Truyện ma hay - Dốc Quỷ Ám (P11). Truyện ma dốc quỷ ám... "Lẽ nào bọn họ đang sợ hãi điều huyền bí, không thể miêu tả nào đó? Cái bóng đen trên "Dốc quỷ ám", người phụ nữ ôm con, rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào đối với họ?..." Mời các bạn đọc tiếp để biết diễn biến ly kỳ của truyện ma dốc quỷ ám này nhé!

>> Truyện ma hay - Dốc Quỷ Ám (P9)

>> Truyện ma hay - Dốc Quỷ Ám (P10)

truyen-ma-doc-quy-am-10.jpg

Truyện ma kinh điển - Dốc Quỷ Ám (P11)

Truyện ma - Dốc quỷ ám - Phần 20: Người thứ ba thiệt mạng

Về đến chỗ trọ, La Phi lao ngay vào phòng nằm xuống giường, mấy ngày nay chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia, anh rất cần được nghỉ ngơi cho lại sức.

Có điều, tâm trí anh nhất thời không thể lắng xuống được. Bao nhiêu thắc mắc và nghi vấn đang ùa về trong đầu anh, trong hàng loạt những sự kiện xảy ra mấy ngày qua, anh đã lần ra được một chút manh mối, nhưng vẫn chưa thể xác định được một cách rõ ràng. Cảm giác đó giống như bạn đang quan sát vật gì đó qua một lớp sương mù dày đặc, tuy bạn có thể thấp thoáng nhìn thấy sự tồn tại của nó, nhưng không thể nào nắm bắt được đường nét của nó, và khi bạn đưa tay ra định chộp lấy nó thì luôn bị chộp hụt vì vị trí của nó mờ mờ ảo ảo.

Từ vụ cháy nhà, cái chết của Tiết Hiểu Hoa và Chu Vĩnh Quý đến vụ ngộ độc tập thể hôm nay, mỗi sự kiện đều chứa đầy những nghi vấn; từ Mông Thiếu Huy, Đức Bình, Phó Ngọc Trụ, đến Tang Quân Dũng, thậm chí Kim Chấn Vũ, hay cả những người khác, bọn họ dường như đều đang giấu giếm điều gì đó, muốn giải mã được những bí mật trong đó, La Phi cần có một bước đột phá.

Nhưng bước đột phá này nằm ở chỗ nào?

Dù thế nào, La Phi biết mình đã gặp một đối thủ lợi hại. Hiển nhiên, đối thủ này đang ra sức ngăn chặn việc để lộ bí mật, hắn đang giương bộ nanh vuốt ra khống chế nghiêm ngặt những người có liên quan, khiến họ hoặc là phải ngậm miệng lại, hoặc là phải đi gặp thần chết để vĩnh viễn không bao giờ được nói. Đối thủ này là ai mới được chứ? Những người nắm được nội tình khác liệu họ có biết đáp án của câu hỏi này không? Liệu họ có ý thức được số phận của họ cũng sẽ như hai người thiệt mạng vừa qua?

Nếu mặc nhiên coi Tang Quân Dũng là một trong những người nắm được nội tình, thì cứ như biểu hiện ngày hôm nay, rõ ràng là anh đã cảm nhận được sự đe dọa này. Tại sao anh ta không nói ra sự thật? Anh ta đang sợ? Sợ điều gì? Còn điều gì đáng sợ hơn cái chết nữa sao?

Lẽ nào bọn họ đang sợ hãi điều huyền bí, không thể miêu tả nào đó? Cái bóng đen trên "Dốc quỷ ám", người phụ nữ ôm con, rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào đối với họ?

La Phi quyết không thừa nhận điều mình đang phải đối mặt là một đối thủ có năng lực siêu nhiên. Mặc dầu có một số hiện tượng mà bản thân anh giờ đây cũng không thể nào giải thích được; thậm chí tất cả các vụ án đã xảy ra, đều rất khó xác nhận là do "con người" gây nên, nhưng anh tin rằng, đó chẳng qua là vì bản thân chưa nhìn thấy toàn bộ sự việc mà thôi, vẫn chưa tìm ra được cái sợi dây cốt lõi để xâu chuỗi tất cả các sự kiện lại với nhau.

Trong lúc đang suy nghĩ miên man, cơn buồn ngủ ập đến, suy nghĩ trở nên rối rắm, cuối cùng anh chìm vào trong giấc ngủ.

La Phi ngủ được một giấc dài. Lúc mở mắt tỉnh dậy thì trời đã thanh thiên bạch nhật. Mặc quần áo xong, anh mở cửa sổ và đứng đó cảm nhận gió biển buổi sớm trong lành, cũng là để cho các tế bào não của mình nhanh chóng được kích hoạt.

Trong những lúc như thế này, như một thói quen, anh đưa tay thò vào túi áo ngực. Bàn tay phải của anh như sờ được vật gì đó, anh móc vật đó ra để trước mặt, có thể đây chỉ là một động tác ngẫu nhiên, nhưng anh bỗng sững người lại vì động tác này.

Đây chính là tờ giấy ghi nợ mà Trần Xuân Sinh đưa cho anh lúc ở hiện trường vụ cháy, cũng chính là tờ giấy mà Tiết Hiểu Hoa đã viết được một nửa sau đó bỏ đi. La Phi đã từng dựa vào đó để suy đoán được Tiết Hiểu Hoa đã tống tiền Chu Vĩnh Quý. Theo như phân tích của anh lúc đó thì người mà Tiết Hiểu Hoa muốn tống tiền không chỉ có một mình Chu Vĩnh Quý, mà một trong những đối tượng đó là người có đặc điểm khác thường. Vì thế, anh đã từng hỏi Kim Chấn Vũ xem trên đảo có người câm điếc nào không, nhưng câu trả lời mà Kim Chấn Vũ đưa ra lại là phủ định, vì thế manh mối này đã bị gián đoạn.

