Truyện ma hay - Khi người chết trở về (P.1). Đọc truyện ma kinh dị "Khi người chết trở về" với tình tiết ly kỳ hấp dẫn, không kém phần rùng rợn, liệu cô gái chết rồi có thể di chuyển được, hay cái xác có gì uẩn khúc, còn đọc truyện ma để cảm nhận.

>>> Thức đêm đọc truyện ma - Bàn tay khỉ (P.1)

>>> Audio truyện ma kinh dị - Bãi Đất Hoang Sau Nhà

Vào thời năm 1955 mà lái một chiếc xe mui xếp (décapotable) đã là sang trọng và hách xì xằng lắm, mà người lái lại là một cô gái nữa, thì phải nói là cả bãi biển dọc từ Bãi Trước qua Bãi Dứa, Ô Quắn và Bãi Sau thiên hạ đều lác mắt nhìn.
Cô nàng dừng xe lại trước một nhà hàng hải sản ở Bãi Sau tức thời có hơn chục cặp mắt nhìn ra không chớp. Trong số họ có người nhận ra cô gái, nên kêu lên:
– Thu Vân!
Nhưng cô nàng hình như không để ý, cứ câng câng cái mặt đẹp như một tài tử điện ảnh, rồi rú ga phóng đi trước sự trầm trồ của thiên hạ. Người vừa kêu mà không được đáp lại đã không phiền lòng, trái lại còn hãnh diện mình là người duy nhất biết tên cô nàng. Anh ta quay sang mấy người bạn nói lớn:
– Con nhỏ này là con gái của chủ tiệm vàng Kim Xuân ở Chợ Lớn Mới, đi học bên Tây mới về đó!
– Hèn chi chơi như Tây!
Một người khác thêm vào:
– Thời buổi này mà một mình lái chiếc xe mui trần này từ Sài Gòn ra đủ biết không phải tay mơ rồi. Mà chiếc xe đẹp thiệt!
Một anh chàng khác phê bình:
– Khen người lái hoa nhường nguyệt thẹn không khen, lại đi khen chiếc xe!
– Nhan sắc đó thì còn lời lẽ đâu mà khen cho vừa nữa, thấy là đã hết hồn rồi!
Cuộc bàn luận quanh người đẹp có lẽ sẽ chẳng bao giờ chấm dứt nếu không có hai cặp nam nữ nữa vừa bước vô quán mà nhìn cách phục sức, cũng như phong cách của họ đã thấy có sự khác biệt ngay với những người chung quanh. Họ vừa kéo ghế ngồi xuống thì đã bị nhận diện bởi anh chàng biết tên cô gái lái xe mui trần lúc nãy. Anh ta gọi lớn:
– Henri Phạm! Phải toa đó không vậy?
Một trong số hai cặp vừa vào nghe có người gọi đã quay lại và reo lên:
– Ồ Quang, tình cờ thú vị quá vậy!

Đọc truyện ma - Khi người chết trở về (P.1)

