Truyện ma có thật - Hồn ma theo dâm phụ (P2). Truyện ma có thật - hồn ma theo dâm phụ... "Cái thân thể sương khói này chỉ là một hồn ma thôi. Chàng không còn là một con người nữa. An tiếc rẻ cho những ngày tháng đã qua..." Đọc tiếp diễn biến ly kỳ của truyện ma hồn ma theo dâm phụ ở dưới đây nhé!

>> Truyện ma có thật - Hồn ma theo dâm phụ (P1)

truyen-ma-hon-ma-theo-dam-phu-3.jpg

Truyện ma hay - Hồn ma theo dâm phụ

Truyện ma có thật - Hồn ma theo dâm phụ - Phần 2

Ngày thứ nhì sau khi gặp ông Luận. Hoa lại càng chắc chắn rằng ông ta đã yêu lén nàng. Ngay sáng sớm ông Luận đã lại tới nhà nàng. Mặc dù ngày hôm sau buổi tang lễ cũng có một số bạn bè tới thăm, nhưng đa số họ là những người từ xa tới, vì biết tin trễ hoặc đem thêm những người bạn khác, mới biết tin An chết nên tới chia buồn cùng má Hoa.

Còn trường hợp ông Luận thì không phải thế. Ông ta ở gần đây và những ngày bận rộn tang lễ, chính một tay ông chu toàn cho gia đình nàng rất nhiều. Cũng vì vậy mà Hoa dám quả quyết là ông ta cũng đã yêu nàng thực sự rồi.

Buổi trưa hôm ấy, mọi người ra về hết. Nhưng ông Luận vẫn ở lại và dùng cơm trưa với Hoa và mẹ nàng. Hoa nhận thấy ông rất quan tâm tới mẹ. Ông nói những câu chuyện vui vuí để làm mẹ Hoa bớt buồn. Ông có vẻ rất tế nhị và khéo ăn nói. Mỗi lần mẹ nàng nhắc tới cha thì ông lại lái câu chuyện qua một ngá khác thật khéo léo.

Hoa chú ý từng cử chỉ, lời nói của ông ta. Trong lúc trò chuyện cũng có lúc ông bắt chợt nhìn thấy ánh mắt quyến luyến của Hoa làm nàng e thẹn. Những lúc ấy, Hoa thấy ông mỉm cười với nàng lại càng làm Hoa mê mẩn và con tim rung động như những đợt sóng tình yêu trào tới.

Sau bữa cơm trưa, ông Luận ở lại dùng cơm tối vì có một số bạn bè thân vừa tới. Ông tiếp mọi người như vai trò chủ nhà vì những người bạn ấy đều là những người bạn thân thuộc với ông nữa.

Sau bữa cơm, nhân lúc mọi người đang nói chuyện. Hoa lẻn ra vườn sau. Nàng ngồi dưới một gốt cây trông chờ. Hoa nghĩ; nếu quả thực ông Luận đã để ý tới nàng thì thế nào cũng tìm cách ra đây gặp Hoa, vì từ sáng tới giờ, mẹ nàng cứ quấn quýt bên ông nên ông không có cơ hội nào gần gủi riêng rẽ với nàng được. Hoa hy vọng là ông sẽ xuất hiện như tối hôm qua. Hoa nóng lòng ngồi trên ghế đá dưới gốc cây. Nàng nhìn về phía căn nhà. Ánh đèn vàng từ trong nhà tỏa ra, nàng nhìn ánh đèn hằn lên bóng dáng ông Luận đang ngồi nói chuyện với mọi người trong nhà.

Hoa tự nghĩ, không biết ông ta có cảm thấy nàng đang nóng lòng muốn nói chuyện riêng tư với ông chăng. Không lý ông ta không có một chút cảm tình nào đối với nàng hay sao? Hoa cố xua đuổi những ý nghĩ vớ vẩn đó đi, vì nàng chắc chắn là ông Luận phải yêu mình, không lý một người đàn ông ở tuổi ấy, đã tán tụng sắc đẹp nàng như vậy lại không có một chút cảm tình với nàng sao được.

Trong lúc nàng đang miên man suy nghĩ, một bóng người đã ngồi xuống bên cạnh nàng tự hồi nào. Khi nàng ngước mặt nhìn lên bắt gặp ngay ánh mắt đam mê của người đàn ông này. Hoa lúng túng, vừa mừng, vừa sợ, pha lẫn sự ngạc nhiên hớn hở. Mắt ông Luận sóng sánh như mặt nước hồ thu thực ướt át.

- Chú không thấy cháu ở trong nhà. Chú đoán ra ngay là thế nào cháu cũng ra đây.

Lòng Hoa rộn lên sự vui mừng vì nàng vừa chợt thấy được sự quan tâm của người nàng thầm yêu. Hoa mỉm cười cố khỏa lấp nỗi lòng của mình:

- Cháu muốn nói lại với chú một điều.

- Điều gì đó?

Hoa cố thản nhiên nói:

- Chú nói đúng. Ba cháu qua đời. Cháu không thấy đau buồn gì mấy.

Ông Luận mỉm cười, âu yếm nhìn Hoa.

- Cuối cùng cháu đã nói thực rồi. Lúc đầu chú còn tưởng cháu chỉ là một loài hoa không biết rơi lệ.