Nhưng bây giờ, một suy đoán hợp lý chợt xuất hiện trong đầu La Phi, đúng thế, đây là một phán đoán vô cùng hợp logic, thậm chí còn rất rõ ràng và rành mạch! Anh có vẻ còn tự trách mình sao lại bỏ qua một manh mối rõ ràng như vậy. Lúc này, anh không có bất cứ lý do gì để dừng lại, phải lập tức lần theo manh mối này để tìm ra chân tướng sự thật ẩn giấu sau vụ này.

La Phi một lần nữa tìm đến ngôi miếu thờ nằm sau con đường nhỏ trong khe núi.

Thầy trò Đức Bình đang ăn sáng ở nhà ngoài, là người xuất gia thực đơn của họ rất chi là đơn giản: cháo trắng và khoai lang.

Đức Bình hình như đã lường trước được thế nào La Phi cũng đến, nét mặt không có dấu hiệu gì tỏ ra ngạc nhiên, ông ta nhìn đồ đệ của mình, nói với giọng hết sức bình tĩnh: "Con ăn mau lên, rồi đi đốn một ít củi về đây."

Huệ Thông gật đầu, ngoan ngoãn vội vàng húp hết bát cháo trong tay, không nói một câu, cứ thế đi.

"Cảnh sát La Phi, ngồi đi." Đức Bình đón tiếp một cách rất suồng sã, "Đã ăn sáng chưa? Cháo vẫn còn nóng này, uống vào cho ấm bụng."

"Bữa sáng thì không cần đâu. Tôi muốn hỏi ông một vài câu." – La Phi ngồi xuống đối diện với Đức Bình, sau đó lấy tờ giấy ra, "Ông xem cái này."

Đức Bình cầm lấy tờ giấy đọc nhẩm qua một lượt, sau đó đặt lên mặt bàn, nét mặt không hề thay đổi, nói: "Đây hình như là một tờ giấy ghi nợ, nhưng mà vẫn chưa viết xong, đúng không?"

La Phi nhìn vào đối phương: "Đúng là chưa viết xong, tôi muốn hỏi ông, nội dung đằng sau là những gì?"

Đức Bình cười phá lên: "Tờ giấy này anh luôn giữ trong tay, tôi làm sao biết được nội dung sau đó là cái gì?"

"Tờ giấy này là do Tiết Hiểu Hoa viết, có điều mới viết được một nửa thì bỏ. Sau đó ông ta viết lại một tờ khác có nội dung đầy đủ, mà tờ đó –chắc phải trong tay ông." –tiếng La Phi nói không to, nhưng giọng thì hết sức khẳng định.

"Tại sao?" -Đức Bình không kém cạnh hỏi lại.

La Phi biết nếu muốn đối phương nhận thua thì phải đưa ra lập luận sát thực mới ổn, nên anh tiếp tục: "Tiết Hiểu Hoa biết được bí mật nào đó, nên đã dùng thủ đoạn bỉ ổi này để tống tiền những người muốn che giấu bí mật. Kiểu tống tiền này không phải là nặc danh, trái lại nó được thực hiện trong tình huống hoàn toàn công khai. Một trong những đối tượng tống tiền của ông ta là Chu Vĩnh Quý. Buổi tối hôm đó, ông ta đi một mạch đến nhà Chu Vĩnh Quý, nói thẳng luôn ý đồ của mình, và đã thành công với số tiền bốn ngàn tệ, điều này hoàn toàn có thể chứng thực trong lời kể của Quách Quế Chi. Cứ theo logic này mà suy luận ra các vụ tống tiền khác, ông ta dường như không cần thiết phải viết giấy, trừ phi trong số những đối tượng mà ông ta tống tiền có một người không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ được, chẳng hạn như người câm điếc."

Đức Bình xòe tay: "Đảo Minh Trạch xưa nay không có người câm điếc nào cả."

"Đúng vậy, vì thế mà vấn đề này đã khiến tôi phải đau đầu, không biết bắt đầu từ đâu." La Phi dừng lại giây lát rồi đổi giọng. "Nhưng hôm qua tôi đã phát hiện ra có người mặc dù không câm cũng chả điếc, nhưng vẫn dùng giấy bút để giao tiếp. Chỉ là do vụ ngộ độc bất ngờ xảy ra đã khiến tôi bị phân tâm, nên không kịp thời nắm lấy manh mối có giá trị này."

"Ừ." Đức Bình vừa nghe vừa gật đầu, ra vẻ hoàn toàn tán đồng với phân tích của La Phi, sau đó ông ta thản nhiên nói: "Người mà cảnh sát La Phi nói ắt phải là tôi rồi, đúng không? Tối qua lúc anh đưa tờ giấy do Huệ Thông viết cho tôi, tôi đã đoán thế nào anh cũng suy luận ra điều này, chỉ là... không ngờ lại nhanh đến thế."

"Vì thế tờ giấy đó là do Tiết Hiểu Hoa viết cho ông. Ông ta biết lúc đó là thời gian ông cúng tế, nên mới viết ra giấy để Huệ Thông đem vào. Sự việc này ông không thể nào phủ nhận, vì ít ra cũng có Huệ Thông làm chứng." La Phi truy bức, lý lẽ đâu ra đấy.

"Không cần phải người làm chứng nữa." Đức Bình lắc đầu nhẹ tênh, sau đó lấy trong túi ra một tờ giấy, "Đây chính là tờ giấy mà anh cần."

La Phi cầm lấy tờ giấy, chỉ thấy trên đó ghi: "Tôi đã tìm thấy con trai của Vương Thành Lâm, nó đồng ý đưa tôi 3000 tệ, tôi sẽ nói với nó chuyện xảy ra trước đây, nếu ông không muốn để cho người khác biết, thì ông phải đưa ra mức giá cao hơn. Tiết Hiểu Hoa, cùng ngày."