Anh chàng tên Quang quay sang mấy người bạn, nói như khoe:
– Tay này là anh ruột của con nhỏ Thu Vân hồi nãy. Có lẽ bọn họ đi chung với nhau và hẹn ở đây nên vừa rồi con nhỏ mới dừng xe lại nhìn. Bọn này đều du học bên Pháp và con nhà giàu nữa, nên ăn chơi dữ lắm!
Người tên Henri Phạm kia quay lại hỏi:
– Nãy giờ toa có nhìn thấy em gái moa đi qua đây không? Em gái moa lái chiếc décapotable màu đỏ...
– Có! Nàng đi về phía Ô Quắn, mới đi xong.
– Cám ơn toa, bọn này hẹn nhau ở đây, chắc nó không thấy nên chạy chơi một vòng, lát nữa trở lại thôi.
Anh ta nói xong thì quay lại với mấy người bạn của mình. Họ cầm bia chai ướp lạnh tu mấy hơi dài ra vẻ sành điệu. Quang khều người bạn ngồi cạnh nói khẽ:
– Tụi nó uống bia Pháp, hình như là mang theo đó chớ quán này làm gì có bán.
Vừa khi ấy anh chàng Henri Phạm đích thân cầm sang bốn chai bia lạnh vừa lấy ra từ trong thùng đá, đặt lên bàn và mời:
– Mời các anh cùng uống với mình cho vui!
Quang sợ các bạn ngại, nên vội nói:
– Henri đây là bạn của mình, cậu ấy có nhã ý mời thì các bạn đừng ngại. Vậy xin cám ơn toa!
Ngẫu nhiên mà hai nhóm hòa đồng với nhau, họ cụng ly vui vẻ và quên ngay cô nàng lái xe màu đỏ. Henri Phạm vui miệng nói:
– Bọn này ra dự lễ cưới của con gái ngài tỉnh trưởng, tổ chức ở vườn hoa sứ trên Bạch Dinh vào chiều nay. Bọn này ngủ ở Pacifique, nếu còn ở đây thì tối nay mình gặp nhau, nhảy chơi!
Quang đẩy đưa cho xong chuyện:
– Ờ, để bọn mình coi...
Chớ thật ra Quang không thích cách chơi của bọn con nhà giàu này lắm. Anh tự hiểu là khó lòng chơi theo kịp họ, hơn nữa kiểu chơi thác loạn thâu đêm của họ mà anh từng nghe kể khiến anh chào thua trước.
– Hay là lát nữa toa đi với bọn này, còn mấy bạn toa thì mình hẹn mai gặp để dùng điểm tâm chơi.
Quang từ chối ngay:
– Cám ơn toa, bọn này cũng có một chương trình riêng, nên phải đi ngay sau đây.
Họ cụng ly lần nữa, bọn Quang chuẩn bị chia tay thì chợt có tiếng người kêu thất thanh phía trước:
– Tai nạn ở Ô Quắn, kinh khủng lắm!
Ai đó hỏi:
– Tai nạn thế nào?
Người nọ đáp:
– Có một chiếc xe hơi lạc tay lái đâm đầu xuống vực sâu chỗ Ô Quắn, thảm khốc lắm!
Quang đứng bật dậy ngay và hỏi lớn:
– Có chết người không?
Nghe Quang hỏi, người nọ vừa chạy đi vừa đáp:
– Muốn biết tới đó mà xem! Một chiếc xe màu đỏ đẹp lộng lẫy bây giờ chỉ còn là đống sắt vụn mà thôi.
Cả nhóm của Henri Phạm cùng đứng bật dậy kêu lên:
– Hả? Xe... màu đỏ!
Họ chẳng hẹn mà cùng phóng như bay về hướng xảy ra tai nạn. Nơi đó cách Ô Quắn ngót một cây số, vậy mà cả bọn gần chục người chạy bộ chỉ chưa đầy mười phút đã tới. Nhìn thấy một đám người khá đông bu trên bờ vực sâu, Henri Phạm và Quang cùng chen vào nhìn xuống. Họ chỉ thấy một xác xe màu đỏ nằm kẹt giữa hai tảng đá, sóng biển đang vỗ vào bọt trắng tung ra từng đợt...