- Cháu thú thực với chú, vì chú hiểu được tâm trạng của cháu. Không hiểu tại sao chỉ có một mình chú thấy được mà ngay cả mẹ cháu cũng không hiểu được điều đó !

- Trong lúc này, má cháu quá đau thương nên không để ý đến cháu thôi.

Hoa lắc đầu, nói:

- Tại sao chú lại thấy được lòng cháu?

Ông Luận nhún vai cười.

- Có lẽ chú là người ngoài cuộc.

Hoa tự nghĩ:

"Đúng vậy, với cái đám tang này, ông là người ngoài cuộc nên có thì giờ và tâm trí để ý tới nàng."

- Cháu có thể cho chú biết tại sao ba cháu mất mà cháu không cảm thấy đau buồn được không?

Hoa không do dự, nói ngay:

- Vì ba cháu chưa hề để ý tới cháu. Ba cũng không quan tâm nhiều tới mẹ cháu. Ba cháu cho cháu vô nội trú trong trường ở San Francisco. Cho cháu đủ mọi tiện nghi học hành. ổng tưởng rằng đã làm trọn bổn phận người cha. Còn đối với mẹ cháu, ba cháu sắm cho mẹ cháu căn nhà nguy nga này, sống theo kiểu Mỹ. ở trên ngọn đồi xa khuất hẳn mọi người chung quanh. Trong nhà tuy thật đầy đủ tiện nghi. Tưởng nhưvậy là đã tạo được hạnh phúc cho mẹ cháu rồi. Nhưng ổng có biết đâu, những việc làm này chẳng có ý nghĩa gì cả. ổng đã hoàn toàn sai lầm với cách cư xử với vợ con như vậy rồi!

Lúc ấy An cũng vừa trong nhà đi ra. Chàng đã nhàm chán với những lời phân ưu giả tạo của một số bạn bè. Chúng tới đám tang và nhà chàng cũng như những lời cáo phó tiếc thương rặt những mùi tâng bốc nhau lên. Chàng có cảm tưởng như cái chết của chàng là một dịp để cho bạn bè nhân đó mà ló mặt ra với Đờí. Trườn tên tuổi mình trên mặt báo. Khoe khoang những mảnh bằng, sự nghiệp cho người đời biết tới.

Trong những người bạn đó, An đã đặc biệt chú ý tới Luận. Một thằng bạn thân cùng chung nghề nghiệp. Phải nói trong nghề bán bảo hiểm này ở đây, chỉ có y và chàng là những đứa thành công nhất. Mấy hôm nay, chàng thấy Luận chạy lên chạy xuống. Lo trong lo ngoài, săn sóc vợ con chàng một cách thực đặc biệt. Vừa rồi Luận đang ăn uống, nói chuyện với mọi người trong nhà, tự nhiên lẩn ra sau vườn nên làm An chú ý. Chàng lần lũi theo sau và vô tình nghe được câu chuyện của Luận và đứa con gái cưng duy nhất của chàng. An không ngờ Hoa lại thốt ra những lời bất hiếu như vậy!

Lòng chàng quặn đau, nhưng bây giờ phải làm sao đây cho Hoa hiểu nổi sự lo âu và yêu thương của chàng cho nó. An chỉ còn biết đứng nhìn và lầng nghe. Hoa nói xong, Luận có vẻ ngạc nhiên hỏi tới:

- Sai hoàn toàn?

Hoa vẫn thản nhiên nói:

- Vâng, ba cháu cả ngày chỉ biết làm giàu. Kiếm tiền là điều ba cháu thích thú nhất. Rút cục ba cháu đã phải mất cả mạng sống của mình.

Luận hỏi:

- Cháu không cảm thấy có hạnh phúc, nên cháu biết luôn cả má cháu cũng không có hạnh phúc hay sao? Hoa buông một câu thực phũ phàng.

- Cháu và má cháu đều là đàn bà, cả hai đều là những người bị bỏ rơi.

- Cháu Hoa à, có lẽ quả thực ba cháu không đủ thì giờ ở bên cạnh cháu và má cháu.

- Vậy chú có tới thăm gia đình cháu thường xuyên không?

- Dĩ nhiên là chú phâi tới thăm cháu khi tới thăm má cháu.

Hoa thấy lòng mình như ấm lại, nàng mê mẩn với giọng nói ngọt ngào và cử chỉ săn đón của ông Luận hơn bao giờ hết. Nàng liếc nhìn ông một cái thực mau và tự nghĩ; giá được ôm lấy ông, hôn lên bờ môi kia thì sung sướng biết chừng nào.

Có lẽ hiểu con không ai hơn cha mẹ. An đã nhìn thấy những cử chỉ và lời nói của Hoa. Chàng sợ hãi la lên:

- Hoa, con lầm rồi. Thằng Luận không phải là một người đứng đắn đâu. Ba sẽ cho con biết những mánh mung đểu cáng trong cuộc đời lừa gạt của nó.

Nhưng dù cho An nói gì, có ai nghe thấy tiếng chàng đâu Ngay cả thân thể chàng cũng chỉ là một cái bóng vô hình trong một thế giới khác biệt với loài người.

Chàng hoảng hốt khi thấy Luận nắm lấy tay con gái mình và Hoa run run gục đầu lên vai hắn.