Mọi việc hoàn toàn ăn khớp với suy đoán của La Phi trước đó, anh khẽ nhoẻn miệng cười. Giờ thì người nắm rõ tình hình nhất đang đứng trước mặt anh, việc tìm ra ẩn số dường như chỉ còn trong gang tấc.

"Được rồi, hãy nói cho tôi tất cả những gì ông biết." Khi vào chủ đề chính, La Phi lập tức thay bằng một nét mặt nghiêm nghị. "Toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, tôi không muốn ông có bất cứ sự giấu giếm nào."

"Toàn bộ sự việc?" Đức Bình nhìn La Phi với một ánh mắt kì lạ, "Lẽ nào anh cho rằng tất thảy mọi việc đều là ở chỗ tôi? Thế thì anh nhầm rồi, vả lại, anh nghĩ rằng chuyện này chỉ đơn giản thế thôi sao."

"Thế thì ông hãy nói về bí mật Tiết Hiểu Hoa đã tống tiền ông như thế nào trước đã." – La Phi biết đối phương không dễ gì mở miệng, nên phải tiến bước nào chắc bước đó. "Còn nữa, tại sao trên cổ áo ông đã có lần xuất hiện sợi tóc của phụ nữ? Và nữa, vụ ngộ độc hôm qua ông giải thích thế nào đây?"

"Tóc phụ nữ?" Đức Bình sững sờ, bất giác xem lại trên áo của mình một lượt, sau đó ông ta lại cười nhẹ nhõm, "Sao tôi không thấy nhỉ? Cái này là anh tận mắt nhìn thấy, hay là nghe ai nói? Nếu quả thực đã từng có, thì chắc là do gió biển hay một yếu tố ngẫu nhiên nào đó đem lại, tất nhiên, đó có thể chỉ là một sợi chỉ đen hay vật gì đó tương tự, tóm lại, điều này nói lên vấn đề gì nào? Sự việc hôm qua, chả lẽ anh lại cho rằng tôi là kẻ hạ độc thủ? Có lẽ tôi là người bị trúng độc nặng nhất, hơn nữa đã chủ động gọi cho bác sĩ Lý Đông, nhờ thế mà chúng ta mới được cứu sống. Trước đây chắc anh đã từng xử ý không ít vụ án, thế anh đã bao giờ gặp một kẻ hạ độc thủ nào mà lại như tôi chưa? Theo tôi, đó chỉ là một lầm lẫn ngẫu nhiên. Còn đối với bí mật đó..." –ông ta đột nhiên nhìn chăm chú vào La Phi, "Tại sao anh cứ nhất định muốn biết điều bí mật đó?"

Tại sao muốn biết à? Điều này mà cũng cần phải hỏi hay sao? La Phi lấy làm lạ trước một câu hỏi chẳng đâu vào đâu này, đang định nói gì đó thì Đức Bình chen ngang.

"Là vì tính hiếu kì bẩm sinh của anh? Hay là do bản năng nghề nghiệp của một cảnh sát? Hay là vì tư tưởng chính nghĩa muốn trừ tà diệt ác?" ông ta quăng ra hàng loạt những câu hỏi, đợi đối phương lựa chọn.

La Phi không rõ những lời nói vừa rồi của đối phương là nhằm mục đích gì, nhưng anh vẫn cứ suy nghĩ một lát, sau đó trả lời thẳng thắn: "Phải nói rằng, yếu tố nào cũng có, thậm chí còn có cả sự công kích lúc đấu trí với một đối thủ tiềm năng. Nhưng, yếu tố khiến tôi mất ăn mất ngủ nhất vẫn là sự căm ghét tội ác, cũng chính là tư tưởng chính nghĩa mà ông vừa nói. Tôi nhất định phải tìm ra hung thủ, để tội ác phải bị trừng phạt, không để những người vô tội phải chịu tổn thương thêm nữa. Đây là tính cách của tôi, đồng thời cũng là sứ mệnh mà nghề nghiệp trao cho tôi."

"Đúng như tôi đã đoán." Đức Bình gật đầu, ánh mắt biểu lộ vẻ tán thưởng. "Cảnh sát La Phi, tuy chúng ta tiếp xúc chưa nhiều, nhưng tôi cũng đã hiểu ít nhiều về anh. Nếu không vì chuyện này chuyện kia, tôi nghĩ chắc chúng ta sẽ trở thành những người bạn, thậm chí là tri kỷ. Anh có rất nhiều ưu điểm, chính trức, dũng cảm, tinh tế, nhạy bén. Quả thực, anh đã ngày càng tiến gần đến điều bí mật được cất giấu nhiều năm nay, tôi thậm chí còn có cảm giác mình không thể ngăn cản anh đưa điều bí mật này ra ánh sáng."

La Phi lắng nghe không ngắt lời, anh biết những lời vừa rồi của đối phương chỉ là phần dẫn chuyện, nội dung mà anh quan tâm vẫn còn ở phía sau.

Quả nhiên, Đức Bình chuyển chủ đề, tiếp tục: "Anh sẽ hối hận khi biết điều bí mật đó. Anh sẽ không tìm được tội ác mà anh muốn tiêu diệt, anh sẽ nhận ra rằng, đúng vào lúc anh đã dồn hết sức để chuẩn bị ra đòn quyết định cuối cùng, thì đối thủ trong giả tưởng ấy không hề tồn tại. Anh sẽ chỉ nhìn thấy sự bất lực và đau thương, tôi đảm bảo với anh, đó là một trải nghiệm mà không một người nào muốn tiếp xúc và tìm hiểu. Trên thực tế, người trong cuộc của sự việc đó cho đến nay vẫn đang sống trong sợ hãi và dằn vặt, không thoát ra được. Thậm chí như tôi đã xuất gia tu hành gần hai chục năm nay, vẫn không thể nào xóa bỏ được nỗi ám ảnh đó trong lòng."

