Truyện ma kể lại, truyện ma có thật, đọc truyện ma: 3 tuần ở nhà thằng bạn thân - Part 9: Tiếng bước chân. Ở phần trước Part 8: ...Tui quay qua nhìn thằng Q, nó đang nhìn mẹ nó một cách ngạc nhiên. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Vậy cái xương ở dưới mô đất đó là…?

>> Xem lại Truyện ma kể lại: 3 tuần ở nhà thằng bạn thân - Part 8

Sự việc ngày càng trở nên vừa mờ ám, vừa hiện rõ ra trước mặt tụi tui. Vậy là sau tất cả những gì chúng tui đã trải qua, những gì chúng tui đã từng nhìn thấy và cảm nhận được, chắc chắn mẹ thằng Q cũng có liên quan tới chuyện này. Nhưng tại sao mẹ nó lại giấu nó, thậm chí còn ra lệnh cho nó không được ra sau vườn. Nếu mẹ nó không muốn nó ra sau vườn, thì tại sao còn kêu nó về nhà lấy đồ. Chắc mẹ nó không nghĩ, mọi chuyện càng ngày càng trở ra thế này…
Ngồi suy đoán cũng không được, với lại trời cũng đã tối lắm rồi. Còn mẹ thằng Q vẫn ngồi đó, cây nhang thì cũng cháy từ từ gần được một nữa. Ba đứa thở dài xem mẹ Q còn làm gì nữa không. Tất cả chỉ là một sự yên tĩnh lạ lùng, cơn gió lặng, cơn mưa cũng không còn, và con miêu của thằng P vẫn đứng yên đó với một thái độ lạ lùng mà thậm chí đến thằng P còn không hiểu được. Tưởng chừng đâu chuyện này còn lâu mới dừng lại thì có một việc làm chúng tui phải đứng lên.

– Uỳnh uỳnh…tạch tạch tạch tạch… – tiếng xe cúp nổ như vang trời lúc đêm khuya

Tất cả mọi người đều giật mình, tất nhiên là cũng có mẹ thằng Q. Tiếng máy xe như dừng trước nhà thằng Q, không biết giờ này ai lại đến..

– Lạ nhỉ, giờ này ai mà lại tới nhà tao?
– Không biết
– Tao cũng không
– Vậy bây giờ sao?
– Thì cứ để mẹ tao đi coi thử đi, rồi xem ai

Ba đứa hướng mắt nhìn lại chỗ cái mô đất, thì đúng là mẹ nó đã bắt đầu đứng dậy và phủi đất. Nhìn cỗ có vẻ như hơi lúng túng, và cũng hơi có chút gì đó khó chịu.

– Chết! Không được! – bỗng thằng Q lên tiếng
– Dụ gì mà không được?
– Hình như bà 3 đó
– Thì có sao?
– Không được, mẹ tao mà thấy bà 3 lại có chuyện.
– Ừ ừ, vậy giờ làm sao?
– P, mày chạy lên trước, rồi kiếm cách đưa bà 3 tránh cái đi.
– Sao mà kịp bây giờ?
– Cứ chạy đi, tao kiếm cách câu giờ mẹ tao..

Vừa dứt câu, thằng P gật đầu một cái, rồi nó phóng như bây ra ngoài. Tui chẳng biết ất giáp gì chỉ đi theo thằng Q tới ngay chỗ mẹ nó. Chạy hụt hơi mới kịp tới chỗ, lúc này mẹ nó mới giật mình mà quay lại đằng sau:

– Ủa, sao con còn ở đây? – một câu nói có một chút gì đó bí ẩn
– Dạ..dạ.. ờ thì thằng P quên đồ, con quay lại lấy dùm nó.
– Quên đồ gì? Mà con dô nhà hồi nào? Sao mẹ không thấy
– Dạ..thì.. con mở cửa không được, nên leo hàng rào zô luôn – nó nói như bắt được vàng
– Phải không?
– Dạ thiệt, à nè… – hên sao con miêu của thằng P ngay gần đó, nó chạy lại ôm con miêu lên ùi cười hề hề ra vẻ “Con nói đúng mà mẹ”
– Ừ, nhưng để mẹ lên nhà coi thử, hình như có ai trước nhà.
– Thui mẹ để con, zô nhà đi mẹ, tối rồi
– Con kì thiệt, lỡ bạn bè mẹ sao?