– Trời ơi, em tôi!
Henri Phạm như kẻ điên, bất kẻ hiểm nguy chạy ngay xuống vực, một người nào đó la lớn:
– Phải đi theo lối này mới xuống được!
Nhưng Henri Phạm không cần nghe, anh ta cứ lần theo các gờ đá, leo xuống một cách khó khăn mà vẫn không dừng bước. Quang là người thứ hai đi theo lối những người đứng gần đó chỉ cho. Anh xuống được trước, nhưng cũng chỉ cách chiếc xe bị nạn khoảng hơn ba chục mét. Rõ ràng là chiếc xe màu đỏ, mui trần và một người nằm bẹp dí ở tay lái!
– Trời ơi!
Quang kêu lên một tiếng kinh hoàng rồi đảo mắt tìm Henri Phạm. Lúc ấy anh chàng chỉ mới xuống được nửa phần đường và đành phải dừng lại vì không còn lối xuống nữa. Một người cứu hộ đã xuống trước nói vọng lên:
– Anh đó không được xuống nữa nguy hiểm lắm, để người của tụi tui tới đưa qua bên này!
Quang phải giải thích với họ:
– Đó là người nhà của nạn nhân, do quá sốt ruột nên xuống đại.
Họ cử một người khá rành leo trèo sang để giúp đưa Henri Phạm trở lại đúng đường xuống. Phải mất hơn mười phút sau anh ta mới xuống được chỗ của Quang, giọng anh ta gần như không còn hơi:
– Phải... phải là nó... là Thu Vân không?
Quang bình bĩnh hơn, anh chỉ chiếc xe đỏ và đáp:
– E rằng đúng!
Một người cứu hộ nói:
– Chúng tôi đã xuống được chỗ chiếc xe rồi, xe mang số NBK 538... và một cô gái bị kẹt giữa tay lái, đã chết rồi!
– Thu Vân!
Henri Phạm kêu thét lên rồi gục xuống...
***
Mãi đến chiều thì việc trục chiếc xe bị nạn mới hoàn tất. Trước đó thì xác nạn nhân đã được đưa lên, đặt nằm trong chiếc xe cấp cứu của bệnh vện chờ sẵn trên đường.
Quang cũng có mặt để giúp bạn, bởi lúc ấy Henri Phạm gần như không còn đứng nổi trên đôi chân nữa. Anh ta cầu viện tới Quang:
– Toa phải ở đây với moa, chờ đến khi ba má moa ra tới. Moa không còn tâm trí đâu mà lo nữa...
Quang siết chặt tay anh ta:
– Cậu yên tâm, Thu Vân cũng như em mình mà. Cậu có thể về khách sạn nghỉ ngơi, để mình theo xe cấp cứu về bệnh viện và làm các thủ tục cho đến khi ba má cậu ra tới mình sẽ bàn giao.
Nhìn chiếc xe mui trần bẹp dúm, Quang bất nhẫn. Mới buổi sáng đây cả bọn anh và cả bàn dân thiên hạ ở bãi sau còn trầm trồ, lé mắt bởi chiếc xe đẹp mê hồn này, mà bây giờ...
Henri Phạm cố lê bước theo Quang đi về phía chiếc xe chở xác, anh nói:
– Moa cũng phải theo nó tới phút cuối...
Quang kè một bên bạn mình tới chỗ xe. Tài xế lái xe cấp cứu mở cửa trước cho hai người ngồi, nhưng Henri Phạm yêu cầu:
– Cho tụi tôi ngồi sau với em gái tôi.
Cửa sau chở xác luôn khóa kín, nên tài xế phải tự tay mở khóa và dặn hai người:
– Xác đã quấn vải kín, hai cậu đừng mở ra.
Cửa vừa được mở, Henri Phạm yếu nên được Quang đỡ lên trước, rồi anh mới theo sau. Bỗng cả hai người đều kêu lên:
– Thu Vân đâu?
– Xác đâu?
Trong khoang xe không hề có cái xác vừa mới đem lên cách đó hơn mười lăm phút!