Nghe Đức Bình nói vậy, nhất là hiểu được nguyên nhân thực sự của việc ông ta xuất gia tu hành, La Phi không khỏi xúc động, nhưng anh vẫn lắc đầu như không: "Tôi không hiểu ý ông. Ông nói không tồn tại tội ác, nhưng trước mặt chúng ta, tội ác vẫn diễn ra. Hai người thiệt mạng, và cả thảm kịch suýt xảy ra đêm qua nữa, lẽ nào những điều này vẫn còn chưa đủ sao? Huống hồ, nếu không phải ngày đó phạm phải tội ác, thì tại sao bây giờ các ông lại thấy sợ hãi và dằn vặt?"

"Anh không biết chân tướng sự việc nên không hiểu được đâu." Ánh mắt Đức Bình biểu lộ vẻ bất lực, "Con người ta có những thứ là do thiên bẩm, không liên quan gì đến tội ác, đây có lẽ là một bi kịch mà loài người như chúng ta phải gánh chịu. Cảnh sát La Phi, xin anh hãy nghĩ kĩ một chút, chả lẽ trong lòng anh chưa bao giờ hối hận hay áy náy vì một điều gì đó hay sao? Điều xảy ra không liên quan gì đến tội ác, nhưng lại gây nên hậu quả khiến người ta tan nát lòng. Điều trở thành nỗi ám ảnh suốt đời anh, anh không muốn nhắc đến nó, nhưng lại không thể lẩn tránh sự hiện diện của nó."

La Phi chột dạ, hình bóng thân quen ấy lại hiện về trong đầu anh, vẻ mặt tươi cười, tuy ở ngay trước mặt mà như xa ngàn dặm. Một cảm giác đắng chát trào dâng, hơn thế còn biểu lộ trên mặt anh rất nhanh sau đó.

Đức Bình chộp được sự biến đổi trong tâm trạng La Phi, ông ta cười như hiểu ý: "Anh cũng đã từng có cảm giác này đúng không? Vậy chắc anh biết, đối với những việc như thế này, cách tốt nhất là chôn kĩ nó trong lòng, đừng bao giờ nhắc đến nó nữa. Anh thậm chí còn muốn quên hẳn nó đi, đó là một niềm hạnh phúc không cách nào đạt tới."

"Không, ông nhầm rồi." La Phi bỗng ngẩng đầu, ánh mắt trở nên kiên nghị, "Có những chuyện không thể nào quên được, và cũng không nên bị lãng quên. Chuyện đã xảy ra, cần phải dũng cảm đối mặt với nó. Che giấu, chỉ càng làm cho sự việc trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Hãy nói cho tôi biết sự thật, tôi nhất định phải ngăn chặn, không thể để chết chóc hay bi kịch nào khác xảy ra nữa!"

"Anh nghĩ vậy là vì anh đâu có biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì!" Đức Bình có vẻ bực mình với thái độ cố chấp của La Phi, nhưng ông ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh, vẫn muốn thuyết phục đối phương bằng một giọng hòa nhã: "Anh vẫn chưa gặp chuyện buồn như thế bao giờ thì không thể tưởng tượng nổi đâu, thế giới này còn điều gì trái đạo lý hơn thế nữa? Nó chỉ có thể đem giấu kín, tuyệt đối không được nhắc đến nữa. Còn sự dò hỏi của anh, không những chẳng ngăn chặn được chuyện gì, mà trái lại còn có tác dụng phụ. Xin hãy nghe tôi, đây là lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho anh."

Trước lời khuyên hết nước hết cái của Đức Bình, La Phi thoáng chốc do dự. Đối với anh, tình huống này quả là chưa xảy ra bao giờ. Nhưng cảm giác này biến mất ngay sau đó, lòng ham muốn khám phá sự thật và tinh thần trách nhiệm lại vượt lên tất cả.

"Bất luận thế nào, sự việc cũng không thể kết thúc tại đây. Ít ra những vụ án đã xảy ra cũng phải có một kết cục rõ ràng. Trong tình hình hiện nay, tôi là cảnh sát duy nhất ở trên đảo, tôi phải chịu trách nhiệm về việc này!" La Phi nhìn vào đối phương trịnh trọng nói, giọng điệu không còn chỗ để thương lượng nữa.

Đức Bình khẽ thở dài, xem chừng bản thân cũng chỉ còn cách từ bỏ mọi cố gắng. Lặng im giây lát, ông nói: "Vậy anh cho tôi chút thời gian, tôi cần tĩnh tâm suy nghĩ một lát."

"Được. Tôi ngồi đây đợi ông." Một khi đã chiếm thế thượng phong, thì sẽ không chịu nhường bước nữa, đây là phong cách phá án từ trước đến nay của La Phi.

"Được rồi. Nhưng tôi phải ra ngôi một phía sau nhà, tôi cần làm lễ cúng tế, để giao tiếp với những vong linh ở đó, hỏi ý kiến họ xem sao." Đức Bình nói.

"Giao tiếp với vong linh?" La Phi mở to mắt nhìn đối phương, cách nói này đối với anh chẳng khác gì chuyện hoang đường.

"Thế nên tôi mới nói là anh đâu có hiểu được tình hình, anh nghĩ rằng chuyện này chỉ liên quan đến người sống thôi sao?" giọng Đức Bình trịnh trọng khác thường, không có chút gì giống như đang nói bừa, "Tôi cần ít nhất là nửa tiếng đồng hồ, xin anh tạm thời đừng đến làm phiền tôi."

Nói xong, Đức Bình đứng dậy, một mình đi vào nhà sau, cánh cửa nối liền hai gian nhà cũng bị ông đóng sập lại.

Trong đầu La Phi cảm giác có điều gì bất ổn, nhưng không biết phải làm sao. Dù sao, bây giờ anh vẫn chưa có quyền, cũng không có khả năng hạn chế tự do hành động của Đức Bình. Nhưng miếu thờ này anh đã đến nhiều lần, địa hình thuộc như lòng bàn tay. Phía sau nhà chỉ có một phần mộ, không có lối thoát nào khác, nên không lo đối phương thừa cơ bỏ trốn mất.

