Truyện ma hay - Kiện oan hồn (P.1). Cùng đọc truyện ma kinh dị "Kiện oan hồn" với tình tiết rợn tóc gáy, gây cấn tới từng chi tiết ...Những tiếng khóc cùng vỡ òa, biến tiệc tân hôn thành một khung cảnh hỗn loạn. Tin chú rể chết ngay đêm động phòng truyền loan ra thật nhanh. Phút chốc, cả những người hàng xóm cũng tò mò kéo tới xem... Cùng tiếp tục truyên ma "Kiện oan hồn".

>>> Truyện ma có thật - Kì nghỉ hè rùng rợn trong đời?

>>> Truyện ma kinh dị - Bức tranh chết chóc

Tiệc chưa tàn, nhưng Long đã hai lần suýt ngã vì chóng mặt. Lần đầu thì mẹ anh đi bên cạnh tưởng con trai mình do nhậu quá nhiều, nên bà nhắc khẽ:

– Đứng uống nữa, cứ "dô dô" hoài, chịu gì nổi!

Nhưng đến lần sau thì chính Hồng Liên, vợ Long đã lo lắng:

– Anh không đi nổi nữa thì vào nằm một chút đi.

Long định không nghe lời vợ, nhưng tới lúc mắt hoa lên, người lả đi thì Long mặc cho vợ dìu đi đâu đi theo đó.

Đọc truyện ma - Kiện oan hồn (P.1)

Hồng Liên đưa Long vào phòng tân hôn. Cô tự lo cho chồng và chưa định báo cho cha mẹ biết, bởi nghĩ Tân chỉ bị choáng một lúc rồi sẽ qua. Tuy nhiên, sau một lúc xoa dầu và làm vài động tác sơ cứu, Hồng Liên phát lo, bởi Long càng lúc càng như chìm sâu vào hôn mê. Hốt hoảng, Liên chạy ra ngoài báo cho mẹ chồng. Bà Hòa Phát cuống lên, cùng con dâu chạy vào phòng, cùng với vài người khác.

– Long ơi!

Đó là tiếng gào lên của bà Hòa Phát khi vừa chạm vào trán con trai. Linh tính nhạy bén của người mẹ đã không sai, bởi bà cảm nhận rằng Long đã không còn chút sinh khí nào nữa!

Hồng Liên tiếp sau mẹ chồng, cô đưa tay đặt lên mũi Long và cô gào lên còn to hơn bà Hòa Phát:

– Trời ơi!

Long đã ngừng thở! Toàn thân anh chàng đã bắt đầu lạnh. Những tiếng khóc cùng vỡ òa, biến tiệc tân hôn thành một khung cảnh hỗn loạn. Tin chú rể chết ngay đêm động phòng truyền loan ra thật nhanh. Phút chốc, cả những người hàng xóm cũng tò mò kéo tới xem.

Hồng Liên tức tốc chở Long vào bệnh viện. Nhưng nơi tiếp nhận sau khi khám kỹ, người ta đã lắc đầu bảo:

– Tim ngừng đập khá lâu rồi, không cách nào cứu được.

Bà Hòa Phát và Hồng Liên chết ngất ngay tại phòng cấp cứu của bệnh viện. Khi họ tỉnh lại thì hay tin Long đã được đưa xuống nhà xác. Cả hai chạy bay đi tìm. Nhưng khi bước vào nhà xác thì họ lại một phen kinh hoàng. Xác của Long không còn ở đó!

Hồng Liên hỏi thêm thì người ta chỉ nói:

– Có một người nào đó xưng là người nhà, họ làm thủ tục rồi nhận xác chở đi ngay bằng xe riêng.

Bà Hòa Phát quá đỗi ngạc nhiên:

– Nhà tôi đâu có ai mà vào đây đem xác về?

– Một người phụ nữ xưng tên mình là Tuyết Hương, đưa ra đủ giấy tờ chứng minh là thân nhân của người quá cố để nhận xác.

Vừa nghe tới tên Tuyết Hương là bà Hòa Phát giật bắn người:

– Ai... ai là Tuyết Hương? Sao lại là nó?

