫn chưa khoá cửa phòng.
Cô đẩy cửa bước vào, thấy trong phòng ngủ như phòng công chúa của Thi Thi chỉ thắp một ngọn đèn dầu trước bàn trang điểm; khuôn mặt Thi Thi đang lay động trong gương.
Thi Thi chầm chậm xoay người lại hỏi:
– Tần Cẩm, đã lâu không gặp cậu rồi.
– Lâu không gặp cái nỗi gì? Mình chỉ mới không gặp cậu buổi tối nay thôi mà. Cậu giận mình hả? – Tần Cẩm tiến về phía Thi Thi hỏi.
– Đâu có, mình đang trang điểm.
– Muộn thế này rồi còn trang điểm đi đâu nữa?
Thi Thi thở dài đau khổ:
– Mình chẳng đi đâu cả. Mình đang ghen tị với những người phụ nữ có nhiều đồ trang điểm; họ có thể trang điểm suốt đời cho bản thân. Thật hạnh phúc biết bao!
– Trong thế giới này, cậu còn ghen tị với ai kia chứ? Cậu đã có mọi thứ. Thi Thi à, sao hôm nay cậu ăn nói lạ lùng thế?
– Nhưng mình thiếu tình yêu. –Thi Thi đột nhiên hét to lên.
Cả hai người không nói gì nữa.
Thi Thi dường như đã bình tĩnh trở lại, cô nói tiếp:
– Tần Cẩm, mình rất ghen với cậu đấy; cậu có tới hai người đàn ông tử tế yêu thương; Lục Tử Minh hoàn toàn không để ý tới mình, mình đang ghen tị đấy.
Nói xong Thi Thi cười to. Tần Cẩm cảm thấy Thi Thi lúc thì tỉnh táo, lúc lại điên khùng. Có lẽ dạo này Thi Thi quá buồn chán, hơn nữa hôm nay Tần Cẩm lại bỏ rơi cô nên nghĩ quẩn cũng nên.
Tần Cẩm áy náy đáp lại:
– Thi Thi à, cậu là một cô gái tốt; không ai nỡ làm hại cậu đâu. Cậu đừng suy nghĩ nhiều thế được không?
Thi Thi cười nhạt rồi cầm chiếc nhíp sửa lông mày lên nói với Tần Cẩm:
– Cậu xem lại chính mình đi! Lông mày mọc cả lên trán rồi, không mau tỉa đi.
Tần Cẩm nhớ rằng đã lâu mình không sửa lông mày. Thi Thi sấn lại giơ chiếc nhíp lên trước mắt cô rồi nhẹ nhàng khuyên nhủ.
– Làm phụ nữ không nên lười; nếu cậu không trang điểm, đàn ông sẽ bỏ rơi cậu đấy.
Tần Cẩm cười gượng; cô quay mặt vào gương rồi ngẩng cao đầu; Thi Thi đang đứng khom lưng quan sát lông mày Tần Cẩm rồi từ từ giơ cao chiếc nhíp.
Trong gương lúc này không phải là khuôn mặt của Thi Thi nữa mà là một người phụ nữ không có mắt, khuôn mặt đầm đìa máu. Bà ta đang khom lưng, mái tóc dài xõa xuống.
Bà ta đang hướng khuôn mặt không có mắt về phía Tần Cẩm; động tác nhổ lông mày lúc nãy đã được thay bằng động tác móc mắt.
Đúng lúc này, Tần Cẩm nghe thấy tiếng mèo ré lên, cô vội đứng dậy đẩy Thi Thi rồi kéo cửa chạy ra ngoài. Cô nhìn thấy một bóng đen loang loáng trong bóng tối; hóa ra Hắc Bảo đã chạy lên gác rồi. Cô nhìn thấy Hắc Bảo đang ngồi ở cầu thang; nó nhìn cô như thể muốn cô đi xuống. Nhìn thấy con mèo đáng yêu lành lặn không việc gì, cô nhẹ cả người.