Chưa bao giờ An điên lên như lúc này, vì Luận tới thăm vợ con chàng ngày một. Trong khi đó, những bạn bè khác của chàng dần dần giảm bớt đi. Luận còn mang cho vợ chàng những thứ nàng ưa thích như hoa lan, ô mai cam thảo. Chàng đã biết rõ ý định của Luận hơn ai hết. Cái thằng sở khanh nổi tiếng trong giới bán bảo hiểm này ai còn lạ gì y. Chỉ có vợ con chàng là ngây thơ. An bắt đầu hối hận vì từ trước tới nay không muốn cho vợ con tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Bây giờ đây, cả hai mẹ con như con cừu non trước miệng chó sói. Thế nào rồi Luận cũng tiến tới những bước hoang đàng lừa lọc để chiếm đoạt tất cả tình yêu, thân thể cả vợ lẫn con chàng và gia tài của An để lại.

Bây giờ phải làm thế nào để ngăn cản âm mưu đen tối của một thằng bạn đểu cáng này đây. Trong khi đó, Hoa như sống những ngày mơ mộng nhất của cuộc đời con gái mới lớn lên. Nàng như một đóa hoa đang trộ nở, còn Luận như một người biết thưởng thức cái hương thơm tinh tiết của một bông hoa lạ.

Quả thực, sau đám tang, Luận đã mang lại một sinh khí trong gia đình nàng. Sắc mặt mẹ Hoa đã càng ngày càng giảm đi những nét u buồn. Nụ cười cũng đã thấp thoáng trên môi bà. Hoa thực cảm động vì Luận đã mang lại hạnh phúc cho gia đình nàng. Hoa không ngờ đã gặp được người đàn ông này, và ông ta đã dẫn dắt nàng vào tình yêu.

Hoa như người nằm trong mộng. Đáng lẽ những ngày tháng trở về nhà đưa đám ma cha là những ngày u buồn nhất đời nàng thì ngược lại. Những ngày này lại là những ngày hạnh phúc và vui sướng nhất trong cuộc đời nàng.

Khi một người con gái yêu một người đàn ông, cả bầu trời chung quanh trở nên hồng thắm. Tất cả những lời nói của thần tượng nàng là những điệu du ngọt ngào và hạnh phúc. Tình cảm này rất là kỳ diệu.

Nhưng ngày vui ấy qua mau. Mẹ Hoa đã bắt đầu thôi thúc nàng trở về nhà trường tiếp tục học như cũ. Hoa đã phụng phịu nói với mẹ:

- Má, con muốn ở lại đây với má. Con không muốn ở trong nội trú nữa đâu.

Cúc ngạc nhiên hỏi con:

- Tại sao lại muốn bỏ học. Con muốn làm cái gì đây?

- Ba mất rồi, để lại căn nhà to như thế này, có một mình má ở đây. Con muốn ở bên cạnh má.

Đó chỉ là cái cớ, Hoa biết mình đang nói dối, vì nếu trở lại trường, có nghĩa là sẽ phải xa ông. Và không biết tới bao giờ mới có thể gặp lại được người yêu đây.

Mẹ Hoa nghiêm nét mặt, nói thực cương quyết.

- Lúc còn sống, ba con tìm đủ mọi cách để cho con lên San Prancisco nội trú trong truởng này. Con đừng tưởng việc đó dễ dàng lắm đâu. Mộng ước của ba con là khi lớn lên, con phải đỗ đạt, thành tài. Con mà bỏ học ngang như thế, thử hỏi hồn ba con có được yên hay không? Con phải ở lại đó khi nào tốt nghiệp xong mới được về.

Như vậy là xong. Hoa biết rằng không thế nào thuyết phục được mẹ cho ở lại nhà nữa. Ngày mai nàng bắt buộc phải lên đường.

Để đưa nàng trở lại trường học. Tới tối, ông Luận dắt mẹ con Hoa đi ăn nhà hàng. Trong bàn ăn, tự nhiên Hoa cảm thấy giá không có mặt mẹ mình thì tình tứ biết chừng nào. Trong suốt bữa cơm, Hoa nhìn ông Luận đăm đăm. Nàng cảm thấy biết bao nhiên điều âu yếm muốn thổ lộ với người yêu, nhưng làm sao nói lên lời khi có sự hiện diện của mẹ nàng trong bàn ăn này.

Cho tới khi ăn xong, nhân cơ hội mẹ Hoa đi rửa tay. Nàng vội vàng nói:

- Cháu đi rồi, chú có nhớ cháu không?

Ông Luận mỉm cười.

- Dĩ nhiên chú sẽ nhớ cháu. Cháu là mộtthiếu nữ xinh đẹp nhất mà chú đã gặp. Hoa mừng như muốn phát điên lên.

Chú nói thực đó ư?.

- Dĩ nhiên là thực. Cháu đã thấy có bao giờ chú nói dối cháll điều gì đâu.

Hoa gần như muốn nhẩy vô lòng ông mà thốt lên lời yêu thương ân ái nhất của lòng nàng. Dù cho Hoa vừa mất đi người cha, nhưag nàng gần như thấy dửng dưng, vì thực sự cha con Hoa có được gần gủi nhau bao nhiêu đâu. Ba nàng chỉ biết lo tới kiếm tiền. Làm giầu là phương châm trong cuộc sống của đời ông?

Bây giờ chỉ có ông Luận là người đàn ông có thể lấp đi được khoảng trống vắng tìnhcảmcủa cuộc đời con gái trong Hoa:

- Chú có dịp nào lên San Francisco thăm cháu không?