Vì thế, việc duy nhất có thể làm bây giờ là ngồi đợi.

Nửa giờ trôi qua, vẫn chưa thấy Đức Bình xuất hiện, bên trong miếu thờ im phăng phắc, như thể ngoài La Phi ra không có bất kỳ người nào khác. La Phi không thể ngồi yên được nữa, đúng lúc này bỗng nghe thấy có tiếng bước chân ngoài cổng, ngoảng lại nhìn thì ra là Huệ Thông đang vác bó củi trên vai về.

"Sư phụ tôi đâu?" trông thấy tình hình trong phòng, tiểu hòa thượng lấy làm lạ hỏi.

"Ông ấy ra đằng sau cúng tế rồi."

"Cúng tế? Sư phụ mình có bao giờ làm lễ cúng tế vào ban ngày đâu nhỉ?" tiểu hòa thượng vừa lẩm bẩm vừa đẩy cánh cửa thông ra nhà sau, "Lại còn cài cả cửa nữa chứ?"

La Phi chau mày, quyết định không đợi tiếp nữa, anh đứng dậy lao về phía trước, dùng sức đập cửa: "Đức Bình, hòa thượng Đức Bình?"

Nhà sau vẫn im phăng phắc, không có phản ứng gì.

La Phi tiếp tục gọi, cảm thấy có điều bất ổn, anh lùi lại một bước, lấy đà đạp cửa ra, sau đó đi lại chỗ ngôi mộ.

Cảnh tượng diễn ra ở ngôi mộ khiến La Phi không tin vào mắt mình nữa. Hòa thượng Đức Bình không phải đã biến mất, mà ông đang ngồi lặng lẽ trước ngôi mộ vong linh, chỉ có điều đầu ông đã gục xuống không động đậy, một dải băng quấn chặt lấy cổ ông.

"Sư phụ! Sư phụ!" trong tiếng gọi hoảng hốt của Huệ Thông, La Phi mới định thần trở lại, anh vội bước lên, đưa ngón tay sờ mũi Đức Bình.

Mặc dù phần da chỗ tiếp xúc với ngón tay vẫn còn ấm, nhưng lúc này Đức Bình đã tắt thở từ lâu. Vậy là, chỉ vỏn vẹn có mấy ngày, trên đảo Minh Trạch đã có người thứ ba bị thiệt mạng.

doc-quy-am-3.jpg

Truyện ma kinh dị - Dốc quỷ ám

Truyện ma - Dốc quỷ ám - Phần 21: Tìm manh mối từ cái chết của người thứ 3

Vâng lời La Phi, Huệ Thông chạy xuống núi với tốc độ nhanh nhất có thể, lần lượt đi gọi bác sĩ Lý Đông và trưởng thôn Kim Chấn Vũ trên đảo.

La Phi một mình lở lại chỗ ngôi mộ, tận dụng thời gian này, anh khám xét hiện trường một cách tỉ mỉ.

Người chết mặt ngồi hướng về phía tấm bia mộ lớn không khắc chữ, hình dáng tổng thể vẫn giữ ở tư thế ngồi xếp bằng lúc cúng tế. Quần áo trên người nguyên vẹn, không thấy có dấu hiện bị tổn thương bên ngoài nào. Cơ thịt trên mặt co lại, hai mắt mở to, lồi lên, nhìn vào tình hình, phù hợp với đặc điểm của một người chết do ngạt thở.

Nguyên nhân dẫn đến cái chết hẳn là do dải băng quấn quanh cổ. Dải băng rộng chừng ba phân, dài trên dưới một mét, mép vải bằng phẳng gọn gàng, hai đầu vát hình tam giác, chắc là được may để dùng vào việc gì đó. Nhìn vào màu sắc, thì dải băng đã cũ kĩ, hơn nữa còn cáu bẩn, không thể nhìn ra màu sắc vốn có của nó nữa, đôi chỗ thậm chí còn xuất hiện những sợi co phồng do bị mục nát.

Phần mộ không lớn, diện tích không quá năm, sáu mép vuông. Ngoài ngôi mộ xây bằng xi măng và bia mộ làm bằng đá ra, còn lại toàn bộ là đám cỏ hoang. Lúc này đang là mùa đông trời lạnh, trên mặt đất dày đặc những gốc cỏ khô vàng, bề mặt đất đông cứng, rất khó tìm được dấu chân người hay dấu vết gì trên đó.

Đối diện với hướng chính nam của ngôi mộ là nhà sau của miếu thờ, hướng chính bắc là một vách núi cheo leo, độ cao lên đến bốn, năm mươi mét, hướng này tuyệt đối không thể tồn tại bất cứ con đường nào thông ra thế giới bên ngoài.

Hai hướng đông và tây của phần mộ là những lùm cây um tùm, bắt đầu từ hai đầu của bức tường nhà sau, hai hàng rào tre cao bằng đầu người ngăn cách phần mộ với lùm cây, cho đến tận sát vách núi. Hàng rào đan rất dày, mục đính ban đầu chắc hẳn là để phòng dã thú trên núi xông vào quấy rối những vong linh đang an nghỉ dưới mộ. Hàng rào lúc này còn nguyên không suy suyển, không thấy có dấu hiệu bị dẫm lên hay xé rào. Mà độ cứng của rào tre thì không thể nào chịu được một người trèo qua.

Mọi vết tích cho thấy, trong một không gian như vậy, nếu có người muốn ra vào, thì bắt buộc phải thông qua hai gian nhà nhỏ, trong khi, La Phi ngồi đợi ở trước nhà không rời nửa bước.

Vậy, ai là người đã siết cổ chết hòa thượng Đức Bình, chả lẽ là do ông ấy tự sát?