Tần Cẩm quay lại thấy Thi Thi sa sầm nét mặt:
– Được thôi, tối thế này còn tỉa lông mày làm gì nữa, ngày mai tỉa đi nhé!
Thi Thi không nói năng gì nữa, nằm xuống ngủ. Tần Cẩm vừa định đi thì lại nghe thấy tiếng Thi Thi:
– Tần Cẩm à, hôm nay cậu ngủ với mình được không?
Tần Cẩm nghĩ;
– Lúc nãy có lẽ cô bị tiếng kêu của Hắc Bảo làm cho giật mình đó thôi.
Cô và Thi Thi là bạn thân mười mấy năm nay, lên cấp hai họ đã ngủ chung với nhau rồi, thế là Tần Cẩm gật đầu đồng ý. Thay bộ áo ngủ mới của Thi Thi, cô ngủ thiếp đi.
Đang mơ màng, cô chợt thấy bên mình rất lạnh, không bình thường chút nào.
Cô vừa muốn biết có phải Thi Thi đã kéo hết chăn về phía mình hay không lại vừa muốn đứng dậy tìm một cái chăn khác.
Tần Cẩm từ từ mở mắt; dưới ánh trăng mờ ảo, cô cố quan sát xung quanh. Cô cảm thấy không bình thường chút nào. Sao Thi Thi lại yên lặng thế? Cô ta thường không hay ngủ im như vậy.
Tần Cẩm ghé sát mặt vào xem Thi Thi thế nào. Cô nhận thấy mặt Thi Thi trắng dễ sợ mà rất lạ; cô giơ tay chạm vào mặt Thi Thi thì giật thót mình. Đó không phải là Thi Thi mà là hình nhân thường được đốt cho người chết; khuôn mặt trắng toát, cặp môi đỏ rực, mái tóc đen huyền; đúng là người giấy Ngọc Nữ trong tích Kim Đồng – Ngọc Nữ.
Người giấy đó nằm bên cạnh cô. Dưới ánh trăng lành lạnh, nó nằm im, đắp chăn, thò đầu ra ngoài.
Tần Cẩm hét toáng lên, cô dường như đã mất hết ý thức. Người giấy kia từ từ ngồi dậy, tay nó giơ ra như đang tìm cổ Tần Cẩm vậy.
Một bóng đen nhảy vào lòng cô; cô lặng người một lúc rồi nhận ra đó là Hắc Bảo.
Chính trong lúc cô lặng người đó thì người giấy kia lại biến thành Thi Thi bằng xương bằng thịt. Cô ta nhìn Tần Cẩm thắc mắc:
– Quá nửa đêm rồi cậu còn kêu cái gì đấy?
Tần Cẩm vẫn chưa hoàn hồn, cô chỉ vào Thi Thi lắp bắp:
– Giấy… giấy….
– Giấy gì? Giấy vệ sinh ở trong toilet. Mình đang ngủ rất ngon; cậu mà cứ hét toáng lên thế có ngày có người mất mạng đó. – Thi Thi khó chịu nhìn Tần Cẩm.
Tần Cẩm vội đứng dậy, cô nghĩ thầm lẽ nào mình gặp ác mộng, liền xin lỗi Thi Thi. Xin lỗi xong cô ôm Hắc Bảo chạy về phòng mình; bật tất cả đèn trong phòng lên, cô trốn vào chăn run cầm cập, không dám ngủ tiếp nữa.
Cô nhìn chằm chằm ra cửa sổ chờ trời sáng. Tại sao Thi Thi bỗng chốc biến thành hình dạng đó? Là mình hoa mắt hay sự thật đúng như vậy? Bất luận thế nào ngày mai cũng phải kể cho Kha Lương và Lục Tử Minh nghe.
Cô đã quyết định như thế, cứ ôm khư khư Hắc Bảo trong tay; một người, một mèo cứ nương tựa vào nhau; giá mà đời này kiếp này mãi được như thế thì tốt biết bao.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây!

nguồn: truyenmacothat.net