- Lẽ dĩ nhiên là chú sẽ lên thăm cháu thường xuyên rồi. Từđây lái xe lên San Francisco chỉ có hơn mộ tgiờ đồng hồ thôi, chứ có xa cách gì bao nhiêu đâu.

Hoa nghẹn ngào, nàng muốn thố lộ tất cả nỗi lòng yêu thương thầm kín bấy lâu nay. Nhưng ngay khi ấy, mẹ Hoa đã trở lại nên nàng đành im lặng. Mẹ nàng nói:

- Có lẽ chúng ta nên về là vừa. Em cảm thấy hơi mệt rồi.

Ông Luận gật đầu. Thế là hết, dù ông Luận có hứa đi San Francisco thăm nàng, nhưng đó cũng vẫn chỉ là một lời hứa. Hơn thế nữa, kỷ luật nhà trường này, dễ gì cho một người đàn ông xa lạ tới thăm nữ sinh nội trú như vậy hay sao. Buổi chia tay người yêu thực buồn. Hoa muốn kéo dài thời gian để được gần gủi người tình nàng thầm yêu trộm nhớ này cho tới muôn thủa.

truyen-ma-hon-ma-theo-dam-phu-2-.jpg

Kể truyện ma - Hồn ma theo dâm phụ

Truyện ma có thật - Hồn ma theo dâm phụ - Phần 3

Bây giờ ở nhà chỉ còn mộtmình Cúc. Nàng và Luận vừa đưa Hoa lên San Prancisco để trở lại trường học. Sau khi đưa Cúc về, Luận cũng đã ra về nhà chàng rồi. Căn nhà này chưa bao giờ thấy trống trải và lạnh lẽo như bây giờ.

Cúc mở máy truyền hình lên coi cho đỡ buồn. Hình ảnh quen thuộc của những chương trình truyền hình hàng ngày nàng coi một cách thích thú bên cạnh An, bỗng nhiên hôm nay trở nên nhạt nhẽo và thật vô vị. Nàng không còn thấy hứng thú gì với nhân vật trong những chương trình này nữa.

Cúc tắt máy, rồi lại bật lên. Nàng không chịu nổi sự im lặng tới rợn người trong căn nhà rộng lớn này. Mới có vài tiếng đồng hồ mà nàng đã tưởng như hàng thế kỷ. Tự nhiên Cúc thấy ân hận khi ép buộc Hoa trở lại trường học nội trú. Bây giờ chỉ còn lại hai mẹ con, tại sao nàng lại nhất định bắt Hoa phải ra đi. Rồi đây với cái không khí lạnh lẽo và vắng vẻ này, nàng có thể chịu đựng được bao lâu.

Nhưng sự thực Cúc không ở nhà một mình. Ngay bên cạnh nàng là An. Chàng ngồi bó gối, nhìn cô vợ xinh đẹp và trẻ trung của mình lo âu, sợ hãi mà lòng đau đớn không không nguôi. An than trời trách đất sao bắt chàng lìa cuộc thế sớm

sử như thếnàý. Bây giờ ngồi đây mà nhìn người vợ lo âu sợ sệt giữa đêm khuya mới phải làm sao. Chàng hoàn toàn bất lực chỉ vì hiện nay ngồi đây nhưng lại xa cách ngàn trùng. Chàng đang sống ở một thế giới khác, một thế giới vô hình, cách biệt với loài người. An chỉ còn biết lấy mắt ngó những sợ hãi lo âu của người vợ trẻ giữa đêm khuya này. Cúc đang cô đơn. Nhưng làm sao nàng biết được có

An nơi đây.

Cúc ngồi coi truyền hình một hồi, nàng định đi ngủ, nhưng khi leo lên giường không thế nào nhấm mắt được. Cúc bật đèn, cởi bỏ quần áo đi vô phòng tấm. An lững thững theo vợ. Cúc vặn nước nóng cho đầy bồn tắm, pha cho nước âm ấm, đổ một chút nước hoa rồi leo.vô ngâm mình trong nước. Thân thể trắng ngần lồ lộ của Cúc làm An run lên. Chàng muốn ôm lấy nàng như mọi khi, nhưng làm sao bây giờ. Cái thân thể sương khói này chỉ là một hồn ma thôi. Chàng không còn là một con người nữa. An tiếc rẻ cho những ngày tháng đã qua. Chàng đã bỏ bê người vợ trẻ nõn nường nhưthếnày để lao đầu vào việc kiếm tiền ngày đêm. Hồi đó chàng làm gì có thì giờ rảnh rỗi mà ngồi chiêm ngưỡng thân hình vệ nữ của vợ như bây giờ đâu.

Với cái tuổi ba mươi mấy hơ hớ thế kia mà góa chồng làm sao nàng chịu nổi. Ngay cả khi An còn sống, nhiều khi Cúc đã làm cho chàng đảo điên trong vấn đề chăn ối chứ nàng có yếu đuối gì đâu. Hồi đó, nhiều lúc An đã phải lén lút uống thuốc kích thích vì tuổi tác chàng lớn hơn nàng nhiều quá. Sinh lý suy nhược. Có lẽ cũng vì vậy mà chàng đắm mình trong thú vui làm giầu và nhậu nhoẹt để bù đắp vào cái thiếu hụt sinh lý vì tuổi tác. Bây giờ nghĩ lại quả thực chàng đã quá ích kỷ với vợ con. Nhất là Cúc hơ hớ như thế này, nàng phải chịu đựng ra sao đây.