Bác sĩ Lý Đông vội đến ngay sau đó đã phủ nhận giả thiết này.

"Một người nếu muốn tự sát thì treo cổ, đập đầu vào tường, nhảy lầu hoặc cắt động mạch đều có thể thực hiện được, nhưng tự mình siết cổ đến chết như thế này là điều không thể xảy ra. Vì sự đau đớn trong quá trình bị nghẹt thở vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể con người, nên không ai có thể tự mình thực hiện được việc này, hay nói cách khác, làm đến nửa chừng, chắc chắn anh sẽ không có khả năng tiếp tục nữa vì sự đau đớn cực độ của thể xác – nên biết rằng, để tự siết cổ mình chết cũng cần dùng đến một sức lực rất lớn. Vì thế, cái chết của hòa thượng Đức Bình chắc chắn là do bị sát hại."

La Phi rất tán thành lập luận của Lý Đông, nhưng điều này đồng nghĩa với việc anh không thể không đối mặt với một vấn đề hóc búa: kẻ siết cổ giết hại Đức Bình làm thế nào vào được khu mộ nhỏ này, và rời khỏi đây bằng cách nào?

"Còn một chỗ nữa cũng khiến ta phải đau đầu." Lý Đông chau mày, có vẻ như đang suy nghĩ vấn đề khác, "Hòa thượng Đức Bình tuy không phải là tự sát, nhưng hình như hết một cách cam tâm tình nguyện."

Thực ra La Phi cũng đã để ý đến chi tiết này, nhưng anh muốn lắng nghe ý kiến của bác sĩ chuyên môn hơn, vì thế anh dùng ánh mắt để khích lệ Lý Đông nói tiếp.

"Nhìn vào tư thế của người chết, cho thấy ông ấy bị siết cổ, không có bất cứ sự giãy giụa nào. Ông ấy gần như vẫn cứ ngồi yên để chờ đợi cái chết đến. Đây là điều không thể hiểu nổi, có điều, nếu đã có quyết tâm và nghị lực kiên cường trước cái chết, thì cũng không phải là không làm được." Lý Đông vừa nói vừa nhìn vào mắt tử thi, như thể anh đang đọc được trạng thái tâm lí trước khi chết của người đó.

"Không sai, không cần biết ai là kẻ đã giết ông ấy, ông ấy thực sự đã không có bất kì phản kháng nào. Nhưng tại sao lại như vậy?" La Phi thấp giọng tự hỏi, trong đầu anh chất đầy những nghi vấn, tiếc nuối, thậm chí còn có chút bực bội.

Từ khi trên đảo liên tiếp xảy ra các vụ án li kì đến nay, đây là lần đầu tiên mà La Phi đã tiến gần lời giải nhất. Anh đã dồn Đức Bình vào chỗ không có đường lui, điều bí mật ẩn giấu nhiều năm tưởng chừng sắp có được trong gang tấc. Vậy mà đúng vào lúc này, "bàn tay đen" thần bí đó một lần nữa lại làm đứt đoạn các manh mối, điên đầu hơn, diễn biến này lại xảy ra ngay trước mắt mình, mà mình không hề hay biết. Sau cuộc giao tranh này, thế chủ động nắm trong tay giờ đây đã chuyển thành thế bị động, thực sự khó có thể chấp nhận được.

"Cảnh sát La Phi, nhìn vào tình trạng của tử thi, Đức Bình chắc chắn mới chết không lâu, anh là người đầu tiên có mặt tại hiện trường, chả lẽ lại không phát hiện ra được manh mối nào về hung thủ hay sao?" Lý Đông rõ ràng là không nhận ra nỗi buồn bực trong lòng La Phi, mà chỉ lo đặt ra một câu hỏi khiến người ta khó xử.

"Tôi không những là người đầu tiên có mặt tại hiện trường, mà thậm chí có thể nói, tôi chưa rời khỏi hiện trường nửa bước." –La Phi nói cho Lý Đông biết về tình hình trước và sau vụ án, sau đó cười gượng, bất lực nói: "Mà tên hung thủ này, đến và đi không để lại bất cứ dấu vết nào, cứ như thể chưa bao giờ tồn tại."

"Gì cơ? Chuyện này là thật sao?" Lý Đông mở to mắt ngạc nhiên, "Nói vậy nghĩa là, hung thủ thấy bí mật sắp bị bại lộ, nên vội giết người diệt khẩu? Nhưng hắn không thể chui từ dưới đất lên chứ? Cứ cho là trước đó hắn đã trốn ở nhà sau hoặc ở khu mộ, vậy thì sau khi gây án xong hắn đã biến đi đâu mất? Chả lẽ hắn có bản lĩnh bay lên nóc nhà hay đi ngang trên tường sao, hay là bay từ trên vách núi xuống đất?"

Lời của Lý Đông chợt nhắc nhở La Phi, anh nhớ lại trong vụ án chùa Khô Mộc, Thuận Bình sau khi làm cho tiểu hòa thượng Thuận Đức sợ đến chết xong, đã bỏ trốn từ trên nóc nhà, khiến mọi người nhất thời không thể nhìn ra tung tích. Hung thủ lần này liệu có bắt chước làm đúng như thế không?

Nhưng ngay sau đó La Phi đã vứt bỏ nhận định này, khác với khu nhà kho của các thầy tu ở chùa Khô Mộc, nhà sau của miếu thờ không những vừa cao vừa rộng, mà trên bờ tường ăn ra khu mộ không hề có cửa sổ hay bất cứ kết cấu có thể trèo bám nào khác. Nên muốn trèo lên nóc nhà, bắt buộc phải có thang mới được.

La Phi đang chau mày suy nghĩ, bỗng nghe có tiếng bước chân gấp gáp từ nhà ngoài vọng vào, ngay sau đó đã trông thấy Huệ Thông và Kim Chấn Vũ vội vàng lao đến.