Tới đây thì nó với tui đứng hình, không còn cách nào để câu giờ nữa, chỉ biết trông chờ vào thằng P. Bỗng dưng, tui nghe tiếng bước chân đằng sau vườn, tui giật mình quay ngược lại, dùng con mắt dò xét một hồi, và đảo qua đảo lại.. Chẳng có gì cả, xung quanh chỉ là một màu đen, và vô tình ánh mắt của tui lại bắt gặp 3 nén nhang đó.. 3 nén nhang cháy rực bốc lên những làng khói mờ mờ ảo ảo kì lạ. Kì lạ, chắc chắn là tiếng bước chân người. Nghe như có vẻ hối hả lắm..

– C, làm gì vậy, lên trước nhà, nhanh!
– Ừ ừ.. – tui quay lưng lại và tiến lên phía trước. Tui vẫn cảm thấy một sự hiện diện của ai đó ở sau lưng tui, và như quán tính, tui quay mặt qua bên tay trái… thì bất chợt, tim tui đậm nhanh lên và mạnh từng nhịp. Ánh mắt đó lại một lần nữa xuất hiện. Ánh mắt đó lần này xuất hiện cùng con cờ hó mà tụi tui mới đụng độ xong. Chuyện gì vậy nè??? Chẳng lẽ con cờ hó đó đi cùng với “người đó”, mà theo như những gì tụi tui suy luận, thì “người đó” chính là bé T. Chính xác là pé T. Chẳng lẽ pé T sai con chó đó cắn tụi tui? Không thể nào, như lời thằng Q, và P nói thì pé T không phải là người như vậy. Cũng không có cớ gì để làm như vậy…
Đối với tui, có vẻ ánh mắt người này và cái người mà lúc trước tui gặp trong nhà vệ sinh hình như có nét tương đồng. Trong một cảm giác nào đó, tụi lại chợt nhớ về cái khúc đường tắt. Chả hiểu sao tụi lại nghĩ về nó ngay bây giờ…

Tạm dẹp qua các dòng suy nghĩ, bởi vì ánh mắt đó cùng với con cờ hó đó đã biến mất. Xưa giờ tui có nghe về ma quỷ, nhưng chưa bao giờ tui lại được “gặp” một cách nhiều lần như vậy. Có người nói, muốn gặp “ma” phải có chung một “tần số”, blah blah, nhưng tui không hề tin. Vậy mà trong mấy ngày gần đây tui lại liên tục gặp… Vẫn tiếp tục một dấu chấm hỏi to đùng!

– Mày làm gì chậm vậy? – thằng Q lên tiếng hỏi
– Ờ không gì! Rồi sao rồi, có bị gì ko?
– Xíu tao nói – thằng Q nhìn tui nói nhỏ rồi quay qua mẹ nó
– Vây thui tụi con đi nha, mẹ cũng về sớm đi.
– Ừ, mẹ biết rồi, đi đi con.

Mẹ thằng Q quay vô nhà, xíu nữa nó nói mới biết là thằng P chạy như bay lên trước cổng, gặp đúng chính là bà 3. Nó kêu bà 3 đi qua bên hông nhà núp, còn nó ngồi lên xe của bả. Rồi mẹ thằng Q cũng vừa lên tới, 2 thằng vừa nói chuyện vừa chãy mồ hôi như nước. Xong rồi thì mẹ thằng Q vẫn kêu ba đứa về đi, qua nhà thằng P ở đở rồi về lại thành phố, mẹ nó cũng lấy vài món đồ rồi đi luôn tối nay.
Ba tụi tui cũng lén lén vòng qua bên hông nhà kiếm bà 3, thì bà 3 lúc này cũng đang đứng. Ánh mắt nhìn thẳng vô trong cái giếng nhà thằng Q, có vẻ như lão luyện lắm

Miêu tả một chút xíu về bà 3 lúc này, người có vẻ chút gì giống người thần bí. Ăn mặt đơn giản, trùm một cái áo khó to và rộng như một cái khăn. Dáng người không cao, nhưng tầm nhìn chắc không như vậy. Không hiểu sao, khi gặp bà 3 tụi lại có cảm giác an toàn hơn. Và đặc biệt là con miêu của thằng P lại có vẻ ngoan ngoãn lạ thường, không còn xù lông một cách bất ngờ nữa…