Hai bàn tay Cúc đang rà lên khuôn ngực đầy ăm ắp cho nước trào lên hai gò bồng đảo căng tròn ấy. Nàng thấy that dễ chịu. Mùi thơm của nước hoa và hơi ấm của nước nóng làm tinh thần Cúc bớt căng thẳng. Nàng từ từ nhắm mắt, duỗi thẳng chân, hơi dạng ra một chút và chậm chạp hít không khí thật đầy lồng ngực. Bộ ngực Cúc càng vung lean khi hơỉ thở đầy ắp buồng phổi.

Nhìn ngắm thân thể Cúc một hồi càng làm An run rẩy hơn trước. Chàng tiến tới sátbồn nước, đưa tay vuốt ve thân thể nàng. Nhưng bàn tay chàng không có một cảm giác gì hết. Những ngón tay lún vô thân thể Cúc như cõi chân không. Chàng ôm lấy mặt nàng, nhưng khuôn mặt ấy chìm vào làn sương khói xấc thân An. Chàng đành bất lực, ôm mặt khóc rưng rức. Trong khi ấy Cúc vẫn thản nhiên trong hơi thở đều đặn dưới làn nước thơm tho, nàng làm sao biết được có hồn chàng đang ước ao vuốt ve thân thể nàng.

Không biết Cúc đang nghĩ gì, tự nhiên An thấy trên khuôn mặt mũm mĩm của nàng chảy dài hai hàng lệ. Mắt nàng vẫn nhắm nghiền. Bộ ngực vươn cao thổn thức. Bàn tay Cúc trên khuôn ngực bóp chặt, những ngón tay lún vô vùng đồi núi ấy lại càng làm da thịt nàng căng cứng hơn nữa.

Bỗng chuông điện thoại reo vang. Cúc mở choàng mắt, nàng tử từ đứng dậy. Đi ra khỏi bồn tắm, tới đầu giường, nhấc máy điện thoại lên nghe.

- A lô.

- Cúc hả. Anh đây, em đang làm gì đó?

- Có gì không anh. Em đang tắm.

Khuya quá rồi còn tắm sao?

- Buồn quá. Ngủ không được, không biết làm gì nên đi tắm thôi. Anh chờ em một chút, để lau mình rồi mới nói chuyện nghe.

- Ừ, em lau mình đi kẻo lạnh.

Cúc để máy điện thoại xuống, vô phòng tắm lấy khăn lau mình cho khô rồi với chiếc áo ngủ mỏng choàng lên mình. Nàng đi ra, chung vô mền, cầm lại điện thoại.

- Dạ, em nghe đây.

- Em lau mình rồi à. Mặc quần áo vô không coi chừng lạnh đó.

- Em đã chung vô mền rồi. Anh đừng lo.

Lúc nãy, đưa em về, anh định ở lại chơi cho tởi khi em đi ngủ. Nhưng lại ngại nên thôi. Anh biết giờ này một mình em ở nhà vắng vẻ và cô đơn lắm phải không?

- Dạ, cũng vì thế mà em không ngủ được. Đây là đêm đâu tiên trong đời em ngủ một mình trong căn nhà rộng lớn như thế này. Em hy vọng vài đêm nữa sẽ quen đi thôi.

- Bây giờ cũng khuya lắm rồi. Em ngủ đi kẻo mệt.

Sáng mai khi thức dậy, gọi điện thoại cho anh, chúng mình đi ăn sáng nhé.

- Dạ, nhưng anh không đi làm sao?

- Anh đã giao công việc cho cô thơ ký lo ở văn phòng rồi. Khỏi phải vô đó thường xuyên nữa. Có chuyện gì cô ta gọi điện thoại cho anh thôi mà.

- Cô ấy biết anh ở đâu mà gọi?

- Em quên là anh có điện thoại cầm tay hay sao?

Tự nhiên Cúc mỉm cười vu vơ, nói:

- À há, em không nghĩ ra điều đó.

- Thôi, em đi ngủ đi kẻo mệt. Nhớ sáng mai gọi anh đi ăn sáng nhé.

- Dạ, anh cũng đi ngủ đi.

- Chúc em ngủ ngon..'

- Cám ơn anh.

Cúc đặt máy điện thoại vào chỗ cũ. Nàng với tay tắt đèn, kéo mền lên cao hơn chút nữa rồi nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ. Nhưng càng cố gắng ngủ bao nhiêu, nàng càng thao thức bấy nhiêu. Tiếng đồng hồ tí tách, tiếng máy sưởi ù ù hàng ngày nàng có nghe thấy gì đâu. Bây giờ bỗng nhiên là những khó chịu không sao nhắm mắt được.

Hình nhưngoài trời bắt đầu mưa. Lúc chiều bản tin tức thời tiết đã tiên đoán tối nay có mưa rào và gió thổi hơi mạnh. Nhiệt độ xuống thấp lắm thì phải. Bỗng có vật gì nhúc nhích ngay dưới chân làm Cúc hoảng hồn thét lên. Nàng nhổm dậy, mặt mày tái ngắt vì sợ hãi. Từ nhỏ tới lớn Cúc đã có tiếng là nhát. Tối nay phải ngủ một mình nàng đã nơm nớp trong lòng, nhưng Cúc cố quên đi những cố tật hàng ngày. Nàng lấy hết can đảm để thử sống một đêm lê loi một mình trong căn nhà này xem sao. Nhưng bây giờ không còn chịu đựng được nữa, hình như có ai vừa sờ vô chân nàng.