Nghe họ kêu, cả nhóm người đang trục xác và xe đều chạy lại và sửng sốt khi cái xác đã biến mất không để lại dấu vết gì! Người tài xế quả quyết:
– Chỉ có tôi ở đây với cái xác, sau khi đưa vô khoang sau rồi đích thân tôi khóa cửa lại, chìa khóa do tôi giữ, như vậy làm sao mất được?
Quang lặng người đi. Trong đầu anh cảm giác như nghe có một âm thanh kỳ dị, giống như tiếng khóc thảm thiết của ai đó... Nhưng âm thanh đó chỉ thoáng qua rồi tắt lịm...
– Thu Vân?
Quang nói ngay âm thanh mình vừa nghe được và kết luận:
– Hình như... cô ấy đang ở gần đây?
Người trưởng toán cấp cứu hỏi:
– Anh nói cô nào?
– Cô gái chết trong tai nạn.
Họ cười ồ lên:
– Giàu trí tưởng tượng quá cha nội ơi!
Quang không quan tâm tới sự chế nhạo của họ, anh đi quanh đó tìm kiếm... Lát sau anh nhặt được một mảnh vải, cầm tới hỏi Henri Phạm:
– Có phải cái này là một phần bộ áo váy của Thu Vân không?
Vừa nhìn thấy Henri Phạm đã kêu lên:
– Đúng rồi, vạt áo của nó!
– Như vậy xác chết đã ra ngoài xe rồi!
Nghe Quang nói, người trưởng toán cứu hộ quay sang hỏi tài xế.
– Anh có khóa chặt cửa thùng xe không?
Anh tài xế gân cổ lên:
– Chắc chắn mà! Mà cái xác đã giập nát làm sao... làm sao có thể tự bò ra ngoài được?
Quang vẫn quả quyết:
– Tôi có cảm giác cô ấy còn ở đâu đây...
Đích thân anh tìm quanh đó và thậm chí còn mở rộng ra một phạm vi xa hơn. Cuối cùng đành thất vọng quay lại và bảo:
– Chịu thôi.
Henri Phạm suy sụp hoàn toàn, anh ngồi hẳn xuống vệ đường vừa rên rỉ:
– Trời ơi, nó chết mà cũng không còn xác, sao trời ác với em tôi quá nè trời!
Anh ta cứ gào khóc như vậy suốt, khiến cho mấy người cứu hộ phải ái ngại, họ hỏi ý Quang rồi lẳng lặng rút lui cùng với xác chiếc xe bẹp dúm.
Khi họ đi rồi Henri Phạm quay sang hỏi Quang:
– Bây giờ mình phải làm sao đây?
Quang cũng chỉ biết thở dài:
– Mình cũng chẳng biết làm sao. Có lẽ phải đợi hai bác ra rồi sẽ tính.
Anh ta kéo tay bạn đứng dậy:
– Cậu phải về khách sạn đợi hai bác ra, kẻo hai bác ra mà không gặp cậu họ sẽ càng sốt ruột hơn.
Henri Phạm miễn cưỡng đứng lên đi bộ cùng Quang. Vừa đi được mấy bước bỗng Quang dừng lại và nói:
– Rõ ràng mình nghe có tiếng khóc của ai đó! Cậu nghe thử xem...
Henri Phạm lắng nghe kỹ và lắc đầu:
– Mình đâu có nghe gì?
Quang không tin vào tai mình, bởi càng lúc âm thanh nức nở càng rõ hơn trong đầu...
***
Đang lẽ chỉ ở chơi Ô Cấp hai ngày, nhưng cuối cùng Quang đã phải lưu lại đến nay là ngày thứ năm. Bởi hai ngày đầu phải tất bật với vụ việc của Thu Vân. Đụng chuyện mới thấy nhà giàu họ giải quyết công việc bối rối và dở hơn người nghèo nhiều. Chỉ nội việc sự mất tích xác chết không mà cha mẹ Thu Vân đã phải quýnh quáng chạy đi khắp mọi nơi, hết thuê người này, mướn người kia, mà cuối cùng thì cũng chẳng giải quyết được gì, họ cũng đành phải về tay không.