Ngồi kể một chút chuyện đã xảy ra mấy ngày hôm nay một cách chi tiết hơn. Thằng P và thằng Q cũng dùng những chi tiết xung quanh để diễn tả. Bà 3 trầm ngâm, đôi chút thì gật đầu, đôi chút thì đi tới đi lui như thể “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”… tui vẫn chưa hé môi gì về cái chuyện lúc nãy. Tui phân vân về giả thiết mới, một giả thiết hơi lạ kỳ nhưng có vẻ đúng…

– Ê, sao không nói gì vậy mày? – thằng P vỗ vai
– À không gì, tại hơi buồn ngủ thôi.
– Ừ, chờ chút mẹ thằng Q đi rồi tụi mình vô nhà.
– Còn bà 3 sao?
– Bà vô luôn, cho xem tình hình.
– Ừ..

Lại đợi, tiếp tục đợi cho đến khi mẹ thằng Q đi. Tưởng chừng đâu là kế hoặch bị hoãn, nhưng may sao chút xíu sau chúng tui đã thấy xe mẹ thằng Q chạy đi. Tụi tui chạy lại nhà, bà 3 và thằng Q đi sau. Loay hoay một hồi thì thằng Q đã mở cỗng ra. Tất cả bước vào nhà một cách bình thường, chỉ có bà 3 là đi chầm chậm, và trong miệng như đang lẩm nhẩm gì đó. Bùa chú chăng

Khi tất cả đã vô trong nhà, thì thằng P nằm lăn ra nhà. Có vẻ nó cũng mệt, thằng Q thì đi kiếm gì đó tha thuốc cho cái vết thương hồi nãy. Nhìn kỹ thì chỉ bị ngoài da chứ không phải bị táp mạnh. Hên cho nó. Còn tui ngồi một mình, sẵn tiện nói chuyện với bà 3 một chút. Bà 3 không có gì gọi là “Bề trên” cả. Bà rất thân thiện nói chuyện thật thà và một chút gì đó bình dân. Không như tui tưởng tượng, chắc coi sách báo phim ảnh nhiều quá.. Về lý do tại sao bà không làm nghề liên quan tới “tâm linh” thường xuyên nữa, thì bà không nói nhiều, chỉ nói đơn giản như “có kiêng có lành, bề trên cho mình bao nhiêu thì mình làm nhiêu, làm hơn mình lại bị phạt!” Câu này tui không hiểu lắm, nhưng có vẻ giống giống như “hết phép”. Còn bà nói chuyện này liên quan tới những người trong nhà bà mới tham gia, chứ nếu không bà cũng nhờ người khác.

~~ Tiết mục phỏng vấn đến đây là hết ~~

Ba thằng nằm lăn ra sàn, thằng Q quay qua nói với 2 tụi tui:

– Theo tao thấy, mẹ tao đâu có lấy gì đi đâu?
– Lỡ bả lấy vàng lấy bạc hay gì nhỏ nhỏ sao? – thằng P vừa nhắm mắt vừa nói
– Ừ cũng có thể, nhưng sao mẹ tao lại không nói tao biết ta.
– Chả biết, nhà mày rắc rối vãi..

Thằng Q hứ một cái rồi lăn ra nằm. Đã quá trễ so với cho phép, nhưng thằng nào cũng như đã qua giấc. Chỉ nằm nhắm mắt nhưng đều biết được những gì đang xảy ra xung quanh. Chợt, lại có một tiếng bước chân nhẹ nhẹ, và một tiếng:

– Xoảnggggg

Ba thằng mở mắt ra rồi ngồi giật dậy, cất tiếng đồng thanh:

– Cái gì vậy?

Vẫn là một cái cảnh đó, (6 con mắt nhìn nhau trào máu họng) , không một động tĩnh gì nữa..

– Bà 3 đâu rồi?
– Hình như ra vườn rồi
– Vậy ai mới làm rớt cái gì ở trong phòng?
– Mày hỏi tao??

Nãy giờ là đoạn hội thoại mà khong biết ai nói với ai, bởi thằng nào cũng dành nói dành hỏi trong khi đó chẳng thằng nào biết câu trả lời.