Tim Cúc đập thình thịch. Nhưng năng bỗng phì cười vì vừa nhìn thấy con mèo nhẩy khỏi giường. Thì ra trời lạnh, chú mèo tam thể của nàng leo lên giường Cục, tính rúc vô mền nàng tìm hơi ấm để ngủ. Con mèochạy ra tới gần cửa, đứng lại quay qua nhìn Cúc, nó có vẻ ngơ ngác không hiểu sao cô chủ dễ thương hàng ngày thường ôm ấp nó, bỗng nhiên hôm nay lại nổi giận la hét như thế. Cúc nhìn thấy trong ánh mắt chú mèo tam thể của nàng những thắc mắc hiền từ.

Nàng vội vàng gọi nó:.

- Meo meo... lên đây nằm với tao đi. Tại mày làm tao hết hồn chứ tao có muốn đuổi mày đi đâu... meo meo meo.

Con mèo vẫn đứng gần cửa nhìn nàng như dò hỏi có phải Cúc thực lòng kêu nó lại, hay nàng vẫn còn giận dữ. Cúc gọi lại lần nữa. Con vật quay hẳn mình lại, đi từ từ tới giường, nhưagnó cònngầnngừkhôngdámnhẩy lêngiường. Cúc kéo mền ra, tụt xuống giường ôm nó vào lòng. Bờ lông mềm mại của nó ép sát ngực Cúc làm nàng thấy thật dễ chịu. Cúc kéo con mèo chui vô mền. Nó bắt đầu lim dim đôi mắt và hơi thở khò khè đều đặn. Tự nhiên Cúc mỉm cười thích thú. Nàng vuốt nhẹ chú mèo, thầm nghĩ:

- Sao mình ngu thế không biết. Từ chợp tối tới giờ kêu con meo meo này làm bạn có phải là dễ chịu hơn không. Bây giờ chỉ có nó và nàng ở trong căn nhà này là những sinh vật có thể gần gủi, ấp ủ nhau trong lúc cô đơn lạnh lẽo này mà tại sao tới bây giờ nàng mới nghĩ ra.

Lúc ấy An ngồi ngay đầu giường. Chàng theo rõi từng cử chỉ, từng lời nói của vợ. Nhiều lúc chàng cuống lên vì cơn bối rối của Cúc mà không thế nào làm gì để giúp nàng được Lúc Cúc hoảng hốt vì con mèo cọ vô chân nàng cũng đã làm An nhẩy chồm lên. Bây giờ thì chàng hơi yên trí rồi. Cúc đang ôm ấp con mèo nhưmột người bạn chống đỡ cơn sợ hãi qua đêm nay. Chàng hứng chí thò tay vỗ nhẹ vô đầu con mèo đang nằm trong lòng Cúc. Bỗng con meo kêu ré lên. Nó cào vô tay Cúc và cong đuôi nhẩy phắt xuống giường..Mình mẩy, lông lá sù lên như khi bị một con chó tấn công. Cúc cũng kêu thất thanh, nàng choàng dậy. Nhìn nhác nhìn chung quanh. Nàng có linh cảm như trong phòng vừa. có một người nào nữa xâm nhập. Tiếng gió bập bùng, đập ngoài cửa sổ rờn rợn. Nàng thò tay bật ngọn đèn sáng giữa nhà: Con mèo chạy ra tới cửa đứng dừng lại, lông nó vẫn sù lên, ngoái đầu lại nhìn về hướng Cúc một cách sợ hãi. Cúc vưa định kêu meo meo thì nó lại gào lên một tiếng nữa nghe thực thảm khốc như cớ hồn ma nào muốn chụp lấy nó.

Cúc chưa bao giờ thấy con mèo có hành động kỳ dị như hôm nay. Nàng có linh cám nhất định phải có chuyện gì đó vừa xẩy ra cho con mèo của nàng. Cúc mua nó từ khi còn nhỏ xíu tới bây giờ, chưa có lần nào nó dám cào nàng, dù cho có lúc Cúc đánh đập nó. Không hiểu hôm nay có chuyện gì xẩy ra mà nó lại hung bạo và sợ hãi như vậy. Những chuyện ma quái hiện hình.chợt thoáng qua đầu Cúc. Nàng

run rẩy muốn khóc.

An chạy lại ôm lấy nàng, nhưng lại một lần nữa, chàng chỉ chụp vào khoảng không và.té nhào xuống giường mà Cúc cũng.chẳng biết gì. Vừa rồi chàng muốn đập nhè nhẹ vô đầu con mào như mọi khi mỗi lần khen thưởng nó một điều gì, không ngờ lần này con mèo lại có phản ứng quái lạ và ác liệt như vậy. Tới khi nó chạy ra cửa, An lại làm thêm một lầm lỗi nữa là rượt theo nó nên con mèo lại thất thanhkêu lên và cong đuôi chạy xuống dưới nhà ngay. Điều này làm Cúc sợ hãi hơn cả, tim nàng muốn nhẩy tung ra khỏi lồng ngực. Cúc lụp chụp nhấc điện thoại gọi cho Luận. Điện thoại reo thực lâu mới thấy có tiếng trả lời.