Truyện ma kinh dị - Khi người chết trở về

Chẳng hiểu sao Quang lại quyết định ở lại khi Henri Phạm và gia đình đã về hết sau khi tìm được xác Thu Vân. Mà cả nhóm bạn cùng đi với Quang cũng đã về, duy có Quang quyết định thuê một căn phòng ở một khách sạn rẻ tiền và ở lại. Anh chỉ giải thích ngắn gọn với người bạn:
– Mình bị sốc sau cú vừa rồi nên muốn ở lại thêm vài ngày cho khuây khỏa.
Sáng nay thay vì ra Ô Quắn và đi lang thang như mấy hôm rồi vẫn làm, Quang lại chuyển hướng, đi bộ lên Bạch Dinh. Cũng chẳng biết tại sao, chỉ cảm thấy cần một nơi ở độ cao để phóng tầm mắt ra biển xa, thư giãn nên Quang khá thích thú khi lên đứng bên hai khẩu đại bác và tự nhủ:
– Cứ mỗi ngày được đứng đây nhìn ra biển thì chắc mọi buồn phiền sẽ dứt hết!
Đứng hơn một giờ, Quang lững thững đi bộ xuống. Đúng ra anh đi theo các bậc thang xuống phía tay phải cho gần, nhưng bất chợt anh thoáng thấy một bóng áo vàng đi về hướng rừng hoa sứ, nơi vốn chỉ dành cho xe chạy lên xuống bởi đường dốc và xa hơn.
Kỳ lạ chưa! Bởi bóng áo vàng mà Quang vừa nhìn thấy giống Thu Vân y hệt!
Quang đổi hướng, anh bước nhanh về hướng đó. Cô nàng mặc bộ váy màu vàng nổi bật giữa rừng hoa sứ đang nở rộ và chỉ có một mình, nên càng khó lẫn vào ai khác. Cố thu ngắn khoảng cách, Quang đánh bạo cất tiếng gọi:
– Thu Vân!
Cô gái quay phắt lại và... Quang sững sờ:
– Thu Vân...
Đúng là Thu Vân... cô con gái đã chết trong tai nạn xe lật ở Ô Quắn!
Với ai có thể lầm được, nhưng Quang thì không, bởi anh từng nhiều lần tới nhà chơi và đã là bạn thời cô ta còn học ở Sài Gòn. Vả lại mới vừa nhìn thấy ở bãi sau cách chưa đầy một tuần. Lại vẫn chiếc váy màu vàng này nữa...
– Thu Vân!
Anh gọi lần thứ ba thì bỗng cô gái bước nhanh và chỉ sau đó vài giây đã mất hút trong rừng hoa sứ!
Quang tốc chạy theo vào khu vực rừng hoa, vốn có cắm bảng cấm người lạ xâm nhập. Vừa lúc đó có tiếng quát lớn phía sau:
– Anh kia, không được đi lối đó!
Quang quay lại phân bua:
– Tôi đuổi theo một người quen, anh thông cảm.
Nhưng nhân viên bảo vệ vẫn cương quyết:
– Không ai được vào đó hết! Mà trong ấy làm gì có ai đâu mà nói là người quen của anh?
Quang vẫn cố giải thích:
– Cô ấy vừa mới đi vô đó, tôi xin theo gọi cô ấy ra thôi!
Người bảo vệ vẫn không cho:
– Để tôi vào xem có ai mời ra cho.
Anh ta bước vô một lúc rồi trở ra xua tay nói:
– Làm gì có ai trong đó mà tìm!
Quang tiu nghỉu đứng một lúc mới chịu đi. Anh theo lối đó đi xuống đường mà trong lòng vẫn còn thắc mắc, chưa chịu từ bỏ ý định trở lại. Phải một lúc sau khi nhìn thấy bóng anh chàng bảo vệ lên trên khá xa, Quang mới lẻn vào và lom khom người hướng về chỗ lúc nãy.

Cùng đón đọc tiếp: Truyện ma hay - Khi người chết trở về (P.2)

Theo: http://truyenmacothat.net

Nguồn: http://truyenmacothat.net/khi-nguoi-chet-tro-ve

Những thông tin trong bài viết chỉ là các câu chuyện mang tính chất giải trí. wn.com.vn không chịu trách nhiệm về các nội dung thông tin lấy từ trang bên ngoài