– Hay bây giờ kêu bà 3 vào.
– Xíu bả cũng vào thôi, bây giờ quan trọng là có trộm hay có ma
– Trộm gì giờ này?
– Vậy là..
– Thôi suy nghĩ gì, tụi mình cùng lên, gặp trộm thì dớt nó, gặp khác tính sau
– Vấn đề là còn thở để tính không
– Dông!

Căng phòng lại trở nên yên tĩnh, cái tiếng bước chân lúc nãy đã biến mất. Chỉ còn tiếng bước chân của ba đứa tụi này, chỉ còn cách vài bước nữa là tới được cái cửa phòng thằng Q lúc trước. Tui được vinh danh mở cửa, ( lũ cờ hó ) nắm chặt cái khóa, xoay một cái thật nhẹ, thở từng hơi từng hơi nhè nhẹ, xong rồi rít một hơi thuốc lào , à không, một hơi thật sâu.

– Cạch

Một cơn gió thoải ùa ra ngoài chạy xuyên thẳng qua ba đứa tụi tui. Trong một căn phòng này mà lại có gió thì hơi lạ thường, nhưng sự lạ thường đã chấm dứt ngay, bởi vì trước mặt là cái cách cửa sổ bị mở bung ra, cái màng ngay trước cửa sổ đang bay phập phòng (không biết từ gì để diễn tả) …

– Trời, mày mở cửa sổ này hả?
– Đâu có, tao đâu mở chi? Còn ai ở đâu mà mở – thằng Q chống chế..
– Vậy thì ai mở?
– Ếu biết?
– Thôi lại đóng lại đi..

Thằng Q bước lại tính đóng cái cửa sổ thì nó tự dưng dừng lại:

– Sao vậy mày, sao đứng im vậy?

Nó không nói gì, chỉ quay mặt rồi kêu:

– Mở đèn, mở đèn
– Đèn gì, mày ko thấy cái cửa sổ hay sao mà còn đời mở đèn
– Không phải cửa sổ, hình như, tao mới đạp phải cái gì đó
– Hả?
– Mở đèn nhanh nhanh…

Thằng P với tui chạy vòng vòng cái phòng, tìm cái công tắt. Cuối cùng thì cũng thấy, thiết kế rất thông minh, nằm ngay sau cái tủ quần áo. Quả là tài năng… Tui bật cái “Cạch”..Chợt thằng P phá cười như điên..

– Há há há, mày đạp cứt kìa, há há há – nó ôm bụng cười
– Thằng điên, cứt gì, cứt mèo của mày đó – thằng Q quậu
– Khoan, cứt shit khỉ gì, đâu phải đâu?
– Mày ngưởi coi phải không C?
– Ngưởi cái mả cha mày

Tui nhìn qua nhìn lại một hồi, hình như là:

– Ê, đất, đất mà?
– Đất gì, ở đâu ra mà đất. – lúc này thằng Q mới cuối người xuống, nhìn thử..
– Ừ, đúng rồi đất, đất sình. Ở đâu ra?
– Sau nhà mày chứ đâu

Vừa dứt câu, nụ cười trên mặt thằng P đã tắt lịm. Thằng Q cũng ngâm cứu một hồi rồi cũng im theo, tui thì quay qua quay lại, chốt là để kiếm cái gì mới kêu cái “xoảng”…? Và cuối cùng thì cũng tìm ra, chỉ là một cái bóng đèn dây tóc để trên nóc tủ, bị gió thổi rớt về phía bên kia của cái cửa sổ. Nếu thằng Q không đạp phải miếng đất đó thì chỉ cần vài bước nữa thôi là nó sẽ đạp ngay đống miểng chai đó…

Miếng đất sình này ở đâu ra (tất nhiên là ở sau nhà thằng Q) nhưng tại sao nó lại có ở đây? Tiếng bước chân lúc nãy tụi tui nghe có liên quan tới cái miếng đất này không? Chẳng lẽ có người bước ra đằng sau nhà, rồi đi vô phòng thằng Q để lại miếng đất này, nhưng như vậy phải dính đầy nhà chứ? Hay là … ???

Lúc này đây, bà 3 đã đi đâu mất tiêu?

>> Mọi người theo dõi phần tiếp theo của truyện ma có thật Tại đây

Theo: truyenmacothat.net