- Alô...

- Anh Luận đó hả?

- Phải, Cúc đó à. Có gì không em?

- Em xin lỗi đánh thức anh dậy, nhưng...

- Không sao đâu, có chuyện gì không em?

Cúc ngần ngừ, nàng muốn nói nhưng không biết mở lời ra sao.

- Em... em...

- Em làm sao rồi?

- Em sợ quá... con mèo...

Có tiếng Luận cười hì hì trong máy.

- Con mèo thì có gì đâu. Con mèo nhà em hay con mèo nào khác?

Cúc nói thực nhanh.

- Con mèo của em, nhưng mà... nhưng mà nó kỳ lắm.

- Nó làm sao?

- Cúc nói như muốn khóc.

- Nó cào em và nổi điên lên một cách bất thường.

Tiếng Luân hốt hoảng.

- Em... em có sao không: Bây giờ nó đâu rồi.

- Em bị chảy máu nhiều.

- Em đừng sợ, anh sẽ tới ngay.

- Dạ... dạ, anh tới mau nha anh.

Cúc đặt máy xuống, nàng ngồi thở hồng hộc. Những ý nghĩ kỳ quái hiện ra lung tung trong đầu óc nàng. Từ hôm đám táng tới giờ, Luận là người hăng hái giúp đỡ mẹ con nàng nhiều nhất. Cúc không có thân nhân gì ở Mỹ này cả, còn An cũng chỉ có một ít họ hàng thật xa, nghe tin chàng chết, gọi điện thoại phân ưu qua loa vì họ ở những tiểu bang khác không thếnào tới giúp đỡ gì gia đình chàng được. Hơn nữa, khi còn sống, An cũng rất lơ là với họ hàng, thành ra họ còn tệ hơn bạn bè. Cũng vì thế mà bây giờ Cúc chỉ còn nước bám lấy Luận. Sự thực thì Luận cũng không phải là người thân thiết cho lắm. Nhưag cách đây mấy tháng, tự nhiên Luận nói với nàng cái cảnh ngày hôm nay. Trong trường hợp An chết đi, cuộc sống nàng sẽ ra sao? Vì dù sao thì tuổi tác An cũng chênh lệnh với nàng nhiều quá.

Lúc đầu Cúc chỉ cho là Luận nói chơi. Nhưng khi nghĩ kỹ lại thì quả thực chàng có lý. Bởi vậy Cúc mới đôn đốc An phải mua bảo hiểm nhân thọ cho cả gia đình. Đây là nghề của chàng, An chiều vợ ngay. Hơn nữa, chàng cũng muốn lấy một ít ưn dụng với hãng bảo hiểm chàng đang cộng tác và sốtiền bảo hiểmnhân thọ cho cả gia đình chàng lên tới cả trăm ngàn ngay tư ngày hôm đó.

Khi an táng chồng xong, Cúc nghĩ ngay tới cuộc sống tương lai. Quả thực món tiền bảo hiểm của An là sự sống cho gia đình ngày hôm nay. Nếu không có nó, chắc chắn gia đình nàng sẽ khốn đốn ngay. Và lẽ dĩ nhiên, người giúp đỡ nàng trong lúc này còn ai hay hơn là Luận. Vì chính Luậnbày ra vụ này. Hơn thếnữa, chàng cũng lại làm chung một hãng bảo hiểm với An và hiện nay cũng phải nhận thấy rằng; ngoài tuận ra đâu còn ai hăng hái giúp đỡ nàng như chàng nữa.

Điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu, Luận là kẻ độc thân, không vướng mắc gia đmh, nên chàng muốn làm gì thì làm. Còn những bạn bè khác của An, những người có gia đình đâu dám xốc vác việc ngươi khác ngày đêm như Luận.

Có tiếng chuông reo. Cúc mừng rỡ chạy xuống nhà mở cửa. Gió ở ngoài thổi thốc vô trong nhà. Luận nói lớn:

- Vô đi vô đi. để anh đóng cửa lại cho. Đang có bão đó.

Cúc rối rít, nói:

- Anh ướt hết rồi.

- Không có gì đâu, em đừng lo cho anh. Vết thương em ra sao rồi?

- Con mèo nó cào em.

Luận nắm lấy tay Cúc kêu lên:

- Trời ơi, bộ nó điên rồi h'ay sao. Em có muốn anh đưa đi bác sĩ không?

Cúc lắc đầu nguầy nguậy.

- Không sao đâu anh. Trời đêm giông bão mà đi đâu bây giờ.

- Thôi được rồi,'nhà có thuốc cầm máu không, để anh băng cho em. Coi chừng nhiễm độc lại khổ thôi. Con mèo đâu rồi.

- Em cũng không biết, nó cào em xong, kêu rống lên và chạy trốn ngay.

- Không lý nó điên rồi à?

Cúc sợ hãi hỏi:

- Có sao không anh?

Luận cố trấn an Cúc.

- Không sao đâu, để anh lấy thuốc sát trùng rửa tay cho em. Băng lại đàng hoàng cho cầm máu, rồi sáng mai đi bác sĩ cũng không muộn.

