Truyện ma kể lại, truyện ma có thật: 3 tuần ở nhà thằng bạn thân - Part 6: Nhân vật mới. Ở phần trước Part 5: ...Nên tạm bỏ qua cái mô đất đó để đào lúc sau. Câu chuyện về tìm hiểu cái xương này ra sao, thằng cha được cho là “ăn trộm”, “cô gái” sau nhà vệ sinh…!

>> Xem lại Truyện ma kể lại: 3 tuần ở nhà thằng bạn thân - Part 5

Hai thằng ngồi ngắm nghía cái xương một hồi lâu, vẫn chẳng thể biết chắc được 100% cái xương này là xương gì...? Có thể là xương người, hoặc là xương bò hay chó chẳng hạn. Chỉ có chuyên gia phân tích mới giúp chúng tui được trong lúc này. Mà cơ bản là làm gì có chuyên gia, có ai mà lại đi tin mấy thằng sinh viên quèn này. Thế là hai thằng tra mạng, tìm điểm giống của xương người, blah blah. Nhưng vô vọng, chỉ có thể đoán mò. Ở ngoài mô đất chắc chắn vẫn còn, hoặc thậm chí là nhiều nữa là khác. Trời nắng lên lại, và mùi hôi của nước mưa ở dưới đất bắt đầu bốc lên. Hơi khó chịu một chút những vẫn đỡ hơn cái cảnh mưa hoài và lớn như vậy. Không biết tối nay có còn mưa nữa hay không?
Thằng Q đang ngồi bấm bấm điện thoại, xong rồi nó nói:

– Tao chạy đi đây cái
– Đi đâu, tao đi luôn
– Thôi được rồi, tao đi tìm người nên đi một mình, mày ở lại chờ thằng P đi, chắc nó chở hàng cho má nó xong là nó vô đó.
– Ờ ok.

Nó dắt xe ra cổng, nhìn cái điện thoại thêm một lần nữa. Rồi nó phóng xe đi thẳng, tui chả biết thằng này nó âm mưu làm cái gì, nhưng tui cũng không quan tâm. Ít nhiều gì trời cũng đã tạnh và có chút nắng. Nhưng ở phía xa xa kia vẫn còn loáng thoáng mây đen. Có vẻ là vẫn còn mưa.. Tui thở dài rồi bước vô nhà, lấy mấy bịch khô bò với bánh ngọt ra gặm với xem lap. Dường như mọi thứ im ắng và không có gì thay đổi. Chỉ lâu lâu tui hơi giật mình vì có tiếng lục tục trên trần. Tui khóa cửa cẩn thận rồi đẩy cái laptop ra một bên, bật chuông điện thoại lỡ thằng nào nó về còn nghe. Nhắn tin cho con gấu một cái nói là phải xuống đây lâu dài, có gì nói bà chủ nhà dùm. Xong đâu lại vào đấy. Tui đánh một giấc ngon lành...
Trong giấc mơ tui mơ thấy đủ thứ, không nhớ rõ nhưng nó có một dấu ấn nào đó về những chuyện xảy ra gần đây. Làm cho tui cảm nhận như cái cô gái mà tui gặp mà mọi người cho là "ma" đó, có liên quan gì tới cái mô đất. Không liên quan bình thường mà còn liên quan sâu đậm nữa. Và trong giấc mơ, hình như cô ta còn muốn nói gì đó với tui, nhưng tui có cảm giác là ai đó đang lay tay của tui... Mắt tui vẫn nhắm nghiền cố gắng mở ra nhưng không mở được. Cái cảm giác giống như mọi người hay gọi là bóng đè. Tui ghì người, càng ghì thì tay tui càng tê. Tui cảm giác như cái nền nhà đang bị rung rinh vậy. Tui không còn nằm trên mặt đất nữa, và hình như đang bay trên trời. Chẳng lẽ số kiếp tui đã tàn Biết là không còn cách nào, tui thả lõng người ra, rồi nắm chặt 2 tay. Ngồi thằng dậy. Đầu tui nhức một cách không thể tưởng tượng. Tay chân nhức nhối như vừa bị một vật gì đó đè cả mấy tiếng đồng hồ. Đúng là ngủ tầm 4,5h chiều thiệt là khủng khiếp. Tui chợt nhận ra, mọi thứ vẫn rung, cái nền nhà vẫn có cảm giác đang loay chuyển. Tui giật mình tưởng như mình vẫn còn trong mơ, tui quay qua quạy lại, thì tổ cha nó, cái điện thoại trong túi nó rung nãy giờ

– Alo, thằng nào gọi tao
– Má, mày không có mắt hay sao mà không nhìn số, ra mở cửa

À, thì ra là thằng Q nó về, mà nó về thì tại sao không tự mở cửa. Nó có chìa khóa mà. Chẳng lẽ lại mơ nữa, tui nhức đầu đứng thẳng dậy. Người loạng choạng bước ra cửa nhìn. Thì tui giật mình, té ra là thằng P.