Hồng Liên đang suy sụp, nhưng cũng phải ngạc nhiên:

– Tuyết Hương là ai mà từ nào đến giờ con chưa nghe nói tới?

Bà Hòa Phát không đáp. Bà lảo đảo bước ra sân như kẻ mất hồn.

– Kìa, mẹ! Mẹ để con kêu xe...

Nhưng bà mẹ chồng của cô như không còn nghe lời nói của cô nữa. Bà cứ bước đi, cho đến khi vấp chân ngã sóng soài trên đường. Hồng Liên hốt hoảng tới đỡ bà dậy thì phát hiện bà bị trào máu ở hai khóe miệng.

– Mẹ!

Tội Hòa Liên, chỉ trong vòng một thời gian ngắn mà bao nhiêu chuyện xảy ra vượt quá khả năng chịu đựng của cô. Cô quỵ xuống trên thân thể bất động của bà mẹ chồng, và không còn chút sức lực nào để gượng dậy. Ở một góc khuất gần đó, có một bóng người đứng nhìn vào cảnh ấy hình như chăm chú lắm. Mãi đến khi có người tới vực hai người dậy, đưa vào khu cấp cứu.

Sau cái chết của Long được hai ngày thì bà Hòa Phát cũng trút hơi thở cuối cùng. Bà chết bởi nguyên nhân nào thì ngay cả ở bệnh viện người ta cũng rất mơ hồ. Họ chỉ ghi vắn tắt trong bệnh án: Trụy tim.

Nhưng Hồng Liên không tin thế, bởi cô đã chứng kiến cảnh bà bị thổ huyết sau khi nghe đến tên Tuyết Hương nào đó. Nhưng bây giờ thì mọi việc coi như kết thúc, tìm ra nguyên nhân thật sự cái chết của bà mẹ chồng để làm gì nữa. Liên bỏ về nhà mình ngay hôm sau đám tang và kiệt sức nên ngủ vùi ngay từ rất sớm. Cho đến nửa đêm..

Liên choàng dậy khi nghe tiếng gõ cửa. Chạy ra mở cửa ngay, nhưng cô đã sững sờ bước lui lại trong sự kinh hãi. Bởi đứng trước mặt cô lúc ấy là một người con gái cỡ tuổi mình, có khuôn mặt rất đẹp, nhưng nét u buồn khó che giấu.

– Cô là...

– Tuyết Hương.

Hồng Liên dù chưa biết Tuyết Hương là người thế nào nhưng tự dưng cô cũng bị giật mình. Có lẽ cô nhớ tới thái độ sợ hãi của bà mẹ chồng hôm trước với người tên Tuyết Hương này.

– Cô cần gì ở tôi?

– Cô không muốn biết tin chồng mình ở đâu sao?

Bấy giờ Hồng Liên mới chợt nhớ.

– Cô đưa xác chồng tôi đi đâu? Tại sao cô làm vậy?

– Ai là chồng cô?

– Long! Cô cướp xác Long trong nhà xác và chính vì chuyện đó nên mẹ chồng tôi mới chết!

Tuyết Hương phá lên cười, trong âm thanh như có gì đó khiến người nghe ớn lạnh!

– Chồng cô! Nghe nói tôi phát rùng mình, ha ha!

Hồng Liên vừa bực, nhưng chẳng hiểu sao lại hơi sợ. Nhìn gương mặt người phụ nữ trước mặt mình lúc này, cô chợt hiểu phần nào lý do bà Hòa Phát đã sợ. Hình như cô ta có điều gì đó bất thường...

– Cô yêu Long từ bao giờ?

Câu hỏi khiến Liên dù có nhịn hết cỡ cũng phải nổi cáu:

– Cô làm gì có đủ tư cách hỏi điều đó! Tôi yêu cầu...

Tuyết Hương hạ thấp giọng, mà trong âm thanh như đang rít lên:

– Chẳng những đủ tư cách, mà còn được quyền bắt cô phải trả lời nữa kìa!

– Chẳng những không, mà còn yêu cầu cô...