Cúc dẫn Luận tới bên tủ thuốc. An rất cẩn thận về vụ này nên trong nhà không thiếu một loại thuốc thông thường nào. Luận lựa thuốc xong, cầm tay Cúc nói:

- Hay là để anh nút máu ra trước đã. Nếu có chất độc cũng đỡ cho em. Còn như băng lại liền, cầm máu mà có chất độc thấm vô thân thể em e khó trị. Cúc cảm động, nàng gạt đầu nhè nhẹ về sự lo lắng săn sóc của Luận. Trong khi Luận đưa tay nàng lên miệng nút máu ra và nhổ vô bồn rửa mặt. Tự nhiên Cúc rưng rưng

nước mắt. Tới khi chàng lấy thuốc rửa tay và băng cho nàng xong. Nàng không còn tự chủ được nữa, ngả đầu vô vai Luận, khóc nức nở. Luận nhẹ nhàng ôm lấy vai Cúc, xoa nhè nhẹ trên bờ vai, thì thầm:

- Em có đau lắm không. Băng lại rồi, không có gì nữa đâu

Cúc lắc nhẹ đầu trên vai chàng, nghẹn ngào.

- Không, em không có đau đâu. Anh tốt với em quá...anh Luận ơi...

Luận ôm Cúc sát vô người chàng hơn nữa. Hơi thở của người ngóa phụ trẻ hổn hển trên vai chàng làm người Luận cũng từ từnóng lên. Bộ ngực căng tròn ép sátvô mình Luận như mời mọc man dại. Chàng không tự chủ được nữa. Ghì

tấm thân nóng hôi hổi ấy thực sát vô mình. Cúc không một mảy may phản đối, nàng ngả theo tay Luận quện vô mình chàng. Lúc này chính nàng cũng không biết tại sào mình yếu đuối như vậy. Tới khi Cúc ngửa mặt lên thì bờ môi Luận đã tràn đầy trên miệng nàng. Nụ hôn nóng bỏng đầy ma lực ấy làm Cúc ngây ngất. Nàng càng ép sát thân thể mình vô người Luận hơn nữa. Bàn tay Luận đã rà qua làn áo ngủ mỏng manh chờn vờn trên da thịt Cúc, nàng rên lean khe khẽ.

- Anh... anh ơi...

An không ngờ sự việc lại xẩy ra nhanh chóng như vậy. Chàng điên cuồng nhẩy lại đấm đá vô mình Luận và Cúc. Nhưng vô ích, thân thể chàng chỉ là một làn khói mong manh. Không ai biết sự có mặt của An ở đây cả. Dù cho An la hét, gào thét thì tiếng nói của chàng vẫn chỉ là hưvô. Trong khi đó, một cánh tay Luận đã kéo đùi Cúc gác lên hông chàng. Chiếc quần lót của nàng cũng đã rơi xuống sàn nhà tự hồi nào. Mắt Cúc nhắm nghiền, môi nàng dính chắt lấy miệng Luận. Lưỡi chàng đang rà nhẹ nhàng trong miệng nàng tê chồn nóng bỏng. Cả hai người cùng không thế nào dừng lại ở đây được nữa. Luận nhẹ nhàng đè Cúc nằm xuống thảm...

An chịu không nổi cảnh tượng trước mắt. Thân thể nõn nà của người vợ tré nằm gọn bên dưới những bắp thịt rắn chắc của thằng bạn vong niên. Vụ này cũng là lỗi của chàng. Với những háo hức xác thịt của người đàn bà trong tuổi Cúc cộng với những bắp thịt rắn chắc đầy nhựa sống của Luận mà sáp vô nhau làm sao tránh khói như thế này. Hơn thếnữa, vụ con mèo tấn công Cúc vừa rồi cũng là tại chàng gây nên. Nhưag dù sao thì An cũng không chịu nổi. Ngay dưới ánh đèn sáng choang thế này. Giữa phòng khách, nơi mà hàng ngày chàng hưởng thụ những giây phút êm ấm của hạnh phúc gia đình bao nhiêu năm nay. Bây giờ, trước mắt chàng, người vợ đẹp đẽ trẻ trung, yêu quí của chàng đang rên rỉ trong vòng tay kẻ khác trước mặt chàng.

An tung mình nhẩy ra ngoài đường mưa bão. Cắm đầu chạy thục mạng về phía trước. Tới khi hai chân An muốn khuỵu xuống, chàng mới dừng lại. Trước mặt An có ánh đèn lấp lánh, chàng nhìn lên. Không ngờ đó lại là nhà thương mà người ta đã đưa xác chàng tới đó mấy bữa trước.

An lang thang đi vô trong. Chàng đã biết mình không cần đi qua cửa nên cứ thế đâm đầu vô tường xuyên qua mà đi Chàng đi hết phòng nọ tới phòng kia. Nơi nào cũng im lìm, vắng ngắt. Bệnh nhân đều đang ngủ và những cô y tá trực ngáp ngắn, ngáp dài thật buồn chán. Bỗng dưng chàng tới một nơi thật nhộn nhịp và ồn ào. An tò mò tiến tới mới hay đó là khu cấp cứu. Hèn chi giờ này mọi người làm việc thật tấp nập.

>> Phần tiếp: Truyện ma có thật - Hồn ma theo dâm phụ.

>> Đọc thêm các truyện ma kinh dị hấp dẫn tại đây

nguồn: truyenngan.com.vn