– Ủa, mày hả P?
– P bố mày đây, mày làm gì tao gọi hơn cả trăm cuộc mà ko ai bắt máy là sao?
– Tao ngủ, bị trời đè. Mệt gần chết đây nè.
– Thôi lẹ lẹ đi, mở cửa cho tao vô, trời muốn mưa nữa kìa, tưởng đâu là tao chạy về rồi đó.

Tui loay hoay kiếm cái chìa khóa rời mà thằng Q đưa lúc sáng, xong mở cho thằng P vô. Đúng như nó nói, trời đã gầm và lại kéo mây. Thời tiết lạ thường, ở thành phố kiếm một giọt mưa không có, về đây thì mưa như muốn đuổi mình đi. Nhưng thời tiết lạ thường là bình thường, còn trên tay thằng P đang cầm cái gì đó.

– Nhìn cái gì mà nhìn? Con mèo
– Hả, mèo ai? Lụm hả?
– Lụm gì, mèo nhà tao, đem vô nhà cho rình... – nó nói rình xong cái nó ngưng
– Rình, rình trộm hả?
– Điên nữa, rình ma
– Ờ ờ.. hiểu, thôi vô, sắp mưa lại rồi.

Nó dắt xe vô nhà, xong rồi để con mèo đi vòng vòng. Nhìn nó đi một thước nó quẩy đuôi một cái không ưa được. Tính tui cũng thích mèo, nhưng chỉ thích mèo con, còn mấy "mẹ" này thì chỉ được tài ăn. Mặc kệ nó, rồi tui quay qua thằng P.

– Thằng Q đi đâu sáng giờ, nó chưa về.
– Nó đi kiếm thầy?
– Thầy gì? – tôi đơ người
– Thầy pháp chứ thầy gì?
– Thằng như nó mà cũng tin thầy bùa hả?
– Không, hình như là bà 3 của nó. Trong dòng họ đàng hoàng.
– Ờ. Ủa mà sao mày biết? Nó nói mày hả?
– Ừ, nó nói tao, nó nói đừng nói mày mắc công mày cười.
– Cười mịe gì!
– Rồi chừng nào nó về?
– Tao không biết nữa
– Vậy tối nay nó về ko?
– Má, đã nói ko biết hỏi hỏi hoài luôn. Phang vỡ đầu giờ
– Bớt nóng, mà mày biết cái xương chưa?
– Rồi, nó có kể tao
– Vậy giờ tính sao, có đào hết cái mô ko?
– Không, không nên, để qua tối này mới tính tiếp?
– Tại sao lại qua tối này?
– Thì để con miêu miêu nhà tao hành việc đã

Tui quay qua nhìn con miêu miêu của thằng P chỉ. Nhìn nó lông đen vàng, cái mặt ngầu ngầu hình như là cái. Đi mà cứ õng ẹo õng ọe như đàn bà (ơ đúng mà). Tui ngồi kể lại lúc nãy tui bị trời đè. Thằng P cười cười rồi nó mượn lap tui online. Chat với tụi gái gú gì đó. Tui thì chẳng có gì làm, điện thoại cũng nt để đó, đành đi vòng vòng xuống nhà dưới kiếm coi có gì ăn tiếp không? Trời ở ngoài hiện tại chưa có mưa, chỉ có gió. Cây cối nhà thằng Q như nghiên ngả, nhìn mà cũng ngại ngại ra ngoài. Bỗng dưng tui chợt lướt mắt nhìn thấy một người. Từ đằng xa, tui không cảm nhận được là đang ở trong vườn nhà thằng Q hay ở vườn người ta. Bởi vì hơi xa và tối nên tui không chắc được là trai hay là gái. Chỉ biết là 100% có người đang đi. Lại thêm một chuyện điên khùng, nhưng có lẽ ngoài tui ra còn một người thấy nữa. À đính chính lại là không phải người, mà chính là chị miêu nhà chú P. Nó đang tạo ra âm thanh "gru gru" như người ta bỏ đói nó. Một sự trùng hợp là nó cũng đang đứng gần cái cửa sổ, chỗ mà tui đang nhìn. Ánh mắt của nó lộ một vẻ gì đó hun tợn, và tay nó thì cứ vồ tới vồ lui như là muốn nhãy thẳng ra ngoài đó. Bỗng, nó cất một tiếng:

– Méoooooooooo

Tui giật mình nãy lùi người ra phía sau, còn nó thì phòng vụt đi. Tui chưa kịp nhìn nó đi đâu thì thằng P vỗ vai. Nó nghe được tiếng con miêu của nó nên nó mới đi xuống. Tui chỉ ra ngoài chỗ cái người hồi nãy, nó nhìn theo. Bỗng nhiên nó chãy mồ hôi hột và môi lắp bắp:

– Cái.. cái.. gì kia?
– Mày sao bị P? Mày biết ai hả?
– Đây là...là.. con T mà?
– Hả? – tui trơ họng ra nhìn, không thể nào nhìn rõ được. Làm sao nó dám khẳng định.
– Làm sao mày biết? – tui lay người nó hỏi, nhìn nó vẫn đang rất hoảng sợ.
– Tụi tao đã từng chơi với nhau rất nhiều rồi, không lần được. Dù có giống cũng không giống được.