Hồng Liên lặp lại gần giống như câu nói trịch thượng của cô ta, nhưng mới vừa nói được bấy nhiêu thì bất thần cảm giác như một bên má mình vừa bị ai đó tát một cái đau điếng! Nhìn thì thấy Tuyết Hương vẫn đang đứng cách mình hơn hai thước, Hồng Liên chưa biết chuyện gì đang xảy ra cho mình thì giọng đáng ghét kia lại vang lên:

– Đây là sự cảnh cáo để cô nhớ là phải ăn nói lễ độ trước đàn chị của mình!

– Tôi yêu cầu cô ra khỏi nhà tôi ngay.

Lại một cái tát nữa ở má bên kia. Mà rõ ràng không phải do Tuyết Hương hành động, bởi cô ta vẫn không di chuyển đến gần. Lúc này Liên hơi nao núng, cô nghĩ chắc chắn là có một ai đó nữa đang đứng sau lưng mình. Nhưng khi quay lại thì hoàn toàn không có ai khác. Hồng Liên quay trở lại, thì không còn thấy Tuyết Hương đâu!

Toàn thân Hồng Liên ướt đẫm mồ hôi, mặc dù lúc đó trời đang se lạnh. Cô bắt đầu hiểu. Vừa lúc ấy thì mẹ Liên từ nhà sau chạy lên, bà ngạc nhiên hỏi:

– Con vừa nói chuyện vói ai vậy?

Liên không muốn mẹ mình lo lắng, nên lắc đầu:

– Dạ, đâu có ai. Con chỉ... tỉnh giấc và lẩm bẩm một mình thôi.

Bà Oanh nhẹ lắc đầu:

– Con không bình thường rồi...

Bà nhắc Liên trước khi quay trở xuống phòng ngủ:

– Ngủ nhớ đắp mền, nếu cần thì uống viên Hươngốc an thần vào.

Bà cảm thông nỗi buồn của con gái, bởi theo bà thì với một cú sốc nặng như thế, không khéo Liên sẽ bị tâm thần. Vừa bước về tới phòng, chưa kịp vào thì bà Oanh giật mình khi nghe cửa phòng của con gái đóng sầm lại một cách bất thường, bà hoảng hốt vừa chạy lại vừa hỏi lớn:

– Chuyện gì vậy Liên?

Không có tiếng trả lời mà cửa phòng thì đóng kín. Nghĩ con không khóa cửa nên bà Oanh vặn tay nắm, nhưng cửa phòng đã khóa chặt. Gõ và gọi thật to vào, giọng bà Oanh gấp gáp:

– Chuyện gì vậy Liên, mở cửa cho má coi!

Vẫn im lìm. Nghĩ tới điều chẳng lành, bà Oanh đập cửa mạnh thêm. Người anh trai của Liên đang ngủ trên lầu phải chạy xuống:

– Gì vậy má?

– Tông cửa vào coi con Liên nó làm sao rồi! Mau lên!

TLiên lưỡng lự, nhưng nhìn nét lo lắng quá sức của mẹ, anh đành phải dùng hết sức mạnh tung cửa phòng. Bên trong không có ai. Bà Oanh điếng hồn:

– Nó mới đây mà!

Lục lạo khắp nơi trong phòng vẫn không hề thấy bóng dáng của Hồng Liên đâu, bà Oanh khóc òa lên, sợ hãi:

– Không xong rồi TLiên ơi, em con nó... nó không xong rồi!

Bà không còn đủ bình tĩnh nữa, người như sắp ngã nếu không vịn vào vai con trai. TLiên phải trấn an:

– Chuyện gì má cũng bình tĩnh đã. Giờ này con Liên làm sao đi đâu được, trong khi cửa cổng vẫn còn đóng kín thế kia. Mà má thừa biết, nó xưa nay nhát, có dám ra khỏi nhà một mình vào ban đêm đâu. Để con...

TLiên soi đèn tìm khắp chung quanh sân vườn. Đến khi tới chỗ rào gần cổng, anh phát hiện một vạt áo phụ nữ mà nếu nhớ không lầm thì đó chính là vạt áo của Hồng Liên!