"Sao, lại một người nữa chết à?" trên mặt Kim Chấn Vũ lộ rõ vẻ lo lắng và sợ hãi, không còn phong thái của một người chỉ huy trong trận hỏa hoạn đêm ấy nữa.

La Phi trước tiên kể lại tình hình xảy ra vụ án cho Kim Chấn Vũ nghe, Kim Chấn Vũ vừa nghe vừa đưa mắt nhìn khắp thi thể người chết, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, cuối cùng ánh mắt ông dừng trại ở dải băng vải, hỏi một cách vô cùng lo lắng: "Cái dải băng này là thế nào?"

La Phi lắc đầu, ra hiệu mình cũng không rõ, sau đó anh hỏi Huệ Thông đang đứng gần đó: "Trước đây em đã nhìn thấy dải băng này bao giờ chưa?"

"Chưa thấy bao giờ." – tiểu hòa thượng trả lời chắc nịch, "Đây không phải là vật dụng trong miếu thờ của chúng tôi."

"Không phải của miếu thờ à? Thế thì là của hung thủ đem đến rồi." – Lý Đông phân tích rành rọt, "Tôi đoán là hắn ta tiện tay nhặt ở đâu đó, như thế mới không để lại dấu vết nào. Các anh xem dải băng này, vừa bẩn vừa cũ, như thể đã chôn trong lòng đất hơn chục năm rồi, vừa mới moi lên."

Một câu nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt của Lý Đông, vậy mà đối với Kim Chấn Vũ nó lại giống như một cơn sét đánh, ông ta không kìm nén được, run lên lẩy bẩy. Kiểu phản ứng thái quá như vậy làm sao qua nổi mắt La Phi, anh lập tức hỏi một cách đề phòng: "Anh làm sao thế?"

"Không... không sao." Kim Chấn Vũ tinh thần có chút hoảng loạn, tâm trí không biết để đi đâu, "Là tôi nghĩ lung tung thôi, mà không, không thể nào, tất cả là tại tôi đang nghĩ lung tung, tự mình dối mình."

"Anh đã nghĩ đến điều gì?" La Phi tiếp tục truy vấn.

Kim Chấn Vũ cười gượng: "Tôi... tôi nghĩ đến người chết... đang nằm ở dưới đất."

Suy nghĩ này kể cũng thật là lạ. La Phi và Lý Đông đưa mắt nhìn nhau, rồi cả hai đều lắc đầu, là một trưởng thôn, trong tình huống này mà nói ra những lời như vậy, thật chẳng nên chút nào.

Một người khác đang có mặt ở đó rõ ràng là có cảm giác không giống với La Phi và Lý Đông. Tiểu hòa thượng Huệ Thông sau khi nghe Kim Chấn Vũ nói, dè dặt nói: "Cái sân sau này thực sự không được sạch cho lắm, có ma đấy."

"Hả, có ma?" La Phi lập tức nhìn thẳng vào mắt Huệ Thông, "Em thử nói xem, ma như thế nào?"

"Cứ đến buổi tối là có ma." Việc gợi lại kí ức có liên quan vốn khiến tiểu hòa thượng Huệ Thông rất sợ hãi, nhưng sự quan tâm chú ý của La Phi đã cho cậu lòng can đảm, lời nói của cậu dần trở nên bình tĩnh lưu loát, suy nghĩ cũng logic hơn, "Em với sư phụ trước giờ toàn ngủ ở nhà ngoài. Trước kia vẫn bình thường, nhưng mấy tối nay, cứ đêm khuya thanh vắng là nhà trong lại có tiếng rì rào, như có cái gì đó đang di chuyển. Em ngủ không sâu, nên dễ bị thức giấc. Tối hôm kia, lúc âm thanh đó xuất hiện, em thực sự không chịu nổi, bèn lấy hết can đảm nhìn qua khe cửa vào phía nhà trong, kết quả em đã trông thấy một bóng ma!"

"Bóng ma đó thế nào?"

"Một con ma nữ. Lúc đó cổng giữa nhà sau và khu mộ chưa đóng, em thấp thoáng nhìn thấy dưới ánh trăng có một cái bóng không nhúc nhích, cứ đứng bên cạnh vách núi chỗ khu mộ, như thể đang nhìn xuống chân núi. Cái bóng đó quay lưng lại phía em, em chỉ nhớ bà ta có mái tóc dài bị gió thổi bay, đích thị là một con ma nữ!"

"Sau đó thế nào?"

"Em sợ quá, thoắt cái lùi lại mấy bước liền, suýt ngã xuống đất, còn kêu một tiếng. Lúc này sự phụ em cũng tỉnh dậy, em kể cho thầy nghe những gì mình nhìn thấy, thầy định đưa em ra sân sau kiểm tra, nhưng bảo thế nào em cũng không dám đi, thế nên một mình thầy mở cửa ra đó, còn em thì trốn cửa trên giường, lấy chăn trùm kín đầu. Một lát sau, em nghe thấy thầy gọi em, bảo là làm gì có ma quỷ nào, lúc này em mới lấy hết can đảm ra khỏi giường, ra đến khu mộ ở sân sau. Quả nhiên chỗ đó trống không, ngoài ngôi mộ ra chẳng có gì cả. Thầy khuyên em không nên nghĩ lung tung, tiếp tục vào ngủ. Nhưng em càng nghĩ càng sợ, các anh bảo, một phút trước em còn nhìn thấy, thoắt cái đã không còn tung tích, thế không phải là ma thì là cái gì?"

Tiểu hòa thượng nói đâu ra đấy, liên tưởng đến những lời đồn xung quanh "Dốc quỷ ám", không khỏi khiến người ta rùng mình, lúc này một cơn gió biển thổi qua, lùm cây hai bên phần mộ kêu rì rào, tuy là ban ngày, nhưng cũng tạo nên một không khí ma mị.

"Một con ma nữ?" La Phi dường như thấy không khí chưa đủ độ, trầm ngâm trong giây lát, anh lại truy hỏi, "Thế bà ta có ôm một đứa trẻ không?"

"Điều này thì em không nhìn rõ. Vì bà ta quay lưng lại phía em, vả lại em cũng chỉ nhìn thoáng một cái là đã sợ chạy vào trong nhà rồi."

Tiểu hòa thượng lẽ ra đã nói xong, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, vội bổ sung: "Nhưng hình như em nghe thấy có tiếng khóc của trẻ con vọng vào từ sân sau."

"Em có chắc không?" La Phi nheo mắt, vừa hỏi vừa suy nghĩ điều gì đó.

"Em nghe không rõ lắm." Tiểu hòa thượng thành thật trả lời, "Chỉ cảm thấy thoáng có âm thanh gì đó, lúc có lúc không, nghe rất chi là kì lạ. Giờ anh nói em mới chợt nhớ ra, âm thanh đó là tiếng trẻ con đang khóc."

Nghe lời miêu tả âm u đáng sợ này, đến Lý Đông còn phải dựng tóc gáy, Kim Chấn Vũ càng cắn môi căng thẳng, hai mắt đảo tứ tung, cứ như sắp có ma quỷ từ đâu chui ra.

Thảo nào mà cậu bé này lại tỏ ra sợ sệt cái sân sau đến thế. La Phi nhớ lại biểu hiện tối qua của Huệ Thông, trước sau thống nhất, cho thấy tiểu hòa thượng đã không nói dối.

Nhưng, chả lẽ lại có ma thật sao?

Khu mộ đầy âm khí chìm trong yên lặng, mọi người chẳng nói chẳng rằng, họ đều bị hoang mang bởi cùng một vấn đề.

Đầu bên kia, sau khi nhận được lời nhắn từ Kim Chấn Vũ, không chút chần chừ, Tang Quân Dũng lập tức đem theo máy ảnh đến miếu thờ. Suốt chặng đường đi, anh ta không tin là Đức Bình đã chết. Trước đó không lâu, anh ta còn cho rằng những việc xảy ra từ trước đến giờ đều là do Đức Bình làm, giờ nếu ông ta cũng chết rồi, thì mọi việc phải giải thích thế nào đây?

Sau khi có mặt tại hiện trường, Tang Quân Dũng không thể không thừa nhận một sự thực hiển nhiên trước mặt: Đức Bình không những đã chết, mà còn bị sát hại.

Trong quá trình La Phi chụp ảnh tử thi, Tang Quân Dũng luôn giữ một vẻ mặt đan xen nhiều cảm xúc nhìn vào thi thể trước mặt, dòng suy nghĩ không một phút ngừng nghỉ.

Khám nghiệm hiện trường xong, việc xử lý di thể Đức Bình thế nào là một vấn đề. Kim Chấn Vũ vừa ra một phương án.

"Cũng được." La Phi tỏ vẻ tán đồng, "Tôi thấy cỗ quan tài đó cũng không nhỏ, cho hai thi thể vào trong đó chắc không thành vấn đề."

La Phi đã chủ động nói thế, mọi người dĩ nhiên sẽ chẳng ai có ý kiến khác. Nói xong, La Phi gỡ dải băng dùng làm hung khí ra khỏi cổ người chết, sau đó để Lý Đông và Tang Quân Dũng phụ trách khiêng tử thi, một hàng người đi vào nhà sau.

Chiếc quan tài đó vẫn để ở chính giữa nhà, chẳng biết lúc hòa thượng Đức Bình đặt mua, có lường trước được là có ngày nó sẽ phát huy tác dụng to lớn đến mức này, thậm chí là trở thành nơi an nghỉ cuối cùng của chính mình hay không?

Kim Chấn Vũ và La Phi đi đằng trước, hai người hợp sức đẩy nắp quan tài ra. Thi thể Tiết Hiểu Hoa đang nằm ngửa trong đó, cảnh tượng đập vào mắt lúc này thật chẳng lấy gì làm vui thú cho lắm.

Lúc này La Phi lại nheo mắt, hết sức tập trung nhìn vào khuôn mặt dính máu và không còn nguyên vẹn của Tiết Hiểu Hoa, để thể thêm thời gian quan sát rõ hơn, anh thậm chí còn xua tay ra hiện cho Lý Đông và Tang Quân Dũng khoan hãy đặt thi thể Đức Bình vào trong quan tài.

Mọi người dừng hết mọi hoạt động, ngạc nhiên nhìn La Phi, không biết anh làm thế với mục đích gì.

Nhưng ngay sau đó họ đã có được câu trả lời: La Phi đưa bàn tay phải ra, khẽ thò tay vào vị trí sau tai thi thể Tiết Hiểu Hoa, lôi ra một sợi tóc.

Sợi tóc mềm mại đen nháy, vừa mảnh vừa dài, rõ ràng là tóc của phụ nữ. Vài chỗ trên sợi tóc còn để lại vết máu khô, có lẽ chính vì có những vết máu này mà sợi tóc mới bám dính vào thi thể không bị rơi ra.

"Sợi tóc mà anh đã từng nhìn thấy trên người hòa thượng Đức Bình có giống với sợi này không?" La Phi quay sang hỏi Tang Quân Dũng.

"Chắc cũng tương tự." Tang Quân Dũng phân vân giây lát, không đưa ra được câu trả lời khẳng định. Quả thực, tóc phụ nữ thì ai mà chả giống ai?

Nhưng La Phi lại thở dài, dường như phát hiện của mình và câu trả lời của Tang Quân Dũng đều rất quan trọng. Sau đó, anh lấy trong túi ra một tờ giấy, cẩn thận gói sợi tóc đó lại.

Sau khi làm xong mọi việc, anh mới hài lòng bảo: "Được rồi, cho thi thể vào trong đi."

>> Phần tiếp theo: Truyện ma hay - Dốc Quỷ Ám (P12)

>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây

nguồn: truyenmaviet.com