Hai thằng câm lặng, nhưng cơn mưa lại nhổ giọt. Còn cái bóng người đằng kia đã biến mất khi tới gần cái giếng. Tui với nó đứng nhìn thêm một hồi, thì con miêu của thằng P cất tiếng kêu nhè nhẹ, không có cộc cằn như lúc nãy. Chẳng lẽ đúng như mọi người hay nói, mèo có thể thấy được người chết giống như chó. Lúc này đây nó không còn thấy "người" ngoài kia nữa nên nó trở nên hiền diụ. Kết thúc dòng suy nghĩ chưa kịp lâu thì một tiếng đập cửa vang lên.

– Rầm rầm rầm...

Cái gì nữa đây, tui với thằng P quay qua nhìn nhau. Chẳng lẽ cái bóng người hồi nãy, thấy cái mô đất bị tụi tui đào banh lên, nên bây giờ vào nhà phá hoại. Hay nhiều người còn gọi là báo oán. Tui biết cái cảm giác của thằng P ngay lúc này cũng giống như tui.. nhưng chưa kịp hỏi thì cái tiếng đó lại vang lên:

– Rầm rầm rầm... C , P, tụi bây đâu hết rồi?

Té ra.. âm thanh vang dội nãy giờ là tiếng đập cửa của thằng Q. Tội nghiệp nó, đứng ngoài đó nãy giờ. Biết được là nó nên tụi tui lật đật chạy lên mở cửa. Nhìn nó gần như muốn ướt nhem. Chuyện là do tụi tui khóa ngược cửa trong. Nên dù thằng Q có chìa khóa nhà cũng không thể vô được. Nhưng....

– Mày khóa trái của chi vậy P? tui quay qua hỏi
– Tao làm gì khóa?
– Mày không khóa thì sao thằng Q ko vô được.
– Ủa, tao tưởng mày khóa mà, nãy giờ tao có đụng vô cái cửa đâu? Nghe con miêu kêu lên nên tao đi xuống kiếm. Tao ko hề đụng vô cái cửa.

Hai thằng trơ mặt nhìn nhau, xong rồi quay qua nhìn thằng Q. Thằng Q vừa đi về nên chẳng hiểu gì hết. Nó chỉ phán:

– Cái khóa trái này nhà tao ít xài lắm, chỉ khi nào cần lắm mới khóa trái. Nên bây giờ nó rít khó sử dụng lắm. Tao cũng không nghĩ là tụi bây biết sài.
– Thế chẳng lẽ là ăn trộm? – tui hỏi ngu
– Mày lại điên nữa, ăn trộm khóa trái để nó khỏi ra à
– Vậy tại sao nó bị khóa?

Ba đứa ngồi xuống, mình thằng Q vẫn còn ướt vì dính mưa, tui và thằng P thì vẫn còn phân vân. Chẳng lẽ tui mơ ngủ nên mới khóa trái cửa lại lúc dẫn thằng P vô. Mà tui mơ ngủ tới nỗi chẳng nhớ gì sao? Chưa kịp nghĩ xong, thì trời đánh sấm sét một cái đùng rõ to. Từ đằng xa, tiếng con miêu lại bắt đầu cất lên...

– Méooooo... grừ...grừ

Cái cảm giác này, như có ai đó đang "đánh lộn" hoặc "dành ăn" với nó. Cơn mưa lại bắt đầu nhổ từ giọt rất nặng trên mái tôn... Tui đứng dậy đi tới chỗ con miêu ở gần cửa sổ phòng thằng Q. Thằng P có đi theo, còn thằng Q thì đi thay đồ. Tui cúi xuống nhìn con mèo, nó có vẻ như đang giận giữ với một chuyện gì đó, tui ngước mặt dậy nhìn thằng P, nhìn mặt nó đã không còn một giọt máu. Ngón tay trỏ của nó chỉ thẳng ra ngoài... Ngay hướng cánh cửa nhà, phía bên trái của một cái cây. Tui quay lưng lại và nhìn theo... Thì một bóng người xuất hiện. Lần này là một bóng người, nhưng bóng người này còn ẵm một đứa bé...

>> Mọi người theo dõi phần tiếp theo của truyện ma có thật Tại đây

Theo: truyenmacothat.net