Sợ mẹ lo, nên lát sau trở vào nhà TLiên chỉ nói:

– Chắc là do quẫn trí nó đi đâu đó, để con tìm.

Nhìn đồng hồ thấy mới bốn giờ sáng, TLiên cũng bắt đầu lo. Tuy nhiên, anh vẫn phải trấn an bà mẹ:

– Mẹ đi ngủ đi, để con gọi điện thoại hỏi thăm. Con sẽ nhờ cả cảnh sát nữa.

Nhưng bà Oanh đã hoàn toàn suy sụp, bà ngã xuống ghế sa lông, mặt mày tái xanh, hơi thở yếu dần... TLiên hốt hoảng lo cứu chữa cho mẹ mình, nên anh không để ý vừa có một bóng người thoát ra từ cửa sổ phòng của Liên.

Bàng hoàng khi tỉnh lại, thấy mình nằm trong căn phòng tân hôn nhà chồng, Hồng Liên lạnh toát mồ hôi, cô kêu lên:

– Sao tôi lại...

Biết trong nhà không có ai. Kể từ khi Tân chết, rồi bà Hòa Phát qua đời và cô bỏ về nhà cha mẹ ruột, thì ngôi nhà này tạm đóng cửa, không người ở. Nhưng Hồng Liên vẫn cố lên tiếng lần nữa:

– Có ai trong nhà không?

Tất nhiên là chẳng có một ai. Mọi vật trong phòng vẫn cứ giữ nguyên. Những món quà cưới vẫn còn chất chồng ở trên bàn phấn và cả chiếc áo cưới Liên cởi ra để trên giường ngủ vẫn còn y chỗ cũ, chứng tỏ từ sau cái đêm kinh hoàng đó chẳng có một ai bước vào phòng này.

Truyện ma kinh dị - Kiện oan hồn

Bật ra khỏi giường, Liên nhớ lại chuyện mới xảy ra, việc xuất hiện kỳ lạ của người tên Tuyết Hương, rồi những câu nói khó hiểu từ cô ta và nhất là việc tự nhiên biến mất của cô ả, rồi sau đó mấy giây là Liên đã hoa mắt, gian phòng tối sầm và cô chẳng còn biết gì nữa, cho đến lúc này...

– Ai đã đưa mình tới đây? Chắc chắn là mình không thể tự đi. Hay là...

Hồng Liên không dám suy nghĩ thêm, cô ngồi thừ người trên ghế, nhìn khắp gian phòng một lượt, rồi bỗng chợt nhớ tới bà mẹ chồng, Liên kêu lên khẽ:

– Bà ấy...

Tự dưng Liên muốn bước sang phòng bà Hòa Phát.

Cũng chẳng biết do sự thúc đẩy nào, chớ làm sao một ngườt nhút nhát như Liên lại dám có ý nghĩ táo bạo như vậy. Gian nhà rộng, trống vắng đến rợn người, vậy mà Hồng Liên vẫn bình thản một mình tiến về phía phòng riêng của bà mẹ chồng. Cửa phòng không khóa, bên trong đèn vẫn còn sáng. Có lẽ hôm xảy ra sự cố đến nay vẫn còn y nguyên vậy...

Đẩy nhẹ cửa phòng, vừa bước vào Hồng Liên đã chú ý ngay tới một bức ảnh treo trên tường, trong ảnh có ba người, người ngồi là bà Hòa Phát, còn một trong hai người đứng sau lưng bà là Long. Cạnh Long Ià một phụ nữ trẻ, rất đẹp, mà chỉ cần nửa giây là Liên nhớ ra ngay, cô kêu lên thảng thốt:

– Cô ta!

Người trong ảnh chính là... Tuyết Hương!

– Như thế này là sao? Tuyết Hương là gì trong nhà này? Phải chăng...

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma hay - Kiện oan hồn (P.cuối)

Theo: http://truyentranhvl.com

Nguồn: http://truyentranhvl.com/story/kien-oan-hon/

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài